| ← Ch.67 | Ch.69 → |
"Có ạ?!" Quế Châu hoàn toàn không nhớ ra. Đứa bé bắt đầu quấy ngủ, như một con heo con, cái đầu cứ chui loạn vào lòng, cô áy náy cười cười, đi vào góc khuất vén áo cho con b_.
Trong lòng Anh Trân trăm mối ngổn ngang, Quế Xảo hai tay xách vạt váy đi tới, để lộ đôi giày cao gót đỏ tươi dưới chân, cô hạ giọng hỏi: "Hôm nay ba có tới không?"
Anh Trân ngẩn ra chốc lát, mới ý thức được ba trong miệng cô ta là chỉ Diêu Khiêm, cô lắc đầu nói: "Tôi sao biết được!" Lại không khỏi dấy lên cảm giác chán ghét, mím chặt môi quay người đi xuống lầu, liếc thấy Nhiếp Vân Phiên đang trò chuyện rôm rả với anh trai cô ta, hai kẻ đều là tay lão luyện ăn chơi cờ bạc, tự nhiên là hợp cạ.
Cô muốn đi lấy nước quýt uống, chợt nghe có người gọi mình, là bà Lý đang vẫy tay về phía cô, phía sau trên chiếc sofa dài màu đỏ thẫm, bà Diêu bà Triệu cùng mấy người nữa đang ngồi, bà Chu cũng ở đó, khom lưng ghé sát đầu bà Tiết thì thầm to nhỏ.
Bà Lý khoác tay cô, từ trên xuống dưới nhìn ngắm rồi hỏi: "Lâu ngày không gặp cô, nghe nói bị cảm, giờ khá hơn chưa?"
Anh Trân còn chưa kịp mở miệng, đã có người trả lời thay: "Chắc là khỏi rồi, nhìn nước da trắng hồng thế kia, còn trẻ ra mấy tuổi ấy chứ!"
Bà Diêu nghe vậy, sờ sờ mặt mình, nói: "Bà Nhiếp ăn uống thứ linh đan diệu dược gì thế, nói tôi nghe với, dạo này tôi chẳng hiểu sao, đầu thì choáng, người thì mệt rũ rượi, ⓝgự●↪️ cứ tức tức, cũng chẳng muốn ăn, lại còn hay buồn nôn."
Mọi người nghe xong đồng loạt nhìn về phía chị ta, miệng cười mà vẻ mặt kỳ quái, bà Diêu thấy khó hiểu: "Làm sao thế? Mắt ai nấy tròn xoe như đèn pha vậy!"
Bà Tiết tặc lưỡi mấy tiếng: "Chị có khi là có rồi?"
"Ngài Diêu còn trẻ khỏe, đang độ sung sức, vợ chồng lại tình cảm, mang thai rất có khả năng đấy!"
"Tôi quen một vị lão trung y, y thuật cao tay lắm, để ông ấy bắt mạch cho chị, biết đâu lại là hỷ mạch!"
"Cười rụng cả răng người ta!" Bà Diêu xua tay từ chối: "Tôi từng này tuổi rồi, đâu phải cô gái hai mươi, còn sinh nở gì nữa! Thẹn ↪️-𝐡ế-𝖙 mất."
Bà Mã bĩu môi: "Bà Diêu đừng có tự dập tắt uy phong của mình, chỉ cần điều dưỡng cho tốt, ngài Diêu lại chung tình, tuổi có lớn mấy cũng vẫn mang được, phải không, bà Nhiếp?"
Anh Trân không hiểu sao bà ta lại hỏi mình, là đã nhận ra điều gì, hay chỉ tiện miệng hỏi, trong lòng thầm đoán, ngoài mặt vẫn phụ họa: "Cũng không phải là không có khả năng."
Đang nói thì Diêu Khiêm đi tới, gật đầu coi như chào hỏi: "Từ xa đã nghe tiếng mọi người cười nói, đang nói chuyện gì vui vậy?"
Bà Triệu nói: "Đang nói ngài đấy!"
Diêu Khiêm ngồi xuống chiếc ghế đơn bên cạnh, "ồ" một tiếng rồi cười hỏi: "Nói tôi chuyện gì?" Vừa nói vừa lấy từ túi áo vest xanh đậm ra hộp thuốc lá và bật lửa.
"Là nói anh..." Còn chưa dứt lời đã bị bà Mã giành lời: "Ngài Diêu, bây giờ là thời kỳ đặc biệt, ngài nhịn chút đi, thuốc lá đừng hút nữa, không tốt cho sức khỏe của phu nhân!"
Bà Triệu cười cười không nói, tay Diêu Khiêm khựng lại, giọng có phần nghi hoặc: "Tôi nghe không hiểu rồi!"
"Không hiểu à?" Bà Diêu định đưa tay bịt miệng bà Mã, nhưng chậm một bước, nghe bà ta lanh mồm lanh miệng: "Ngài Diêu, vợ của ngài tám phần là đã có thai rồi!"
"Có thai?" Diêu Khiêm vẫn châm lửa cho điếu thuốc, ngậm vào khóe miệng, nhả ra một vòng khói, lúc này mới nhìn sang bà Diêu, ánh mắt lạnh nhạt dò xét.
"Nghe họ nói bậy!" Bà Diêu hết sức không tự nhiên, lại càng sợ anh nói ra điều gì làm chị ta mất mặt, trong lòng hoảng hốt, quay đầu nhìn quanh một lượt, liền thúc giục anh: "Thư ký Phạm đang tìm anh đấy! Hình như có việc gấp!"
Anh Trân cảm thấy Diêu Khiêm hất cằm về phía cô một cái, rồi đứng dậy nói: "Cục trưởng Tần hẹn tôi lên lầu ba, phòng nhã các uống cà phê, có lẽ ông ấy đã tới, tôi xin phép đi trước."
Đợi anh đi xa rồi, bà Mã cười hỏi bà Chu: "Tôi vẫn mơ mơ hồ hồ mãi, chị giải thích cho tôi đi, cậu Chu bỏ cả đống danh môn thục nữ Thượng Hải không cưới, lại để ý tới cô gái tiểu gia bích ngọc ở Tô Châu! Rồi cả chồng chị với chị nữa, vậy mà cũng đồng ý, chuyện này chẳng giống tác phong của hai người chút nào. Nào, phải nói cho ra ngô ra khoai, chúng tôi mới chịu tha cho chị!"
Bà Chu cười gượng: "Nó thích thì chúng tôi thích!" Dù mọi người có truy hỏi đến đâu, miệng bà ta vẫn khép chặt như vỏ trai.
Bà Diêu cau mày hỏi bà ta: "Bao giờ đôi trẻ mới làm lễ? Tôi đợi thật sự sốt ruột rồi."
Bà Chu vội nhìn chiếc đồng hồ men lớn đặt sàn: "Còn nửa tiếng nữa thôi, nhẫn nại chờ chút, sắp bắt đầu rồi!"
Bà Lý bỗng che má ghé sát tai bà Diêu: "Kia chẳng phải Phùng Sa Lệ sao? Tôi mời cô ta đánh mạt chược, lần nào cũng khất lần, chẳng chịu nể mặt."
Anh Trân cũng nghe thấy, nhìn theo hướng bà ta chỉ, Phùng Sa Lệ mặc sườn xám nhung đỏ sẫm, cười hì hì chặn đường Diêu Khiêm, không biết nói gì, lại còn khoác lấy cánh tay anh, cùng nhau đi mất.
"Quá lộ liễu." Bà Lý thật sự không nhìn nổi nữa. Hai mắt bà Diêu dâng lên một màn sương đỏ, những vết cào trên người Diêu Khiêm đêm đó, chỉ có loại hồ ly tinh như Phùng Sa Lệ mới làm ra được. Các ngón tay chị ta âm thầm s❗ế*✞ 𝒸h*ặ*t thành nắm, nghĩ tới mà hận, ác niệm từ đó sinh ra; chị ta từng mượn tay người khác giải quyết một kẻ, yên ổn hai mươi năm, đã nếm được vị ngọt, nay chuyện cũ lặp lại, chị ta cũng chẳng ngại làm thêm lần nữa.
Bà Diêu ngước mắt, vừa hay chạm phải ánh nhìn của Anh Trân, bỗng rùng mình một cái, như vừa hoàn hồn liền quay mặt đi. Trên tấm kính tường phản chiếu gương mặt chị ta, tái nhợt gầy gò, thấp thoáng một vẻ âm u.
Bà Triệu vẫn ngồi yên lặng, nhưng trong lòng lại sôi sục, nơi này ai nấy đều có những bí mật khó nói, bà Triệu cũng không ngoại lệ.
Anh Trân muốn đi nhà vệ sinh, cô đứng dậy đi một vòng trong sảnh, chẳng ai để ý tới cô. Vừa xoay người liền đi về phía cầu thang xoắn lên lầu ba, dưới chân là tấm thảm lông dài thêu hoa văn sư tử lăn cầu màu vàng óng, không một tiếng động, cũng chẳng ai nói gì, như thể trong khoảnh khắc bước vào một bộ phim câm. Cô đứng ở chỗ cao, còn có thể cúi nhìn xuống đỉnh đầu của nhóm người bà Diêu, bà Triệu.
Tầng ba rất tối, đèn tường lờ mờ tỏa ánh vàng, hành lang dài hun hút, càng về cuối càng đen kịt. Một ả gái bao tựa ở góc tường ra sức hút thuốc, khói mù mịt, không kìm được ho liền dứt khoát đưa tay mở cửa sổ, một luồng gió lạnh dữ dội ập vào. Anh Trân không mặc áo khoác, hai cánh tay trần tức thì nổi da gà. Người đàn bà kia nhấc mí mắt tô đầy son phấn sặc sỡ, trừng trừng nhìn cô, miệng lẩm bẩm câu gì đó, nghe không rõ, rồi lại bật cười ha hả.
Anh Trân thấy rợn người, cúi đầu đi dọc theo hành lang, các cánh cửa đều đóng chặt, có ánh đèn rỉ ra từ khe cửa. Cô đang do dự không biết tìm từ đâu, thì thấy trên cửa khảm bảng tên hoa văn hình bầu dục: Thiên các, Địa các, Văn các, Võ các. Sau lưng có tiếng bước chân, cô quay đầu lại, là người đàn bà kia hút thuốc quay về, vuốt lại tóc, cầm chiếc gương phấn nhỏ tô son môi, rồi đẩy cửa bước vào, cả phòng ca múa đàn hát náo nhiệt tràn ra hành lang.
Anh Trân đi tới trước cánh cửa treo bảng Nhã các, giơ tay định gõ rồi lại rụt về, đứng ngẩn ra một lúc, quay người định rời đi, bỗng cửa từ bên trong mở ra, một cánh tay thò ra, ôm lấy eo cô kéo nhanh vào trong phòng, "rầm" một tiếng, cánh cửa nặng nề khép chặt lại.
| ← Ch. 67 | Ch. 69 → |
