Ngửa tay làm mây, lật tay làm mưa
← Ch.31 | Ch.33 → |
Hai mươi mốt tháng chạp, chín ngày trước đêm giao thừa, Lại bộ Thị lang Tùy Dũng ở trước mặt mọi người trên triều đình dâng lên một bản tấu, tố cáo Lại bộ Thượng Thư Lữ Đồng Lương trong kỳ thi vào Lại Bộ đã không kiêng dè thu nhận hối lộ, thậm chí còn bán quan dục ngục.
Lữ Đồng Lương, chính là tên thật của Lữ đại thượng thư, một trong bốn trụ cột triều đình, người yêu của Chu đại tài tử.
Lữ đại thượng thư làm quan hơn mười năm, hai tay trong sạch, vốn là điển hình của quan thanh liêm. Trong nhà của Lữ đại thượng thư chỉ có một cái tiểu viện, một cái giường thúi, hai cái ghế nhỏ, ngay cả cái bàn cũng không có. Năm đó, Tiên đế đích thân đến quý phủ của Lữ đại thương thư thăm hỏi, cũng không thoát khỏi cảm khái vô vàn. Cái tên "Thượng thư nghèo" của Lữ đại thương thư chỉ trong một khoảng thời gian ngắn mà nhanh chóng lan truyền.
Cáo Lữ đại thượng thư tham ô nhận hối lộ, quả thực giống như cáo cừu non ăn trộm thịt heo.
Nhưng kỳ thi vào Lại bộ không phải chuyện đùa, người kiện lên cấp trên lại là thuộc hạ Tùy Dũng mà Lữ đại thượng thư cực kỳ nể trọng. Đoàn Vân Chướng không cách nào thiên vị, đành phải lệnh cho Hình bộ cùng Đô sát viện* điều tra kỹ chuyện này.
Còn tưởng rằng đầu óc Tùy Dũng không rõ ràng lắm mà trách nhầm cáo loạn, không ngờ ngày hôm sau, quan binh liền đào được dưới nền đất trong nhà của Lữ đại thương thư năm rương vàng ròng, ba rương đồ cổ, tất cả đều có giá trị liên thành. Bên cạnh vàng ròng đồ cổ còn có kèm theo sổ sách. Những người được ghi trong sổ sách, tên tuổi từng người đều có lưu lại trong hồ sơ thi vào Lại bộ, có thể điều tra, tất cả đều là quan lại được Lữ đại thượng thư phê cho loại ưu mấy năm liên tục.
Nhất thời, vua và dân sôi trào. Không ai có thể nghĩ đến Lữ đại thượng thư nhìn như thanh liêm lại có công phu sư tử ngoạm, tham lam cực độ như vậy. Ngay hôm đó, Lữ đại thương thư bị hạ ngục, tịch thu toàn bộ gia tài.
Bốn trụ cột triều đình – trợ thủ đắc lực của Tiên đế gia năm đó, một vị bị tước quyền lực, một vị bị hạ ngục, hôm nay chỉ còn lại Phù đại thừa tướng tuổi già sức yếu cùng Lăng đại tướng quân thẳng tính vũ phu.
Đến đây, Uy Quốc công mới thật sự là quyền khuynh thiên hạ, ngửa tay làm mây lật tay làm mưa.
******
Đoàn Vân Chướng lao lực tâm sức quá độ hạ triều trở về, Kim Phượng đang ở trong Hiên La Điện chờ hắn. Điều này làm cho hắn rất bất ngờ. Kim Phượng rất ít khi chủ động tới tìm hắn.
"Hoàng hậu có việc gì?" Hắn dò xét hai tay Kim Phượng. Đôi tay kia ngoan ngoãn khép lại trong tay áo, không thấy cầm theo canh gà hoặc điểm tâm, cũng không làm động tác gì kỳ quái.
Kim Phượng cười khanh khách rút tay ra khỏi tay áo, khoanh ở sau lưng. "Hoàng thượng, thần thiếp có chuyện muốn cùng hoàng thượng thương lượng."
Thấy nàng tươi cười vui vẻ, mệt mỏi trong mấy ngày liên tiếp của Đoàn Vân Chướng cũng giảm bớt phần nào, mỉm cười hỏi: "Chuyện gì?"
"Là chuyện hoàng thượng nạp phi."
Sắc mặt Đoàn Vân Chướng lập tức biến hóa.
"Có phải mẫu hậu đã nói gì đó với nàng rồi không? Mẫu hậu đối với nàng, có lẽ hơi hà khắc một chút. Nàng không cần phải để trong lòng."
Kim Phượng không trả lời. Nàng cúi đầu suy tư một lát: "Hoàng thượng không muốn nạp phi ư?"
"Cũng không phải là hoàn toàn không muốn… Nhưng nạp phi vào lúc này, cảm giác, cảm thấy…" Đoàn Vân Chướng cau mày, bộ dáng nghiêm trang. "Lũ triều thần hết lần này đến lần khác dâng tấu về chuyện nạp phi, trẫm thật sự có chút mệt mỏi. Chuyện riêng của trẫm, làm gì đến phiên bọn họ nói này nói nọ?"
Kim Phượng cười. "Hoàng thượng không phải rất thích Bạch Ngọc sao?"
Mặt Đoàn Vấn Chướng hơi đỏ lên. "Trẫm quả thích có thích nàng ấy, có điều…"
"Tiên hoàng các triều, có vị nào không có tam cung lục viện, phi tần dắng tường. Một mình hoàng thượng, chẳng phải là rất cô đơn sao?"
Đoàn Vân Chướng đánh giá Kim Phượng, cảm thấy dần dần sáng tỏ. "Mẫu hậu mệnh cho nàng đến khuyên ta nạp phi?"
"Vâng."
"Vậy còn nàng? Nàng nghĩ thế nào?" Đoàn Vân Chướng nhìn nàng trêu chọc.
Kim Phượng bày ra vẻ mặt nghiêm túc. "Theo thần thiếp nghĩ, hoàng thượng cần phải sớm ngày nạp phi, sớm sinh quý tử, sớm lập thái tử. Như vậy thiên hạ, liền sớm một chút, thái bình."
Đoàn Vân Chướng cảm thấy có chút buồn cười. "Trẫm đang hỏi suy nghĩ trong lòng của nàng kìa. Nàng thật sự không ngại trẫm nạp phi ư?"
Kim Phượng gật đầu. "Chỉ cần hoàng thượng đồng ý với thần thiếp hai điều kiện, thần thiếp tự nhiên sẽ không để ý."
"Điều kiện gì?"
Kim Phượng mím môi. "Thứ nhất, vĩnh viễn không thể phế hậu. Thứ hai, vĩnh viễn không thể nạp Lưu Bạch Ngọc làm phi."
Nụ cười trên mặt Đoàn Vân Chướng đông cứng lại, sau đó từ từ biến mất.
"Đây là ý của nàng, hay là ý tưởng của Uy quốc công?" Bàn tay hắn nắm chặt thành quyền, đặt ở trên bàn giống như đang đè nén cái gì.
"Hoàng thượng cảm thấy, là ý tưởng của ai?" Bên môi Kim Phượng quẹt ra giọng điệu mỉa mai.
Quả đấm của Đoàn Vân Chướng rốt cuộc nâng lên, hung hăng đập xuống bàn. "Trẫm thích ai, trẫm muốn nạp ai, ở đâu đến phiên người khác chen miệng vào!"
Kim Phượng mở miệng lấy lệ. "Hoàng thượng, Lưu Bạch Ngọc tính tình kỳ quái, cậy tài khinh người, không thích hợp phụng dưỡng hoàng thượng…"
"Thu hồi mấy lời nhảm nhí của ngươi lại ngay!" Đoàn Vân Chướng hất mạnh đồ rửa bút trên bàn xuống đất, nát thành từng mảnh. "Ngươi chỉ là một con rối của phụ thân ngươi thôi!"
Kim Phượng vắt chéo vạt áo. "Chẳng lẽ đến hôm nay hoàng thượng mới biết…"
"Còn là một con rối thô ráp xấu xí!"
Kim Phượng mở miệng ra, cuối cùng cũng không nói ra lời nào khác nữa.
Một hồi lâu, nàng mới lên tiếng. "Hoàng thượng, hai điều kiện này, ngài có chấp nhận không?"
"Nhìn dáng vẻ của ngươi, thái hậu đã đáp ứng?" Đoàn Vân Chướng cười lạnh.
Kim Phượng gật đầu.
"Nếu trẫm không đồng ý thì sao?"
Kim Phượng nhìn chăm chăm vào Đoàn Vân Chướng, rốt cuộc thở dài thật sâu. "Hoàng thượng, thật sự muốn nhìn thấy Lữ đại thượng thư bị đẩy ra cổng chợ, xử trảm sao?"
Đoàn Vân Chướng phút chốc ngây dại. Trên mặt hắn hiện lên một loại khiếp sợ trước nay chưa từng có.
"Trẫm…" Hắn đột nhiên cúi đầu, nhìn chằm chằm vào hai tay của mình, chốc lát sau lại ngẩng đầu, kinh ngạc trừng mắt nhìn Kim Phượng.
Kim Phượng không đành lòng, quay mặt đi.
"Là ông ta… Là Uy Quốc công làm, có phải không?" Đoàn Vân Chướng gào thét. "Trẫm nên biết từ sớm mới phải, Lữ Đồng Lương bị oan!" Hắn đang muốn rống to, lại trấn định lạ thường.
Hắn đã xem qua toàn bộ hồ sơ vụ án, không có một chút sơ suất nào. Lữ Đồng Lương phạm tội tham độc, đã là bằng chứng như núi, không thể chối cãi. Còn hắn, không có bất kỳ năng lực nào để sửa lại án oan cho Lữ đại thượng thư. Hắn nổi cơn ớn lạnh khắp người. Lưu Hiết đã cắt bỏ chướng ngại vật cuối cùng, ngoài hắn, chắn ngang con đường đi đến độc tài quyền lực của ông. Có lẽ kế tiếp, chính là hắn.
Mà hắn, không có cách nào xử lý, ít nhất thì trước mắt là không có.
Ánh mắt hắn lạnh lẽo đâm thẳng về phía Kim Phượng vẫn đang rất trầm tĩnh.
"Phụ thân của ngươi, phái ngươi đến uy hiếp trẫm? Là bởi vì bọn họ muốn trẫm nạp phi, uy hiếp đến địa vị của ngươi. Các ngươi muốn đuổi tận giết tuyệt bọn họ ư?"
Kim Phượng hơi co rúm lại.
Đám người Lữ đại thượng thư kích động triều thần thượng tấu Đoàn Vân Chướng nạp phi, cũng không thể chính thức uy hiếp được Lưu Hiết hoặc địa vị của nàng. Nhưng Lưu Hiết lại không thể chấp nhận có một đám người dám giở trò sau lưng mình như vậy.
Lưu Hiết Tử không dễ gì ra tay, nhưng một khi đã ra tay, đối phương hẳn là phải chết.
Đoàn Vân Chướng bi ai nhìn Kim Phượng, cũng xem xét lại chính mình.
Kim Phượng nhẹ nhàng nói. "Hoàng thượng, giữ lại cái mạng của Lữ đại thương thư đi. Tội sống mặc dù không thể thoát, nhưng tội chết vẫn có thể tránh được." Nàng không dám đối mặt với Đoàn Vân Chướng.
Nàng mang theo tâm tình bi ai hệt như Đoàn Vân Chướng, nghĩ: Mình lúc này, có tính là vẽ đường cho hươu chạy không đây?
Qua hồi lâu, Đoàn Vân Chướng rốt cuộc cắn chặt hàm răng, nói:
"Trẫm đồng ý với các ngươi."
******
Vụ án của Lữ Đồng Lương chấn động khắp vua và dân. Mấy vị đại nhân ở Hình Bộ cùng Đô Sát viện thẩm án liên tiếp mười ngày không ngủ không nghỉ, ngay cả đêm giao thừa cũng chưa từng về nhà nghỉ ngơi.
Mùng ba tháng giêng, thẩm quyết vụ án Lữ Đồng Lương. Tội thần Lữ Đồng Lương thu nhận hối lộ, đùa bỡn chức quyền, tội đáng đem giết. Nhưng ông là cựu thần của Tiên đế, lúc trước lại có công, được miễn tội chết, nhốt trong thiên lao, vĩnh viễn cũng không có ngày giải thoát.
Mùng bốn tháng giêng, hoàng đế hạ chỉ: Mệnh hoàng hậu cùng Thái phó Chu Văn Thiên thay mặt trẫm vào thiên lao trách cứ Lữ phạm, làm rõ oai trời.
"Hoàng thượng, ngài muốn thần thiếp thay ngài trách cứ Lữ đại thượng thư?" Tiếp thánh chỉ, Kim Phượng đi thẳng đến Hiên La Điện.
"Thế nào, hoàng hậu không muốn?" Đoàn Vân Chướng thản nhiên hỏi lại.
"Thần thiếp…" Kim Phượng do dự một chút. Nàng muốn giống như trước kia vậy, thản nhiên nói một câu ‘Ta không muốn’, nhưng lời nói đã đến bên miệng lại bất luận thế nào cũng không thể thốt ra thành lời.
"Hoàng hậu, trẫm dùng thân phận thiên tử mệnh lệnh cho ngươi, trừ phi… Ngươi muốn kháng chỉ?" Đoàn Vân Chướng khép lại tấu chương trong tay, giữa hàng chân mày dẫn theo một tia lãnh trào.
Trong lòng Kim Phượng lạnh mất vài phần.
"Thần thiếp tuân chỉ."
Đoàn Vân Chướng khẽ cười một tiếng.
"Hoàng hậu có biết, vì sao trẫm mệnh Chu Thái phó đi cùng ngươi hay không?"
"Chu Thái phó cùng Lữ đại thượng thư tình cảm rất tốt…"
"Hừ, xem ra hoàng hậu thật sự không biết quan hệ giữa hai người bọn họ." Đoàn Vân Chướng bắt tay sau lưng, thong thả đi đến trước mặt Kim Phượng, cúi đầu nói: "Hoàng hậu có biết, trên đời này có câu truyện kể về ‘Đoạn tụ phân đào*’ không?"
Kim Phượng khiếp sợ lùi lại hai bước.
"Chu đại tài tử… Cùng Lữ đại Thượng thư?"
Đoàn Vân Chướng phất phất tay. "Không cần phải gọi ông ta là Lữ đại thượng thư. Hôm nay ông ta đã thân mang tù tội."
Kim Phượng yên lặng một hồi lâu, rốt cuộc nói: "Hoàng thượng, ngài nói rất đúng."
"Hoàng hậu." Đoàn Vân Chướng tinh tế xem xét tường tận ánh mắt của nàng, phút chốc lại bày ra vẻ mặt nghiêm nghị. "Trẫm biết rõ Chu Văn Thiên đã từng tặng cho nàng một nhành hoa phù dung."
Kim Phượng bỗng nhiên ngẩng đầu.
"Thân nàng là hoàng hậu, chi bằng lúc nào cũng phải chú ý đến hành vi cử chỉ của mình."
Dưới tay áo kim sa, bàn tay đang nắm chặt của Kim Phượng lại càng nắm chặt.
"Thần thiếp ghi nhớ."
——******——
*Viện Đô Sát là tổ chức kiểm sát cao cấp thời phong kiến. Là cơ quan trực thuộc vua, có nhiệm vụ kiểm sát mọi hoạt động của quan lại các cấp, theo dõi sát sao việc thi hành luật pháp và các quy tắc do triều đình ban hành. Đứng đầu là chức Đô ngự sử (kiểm quan), mang hàm từ chánh nhị phẩm trở lên. Dưới quyền có chức quan Chưởng ấn (hàm chánh tứ phẩm) và Ngự sử (hàm tòng tứ phẩm)
** Đoạn tụ: Thời Tây Hán, Hán Ai Đế yêu thương sủng nam Đổng Hiền. Một lần hai người ngủ chung, Hán Ai Đế thức dậy trước, thấy Đổng Hiền còn ngủ, nắm chặt tay áo mình. Hán Ai Đế dùng kiếm cắt ống tay áo để tình lang khỏi thức giấc khi mình rời đi.
Phân đào: Thời Xuân Thu, Vệ Linh Công và sủng nam Vệ quốc đại phu Di Tử Hà đi dạo trong vườn. Di Tử Hà hái quả đào ăn, thấy ngọt lành ngon miệng liền lập tức đưa nửa còn lại cho Vệ Linh Công ăn. Vệ Linh Công khen ngợi "Di Tử Hà đối ta thật tốt quá! Thứ mình cho là mỹ vị lại luyến tiếc không ăn mà để dành cho ta."
← Ch. 31 | Ch. 33 → |