Truyện:Hệ Thống Livestream Của Nữ Đế - Chương 206

Hệ Thống Livestream Của Nữ Đế
Hiện có 400 chương (chưa hoàn)
Chương 206
Nghe nói người ấy xinh đẹp như hoa (2)
0.00
(0 votes)


Chương (1-400 )

"Nếu nói như vậy, trong giấc mơ c*̉a Lan Đình cũng có cả bóng dáng c*̉a Úc?"

Hàn Úc cười nhạt hỏi, nhìn trông rất ôn hòa nhưng trong đáy mắt lại hiện lên sự dò xét... lời nói xằng nói bậy như này, ai tin được!

Đúng thế, cái giấc mơ này c*̉a Khương Bồng Cơ còn có một sơ hở khác, đó chính là trong giấc mơ còn một đương sự nữa - Hàn Úc.

Nếu như để ý kỹ thì sẽ phát hiện ra, sau khi cô nghe thấy tên tự c*̉a Hàn Úc mới kinh ngạc hỏi thăm về Trình Hữu Mặc và Vệ Tử Hiếu.

Nếu như không có gì mâu thuẫn, thì Hàn Úc c*̃ng phải xuất hiện trong giấc mơ c*̉a cô mới đúng, còn nếu không thì cô đang bịa chuyện.

Tưởng rằng người ta sẽ cảm thấy xấu hổ, nhưng không ngờ đối phương lại tỉnh bơ gật đầu: "Đúng thế, chỉ tiếc là trong mơ sương khói mù mịt, bóng người mờ ảo, chỉ thấy bóng dáng chứ không nhìn rõ đường nét. Vốn dĩ ta tưởng đó là một giấc mơ thôi, không ngờ lại có thật."

Đám khán giả xem Khương Bồng Cơ diễn, không khỏi thán phục.

[Vào Nhóm Ngắm Lương Lương]: Nếu bàn về kỹ năng diễn xuất, tôi chỉ phục mỗi Streamer. Không NG lần nào, một lần là qua luôn. Lời thoại rõ xấu hổ như thế, vậy mà bác ấy nói đến mức... ngay cả mình c*̃ng tin. Quả nhiên, cuộc đời như một vở kịch, với kỹ năng diễn xuất này của bác Streamer có thể giành được giải Oscar được rồi.

[Gió Thu Xào Xạc]: Xí, Oscar đã là gì? Ảnh đế, Ảnh hậu có giỏi đến mấy đi nữa thì có diễn vào vai được cả ngày không?

[Nông Phu Sơn Tuyền Có Hơi Lạ]: Ồi, dẫu biết Streamer đang bốc phét, nhưng mà bác ấy nói chắc nịch như thế làm tôi cũng bắt đầu dao động rồi.

Ngay đến khán giả c*̃ng bắt đầu hoài nghi phán đoán c*̉a mình, chứ đừng nói đến Hàn Úc - người không hiểu nhiều gì về cô.

Khóe miệng Hàn Úc co giật, nói với giọng cứng ngắc: "Nếu nói như thế thì chuyện Úc và Lan Đình gặp nhau chính là duyên phận trời ban.

Khương Bồng Cơ gật gù nói: "Đúng thế, mối duyên phận này kể ra c*̃ng là một giai thoại."

Phong Cẩn tưởng là thật, cực kỳ kinh ngạc nói: "Người ta thường hay nói ngày nghĩ gì đêm mơ đó. Nhưng Lan Đình từ bé đến lớn chưa bao giờ rời khỏi Hà Gian, trước đây c*̃ng chưa bao giờ nghe tới tên thật c*̉a mấy người các cậu. Hơn nữa, tên tự c*̉a Vệ Tử Hiếu gần đây mới được Uyên Kính tiên sinh đặt cho... thế nhưng, Lan Đình lại mơ thấy cảnh tượng đó, có khi nào đó là dự đoán cho mối duyên phận này chăng?"

Vốn dĩ Hàn Úc vẫn còn nghi ngờ, nhưng nghe Phong Cẩn nói, cậu ta lại bắt đầu dao động.

Tuy những gì Khương Bồng Cơ nói mang theo sắc thái lãng mạn huyền ảo. Nhưng, chúng ta c*̃ng phải xét đến bối cảnh c*̉a giấc mơ này nữa.

Chúng ta c*̀ng hồi tưởng lại chút nhé, xem Khương Bồng Cơ đã nói thế nào - nhìn thấy tiên cảnh dao trì, có một vị trích tiên xinh đẹp đang tắm rửa dâng hương, đang định lại gần hỏi thăm, lại nghe thấy có người gọi cô ấy là Tử Hiếu, mỹ nhân trả lời người kia, gọi người kia là Hữu Mặc...

Hay nói một cách khác, bối cảnh ở đây là đang tắm!

Người ta đang tắm đó!

Hàn Úc không thể tưởng tượng nổi, trong mơ Tử Hiếu đang tắm... vậy thì trong mơ cậu đang làm gì?

Tuy rằng Liễu Hi là con trai, nhưng vẫn chỉ là một thiếu niên chưa lớn, cảnh trong mơ lại sương mờ mịt mù, chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng mờ ảo, chắc c*̃ng không nhìn thấy thứ nhạy cảm gì đó... nhưng... nhưng vẫn khiến người cảm thấy hơi kỳ quái.

Khương Bồng Cơ ỷ vào mình vẫn còn nhỏ, người ta c*̃ng sẽ không quá đề phòng, hỏi Hàn Úc.

"Vậy người tên là Hữu Mặc đó, thật sự là một người tốt tính, làm việc gì c*̃ng cẩn thận chu đáo, cách đối nhân xử thế trung hậu chính trực?"

Hàn Úc đang mải suy nghĩ chuyện kia, nên vô thức trả lời: "Này là đương nhiên, Hữu Mặc rất tốt tính, cẩn thận, lại đáng tin, thầy khen ngợi cậu ấy rất nhiều."

Đến khi nói xong rồi Hàn Úc mới ngẩn ra, trong lòng lại càng tin vào giấc mơ Khương Bồng Cơ nói vừa rồi.

Tại sao lại càng tin tưởng?

Trình Hữu Mặc là người trầm lặng nhất trong tất cả những học trò, bình thường cậu ấy c*̃ng rất khiêm tốn giản dị, cảm giác tồn tại c*̉a cậu ấy gần như bằng không. Trừ mấy người bạn chơi thân mới biết được tính cách cậu ấy như thế nào, những người khác đều không hiểu mấy về Hữu Mặc, chứ chưa nói đến Khương Bồng Cơ ở tận Hà Gian xa xôi. Nhưng cô lại có thể nói chính xác tính cách và ưu điểm lớn nhất c*̉a Hữu Mặc. Có thể thấy là có căn cứ.

Lúc này, Hàn Úc liền cảm thấy hứng thú với giấc mơ đó c*̉a Khương Bồng Cơ, c*̃ng bỏ qua chút thắc mắc trong lòng.

"Vậy thì... người tên Vệ Tử Hiếu..." Khương Bồng Cơ chợt nhếch miệng cười hỏi, "Có thật là xinh đẹp như hoa?"

Hàn Úc đang vểnh tai lên nghe xem cô nói gì, kết quả tí nữa thì sặc nước miếng.

Phong Cẩn c*̃ng nghẹn họng không nói được gì, nhưng nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc chờ giải đáp đó c*̉a Khương Bồng Cơ, lại không thể ghét nổi.

Hàn Úc đáp: "Chẳng phải lang quân nói rằng không nhìn thấy mặt sao?"

Khương Bồng Cơ tỏ ra rất vô tội: "Đúng là không nhìn thấy, nhưng ta nghe thấy Văn Bân trêu chọc người ấy. Nói rằng, mấy hôm trước người ấy ra ngoài bất cẩn làm rơi túi thơm, bị một lái buôn nhặt được, không ngờ người ta lại cầm túi thơm đó đến nhà hỏi cưới... Ta nghĩ, nếu như không phải dung mạo c*̉a người ấy hơn hẳn con gái thì chắc không đến nỗi bị người khác nhầm giới tính, đúng không?"

Nói dối không chớp mắt, câu này chính là dùng để tả Khương Bồng Cơ.

Nói dối nhiều quá, giờ ngay đến cả khán giả c*̃ng tin phân nửa.

[Nông Phu Sơn Tuyền Có Hơi Lạ]: Ha ha ha, bị nhầm là con gái, lại còn bị người ta cầu ⓗ●ô●𝓃●, không biết, bóng ma ám ảnh trong lòng vị ấy lớn cỡ nào?

[Gọi Tôi Là Đại Gia]: c*̃ng xem livestream được mấy ngày rồi, phát hiện ra đàn ông ở thế giới c*̉a Streamer có hơi ẻo lả, cài trâm đánh phấn, tiểu chuẩn c*̉a đẹp là phải dịu dàng... nếu như dáng vẻ có hơi trung tính một chút thì quả thật rất dễ nhận nhầm. Thế nên chắc c*̃ng không bị ám ảnh lắm đâu?

Gương mặt trắng trẻo c*̉a Hàn Úc đỏ lên, dường như có vẻ hơi căng thẳng.

"Úc không thể trả lời vấn đề này được, nếu hôm nào đó lang quân gặp được anh ấy lỡ miệng nói ra thì chẳng phải Úc lại gặp họa?"

Hàn Úc quả quyết lắc đầu, nhất quyết không trả lời.

Nhưng mà...

Hàn Úc lại nói tiếp: "Nhưng chuyện lang quân nói, trong mơ Tử Hiếu bị trêu chọc thì cũng có khả năng xảy ra. Chỉ là Tử Hiếu không thích người khác chú ý đến dung mạo c*̉a mình, luôn nói rằng thân thể là do cha mẹ ban cho, phận làm con thì không thể lựa chọn được, dù đẹp hay xấu, bản chất chẳng phải c*̃ng chỉ là một bộ xương trắng?"

Trong thời đại này, phụ nữ có vẻ ngoài xinh đẹp rất nguy hiểm, nhưng đàn ông có tướng mạo đẹp chưa chắc đã an toàn.

"Một bộ xương trắng?" Khương Bồng Cơ cười, "Người này thật thú vị."

Trong cái thời đại mà giá trị nhan sắc ảnh hưởng đến con đường làm quan này, vậy mà người đó lại nói tướng mạo không quan trọng. (Tướng mạo cũng là một căn cứ quan trọng trong việc xét tuyển để trở thành quan lại. )

Có hai khả năng, một là đang giả vờ thanh cao; hai là anh ta nghĩ thế thật.

Rất có giác ngộ!

Hàn Úc biết mấy tháng nữa Khương Bồng Cơ sẽ đến Lang Nha, cười nói: "Nếu là như thế, đến lúc đó chúng ta c*̃ng là đồng môn. Có điều, Lan Đình c*̃ng không cần vội, để ba bốn tháng nữa đến Lang Nha c*̃ng vẫn kịp."

"Hửm? Tại sao vậy?"

Câu này là Phong Cẩn hỏi.

Hàn Úc bất đắc dĩ nói: "Hoài Du quên rồi sao, ba tháng nữa các học trò qua vòng sơ tuyển sẽ phải lên Thượng Kinh tham gia cuộc thi tuyển chọn cuối c*̀ng? Năm nay có rất nhiều học trò qua vòng sơ tuyển, có khả năng thầy sẽ đích thân hộ tống chúng ta lên Thượng Kinh... Úc nhớ là hình như Liễu Quận thủ là Tổng quan giám khảo c*̉a cuộc thi năm nay, đến lúc đó chúng ta c*̃ng lên Thượng Kinh luôn."

Khương Bồng Cơ nghĩ rồi nói: "Nếu là như thế, đến lúc đó ta c*̃ng sẽ lên Thượng Kinh c*̀ng phụ thân. Đợi đến khi cuộc thi kết thúc sẽ đến Lang Nha c*̀ng Uyên Kính tiên sinh, vừa hay tiện đường."

Hàn Úc nói: "Đây đúng là ý hay, có thể tiện đường đến Thượng Kinh mở mang đầu óc." 

Chương (1-400 )