NT2
| ← Ch.090 | Ch.092 → |
Ngoại truyện 2: Cuộc sống thường ngày sau ♓-ô-𝖓 nhân.
Cho đến khi Thả Huệ bắt đầu kỳ nghỉ hè của nghiên cứu sinh tiến sĩ thì Thẩm Tông Lương mới chính thức được điều về thủ đô.
Một năm này trôi qua quá bận rộn, đến mức Thả Huệ không hề nhận ra rằng Yến Viên đã chuyển từ mùa xuân sang mùa hè. Ngay cả khi ánh hoàng 𝒽●ô●𝐧 rực rỡ hắt lên tháp nước cao vút, nhuộm đỏ cả mặt hồ, cô cũng không để ý.
Dù đã thi xong nhưng cô vẫn ngồi trong văn phòng đến rất muộn mới về vì dưới yêu cầu vô cùng nghiêm khắc của viện trưởng Cao, từng phút từng giây đều phải tạo ra hiệu quả. Bất cứ khoảng thời gian nào không dành cho việc đọc tài liệu hay trau chuốt luận văn, về bản chất đều là lãng phí cuộc đời.
Sau khi học tiến sĩ, Thả Huệ rõ ràng cảm nhận được phạm vi chuyên môn ngày càng bị thu hẹp, rõ ràng có rất nhiều lý thuyết từng có thể ứng dụng được nhưng giờ đây chỉ cần tập trung nghiên cứu hai hoặc ba tài liệu kinh điển là được.
Viện trưởng Cao luôn nói "đại đạo chí giản", khi học thạc sĩ thì đọc sách thật dày, đến giai đoạn tiến sĩ thì đọc sách thật mỏng. Chỉ cần thực sự nghiền ngẫm và ghi nhớ nằm lòng một hai tác phẩm kinh điển thì khi viết luận, rất nhiều nhận định và quan điểm sẽ tuôn ra như nước.
Sau khi đã đọc một lượng lớn tài liệu, điều quan trọng nhất còn lại chỉ có một: kiên trì viết mỗi ngày.
Nguyên văn của ông chủ Cao là: bất kể thấy bản thảo của mình có khó chịu đến đâu, viết dở tệ ra sao, thậm chí không đủ tư cách để có thể lọt vào mắt xanh của người đời thì cũng phải viết ra. Nếu ngay từ bản thảo đầu tiên đã ôm suy nghĩ rằng luận văn phải hoàn hảo không tì vết, thì đó là một thái độ vừa ngu ngốc vừa sai lầm, hơn nữa rất dễ khiến cho bản thân đánh mất sự tự tin.
Chính nhờ sự cần mẫn này mà ngay trong năm đầu học tiến sĩ, Thả Huệ đã có ba bài luận được công bố. Tốc độ phản hồi nhận bài thì khá nhanh, chỉ có điều đến giờ chúng vẫn chưa chính thức xuất bản.
Sau khi về nhà, cô cắm cúi thu dọn hành lý trong phòng thay đồ để chuẩn bị hôm sau lên đường đến Giang Thành. Vì chỉ được nghỉ có mấy ngày nên cô phải tranh thủ thời gian đến thăm chồng mình.
Khi Thả Huệ vừa đặt chiếc túi đựng đồ vệ sinh cá nhân màu đen viền vàng vào vali thì một bàn tay với những đốt ngón tay thon dài từ phía sau vươn tới, lại lấy nó ra.
Cô "Ai" lên một tiếng, quay đầu liền nhìn thấy Thẩm Tông Lương, anh mặc áo sơ mi trắng quần đen, tay cầm chiếc túi nhỏ của cô. Dưới ánh đèn, gương mặt góc cạnh, đường nét sâu sắc của anh hướng về phía cô, trong đôi mắt ánh lên nụ cười dịu dàng.
Anh biết rõ nhưng vẫn cố ý hỏi: "Em định đi đâu đây?"
Thả Huệ vứt quần áo trên tay, lập tức nhảy phóc lên người anh: "Đến thăm anh chứ còn đi đâu ạ? Nửa tháng rồi anh không về, em lo tư tưởng của anh bị chệch hướng, nên định đến cho anh một buổi giáo dục ⓒ-𝖍í𝖓-𝖍 🌴r-ị."
"Thật sao?" Thẩm Tông Lương đỡ lấy cô thật chắc, bị cú nhảy của cô làm lùi về sau một bước."Em định dạy thế nào?"
Thả Huệ vừa mới tắm xong, những sợi tóc mai phía sau gáy còn vương một lớp sương mờ, giống như đôi mắt ướt đẫm của cô lúc này đang nhìn anh một cách thẳng thắng: "Vậy ông Thẩm đây muốn em dạy thế nào?"
Thẩm Tông Lương áp chóp mũi vào sau tai cô: "Nếu em còn tiếp tục 🍳𝐮𝓎ế·𝐧 ⓡ·ũ anh như vậy thì tối nay đừng hòng ai được ngủ."
"Hôm qua em ngủ rất ngon." Thả Huệ ngửi thấy mùi hương thanh mát trên chiếc sơ mi của anh, như thể anh vừa băng qua một rừng trúc xanh rậm rạp, mang theo sương đêm vội vã trở về.
Mùi hương ấy dễ chịu đến mức cô hít thật sâu, hết lần này đến lần khác, cô ngửi đến nỗi nhịp thở của anh cũng dần trở nên rối loạn.
Thẩm Tông Lương bước nhanh vài bước, đè cô lên mép giường rồi ♓·ôⓝ·. Anh 𝐡*ô*𝐧 đến nỗi cả người cô dần trở nên mềm nhũn.
Ánh trăng len qua khe cửa hẹp, rải xuống nền nhà một mảng sáng dịu dàng. Thả Huệ vùi nửa gương mặt vào gối, những ngón tay trắng gầy 𝐬𝒾.ế.ⓣ 𝖈♓.ặ.✞ tấm ga giường, đầu óc trống rỗng. Cô đang phải trả giá cho lời nói hùng hồn vừa rồi của mình. Nhưng người trước mặt lại chẳng hề để ý đến điều đó. Trước đây, vào những lúc như thế, Thẩm Tông Lương luôn nhẹ nhàng gạt mái tóc rối của cô sang một bên rồi h-ô-n lên má cô. Sự dịu dàng chăm sóc sau những phút ⓣ*♓â*п Ⓜ️ậ*✝️ ấy lần nào cũng khiến Thả Huệ mê mẩn.
Không biết có phải vì uống rượu trước khi về nhà không mà tối nay anh đặc biệt hung dữ, hoàn toàn không để ý đến cô, mặc dù cô đã gọi anh bằng giọng điệu rất nũng nịu.
Đêm đó rốt cuộc hai người họ đã â_n á_ı mấy lần, Thả Huệ cũng không nhớ nổi nữa. Cô chỉ biết sau khi tắm xong vào lúc rạng sáng thì cả người cô đã không còn chút sức lực nào.
Đèn bàn đầu giường tỏa ra một vòng hào quang vàng nhạt. Thẩm Tông Lương ôm cô, giải thích với cô rằng nửa tháng qua không về nhà là vì đang bận bàn giao công việc nhưng Thả Huệ không nghe lọt tai, cô chỉ quấn lấy anh trong cơn mơ màng rồi tiếp tục ngủ say.
Khoảng năm sáu giờ sáng, Thẩm Tông Lương mới phát hiện vợ mình bị sốt. Anh quay người, sờ cổ tay cô theo thói quen để bắt mạch cho cô, mạch đập vừa gấp vừa nhanh. Lúc này Thẩm Tông Lương đã tỉnh, anh mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn, lại dùng mặt áp vào trán Thả Huệ, rất nóng.
Anh lập tức đứng dậy, đi đến bên chiếc tủ thấp làm bằng gỗ óc chó đen, lấy nhiệt kế từ hộp y tế ra. Thẩm Tông Lương kê một chiếc ghế ngồi bên giường, nhấc cánh tay Thả Huệ lên rồi đặt nhiệt kế vào, anh ở bên cạnh giữ tay cô rồi bắt đầu đếm giờ.
Cô bị sốt, trong mơ cũng ngủ không yên, khi chiếc nhiệt kế lạnh ngắt được đư●𝖆 v●à●𝑜, cô khẽ rên một tiếng, Thẩm Tông Lương vỗ về cô nói: "Ngoan, em cứ ngủ đi."
Anh day mạnh sống mũi.
Đáng lẽ cả hai không nên dây dưa trong phòng tắm lâu như vậy. Vừa ra khỏi phòng tắm, anh lại ép cô xuống thảm, khiến cả người cô пó.n.g ⓑ.ừ𝐧.𝐠 rồi lại run lên, lúc nóng lúc lạnh như thế, sao có thể không bị cảm cho được?
Năm phút trôi qua, Thẩm Tông Lương lấy nhiệt kế ra, ba mươi chín độ bốn, không ổn, sốt cao thế này!
Anh đi vào phòng thay đồ lấy quần áo cho cô, lúc này không thể để cô ngủ nữa, phải đưa đi bệnh viện.
Thẩm Tông Lương khẽ vỗ vào người cô: "Tiểu Huệ? Tiểu Huệ?"
Trong cơn mơ màng, Thả Huệ hé mắt nhìn anh: "Thẩm Tông Lương, em khó chịu quá."
"Ừ, em đang bị sốt." Thẩm Tông Lương dùng tay áp lên trán cô: "Em dậy được không? Chúng ta đi bệnh viện bây giờ."
Thả Huệ lắc đầu: "Không đi đâu, uống chút thuốc hạ sốt là được rồi, em không tiêm đâu."
Thẩm Tông Lương dỗ cô: "Không tiêm, chỉ là đi kiểm tra thôi, em sốt cao quá, anh không yên tâm."
Đến cả tay cô cũng không còn sức nhấc lên: "Nhưng em không muốn cử động, cứ cho em uống ít thuốc rồi nằm nghỉ một lát được không?"
"Em không cần tự đi. Anh bế em xuống lầu là được. Dậy nhé, được không?"
"Dạ."
Tài xế đã đợi sẵn ở dưới lầu, Thẩm Tông Lương thay quần áo cho Thả Huệ rồi bế cô thẳng ra xe, anh dặn tài xế: "Đi bệnh viện 301, nhanh lên."
Thả Huệ nằm trong vòng tay anh, khó chịu khẽ cựa quậy hai cái: "Thẩm Tông Lương, anh ôm em chặt quá, nới ra một chút đi."
Anh chỉ nới lỏng đôi chút, còn tấm chăn vẫn được quấn kín quanh người cô. Giọng Thẩm Tông Lương khàn đi: "Em vẫn chưa ra mồ hôi, nhiệt độ còn đang tăng. Ngoan, đừng cử động nữa, chịu một chút."
Thả Huệ nhìn anh với khuôn mặt đỏ bừng: "Thẩm Tông Lương, em thấy mình như đang ngồi trong lồng hấp, sắp thăng thiên đến nơi rồi."
Thẩm Tông Lương không ngừng sờ cánh tay cô, lòng anh vốn đang lo lắng, giờ nghe cô nói vậy thì càng thêm hoảng loạn, anh trầm giọng nói: "Không được nói bậy."
Thả Huệ nhỏ giọng phản bác anh: "Cái này cũng gọi là nói bậy sao?"
"Cái này chính là nói bậy."
Cô bĩu môi, may mà Thẩm Tông Lương không ở cùng văn phòng với cô. Mấy người đồng môn của cô khi ngồi cùng nhau, mỗi ngày đều tuôn ra năng lượng tiêu cực cực lớn, ngay cả ruồi bay qua cũng phải nghe vài câu than vãn.
Máy tính vừa mở chưa được mấy phút, đàn anh học tiến sĩ được ba năm đã bắt đầu phát điên: "Hôm nay tôi chỉ muốn đi ♓-ô-𝓃 bạn gái thôi! Không báo cáo được kết quả trong buổi họp nhóm thì sao? Không viết xong đề tài thầy giao thì sao? Thiếu một bài báo thì sao? 𝒞♓ế.t à?"
Ngay sau đó là tiếng oán thán của đàn chị khóa trên: "Đúng thế! Không được xét danh hiệu Thanh niên tiên tiến thì sao? Cả đời không lên được viện sĩ[1]thì sao? 𝐂*𝖍*ế*† à?"
Cuối cùng, nghiên cứu sinh tiến sĩ năm tư đầu bù tóc rối vì sắp phải tốt nghiệp trễ, tổng kết bằng một câu: "Mẹ kiếp, c_♓_ế_t quách cho rồi."
Chị gái nọ lại hỏi Thả Huệ: "Còn em thì sao, em có cảm nghĩ gì?"
Thả Huệ chỉnh lại cặp kính trượt xuống sống mũi, cau mày nói: "Người phản biện lại trả bài của em rồi. Lần này ý kiến sửa chữa đến tận sáu mươi mục. Em thấy ông ấy chắc phát điên rồi, em muốn báo cảnh sát bắt ông ấy luôn cho rồi."
Sau đó mọi người đồng thanh thở dài, ai làm việc nấy.
Đến bệnh viện, kiểm tra xong các chỉ số, ý kiến của bác sĩ trực là sốt thế này thì truyền dịch vẫn tốt hơn. Thẩm Tông Lương dỗ cô: "Truyền dịch nhanh lắm, cũng không đau mấy đâu. Em ngoan, nghe lời anh nhé?"
Nhưng Thả Huệ không muốn, cô hỏi: "Vậy truyền xong có được về nhà không? Không cần nhập viện có được không?"
Bác sĩ nói: "Tôi sẽ viết giấy nhập viện cho cô nhưng sau khi truyền xong, nếu cô muốn về thì tùy. Dù vậy, tốt nhất vẫn nên ở lại theo dõi."
Thả Huệ nhỏ giọng làm nũng với chồng, cả khuôn mặt cứ dụi mãi vào 𝐧𝐠●ự●ⓒ anh: "Không đâu...em không muốn ở lại, bệnh viện có mùi khó chịu lắm."
"Được, được, được." Thẩm Tông Lương bất đắc dĩ bật cười."Truyền xong chúng ta về nhà."
Trong lúc truyền dịch, cô ngủ thiếp đi. Thẩm Tông Lương ngồi bên cạnh, lặng lẽ trông chừng cô.
Sáng sớm hôm sau, thư ký Ôn mang tài liệu đến Tây Sơn. Thấy Thẩm Tông Lương không có ở nhà, anh hỏi tài xế mới biết phu nhân đã được đư·𝖆 v·à·ο bệnh viện, bèn tiện đường mua bữa sáng mang đến.
Ôn Trường Tân nhẹ nhàng bước vào phòng bệnh, gọi anh theo chức vụ mới được bổ nhiệm.
Anh đặt hộp cơm xuống: "Phu nhân vẫn còn ngủ. Ngài tranh thủ nghỉ ngơi một chút, ăn gì đó đi."
"Không cần." Thẩm Tông Lương đáp."Tôi sợ cô ấy tỉnh dậy sẽ tìm tôi, nên cứ đợi ở đây thì hơn." Thẩm Tông Lương chỉ vào chiếc ghế sofa bên cạnh: "Cậu cũng ngồi đi."
Ôn Trường Tân thấy hơi ngạc nhiên, bà Thẩm này trông thì đúng là còn trẻ thật, nhưng cũng đâu đến mức lúc nào tỉnh dậy cũng phải tìm người lớn chứ? Cô ấy được cưng chiều đến vậy sao?
Nhưng anh không nói những lời đó mà chỉ gật đầu ngồi xuống: "Dạ, có một tài liệu cần ngài xem qua, vì liên quan đến bảo mật nên tôi không mang theo, đã khóa trong ngăn kéo bàn làm việc của ngài rồi. Cuộc họp thứ Hai sẽ dùng đến."
Thẩm Tông Lương nói: "Vất vả cho cậu rồi, Tiểu Ôn."
"Việc trong phận sự, không dám nhận là vất vả."
Thả Huệ tỉnh dậy vì đói, tối qua không ăn được bao nhiêu đến giờ bụng đã trống rỗng. Lúc sốt cao thì cô không cảm thấy gì mấy, nhưng vừa hạ sốt là cơn đói lập tức kéo đến.
Cô chậm rãi động đậy mí mắt, thứ đầu tiên nhìn thấy là trần nhà trắng xóa của phòng bệnh. Thả Huệ quên mất mình đang ở đâu, đầu ngón tay khẽ run lên, hơi hoảng hốt. Nhưng khi vừa quay đầu lại, thấy Thẩm Tông Lương đang ngồi ngay bên cạnh thì trái tim cô liền lắng lại.
Cả người anh luôn toả ra một loại khí chất rất mạnh mẽ, chỉ cần Thả Huệ vừa nhìn thấy anh, dù cho đang ở đâu thì cô cũng sẽ không sợ.
Thẩm Tông Lương nắm lấy tay cô, cúi xuống: "Em tỉnh rồi à Tiểu Huệ? Còn chóng mặt không?"
"Dạ còn." Thả Huệ yếu ớt nói.
Ôn Trường Tân vội vàng đứng dậy: "Vậy để tôi đi gọi bác sĩ, tiện thể xem xem viện trưởng Hách đã đi làm chưa rồi mời bà ấy qua luôn."
"Không cần." Thả Huệ không quen người này nên sợ làm phiền đến người ta, cô vội nói: "Tôi đói."
Thẩm Tông Lương khẽ cong môi, anh biết cô đã thấy đỡ hơn nên bắt đầu làm nũng. Ban đầu còn định mắng cô một câu, bảo cô nói chuyện đừng thở mạnh như vậy, nhưng thấy thư ký Ôn ở đây nên anh đành giữ thể diện cho cô vậy.
"Không sao rồi Trường Tân, cậu về trước đi."
"Dạ, vậy tôi xin phép về trước."
Thả Huệ nhìn theo bóng lưng nhanh nhẹn đó: "Ông xã, đó là ai vậy ạ?"
"Ôn Trường Tân, thư ký mới được phân cho anh." Thẩm Tông Lương nói rồi đồng thời đưa tay đỡ cô ngồi dậy, đặt hai chiếc gối vào eo cô.
Thả Huệ nghiêng đầu: "Không phải đều là trưởng phòng hành chính kiêm thư ký sao? Quan Bằng cũng chưa nghỉ hưu mà."
Thẩm Tông Lương đưa ly nước ấm đến bên miệng cô: "Hử? Hôm qua anh nói gì em không nghe thấy à?"
"Anh có nói gì sao? Anh nói gì vậy?" Thả Huệ uống một ngụm rồi xua tay, không uống nữa.
"Em có thể để tâm đến anh một chút không? Hôm qua anh nói là chồng em đã được điều chuyển về rồi, không đi nữa."
"Thật hả?" Thả Huệ tỏ vẻ không tin.
"Chuyện này còn có thể giả sao? Quyết định điều động đã có từ lâu rồi."
Thả Huệ vỗ tay: "Tuyệt quá, cuối cùng không cần phải chạy đôn chạy đáo nữa rồi."
Thẩm Tông Lương căng thẳng đi kiểm tra kim tiêm, anh nói: "Xin hỏi, em đã chạy đôn chạy đáo khi nào nhỉ?"
"Được rồi, chủ yếu là anh thôi. Công lao to lớn đều phần anh hết, được chưa?" Thả Huệ nói xong lại cúi đầu, nhỏ giọng nói thêm: "Thật ra mỗi lần anh ngồi máy bay em thấy lo lắm, trong lòng cứ thấy không yên tâm. Bởi vậy mới nói, anh chạy sang Giang Thành làm gì chứ? Phiền c𝐡ế●† đi được."
Thẩm Tông Lương lạnh mặt, hừ một tiếng: "Nếu anh không đến Giang Thành thì chẳng lẽ trơ mắt nhìn em gả cho người khác sao?"
"Nói bậy." Thả Huệ vỗ nhẹ vào anh, tức giận nói: "Em vốn dĩ không có ý định kết hô.ⓝ.."
Anh khẽ xoa lòng bàn tay cô: "Sao mà nói gì em cũng tin thế này? Đã là người một nhà rồi, anh còn để ý mấy chuyện đó sao?"
Thả Huệ thầm mắng anh nói một đằng làm một nẻo trong lòng, nếu không để ý thì đã không nhắc đi nhắc lại. Vương Bỉnh Văn giờ đã thành khách quen ở nhà cô, thỉnh thoảng lại được anh nhắc đến.
Khi viện trưởng Hách vào, Thẩm Tông Lương đang chầm chậm đú*𝖙 cháo cho cô từng muỗng.
Bà gõ cửa phòng bệnh: "Nghe nói Thả Huệ bị sốt nên dì đến xem."
Thả Huệ ngồi trên giường mỉm cười với bà: "Dì Hách."
Sau khi khám cho cô xong thì viện trưởng Hách vừa xem đồng hồ, vừa bắt mạch cho cô: "Không sao, nhưng bình thường phải chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn. Dì nghe Tân Hoa nói con đang học tiến sĩ, cũng không cần phải quá sức."
Thả Huệ khẽ dạ một tiếng: "Dạ con biết rồi, con cảm ơn dì."
Cô ngượng ngùng không giải thích, chuyện này không liên quan gì đến việc học vất vả gì cả, tất cả là vì cô quá yêu chồng mà thôi.
Viện trưởng Hách khám xong cho Thả Huệ thì lại gật đầu với Thẩm Tông Lương: "Chúc mừng hai đứa nhé, hai vợ chồng trẻ không cần phải xa cách nữa rồi."
Đợi bà ra ngoài, Thả Huệ mới chợt nhận ra nói: "A, dì Hách cũng biết rồi."
Thẩm Tông Lương nói: "Sau này anh phải làm việc cùng với chồng dì ấy, đương nhiên dì ấy sẽ biết rồi."
Cô "À" lên một tiếng rồi bịt miệng: "Anh từ Hoa Giang mà đột nhiên lại..."
"Bước này đi đúng là ngoài dự đoán, nhưng mà cũng rất tốt." Thẩm Tông Lương không muốn nói nhiều chuyện này trong phòng bệnh."Được rồi, em ăn xong thì nghỉ thêm chút đi."
Thả Huệ gật đầu, trước khi đi ngủ, cô xác nhận lại lần nữa: "Em hết sốt rồi, chiều nay tiêm xong là có thể về nhà không ạ?"
"Được." Thẩm Tông Lương đắp chăn cho cô rồi trấn an: "Đã có bao giờ anh nói mà không giữ lời chưa?"
Từ bệnh viện về nhà, Thả Huệ chủ động yêu cầu sang phòng khách ngủ nhưng Thẩm Tông Lương không đồng ý: "Em không ngủ cùng anh thì anh biết chăm sóc em thế nào? Tối lại sốt thì sao? Bướng bỉnh!"
"Không phải, là em sợ lây cho anh."
"Có lây thì cũng đã lây rồi, còn đợi đến bây giờ à?" Thẩm Tông Lương đặt cô lên ghế sofa, anh xắn tay áo: "Ngồi một lát, anh cho người chuẩn bị nước cho em tắm rồi thay quần áo."
Thả Huệ nhìn anh đứng dậy đi ra ngoài: "Còn anh đi đâu?"
Thẩm Tông Lương nói: "Anh đi tìm anh cả có việc chút."
Cô yếu ớt xua tay: "Vậy anh...đi sớm về sớm nhé."
Thẩm Tông Lương xỏ giày, cầm chìa khóa xe, đã ra đến cửa nhưng lại quay đầu dặn dò vọng vào phòng khách: "Em ngoan ngoãn ở nhà, đừng chạy lung tung."
Anh đi được hai bước, tay cầm điếu thuốc còn chưa kịp châm thì đã nghe Đường Nạp Ngôn nhại lại: "Em ngoan ngoãn ở nhà, đừng chạy lung tung? Cô ấy lớn như vậy rồi, còn chạy lung tung đi đâu được hả?"
Thẩm Tông Lương ném một điếu thuốc về phía anh ta: "Nói nhiều quá rồi đấy?"
Đường Nạp Ngôn cười cười: "Anh trai cậu đang tiếp khách quý à? Gọi cậu qua tiếp khách hộ sao?"
"Hừ." Thẩm Tông Lương hạ cửa kính xuống, ngồi vào xe rít hai hơi thuốc: "Hà Tế Tương đã về rồi. Mới có bao lâu đâu mà đã làm ầm ĩ cả lên, khiến mọi người không được yên ổn."
Gần đây Đường Nạp Ngôn cũng nghe không ít chuyện, anh ta cười: "Trong hoạt động đối ngoại hai ngày trước, tôi thấy cậu Trang của chúng ta rồi. Đúng là phong thái đĩnh đạc, ăn nói không tầm thường, cô Hà nhìn cậu ta cả buổi tối. Với mối զ·⛎·𝒶·п h·ệ của cậu và nhà họ Trang thì tôi biết thể nào người ta cũng sẽ tìm đến cậu."
Thẩm Tông Lương lắc đầu, thở dài nói: "Phá hoại nhân duyên người khác là chuyện tôi thật sự không muốn làm, tổn phước lắm."
Đường Nạp Ngôn nói: "Thôi được rồi, cả thiên hạ này ai cũng bị cậu tính toán sạch sẽ rồi, cậu còn lại được bao nhiêu công đức đâu mà lo? Mà tôi nói chứ, hai năm trước cậu ngày ngày ở bên cạnh Hà Tế Tương, sao cô hai nhà đó lại không nhìn trúng cậu nhỉ?"
Thẩm Tông Lương đặt tay cầm điếu thuốc lên cửa sổ xe rồi cười tự giễu: "Tôi già rồi, tính tình lại hung dữ thì có gì để cô ấy nhìn trúng đâu, làm sao so được với Tiểu Trang tươi non."
Hút xong điếu thuốc trên tay, đợi Thẩm Tông Lương dập thuốc xong thì người tài xế đang đợi ở phía xa mới lên xe lái đi. Anh bảo tài xế vòng đường một đoạn, đón thêm ba của Trang Tân Hoa rồi cùng đi về khu vườn bên bờ suối Tuyền Sơn.
Trên xe, Thẩm Tông Lương xã giao vài câu: "Tân Hoa không có ở nhà?"
"Làm gì có." Trang Kỳ Dân cười xua tay: "Ai biết nó chạy đi chơi đâu rồi."
Thẩm Tông Lương cũng cười: "Cứ để nó chơi đi, qua một thời gian nữa kết ♓_ô_𝓃 rồi thì sẽ không còn tự do như vậy nữa."
Đã nói đến đây, Trang Kỳ Dân nhân cơ hội hỏi tiếp: "Chuyện đó...Hà Tế Tương thật sự nói như vậy sao?"
Thẩm Tông Lương gật đầu: "Tôi không lặp lại nguyên văn, tóm lại là ý muốn hỷ sự nối tiếp hỷ sự. Anh Trang, chuyện này còn phải do anh quyết định, bọn tôi không tiện nhúng tay vào."
"Ừ, ừ." Trang Kỳ Dân hiểu lý lẽ của anh: "Về nhà tôi cũng phải bàn bạc kỹ với con trai, dù sao cũng là 𝒽ô_𝖓 nhân của nó."
Thẩm Tông Lương cười một tiếng, không nói gì.
Anh đương nhiên biết cái gọi là bàn bạc kỹ lưỡng với con trai, chẳng qua là nói không được thì dùng vũ lực, đánh đến khi nào Trang Tân Hoa gật đầu mới thôi.
Xuống xe, họ đi xuyên qua một rừng hòe râm mát. Khi đến tiền sảnh cổ kính, thanh nhã, hai anh em nhà họ Thẩm nhìn thấy Trang Kỳ Dân đang dùng hai tay đỡ lấy Hà Tế Tương, lập tức hiểu ý mà nhìn nhau cười.
Thẩm Tông Lương ăn tối trong vườn rồi tiễn ông Hà lên xe.
Anh cả còn có việc, muốn giữ anh lại nói chuyện lâu hơn nhưng Thẩm Tông Lương từ chối: "Để hôm khác, hôm khác em lại đến tìm anh. Tối nay không được, em còn phải về nhà chăm sóc trẻ con."
Thẩm Nguyên Lương không hiểu: "Vợ em còn đang đi học, không phải vẫn không muốn sinh sao? Trẻ con ở đâu ra?"
"Cô ấy chính là trẻ con đó anh, sáng nay hơi sốt, lại còn ho." Thẩm Tông Lương vừa mở cửa xe vừa xem đồng hồ trên tay nói: "Trời đã tối lắm rồi, về muộn quá sợ cô ấy giận."
Thẩm Nguyên Lương đã quá quen với cái kiểu lo xa, chăm vợ như chăm con của em trai mình. Ngay cả vợ anh là Thái An cũng nói: "Lão nhị lúc nào trông cũng điềm đạm, lạnh lùng, vậy mà chỉ cần dính đến em dâu là mọi thủ đoạn và bản lĩnh đều không dùng được nữa, thật kỳ lạ."
Thẩm Nguyên Lương cũng lười giữ em trai mình lại, chỉ vẫy tay: "Em đi đi, đi nhanh đi, chậm trễ nữa là em lại trách anh mất."
Thẩm Tông Lương về đến nhà là hơn tám giờ.
Trăng đã lên cao, trời vừa oi vừa nóng, đến cả tiếng gió trên ngọn cây cũng lặng đi, yên ắng vô cùng.
Khi lên lầu, anh ngửi thử mùi khói thuốc và rượu trên người mình, sợ cô không thích nên anh không dám vào thẳng phòng ngủ mà trước tiên vào phòng tắm trong phòng làm việc để tắm rửa sạch sẽ rồi thay một bộ đồ ngủ lụa đen.
Thẩm Tông Lương cố gắng đẩy cửa mà không gây ra tiếng động nào nhưng Thả Huệ vẫn liếc thấy, cô giả vờ không nhìn thấy anh, dựa vào đầu giường lật sách của mình.
Anh làm như không có chuyện gì xảy ra, ngồi xuống mép giường nhìn cô rồi đưa tay sờ trán cô.
Mát lạnh, chắc là không sốt.
Thấy Thả Huệ không để ý đến mình, Thẩm Tông Lương nói: "Đang bệnh mà còn đọc chữ nhỏ thế này, đừng đọc nữa, coi chừng đau mắt."
Cô nghiêng người, đầu cũng quay sang hướng khác, dù đang giận dỗi nhưng cô cũng không dám lớn tiếng với anh mà chỉ khẽ lầm bầm một câu: "Hừ, kệ em."
Thẩm Tông Lương bị dáng vẻ khó chịu của cô làm cho bật cười, anh cúi đầu nhìn vào mắt cô: "Em giận à?"
Thả Huệ đột ngột đóng sập quyển sách lại: "Anh nói là anh sẽ về sớm mà, lại lừa em."
Bất chấp đúng sai, Thẩm Tông Lương luôn nhận lỗi trước: "Trách anh tính toán sai, ai biết họ nói nhiều thế, anh lại không tiện đi, là anh không đúng."
Cô đưa quyển sách cho anh: "Vậy phạt anh giúp em mang nó về phòng sách, em muốn ngủ rồi."
"Được, anh đi cất cho em."
Khi Thẩm Tông Lương nằm xuống lần nữa, Thả Huệ gối đầu lên tay anh hỏi: "Anh cả tìm anh có chuyện gì vậy?"
Anh ♓ô.𝓃 lên trán cô: "Chuyện của người khác, em cứ nghỉ ngơi cho tốt đi, không cần bận tâm."
Nửa tháng sau, Thả Huệ khỏi bệnh.
Sáng thứ Bảy, Thẩm Tông Lương dẫn theo người vợ có sức khỏe cực kỳ kém của mình đi tập thể dục buổi sáng.
Đây là chuyện hai người đã hẹn hôm qua nhưng đến sáng nay Thả Huệ vẫn buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, cô trùm chăn kín đầu: "Ngay mai đi tập được không anh? Em không dậy nổi."
"Không được." Thẩm Tông Lương vén chăn của cô ra: "Lúc đi học thời gian gấp gáp nên anh không ép em, nghỉ hè rồi mà còn không chịu dậy à?"
Anh đang nói đùa gì vậy?
Người đọc tiến sĩ thì làm gì có mùa hè? Chẳng phải vẫn họp nhóm hàng tuần, cày cuốc tài liệu điên cuồng, viết tiểu luận, rồi còn phải chuẩn bị cho đề cương luận án nữa.
Thả Huệ ngáp dài rồi ngồi dậy: "Bảo Quyên, em thật sự thấy mình kiệt sức rồi, chưa bao giờ mệt như thế này."
"Đó không phải là lời thoại của em, đi rửa mặt đi." Thẩm Tông Lương bế cô vào thẳng phòng tắm, nhìn cô đánh răng rửa mặt.
Ăn sáng xong, họ mặc bộ đồ thể thao cùng kiểu cùng màu để đi đạp xe, đạp từ chân núi lên, men theo con đường quanh co
Thả Huệ đạp rất chậm, Thẩm Tông Lương cũng giảm tốc độ, đi theo bên cạnh cô.
"Đối với học hành thì đúng là cần phải kỷ luật nhưng thỉnh thoảng cũng có thể thả lỏng một chút, căng thẳng quá thì không tốt."
"Em cũng muốn vậy." Thả Huệ cố gắng đạp xe, phàn nàn với anh: "Nếu đây là một môi trường thoải mái, mọi người chỉ cần hoàn thành yêu cầu cơ bản thôi thì đương nhiên ai cũng thấy dễ chịu hơn rồi."
Thẩm Tông Lương nhìn cô: "Nhưng?"
"Nhưng có một số đặc vụ nghiên cứu, ẩn mình trong quần chúng nhân dân chất phác của chúng ta, lúc nào cũng có thể ném ra một bài viết hạng C[2], khiến mọi người trở tay không kịp, ghét c.♓ế.ⓣ đi được." Thả Huệ пⓖ*ⓗ*ⓘ*ế*n 𝐫ă*𝖓*🌀 nói.
Thẩm Tông Lương nhìn bộ dạng phẫn nộ của cô thì bật cười.
Trên sườn đồi gió thổi rất khẽ, cây hòe thân to vươn cành lá xanh mơn mởn ra bên đường dưới ánh mặt trời lấp lánh. Thả Huệ hiếm khi thấy Thẩm Tông Lương cười sảng khoái như vậy. Tính tình anh vốn điềm tĩnh, có vui vẻ mấy thì cũng chỉ nhếch mép cười, hơn nữa còn rất biết cách kiềm chế.
Sao kết 𝖍ô*𝐧 rồi anh lại thành ra thế này?
Vấn đề này Ấu Viên cũng từng nói, cô ấy nói cái này gọi là đắc ý, Thả Huệ không thể hiểu được đâu.
Thả Huệ trừng anh: "Anh cười gì vậy? Đây không phải là chuyện cười đâu, anh hiểu không?"
Thẩm Tông Lương xua tay: "Không cười, không cười. Ý anh là, cố gắng hết sức để hoàn thành đủ số tín chỉ là được rồi, em lại cứ hai tuần một bài tiểu luận, rồi còn chuẩn bị đề tài tốt nghiệp, đề cương, luận án tùm lum. Không cần phải tự làm mình căng thẳng như vậy."
Nhìn bộ dạng phấn chấn của anh, Thả Huệ thật sự không nỡ nói nhưng sợ không nói trước lại gây hiểu lầm nên cô vẫn đánh tiếng trước cho Thẩm Tông Lương.
Cô nói nhỏ: "Không phải, ý là...nếu em định năm thứ ba tiến sĩ sẽ xin sang Harvard làm nghiên cứu viên trao đổi, liên hợp đào tạo một năm, thì bây giờ phải tranh thủ làm đề cương rồi, không thì không kịp thời gian."thì bây giờ phải nhanh chóng bắt đầu đề tài, nếu không sẽ không kịp thời gian."
Thẩm Tông Lương im lặng vài giây rồi đột nhiên nói: "Anh đã bảo mà, sao tự nhiên em lại bắt đầu ôn TOEFL, hóa ra là có kế hoạch này."
"Anh không vui à?" Thả Huệ dừng xe bên đường, cô mở ly nước uống một ngụm, nhìn anh hỏi. Nói là hỏi nhưng nên nghiêng về câu trần thuật hơn.
Hai người họ đã xa nhau đã lâu như vậy, Thẩm Tông Lương vừa mới chuyển về thì một năm sau cô lại đi Mỹ, cả hai cứ như đang đánh du kích vậy, hết người này tới người kia chạy tới chạy lui, là ai thì cũng sẽ không vui, huống chi là anh.
Thẩm Tông Lương cũng dừng xe, anh vòng tay ôm vai cô đi đến bãi cỏ xanh bên bờ sông. Hai người họ ngồi bệt xuống đất, bên tai là tiếng nước nước róc rách va vào đá dưới lòng sông.
Dù anh có vui hay không, cứ dính lấy anh trước thì luôn không sai, dù anh có giận đến mấy thì cũng sẽ nguôi giận. Từ trước đến nay, Thả Huệ vẫn luôn xử lý mọi việc theo kiểu việc gấp thì từ từ, việc đặc biệt thì xử lý theo kiểu đặc biệt.
Cô cọ đầu vào cổ Thẩm Tông Lương hai cái: "Em thấy, nhân lúc bốn năm học tiến sĩ này hoàn thành hết các việc cần làm, nếu để sau khi tốt nghiệp rồi mới làm thì sẽ khó hơn đúng không? Đến lúc đó cũng không sắp xếp kịp thời gian."
"Em đi Harvard học thì anh không phản đối, đó là chuyện tốt." Thẩm Tông Lương lo là lo chuyện khác, anh nói: "Nhưng anh không yên tâm về sức khoẻ của em, em ở bên đó ăn uống cũng không hợp."
Thả Huệ ồ một tiếng: "Bên đó thế nào ạ? Chẳng lẽ đồ ăn còn khó ăn hơn cả đồ ăn ở Anh Quốc sao?"
"Dù sao thì ăn xong cũng sẽ có một cảm giác cô đơn sâu sắc và bất lực trong dạ dày."
"..."
"Vậy để em chuyển hướng sang Anh."
Thẩm Tông Lương ôm chặt cô, cười nói: "Anh đùa thôi, đưa một đầu bếp qua đó không khó. Thôi, những chuyện này em đừng bận tâm. Sức khỏe và học hành, em tập trung làm tốt hai việc này giúp anh là được, trong đó sức khỏe là quan trọng nhất, nghe chưa?"
Thả Huệ gật đầu: "Sức khỏe em thì tạm ổn nhưng tinh thần thì không tốt lắm, cứ có những thứ kỳ lạ xuất hiện."
"Ví dụ?" Thẩm Tông Lương nhíu mày, lo lắng hỏi.
Cô nhìn chằm chằm vào mặt anh, cố gắng nuốt nước bọt: "Ví dụ như...em muốn ♓ô*п anh ở đây, có được không?"
Kết ♓ô-ռ đã lâu, đã gần bốn mươi tuổi nhưng Thẩm Tông Lương vẫn thường xuyên bị sự ái mộ đột ngột của cô vợ nhỏ này làm cho cả người cứng lại, anh liếc nhìn lên trên: "Ở đây dễ có người đi qua, hàng xóm có thể nhìn thấy đó, không ổn lắm đâu."
Thả Huệ cọ cọ trên người anh: "Nhưng bây giờ em muốn, sắp không chịu nổi rồi."
"Tại sao?" Thẩm Tông Lương giữ cằm cô nói: "Sao lại không nhịn được?"
Cô nhìn chằm chằm vào mặt anh: "Môi anh mềm như thạch vậy, nhìn rất ngon miệng, còn yết hầu nhìn cũng rất 𝐠·ợ·i 𝐜·ả·m."
Quan trọng nhất có lẽ là cô không thể tìm ra người chồng thứ hai vừa giỏi giang lại vừa dịu dàng, thấu hiểu như anh. Thẩm Tông Lương cười, xoa xoa gáy cô nói: "Cả ngày chỉ biết rót mật vào tai anh."
"Ngọt không anh?" Hơi thở của Thả Huệ đã chạm đến môi anh, sắp sửa ♓·ô·ռ lên.
Anh khẽ nheo mắt: "Ngọt lắm, chỉ là người nghe thì không còn tỉnh táo nữa."
Nói xong, Thả Huệ nâng mặt anh lên rồi khẽ đặt môi mình xuống, nhẹ nhàng m*n tr*n. Thẩm Tông Lương bị cái kiểu ♓●ô●ռ như chuồn chuồn lướt nước của cô làm cho sốt ruột.
Giống như đang gãi ngứa qua một lớp tất, cái cảm giác "nước xa không cứu được lửa gần" khiến anh dùng ngón cái tách môi cô ra, cúi đầu ngậm lấy môi cô, cả hai đều bị cuốn đi trong khoảnh khắc ấy, không thể nào kiềm chế được nữa.
Hôn một lúc, Thả Huệ vòng tay 💰-iế-✝️ 𝐜ⓗ-ặ-✝️ lấy anh, liên tục nói "xin lỗi". Thẩm Tông Lương điều hòa lại hơi thở, vỗ nhẹ sau lưng cô với ý trấn an: "Em không làm gì sai cả, đi học thì đừng mang theo cảm giác tội lỗi, có một hai năm thôi, anh vẫn chờ được."
"Không có hai năm!" Thả Huệ giật mình bật dậy khỏi người anh, giơ một ngón tay lên: "Chỉ một năm thôi, em hứa, đây sẽ là lần cuối cùng em rời xa anh, sau này sẽ không bao giờ có chuyện này nữa, nếu em còn..."
Thẩm Tông Lương nghiêm mặt cắt lời cô, giọng điệu như dạy dỗ trẻ con: "Thôi đi, em nói vậy thôi là đủ rồi, ở nơi hoang vắng này mà thề thốt cái gì? Thật không sợ xui xẻo à?"
Bị mắng mà cô còn cười, Thả Huệ lại ôm chầm lấy anh: "Thẩm Tông Lương, em yêu anh lắm."
Sau khi tùy hứng xong thì lại bắt đầu nũng nịu. Có như vậy thì chuỗi "combo" chiêu thức của bạn học Tiểu Chung mới hoàn thành.
Thẩm Tông Lương cười, trong đó phần lớn là bất đắc dĩ và cưng chiều: "Bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn còn như trẻ con."
Thả Huệ ngẩng mặt lên nói: "Em chính là bé con của anh mà, là anh đã nói vậy mà."
"Ừ, đương nhiên rồi."
Họ vừa dắt xe vừa chậm rãi đi, đến đoạn xuống dốc thì bắt đầu đạp, gió núi lành lạnh phả thẳng vào mặt.
_
Về nhà nghỉ ngơi một lát, Thả Huệ liền ôm sách và máy tính ra sân để làm bài thuyết trình PPT cho buổi họp nhóm tuần tới.
Gần trưa, Trang Tân Hoa hùng hổ tìm đến.
Tiếng anh ta đóng cửa "rầm" một cái, lớn đến mức con chim họa mi trên cây cũng bị dọa bay mất tăm.
Thả Huệ ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính: "Thưa anh, anh đến có việc gì không ạ?"
"Có, không có việc thì tôi đến làm gì?"
Ôi chao, giọng điệu còn rất khó chịu nữa.
Cô nghi ngờ hỏi: "Vậy anh tìm tôi có việc gì?"
Trang Tân Hoa ngồi xuống đối diện cô: "Cậu gọi Phùng Ấu Viên ra đây cho tôi! Tôi biết cô ấy đang trốn ở trong đó."
"Anh bạn này, cô ấy thật sự không có ở trong đó." Thả Huệ thấy anh ta có vẻ sốt ruột nên rót cho anh một ly trà.
Trang Tân Hoa hoàn toàn không tin: "Hôm nay là cuối tuần mà tôi đã mất liên lạc với cô ấy từ hôm qua rồi. Tôi chỉ muốn hỏi cô ấy một câu thôi, có phải cô ấy không định kết 𝖍_ô_n nữa không? Nếu không định kết ♓ô_𝐧 nữa thì nói thẳng với tôi một câu, tôi sẽ..."
Thả Huệ vẫy vẫy tay, ra hiệu cho anh ta nói tiếp: "Cậu định thế nào?"
Trang Tân Hoa không có thói quen nói lời cay nghiệt nên chỉ đành im bặt.
Anh ta lặp lại lần nữa: "Cậu biết cô ấy ở đâu, gọi cô ấy ra đây cho tôi."
Thả Huệ cũng lặp lại lần nữa, cô cong ngón út lên nói: "Tôi thề là tôi không biết, lừa cậu thì tôi biến thành thế này."
Trong cơn tức, Trang Tân Hoa gạt tay cô ra, Thả Huệ thổi nhẹ ngón tay mình: "Đã liên lạc với trợ lý của cô ấy chưa?"
"Cần gì phải hỏi, cô ta và tổng giám đốc Phùng nhà cô ta cùng hội cùng thuyền, đã bao giờ đàng hoàng với tôi đâu."
"Tôi không tin lời cậu nói, trừ khi cậu gọi ngay bây giờ."
"Cậu chờ đó."
Trang Tân Hoa lấy điện thoại ra bấm số gọi đi, trợ lý nữ lên tiếng hỏi: "Xin chào, xin hỏi ngài cần tìm ai ạ?"
Quả nhiên là biết cách giả vờ ngây thơ, gọi điện thoại riêng mà cô ta còn hỏi tìm ai.
Trang Tân Hoa nói: "Tôi tìm Phùng Ấu Viên, cô có biết cô ấy đi đâu không?"
Nữ trợ lý đáp lời rất khách sáo: "Hôm nay là cuối tuần, Tổng giám đốc Phùng có lịch trình riêng, tôi không biết ạ."
Anh ta sốt ruột: "Cô không phải trợ lý của cô ấy sao? Vé máy bay chẳng phải đều do cô đặt sao? Sao cô lại không biết được?"
"Ngài là vị ⓗô_п phu của cô ấy, chẳng lẽ ngài cũng không biết sao?" Giọng nữ trợ lý trở nên ngạo nghễ: "Hơn nữa, Phó cục trưởng Trang, những chuyện Tổng giám đốc Phùng không nói với ngài thì cô ấy có thể nói với tôi sao?"
Thả Huệ ở bên cạnh cười trộm, thật sự là rất không tôn trọng, mười phần thì chắc là có tám chín là do Ấu Viên dạy.
"Cậu cười cái gì!" Trang Tân Hoa càng tức hơn, anh ta cúp điện thoại rồi chỉ vào cô hỏi: "Cậu biết cô ấy ở đâu, đúng không?"
Dù cho tính tình Thả Huệ có tốt đến đâu thì cô cũng không nhịn được nữa, cô nói: "Cậu phiền quá đi, không thấy báo cáo của tôi mới viết được một nửa sao? Đi chỗ khác tìm vợ cậu đi, đi đi."
"Đã nghỉ hè rồi mà cậu còn làm PPT gì vậy?" Trang Tân Hoa liếc nhìn.
Nhắc đến chuyện này, Thả Huệ không khỏi ⓝ🌀♓●ℹ️ế●n ⓡ●ă●n●𝐠: "Nghỉ hè ư? Chúng tôi ngay cả phòng họp cũng mượn không được, trường học đông kinh khủng. Tôi đề nghị nên hình sự hóa việc họp nhóm vào kỳ nghỉ, cậu thấy sao?"
"Tôi thấy cái gì mà thấy!" Trang Tân Hoa không nhịn được nữa, lập tức chạy thẳng lên lầu kiểm tra.
Thả Huệ không cản được anh ta, chỉ có thể đuổi theo phía dưới, nhẹ giọng nhắc nhở: "Đừng lên lầu, lên đó cậu sẽ hối hận."
"Vậy rốt cuộc cô ấy đang làm gì trong nhà cậu hả?" Trang Tân Hoa càng thêm chắc chắn Ấu Viên nhất định đang trốn ở trên đó.
Đợi anh ta tìm từng phòng, cuối cùng dùng sức đẩy hai cánh cửa son đỏ chạm trổ cầu kỳ ở tầng thượng. Thả Huệ đứng trên cầu thang nhìn anh ta xông vào "khu cấm địa", bất lực đến mức chẳng buồn gọi nữa.
Đằng sau cánh cửa kia không hề có Ấu Viên, chờ đợi anh ta là bốn gương mặt quen thuộc, trong đó còn có cả ba anh. Thẩm Tông Lương ngồi trên ghế sofa, kẹp một điếu thuốc, trên mặt là một nụ cười rất trầm tĩnh: "Tiểu Trang đến rồi à?"
Ba của Trang Tân Hoa thì không dễ nói chuyện như vậy. Ông ta thẳng thừng trách mắng con trai mình: "Năm nay con cũng gần ba mươi rồi mà sao còn vụng về thế? Gõ cửa thôi mà con cũng không làm được à?"
"Ba..." Trang Tân Hoa lắp bắp một lúc: "Con... con đến tìm Thả Huệ, đi nhầm thôi ạ."
Thả Huệ - người đang bất lực đứng ngoài cửa: Hello? Cậu có bị sao không đó?
Trang Tân Hoa liên tục xin lỗi, lần lượt chào hỏi từng người nhưng cuối cùng vẫn bị ba mình quát đuổi ra ngoài. Anh ta đóng cửa lại rồi nhìn Thả Huệ bằng gương mặt giận dữ: "Sao không nói với tôi là ba tôi đang ở đây?"
"Cậu tự xem lại xem cậu chạy nhanh thế nào, có khác gì con lợn rừng chờ xuất chuồng đâu? Tôi có cơ hội mở miệng không?" Thả Huệ hổn hển nói.
"Họ đang bàn chuyện gì vậy? Sao mà nghiêm túc thế." Trang Tân Hoa chỉ vào bên trong hỏi.
Thả Huệ lắc đầu: "Không biết, tôi chưa bao giờ hỏi Thẩm Tông Lương những chuyện này."
Cô đặt máy tính lên bàn trà phòng khách, nói với Trang Tân Hoa: "Đợi tôi một lát, tôi lên lầu thay quần áo, rồi đi tìm Ấu Viên cùng cậu."
"Biết ngay là cậu sẽ không bỏ mặc tôi mà."
Thả Huệ quay đầu lại trừng anh ta: "Hừ, tôi không biết đâu, lần sau đừng làm phiền tôi nữa."
Cô thay một chiếc váy hai dây lụa màu xám nhạt, bên ngoài khoác thêm áo vải gấm Tống có hàng cúc bọc. Lúc ra cửa, ánh sáng len qua tán lá rơi lên người cô, tạo thành một nét đẹp thanh khiết, dịu dàng mà lạnh lùng.
Lúc lên xe, Trang Tân Hoa vốn còn muốn hỏi một câu, cậu lạnh lắm à nhưng thấy ba anh ta cũng đang đi xuống, để tránh chạm mặt ông nên anh ta đạp ga chở Thả Huệ đi luôn.
Trang Kỳ Dân ngượng ngùng cười với Thẩm Tông Lương: "Hôm nay thật xin lỗi cậu nhé Tông Lương, là tôi dạy con trai mình không tốt, để nó chở vợ cậu đi mất."
"Không sao." giọng Thẩm Tông Lương rất rộng lượng: "Hai người họ lớn lên cùng nhau, quen biết thân thiết là rất bình thường.
Trang Kỳ Dân ậm ừ hai tiếng: "Vậy...lúc nãy..."
Thẩm Tông Lương gật đầu: "Yên tâm, cứ làm theo lời anh nói là được, tôi hiểu mà."
"Được, được, vậy chúng tôi đi trước."
Anh tiễn khách xong, liếc nhìn theo hướng họ lái xe đi rồi nhíu mày.
Cứ có chuyện là lại tìm Thả Huệ, cái tật xấu này của Trang Tân Hoa đúng là không tốt lắm.
_
[1] 院士 - viện sĩ: đây là danh hiệu học thuật cao nhất dành cho các nhà khoa học, học giả có thành tựu xuất sắc, tương đương với thành viên của một viện khoa học hàn lâm.
[2] ý chỉ những người nghiên cứu thầm lặng nhưng đột nhiên sẽ công bố một bài viết trên tạp chí loại C - một trong những loại tạp chí khoa học cấp cao trong giới học thuật.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 090 | Ch. 092 → |
