Hai Đầu Giấu Giếm
| ← Ch.112 | Ch.114 → |
Bộ trang sức này không nghi ngờ gì là rất đẹp, hoa lệ lại quý giá, nhưng thực ra không phù hợp với lứa tuổi của Đường Ninh.
Đường Ninh còn chưa tốt nghiệp, trong vòng một hai năm tới chắc cũng chẳng có dịp đeo.
Trang sức trong cửa hàng xa xỉ ngoài một số mẫu kinh điển, phần lớn đều là các mẫu chạy theo thời trang, một thời gian sau sẽ bị thay thế.
Những món trang sức như vậy để đến hai năm sau mới đeo, thực chất đã là lỗi thời.
Lạc Thanh Dao luôn tay rất hào phóng.
Nếu bà chuẩn bị để dành trang sức cho Đường Ninh, không thể nào mua kiểu chạy theo thời trang, khả năng cao sẽ mua kiểu kinh điển.
Nếu mua kiểu thời trang, chắc chắn là để Đường Ninh đeo trong thời gian gần.
Điều Đường Ninh cảm thấy kỳ lạ hơn là, Lạc Thanh Dao mua trang sức quần áo cho cô, thường lấy sự tươi mới thanh tao làm chủ đạo, phù hợp để cô mặc hàng ngày.
Bà chưa bao giờ mua trang sức màu đỏ cho Đường Ninh.
Có lẽ dì Lạc đột nhiên đổi gu? Cảm thấy cô nên thử đồ trang sức màu sáng chói?
Nhận lấy hộp quà, Đường Ninh cũng không suy nghĩ nhiều.
Buổi tối, Lạc Thanh Dao về đến nhà đã hơn mười giờ. Bà vừa vào nhà liền thấy Thịnh Quân đang ngồi trên ghế sofa phòng khách.
"Giờ này rồi, Quân Nhi sao con không lên lầu nghỉ ngơi?"
Thịnh Quân mỉm cười khoác tay Lạc Thanh Dao: "Ngủ không được, muốn ở phòng khách chờ mẹ về."
Nói rồi hết rót nước lại đấm lưng, hỏi han ân cần.
Lạc Thanh Dao có chút ngạc nhiên: "Hôm nay mẹ đi xử lý việc gấp, nếu mẹ cả đêm không về, chẳng lẽ con đợi mẹ cả đêm?"
Thịnh Quân cười: "Vậy con sẽ đợi mẹ cả đêm."
Trong lòng Lạc Thanh Dao thấy ấm áp, đưa tay xoa đầu Thịnh Quân: "Sau này không cần đợi mẹ như vậy nữa. Con thức khuya hại sức khỏe, mẹ cũng sẽ lo lắng. Trước kia Ninh Ninh cũng thích đợi mẹ ở phòng khách, là mẹ nói mãi mới sửa được đấy. Các con thương mẹ, mẹ cũng thương các con."
Thịnh Quân ôm Lạc Thanh Dao, ngoan ngoãn đáp lại.
Lạc Thanh Dao lại đưa Thịnh Quân lên lầu, nhìn cô ta nghỉ ngơi trên giường.
Trước khi rời đi, Thịnh Quân dường như đột nhiên nhớ ra điều gì: "Đúng rồi, mẹ, con có một chuyện quên nói với mẹ."
Lạc Thanh Dao tò mò: "Chuyện gì vậy?"
"Hôm nay con đưa trang sức cho em Đường Ninh, em ấy xem bộ của con xong, nói thích bộ này hơn. Con vốn không muốn đổi, dù sao con cầm món đồ anh cả mua... cũng không quá thích hợp." Trên mặt Thịnh Quân hiện lên nụ cười khổ bất đắc dĩ, sợ Lạc Thanh Dao hiểu lầm cô ta có ý đồ gì với Thịnh Tông, "Nhưng Đường Ninh cứ nài nỉ mãi, nói thích bộ mẹ tự tay chọn hơn, con đành bất đắc dĩ đồng ý đổi với em ấy."
Lạc Thanh Dao nở nụ cười nhạt: "Hai đứa đổi trang sức cho nhau rồi?"
Thịnh Quân chỉ có thể nhìn ra sự dịu dàng và nuông chiều từ nụ cười của Lạc Thanh Dao, cũng không nghĩ nhiều: "Vâng, em gái Đường Ninh đã cầu xin như vậy, con không đổi cũng không được."
Lạc Thanh Dao giọng bình thản: "Ninh Ninh thích hệ màu nhạt, mẹ lại không ngờ con bé lại yêu bộ màu đỏ đó. Con bé tuổi còn nhỏ, bộ trang sức đó có hơi quá trưởng thành, không có nhiều dịp để đeo."
Thịnh Quân khoác tay Lạc Thanh Dao: "Mẹ, trang sức không phải điểm chính, người chọn trang sức mới là điểm chính. Em ái Đường Ninh biết bộ trang sức của con là mẹ chọn, đã ghen tuông suốt một hồi. Em ấy rất để ý đến mẹ đấy, cũng rất muốn thân thiết với mẹ, chỉ là da mặt mỏng, có nhiều lời không tiện nói ra. Mẹ, chuyện trang sức mẹ cứ đừng hỏi em gái Đường Ninh nhé, cứ coi như mẹ đặc biệt chọn cho em ấy, không thì em ấy lại suy nghĩ nhiều, tưởng con đi mách lẻo đấy."
Lạc Thanh Dao rủ mi mắt: "Biết rồi. Con nghỉ ngơi sớm đi."
"Vâng ạ." Trên mặt Thịnh Quân hiện lên nụ cười mãn nguyện: "Mẹ, ngủ ngon ạ."
"Ngủ ngon."
Ra khỏi cửa phòng, nụ cười trên mặt Lạc Thanh Dao dần biến mất.
Dì Dung vừa hay lên lầu tìm bà, có chút nghi hoặc nói: "Phu nhân, đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Lạc Thanh Dao lắc đầu.
Lúc xuống lầu, bà hỏi: "Trưa nay Ninh Ninh trò chuyện với Quân Nhi có lâu không?"
Dì Dung lắc đầu: "Không. Trưa nay cô Đường Ninh và cô Thịnh Quân ăn riêng, ăn xong cô Đường Ninh sang phòng cô Thịnh Quân lấy món trang sức, không ở lại bao lâu đã ra rồi."
Dì Dung luôn sợ Đường Ninh chịu thiệt thòi, nên chuyện này dì ấy canh chừng kỹ lắm, "Chỉ trò chuyện khoảng ba năm phút thôi."
Lạc Thanh Dao: "Biết rồi."
Dì Dung truy hỏi: "Phu nhân, lại là Thịnh Quân nói những lời khiến phu nhân đau lòng? Hay lại làm chuyện gì quá đáng?!"
Vào phòng của mình, Lạc Thanh Dao ngồi trên ghế sofa, đôi lông mày thanh tú thoáng vẻ mệt mỏi.
Dì Dung chủ động đến giúp bà mát-xa thái dương.
"Cũng không có chuyện gì lớn." Lạc Thanh Dao nói khẽ: "Chỉ là tôi chọn mỗi người một bộ trang sức, kết quả vừa rồi Quân Nhi bảo tôi là Ninh Ninh thích bộ kia hơn, nên con bé đã đổi với Ninh Ninh."
Dì Dung vẻ kỳ quái: "Đổi thì đổi thôi ạ, cả hai bộ đều do phu nhân chọn, dù sao các cô ấy thích là được mà?"
Trước kia Lạc Thanh Dao chưa bao giờ để ý những chuyện nhỏ nhặt này.
Lạc Thanh Dao: "Bộ của Ninh Ninh là A Tông giúp chọn, bộ của Quân Nhi là tôi giúp chọn."
Dì Dung kích hoạt radar nhạy cảm đối với Thịnh Quân ngay lập tức: "Chẳng lẽ cô ta đối với tiên sinh vẫn chưa từ bỏ ý định? Sẽ không phải là cô ta tự mình muốn món trang sức tiên sinh chọn, nên biên soạn ra là cô Đường Ninh muốn bộ phu nhân mua, rồi tráo đổi hai bộ trang sức?!"
Lạc Thanh Dao ngước nhìn dì Dung, trong đáy mắt là sự bất đắc dĩ xen lẫn nụ cười nhạt: "Quen thuộc nhỉ?"
Dì Dung nhớ lại lịch sử đen tối của Thịnh Quân, trong chớp mắt á khẩu.
"Đây là chiêu bài nó giỏi nhất, hai đầu giấu giếm. Nó chắc chắn đã nói với Ninh Ninh rằng bộ màu đỏ là cho Ninh Ninh, bộ màu xanh là của nó." Lạc Thanh Dao: "Với tính cách của Ninh Ninh, dù có cảm thấy bộ màu đỏ không hợp, cũng sẽ không chạy đến hỏi tôi có phải mua nhầm không. Thịnh Quân nói là Ninh Ninh đòi lấy bộ màu đỏ, còn bảo tôi hãy nể mặt Ninh Ninh, sau này nhìn thấy đừng có hỏi. Nó chắc chắn rằng tôi và Ninh Ninh đều là người biết giữ thể diện, tôi sẽ không đi hỏi Ninh Ninh, Ninh Ninh cũng sẽ không đến hỏi tôi, hai đầu giấu giếm, nó liền nhân cơ hội thu lấy bộ trang sức đó. Thật sự bị vạch trần, nó liền nói mình hiểu lầm, nghe nhầm, nhớ nhầm... thuận miệng lấp l**m qua. Dù sao cũng chỉ là một chuyện không lớn không nhỏ."
Dì Dung không lên tiếng, vì chiêu này quả thật là quá quen thuộc.
Lạc Thanh Dao: "Trước kia chuyện nó thích A Tông vẫn chưa ai biết, nó thường xuyên dùng chiêu thức này để lấy đồ từ bên cạnh A Tông, hoặc là quà A Tông tặng cho bạn bè, nó cũng tìm cách tráo đổi lại. Nếu không phải A Tông có một người bạn tính cách quái gở, không ưa nó, đứng ra hỏi thẳng trước đám đông, chúng tôi vẫn luôn bị che mắt."
Nếu Thịnh Quân chỉ đơn thuần thích Thịnh Tông, người ở Thịnh Viên sẽ không ghét cô ta đến vậy.
Dù sao thiếu nữ tuổi trẻ đương tuổi xuân thì, nhất thời bị che mắt cũng là bình thường.
Nhưng tình yêu của Thịnh Quân quá méo mó, sự chiếm hữu của cô ta cực mạnh, lại chẳng có điểm dừng nào.
Những việc làm ra luôn khiến người ta kinh ngạc trân trối.
Lạc Thanh Dao không chấp nhận được, Thịnh Tông càng không chấp nhận được, toàn bộ Thịnh Viên cũng không ai chấp nhận được.
| ← Ch. 112 | Ch. 114 → |
