| ← Ch.20 | Ch.22 → |
Phong thư này viết rất khó khăn, tôi có nhiều cách nghĩ, nhưng viết xuống thì lại cắt cắt giảm giảm.
"D tiên sinh:
Nếu như anh muốn mời người trong lòng làm một chuyện lại bị cự tuyệt, cũng không nhất định là người kia không thích anh, rất có thể là vì quá thích, nhưng không biết tâm ý của anh nên cô ấy không dám tới gần."
Tôi hôm nay hẳn là phải viết đến K, kiss, tôi vẫn luôn giữ lại cho đến nay chưa đưa ra, nhưng đột nhiên tôi lại không biết phải hạ bút từ đâu. Tôi kinh ngạc nhìn màn hình máy tính, trong đầu vẫn là phong thư hồi âm của D tiên sinh, anh ấy thích tôi... Có lẽ, anh thật sự thích tôi, hoặc là, anh đang ám chỉ tôi...
Đặt máy tính qua bên cạnh, tôi lên wechat, mấy nhà vui mấy nhà sầu, lúc này tôi mới nhận ra, thành tích cuộc thi tư pháp đã có.
Từ trước đến nay tôi luôn cho rằng vận khí của mình quá kém cỏi, thành tích thi tốt nghiệp trung học và cao học đều là nhờ người khác tra giúp, ngay cả những cuộc thi vô thưởng vô phạt như cấp bốn cấp sáu tôi cũng không dám đụng vào tra, lại càng đừng nói cuộc thi tư pháp quan trọng quyết định vận mạng đáng sợ này. Mặc dù trong lòng tôi ngứa ngáy, muốn biết kết quả, nhưng tôi thà rằng chặt tay cũng tuyệt đối không dám mạo hiểm với tiền đồ của mình.
Những người trước kia tra điểm giúp tôi, mẹ tôi đã mất, ba tôi tinh thần không tỉnh táo, anh hai đang ở nước ngoài xa xôi. Hiện giờ, tôi đi đâu tìm người có thể mang đến vận khí tốt cho mình đây...
"Sao buổi họp thường niên hôm qua em lại một mình chạy trước?" Nửa đêm Từ Uân gọi điện thoại đến, "Hại anh lại uống quá nhiều, không có người đưa về nhà, anh cho bình luận rất kém với biểu hiện của em, tiền thưởng cuối năm phải bớt một phần."
Tôi dùng sự im lặng bày tỏ kháng nghị của mình.
"Hừm, còn không phục đúng không, vậy bớt hai phần."
Tôi hời hợt hừ một tiếng, trước khi anh lại mở miệng tôi đã chặn: "Ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, anh tuyệt tình với em như vậy, không sợ ngày nào đó em trả lại hết sao?"
"Ôi —— Cánh cứng quá nhỉ." Với trí thông minh của Từ Uân, anh đã sớm đoán ra được đây là giai đoạn quyết định, nhưng với trình độ da mặt dày của anh cũng nhất định sẽ không chịu thua cuộc đấu khẩu này: "Sao, cuộc thi thông qua?"
"Đúng vậy! Điểm cao thông qua!" Tôi nhanh chóng đáp lại.
"Hả, đây thật là chuyện lớn vui mừng khắp chốn... Chuyện kiêu ngạo như vậy, sao em nói được... Không lo lắng ư?" Từ Uân không hổ là người bắt chẹt tôi từ nhỏ đến lớn, anh không có ý tốt kích động tôi: "Có phải không dám đối mặt với sự thật không? Anh biết tay em thối, không dám đi tra điểm, đừng giả bộ. Ông chủ anh mặc dù không phải người có vận may sâu sắc gì, nhưng ứng phó tiểu 🍳⛎*ỷ em cũng dư dả rồi. Đưa số báo danh đây, hãy để anh giúp em đối mặt với hiện thực tàn khốc đi."
Thật ra tôi đang rất không vui, một nửa là bực bội vì bức thư D tiên sinh gửi tới, một nửa là vì lo lắng cho cuộc thi, "Em đã nói điểm cao rồi, gạt anh làm gì? Cho dù em muốn tra cũng sẽ không nhờ đồ sao chổi nhà anh!"
Nói xong tôi ⓗⓤ𝖓_🌀 ♓ă_𝓃_ɢ cúp điện thoại.
Hậu quả mạnh miệng, chính là tôi quay mắt về trang tra điểm trên màn hình, ngồi yên cả buổi tối, sáng sớm hôm sau, con trỏ chuột vẫn dừng ở ô tra điểm. Tôi đã điền số chứng minh thư và số báo danh vào cả rồi, nhưng chỉ có cái "tra điểm" kia, tôi hao hết tinh lực một buổi tối và can đảm hai mươi năm nay cũng không dám nhấn vào.
Trên wechat có một vài người bạn "không thức thời", đặc biệt là những người đã tự mình tra điểm và đã thông qua, đăng phiếu điểm lên đã đành, còn chạy đến chỗ tôi giả mù sa mưa hỏi han ân cần nữa... Có mấy người, lúc thi xong đều khóc đến trời đất mù mịt, nói mình nhất định là rớt rồi, cái nghề luật sư này không thể làm nổi rồi, không tìm được việc nên lên kế hoạch cho nửa đời sau, thật rất có lỗi với công ơn nuôi dưỡng của cha mẹ... Vừa nói vừa nước mắt nước mũi tèm lem, tôi còn ngốc nghếch đi qua an ủi bọn họ. Hiện giờ thì hay, hơn bốn trăm điểm, tôi thấy mà như bị tắc tim.
Thậm chí, họ còn lén hỏi tôi: A Hạnh cậu bao nhiêu điểm? Ngay cả tôi cũng được 405, khi đó cậu trấn định như vậy, nhất định là điểm cao hù 𝖈-h-ế-ⓣ người phải
