Sân thượng
| ← Ch.74 | Ch.76 → |
Suốt mấy ngày liên tiếp sau đó, cứ đến đúng giờ cơm là Quý Thư Dã lại nhận được đồ ăn đặt sẵn.
Cô chẳng muốn đụng vào bất cứ thứ gì do Thịnh Đình Thâm mua cho. Thế nhưng khi Quý Thư Dã gọi điện cho anh để ba mặt một lời, Thịnh Đình Thâm lại chỉ thản nhiên nói: "Nếu em không muốn ăn thì cứ vứt đi."
Quý Thư Dã hoàn toàn bất lực, không trị nổi anh.
Buổi tối khi ra ngoài dắt chó đi dạo, cô cũng bắt gặp Thịnh Đình Thâm. Hình như anh đã nắm được giờ đi dạo mỗi tối của Lucky nên luôn đứng đợi sẵn ở cổng khu nhà.
Quý Thư Dã dắt Lucky đến công viên, Thịnh Đình Thâm sẽ lững thững đi theo sau lưng hai người. Anh không nói gì cả, chỉ im lặng nhìn cô chằm chằm.
Sau mấy ngày liên tục bị bám đuôi, Quý Thư Dã rốt cuộc không thể nhẫn nhịn được nữa.
Ngay khi vừa bước ra khỏi cổng khu chung cư, cô đột ngột quay phắt người lại, giận dữ lườm Thịnh Đình Thâm: "Đừng đi theo tôi nữa! Tôi đã nói rõ với anh rồi, trừ khi anh ấy có thể tỉnh lại, bằng không anh đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa. Thịnh Đình Thâm, đừng làm tôi càng ghét anh hơn."
Thịnh Đình Thâm dừng bước. Ánh mắt anh tối sầm lại, trông vừa suy sụp lại vừa đáng thương.
Quý Thư Dã chợt cảm nhận được sự rung động kỳ lạ trong tim. Cô lập tức cắn chặt môi, điên cuồng tự cảnh tỉnh bản thân rằng sở dĩ mình thấy Thịnh Đình Thâm lúc này trông đáng thương, chẳng qua là vì anh đang mang gương mặt của Hạ Diên mà thôi.
Về bản chất, người cô thương xót là Hạ Diên, không phải là Thịnh Đình Thâm!
Quý Thư Dã không nhìn anh nữa, cứ thế đi thẳng.
Có lẽ vì vừa bị cô dội gáo nước lạnh bằng những lời tuyệt tình nên suốt hai ngày tiếp theo, Thịnh Đình Thâm không xuất hiện lại nữa.
Quý Thư Dã thở phào nhẹ nhõm. Cô cũng đỡ phải đau đầu tính chuyện đổi giờ giấc dắt Lucky ra ngoài, bởi chú chó nhỏ ngốc nghếch này chỉ chung thủy với khung giờ hoàng ♓●ô●𝐧 để ra công viên "tụ tập" chơi cùng mấy bạn chó hàng xóm của mình thôi.
Lại một buổi chiều muộn khác, sau khi để Lucky thỏa sức chạy nhảy nô đùa ở bên ngoài, Quý Thư Dã mới lững thững dắt nó đi bộ về nhà.
Lộ trình từ công viên về đến Vườn Hoa Hồng phải băng qua một con đường lớn, sau đó đi bộ thêm mười phút dọc theo vỉa hè.
Khi đêm xuống, lối đi này thỉnh thoảng mới có vài người qua lại. Tuy không tính là khá nhộn nhịp nhưng cũng là một khu vực sinh hoạt chung rất an toàn.
Thế nên Quý Thư Dã chẳng bao giờ ngờ tới việc mình sẽ bị tấn công ngay khi đang đi bộ về nhà. Từ phía sau, một bàn tay đột ngột lao đến, bịt chặt lấy mũi và miệng cô.
Ráng chiều nơi cuối chân trời đã tắt hẳn, đèn đường bật sáng, Lucky bắt đầu sủa điên cuồng.
Quý Thư Dã trợn tròn mắt. Rồi tay chân cô chợt bủn rủn, xương cốt mềm nhũn ra một cách thảm hại, chẳng còn lại chút sức lực nào để chống cự lại kẻ tấn công mình.
Trong cơn mơ màng, Quý Thư Dã lờ mờ thấy Lucky lao lên định cắn xé kẻ tấn công nhưng ngay sau đó lại là một tiếng động trầm đục, nghe như tiếng mũi giày đá mạnh vào xương thịt vậy.
Lucky bị đá trúng rồi sao?
Đó là ý nghĩ kinh hoàng cuối cùng còn đọng lại trong đầu Quý Thư Dã trước khi mí mắt cô nặng trĩu, và rồi... Cô chẳng thể làm gì được nữa, cơ thể hoàn toàn buông xuôi, 𝖍.ô.n mê bất tỉnh.
...
Đến khi tỉnh lại một lần nữa, những cơn gió buốt thấu xương đã như những lưỡi dao sắc lạnh, liên tục cứa mạnh vào da mặt cô.
Quý Thư Dã khó nhọc mở mắt ra. Thứ đầu tiên đập vào mắt cô lúc này là bầu trời đêm đen kịt đến ngột ngạt và một khoảng sân xi măng trống trải, bốn bề lộng gió.
Cô cố trấn tĩnh lại, sau khi quan sát kỹ xung quanh mới nhận ra nơi này hình như là sân thượng của một tòa nhà đang xây dở. Hơn nữa còn là tòa nhà cao nhất, vì xung quanh đây chỉ toàn những công trình thi công chưa hoàn thiện.
Đây là... Đâu vậy?
Quý Thư Dã hoảng hốt khi thấy hai tay mình đã bị trói chặt ra sau lưng, cổ chân cũng bị dây thừng trói cứng, dây thừng ma sát với da thịt gây đau nhức.
Cô thử cựa quậy, nghiêng người về phía sau thì thấy đầu dây thừng đang nối liền với một cây cột trụ bằng cốt thép.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì...
Đầu Quý Thư Dã đau như búa bổ, cô lờ mờ nhớ lại việc mình bị đánh lén từ phía sau khi đang dắt Lucky về nhà trước đó không lâu.
Là bắt cóc sao? Giữa thanh thiên bạch nhật, lại có kẻ dám ngang nhiên bắt người ngay trong khu vực nội thành? Tên đó phát rồ rồi à?
"Cô tỉnh rồi à."
Đúng lúc này, một giọng nói bất chợt vang lên ngay sau lưng cô. Dù cách nhả chữ khá cợt nhả nhưng lại khiến người nghe thấy sởn tóc gáy.
Quý Thư Dã giật bắn mình quay đầu lại. Qua ánh sáng lờ mờ, cô thấy một bóng người đang thong thả bước ra từ lối cửa thoát hiểm của sân thượng.
Người đàn ông đó mặc một chiếc áo khoác măng tô màu sẫm, cổ áo mở phanh ra, mái tóc bị gió thổi bay tán loạn. Ánh mắt anh ta nhìn Quý Thư Dã trông vừa nham hiểm lại vừa điên loạn.
"Thịnh Nghiêm Tề... ?"
"Là tôi đây, xem ra cô vẫn nhớ rõ tôi nhỉ."
Quý Thư Dã cảnh giác nhìn Thịnh Nghiêm Tề, bởi trước đó cô từng tận mắt chứng kiến sự bạo lực của người này rồi.
"Anh đang làm gì thế? Tự nhiên lại bắt tôi đến đây làm gì?"
"Dĩ nhiên là để dụ Thịnh Đình Thâm đến đây rồi. Dạo này, trong đầu tôi cứ nung nấu ý định muốn tâm sự riêng với nó một chút. Ngặt nỗi tôi lại bị ông nội giam lỏng, cấm bước chân ra ngoài. Hôm nay, tôi phải vất vả lắm mới trốn được ra đây đấy."
Thịnh Nghiêm Tề chậm rãi tiến lại gần. Anh ta ngồi xổm trước mặt cô, nhếch môi cười khẩy: "Thực ra, tôi chỉ muốn mặt đối mặt hỏi nó một câu thôi. Rốt cuộc nó đã dùng thủ đoạn bẩn thỉu gì với người nhà họ Thịnh, mà có thể khiến tất cả mọi người trong nhà tàn nhẫn đá tôi sang một bên để cung phụng một mình nó."
Về những biến động nội bộ của nhà họ Thịnh, trước đây Quý Thư Dã từng nghe Trần Tuệ và Thịnh Tư Nguyên kể sơ qua.
Nghe đồn sức khỏe của ông cụ Thịnh giờ không còn được như trước, ông ấy đã chuẩn bị giao lại vị trí gia chủ của mình cho Thịnh Đình Thâm tiếp quản.
"Tôi và anh ta đã chia tay rồi. Dù anh có bắt tôi để dụ anh ta đến cũng chẳng ích gì, anh ta sẽ không quan tâm đến chuyện sống 𝒸_♓ế_𝖙 của tôi đâu."
Theo làn gió thoảng qua, Quý Thư Dã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người Thịnh Nghiêm Tề, cứ như anh ta vừa ngâm trong hũ rượu lâu ngày ra vậy.
Mùi cồn xộc thẳng vào mũi khiến cô khẽ nhíu mày: "Anh Thịnh, tôi mong anh bình tĩnh lại, đợi tỉnh rượu rồi hãy nói chuyện tiếp."
"Tôi đã uống bao nhiêu đâu mà." Thịnh Nghiêm Tề hơi nghiêng đầu: "Cô bảo hai người chia tay rồi à? Thế nhưng tai mắt của tôi lại báo rằng, dạo này ngày nào nó cũng lảng vảng ở khu Vườn Hoa Hồng để bám theo cô đấy. Như hôm nay, tôi phải canh chừng mãi mới bắt được lúc cô ở một mình đấy chứ."
"... Nhưng chúng tôi thực sự đã chia tay rồi."
"Ồ, vậy nghĩa là nó đang mặt dày níu kéo cô sao? Ha, tôi biết ngay là nó để ý đến cô mà. Lần trước vì sợ cô bị thương, chẳng phải nó còn tự nguyện đưa đầu ra chịu trận đó sao." Thịnh Nghiêm Tề cười đắc thắng: "Ê, hay là chúng ta cược một ván đi? Cược xem nó có vì cô... Cô bạn gái cũ này, mà dám một mình mò đến đây không."
Quý Thư Dã còn chưa kịp lên tiếng thì Thịnh Nghiêm Tề đã giơ điện thoại lên, lạnh lùng chụp cho cô một bức ảnh rồi gửi đi.
Anh ta gằn giọng nói vào điện thoại: "Tao muốn mày tự vác xác đến đây một mình. Nếu tao thấy có người thứ hai xuất hiện, cô bạn gái này của mày... À không, cô bạn gái cũ này sẽ lập tức được tao tiễn thẳng từ sân thượng xuống đất đấy. Khôn hồn thì đến đây ngay đi, sự kiên nhẫn của tao có hạn."
Tiếng gió rít vù vù bên tai, Quý Thư Dã ⓡ*⛎*п r*ẩ*𝖞 khẽ rùng mình.
Khi thấy rõ dáng vẻ điên cuồng, hoàn toàn đánh mất lý trí của Thịnh Nghiêm Tề, cô mới muộn màng ý thức được cái 𝒸𝖍●ế●✝️ đang cận kề bên cạnh mình.
"Anh Thịnh, anh đừng làm vậy! Đây là hành vi vi phạm pháp luật đấy. Anh định đánh đổi cả phần đời còn lại của mình vì chuyện điên rồ này sao? Bình tĩnh lại đi!"
"Suỵt, nó phản hồi rồi này. Đang hỏi tôi địa chỉ ở đâu đấy, để tôi gửi cho nó định vị. Ồ, cô em đừng sợ hãi quá thế chứ, đợi nó vác xác đến đây rồi tôi chắc chắn sẽ thả cô ra thôi. Tôi chỉ mượn cô để dọa dẫm, nắn gân nó một chút thôi ấy mà."
"..."
Thời gian chậm rãi trôi qua từng chút một.
Quý Thư Dã bị trói cứng đến mức toàn thân đau nhức, mỏi nhừ. Khuôn mặt và hai tay cô đều bị gió lạnh thổi đến mức tê dại.
Quý Thư Dã nhìn quanh, cố tìm xem có vật gì sắc nhọn để cứa đứt dây thừng không nhưng chẳng mò mẫm được gì.
Đúng lúc này, cô bỗng nghe thấy tiếng Thịnh Nghiêm Tề reo lên đầy phấn khích. Anh ta vội chộp lấy chiếc kính viễn vọng, chăm chú nhìn ra xa.
"Tới rồi, tới rồi! Đúng là đi một mình thật kìa. Quý Thư Dã, nó thực sự rất quan tâm đến cô đấy nhé."
Sở dĩ Thịnh Nghiêm Tề chọn địa điểm này vì nơi đây là khu công trường bỏ hoang, xung quanh cực kỳ trống trải, chỉ có duy nhất một con đường độc đạo dẫn vào.
Theo sau Thịnh Đình Thâm có xe khác bám đuôi hay không, anh ta chỉ cần đứng từ trên cao liếc mắt một cái là đã có thể thấy rõ tất cả.
Quý Thư Dã nghe Thịnh Nghiêm Tề nói vậy thì khẽ mím môi, trong lòng ngổn ngang trăm mối cảm xúc hỗn độn.
Ngay sau đó, từ lối cầu thang bộ vang lên tiếng bước chân dồn dập. Có ai đó đang chạy huỳnh huỵch qua từng tầng một, chạy nhanh về phía này.
Thịnh Nghiêm Tề liếc nhìn con đường lớn và không gian xung quanh lần cuối. Sau khi xác nhận không có vấn đề gì, anh ta đặt chiếc kính viễn vọng xuống rồi thô bạo tóm vai Quý Thư Dã, lôi xộc cô đến sát mép rìa sân thượng rồi thẳng tay đẩy mạnh.
"Á... !"
Trong chớp mắt, toàn bộ nửa thân trên của Quý Thư Dã bị đẩy nhào ra ngoài, nằm lơ lửng giữa khoảng không sâu hun hút, chực chờ rơi xuống.
Chỉ còn sợi dây thừng vắt ngang thắt lưng liên kết Quý Thư Dã với cây cột trụ cốt thép ở cách đó không xa giữ cô lại.
Độ cao từ đây xuống mặt đất ước chừng phải đến mười lăm, mười sáu tầng lầu.
Tim Quý Thư Dã như nhảy ra khỏi lồng п-ⓖự-𝒸, cô hét toáng lên vì không thể kìm nén nổi nỗi kinh hoàng: "Anh... Bị thần kinh à! Thua thiệt trên thương trường thì đi mà tìm cách gỡ gạc trên thương trường đi chứ, anh bắt tôi ra để uy h**p thì là thứ đàn ông gì hả!"
Rầm...
Cánh cửa sân thượng vốn đang 𝖐_𝒽_é_ⓟ 𝐡_ờ đột nhiên bị một cú đá mạnh hất ra.
Quý Thư Dã nhìn thấy Thịnh Đình Thâm lao ra ngoài như một cơn lốc. Nhưng khi vừa nhìn thấy cô, anh lập tức chùn chân.
"Ồ, đến rồi đấy à." Thịnh Nghiêm Tề đắc ý ra mặt: "Tao cứ đợi mày mãi thôi."
Thịnh Đình Thâm nhìn thoáng qua Quý Thư Dã, lạnh lùng nói: "Thịnh Nghiêm Tề, anh mau thả cô ấy ra! Nếu anh muốn chơi trò cá cược này, cứ trói tôi lên đó thay đi!"
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 74 | Ch. 76 → |
