Truyện:Hình Bóng Của Người – Lục Mang Tinh - Chương 73

Hình Bóng Của Người – Lục Mang Tinh
Trọn bộ 86 chương
Chương 73
Suy sụp
0.00
(0 votes)


Chương (1-86)

"Thưa cậu Thịnh, hành lý đã được sắp xếp xong và để ở huyền quan rồi ạ. Lát nữa cậu cứ mang đi luôn là được." Dì giúp việc nói với Thịnh Đình Thâm.

Thịnh Đình Thâm gật đầu: "Tôi biết rồi, dì có thể tan làm."

"Vâng, còn bữa sáng của cô Quý..."

"Cứ để đấy đi, lát nữa cô ấy sẽ xuống."

"Vâng."

Sau khi dì giúp việc rời đi, Thịnh Đình Thâm nhìn về phía lầu hai. Quý Thư Dã vẫn chưa xuống, vậy nên anh buông bát đũa, đi lên lầu.

Vừa lên lầu hai, Thịnh Đình Thâm chợt phát hiện cửa phòng mình đang κ𝐡-é-🅿️ ⓗ-ờ. Anh sửng sốt, đi về phía trước vài bước.

Ngay khi anh chuẩn bị mở cửa, Quý Thư Dã đi ra từ bên trong rồi đứng lại vì nhìn thấy anh.

Thịnh Đình Thâm cụp mắt nhìn tập tài liệu trên tay Quý Thư Dã, sau đó lại nhìn đôi mắt của cô: "Sao em lại vào phòng anh?"

"Sao hả? Anh nghĩ tôi sẽ không vào phòng anh nên mới để thứ này hớ hênh à?" Quý Thư Dã nâng tay, lạnh lùng ném tập tài liệu vào 𝐧🌀-ự-𝖈 Thịnh Đình Thâm.

Anh không bắt lấy tập tài liệu. Nó lập tức rơi xuống, trang giấy rơi ra khắp sàn.

Thịnh Đình Thâm cụp mắt, im lặng.

Quý Thư Dã hít một hơi sâu, nhìn anh chằm chằm: "Thịnh Đình Thâm, anh đi gặp bác sĩ tâm lý! Anh có thể cho tôi biết lý do anh đột ngột làm như vậy không?"

Thịnh Đình Thâm ngước mắt, lạnh nhạt nói: "Còn vì lý do gì được chứ? Tất nhiên là để khám bệnh rồi."

Lời thừa nhận thản nhiên của anh khiến trái tim Quý Thư Dã đau nhói. Cô không dám tin vào tai mình: "Chẳng phải là anh cẩn thận lắm sao? Chẳng phải anh không bao giờ để người khác biết tình hình của hai người sao? Anh chưa bao giờ đi gặp bác sĩ tâm lý, tại sao hiện tại lại đi?"

Cô bước lên trước một bước, run giọng hỏi: "Anh nói đi chứ Thịnh Đình Thâm! Anh muốn làm gì?"

Thịnh Đình Thâm nhìn cô: "Em đang sợ gì thế?"

"Anh hỏi tôi sợ gì ư? Tôi hỏi anh, tại sao lâu như vậy rồi mà Hạ Diên không xuất hiện... Anh đã làm gì hả?" Tuy Quý Thư Dã hỏi vậy nhưng cô đã thầm đoán được đôi điều. Cô ✝️-h-ở 𝒽ổ-ⓝ ♓-ể-𝐧, gặng hỏi: "Có phải anh đi khám vì muốn anh ấy biến mất không?"

Có điều gì đó thoáng hiện lên trong mắt của Thịnh Đình Thâm, song ngữ khí của anh lại lạnh nhạt đến lạ: "Em không muốn bọn anh trở lại bình thường sao? Phải có một người biến mất mới bình thường."

Con ngươi trong mắt Quý Thư Dã co lại: "Gì mà trở lại bình thường, một người biến mất hả? Sao anh lại làm như vậy!?"

Cô túm lấy cổ áo Thịnh Đình Thâm, nỗi sợ hãi và phẫn nộ đan xen trong lòng, buột miệng thốt: "Hạ Diên rất bình thường... Người không bình thường chính là anh! Nếu có một người phải biến mất thì người đó nên là anh mới đúng!"

Lời cô nói vang vọng trong không gian rộng lớn, tràn ngập sự tức giận và bi thương.

Thịnh Đình Thâm cụp mắt nhìn Quý Thư Dã, chỉ thấy dường như trong lồng n·ⓖ·ự·ⓒ có thứ gì đó bị bóp nát, khiến cơn đau lan ra khắp cơ thể, hiện diện trên từng tế bào.

Anh chậm rãi chớp mắt, thấy Quý Thư Dã ngồi xổm xuống, nhặt mấy tờ giấy trên mặt đất lên rồi điên cuồng xé rách chúng. Trang giấy sắc bén cứa qua lòng bàn tay của cô.

Mắt Thịnh Đình Thâm vô cùng đau đớn, hình như có thứ gì đó sắp trào ra. Anh ngồi xuống, túm lấy cổ tay cô: "Em dừng lại đi!"

Giọt nước mắt của Quý Thư Dã rơi lên mu bàn tay của anh. Ngay sau đó, nước mắt của cô rơi như mưa.

Quý Thư Dã ♓⛎п-𝖌 𝒽ă-𝐧-𝐠 lau mắt, vội vàng nắm lấy tay anh: "Thịnh Đình Thâm, tôi đã ở bên anh rồi. Anh đã nói chỉ cần tôi ngoan ngoãn thì anh sẽ không để anh ấy biến mất. Tôi rất ngoan mà... À không đúng, có phải tại vì dạo này tôi không cho anh chạm vào, tại vì tôi nói phải đợi tôi yêu anh nên anh mới muốn Hạ Diên biến mất đúng không? Anh đừng làm vậy! Tôi thề tôi sẽ không bao giờ rời xa anh, tôi yêu anh, tôi sẽ yêu anh! Anh đừng làm anh ấy biến mất! Cầu xin anh đừng làm như vậy."

Thịnh Đình Thâm ş𝒾ế-т 🌜𝒽ặ-✝️ nắm tay: "Vì cậu ta nên em mới có thể yêu anh sao?"

"Đúng! Tôi có thể yêu anh" Quý Thư Dã nghẹn ngào: "Anh để Hạ Diên trở về đi... Anh ấy không làm sai điều gì cả."

Thịnh Đình Thâm cúi đầu bật cười ngắn ngủi. Đến khi ngước mắt, trong mắt anh đã đong đầy vẻ châm chọc: "Có về được hay không là do cậu ta. Nếu cậu ta vô dụng thì anh cũng không có cách nào để cậu ta quay về."

Một tiếng "chát" giòn giã vang lên trong hành lang. Tay Quý Thư Dã tê rần, cô căm tức nhìn Thịnh Đình Thâm: "Đồ khốn nạn! Nếu không phải tại anh thì anh ấy đã quay về rồi!"

Quý Thư Dã nhớ tới những tài liệu cô từng đọc trên mạng, nhớ tới quyển sách cô nhìn thấy trong phòng làm việc. Tất cả đều nói rằng nếu người bệnh tích cực phối hợp điều trị với bác sĩ tâm lý, nhân cách phụ có thể ngủ say mãi mãi.

Nhưng Hạ Diên không phải nhân cách phụ thích gây sự, quấy rối như trường hợp trong sách. Anh không làm ảnh hưởng đến cuộc sống của Thịnh Đình Thâm, thậm chí còn phối hợp với công việc của đối phương... Hạ Diên không thể biến mất, không thể ngủ say mãi mãi được.

"Tôi sẽ cho anh thời gian để anh gọi anh ấy quay về." Mắt Quý Thư Dã đỏ lừ: "Nếu không, tôi sẽ vĩnh viễn không tha thứ cho anh!"

...

Hà Thiếu Thần đã đón Thịnh Tư Nguyên và lái xe tới cổng Cửu Châu Hoa Đình. Nhưng anh ấy vẫn không thể gọi được cho Thịnh Đình Thâm và Quý Thư Dã... Rõ ràng là đã đến giờ hẹn, chẳng lẽ hai người họ vẫn đang ngủ?

"Hay là chúng ta vào trong xem sao?"

"Nhưng chúng ta không vào được mà." Hà Thiếu Thần đang không biết phải làm sao bỗng nhìn thấy một bóng người quen mắt đi ra. Anh ấy vội vàng mở cửa xuống xe.

"Thư Dã! Sao cô lại đi một mình thế? Đình Thâm đâu?"

Hà Thiếu Thần vừa dứt lời đã nhìn thấy vệt nước mắt chưa khô trên mặt Quý Thư Dã. Anh ấy sửng sốt hỏi: "Sao vậy? Hai người cãi nhau à?"

"Không có gì." Quý Thư Dã không trả lời. Sau khi thấy chiếc xe taxi ở cách đó không xa, cô lập tức mở cửa, lên xe.

Hà Thiếu Thần gọi: "Ấy... Thư Dã?"

Xe taxi nghênh ngang rời đi. Lúc này, Thịnh Tư Nguyên cũng xuống xe, ngơ ngác hỏi: "Có chuyện gì thế?"

Hà Thiếu Thần: "Toi rồi... Lần này không tổ chức sinh nhật được rồi."

Gió lạnh rít gào ngoài cửa sổ xe. Quý Thư Dã hạ cửa sổ xuống, mặc cho cơ thể dần lạnh toát.

Tài xế taxi nhìn cô qua kính chiếu hậu, nói: "Đang là mùa đông mà cháu mặc phong phanh thế? Để chú đóng cửa sổ lại cho cháu kẻo bị cảm nhé?"

Ban nãy Quý Thư Dã vội vàng rời đi nên chỉ mặc chiếc áo khoác mỏng. Hiện tại nghe tài xế nói vậy, không hiểu sao mà nước mắt của cô lại rơi.

Tài xế giật mình, vội vàng hỏi: "Cháu không khỏe à? Cháu muốn đi khám bệnh không?"

"Không, không phải đâu ạ..."

"Hay là cháu thất tình? Chú thấy tuổi của cháu cũng xấp xỉ với con gái chú. Chú là người từng trải, phải nói là "Biển người mênh 〽️_ôⓝ_g, thiếu gì người tốt"! Cháu đừng đau lòng quá."

"Không có ai tốt hơn anh ấy cả." Quý Thư Dã nghẹn ngào dựa vào cửa xe, bóng dáng Hạ Diên ngập tràn trong ký ức.

Bọn họ đã gặp nhau, đã hợp rồi tan, tan rồi lại hợp... Anh vẫn luôn dịu dàng, vẫn luôn tốt với cô như vậy. Sao anh có thể biến mất khỏi thế giới này được chứ?

Cô đã hại Hạ Diên. Nếu cô chưa bao giờ xuất hiện, anh và Thịnh Đình Thâm vẫn sẽ phối hợp với nhau mà sống như trước.

Quý Thư Dã đau nhói lòng, hối hận mãi không nguôi. Cô hối hận vì đã mềm lòng, đã thương cho Thịnh Đình Thâm, đã cảm thấy anh có thể thay đổi.

Cô quá ngây thơ nên mới cho rằng chỉ cần Thịnh Đình Thâm biết cách yêu thì anh sẽ không cố chấp như trước.

Nhưng cô lại quên mất một điều: Tính cách của con người rất khó thay đổi.

Xe chạy nửa tiếng rồi dừng lại. Quý Thư Dã thẫn thờ đi vào khu nhà. Cô mở cửa, Lucky lập tức nhào tới.  

Quý Thư Dã ôm nó, bảo dì giúp việc tan làm sớm, nói mấy hôm tới cô sẽ chăm sóc nó.

Dì giúp việc gật đầu rời đi.

Khi trong nhà không còn ai khác, cuối cùng Quý Thư Dã cũng lớn tiếng khóc òa. Cô khóc đến khi mệt mỏi rồi nhỏ giọng nói với Lucky: "Ba con sẽ về thôi, đúng không?"

Đúng vậy! Cô không thể nói chắc rằng Hạ Diên đã biến mất. Cô phải tin tưởng rằng anh đang cố gắng tỉnh lại.

Hạ Diên yêu cô như vậy, anh sẽ không dễ dàng rời bỏ cô.

Sau một hồi, Quý Thư Dã dần bình tĩnh trở lại. Đúng lúc này, chuông điện thoại của cô vang lên.

Cô nhìn màn hình, thấy người gọi là Thịnh Tư Nguyên. Cô im lặng một lát, cuối cùng vẫn nghe máy.

"Alo."

"Thư Dã, cậu và anh trai tớ cãi nhau thật à? Anh trai tớ làm sao thế? Hình như anh ấy đang đau đầu lắm."

Quý Thư Dã giật mình: "Anh ấy đau đầu sao?"

"Ừ, ban nãy bọn tớ nhờ ban quản lý dẫn bọn tớ vào trong. Tớ thấy anh Tư ngồi trong một góc, trông rất khó chịu. Nhưng anh ấy không cho bọn tớ tới gần mà tự nhốt mình trong phòng, còn đuổi bọn tớ đi nữa."

Quý Thư Dã: "Bây giờ các cậu có còn ở đấy không?"

"Có."

"Vậy là tốt rồi."

"Cậu không tới đây à? Có phải hai người hiểu nhầm gì không? Dù gì hôm nay cũng là sinh nhật của anh Tư mà, sao hai người lại cãi nhau..."

"Tớ không tới đâu. Các cậu chăm sóc anh ấy nhé."

Nói rồi, Quý Thư Dã dứt khoát cúp máy.

Đau đầu sao... Cô chưa bao giờ thấy Thịnh Đình Thâm đau đầu.

Lý do là gì?

Có phải là vì Hạ Diên đang giãy giụa không?

...

Lẽ ra mấy ngày này phải là kỳ nghỉ vui sư●ớ𝓃●🌀, vậy mà cuối cùng mọi chuyện lại bung bét, tan tành.

Quý Thư Dã nhốt mình ở Vườn Hoa Hồng, đọc rất nhiều tài liệu và còn đặt mua quyển "Nhật ký đa nhân cách". Tuy quyển sách này có tính tự sự nhưng hầu như tất cả đều là câu chuyện chân thật của tác giả.

Quý Thư Dã đọc thật kỹ, biết trước khi nhân cách phụ ngủ say, nhân cách chính từng thất bại nhiều lần. Sở dĩ nhân cách chính thất bại là vì quá trình trị liệu yêu cầu không ngừng hồi tưởng quá khứ. Điều này quá đau khổ, nhân cách chính không kiên trì được, vậy nên các nhân cách phụ lại xuất hiện chứ không hoàn toàn biến mất.

Tức là nếu Thịnh Đình Thâm chỉ vừa mới bắt đầu điều trị, có lẽ anh vẫn chưa thành công.

Chỉ cần anh không tiếp tục điều trị nữa thì Hạ Diên sẽ quay về.

Quý Thư Dã chỉ có thể chờ đợi.

Chẳng mấy chốc mà cô đã ở trong Vườn Hoa Hồng ba ngày. Tối ngày thứ ba, chuông cửa vang lên một tiếng. Quý Thư Dã phần nào đoán được người đến là ai. Cô đứng dậy, đi đến huyền quan nhưng không mở cửa.

Quả nhiên, thấy cô không muốn mở cửa, người bên ngoài bèn tự mở khóa.

Cửa mở, anh đứng trước cửa.

Quý Thư Dã liếc mắt nhìn qua liền nhận ra đó là Thịnh Đình Thâm. Anh trông rất tiều tụy, vẻ như đã lâu không ngủ, hốc mắt hơi xanh.

Quý Thư Dã đứng chắn trước mặt anh: "Anh đừng vào đây."

Thịnh Đình Thâm thật sự không nhúc nhích. Anh cụp mắt nhìn cô: "Em về với anh đi."

Quý Thư Dã lạnh lùng nói: "Tôi đã nói rồi, trừ phi Hạ Diên trở về, nếu không anh đừng tới tìm tôi."

"Em yêu cậu ta đến vậy, không có cậu ta thì không được sao?"

"Đúng vậy, tôi yêu anh ấy, không có anh ấy thì không được!" Quý Thư Dã châm chọc mỉm cười: "Thịnh Đình Thâm, chẳng lẽ điều này là bí mật à? Anh đã biết tôi rất yêu anh ấy ngay từ ban đầu rồi mà!"

Thịnh Đình Thâm: "Vậy còn tình cảm em dành cho anh thì sao? Lẽ nào trong khoảng thời gian này em không hề..."

"Không hề!" Quý Thư Dã cố nén cơn đau nhói trong lồng ռ·ⓖự·↪️: "Rõ ràng là anh đe dọa tôi, anh ép tôi ở bên anh. Thịnh Đình Thâm, anh vẫn luôn lừa tôi là anh sẽ thay đổi."

"Đúng là anh muốn thay đổi." Thịnh Đình Thâm bước lên trước một bước, túm lấy bả vai cô: "Chẳng phải anh đã thay đổi rồi sao. Em muốn anh đối xử với em như cách Hạ Diên làm nên anh đã học theo cậu ta. Em thích dịu dàng nên anh đã dịu dàng... Như vậy cũng không được sao? Nhất định phải là Hạ Diên sao?"

"Không giống nhau! Anh là anh, Hạ Diên là Hạ Diên! Anh có thay đổi cũng không phải là anh ấy! Thịnh Đình Thâm, anh để anh ấy quay lại đi. Chỉ cần anh ấy quay lại là tôi sẽ tiếp tục ở bên anh..."

Thịnh Đình Thâm nhìn cô lâu thật lâu: "Dù không có cậu ta thì anh vẫn có cách để em ngoan ngoãn ở lại bên anh."

"Anh lại định đe dọa tôi đúng không?"

Thịnh Đình Thâm mím môi không đáp.

Hốc mắt Quý Thư Dã пó𝖓·🌀 𝖇ừ·𝖓·𝖌. Cô cầm điện thoại, gửi tin nhắn thoại ngay trước mặt anh.

"Sếp Dương, vì lý do cá nhân nên em muốn từ chức. Mai em sẽ đến khách sạn làm thủ tục thôi việc."

Cô thả ngón tay ra, thế là tin nhắn đã được gửi thành công.

"Anh không cần phải đe dọa tôi, tôi sẽ tự từ chức. Về phần em gái tôi..." Quý Thư Dã hít một hơi thật sâu, thều thào nói như đã kiệt sức: "Tôi tin là con bé sẽ không giận tôi."

Cô suy sụp, kiên quyết mặc kệ mọi thứ vì Hạ Diên.

Thịnh Đình Thâm nắm chặt lấy bả vai Quý Thư Dã, mạnh đến mức ngón tay trở nên tái nhợt. Anh khàn giọng, đau đớn nói: "Quý Thư Dã, yêu anh khó đến vậy sao..."

, , vn, live

, vn

Chương (1-86)