| ← Ch.048 | Ch.050 → |
Nói xong, Thấm Dao nhanh chóng rút tay về.
Trên môi Lận Hiệu vẫn còn lưu lại xúc cảm ấm áp từ lòng bàn tay nàng. Dòng suy nghĩ ngưng trệ trong thoáng chốc, thấy Thấm Dao xoay người lại định đi tiếp lên trước, hắn vội chộp lấy cánh tay nàng.
"Đại tà vật gì cơ? Sao nàng lại chạy vào trong đường hầm này?" Hắn cố gắng xua đi những ý niệm kiều diễm không đúng lúc trong đầu, hạ giọng hỏi.
Đường hầm chật hẹp, một người đi thì dư dả nhưng hai người đứng sát nhau thì khó tránh khỏi chật chội bức bối.
Thấm Dao cảm thấy hơi thở của Lận Hiệu như m*n tr*n bên tai khi nói chuyện, khiến vành tai nàng bất giác ửng đỏ. Nàng ngượng ngùng khẽ nghiêng người, cố gắng nới lỏng khoảng cách quá đỗi т●♓●â●𝖓 ⓜ●ậ●† này.
Lấy lại bình tĩnh, nàng nhỏ giọng đáp: "Lúc này không tiện nói nhiều. Vừa nãy ta đã thiết lập một kết giới ở ngay lối ra, tà vật đó tạm thời sẽ không phát hiện ra chúng ta. Nhưng ta phải nhanh chóng đi tìm sư phụ tới đây để đối phó với nó."
Trước đó ở ngõ Song Yến, Thấm Dao bất ngờ phát hiện Phùng Sơ Nguyệt đã bị nữ 𝐪●⛎●ỷ đ. á. n. h tráo. Kinh hãi và giận dữ đan xen, nàng phẫn nộ ra tay. Nữ q-⛎-ỷ đó ngựa quen đường cũ, lại định dùng đôi 🍳_u_ỷ trảo bóp cổ nàng như lần trước, nhưng Thấm Dao đã nếm mùi đau khổ một lần, sao có thể để nàng ta toại nguyện? Không chờ nàng ta tới gần, nàng dứt khoát thi triển Phệ Hồn.
Nhưng con nữ 🍳·⛎·ỷ này lợi hại hơn nhiều so với Thấm Dao nghĩ. Chạm phải Phệ Hồn Hỏa, nàng ta không những không hồn bay phách tán, mà ngay lập tức hóa thành một bóng đen tẩu thoát.
Trong lòng Thấm Dao lo lắng cho tung tích của Phùng Sơ Nguyệt nên bám riết không buông, đuổi theo qua nửa thành Trường An. Nhận thấy nhất thời không thể bắt được ả, nàng định b. ắ. n pháo sáng cầu cứu, nào ngờ sờ tay vào n. g. ự. c áo mới phát hiện mồi lửa của mình đã rơi mất từ lúc nào.
Đợi đến khi Thấm Dao mượn được mồi lửa từ võ hầu đi tuần thì con nữ զu●ỷ kia lại vòng về ngõ Song Yến, bay vút qua bức tường cao của tòa lão trạch đó rồi biến mất.
Trong lòng Thấm Dao dấy lên sự nghi hoặc to lớn. Tà ma bình thường sau khi bị thương thường trốn về sào huyệt để tĩnh dưỡng, con nữ ⓠ𝖚*ỷ này lượn một vòng lớn cuối cùng không đi tìm Tần Hầu gia ở phủ Tĩnh Hải Hầu mà lại trở về căn lão trạch này, lẽ nào nơi đây mới là chỗ ẩn náu thực sự của nó?
Sau đó Thấm Dao bèn lục soát tỉ mỉ trong hoa viên lão trạch nhưng không thu hoạch được gì. Cho đến lúc nàng tìm đến dưới gốc cổ thụ nơi mình và Phùng Sơ Nguyệt từng ẩn nấp thì la bàn trong n. g. ự. c mới có động tĩnh. Nàng vốn tưởng dưới gốc cây có trận pháp gì dùng để nuôi dưỡng con nữ ⓠ*u*ỷ đó, không ngờ mò mẫm một hồi lại vô tình phát hiện ra một đường hầm sâu hun hút dưới lòng đất.
Một đường men theo đường hầm đi tới, đi không biết bao lâu, khó khăn lắm mới đến được lối ra. Nào ngờ ở lối ra đó không chỉ có mỗi con nữ 𝐪⛎●ỷ lúc nãy mà lại còn có một đại hung sát khác, khó đối phó hơn trong tưởng tượng của nàng rất nhiều.
Thấm Dao thấy đừng nói là cứu được Phùng Sơ Nguyệt, e là ngay cả bản thân mình cũng phải bỏ mạng dưới tay đối phương nên đành men theo lối cũ quay trở lại, b. ắ. n pháo sáng gọi sư phụ và sư huynh tới trợ giúp.
"A Dao, là con đó sao?" Từ phía sau truyền đến giọng nói của Thanh Hư Tử. Thính lực của ông rất tốt, từ sớm đã nghe thấy Lận Hiệu đang nhỏ giọng nói chuyện với ai đó, ngữ khí và chất giọng nghe qua rõ ràng là của Thấm Dao.
"Sư phụ." Gương mặt Thấm Dao lộ vẻ vui mừng. Sợ sư phụ đi trong bóng tối gặp khó khăn, nàng vội đ. á. n. h lửa đốt lại mồi lửa.
Thanh Hư T. ử đi tới gần, nương theo ánh sáng nhanh chóng đ. á. n. h giá Thấm Dao một lượt. Thấy đồ đệ bình an vô sự, ông mới thở phào nhẹ nhõm, lên tiếng hỏi: "Vừa nãy con b. ắ. n pháo sáng xong sao không đứng nguyên ở chỗ cũ chờ mà lại chạy vào đường hầm làm gì? Hại bọn ta tìm bở hơi tai."
"Vốn con tưởng mọi người phải mất một lúc lâu mới tới được, con lại lo Phùng Sơ Nguyệt bị hai tên tà vật đó hãm hại nên mới quay lại đường hầm để theo dõi chúng. Không ngờ mọi người lại đến nhanh như vậy."
Đâu chỉ vậy, nàng còn không ngờ rằng một khi người đã chui xuống đường hầm thì miệng hầm sẽ tự động đóng lại. Nếu không quan sát kỹ thì tuyệt đối không thể phát hiện ra lối vào.
Thanh Hư T. ử mang ánh mắt phức tạp nhìn lướt qua Lận Hiệu. May mà nhờ kẻ này nhanh trí, nếu không chỉ e đến giờ họ vẫn chưa tìm ra Thấm Dao.
Lúc này A Hàn cũng đã tới nơi. Nhìn thấy Thấm Dao, thoạt tiên hắn mừng rỡ, sau đó lại muôn phần áy náy hối hận. Nếu đêm nay hắn không lười biếng mà đi cùng nàng tuần đêm thì sao đang yên đang lành lại chuốc lấy trận phong ba này chứ?
Vừa định cất lời, phía trước đường hầm bỗng vang lên một tiếng động 𝐪-цá-ı 𝖉-ị, như thể có thứ gì đó dùng móng tay cào vào tường. Tiếng động tuy không lớn nhưng lại âm u chói tai vô cùng, cứa thẳng vào tim người nghe.
Giây tiếp theo, có một thứ gì đó bám dọc theo vách hầm lao nhanh như chớp về phía mọi người. Tốc độ vừa hung bạo vừa dồn dập, sắp sửa đ. â. m sầm vào Thấm Dao đứng ở phía trước.
Bốn người đồng loạt biến sắc, như lâm đại địch. Thanh Hư T. ử thoăn thoắt 𝓇●ú●† г●a một tờ phù giấy từ trong ống tay áo, miệng niệm chú Phá Địa Ngục, chân đạp Bộ Cương Đạp Đẩu, gầm lên một tiếng thanh thúy: "Phá..."
Lá bùa vốn mỏng nhẹ bồng bềnh trong nháy mắt trở nên cứng cáp lạ thường, như bị một cơn cuồng phong vô hình dẫn dắt, đ. â. m thẳng vào thứ đang lao tới.
"Xèo..." Trong bóng tối lập tức bốc lên mùi da thịt cháy khét, nhưng thứ đó lại phát ra một tiếng cười quái đản lạnh lùng, thế tiến lên không hề suy giảm, cứ thế giơ móng vuốt nhắm thẳng vào Thấm Dao.
Thấm Dao từ lúc nghe thấy tiếng động kỳ dị đã bắt đầu niệm chú. Đáng tiếc là trước đó để đối phó với nữ ⓠ⛎_ỷ nàng đã thả hỏa long ra một lần, nội lực hiện tại chưa hồi phục, linh lực cạn kiệt nên hỏa long cứ uể oải rã rời, gọi nửa ngày trời cũng không chịu chui ra khỏi Phệ Hồn linh.
Nhìn thứ kia ngày một ép sát lại gần, mồ hôi hột thi nhau lăn dài trên tóc mai Thấm Dao. Nàng thầm c. h. ử. i ầm lên ba con rồng lười biếng thật quá không đáng tin.
Đang lúc luống cuống vò đầu bứt tai, từ phía sau chợt vang lên tiếng kiếm ngân u u, một tia sáng lạnh lóe lên. Có vật gì cực kỳ sắc bén sượt qua ống tay áo nàng, đ. â. m thẳng vào tà vật đã áp sát trước mặt.
Gần như đồng thời, phất trần của Thanh Hư T. ử vút không lao tới, đ. á. n. h mạnh vào người tà vật kia.
Chỉ nghe thứ đó phát ra tiếng kêu t. h. ả. m thiết 𝐪u*á*ℹ️ d*ị, đà tiến khựng lại, rồi nhanh chóng lùi về phía sau.
Một đòn trúng đích, Lận Hiệu không hề do dự, xách kiếm vượt qua Thấm Dao. Sợ tà vật đó bỏ chạy, hắn bám riết không buông, đảo mắt đã chạy tới tận cuối đường hầm.
Bốn bề tĩnh lặng như tờ, không còn cảm nhận được thứ âm khí hắc ám ngột ngạt khi nãy nữa, thứ đó hiển nhiên đã không còn ở trong đường hầm.
Trước mặt là một màn đêm đen đặc quánh không cách nào xua tan, chỉ có chút ánh sáng lờ mờ hắt xuống từ trên đỉnh đầu. Lận Hiệu ngầm hiểu, e rằng nơi ánh sáng lọt vào đó là lối ra mà Thấm Dao đã nhắc tới.
"Thế tử..." Lúc này Thấm Dao đã đuổi kịp tới bên cạnh Lận Hiệu, ngẩng đầu nhìn dáo dác một vòng rồi nói: "Trên đỉnh đầu chúng ta có một miếng ván mỏng, đẩy ra là có thể thoát ra ngoài, nhưng ta sợ hai tên tà vật kia đang túc trực bên ngoài miệng hố, chúng ta cần phải cẩn thận ứng phó."
"Không sao." Lận Hiệu trầm giọng nói: "Nàng ở lại đây, ta ra ngoài xem sao." Dứt lời, hắn s* s**ng trên vách tường một lát, quả nhiên hệt như lúc tới, trên tường có gắn một hàng bậc thang để leo lên xuống, dẫn thẳng l*n đ*nh hầm nơi hắt ra chút ánh sáng lờ mờ.
Thấm Dao làm sao nỡ để Lận Hiệu đơn thương độc mã gánh hiểm nguy, lén lút thử vận chuyển linh lực một chút. Thấy cuối cùng cũng có thể thôi động Phệ Hồn linh, nàng vội thả ba con hỏa long ra quấn quanh bảo vệ cơ thể Lận Hiệu.
Lận Hiệu hơi ngẩn người, trong lòng như có gió xuân tháng ba khẽ lướt qua, mọi ngóc ngách đều trở nên ấm áp lạ thường. Tuy hoàn cảnh không thích hợp cho lắm, nhưng hắn vẫn không kìm được quay lại mỉm cười nhìn Thấm Dao một cái.
Lên đến đỉnh hầm, Lận Hiệu lần mò quanh khu vực có ánh sáng, quả nhiên sờ thấy một tấm ván mỏng đã lỏng lẻo. Miếng ván không hề nặng nề, chỉ cần nhẹ tay là có thể đẩy lên được.
Thấm Dao, Thanh Hư T. ử và những người đứng bên dưới thấy vậy, bỗng nảy sinh một cảm giác rất kỳ lạ.
Trước đó Thấm Dao vốn đã hoài nghi, nay lại càng thêm vạn phần khó hiểu. Theo lý mà nói, hai tà vật nọ mang một thân ⓣ-à ✝️♓-цậ-✞, đi đến đâu cũng có thể tự do tự tại, hoàn toàn không cần đến đường hầm này để che giấu hành tung. Rõ ràng đường hầm này mười phần là do Tĩnh Hải Hầu sai người đào để tiện cho việc đi lại.
Nhưng ông ta làm việc cẩn trọng chu toàn đến nhường ấy, không có lấy một kẽ hở, nếu đã cất công đào đường hầm thì cớ sao lại không bố trí hai tấm ván che dày dặn, nặng nề hơn, thậm chí là phiến đá, phiến sắt? Hai tấm ván mỏng nhẹ nhàng thế này, ai cũng có thể dễ dàng đẩy ra được, chẳng lẽ không sợ một ngày nào đó đường hầm bị bại lộ, xôi hỏng bỏng không hay sao?
Thấm Dao ngẫm nghĩ một lúc, trong đầu lờ mờ hiện ra một phán đoán. Có khi nào người thường xuyên ra vào đường hầm này không chỉ có một mình Tần Chinh? Mà người đó lại không giống Tần Chinh mang võ nghệ đầy mình, tuy đi lại thường xuyên nhưng vì sức yếu nên không mở nổi tấm ván cửa nặng nề, thế nên Tần Chinh mới phải đặt tấm ván mỏng để người nọ tiện bề ra vào.
Nói cách khác, Tần Chinh còn có một đồng bọn?
Thế nhưng...
Thấm Dao thầm nhíu mày, kẻ đó rốt cuộc là ai?
Đang mải suy nghĩ, từ trên đỉnh đầu vọng xuống giọng nói của Lận Hiệu: "A Dao." Giọng điệu bình tĩnh, rõ ràng bên ngoài không có biến cố gì.
Thấm Dao vội đáp lời, cùng Thanh Hư T. ử và mọi người lần lượt chui ra khỏi hầm.
Thanh Hư T. ử và A Hàn nhìn khắp bốn phía, thấy thứ hiện ra trước mắt lại là một ngôi miếu nhỏ đổ nát. Lạ thay trong miếu lại được thắp một ngọn nến, ánh sáng chập chờn lúc mờ lúc tỏ chiếu rọi vạn vật xung quanh. Mạng nhện giăng đầy trên rường cột, tượng thần vốn được thờ phụng chính giữa nay đã bong tróc phai màu, đổ nghiêng sang một bên, chân nến và lư hương lăn lóc ngổn ngang.
Bàn ghế án thư trong miếu cái thì gãy, cái thì vỡ, hoàn toàn không thể dùng để ngồi hay nằm. Duy chỉ có dưới bệ tượng thần đặt một chiếc bàn dài trải tấm vải màu vàng hạnh, bên trên dính đầy vết m. á. u loang lổ.
Thấm Dao thu hồi hỏa long, nhìn chằm chằm vào tấm vải nhuốm đầy những mảng m. á. u đen đặc quánh kia. Trong lòng chợt dâng lên một luồng cảm giác khó chịu tột độ. Vừa nãy ở miệng hố nàng chỉ vội vã liếc nhìn ra ngoài một cái, trông thấy dáng vẻ đáng sợ của con đại hung sát đó là hoảng hốt lùi ngay về đường hầm, nên chưa kịp quan sát tỉ mỉ quang cảnh trong miếu. Giờ nhìn tình trạng trên chiếc bàn dài này, lẽ nào mấy vị nữ t. ử kia là bị khoét mắt, xẻo mũi ngay tại đây?
Thanh Hư T. ử cũng để ý tới chiếc bàn dài này. Ông vung phất trần bước lại gần, chậm rãi đi một vòng quanh bàn, bỗng như phát hiện ra điều gì, bước chân ông khựng lại, ngồi xổm xuống nhìn nền đất.
Chỉ thấy trên lớp bụi dày cộm dưới đất in hằn vô số dấu chân to nhỏ khác nhau. Có dấu giày bốt, có dấu hài thêu của nữ tử, lộn xộn đan xen, không thể nào phân biệt rõ ràng.
Nhưng trong đó có một dấu chân hiện lên cực kỳ chói mắt. Nó không những to như chiếc quạt tròn mà lại chỉ có bốn ngón, phần đầu ngón chân sắc nhọn vô cùng, tựa như lưỡi dao.
Thanh Hư T. ử nhìn rõ dấu chân n·ử·🔼 n·𝐠ườ·𝖎 ռ·ử·𝒶 t·♓·ú này, sắc mặt đại biến, ngẩng đầu nhìn Thấm Dao: "Nguy rồi, lẽ nào thứ con nhìn thấy ban nãy lại là La Sát!"
Lời ông còn chưa dứt, trên xà nhà bỗng có thứ gì đó phát ra một tiếng rít dài the thé, một cái bóng đen khổng lồ lao sầm xuống chỗ ông.
| ← Ch. 048 | Ch. 050 → |
