Sấm thu
| ← Ch.46 | Ch.48 → |
Ngoài cửa sổ "ầm" một tiếng long trời, sấm nổ ngay trên mái hiên. Một con mèo lớn lông vằn như da hổ chui vào phòng theo khe rèm, lắc lắc người.
Mấy đôi tay xào xạc xoa rửa quân mạt chược, nhưng đều rất chú ý, không chạm vào tay nhau. Bóng đèn bỗng tối đi, nhấp nháy hai cái, rồi "phựt" một tiếng lại sáng trắng lạnh lẽo.
Bà Diêu bĩu môi: "Dạo này điện áp lúc nào cũng không ổn, cháy mất mấy bóng đèn rồi!"
Bà Lý liếc ra ngoài cửa sổ âm u, lộ vẻ kinh ngạc: "Mọi người có từng nghe thu sang mà lại có sấm không?"
Anh Trân nói: "Ở quê có câu tục ngữ, 'thu phân sấm động, trộm cướp đầy đồng'. Thường là điềm không tốt cho mùa màng."
Bà Diêu thay bà Triệu sờ bài, rồi sờ phần mình, vừa hỏi: "Bà Nhiếp, nhà ngoại cô trước kia làm nghề gì?"
"Nhà có ruộng, ruộng trồng gì thì bán nấy."
Bà Lý nói: "Có ruộng là tốt, bây giờ có tiền có nhà có cổ phiếu, cũng không bằng có ruộng!"
Anh Trân lắc đầu: "Mấy năm trước khi cha mẹ tôi còn sống thì còn tạm được, về sau thiên tai nhân họa, anh chị lại không giỏi quán xuyến, dần dần bỏ hoang cả."
Nhất thời không ai lên tiếng, cũng chẳng mấy ai muốn nghe những chuyện ấy. Đều là quan phu nhân, ngày ngày ca múa yến tiệc, chỉ thấy nỗi khổ dân gian chẳng qua là mấy hàng chữ chì trên báo, vài câu hát trong tuồng tích, nhiều lắm là lời khoác lác của đám họ hàng nghèo đến xin xỏ, chỉ đủ làm đề tài trà dư tửu hậu cho cuộc sống an nhàn của họ, ngoài ra chẳng còn gì khác.
Bà Diêu chuyển đề tài: "Bà Nhiếp là người Tô Châu, có quen Thư ký Phạm không? Thư ký Phạm cũng người Tô Châu đấy!"
Anh Trân cười lắc đầu: "Tô Châu tuy nhỏ, nhưng muốn người người đều quen biết thì cũng không dễ."
Bà Lý vê một viên ô mai bỏ vào miệng ngậm, nói: "Tôi nhớ ngài Diêu cũng là người Tô Châu phải không? Trên có thiên đường, dưới có Tô Hàng, Tô Hàng lắm nhân tài!"
Bà Diêu nói: "Anh ấy chỉ tính là nửa người Tô Châu. Tổ quán ở Tô Châu, nhưng từ nhỏ đã theo cha mẹ họ hàng định cư ở Nam Kinh, chỉ đến kỳ 𝐭*ế ⓛ*ễ mới về quê, sau này làm quan, trăm công nghìn việc, cha mẹ qua đời, lại chưa từng thấy anh ấy quay về nữa."
"Chị có từng theo ngài ấy về tổ quán chưa?"
"Mỗi lần định đi cùng thì đều trùng trặc, lỡ mất."
"Chuyện khéo thật đấy." Bà Lý cười khẽ lẩm bẩm: "Nói cho cùng, là rừng nhà họ nhỏ quá, không dung nổi con phượng hoàng vàng như chị."
Sợ Anh Trân nghe không hiểu, bà ta lại bồi thêm: "Nhà họ Diêu làm thương, nhà mẹ đẻ của bà Diêu thì đời đời làm quan, nếu không có sự nâng đỡ bên ngoại, ngài Diêu chưa chắc đã có được ngày hôm nay hiển hách thế này......"
"Bây giờ nhắc những chuyện ấy làm gì!" Vành mắt bà Diêu đỏ lên, giọng trầm uất khó nói: "Phượng hoàng quá thời còn không bằng gà, anh em bên ngoại đứa nào cũng chẳng nên thân, trái lại đều phải dựa hơi anh ấy mà sống, tôi giờ còn có thể làm sao được nữa......"
Chị ta còn chưa dứt lời, đã nghe rèm cửa xào xạc rung động, có người bước vào, vừa cười vừa nói: "Bắt đầu xoa mạt chược rồi à? Có ai giữ phần bài cho tôi không?"
Là bà Triệu.
"Không giữ phần cho cô, ba chúng tôi cũng đánh không nổi mạt chược." Bà Lý ngước mắt nhìn bà Triệu đi tới: "Trong tay cô xách cái gì đấy?"
Bà Triệu ngồi xuống, đưa chiếc gối bọc vải gấm trong tay cho bà Diêu: "Này, tặng chị! Kích cỡ vừa khéo để phối với cái vỏ gối đỏ tôi tặng chị lần trước."
"Cô phải tốn tiền khó nhọc mua cái này làm gì." Bà Diêu không chịu nhận, chỉ nói: "Tôi đã bảo mấy bà vú làm mấy chiếc gối hoa cúc rồi, đặt sẵn một cái trong phòng cô."
Bà Triệu cười: "Tặng chị cái gối thôi, tôi vẫn tặng nổi." Rồi lại làm ra vẻ úp mở: "Cái gối này ngoài chợ hiếm lắm, nói ra sợ dọa 🌜𝒽●ế●𝐭 chị."
Mấy người đều tò mò, bà Lý ra sức xúi: "Cô nói đi, để cô dọa c●𝒽●ế●t tôi xem!"
"Bên trong nhồi toàn là phân tằm!"
"Phân tằm? Phân tằm là cái gì?"
Anh Trân mím môi cười: "Chính là phân con tằm đấy!"
"Triệu Ngọc Cầm, cô dám trêu tôi à!" Bà Diêu trừng mắt mắng yêu.
"Trời đất làm chứng! Chị không biết công dụng hay của phân tằm thôi! Thái hậu trong cung triều trước chuyên dùng thứ này làm gối đấy! Trong y thư cũng nói có rất nhiều lợi ích, như thư kinh hoạt huyết, thanh nhiệt giải nóng, còn chữa được chứng đau đầu."
Bà Diêu vốn có chứng đau đầu kinh niên, là hồi trẻ hầu hạ cha mẹ chồng mà để lại. Chị ta nửa tin nửa ngờ nhận lấy chiếc gối, đưa lại gần ngửi thử, có một mùi hương thanh mát như nước hồ, chị ta thích mùi ấy bèn ngửi thêm mấy lần, bên trong không chỉ có phân tằm, còn trộn thêm cả bông hương bồ!
Chị ta bèn cười nói: "Thế thì tôi xin nhận tấm lòng này!" Rồi đưa cho Tiểu Thúy mang vào đặt trong màn giường.
"Xoa mạt chược là quan trọng, để tôi xem nào...... bộ bài này tà khí mà lại tranh khí ghê!"
"Tôi cái bộ bài này chẳng có tâm trạng gì!"
"......"
"Ngoài kia mưa rồi, đừng vội về, đánh cho đã đi, ở lại đây ăn cơm tối. Con lươn lần trước bà Nhiếp mang tới vẫn chưa ăn hết, hôm nay hấp thanh ăn, anh nhà tôi thích món ấy lắm."
"Tôi nhớ ngài Diêu không thích ăn hải sản mà? Chị quên rồi à, hồi ở Nam Kinh, Cục trưởng Tần mời hai nhà chúng ta ăn cơm ở Khách sạn Trung Ương, có món cá thìa hấp, ngài ấy chê tanh, đổi sang lươn thì lại ăn ngon lành? Bà Nhiếp, cô nói có lạ không? Chín sách! Có ai ăn không?"
"Tôi biết sao được......" Ào một tiếng đẩy đổ cả bức Trường Thành: "Thanh nhất sắc!"
"Vương Ngọc Cầm, chỉ tại cô lắm lời lạ đời, đánh lung tung để người ta ù mất!"
"A Quế bên tôi, mấy món phụ nấu dở ẹc, chỉ có món cá hấp là ngon, cô ta có bí quyết, cho thêm ít cam thụ tử, chẳng còn tí mùi tanh nào!"
"Cam thụ tử à?! Để tôi về nói với bà vú, bảo bà ấy cũng làm như thế!"
Tiếng sấm ầm ầm từ xa tới gần, mưa lớn trút xuống ào ạt, trong nháy mắt đã vùi lấp hết tiếng cười nói và tiếng xoa bài trong phòng.
Anh Trân về tới nhà thì người ướt sũng, nước nhỏ tong tỏng. Trong phòng không có ai, yên tĩnh lạ thường, chỉ bật một chiếc đèn tường hình hoa ngọc lan, bóng đèn sắp hỏng, sáng không ra sáng, tỏa một quầng vàng chán chường, yếm thế.
Cô ngồi xuống ghế, cởi giày tất ra, nước đã ngấm sũng, các đầu ngón chân bị ngâm đến tái xanh, chỗ tay chạm vào đều ướt lạnh.
Trận mưa tối nay thực sự là dữ dội nhất cả mùa thu. Cô túm lấy vạt váy, vắt nước ra. Minh Phượng nghe thấy động tĩnh, thò người từ ngoài cửa vào: "Mợ về rồi!"
Tiện tay bật đèn sáng lên, rồi đi bưng nước nóng tới hầu cô rửa ráy.
Anh Trân gội đầu xong. Bà Lý nghiện thuốc lá nặng, đánh mạt chược đến cuối, ai nấy đều khói thuốc mù mịt. Minh Phượng hỏi cô có ăn bữa khuya không, cô lắc đầu, ngồi bên mép giường dùng khăn khô thấm bớt nước trong tóc.
Có lẽ do thói quen, cô theo phản xạ liếc về phía tủ áo, bất giác nhíu mày, hai cánh cửa tủ đã từng bị mở ra, có lẽ vì vội vàng, nên kẹp luôn một tay áo sườn xám của cô vào khe cửa.
Anh Trân đứng dậy, đi tới mở hẳn tủ áo. Trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành. Cô thò tay vào túi áo lông chồn lấy chìa khóa mở khóa ngăn kéo, kéo mạnh ra, suýt nữa thì rút cả ngăn ra ngoài, Nhẹ quá, không còn cái cảm giác nặng tay quen thuộc mỗi khi kéo mở trước đây.
Cô thấy chiếc hộp gấm đựng đồ trang sức vẫn còn, tay run run mở nắp ra, bên trong trống trơn.
Không còn gì cả!
| ← Ch. 46 | Ch. 48 → |
