Quái thai
| ← Ch.07 | Ch.09 → |
Đây là lần đầu tiên Quý Thư Dã nghiêm túc bước vào một mối 𝐪u*𝖆*𝖓 𝒽*ệ yêu đương, đến lúc này cô mới phát hiện ra vẻ đẹp tuyệt vời của tình yêu.
Hóa ra ♓ô.𝖓 ɱ.ô.❗ không hề ghê chút nào, nó có vị ngọt, có thể khiến người ta run lên vì sung 💲ư-ớ𝐧-𝖌. Ô.〽️ ấ.𝓅 cũng không phải là hành động gượng gạo, trái lại nó ấm áp và dễ chịu, mỗi lần dựa vào lòng Hạ Diên, cô luôn có cảm giác an toàn đến lạ.
Quý Thư Dã thấy mọi thứ thật mới mẻ, cũng lưu luyến những cảm giác này, không nỡ rời xa Hạ Diên. Anh cũng có cảm giác tương tự, tối hôm đó lúc đưa cô về nhà, anh còn ôm cô thật lâu trước cổng khu dân cư.
Cảm giác hạnh phúc đó khiến vừa mới hửng sáng ngày hôm sau hai người đã vội lấy cái cớ "cùng ăn trưa" để tiếp tục dính lấy nhau. Sau đó hai người cùng nhau ăn trưa, xem phim, đi dạo rồi lại về nhà Hạ Diên "luyện tập" 𝒽-ô-n nhau, bọn họ làm không biết chán.
Nhưng cuối tuần rồi cũng kết thúc, hôm sau Quý Thư Dã còn phải dậy sớm đi làm nên chủ nhật cô đành về sớm để nghỉ ngơi.
Sau khi Hạ Diên đưa cô về nhà, anh gọi điện cho dì giúp việc, nhờ bà ấy qua ở nhà anh để chăm sóc cho Lucky trong lúc anh không có nhà. Tất nhiên, anh sẽ trả gấp đôi tiền lương. Chỉ cần cho ăn và dắt chó đi dạo mà nhận được tiền lương gấp đôi, bà ấy vui vẻ nhận lời ngay.
Dặn dò xong xuôi mọi chuyện, Hạ Diên lại đến quán bar "Dưới Trăng".
Ông chủ của Dưới Trăng là Tưởng Quân nhìn thấy anh đến thì hơi bất ngờ: "Không phải cậu bảo hôm nay không tới sao?"
Hạ Diên: "Tưởng Quân, tôi hy vọng cậu có thể giúp tôi một chuyện."
Kể từ khi quen biết Hạ Diên đến nay, Tưởng Quân chưa từng thấy vẻ mặt này của anh. Anh ấy rất hiểu người bạn này, cũng biết rõ mọi bí mật của bạn mình nên anh ấy đoán chuyện khiến anh lộ ra vẻ mặt như vậy phải là chuyện rất quan trọng. Vì thế anh ấy không cười nữa, nghiêm túc nói: "Cậu nói đi."
Hạ Diên: "Tôi có người yêu rồi."
Sự chuyển đổi giữa Hạ Diên và Thịnh Đình Thâm diễn ra trong vô thức, cả hai đều không tự kiểm soát được. Lúc còn nhỏ, họ thường xuyên hoán đổi cho nhau, thậm chí có những ngày còn chuyển đổi đến mấy lần. Nhưng sau khi trưởng thành, sự xuất hiện của họ dần có quy luật. Ví dụ như trong hai năm gần đây, nhìn chung là thời gian tồn tại của bọn họ được chia theo tỷ lệ ba - bảy, anh ba phần, Thịnh Đình Thâm bảy phần.
Trước đây, anh không mấy để tâm đến chuyện này, chỉ cần mỗi khi tỉnh lại, anh được làm những việc mình thích là đủ. Nhưng giờ thì khác vì Quý Thư Dã đã xuất hiện, anh thích cô, chỉ muốn ích kỷ giữ cô lại bên mình.
Anh không muốn cô biết chuyện mình bị "bệnh" quá sớm nên anh buộc phải sắp xếp ổn thỏa cho khoảng thời gian mình chìm vào giấc ngủ. Tất nhiên anh sẽ không nhờ Thịnh Đình Thâm giúp đỡ vì anh biết quá rõ người kia sẽ không bao giờ cho phép chuyện này xảy ra.
Hạ Diên chỉ có thể tìm đến người bạn thân mà mình tin tưởng nhất là Tưởng Quân, anh ấy là người chính trực, cũng là người bạn duy nhất biết rõ bí mật cơ thể anh.
Anh hy vọng Tưởng Quân có thể đăng nhập vào WeChat của mình, trả lời ngắn gọn tin nhắn của bạn gái thay anh trong những lúc anh vắng mặt, nhằm tạo ra ảo giác rằng anh đang đi công tác xa nhưng vẫn luôn "có mặt". Tất nhiên, anh ấy chỉ cần thỉnh thoảng mới nhắn lại một câu là được, vì anh có thể lấy cớ ở chỗ công tác "tín hiệu kém".
Đúng như Hạ Diên dự đoán, Tưởng Quân đã đồng ý giúp anh. Chỉ là trước khi anh rời đi, anh ấy nhìn anh bằng ánh mắt có đôi chút lo lắng, anh biết bạn mình đang lo lắng chuyện gì nhưng hiện giờ anh không còn tâm trí để nghĩ nhiều được như thế.
Sắp xếp xong xuôi mọi chuyện, Hạ Diên trở về căn nhà cũ của mình - Cửu Châu Hoa Đình.
Khu chung cư mà Lucky đang sống tên là Vườn Hoa Hồng, đó là tài sản của ông ngoại để lại. Anh thích căn nhà đó nên đã trang trí nơi đấy theo phong cách mình yêu thích, thỉnh thoảng anh sẽ qua đó ngủ lại một đêm. Nhưng phần lớn thời gian, anh vẫn sống ở Cửu Châu Hoa Đình, vì tên chuyên bắt bẻ Thịnh Đình Thâm kia không chịu ở Vườn Hoa Hồng.
Về đến nhà, Hạ Diên ngồi xuống ghế sô pha, nhắn tin báo với Quý Thư Dã rằng mình chuẩn bị đi ngủ. Hai người lại trò chuyện qua điện thoại thêm một lúc nữa, cho đến khi cô buộc phải đi ngủ thì cuộc trò chuyện mới kết thúc.
Hạ Diên nhìn chằm chằm vào biểu tượng cảm xúc đáng thương mà cô gửi lúc cuối cùng, trong đầu anh chợt hiện lên bóng dáng của cô. Anh nhớ lại ban ngày, khi cô nằm gọn trong vòng tay anh, ngửa đầu lên h*ô*ⓝ anh, đến cuối cùng vì thiếu oxy mà hai mắt cô ngấn lệ mơ màng. Lúc đó trông cô thật đáng thương nhưng cũng rất đáng yêu, thậm chí cô đáng yêu đến mức anh hơi hoảng sợ.
Anh chưa từng đến gần một người như vậy, cũng chưa từng thích người nào nhiều đến nhường này. Anh vừa mới có được cô đã bắt đầu sợ mất đi, anh chỉ mong cô sẽ ở bên cạnh anh lâu thêm chút nữa.
Hạ Diên nằm trên giường, nhắm mắt lại.
Tích tắc, tích tắc. Thời gian lặng lẽ trôi qua, khi ánh nắng ban mai rọi xuống sàn nhà, chuông báo thức trên điện thoại cũng vang lên.
Một bàn tay vươn ra từ trên giường, ấn tắt chuông báo thức. Thịnh Đình Thâm liếc nhìn chiếc điện thoại màu trắng trên tay, nhận ra đó không phải là điện thoại của mình bèn vứt bừa sang bên cạnh, sau đó anh đứng dậy, đi làm vệ sinh cá nhân.
Chiếc điện thoại màu đen của anh lại có thêm vài tin nhắn chưa đọc trong mấy ngày anh chìm vào giấc ngủ. Anh không vội xem ngay, thay vào đó theo thói quen anh xem lại những dòng tin nhắn mà Hạ Diên gửi cho mình trong hai ngày qua. Chỉ vỏn vẹn bốn chữ rất đơn giản: [Ở Vườn Hoa Hồng. ]
Không có chuyện gì đặc biệt xảy ra.
Thịnh Đình Thâm không bận tâm thêm nữa, chỉ là lúc anh rửa mặt vô tình chạm vào môi, không hiểu sao lại thấy nhoi nhói. Anh soi gương, thấy môi không bị rách da, chỉ ửng đỏ và sưng nhẹ. Anh nhíu mày, Hạ Diên lại ăn thứ linh tinh gì rồi không biết?
...
Chạng vạng tối, nhà cũ của nhà họ Thịnh vô cùng náo nhiệt, hôm nay là ngày định kỳ mỗi tháng một lần, mọi người tụ tập lại để ăn bữa cơm với ông cụ.
Sáu giờ chiều, cánh cổng sắt chạm trổ của biệt thự nhà họ Thịnh mở ra, một chiếc Bentley chầm chậm tiến vào.
Hoàng 𝐡ô.п buông xuống, căn biệt thự đồ sộ, tĩnh lặng nằm giữa lưng chừng núi đứng sừng sững dưới ánh hoàng ♓ô𝐧●, toát lên vẻ uy nghiêm không thể phủ nhận.
Chiếc xe nhanh chóng dừng lại trước cửa chính, Thịnh Đình Thâm bước xuống xe, đứng thẳng người. Cửa sảnh chính đang mở toang, người hầu bên trong nhìn thấy anh bèn nhanh chóng bước ra, khom người nhận lấy áo khoác vắt trên cánh tay anh.
"Mọi người đến đủ rồi chứ?" Anh dửng dưng hỏi.
Người hầu trả lời: "Vâng, thưa cậu Tư, mọi người đều đến đủ rồi ạ."
Thịnh Đình Thâm đi thẳng vào trong.
"Anh trả lại cho em, trả lại đây, đây là quà của chị họ tặng em mà!"
Thịnh Đình Thâm vừa rẽ qua một góc ngoặt thì bị một người đâ.𝐦 sầm vào. Anh lạnh lùng nhìn xuống, chỉ thấy ánh mắt cô gái vừa va vào người mình run lên, cô ấy lập tức đứng thẳng người: "Anh, anh Tư..."
Thịnh Đình Thâm gật đầu, không nói năng gì, cứ thế rời đi.
Thịnh Tư Nguyên thở hắt ra.
"Trông em sợ đến mức nói năng lắp bắp luôn kìa." Chàng trai vừa chạy đuổi theo cô ấy tiến lại gần: "Có gì phải sợ anh ấy chứ?"
Thịnh Tư Nguyên lườm anh ta: "Anh không sợ thì sao lúc nãy chẳng dám ho he câu nào? Đợi người ta đi rồi mới dám đứng đây móc mỉa."
Vẻ mặt chàng trai có vẻ bối rối nhưng vẫn cứng miệng không chịu nhận: "Anh đâu có, anh chỉ lười để ý tới anh ấy thôi."
Thịnh Tư Nguyên cười khẩy: "Anh cứ cứng miệng đi."
Đúng thật chỉ dám mạnh miệng, trong đám con cháu nhà họ Thịnh có được mấy ai không sợ Thịnh Đình Thâm chứ.
Anh là người có năng lực xuất sắc nhất trong thế hệ này nhưng cũng là người lạnh lùng, vô tình nhất. Một khi liên quan đến lợi ích, cho dù có 𝐪υ-🔼-𝖓 ♓-ệ huyết thống đi chăng nữa, anh vẫn sẽ ra tay xử lý không tha bất kỳ ai.
Thịnh Tư Nguyên rất sợ ông anh họ này nhưng trong nỗi sợ đó lại xen lẫn chút tiếc nuối. Cô ấy nhỏ hơn Thịnh Đình Thâm ba tuổi, trong ký ức của cô ấy, khi còn rất nhỏ, cô ấy thường lẽo đẽo chạy theo sau anh chơi đùa. Thịnh Tư Nguyên nhớ hồi đó... Anh rất cưng chiều mình. Nhưng sau này cô theo ba mẹ ra nước ngoài, đến khi cô ấy trở về mới phát hiện anh Tư đã không còn giống như trước nữa.
...
Hơn mười phút sau, bữa tối bắt đầu.
Ông cụ Thịnh Kính Tuyền có ba con trai và một con gái. Ngoại trừ người con cả đã qua đời từ sớm, những người con khác đều đã kết ♓*ô*ⓝ sinh con. Trong bữa tiệc gia đình hôm nay, con cháu tụ họp đông đủ, thoạt nhìn vô cùng hòa thuận, vui vẻ. Nhưng đó chỉ là bề nổi, những cuộc đấu đá ngầm trong một gia tộc lớn vốn không phải chuyện mới mẻ. Dù là vậy, trước mặt ông cụ, mọi người vẫn biết điều kiềm chế lại.
"Đình Thâm, cháu đã nắm trọn quyền điều hành mảng kinh doanh khách sạn rồi đúng không?"
Thịnh Đình Thâm là người xuất sắc nhất trong thế hệ cháu chắt, mặc dù ông cụ không thích ba anh nhưng lại rất coi trọng anh.
Anh thản nhiên đáp: "Vâng, ông nội."
"Vậy thì tốt." Thịnh Kính Tuyền nói: "Ông già rồi, sau này nhà họ Thịnh phải dựa vào các cháu rồi. Nghiêm Tề, cháu làm anh thì càng phải làm gương, làm việc cho đàng hoàng."
Thịnh Nghiêm Tề là con trai người con cả đã mất của Thịnh Kính Tuyền, cũng là cháu đích tôn, anh ta nghe vậy bèn nghiêm túc đáp: "Vâng, thưa ông nội, cháu sẽ cố gắng ạ."
"Đừng chỉ nói suông, ông muốn nhìn thấy kết quả thực tế của cháu."
"Vâng ạ..."
"À đúng rồi, Đình Thâm." Thịnh Kính Tuyền lại quay sang nói với anh: "Cháu có biết cô cháu gái út của ông Chung không?"
"Cháu không biết ạ."
"Cháu không biết cũng không sao, con bé đó có ấn tượng rất tốt về cháu, hai đứa có thể nói chuyện với nhau nhiều hơn."
Đuôi lông mày của Thịnh Đình Thâm nhướng lên, vẫn nghe Thịnh Kính Tuyền nói tiếp: "Cháu cũng không còn trẻ nữa, đã đến lúc nên tính chuyện kết ♓.ô.𝖓 rồi."
Mọi người trên bàn ăn đều nhìn sang, ánh mắt mỗi người đều ẩn chứa suy nghĩ riêng.
Thịnh Đình Thâm vẫn không hề dao động, bình tĩnh tiếp tục ăn.
Một tiếng sau, bữa tối kết thúc. Ăn xong, cả nhà gia đình Thịnh Nghiêm Tề quây quần bên ông cụ trò chuyện. Những người khác ra vườn ăn bánh ngọt mới ra lò, có người thì về phòng nghỉ ngơi.
Thịnh Đình Thâm không muốn ở chung với đám người đó nên tất nhiên anh đi về phòng từ sớm.
Anh vừa mở cửa bước vào, mẹ anh là Đường Tuyết Thu gọi anh lại từ phía sau. Anh không quay đầu lại, đi thẳng vào phòng, anh ung dung ngồi xuống ghế sô pha, ngước mắt nhìn mẹ mình đang đi theo vào. Anh biết bà ta có chuyện muốn nói nên chỉ thờ ơ nhìn bà ta, chờ bà ta lên tiếng.
"Mẹ có biết cô cháu gái út nhà họ Chung mà ông nội con vừa nhắc tới trên bàn ăn, con có thể thử tiếp xúc với con bé, gia thế hai nhà cũng rất tương xứng."
Thịnh Đình Thâm: "Chuyện mẹ muốn nói chỉ có vậy thôi sao? Nếu vậy thì mẹ có thể ra ngoài rồi."
Đường Tuyết Thu nhíu mày: "Con biết rõ từ trước đến nay ông nội vẫn luôn thiên vị bác cả, sau khi bác cả qua đời thì ông ấy luôn nâng niu con trai bác ấy như báu vật. Con xem anh họ đó của con đã gây ra bao nhiêu rắc rối, phá hỏng bao nhiêu dự án, vậy mà ông ấy vẫn tiếp tục nâng đỡ nó. Đình Thâm, nhà họ Chung có lợi cho con."
Thịnh Đình Thâm cười khẩy, ánh mắt anh lộ rõ vẻ mỉa mai: "Là có lợi cho con hay có lợi cho ba mẹ?"
"Con... Mẹ làm vậy là vì muốn tốt cho con thôi! Hơn nữa bây giờ con cũng đến tuổi tính chuyện cưới xin rồi."
"Thật sao? Mẹ thật sự nghĩ con nên tính chuyện cưới xin rồi sao?" Thịnh Đình Thâm đứng dậy, ánh mắt anh u ám: "Vậy mẹ nói xem, làm thế nào để người chung chăn chung gối không phát hiện ra chồng mình bị bệnh tâm thần đây?"
Đường Tuyết Thu sững sờ, sắc mặt thay đổi hẳn: "Con đừng có mở miệng ra là nói câu đó! Con đâu có bị bệnh tâm thần!"
Đường Tuyết Thu và chồng đã phát hiện ra chuyện Thịnh Đình Thâm và Hạ Diên cùng tồn tại trong một cơ thể. Nhưng họ không muốn chấp nhận việc con trai mình là một kẻ lập dị có hai nhân cách nên nhiều năm qua họ vẫn luôn giấu nhẹm chuyện này với bên ngoài.
"Đình Thâm, con sẽ không bị phát hiện đâu." Lời nói của Đường Tuyết Thu đầy mâu thuẫn, trông bà ta lúc này còn giống một người bị bệnh tâm thần hơn, bà ta vội vàng nói: "Chỉ là liên 𝒽ô·ⓝ thôi mà, con cưới nó về, không ở chung là được rồi."
Thịnh Đình Thâm "ồ" lên: "Ý mẹ là con cũng nên giống như ba mẹ, tổ chức kết ♓ô-ռ cho có rồi ai chơi của người nấy. Con chơi phụ nữ của con, cô ta chơi đàn ông của cô ta, đúng không?"
Không đợi Đường Tuyết Thu trả lời, Thịnh Đình Thâm đã chậm rãi nói tiếp: "Thôi khỏi đi, con... Thấy chuyện này ghê tởm lắm."
Choang... Bình hoa trên kệ gỗ bên cạnh bị hất mạnh xuống đất, đồ sứ vỡ tan tành, mảnh vỡ, cánh hoa và nước văng tung tóe khắp sàn nhà.
Lòng bàn tay Đường Tuyết Thu tê rần, bà ta tức đến mức mặt méo mó, sự dịu dàng vừa thể hiện ra đều tan biến: "Thịnh Đình Thâm, con có tư cách gì nói người khác ghê tởm? Con mới là người ghê tởm nhất!"
Thịnh Đình Thâm bật cười: "Đúng vậy, được sinh ra từ những kẻ ghê tởm thì hiển nhiên cũng sẽ ghê tởm thôi."
"Ha ha ha." Đường Tuyết Thu lùi lại hai bước, nhìn anh bằng ánh mắt chán ghét tột độ: "Được, tùy con! Con thích kết ♓ô.n hay không thì tùy! Dù sao thì một thứ quái thai như con cũng chẳng có ai dám đến gần đâu!"
...
Đêm đã về khuya, chiếc Bentley chạy ra khỏi nhà cũ, tài xế lão Trần nhìn qua gương chiếu hậu, chỉ cảm thấy tối nay bầu không khí ở hàng ghế sau quá đỗi u ám. Ông ấy không dám nhìn nhiều, chỉ lặng lẽ lái xe về phía bóng tối vô tận cuối con đường.
Cuối cùng xe dừng lại ở Cửu Châu Hoa Đình. Khi Thịnh Đình Thâm về đến nhà, ông cụ Thịnh Kính Tuyền gửi tin nhắn chuyển WeChat của cháu gái út nhà họ Chung cho anh.
Thịnh Đình Thâm chỉ trả lời một chữ "vâng" nhưng anh không ấn kết bạn.
Tiếng nước từ vòi sen trong phòng tắm vang lên, đúng lúc này, chiếc điện thoại màu trắng mà sáng nay Thịnh Đình Thâm ném bừa trên giường bỗng sáng màn hình.
Thư Dã: [Anh có đó không? Anh đang làm gì thế?]
[Em hơi nhớ anh rồi:D]
[Em muốn ôm anh~] , , vn, live
, vn
| ← Ch. 07 | Ch. 09 → |
