Cô Ấy Là Vợ Của Tôi
| ← Ch.154 | Ch.156 → |
Đường Ninh cười vui vẻ, sắc mặt Tư Lê lại vô cùng u ám, "Lần cuối hỏi con, con thật sự không muốn?!"
"Không muốn!"
Đường Ninh trả lời không chút do dự, cô đứng dậy, ý cười trên mặt biến mất, chỉ còn lại sự lạnh lùng, "Từ lúc bà từ bỏ tôi, tôi đã chẳng còn liên quan gì đến bà nữa rồi, giờ bà dựa vào đâu mà quản tôi?!"
"Đó là tình thế bắt buộc, cổ phần trong tay mẹ không nhiều, bị ông nội con nắm thóp, mẹ cũng rất muốn..."
"Thật sự rất muốn sao?"
Đôi mắt Đường Ninh giống hệt Đường Doãn Phương lạnh lùng nhìn Tư Lê, nhả chữ lạnh nhạt mà sắc bén, "Có lẽ bà rất yêu ba của tôi, nhưng tôi cảm thấy bà không yêu tôi. Chỉ là sau khi ba mất, bà đem tình yêu và chấp niệm nợ nần đối với ba chuyển hết sang tôi."
Đây là sự thật được chôn sâu trong lòng Đường Ninh, được cô phân tích vô số lần.
Tư Lê vô thức phủ nhận: "Con đang nói bậy gì đó?! Con là đứa con gái duy nhất của mẹ, mẹ chắc chắn yêu con."
Đường Ninh cười: "Bà yêu tôi? Bà thực sự quan tâm đến cuộc sống của tôi ở nhà họ Tư sao? Bà có biết tôi bị những người nhà họ Tư đó bắt nạt bao nhiêu lần không? Bà lại có biết cảm giác lúc tôi bị Tư Mi đẩy xuống nước suýt 𝐜𝐡*ế*𝐭 đuối thế nào không? Tình yêu của bà sờ không thấy nhìn không thấy, chỉ tồn tại trong miệng bà thôi."
Tư Lê: "Ninh Ninh, dù con có tin hay không, tình yêu thương của mẹ dành cho con chưa bao giờ ít đi, con chịu bao nhiêu uất ức mẹ đều sẽ giúp con đòi lại từng chút một."
Đường Ninh cười mỉa mai: "Tôi không tin. Sau khi ba mất, tôi bị đưa đến nhà họ Tư, quanh năm không thấy mặt bà, bị người ta bắt nạt nhục mạ, lúc đó bà là ai, bà ở đâu?"
"Ồ..." Đường Ninh như chợt hiểu ra: "Bà bận rộn công việc, không có thời gian, bà bận tranh quyền đoạt lợi, tranh giành gia sản nhà họ Tư."
Đường Ninh: "Bà từ bỏ tôi, đày ải tôi đến Giang Nam. Tôi khó khăn lắm mới chấp nhận sự thật này, sống cuộc sống yên bình ở Giang Nam, bà lại 𝖈●ưỡ●n●g é●𝓅 cướp tôi bước ra, giam cầm tôi ở nhà họ Tư, ép tôi làm người kế thừa nhà họ Tư, còn nói là vì tốt cho tôi. Tốt ở đâu?!"
Đường Ninh lạnh lùng nói: "Bà thậm chí còn không bằng ông cụ Tư, ít nhất ông cụ Tư xấu xa một cách quang minh chính đại, bà lại luôn thích tự tìm cho mình một tấm màn che. Bà thật giả tạo!"
Tư Lê: "Đủ rồi!"
"Bà cũng đủ rồi! Tiếng hét của Đường Ninh còn lớn hơn cả Tư Lê, ẩn chứa nhiều phẫn nộ hơn: "Đừng ép tôi hận bà."
Tư Lê vừa muốn buột miệng nói 'Chỉ cần con có thể trở nên tốt hơn, hận thì hận đi. '
Nhưng lời vừa nhen nhóm trong đầu, Tư Lê liền sững sờ.
Câu này, năm xưa ông cụ Tư cũng từng nói với bà.
Đường Ninh lạnh lùng nhìn bà, nhìn người phụ nữ biến dạng vì hận thù, lại nhớ đến ông cụ Tư giãy giụa trong cơn hấp hối ở phòng bệnh ngày hôm qua.
Đột nhiên cảm thấy vận mệnh là thứ vô cùng nực cười.
Đúng lúc này, trợ lý của Tư Lê bước vào, nói bên tai bà: "Thịnh Tông dẫn người xông vào rồi."
Tư Lê chống bàn đứng dậy, giận dữ: "Đây là nhà họ Tư của tôi, cậu ta tưởng là nhà họ Thịnh ở Giang Nam à?!"
Bà ngập ngừng: "Không đúng. Gốc rễ nhà họ Thịnh ở Giang Nam, trong một đêm cậu ta tìm người từ đâu ra?"
"Nhà họ Thương." Sắc mặt Tư Lê chìm xuống: "Tôi quản con gái tôi, người khác đều đến góp một tay. Nhà họ Thịnh thì bỏ qua, nhà họ Thương lại là cái thá gì?!"
Vừa lúc nói chuyện, trên lầu vang lên tiếng ồn ào.
Tư Lê đứng dậy muốn đi ra ngoài: "Đưa Đường Ninh đi!"
Bà vừa bước ra cửa chính, liền đụng phải Thịnh Tông đang mặc áo khoác đen và quần dài.
Người đàn ông từ đầu đến chân một màu đen, ngay cả đồng tử và sắc mặt cũng phủ lớp mây đen trầm lắng, như một đám mây đen bao phủ trên không trung nhà họ Tư.
Anh dẫn theo một đám vệ sĩ áo đen xông lên.
Tư Lê: "Thịnh Tông, cậu muốn làm gì?!"
Thịnh Tông: "Đường Ninh đâu?"
"Đường Ninh là con gái tôi!"
Thịnh Tông bình thản nói: "Cô ấy là vợ tôi."
Tư Lê sững sờ, ngay lập tức cười lạnh: "Cậu đang nói mớ à?! Năm đó tôi gửi gắm con bé cho mẹ cậu chăm sóc một thời gian, chị ấy mất con gái, liền muốn chăm sóc Đường Ninh thành con gái của mình? Mẹ cậu tranh Đường Ninh với tôi chưa đủ, cậu cũng muốn tranh với tôi à? Cậu muốn nói cho người Kinh thành và Giang Nam biết, cậu chăm sóc Đường Ninh đến tận trên giường của cậu hả?!"
Đường Ninh bị nhốt sau cửa nghe những lời này, lòng lạnh từng cơn.
Những lời này của Tư Lê là đang oán trách Thịnh Tông và Lạc Thanh Dao. Nhưng mỗi câu bà nói ra, đều không hề suy nghĩ cho Đường Ninh lấy một chút nào.
Đối mặt với sự chế giễu của Tư Lê, Thịnh Tông vững như núi, chỉ lấy từ trong 𝓃ɢự●𝐜 ra một tờ giấy đăng ký kết 𝖍ô·𝐧 màu đỏ.
"Tư nữ sĩ, đây là giấy đăng ký kết ♓*ô*п của tôi và Đường Ninh. Giữ cái miệng của bà lại, nếu không ngoài tội giam giữ trái phép, bà sẽ còn thêm một tội phỉ báng đấy."
Tầm mắt Tư Lê bị tờ giấy kết 𝒽·ô·𝓃 trong tay Thịnh Tông thu hút.
Toàn thân bà sững sờ, 〽️●á●u trong người lạnh băng.
Đường Ninh lại giấu bà đăng ký kết 𝒽ô●𝐧 với Thịnh Tông rồi?!
Tư Lê hét lên: "Tôi không tin, tờ giấy kết 𝖍ô_п này của cậu chắc chắn là giả! Tôi chưa bao giờ nghe được nửa tin tức nào, hai người sao có thể kết hôn?!"
Thịnh Tông: "Tin hay không là việc của bà, giam giữ vợ tôi trái phép, dù bà là mẹ vợ tôi, tôi cũng sẽ không nương tay!"
Đúng lúc này, mấy cảnh sát mặc quân phục bước lên lầu.
"Xin hỏi ai là Tư Lê Tư nữ sĩ, chúng tôi nhận được báo cáo nói bà giam giữ người trái phép?"
Tư Lê mặt mày sa sầm, có khoảnh khắc mất phương hướng.
Bà đã làm rất nhiều biện pháp phòng ngừa, nhưng lại không ngờ Đường Ninh và Thịnh Tông lén lút đi đăng ký kết 𝖍ôп_.
Đăng ký kết ♓ô·ⓝ rồi, Đường Ninh chính là vợ hợp pháp của Thịnh Tông, cả nhà họ Thịnh ở Giang Nam đều đứng sau lưng cô.
Thịnh Tông cũng có thể danh chính ngôn thuận tranh giành Đường Ninh với bà.
Nếu bà 🌜*ư*ỡ𝖓*ⓖ é*🅿️ giữ Đường Ninh ở nhà họ Tư, chính là hoàn toàn trở mặt với nhà họ Thịnh.
Bà không sợ trở mặt, nhưng sợ sau khi trở mặt vẫn không giữ được Đường Ninh.
Thịnh Tông báo cảnh sát, biến chuyện riêng thành chuyện công, làm ầm ĩ cho cả thiên hạ đều biết, còn lôi cả ông cụ Thương đến để gây áp lực với Tư Lê.
Hai mũi giáp công, Tư Lê không thể không thả Đường Ninh.
Vở kịch này, tạm thời hạ màn.
Trên đường về dinh thự số 6, Đường Ninh nắm tay Thịnh Tông: "Dì Lạc đâu?"
Thịnh Tông: "Ở dinh thự số 6 chờ em về."
Đường Ninh: "Chuyện hôm nay làm lớn như vậy, chắc là cả giới thượng lưu Kinh thành đều biết."
"Ừ." Thịnh Tông trầm giọng: "Mọi người đều biết chuyện chúng ta kết ⓗô_𝐧 rồi. Ninh Ninh, em không chối được nữa đâu."
Đường Ninh nhìn Thịnh Tông, đáy mắt trong veo như lưu ly có sự kinh ngạc: "Giấy kết ♓ô*ⓝ là thật?"
"Anh không rảnh rỗi đến mức đi làm giấy giả."
| ← Ch. 154 | Ch. 156 → |
