Truyện:Hình Bóng Của Người – Lục Mang Tinh - Chương 34

Hình Bóng Của Người – Lục Mang Tinh
Trọn bộ 86 chương
Chương 34
Đi công tác
0.00
(0 votes)


Chương (1-86)

Quý Thư Dã không muốn làm chuyện gì đó với Hạ Diên ngay trong căn phòng tổng thống này, bởi vì nơi đây là chỗ mà "Thịnh Đình Thâm nhất định sẽ ở lại mỗi khi đến khách sạn", khiến cô có ảo giác rằng đây là địa bàn của Thịnh Đình Thâm.

Có điều không hiểu sao hôm nay Hạ Diên lại gấp gáp thế. Sau khi vứt bỏ đồ tẩy trang, anh nhanh chóng đè cô xuống giường. Bàn tay vừa nãy còn cầm bút máy ký tên giờ đã chuyển sang s𝐢●ế●ⓣ ↪️●𝖍ặ●ⓣ eo và cổ chân cô. Ngay cả nụ h*ô*п dạo đầu cũng vô cùng nồng nhiệt.

Hạ Diên hối hả c** q**n áo Quý Thư Dã ra, nhìn xuống cô từ trên cao khiến tim cô hẫng mất một nhịp.

"Từ từ..."

Hạ Diên đã vào tư thế sẵn sàng, gương mặt thể hiện rõ sự kiềm chế.

Tim Quý Thư Dã đập thình thịch liên hồi. Cô cảm thấy mình lúc này giống như bị rối loạn căng thẳng sau sang chấn, rất sợ Thịnh Đình Thâm sẽ đột nhiên quay lại giống như lần trước.

Thế nhưng bây giờ cô không thể nói những điều đó, bởi vì ngay trước đó thôi Hạ Diên đã bảo cô đừng nghĩ đến Thịnh Đình Thâm khi đang ở bên cạnh anh.

Trời đất chứng giám, cái "nghĩ" của cô hoàn toàn không mang ý nghĩa nhung nhớ mà là nghĩ mang sắc thái sợ hãi và ghét bỏ thôi!

"Sao thế?" Hạ Diên hỏi cô.

Cơ thể Quý Thư Dã hơi căng thẳng nhưng cuối cùng cô vẫn chọn không làm mất hứng đôi bên, chỉ nói: "Hôm nay anh hơi mạnh bạo... Anh nhẹ nhàng hơn chút được không?"

Hạ Diên thở hắt ra một hơi, bẹo má cô: "Được."

Sau đó, anh kiềm chế cảm giác xúc động của mình, chỉ làm rất chậm rãi và nhẹ nhàng. Thậm chí vì những lần trước cô đều khóc vì không chịu nổi nên lần này anh không đ.â.ⓜ 𝖛.à.𝖔 hết.

Có điều như vậy là quá đủ rồi!

Ngay từ đầu Quý Thư Dã cảm thấy hai người không phù hợp trong phương diện này cho lắm.

Cuối cùng, tối nay cô vẫn phải ngủ lại căn phòng 7188. Hôm sau là ngày nghỉ của Quý Thư Dã, cô sợ mặc bộ đồng phục nhăn nhúm từ tối qua ra ngoài sẽ gặp phải đồng nghiệp nên cứ lười biếng nằm lì trên giường không chịu dậy.

"Khi nào thì quần áo của em mới được mang tới thế?" Cô gục mặt vào gối, khẽ hừ hừ hỏi.

Hạ Diên: "Anh đã bảo người qua Vườn Hoa Hồng lấy rồi, đoán chừng khoảng nửa tiếng nữa."

"Ồ... Vậy em đi tắm đây. Anh muốn tắm chung với em không?"

"Lúc nãy em còn than đau cơ mà."

"Anh cứ tắm rửa đàng hoàng, không táy máy tay chân là được chứ gì."

Hạ Diên tỏ ra bất lực: "Đã tắm chung với em thì sao không táy máy tay chân cho được?"

"Em không cần biết, dù sao em không còn sức làm gì nữa cả." Quý Thư Dã cọ vào anh làm nũng: "Mau lên, em mệt lắm rồi. Chúng ta tắm rửa theo kiểu thanh tâm quả dục không được hả?"

Hạ Diên không thể kháng cự thái độ cầu xin nũng nịu, đáng yêu như thế của cô. Anh đành chiều theo ý cô, bế cô vào phòng tắm, giúp cô làm sạch những dấu vết còn sót lại từ trận mây mưa lúc rạng sáng.

Trước khi người giao quần áo đến, hai người đã lau khô người và bước ra khỏi phòng tắm.

Hạ Diên ra ngoài lấy quần áo cho Quý Thư Dã, còn cô mặc áo choàng tắm đợi ở trong phòng ngủ.

"Anh ơi, hôm nay chúng ta đi đâu thế?" Sau khi Quý Thư Dã mặc quần áo tử tế bước ra ngoài thì người giao đồ đã rời đi.

Hạ Diên nói: "Hôm nay anh phải qua công ty một chuyến để xử lý số liệu, em đi cùng anh nhé?"

"Anh làm thay Thịnh Đình Thâm à?"

"Không phải, anh đang nói đến công ty Thăm dò Địa chất của anh cơ."

Quý Thư Dã từng đi ngang qua công ty anh nhưng chưa từng vào trong, giờ đây nghe vậy nên lập tức hứng thú.

Thế là hai người tách nhau ra để đi xuống hầm gửi xe, lái chiếc xe mà Thịnh Đình Thâm đỗ ở đây đến công ty của Hạ Diên.

"Thăm dò Địa chất" là một công ty có quy mô nhỏ, nằm trong một tòa nhà cao tầng ở phía tây thành phố.

Sau khi Quý Thư Dã theo Hạ Diên bước ra khỏi thang máy, đập vào mắt cô là tên công ty và một logo hình cấu tạo Trái Đất.

"Đến nơi rồi, em đi theo anh."

"Vâng."

Hạ Diên nắm tay Quý Thư Dã dắt vào trong. Khác với phần lớn các công ty thông thường, nơi này không có những vách ngăn ô bàn làm việc dày đặc, thay vào đó là những chiếc bàn lớn rộng rãi, trên bàn đặt vài chiếc màn hình máy tính cỡ lớn. Một nhóm người ngồi trước màn hình đều đang chăm chú làm việc.

Hai người băng qua khu vực văn phòng để bước vào khu phòng thí nghiệm, trong không khí thoang thoảng mùi bột đá và các loại dung dịch hóa học.

Quý Thư Dã chưa từng đến một nơi như thế này bao giờ. Cô tò mò, thích thú ngó nghiêng khắp nơi. Thấy cô có vẻ rất hứng thú, Hạ Diên dẫn cô đến bên một chiếc kính hiển vi: "Em nhìn thử xem."

Quý Thư Dã ghé mắt vào kính quang học: "Quào, trông giống như kính vạn hoa vậy."

Hạ Diên khẽ cười: "Ừ, dưới ánh sáng phân cực, các khoáng vật sẽ hiển thị những màu sắc giao thoa hoàn toàn khác biệt, đúng là khá giống kính vạn hoa thật."

Thực ra Quý Thư Dã không hiểu anh đang nói gì nhưng cô không bận tâm lắm, lại ghé sát vào xem bàn thí nghiệm khác.

Hạ Diên đi bên cạnh cô, dịu dàng giải thích cho cô biết những thứ đó là gì, chúng có công dụng ra sao.

"Anh rất yêu công việc của mình." Quý Thư Dã nhìn ánh sáng lấp lánh trong mắt anh khi nói về những điều này bèn đưa ra lời khẳng định chắc nịch.

Hạ Diên không phủ nhận: "Vì ông ngoại nên từ nhỏ anh đã thích những thứ liên quan đến địa chất rồi."

"Ra là vậy... Thế những lúc bình thường anh không thể tới đây thì công việc ở đây tính sao? Chẳng lẽ Thịnh Đình Thâm cũng sẽ đến đây giúp anh à?"

"Rất hiếm khi, trừ phi có lý do bắt buộc phải xuất hiện." Hạ Diên nói: "Anh là nhân viên kỹ thuật của công ty này nhưng cũng là ông chủ, cho nên... Thực ra không đến cũng không sao, họ đều quen rồi. Có họ ở đây thì công ty hoàn toàn có thể vận hành tốt."

"Ồ."

Sau đó Hạ Diên lại dẫn cô đi tham quan những khu vực khác, cuối cùng mới quay trở lại vị trí làm việc của mình.

Hạ Diên vẫn cần xử lý một số công việc tồn đọng trong thời gian anh vắng mặt, vì vậy Quý Thư Dã ngồi đợi một bên, vừa quan sát anh vừa quan sát những người xung quanh.

Cô phát hiện ra những người ở đây đều khá "kỳ quặc", hay nói đúng hơn là cực kỳ tập trung. Họ hoàn toàn không quan tâm đến việc có người lạ xuất hiện bên cạnh, chỉ đắm chìm vào thế giới của riêng mình.

Thực ra hiện tại Hạ Diên cũng như thế, có thể thấy rõ anh rất thích ngành nghề này. Tiếc rằng vì hạn chế của "đa nhân cách", anh cũng chỉ có thể làm đến mức này mà thôi.

Lúc bước ra khỏi công ty thì đã hơn năm giờ chiều, hai người chuẩn bị qua tiệm Dưới Trăng tìm Tưởng Quân để cùng ăn tối.

Trên đường đi, Quý Thư Dã không nhịn được bèn hỏi: "Tình trạng này bắt đầu xuất hiện từ khi nào thế?"

"Hửm?"

"Ý em là anh và Thịnh Đình Thâm trở nên như thế này từ khi nào." Quý Thư Dã nói xong thì bổ sung ngay: "Nếu có mạo phạm thì anh có thể chọn không trả lời, em thề là sẽ không giận đâu."

Hạ Diên nhìn cô rồi dịu dàng đáp: "Không có gì mạo phạm cả. Em muốn biết chuyện của anh thì anh sẵn lòng nói cho em biết. Lúc anh và Thịnh Đình Thâm phát hiện ra sự tồn tại của đối phương, đồng thời có ý thức phối hợp với nhau thì đã mười một tuổi rồi."

"Vậy tại sao lại xảy ra tình trạng như thế này? Ba mẹ anh phải biết chứ nhỉ?"

Hạ Diên nhìn thẳng ra trước: "Thực ra... Có một số chuyện hồi nhỏ anh đã quên mất nhưng đúng là ba mẹ của anh biết thật, có điều họ căm ghét và sợ hãi bọn anh của khi đó nên anh cũng không thích họ, anh và ba mẹ không mấy thân thiết. Anh thích ông ngoại hơn, hồi nhỏ cứ hễ có cơ hội là anh lại đến chỗ ông ở."

"Vậy ông ngoại của anh bây giờ..."

"Ông ấy đã qua đời năm anh mười chín rồi."

"... Em xin lỗi."

"Không sao." Hạ Diên nâng một tay lên xoa đầu cô: "Em muốn tìm hiểu về anh, anh rất vui."

Sáu giờ, "Dưới Trăng" vẫn còn thưa khách, Tưởng Quân thấy hai người cùng đến bèn bảo nhà bếp lên món.

Tưởng Quân và Hạ Diên rất thân thiết, lúc nào cũng có rất nhiều chuyện để buôn dưa lê. Ban đầu Quý Thư Dã còn tham gia vào cuộc nói chuyện của họ nhưng về sau lại bắt đầu lơ đễnh.

Cô không kìm được mà nghĩ về cuộc đối thoại với Hạ Diên trên xe lúc nãy.

Trước đây cô từng tra cứu trên mạng, việc hình thành đa nhân cách phần lớn là do những biến cố vặn vẹo thời thơ ấu. Hạ Diên không còn nhớ rõ những chuyện hồi nhỏ nữa, đây là một điều đáng mừng, vì đó chắc chắn không phải là ký ức vui vẻ gì cho cam.

Vậy còn Thịnh Đình Thâm thì sao? Anh có nhớ không?

"Hôm nay ca sĩ hát chính của chúng ta có việc đột xuất nên xin nghỉ rồi, hay là cậu lên sân khấu chơi một khúc đi." Tưởng Quân nói: "Thư Dã, cô thấy thế nào?"

"Sao cơ?" Quý Thư Dã bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ của mình.

Tưởng Quân: "Tôi nói để Hạ Diên lên đó đánh đàn để cô ôn lại kỷ niệm về lần đầu gặp mặt."

Hai người quen nhau thế nào Tưởng Quân biết rất rõ nên bèn trêu ghẹo cả hai.

Quý Thư Dã cười đáp: "Được, được chứ, lâu rồi tôi chưa nghe anh ấy đánh đàn."

Trước sự nhiệt tình của hai người, Hạ Diên rất phối hợp. Anh bước lên sân khấu, đàn lại chính bản nhạc từng khiến Quý Thư Dã rơi nước mắt trong lần đầu tiên họ gặp gỡ.

Quý Thư Dã rất vui, cô gạt bỏ chút lòng trắc ẩn ít ỏi dành cho Thịnh Đình Thâm vừa nhen nhóm để tập trung nhìn Hạ Diên trên sân khấu.

Một bài hát kết thúc, một khúc nhạc mới lại bắt đầu, Quý Thư Dã ở dưới khán đài khẽ vỗ tay.

Tưởng Quân cảm thán: "Như bây giờ lại hay."

Quý Thư Dã nhìn anh ấy: "Sao cơ?"

Tưởng Quân: "Trước đây tôi cứ lo lắng cậu ấy sẽ mãi cô độc một mình, cô có thể ở bên cạnh cậu ấy thật tốt."

"Tại vì anh ấy rất tốt nên tôi mới thích ở bên cạnh anh ấy." Quý Thư Dã mỉm cười nói.

"Ừ, cậu ấy quả thực là một người rất tốt." Tưởng Quân dừng lại một chút: "Nhưng mà... tuy cậu ấy mới là anh em của tôi nhưng Thư Dã này, tôi muốn nhắc nhở cô một câu, cô phải luôn cảnh giác với Thịnh Đình Thâm."

"Tôi biết." Quý Thư Dã ngừng cười, chống cằm nhìn Hạ Diên trên sân khấu, giống như đang tự tiếp thêm can đảm cho mình: "Tôi không sợ anh ta."

...

Trong hai ngày nghỉ ngơi, Quý Thư Dã luôn ở bên cạnh Hạ Diên, mãi cho đến lúc đi làm mới rời khỏi Vườn Hoa Hồng.

Buổi sáng, sau khi họp các bộ phận xong, Quý Thư Dã bước ra ngoài, bỗng nhiên nhận được tin nhắn từ Quý Nhan Khả.

[Chị ơi! Chị đang bận ạ? Em được Quảng Sâm nhận vào làm rồi! Em sắp đến Minh Hải đi làm đây. ]

Quý Thư Dã lập tức đi ra khỏi văn phòng để gọi điện thoại lại cho Quý Nhan Khả, không giấu nổi niềm vui 𝐬●ướn●🌀. Bởi vì Quảng Sâm là một công ty quảng cáo rất nổi tiếng ở Minh Hải, lương cao mà tiền đồ lại rộng mở, là nơi mà rất nhiều sinh viên mới tốt nghiệp có vắt óc cũng muốn chen chân vào, không ngờ Quý Nhan Khả lại được tuyển dụng.

"Em cũng bất ngờ lắm! Mấy người cùng phỏng vấn với em trước đó đều có học vấn siêu khủng! Ban đầu các sếp phỏng vấn em đều thích ý tưởng sáng tạo của em nhưng vì học vấn của em khá bình thường so với những người khác nên họ vẫn còn do dự. May mà có một sếp nữ nói rằng em rất có tiềm năng và đánh giá em rất cao." Quý Nhan Khả ở đầu dây bên kia lải nhải không ngừng: "Sau khi về nhà em cứ lo mãi, không biết họ có chịu tuyển dụng mình không! Kết quả là hôm nay họ đã gửi mail cho em rồi."

"Em giỏi quá Nhan Khả, tốt quá rồi! Đợi em tới đây chị sẽ mời em đi ăn!"

"Dạ được chứ ạ. Đúng rồi chị ơi, ngày kia em tới đó có thể ở nhờ chỗ chị mấy hôm được không? Em vẫn chưa chốt được phòng, phải đến nơi mới đi xem trực tiếp được."

"Không vấn đề gì, đến lúc đó chị đi xem cùng em."

"Vâng ạ!"

Sau khi cúp máy, tâm trạng Quý Thư Dã vô cùng vui 𝐬ướ𝖓-ɢ. Cô quay lại văn phòng, đặt mấy ly trà sữa mời các đồng nghiệp xung quanh cùng uống.

"Cô chốt được đơn hàng rồi hả?" Trần Tuệ ghé lại gần hỏi.

Quý Thư Dã lắc đầu: "Chưa có, chỉ là tôi có chuyện vui nên muốn mời cô uống trà sữa không được sao?"

"Được chứ, được uống trà sữa nên dĩ nhiên tôi vui rồi." Trần Tuệ hút mạnh hai hơi rồi bỗng bày ra vẻ mặt hóng hớt: "Để báo đáp ơn trà sữa của cô, tối quyết định chia sẻ với cô một tin siêu giật gân."

"Hả? Cái gì đấy?"

Trâu Tiểu Lam ở bên cạnh cũng ghé lại gần: "Tôi cũng muốn nghe."

Trần Tuệ hắng giọng, khẽ nói: "Tôi kể hai cô nghe hình như sếp Thịnh có người yêu rồi."

"Khụ, khụ, khụ..." Quý Thư Dã suýt chút nữa đã bị sặc trà sữa, ho sặc sụa mấy tiếng mới ngừng.

Trần Tuệ ghét bỏ lườm cô: "Cô nhìn mình đi, làm gì kích động thế, người đàn ông như sếp Thịnh sao không có người yêu cho được."

"Sao cô biết anh ta có người yêu?"

Quý Thư Dã hoang mang thấy rõ. Dù nói hiện tại cô đã có thể chấp nhận việc Hạ Diên và Thịnh Đình Thâm cùng tồn tại nhưng đó là dựa trên điều kiện Thịnh Đình Thâm chưa có người yêu. Nếu một ngày nào đó Thịnh Đình Thâm có người yêu thì cô sẽ không tiếp tục mối 🍳𝖚𝖆_𝓃 𝐡_ệ này. Dù sao họ cũng dùng chung một cơ thể cơ mà.

"Tôi nói cho hai cô biết nhưng hai cô không được kể với người khác đâu đấy."

Trâu Tiểu Lam: "Bọn tôi đâu có nhiều chuyện như cô."

"Chậc! Cô nói gì thế hả." Trần Tuệ bĩu môi, ghé sát tai cô nói nhỏ: "Chính là hai hôm trước, sếp Thịnh ở khách sạn đấy thôi. Theo tin tức từ tiền tuyến truyền đến, ngày hôm đó bao cao su trong phòng đã được dùng hai cái."

Quý Thư Dã: "...?"

Hai hôm trước, chẳng phải chính là cô và Hạ Diên... Tai Quý Thư Dã bỗng chốc 𝐧ó𝓃●g bừ𝐧●𝖌 nhưng đồng thời cô cũng thở phào nhẹ nhõm, may mà không có sự hiện diện của một cô gái nào khác.

"Người yêu của sếp Thịnh là ai thế?"

Trần Tuệ: "Tôi không biết."

Trâu Tiểu Lam: "Thôi được rồi... Nhưng dù chuyện này k*ch th*ch đến mấy thì các cô cũng đừng lan truyền linh tinh nhé, đây là chuyện riêng tư của khách hàng."

Trần Tuệ lập tức làm động tác kéo khóa miệng lại.

Quý Thư Dã hắng giọng, cố tỏ ra bình tĩnh: "Tiểu Lam nói đúng đó, chuyện này đừng có nói lung tung, sếp Thịnh ở lại khách sạn thì cũng tính là khách hàng thôi."

"Được rồi được rồi, tôi biết mà, tôi cũng chỉ nghe mấy người bên bộ phận Buồng phòng thuận miệng nói thôi... Nhưng mà hai cô thật sự không tò mò chút nào sao?"

Quý Thư Dã lập tức đẩy đầu cô ấy ra: "Tôi không tò mò chút nào hết."

...

Sau khi tan làm về nhà, Quý Thư Dã đã nói cho Trình Vi biết chuyện Quý Nhan Khả sắp đến nhà ở nhờ hai hôm. Dĩ nhiên Trình Vi không có ý kiến gì. Nhân lúc rảnh rỗi, hai người còn dọn dẹp nhà cửa để đợi Quý Nhan Khả đến đây.

Thế nhưng Quý Thư Dã có nằm mơ cũng không ngờ tới, cô lại không đợi được Quý Nhan Khả, bởi vì cô đột ngột bị điều đi công tác.

Đó là chuyện xảy ra vào hôm sau.

Chiều hôm đó, Quý Thư Dã đi theo Tiền Thụy Phòng để tham gia một cuộc họp. Bên cạnh đó còn có các nhân sự tham gia qua hình thức trực tuyến, họ lần lượt là ban lãnh đạo của khách sạn Carlton chi nhánh Bắc Kinh và Hồng Kông.

Khi cuộc họp kết thúc, Thịnh Đình Thâm đã gọi Tiền Thụy Phòng ở lại, Quý Thư Dã đành phải dừng bước theo.

Thịnh Đình Thâm: "Ngày mai tôi sẽ đến Carlton chi nhánh Bắc Kinh một chuyến, tình hình bên đó kém hơn ở đây rất nhiều. Tôi muốn họ áp dụng bản kế hoạch năm mà ông đã làm. Tuy nhiên, vì tình hình hai nơi khác nhau nên việc có thể triển khai được hay không thì còn phải qua đó xem xét lại."

Tiền Thụy Phòng đáp: "Vâng ạ, vậy tối nay tôi sẽ chỉnh sửa và tổng hợp lại bản kế hoạch này một cách chuyên sâu hơn."

Thịnh Đình Thâm đảo mắt: "Giám đốc Tiền, vừa rồi trong cuộc họp ông có nói mấy ngày tới phải đi công tác ở thành phố Ninh đúng không?"

"Đúng vậy ạ, bên đó có mấy khách hàng cần phải gặp mặt."

Thịnh Đình Thâm "ừ" rồi bảo: "Nhưng ngày mai tôi cần một người am hiểu bản kế hoạch năm giống như ông cùng đến Bắc Kinh họp, ông có giải pháp gì không?"

Tiền Thụy Phòng vốn chỉ là một cái vỏ rỗng, cái gọi là kế hoạch năm này hoàn toàn không phải do ông ta nghĩ ra. Thêm vào đó, ông ta không thích thú gì việc ở cạnh một "hậu bối" như Thịnh Đình Thâm nên dĩ nhiên là có thể né được chuyến đi công tác chung nào thì sẽ né cho bằng được.

Nói đến đây, nếu Dương Đồng không bị tai nạn xe thì lúc này cô ấy sẽ là người đi cùng phù hợp nhất.

Tiền thụy Phòng bối rối, nghĩ ngợi hồi lâu rồi nhìn sang Quý Thư Dã đang đứng bên cạnh, mắt ông ta bỗng ngời sáng.

"Sếp Thịnh, hai khách hàng ở thành phố Ninh kia cần phải gặp mặt, vì đã hẹn trước với người ta rồi. Hay là thế này, tôi cử Tiểu Quý đi cùng cậu nhé."

Quý Thư Dã nghe vậy thì sầm mặt: "Sếp Tiền, tôi..."

"Tiểu Quý, có chỗ nào không hiểu thì cứ gọi điện cho tôi bất cứ lúc nào cũng được nhé."

Lời nói thấp thỏm của cô bị ông ta ngắt ngang. Cô ngước nhìn Thịnh Đình Thâm, chỉ thấy ánh mắt lạnh lùng của anh đang nhìn chằm chằm vào cô: "Ồ, cô ấy không có vấn đề gì chứ."

Tiền Thụy Phòng lập tức vội vã đáp: "Dĩ nhiên là không có vấn đề gì rồi ạ. Qua mấy cuộc họp gần đây cậu cũng thấy đấy, cô ấy cực kỳ am hiểu bản kế hoạch này. Tiểu Quý, đúng không?"

Lúc này, trong đầu Quý Thư Dã chỉ toàn là "có vấn đề, có vấn đề, có vấn đề".

Cô không muốn đi công tác riêng với anh chút nào!

Thế nhưng trước ánh mắt không cho phép từ chối của Tiền Thụy Phong, cô không thể thốt ra lời từ chối.

"Sếp Tiền, tôi cảm thấy..."

"Đừng cảm thấy nữa, cô phải tự tin lên chứ. Tiểu Quý, chuẩn bị cho tốt vào nhé."

, , vn, live

, vn

Chương (1-86)