Truyện:Hệ Thống Livestream Của Nữ Đế - Chương 136

Hệ Thống Livestream Của Nữ Đế
Hiện có 400 chương (chưa hoàn)
Chương 136
Này thiếu niên, cậu muốn ăn cớt à? (1)
0.00
(0 votes)


Chương (1-400 )

"Nói đi, rốt cuộc chuyện này là như thế nào? Lẽ nào ngươi không có chút manh mối nào về việc bị mất trộm, phải phiền đến ta?" Khương Bồng Cơ cảm thấy Từ Kha vẫn cần rèn luyện thêm, cô rất không hài lòng với cách xử lý công việc kiểu này.

"Kha cho rằng, hiện tại lang quân thiếu một vị thủ lĩnh cho đội bộ khúc*." Từ Kha nói với vẻ nghiêm túc.

*Bộ khúc: Vào thời Ngụy - Tấn Nam Bắc Triều có nghĩa là gia binh, tư binh (binh lính nuôi trong nhà).

Khương Bồng Cơ nghe vậy liền nhướn mày, Từ Kha không sợ vẻ mặt đó c*̉a cô, tiếp tục trình bày: "Những gì lang quân viết ra rất tốt nhưng hiện tại vẫn còn đang ở trong giai đoạn lần mò, không bằng lấy luôn cái có sẵn. Huống hồ, lang quân và Kha đều không hiểu sâu về luyện binh, kinh nghiệm không dày dặn bằng những binh lính lão luyện."

Khương Bồng Cơ nheo mắt: "Ý ngươi là, người trộm đồ là binh sĩ lão luyện?"

Từ Kha gật đầu: "Vâng, Kha có thể khẳng định đó còn là người có chức tước."

Khương Bồng Cơ: "..."

Cho dù cô cảm thấy chuyện này quá trùng hợp, nhưng cũng đã lờ mờ đoán ra được người trộm đồ c*̉a Từ Kha là ai.

"Chỉ là, những người này có tính cảnh giác rất cao, rất khó tiếp cận. Nếu không phải Kha lúc từng làm du hiệp có học được phương pháp ẩn nấp, e rằng rất khó qua mắt được bọn họ. Nếu như lang quân muốn chiêu mộ bọn họ thì có khi là phải đợi một khoảng thời gian."

"Những? Tức là không phải chỉ một người?"

Từ Kha gật đầu: "Không chỉ có một, theo như tiếng bước chân và giọng nói c*̉a họ thì đoán chừng có khoảng mười người, hơn nữa đa phần đều đang bị thương."

Nếu như không phải bọn họ đang bị thương, không đi săn được, thì c*̃ng không đến nỗi rơi vào cảnh chạy đến nông trang trộm đồ.

"c*̃ng thú vị đấy."

Khương Bồng Cơ vì chưa gặp những người này, nên cũng không dựa vào lời của Từ Kha để phán đoán thân phận họ. Nhưng cô tin tưởng vào ánh mắt c*̉a Từ Kha, bằng không thì cậu ta đã trực tiếp gọi người đi bắt cướp rồi, cần gì phải cố ý đến đây để hỏi ý kiến c*̉a cô.

Cho dù, có không phải là người mà cô đoán thì có lẽ những người đó c*̃ng có chút bản lĩnh.

"Ngươi sang phòng thu chi lĩnh thêm mười lượng, mua thêm mấy cân thịt, rồi đến phòng thuốc chuẩn bị thuốc trị thương. Bọn họ thích trộm thì cứ để cho bọn họ trộm. Nhớ cho kỹ, không cần giấu những người đó, phải để cho bọn họ biết chúng ta đã phát hiện ra, hơn nữa còn cố ý giúp đỡ bọn họ.

Một ngày không được thì tặng hai ngày, ngày nào c*̃ng tặng, tặng cho đến khi nào đám người đó khỏi hẳn thì thôi, dù sao c*̃ng chẳng đáng bao nhiêu tiền.

Đã ăn c*̉a cô thì cuối c*̀ng vẫn phải trả lại thôi.

Cô đang thử, nếu như họ có lòng tự trọng, tất nhiên sẽ cảm thấy xấu hổ, xấu hổ rồi sẽ có thiện cảm với chủ nhà đã cố ý giúp đỡ họ. Khiến cho đối phương cảm thấy xấu hổ c*̃ng là một cách để đối phương có thiện cảm với mình. Nếu như bọn họ không có lòng tự trọng thì cô c*̃ng sẽ thay đổi kế hoạch, ấn tượng về họ c*̃ng sẽ xấu đi.

Dù sao c*̃ng chỉ là tốn một chút gạo thịt, đầu tư tuy ít nhưng nếu thuận lợi, đảm bảo sẽ lãi to.

Nghe Khương Bồng Cơ nói xong, khuôn mặt Từ Kha lộ ra vẻ kinh ngạc.

Làm sao mà không kinh ngạc cho được?

Cậu thấy mình tính toán đưa người ta vào bẫy đã là vô sỉ lắm rồi, không ngờ lang quân nhà mình lại còn vô sỉ hơn.

Khương Bồng Cơ thấy cái vẻ ngu xuẩn này c*̉a c*̉a cậu ta, không hài lòng hừ một tiếng: "Loại người làm việc tốt mà giấu tên thì chỉ có hai loại. Một là người tốt thật sự, hai là tốt theo kiểu không có đầu óc. Ngươi cảm thấy lang quân nhà ngươi là kiểu người nào?"

Từ Kha im lặng, tính toán c*̉a lang quân không liên quan gì đến "người tốt" cả, nhưng lại rất khôn khéo. Không chỉ muốn người ta biết là mình làm việc tốt, hơn nữa còn muốn người ta hổ thẹn với ân đức c*̉a cậu ấy!

Nếu xét theo tiêu chuẩn đạo đức c*̉a thời đại này, trên mặt Khương Bồng Cơ hiện giờ đang viết hai chữ Vô Sỉ rất to!!!

Nhưng mà, cậu thích!!

Trên gương mặt Từ Kha hiện lên một nụ cười.

Khương Bồng Cơ phe phẩy cái quạt, bỗng dưng nói: "Hiếu Dư nên cười nhiều hơn mới phải, không thì sẽ phí phạm cái gương mặt xinh đẹp này."

Nụ cười c*̉a Từ Kha tắt ngúm, cứng đờ nói: "Lang Quân lại trêu Kha."

Cô cười giễu một tiếng: "Tối hôm qua ta đến ngõ Leng Keng c*̀ng với phụ thân. Tuy không vào ngõ, nhưng c*̃ng vào một lầu xanh gần đó chơi đến nửa đêm. Dù Hiếu Dư không chịu thừa nhận, nhưng sau khi so sánh kỹ, ta vẫn cảm thấy nhan sắc c*̉a ngươi đẹp hơn mấy vị nương tử đó cả trăm lần."

Từ Kha: "..."

"Hôm nào rảnh sẽ đưa ngươi đi c*̀ng để mở mang đầu óc." Khương Bồng Cơ cười, bổ sung thêm một câu.

Tại sao Liễu Xa lại đột nhiên có suy nghĩ đưa cô đến lầu xanh chơi?

Nói không dính dáng gì đến thằng nhóc này thì cô còn lâu mới tin.

Gây phiền phức cho cô mà còn muốn an toàn rút lui?

Nằm mơ đi!

Tuy tối qua cô c*̃ng rất c*̃ng rất vui, nhưng cô vẫn không thể xí xóa cho Từ Kha vụ cậu ta hố cô được.

Vẻ mặt c*̉a Từ Kha lúc này giống như kiểu đời không còn gì để luyến tiếc. Cậu ta đã loáng thoáng nhận ra rằng lang quân nhà mình không chỉ bụng dạ đen tối mà còn thích chơi ác.

Chỉ hy vọng lang quân nhà cậu là "trai thẳng", nếu không thì cậu sẽ cảm thấy rất áp lực.

Tuy bây giờ người trong thiên hạ đều đang thịnh "long dương chi phích*", nhưng c*̃ng có không ít trai thẳng xì mũi khinh miệt cái hiện tượng này, ví dụ như Từ Kha.

*Long dương chi phích: chỉ các mối tình đồng tính.

Khương Bồng Cơ không biết nỗi lo c*̉a Từ Kha, mà dù cô có biết thì c*̃ng chẳng để ý.

Đầu tiên, tuy cô thích "nam - nam" nhưng thỏ không ăn cỏ gần hang, cô rất có nguyên tắc trong những vấn đề như thế này.

Trong trường hợp là cấp trên và cấp dưới, cô luôn giữ một khoảng cách an toàn với cấp dưới khác giới tính hoặc những cấp dưới là nữ đã có gia đình để tránh tạo ra scandal.

Đối với một người có yêu cầu cực kỳ cao về mặt tinh thần như Khương Bồng Cơ, cô không thể chấp nhận được chuyện làm cho gia đình nhà người khác vì mình mà tan vỡ.

***

Lần này, Từ Kha đến không chỉ để báo cáo mỗi chuyện này, chẳng qua chuyện nào quan trọng hơn thì nói trước.

"Sau khi các gia đinh sử dụng phương pháp c*̉a lang quân bày cho đều cảm thấy rất hiệu quả. Tinh thần tập luyện c*̉a mọi người vào ngày hôm sau khá tốt."

Những người không thường xuyên vận động mà đột nhiên phải vận động với cường độ lớn, cơ thể sẽ sản sinh phản ứng ngược nghiêm trọng, nhẹ thì các cơ bắp căng cứng tê mỏi.

Điều này dẫn đến hiệu quả luyện tập c*̉a ngày thứ hai sẽ giảm xuống rất thấp vì bị ảnh hưởng bởi sự mệt mỏi c*̉a ngày đầu tiên.

Phương pháp mát xa mà Khương Bồng Cơ đưa cho Từ Kha có hình vẽ rõ ràng, được chú thích rành mạch phải dùng sức như thế nào, gần như là bất kỳ ai c*̃ng làm được. Từ Kha bắt những gia đinh đó học thuộc hết tất cả, vừa học vừa thực hành, hiệu quả rất tốt.

Theo như những gia đinh đó nói, lúc mới tập xong chân tay cứng đờ, bủn rủn, mất hết cảm giác nhưng sau khi thực hiện phương pháp mát xa xong thì thấy chân tay dần dần ấm lên, cảm giác tê cứng c*̃ng nhanh chóng biến mất.

Khương Bồng Cơ c*̃ng không ngạc nhiên trước phản ứng này.

Không chỉ như thế, phương pháp mát xa đặc biệt này còn có hiệu quả kích thích dây thần kinh c*̉a các cơ bắp, cho dù có yếu nhớt đi chăng nữa nhưng sau một thời gian tích lũy thì cơ bắp vẫn có thể tiếp tục phát triển, nâng cao tố chất c*̉a cơ thể và rất nhiều ích lợi đi kèm.

Chương (1-400 )