Truyện:Hình Bóng Của Người – Lục Mang Tinh - Chương 04

Hình Bóng Của Người – Lục Mang Tinh
Trọn bộ 86 chương
Chương 04
Song trùng
0.00
(0 votes)


Chương (1-86)

Sau khi Quý Thư Dã về đến nhà, Trình Vi không còn ở trong phòng khách. Cô thay giày xong rồi đi rót một cốc nước cho mình, uống ừng ực mấy ngụm lớn.

"Cuối cùng em cũng về rồi. Bánh nướng của chị đâu?" Cửa phòng bị mở ra, Trình Vi tựa vào cửa, cười nửa miệng nhìn cô.

Quý Thư Dã vội đặt ly xuống: "Á! Em quên mất!"

"Ái chà chà, quên à? Chị cũng đoán là thế. Em bảo sẽ về ngay mà mãi tới giờ mới về."

Quý Thư Dã hơi ngượng ngùng: "Bây giờ em xuống lầu mua cho chị ngay đây."

"Không cần, không cần, bây giờ chuyện đó không quan trọng nữa." Trình Vi kéo cô lại: "Vì người đàn ông kia nên tới giờ em mới về nhà phải không? Em với anh ta đã làm những gì?"

Ánh mắt và giọng nói của Trình Vi đều mờ ám vô cùng, khiến gò má vốn đã trở lại bình thường của Quý Thư Dã giờ lại nóng lên: "Chị đừng đoán mò, tụi em không làm gì hết."

"Vậy à? Thế sao em về muộn vậy?"

"Thì... Thì cùng nhau uống ít bia, hàn huyên một lúc lâu thôi."

"Chỉ vậy thôi hả? Không làm gì hết hả?"

"Lúc đó trời tối lắm." Quý Thư Dã trầm ngâm một lát rồi đáp: "Nếu nhất định phải nói tụi em đã làm gì thì... Anh ấy sợ em bị ngã nên dắt em đi một đoạn đường, chuyện này... Có tính không?"

"Tất nhiên là tính chứ! Trời ạ! Hai đứa bay chơi tình yêu thuần khiết đấy à? Mặt mũi anh ta thế nào? Cho chị xem ảnh đi!"

Quý Thư Dã: "Em không có ảnh của anh ấy. Thật ra... Đây mới là lần thứ hai em gặp anh ấy thôi."

"Chị biết, hai đứa trúng tiếng sét ái tình!"

"Anh ấy thì chưa chắc..."

"Sao lại chưa chắc? Nếu anh ta không thích em thì sao lại dắt tay em?"

Quý Thư Dã: "Phải không?"

"Phải."

Thật ra Quý Thư Dã cũng cảm nhận được đôi chút. Ban đầu bầu không khí rất mờ ám, nếu có thiện cảm với một người thì rất khó che giấu. Chỉ có điều chuyện này thật thần kỳ, hóa ra thích phải một người là chuyện xảy ra nhanh như vậy sao?

Sau khi tắm rửa xong, Quý Thư Dã nằm trên giường, thấy tin nhắn Hạ Diên gửi tới. Anh bảo là anh đã về tới nhà, cô lập tức hồi âm: [Vâng. Tối nay tôi vui lắm, cảm ơn anh. ]

Hạ Diên: [Tôi nên nói cảm ơn cô mới phải, bởi vì cô đã giúp tôi tìm được một cách giải tỏa áp lực rất tốt. ]

Quý Thư Dã: [Được rồi, vậy thì không cần phải khách sáo đâu!]

Hạ Diên: [Lần sau gặp mặt, đến lượt tôi mời cô ăn cơm. ]

Thấy dòng chữ này, Quý Thư Dã không tài nào giấu nổi nụ cười trên môi: [Được. ]

Hạ Diên: [Cô đi nghỉ sớm một chút, chúc ngủ ngon. ]

Quý Thư Dã: [Chúc ngủ ngon. ]

...

Một đêm mộng đẹp. Hôm sau, khi đồng hồ báo thức bảy giờ rưỡi đổ chuông, Quý Thư Dã hoàn toàn không thấy bực bội khi phải rời giường.

Sau khi bò dậy khỏi giường, ý nghĩ đầu tiên của cô là xem lại lịch sử trò chuyện. Khi thấy khung chat với Hạ Diên kết thúc ở ba chữ [Chúc ngủ ngon], cô lập tức cười tủm tỉm, gửi tin nhắn [Chào buổi sáng, chuẩn bị đi làm!] kèm theo một biểu tượng cảm xúc khích lệ dễ thương.

Ting ting! Điện thoại reo lên hai tiếng. Hạ Diên buông dao nĩa rồi cầm điện thoại đặt bên cạnh lên. Khi thấy hai tin nhắn mới trên WeChat, anh vô thức nhoẻn miệng cười, hồi âm: [Cố lên. ]

Người bên kia đáp lại rất nhanh: [Vâng, anh cũng thế nhé!]

Hạ Diên muốn trả lời một câu nhưng lại nghe thấy một tiếng chuông khác vang lên, song nó không phát ra từ điện thoại của anh. Vốn dĩ anh không muốn quan tâm nhưng tiếng chuông cứ reo mãi không ngớt làm phiền tới bữa cơm của anh, cuối cùng anh vẫn phải cau mày đứng dậy, đi vào thư phòng lấy chiếc điện thoại màu đen kia.

"A lô."

"Sếp Thịnh, có mấy phần văn kiện cần gấp, tôi mang đến cho anh ký tên nhé."

Nét mặt Hạ Diên trở nên bình tĩnh: "Anh ấy vẫn chưa về."

Người ở đầu dây bên kia ngẩn ra, ngay sau đó đáp: "Anh Hạ, vậy tôi có thể đưa văn kiện vào trước được không? Tôi đang ở cửa."

Hạ Diên: "Anh vào đi."

"Vâng."

Mấy phút sau, từ phía cửa chính có tiếng mở khóa. Một người đàn ông khoảng 30 tuổi mặc complê đen bước vào, vóc dáng cao ráo, gương mặt ưa nhìn. Hạ Diên đứng trong phòng khách gật đầu chào anh ấy.

"Trợ lý Nghiêm, anh ăn sáng chưa? Nếu chưa thì ăn cùng tôi đi." Hạ Diên nói.

Nghiêm Vi Minh mỉm cười: "Tôi ăn rồi, anh Hạ."

"Ừ, phải rồi, lát nữa tôi định đi mua ít đồ đạc trong nhà. Nếu anh thật sự cần gấp thì có thể đi cùng tôi, mang theo văn kiện của anh." Hạ Diên săn sóc nói: "Có lẽ trên đường anh ấy sẽ trở về."

Nghiêm Vi Minh nghĩ ngợi một lát rồi đáp: "Được."

Hạ Diên: "Có điều đến lúc đó, nếu đồ đạc của tôi vẫn chưa đặt mua thì phiền anh giúp tôi xử lý các thủ tục sau đó."

"Không thành vấn đề."

Hạ Diên tiếp tục dùng bữa sáng. Còn Nghiêm Vi Minh ngồi trên sô pha phòng khách, vừa xử lý công việc của mình vừa chờ Hạ Diên ăn xong rồi cùng nhau đi đến trung tâm thương mại bán đồ dùng gia đình.

"Anh đến làm gì?"

Vài phút sau, một giọng nói vang lên ở cách đó không xa. Nghiêm Vi Minh nhìn sang thì thấy Hạ Diên đã đứng dậy. Không, lúc này anh đã không còn là "Hạ Diên" nữa. Trái ngược với giọng điệu ôn hòa, săn sóc lúc anh ấy mới vào nhà, giờ đây giọng điệu của "Hạ Diên" rất lạnh nhạt và xa cách, cũng trầm hơn, toát lên vẻ lạnh lùng khó gần.

"Sếp Thịnh." Nghiêm Vi Minh không ngồi trên sô pha nữa mà đứng lên ngay.

Kể từ khi được chọn làm trợ lý thân cận vào năm 20 tuổi, Nghiêm Vi Minh đã biết được "bí mật" của sếp mình. Sếp không giống người bình thường, anh chỉ có một thể xác nhưng lại có hai nhân cách. Chuyện này nghe có vẻ rất khó tin nhưng lại là sự thật trăm phần trăm, đồng thời cũng là bí mật bị che giấu của nhà họ Thịnh.

Nhân cách thứ nhất là "đối tượng phục vụ" chân chính của Nghiêm Vi Minh, Thịnh Đình Thâm, một kẻ hà khắc, lạnh lùng, làm việc quyết đoán, dứt khoát và 〽️·á·u lạnh, là người thừa kế địa vị vững chắc nhất của tập đoàn Thịnh Thị.

Nhân cách thứ hai tên là "Hạ Diên", một người dịu dàng, săn sóc, hay cười... Có thể nói rằng Hạ Diên và Thịnh Đình Thâm là hai kiểu người hoàn toàn trái ngược.

"Đây là kế hoạch hợp tác dự án với công ty Thành Quang. Lần trước anh bảo xác nhận hợp đồng rồi mang tới cho anh xem để ký tên ngay, cho nên hôm nay tôi đến đây."

"Ừ."

Thịnh Đình Thâm ngồi xuống sô pha, nhận lấy hợp đồng mà Nghiêm Vi Minh đưa qua. Anh vừa xem vài lần thì điện thoại trong túi chợt reo lên, thông báo có tin nhắn WeChat.

Thịnh Đình Thâm khẽ cau mày, lấy điện thoại ra xem thử. Chiếc điện thoại này có cài mật mã, anh biết mật mã là gì nhưng chẳng buồn xem dù chỉ một lần. Còn tin nhắn WeChat... Những cuộc trò chuyện giữa người nọ và bạn bè mỗi ngày, anh cũng không có hứng thú nhìn lén.

Thế là Thịnh Đình Thâm tùy ý ném điện thoại của Hạ Diên sang một bên: "Lấy điện thoại của tôi lại đây."

Nghiêm Vi Minh đã làm việc cho anh nhiều năm nên tất nhiên hiểu rõ mọi chuyện. Anh ấy lập tức đến thư phòng, mang chiếc điện thoại màu đen ra. Thịnh Đình Thâm bật màn hình lên, bên trong có mấy cuộc gọi nhỡ và tin nhắn chưa đọc. Xem ra anh đã ngủ gần hai ngày rồi.

Thịnh Đình Thâm hờ hững xem mấy tin nhắn chưa đọc, tất nhiên cũng thấy "nhật ký hai ngày" mà Hạ Diên gửi cho anh cách đây không lâu. Đây là cách chung đụng của bọn họ. Để tránh lộ tẩy bí mật, khi đối phương biến mất thì họ phải dùng cách này để "báo cáo" với người còn lại những chuyện đã xảy ra, tránh cho tình huống ngoài ý muốn nào đó xuất hiện trong cuộc sống của cả hai.

Có điều "sự cố ngoài ý muốn" hầu như không tồn tại, bởi lẽ Hạ Diên rất an phận. Ngoại trừ anh bạn thân Tưởng Quân ở Dưới Trăng và các nhân viên trong công ty địa chất nhỏ kia, anh hầu như không tiếp cận người khác.

Thịnh Đình Thâm tùy ý xem nhật ký của Hạ Diên...

1. Làm việc ở công ty địa chất.

2. Quán bar Dưới Trăng: Chơi đàn.

Không có gì khác trước kia, tẻ nhạt tột độ. Có điều như vậy mới tốt, an phận thì mới không rước thêm phiền phức cho anh.

...

Hôm nay là một ngày tràn đầy sức sống!

Tâm trạng u ám mà trước kia thường xuyên nảy sinh sau một quãng đường dài bị chen lấn trên tàu điện ngầm lại không hề xuất hiện vào hôm nay. Quý Thư Dã vui vẻ chạy bước nhỏ ra khỏi cửa trạm tàu, khi đến gần khách sạn thì mới đi chậm lại. Cô đi vòng qua hành lang, vào thang máy rồi tới phòng thay đồ của nữ nhân viên.

Lúc thay quần áo, mẹ lại gọi điện cho Quý Thư Dã để hỏi gần đây cô và Lý Nguyên còn liên lạc với nhau không. Cô biết trong lòng ba mẹ, Lý Nguyên là hình mẫu con rể xuất sắc nên tới giờ họ vẫn chưa chịu bỏ cuộc. Không còn cách nào khác, cô đành phải nói thật với họ rằng cô và anh ta không bao giờ gặp lại nữa đâu.

Ba mẹ Quý Thư Dã kinh doanh một sòng mạt chược nhỏ ở quê. Nghe cô nói vậy, tiếng phàn nàn bất mãn của mẹ hòa cùng tiếng xáo mạt chượt vang lên trong ống nghe: "Người ta có nhà có xe mà con vẫn không chịu, để mẹ chờ xem con có thể bốc đồng được bao lâu!"

"Mẹ, nơi định cư trong tương lai của con và anh ta không giống nhau, chuyện này cũng đành chịu thôi."

"Con về đây là xong hết mọi chuyện chứ gì!"

Lại nữa rồi. Lần nào cũng câu nói đó.

Quý Thư Dã mất kiên nhẫn: "Con sắp phải làm việc rồi, cúp máy trước đây."

"Này, con..."

"Mẹ và ba giữ sức khỏe nhé."

Cuộc gọi kết thúc kịp lúc, Quý Thư Dã thở phào nhẹ nhõm. Tuy hơi phiền muộn nhưng cô không hối hận chút nào.

Sau khi gặp Hạ Diên, cô mới hay những cảm xúc của mình đối với Lý Nguyên ngày trước đều không phải là tình yêu, chỉ vì anh ta là kiểu người hiền lành, có nhà có xe nên thích hợp cưới làm chồng mà thôi.

Nhà và xe... Quý Thư Dã chợt nhớ đây là một trong những điều kiện tất yếu khi tìm chồng, bởi vì từ nhỏ, cô thường xuyên nghe mẹ mình phàn nàn vì thiếu tiền. Thế nên cô mới hạ quyết tâm sau này phải kiếm được nhiều tiền để sống thoải mái. Nếu cô muốn tìm người yêu thì đối phương nhất định phải đáp ứng đủ nền tảng vật chất cơ bản.

Vậy nên Hạ Diên có đủ nền tảng vật chất không nhỉ?

Quý Thư Dã phát hiện từ khi gặp được Hạ Diên đến giờ, cô hoàn toàn không nghĩ tới vấn đề này. Cô thích anh, thích một cách bồng bột, thậm chí cô cảm thấy nếu anh không có nền tảng vật chất thì cũng chẳng sao cả.

Ⓒ●♓ế●t rồi, đây là kiểu người yêu vào lú não trong truyền thuyết đó sao? Quý Thư Dã không kìm được tự mỉa mai bản thân nhưng đáy mắt lại hiện lên ý cười ngọt ngào.

Sau một ngày bận bịu, lúc tan tầm hoàng 𝐡●ô●ⓝ vừa đẹp. Quý Thư Dã chụp một tấm ảnh hoàng hô*𝐧 gửi cho Hạ Diên nhưng bất ngờ là không nhận được hồi âm của anh. Cô cứ nghĩ chắc anh vẫn đang bận nên mới không trả lời mình, nào ngờ tới ngày thứ hai, ngày thứ ba... Khung chat vẫn dừng lại ở đó.

Quý Thư Dã không kìm được thất vọng nhưng ngẫm lại, tối hôm đó ở trên sân thể dục, Hạ Diên đã tiết lộ tính chất công việc của anh với cô. Thi thoảng anh phải đi công tác đột xuất ở núi sâu rừng già nên có lẽ suốt một thời gian dài không có tín hiệu điện thoại. Biết đâu lần này anh cũng đến một nơi hoang vu thì sao?

...

"Thư Dã, hôm nay cô dùng màu son nào vậy? Đẹp quá!"

Lúc đi ngang qua vườn hoa khách sạn, đồng nghiệp Trần Tuệ đi tới cất tiếng chào cô.

Vẻ mặt Quý Thư Dã vội vã: "Lát nữa tôi chụp ảnh cho cô xem, tôi mua trên mạng thôi."

"Được, được." Trần Tuệ hỏi: "Cô đi đâu vậy? Tối nay là tiệc rượu của Diệu Khoa, bận ↪️.♓.ế.𝐭 đi được."

Diệu Khoa là sản nghiệp thuộc tập đoàn Thịnh Hoa, cũng là công ty công nghệ nổi tiếng trong nước. Từ một tháng trước, khách sạn đã bắt đầu chuẩn bị cho bữa tiệc rượu này, có thể thấy nó được coi trọng cỡ nào. Tuy nhiên công việc chủ yếu của Quý Thư Dã hôm nay không phải là bữa tiệc rượu này, cô phải cùng hai đồng nghiệp khác đi tìm kiếm khách hàng mới.

"Tôi với nhóm anh Triệu đi quảng bá ở cao ốc, tối mới về."

"Được rồi, vậy thì tối gặp, nhớ chụp ảnh son môi cho tôi nhé!"

"Biết rồi."

"Quảng bá ở cao ốc" là một hình thức tiếp cận khách hàng hoàn toàn xa lạ. Nhân viên kinh doanh của khách sạn năm sao không giống các sale bình thường, họ rất hiếm khi bị phớt lờ. Hầu như ai nghe được tên khách sạn của họ thì dù không tiếp đãi nhiệt tình cũng sẽ không mặt nặng mày nhẹ với họ. Có điều công việc này vẫn rất mệt mỏi, họ phải chạy ngược chạy xuôi tới nỗi số bước chân trong bộ đếm của WeChat tăng vọt. Chờ tới khi hoàn thành KPI do cấp trên giao rồi về khách sạn nghỉ ngơi, chân Quý Thư Dã đã mỏi nhừ.

Nhưng cô không dám lẻn vào góc ngồi nghỉ. Dù gì tối nay cũng là tiệc rượu của Diệu Khoa, các đồng nghiệp khác đều đang bận rộn làm việc. Cô chỉ uống một cốc nước, ăn mấy miếng sandwich rồi đến sảnh tiệc đang mở cửa của khách sạn.

Sảnh tiệc này là nơi chuyên diễn ra những sự kiện đẳng cấp như thế này. Chiếc đèn pha lê khổng lồ như một dải ngân hà lộng lẫy trút xuống từ trên cao, chiếu sáng cả không gian như ảo mộng. Trong không khí tràn ngập mùi hương thơm ngát, bồi bàn bưng khay đựng sâm-panh và các loại bánh ngọt đi qua đi lại trong sảnh.

Váy áo thướt tha, vàng son lộng lẫy. Những người túm năm tụm ba đều mặc lễ phục chỉn chu, toàn thân tỏa ra ánh hào quang của người thuộc tầng lớp thượng lưu.

"Cô về rồi." Trần Tuệ thấy Quý Thư Dã đứng cạnh mình thì nhỏ giọng chào.

Quý Thư Dã gật đầu: "Bên này cũng sắp xong việc rồi nhỉ?"

"Hòm hòm rồi. Hôm nay cô vắng mặt thật là tiếc, bỏ lỡ nhiều chuyện lắm!"

"Cái gì?"

"Nửa tiếng trước, cậu tư nhà họ Thịnh lên sân khấu phát biểu vài câu. Lần đầu tôi thấy đối phương ngoài đời, đẹp trai cực kỳ! Còn rất có khí chất nữa chứ! Ăn đứt mấy tay sao nam mà Tiểu Lam hâm mộ nhé!"

Quý Thư Dã: "Cậu tư gì cơ?"

"Diệu Khoa là công ty thuộc tập đoàn Thịnh Hoa còn gì, cho nên tối nay người nhà họ Thịnh cũng đến dự. Cậu tư là Thịnh Đình Thâm, người có năng lực nhất trong đám con cháu nhà họ Thịnh, cô biết chứ?"

"Tôi biết cái tên này, trong tài liệu có viết nhưng chưa gặp người thật bao giờ." Dù gì họ cũng phải chuẩn bị tiệc rượu cho Diệu Khoa, tên của khách mời đều nằm trong tệp dữ liệu của họ.

"Đúng vậy! Nghe nói anh ấy không lộ diện trước truyền thông, cũng không cho chụp ảnh trong những dịp công khai. Hôm nay được gặp một lần, thật tuyệt."

Quý Thư Dã cười khẽ: "Khoa trương đến mức đó sao?"

"Thật mà! Này, nhìn bên kia nhìn bên kia, chính là người ở chính giữa đấy."

Mặt ngoài Trần Tuệ vẫn tỏ ra bình tĩnh nhưng giọng nói vô cùng kích động, liên tục giục Quý Thư Dã nhìn về phía một cánh cửa khác trong sảnh tiệc.

Hóa ra Thịnh Đình Thâm vẫn chưa rời đi mà quay về sảnh tiệc. Có điều anh chỉ trở về để chào mấy đối tác của Thịnh Hoa nên chỉ đứng ở cửa mà không tiến vào, đứng một lát rồi rời đi. Vậy nên khi Quý Thư Dã nhìn qua thì chỉ thấy góc nghiêng của anh thoáng qua giây lát rồi biến mất.

"Cô thấy chưa?" Trần Tuệ hỏi.

Quý Thư Dã nhìn trân trân về hướng đó. Trần Tuệ thấy vẻ mặt của cô thì nhếch miệng cười: "Có thấy chính diện không? Có phải rất điển trai không... Thư Dã, Thư Dã? Này này, hoàn hồn đi, lát nữa chị Dương thấy cô cứ đứng ngẩn tò te ra đây thì sẽ mắng cô đấy."

Quý Thư Dã không đáp lại Trần Tuệ mà chỉ nhìn về hướng đó, trong mắt thoáng hiện vẻ nghi ngờ.

Có phải là ảo giác của cô không nhỉ? Tại sao cô lại cảm thấy bóng hình của người nọ hơi giống... Hạ Diên nhỉ?

, , vn, live

, vn

Chương (1-86)