Lời Đồn
| ← Ch.110 | Ch.112 → |
Đường Ninh không ngờ rằng việc cô thường xuyên vào thư phòng của Thịnh Tông lại bị người khác nhìn thấy, họ còn tự suy diễn ra cảnh Thịnh Tông cứ cách vài bữa lại gọi cô vào thư phòng để quở trách.
Vốn dĩ Đường Ninh đã cảm thấy áy náy với Thịnh Tông vì chuyện giấu giếm mối ⓠ𝖚●🅰️●ռ h●ệ.
Nếu chuyện này không nói rõ ràng, Thịnh Tông lại phải gánh một tiếng oan.
Trong lòng Đường Ninh liền cảm thấy hoang mang.
Lạc Thanh Dao thấy Đường Ninh khẳng định như vậy liền không hỏi thêm nữa: "Con cứ nghỉ ngơi cho tốt, nếu anh Thịnh của con thực sự trách mắng con, con cũng đừng sợ, đã có dì Lạc ở đây rồi."
Đường Ninh liên tục gật đầu: "Dì Lạc, con biết rồi ạ."
Đến tối khi Thịnh Tông trở về, Lạc Thanh Dao lại đến thư phòng tìm anh, nhắc đến chuyện này.
Lạc Thanh Dao: "Dạo này con thường xuyên quở trách Ninh Ninh lắm sao?"
Thịnh Tông im lặng tháo khuy măng sét: "Mẹ, mẹ nghe tin này từ đâu vậy?"
Lạc Thanh Dao: "Gần đây Ninh Ninh hay tới thư phòng của con, có người nói mấy lần thấy con bé đi ra, cúi đầu lau nước mắt?"
Thịnh Tông khẽ nhướng mày: "Cúi đầu lau nước mắt?"
Trọng tâm của anh khác với Lạc Thanh Dao: "Có người lén lút theo dõi động tĩnh của cô ấy à?"
Sắc mặt Lạc Thanh Dao thay đổi, lúc này mới nhận ra vấn đề.
Bà lập tức nghĩ đến Thịnh Quân.
Thịnh Tông: "Lần trước cô ấy đi cùng Đường Nhàn dự hội nghị giao lưu kinh kịch, giả vờ không quen biết con, sợ con chào hỏi, cứ trừng mắt nhìn con suốt buổi tiệc..."
Giọng điệu Thịnh Tông thoáng vẻ bất đắc dĩ, anh tháo khuy măng sét đặt lên bàn, "Bây giờ lá gan cô ấy càng lúc càng lớn, con làm sao dám trách mắng cô ấy chứ? Chỉ sợ có ngày cô ấy chạy đến mắng con thì có."
Lạc Thanh Dao không tin lắm: "Thật không?"
"Mẹ có thể đi hỏi Đường Nhàn."
Lạc Thanh Dao: "Ninh Ninh nhát gan, con đừng lúc nào cũng nghiêm nghị như vậy, dễ làm con bé sợ. Con vốn dĩ đã lớn hơn con bé bao nhiêu tuổi rồi..."
Lạc Thanh Dao định nhân tiện chỉ cho Thịnh Tông vài cách theo đuổi con gái, không ngờ bị Thịnh Tông ngắt lời: "Mẹ, con biết rồi. Lát nữa con còn có một cuộc họp, mẹ có muốn đi điều tra chuyện lời đồn trước không? Thịnh Viên bao nhiêu năm nay chưa từng có lời đồn, cô ta vừa về đã có ngay, sao lại trùng hợp thế?"
Nụ cười trên mặt Lạc Thanh Dao biến mất: "Con yên tâm, mẹ nhất định sẽ đi điều tra. Nếu thực sự là do Quân Nhi làm, mẹ tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua."
Bà vừa định rời đi, chợt liếc nhìn Thịnh Tông: "Con sắp họp rồi, sao không thắt cà vạt cho tử tế?"
Lạc Thanh Dao nhìn quanh một lượt, trên ghế sofa, trên bàn đều không thấy cà vạt của Thịnh Tông, không khỏi nghi hoặc.
Thịnh Tông không đổi sắc đáp: "Vừa nãy thấy nó bị bẩn, con đã sai người mang đi giặt rồi."
Lạc Thanh Dao vừa đi khỏi, Đường Ninh liền từ phía sau rèm cửa lén ló đầu ra.
Đầu ngón tay trắng ngần 〽️ả-𝖓-𝒽 k-♓-ảп-𝒽 của cô gái đang quấn lấy một chiếc cà vạt màu đỏ sẫm. Gương mặt trắng trẻo thanh tú hiện lên vẻ chột dạ và ngây thơ, đôi mắt long lanh như nước, "Dì Lạc đi rồi ạ?"
Thịnh Tông: "Đi rồi."
Sau khi Thịnh Tông về đến Thịnh Viên, anh đã nhắn tin bảo Đường Ninh qua đây.
Đường Ninh cứ tưởng Thịnh Tông có chuyện gì quan trọng cần nói, không ngờ anh lại tặng quà cho cô.
Đó là một bộ 12 nhân vật kịch Côn Khúc, là sản phẩm mới của một xưởng đồ chơi, chưa được mở bán.
Tặng quà xong, Thịnh Tông nhân cơ hội đòi hỏi lợi lộc, bảo Đường Ninh giúp anh thắt cà vạt.
Đường Ninh cũng không e dè, cô vừa mới tháo cà vạt trên cổ Thịnh Tông ra thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
Cô kéo cà vạt của Thịnh Tông trốn sau rèm cửa, hoàn toàn không cho anh thời gian phản ứng, động tác linh hoạt như một chú chuột nhỏ đi ăn vụng dầu.
Toàn bộ tâm tư của Thịnh Tông khi chạm vào đôi mắt ngây thơ ấy liền tan biến. Anh vẫy tay với Đường Ninh: "Lại đây."
Đường Ninh cầm cà vạt, vẫn đang nghĩ về chuyện dì Lạc đến: "Buổi sáng dì Lạc hỏi em, lúc đó em đã giải thích rồi, không ngờ tối dì ấy còn đến tìm anh..."
Thịnh Tông nửa ôm Đường Ninh vào lòng, giọng trầm thấp: "Mẹ anh sợ anh làm em chịu ấm ức nên lúc nào cũng đề phòng anh."
"Đâu có?!" Đường Ninh tất nhiên không chịu thừa nhận.
Thịnh Tông hơi cúi người, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cô: "Ninh Ninh, cà vạt."
Đường Ninh chạm vào ánh nhìn quá đỗi thâm trầm của anh, hai má ửng đỏ. Cô đưa tay, thắt cà vạt theo phương pháp Thịnh Tông đã dạy. Hai người cách nhau rất gần, hơi thở qц.ấ.ⓝ 🍳⛎ý.𝐭 lấy nhau, trong không khí toát lên vẻ mập mờ.
Đường Ninh: "Sau này em vẫn nên ít vào thư phòng của anh thôi, nếu bị người ta nhìn thấy thêm vài lần nữa, thì không phải là nói anh mắng em đâu..."
Thịnh Tông đầy hứng thú: "Vậy họ sẽ nói gì?"
Đường Ninh ngước mắt, đôi mắt trong veo liếc anh một cái, có chút làm nũng: "Dù sao cũng chẳng phải lời hay ho gì. Đến lúc đó dì Lạc biết, chắc chắn sẽ nghi ngờ..."
Có lẽ vì có Thịnh Tông làm chỗ dựa, Đường Ninh lại chẳng hề sợ Thịnh Quân phát hiện ra mối ⓠ*𝖚*🔼*n ⓗ*ệ của cô và anh.
So sánh ra, cô sợ dì Lạc biết hơn.
Thịnh Tông: "Sắp tới anh còn phải đi công tác nước ngoài."
Đường Ninh mím môi, vô thức s❗ế*𝖙 ↪️♓ặ*† tay áo sơ mi của Thịnh Tông: "Sắp đến Tết rồi, sao còn phải đi công tác?"
"Công ty bận việc, không còn cách nào khác." Anh đưa tay xoa mặt Đường Ninh: "Chắc chắn là không đến tìm anh nữa?"
Đường Ninh: "...Vậy sau này em cẩn thận hơn chút."
Thịnh Tông có thể đi công tác bất cứ lúc nào, Đường Ninh có lẽ sẽ phải một thời gian dài không được gặp anh.
Đường Ninh không sợ lời ra tiếng vào, cô càng trân trọng quãng thời gian ở bên Thịnh Tông hơn.
Suy cho cùng, chẳng ai dám đảm bảo điều gì cho tương lai, chỉ có thể nói là hãy trân trọng hiện tại.
Đường Ninh lại lo lắng: "Nếu anh đột ngột đi công tác, sinh nhật anh có tổ chức ở nhà không?"
"Chưa xác định được."
Tim Đường Ninh thắt lại, cũng không tiện tặng quà cho Thịnh Tông bây giờ.
Cô kéo kéo tay áo sơ mi của anh: "Nếu đột nhiên phải đi công tác, nhớ báo trước cho em một tiếng. Dù sao cũng phải cho em chuẩn bị chứ."
Thịnh Tông: "Chuẩn bị quà cho anh sao?"
Đường Ninh ngoảnh mặt đi: "Không phải, anh đừng đoán mò."
Đó chính là có rồi.
Thịnh Tông cúi đầu ⓗ●ô●ⓝ nhẹ lên môi cô: "Được, nhất định sẽ báo cho em."
Trong lòng Đường Ninh lập tức tràn đầy hơi ấm.
Sáng hôm sau, trên bàn ăn, Lạc Thanh Dao hỏi Đường Ninh và Thịnh Quân: "Lát nữa mẹ muốn ra ngoài dạo một chút. Sắp đến sinh nhật A Tông rồi, mẹ muốn chọn quà cho nó, hai đứa ai có thời gian đi cùng mẹ không?"
Đường Ninh vừa uống xong bát cháo, ngẩn người: "Dì Lạc, buổi sáng con kín lịch học rồi ạ."
Thịnh Quân mỉm cười: "Vậy để con đi cùng mẹ nhé?"
Lạc Thanh Dao: "Chân con thì sao?"
"Không sao, con có thể ngồi xe lăn đi."
"Cũng được." Lạc Thanh Dao dịu dàng nói: "Nếu thấy không khỏe nhớ nói với mẹ, đừng cố quá."
"Mẹ, con biết rồi!"
Thịnh Quân khoác tay Lạc Thanh Dao làm nũng, y hệt như hồi cô ta còn sống ở Thịnh Viên.
Lạc Thanh Dao vẫn nở nụ cười hiền hậu, chỉ là trong nụ cười ấy thoáng vẻ gượng gạo.
| ← Ch. 110 | Ch. 112 → |
