"Mẹ, Con Đã Có Người Mình Thích"
| ← Ch.126 | Ch.128 → |
Trong đầu dì Dung đã bắt đầu tính xem sau này nên đánh tiếng trước mặt Lạc Thanh Dao thế nào. Dì ấy chợt nhớ ra: "Ngày mai phu nhân đi đến trang viên Nam Thành..."
Dì Dung đổi giọng: "Tranh thủ lúc phu nhân không có nhà, Thịnh Viên chỉ có cô và tiên sinh, hai người cứ vun đắp tình cảm cho tốt vào."
Đường Ninh đỏ mặt, làn da trắng sứ ửng lên một lớp hồng nhạt.
"Dì Dung, dì đừng trêu cháu nữa." Đường Ninh đánh trống lảng: "Dì Dung, Thịnh Quân chị ta... bây giờ sao rồi ạ?"
Dì Dung: "Không biết nữa."
Đường Ninh ngạc nhiên: "Hôm qua chẳng phải dì..."
Dì Dung: "Sau đó tôi giao cô ta cho tiên sinh xử lý rồi. Cô yên tâm, tiên sinh chắc chắn sẽ không để cô ta dễ chịu đâu! Lần này không giống lần trước. Lần trước phu nhân không lên tiếng, vẫn còn niệm tình cũ nên tiên sinh khó mà xử lý. Lần này phu nhân đã lên tiếng, chắc chắn tiên sinh sẽ không nương tay nữa."
Đường Ninh không hỏi Thịnh Tông sẽ xử lý Thịnh Quân thế nào, dù sao những vấn đề này cô có thể hỏi trực tiếp Thịnh Tông.
Buổi tối, Thịnh Tông hơn bảy giờ mới về, còn mang theo một hộp bánh ngọt nhỏ.
Dì Dung nhìn thấy, cười hỏi: "Đây là mua cho cô Đường Ninh à?"
Thịnh Tông nhìn dì Dung đang cười vô cùng đắc ý: "Vâng."
Dì Dung: "Vậy tôi không giúp cậu cầm nữa, cậu tự mang đến cho cô Đường Ninh đi, chắc hẳn cô ấy sẽ vui lắm."
Nói xong, dì ấy nhìn anh đầy tò mò.
Thịnh Tông: "..."
Khi ăn tối, Lạc Thanh Dao nhắc đến chuyện đi du lịch Nam Thành. Bà sợ Đường Ninh suy nghĩ nhiều nên cố ý giải thích thêm: "Không phải vì chuyện của Thịnh Quân đâu. Dì út của A Tông đang dưỡng bệnh ở bên đó, dì nhân tiện qua thăm em ấy luôn."
Thịnh Tông ngẩng đầu hỏi một câu: "Dì út vẫn khỏe chứ ạ?"
"Vẫn thế thôi." Nhắc đến em gái, vẻ sầu muộn trên mặt Lạc Thanh Dao càng rõ rệt: "Lạc Xuyên tuổi cũng không nhỏ nữa, quanh năm suốt tháng bay khắp nơi, cũng chẳng có mấy thời gian ở bên chăm sóc dì của con. Hai anh em con cũng vậy, tuổi tác không còn nhỏ, trong lòng chỉ biết công việc, chẳng hề cân nhắc đến chuyện ⓗô*𝖓 nhân. Giá như hai đứa có đứa con, thì mẹ và dì con cũng chẳng phải rảnh rỗi đến phát ốm."
Lạc Thanh Dao chỉ thuận miệng càm ràm một câu, Thịnh Tông nghe xong liền hướng ánh mắt về phía Đường Ninh đối diện.
Đường Ninh đang ăn cơm nghiêm túc, vừa ngẩng đầu lên đã chạm phải ánh mắt trầm mặc đen láy của Thịnh Tông, đôi đũa đang gắp thức ăn khựng lại.
Cô tưởng Thịnh Tông nhìn mình là để ám chỉ cô lên tiếng, liền liên tục gật đầu: "Dì Lạc nói đúng ạ. Anh Thịnh, anh cũng nên cân nhắc chuyện 𝒽-ô-𝓃 nhân của mình đi."
Lạc Thanh Dao bồi thêm đao: "Qua sinh nhật là con 29 tuổi rồi, sang năm 30. Người ta nói 30 là tuổi lập nghiệp, con thì đến cả yêu đương cũng chưa từng, còn chẳng biết bao giờ mới kết 𝒽_ôռ_."
Thịnh Tông im lặng lắng nghe, thong thả mở lời: "Mẹ, con đã có người mình thích rồi."
Đường Ninh đang ăn cơm suýt chút nữa bị sặc. Cô theo phản xạ đá Thịnh Tông một cái dưới bàn, ra hiệu bảo anh đừng nói linh tinh.
Trong mắt Lạc Thanh Dao cũng thoáng hiện lên chút ngạc nhiên, ánh mắt chậm rãi nhìn sang Đường Ninh.
Tất nhiên bà nghe ra người mà Thịnh Tông nhắc đến chính là Đường Ninh. Trước đây Thịnh Tông vốn là người trầm ổn, hôm nay sao lại đột nhiên bốc đồng như vậy?
Nói những lời mập mờ thế này, không sợ làm Đường Ninh sợ hãi sao?
"Ồ, con có người mình thích rồi à?" Lạc Thanh Dao chỉ giả vờ ngạc nhiên một chút rồi bình thản nói: "Đợi khi nào con chuẩn bị kết ♓ô_𝐧 thì mang người ta về đây xem mắt nào."
Lạc Thanh Dao tỏ thái độ như bao bậc phụ huynh hối thúc kết 𝐡*ô*ռ khác.
Thịnh Tông: "Vâng."
Chủ đề dừng lại ở đó, Đường Ninh âm thầm thở phào. Cô coi như đã thoát nạn.
Mọi thứ trên bàn ăn đều không qua mắt được dì Dung, dì ấy nghe mà nụ cười không thể kìm nén được. Đến mức Lạc Thanh Dao không nhịn được phải nhìn dì ấy mấy lần.
Khi bà hỏi, dì Dung chỉ nói vì nghĩ đến việc Thịnh Quân không còn ở Thịnh Viên nữa nên vui vẻ. Lạc Thanh Dao không làm gì được kiểu người yêu ghét rõ ràng như dì Dung.
Buổi tối, Đường Ninh ôm sách lên thư phòng Thịnh Tông để ôn tập. Cô ngồi đối diện Thịnh Tông, tò mò hỏi: "Dì ú là ở Nam Thành luôn ạ?"
Thịnh Tông: "Ừm."
Thấy Đường Ninh tò mò, anh mới nói thêm: "Dì út từ nhỏ sức khỏe đã không tốt, phải thuốc thang uống từ bé, sau đó thì đến Nam Thành định cư."
Đường Ninh: "Nam Thành bốn mùa xuân ấm, quả thực rất hợp để dưỡng bệnh. Có dì út ở bên cạnh, dì Lạc chắc sẽ không khó chịu như vậy nữa."
"Ừ."
Đường Ninh thở phào.
Sau này cô mới biết từ miệng dì Dung, rằng dì út của Thịnh Tông hồi trẻ từng có một mối tình, ngay cả khi sắp cưới thì người đàn ông đột nhiên biến mất không dấu vết.
Lúc đó dì út của Thịnh Tông đã mang thai, vì sức khỏe yếu nên sau khi sảy thai khả năng cao không thể mang thai được nữa. Dì út không nỡ bỏ đứa trẻ nên đã sinh ra và nuôi dưỡng đến tận bây giờ.
Đứa trẻ này chính là Lạc Xuyên mà Lạc Thanh Dao nhắc đến trên bàn cơm, kém Thịnh Tông nửa tháng, là em họ của Thịnh Tông.
Lúc ở kinh thành, Đường Ninh từng mơ hồ nghe đến tên của Lạc Xuyên, đều liên quan đến mấy vụ đầu tư lớn.
Mỗi khi nghe thấy, ông cụ Tư lại khen ngợi không ngớt, bảo đó là nhân tài trẻ tuổi trong giới, thực chất là ghen tị.
Dù sao nhà họ Tư cũng không có cháu trai, ông cụ ghen tị công bằng với tất cả những nhà có cháu trai lại còn tài giỏi.
Lạc Xuyên còn là cháu ngoại nhà họ Lạc, ông cụ Tư lại càng ghen tị hơn. Bởi vì ông cụ vừa không có cháu nội, cũng chẳng có cháu ngoại.
Ngày hôm sau, Lạc Thanh Dao dẫn theo vài người khởi hành đi Nam Thành.
Ngày thứ ba, Đường Ninh đến Giang đại thi cuối kỳ.
Mùa đông Giang Nam quá ẩm lạnh, dù trong lớp có điều hòa, Đường Ninh vẫn phải trùm áo khoác phao ra ngoài.
Lúc thi, chỗ ngồi của cô không tốt lắm, ở trong góc lớp. Hơi ấm của điều hòa không thổi tới, nửa thân trên còn đỡ, nửa th*n d*** luôn không ấm nổi, từ đầu ngón chân đến bắp chân bị lạnh đến tê dại.
Thi xong, Đường Ninh không đợi nổi mà đứng dậy vận động.
Vừa đến cổng trường, cô đã thấy một chiếc xe quen thuộc.
Trên mặt Đường Ninh lập tức nở nụ cười, dường như cả không khí cũng mang theo hơi ấm.
Cô mở cửa xe ra liền thấy Thịnh Tông mặc âu phục chỉnh tề ở ghế sau, ngạc nhiên nói: "Sao anh lại tới đây?"
Thịnh Tông nắm tay cô kéo vào: "Đón em về nhà."
Lần này Thịnh Tông không dùng cái cớ tiện đường nữa. Anh nắm lấy tay Đường Ninh, giúp cô làm ấm: "Sao tay em lạnh thế?"
Lòng bàn tay nóng rực của anh bao bọc lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của Đường Ninh.
| ← Ch. 126 | Ch. 128 → |
