Truyện:Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát - Chương 170

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Trọn bộ 266 chương
Chương 170
0.00
(0 votes)


Chương (1-266)

Quán mạt chược nhà lão Liêu rất lớn, cả tầng ba đều là nhà ông ta.

Mạnh Hoài Chương lúc này đang ngồi xổm co ro trên cục nóng điều hòa cũ kỹ, tay bám vào thanh phơi đồ phía trên.

"Liêu Phong Dân, tao biết là mày gài bẫy, đến giờ mày vẫn còn giả vờ."

"Tao hiểu hết rồi, chính là mày kéo tao xuống nước."

"Tất cả bọn mày đánh bài ở nhà nó đều phải cẩn thận, tao bị Liêu Phong Dân lừa đến mức lãi mẹ đẻ lãi con, thế mà bắt tao trả một trăm vạn."

Đám đông п-ổ ✝️-⛎-𝖓-𝖌, một trăm vạn? Đây là con số lớn đến mức nào, bọn họ bình thường cũng chỉ đánh mạt chược nhỏ thôi.

Mặt lão Liêu tái mét chỉ vào ông ta: "Ông đừng có nói bậy."

"Tao nói bậy cái gì?" Tinh thần Mạnh Hoài Chương kích động, "Là mày lừa tao đi đầu tư, cũng là mày đưa tao mười vạn tệ, là mày uống rượu với tao, cũng là mày đưa tao đi đánh bạc, tại sao tao thua nhiều như thế mà mày lại trùng hợp thua có mấy vạn, đều là mày, bọn mày thông đồng với nhau."

"Hôm nay tao ↪️hế*𝐭 ở dưới lầu nhà mày, tao xem ai còn dám đến đánh bài, không sợ bị con ma là tao ám thì cứ việc đến."

"Lão Mạnh ông đừng kích động." Trong nhà có người khuyên, "Có gì từ từ nói, lên đây trước được không?"

"Tao không lên được nữa." Mạnh Hoài Chương trừng mắt nhìn người đó dữ dội, "Nó muốn tao khuynh gia bại sản mà."

"Tao nói cho bọn mày biết, người 🌜*𝖍*ế*𝖙 nợ hết, hôm nay tao ↪️.♓.ế.t ở nhà Liêu Phong Dân mày, mày tự liệu mà làm."

Tiếng xe cứu hỏa rú còi inh ỏi lao tới, bọn họ vừa giải tán đám đông không cho vây xem vừa lấy ra đệm khí, dây an toàn và các thiết bị cứu hộ khác.

Đội cứu hỏa bây giờ phải thiết lập kênh giao tiếp với Mạnh Hoài Chương, cử chuyên gia lên lầu.

Mạnh Hoài Chương nhìn thấy tất cả, giơ tay ngăn cản: "Đừng có trải."

Lúc này Mạnh Đường chạy tới, nhìn thấy người đang ngồi xổm trên lầu, tim treo lên tận cổ họng: "Mạnh Hoài Chương!"

Mạnh Hoài Chương sững sờ: "Sao con lại tới đây?"

"Rốt cuộc ông đang làm loạn cái gì?" Mạnh Đường hét lên, "Ông tưởng ông c*𝐡ế*т rồi thì món nợ ông nợ sẽ được xóa bỏ sao?"

"Đúng đấy lão Mạnh, con gái ông nói đúng đấy, người còn thì còn hy vọng, ông mà nhảy xuống, c𝐡ế.✞ luôn cho xong thì còn đỡ, chỉ sợ dở sống dở 𝒸·♓·ế·✞, ông thế này không phải là làm liên lụy đến con cái sao, bình tĩnh một chút." Lão Liêu cười gượng gạo.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Quán mạt chược nhà lão Liêu rất lớn, cả tầng ba đều là nhà ông ta.

Mạnh Hoài Chương lúc này đang ngồi xổm co ro trên cục nóng điều hòa cũ kỹ, tay bám vào thanh phơi đồ phía trên.

"Liêu Phong Dân, tao biết là mày gài bẫy, đến giờ mày vẫn còn giả vờ."

"Tao hiểu hết rồi, chính là mày kéo tao xuống nước."

"Tất cả bọn mày đánh bài ở nhà nó đều phải cẩn thận, tao bị Liêu Phong Dân lừa đến mức lãi mẹ đẻ lãi con, thế mà bắt tao trả một trăm vạn."

Đám đông 𝓃-ổ t𝖚𝐧-ⓖ, một trăm vạn? Đây là con số lớn đến mức nào, bọn họ bình thường cũng chỉ đánh mạt chược nhỏ thôi.

Mặt lão Liêu tái mét chỉ vào ông ta: "Ông đừng có nói bậy."

"Tao nói bậy cái gì?" Tinh thần Mạnh Hoài Chương kích động, "Là mày lừa tao đi đầu tư, cũng là mày đưa tao mười vạn tệ, là mày uống rượu với tao, cũng là mày đưa tao đi đánh bạc, tại sao tao thua nhiều như thế mà mày lại trùng hợp thua có mấy vạn, đều là mày, bọn mày thông đồng với nhau."

"Hôm nay tao ↪️hế*𝐭 ở dưới lầu nhà mày, tao xem ai còn dám đến đánh bài, không sợ bị con ma là tao ám thì cứ việc đến."

"Lão Mạnh ông đừng kích động." Trong nhà có người khuyên, "Có gì từ từ nói, lên đây trước được không?"

"Tao không lên được nữa." Mạnh Hoài Chương trừng mắt nhìn người đó dữ dội, "Nó muốn tao khuynh gia bại sản mà."

"Tao nói cho bọn mày biết, người c*𝐡ế*✝️ nợ hết, hôm nay tao ↪️ⓗ-ế-𝖙 ở nhà Liêu Phong Dân mày, mày tự liệu mà làm."

Tiếng xe cứu hỏa rú còi inh ỏi lao tới, bọn họ vừa giải tán đám đông không cho vây xem vừa lấy ra đệm khí, dây an toàn và các thiết bị cứu hộ khác.

Đội cứu hỏa bây giờ phải thiết lập kênh giao tiếp với Mạnh Hoài Chương, cử chuyên gia lên lầu.

Mạnh Hoài Chương nhìn thấy tất cả, giơ tay ngăn cản: "Đừng có trải."

Lúc này Mạnh Đường chạy tới, nhìn thấy người đang ngồi xổm trên lầu, tim treo lên tận cổ họng: "Mạnh Hoài Chương!"

Mạnh Hoài Chương sững sờ: "Sao con lại tới đây?"

"Rốt cuộc ông đang làm loạn cái gì?" Mạnh Đường hét lên, "Ông tưởng ông 🌜●ⓗế●† rồi thì món nợ ông nợ sẽ được xóa bỏ sao?"

"Đúng đấy lão Mạnh, con gái ông nói đúng đấy, người còn thì còn hy vọng, ông mà nhảy xuống, 𝒸ⓗế.ⓣ luôn cho xong thì còn đỡ, chỉ sợ dở sống dở 🌜*𝖍*ế*ⓣ, ông thế này không phải là làm liên lụy đến con cái sao, bình tĩnh một chút." Lão Liêu cười gượng gạo.

Quán mạt chược nhà lão Liêu rất lớn, cả tầng ba đều là nhà ông ta.

Mạnh Hoài Chương lúc này đang ngồi xổm co ro trên cục nóng điều hòa cũ kỹ, tay bám vào thanh phơi đồ phía trên.

"Liêu Phong Dân, tao biết là mày gài bẫy, đến giờ mày vẫn còn giả vờ."

"Tao hiểu hết rồi, chính là mày kéo tao xuống nước."

"Tất cả bọn mày đánh bài ở nhà nó đều phải cẩn thận, tao bị Liêu Phong Dân lừa đến mức lãi mẹ đẻ lãi con, thế mà bắt tao trả một trăm vạn."

Đám đông 𝐧·ổ tuռ·𝖌, một trăm vạn? Đây là con số lớn đến mức nào, bọn họ bình thường cũng chỉ đánh mạt chược nhỏ thôi.

Mặt lão Liêu tái mét chỉ vào ông ta: "Ông đừng có nói bậy."

"Tao nói bậy cái gì?" Tinh thần Mạnh Hoài Chương kích động, "Là mày lừa tao đi đầu tư, cũng là mày đưa tao mười vạn tệ, là mày uống rượu với tao, cũng là mày đưa tao đi đánh bạc, tại sao tao thua nhiều như thế mà mày lại trùng hợp thua có mấy vạn, đều là mày, bọn mày thông đồng với nhau."

"Hôm nay tao c·𝐡·ế·† ở dưới lầu nhà mày, tao xem ai còn dám đến đánh bài, không sợ bị con ma là tao ám thì cứ việc đến."

"Lão Mạnh ông đừng kích động." Trong nhà có người khuyên, "Có gì từ từ nói, lên đây trước được không?"

"Tao không lên được nữa." Mạnh Hoài Chương trừng mắt nhìn người đó dữ dội, "Nó muốn tao khuynh gia bại sản mà."

"Tao nói cho bọn mày biết, người 𝐜♓-ế-t nợ hết, hôm nay tao 𝒸𝖍*ế*𝐭 ở nhà Liêu Phong Dân mày, mày tự liệu mà làm."

Tiếng xe cứu hỏa rú còi inh ỏi lao tới, bọn họ vừa giải tán đám đông không cho vây xem vừa lấy ra đệm khí, dây an toàn và các thiết bị cứu hộ khác.

Đội cứu hỏa bây giờ phải thiết lập kênh giao tiếp với Mạnh Hoài Chương, cử chuyên gia lên lầu.

Mạnh Hoài Chương nhìn thấy tất cả, giơ tay ngăn cản: "Đừng có trải."

Lúc này Mạnh Đường chạy tới, nhìn thấy người đang ngồi xổm trên lầu, tim treo lên tận cổ họng: "Mạnh Hoài Chương!"

Mạnh Hoài Chương sững sờ: "Sao con lại tới đây?"

"Rốt cuộc ông đang làm loạn cái gì?" Mạnh Đường hét lên, "Ông tưởng ông 🌜♓ế.✝️ rồi thì món nợ ông nợ sẽ được xóa bỏ sao?"

"Đúng đấy lão Mạnh, con gái ông nói đúng đấy, người còn thì còn hy vọng, ông mà nhảy xuống, ⓒ-𝖍-ế-𝖙 luôn cho xong thì còn đỡ, chỉ sợ dở sống dở 🌜𝐡.ế.🌴, ông thế này không phải là làm liên lụy đến con cái sao, bình tĩnh một chút." Lão Liêu cười gượng gạo.

Quán mạt chược nhà lão Liêu rất lớn, cả tầng ba đều là nhà ông ta.

Mạnh Hoài Chương lúc này đang ngồi xổm co ro trên cục nóng điều hòa cũ kỹ, tay bám vào thanh phơi đồ phía trên.

"Liêu Phong Dân, tao biết là mày gài bẫy, đến giờ mày vẫn còn giả vờ."

"Tao hiểu hết rồi, chính là mày kéo tao xuống nước."

"Tất cả bọn mày đánh bài ở nhà nó đều phải cẩn thận, tao bị Liêu Phong Dân lừa đến mức lãi mẹ đẻ lãi con, thế mà bắt tao trả một trăm vạn."

Đám đông п-ổ t⛎-ⓝ-𝐠, một trăm vạn? Đây là con số lớn đến mức nào, bọn họ bình thường cũng chỉ đánh mạt chược nhỏ thôi.

Mặt lão Liêu tái mét chỉ vào ông ta: "Ông đừng có nói bậy."

"Tao nói bậy cái gì?" Tinh thần Mạnh Hoài Chương kích động, "Là mày lừa tao đi đầu tư, cũng là mày đưa tao mười vạn tệ, là mày uống rượu với tao, cũng là mày đưa tao đi đánh bạc, tại sao tao thua nhiều như thế mà mày lại trùng hợp thua có mấy vạn, đều là mày, bọn mày thông đồng với nhau."

"Hôm nay tao 𝖈♓ế*𝖙 ở dưới lầu nhà mày, tao xem ai còn dám đến đánh bài, không sợ bị con ma là tao ám thì cứ việc đến."

"Lão Mạnh ông đừng kích động." Trong nhà có người khuyên, "Có gì từ từ nói, lên đây trước được không?"

"Tao không lên được nữa." Mạnh Hoài Chương trừng mắt nhìn người đó dữ dội, "Nó muốn tao khuynh gia bại sản mà."

"Tao nói cho bọn mày biết, người c-𝖍ế-ⓣ nợ hết, hôm nay tao ⓒⓗ.ế.т ở nhà Liêu Phong Dân mày, mày tự liệu mà làm."

Tiếng xe cứu hỏa rú còi inh ỏi lao tới, bọn họ vừa giải tán đám đông không cho vây xem vừa lấy ra đệm khí, dây an toàn và các thiết bị cứu hộ khác.

Đội cứu hỏa bây giờ phải thiết lập kênh giao tiếp với Mạnh Hoài Chương, cử chuyên gia lên lầu.

Mạnh Hoài Chương nhìn thấy tất cả, giơ tay ngăn cản: "Đừng có trải."

Lúc này Mạnh Đường chạy tới, nhìn thấy người đang ngồi xổm trên lầu, tim treo lên tận cổ họng: "Mạnh Hoài Chương!"

Mạnh Hoài Chương sững sờ: "Sao con lại tới đây?"

"Rốt cuộc ông đang làm loạn cái gì?" Mạnh Đường hét lên, "Ông tưởng ông 🌜hế·✞ rồi thì món nợ ông nợ sẽ được xóa bỏ sao?"

"Đúng đấy lão Mạnh, con gái ông nói đúng đấy, người còn thì còn hy vọng, ông mà nhảy xuống, ↪️ⓗế·т luôn cho xong thì còn đỡ, chỉ sợ dở sống dở 𝒸_ⓗ_ế_✞, ông thế này không phải là làm liên lụy đến con cái sao, bình tĩnh một chút." Lão Liêu cười gượng gạo.

Quán mạt chược nhà lão Liêu rất lớn, cả tầng ba đều là nhà ông ta.

Mạnh Hoài Chương lúc này đang ngồi xổm co ro trên cục nóng điều hòa cũ kỹ, tay bám vào thanh phơi đồ phía trên.

"Liêu Phong Dân, tao biết là mày gài bẫy, đến giờ mày vẫn còn giả vờ."

"Tao hiểu hết rồi, chính là mày kéo tao xuống nước."

"Tất cả bọn mày đánh bài ở nhà nó đều phải cẩn thận, tao bị Liêu Phong Dân lừa đến mức lãi mẹ đẻ lãi con, thế mà bắt tao trả một trăm vạn."

Đám đông 𝖓●ổ 🌴𝖚𝐧●𝖌, một trăm vạn? Đây là con số lớn đến mức nào, bọn họ bình thường cũng chỉ đánh mạt chược nhỏ thôi.

Mặt lão Liêu tái mét chỉ vào ông ta: "Ông đừng có nói bậy."

"Tao nói bậy cái gì?" Tinh thần Mạnh Hoài Chương kích động, "Là mày lừa tao đi đầu tư, cũng là mày đưa tao mười vạn tệ, là mày uống rượu với tao, cũng là mày đưa tao đi đánh bạc, tại sao tao thua nhiều như thế mà mày lại trùng hợp thua có mấy vạn, đều là mày, bọn mày thông đồng với nhau."

"Hôm nay tao c*𝖍ế*𝖙 ở dưới lầu nhà mày, tao xem ai còn dám đến đánh bài, không sợ bị con ma là tao ám thì cứ việc đến."

"Lão Mạnh ông đừng kích động." Trong nhà có người khuyên, "Có gì từ từ nói, lên đây trước được không?"

"Tao không lên được nữa." Mạnh Hoài Chương trừng mắt nhìn người đó dữ dội, "Nó muốn tao khuynh gia bại sản mà."

"Tao nói cho bọn mày biết, người 𝐜●♓ế●† nợ hết, hôm nay tao 🌜●𝖍ế●t ở nhà Liêu Phong Dân mày, mày tự liệu mà làm."

Tiếng xe cứu hỏa rú còi inh ỏi lao tới, bọn họ vừa giải tán đám đông không cho vây xem vừa lấy ra đệm khí, dây an toàn và các thiết bị cứu hộ khác.

Đội cứu hỏa bây giờ phải thiết lập kênh giao tiếp với Mạnh Hoài Chương, cử chuyên gia lên lầu.

Mạnh Hoài Chương nhìn thấy tất cả, giơ tay ngăn cản: "Đừng có trải."

Lúc này Mạnh Đường chạy tới, nhìn thấy người đang ngồi xổm trên lầu, tim treo lên tận cổ họng: "Mạnh Hoài Chương!"

Mạnh Hoài Chương sững sờ: "Sao con lại tới đây?"

"Rốt cuộc ông đang làm loạn cái gì?" Mạnh Đường hét lên, "Ông tưởng ông c𝒽ế-𝐭 rồi thì món nợ ông nợ sẽ được xóa bỏ sao?"

"Đúng đấy lão Mạnh, con gái ông nói đúng đấy, người còn thì còn hy vọng, ông mà nhảy xuống, 𝖈-hế-𝖙 luôn cho xong thì còn đỡ, chỉ sợ dở sống dở c♓·ế·†, ông thế này không phải là làm liên lụy đến con cái sao, bình tĩnh một chút." Lão Liêu cười gượng gạo.

Quán mạt chược nhà lão Liêu rất lớn, cả tầng ba đều là nhà ông ta.

Mạnh Hoài Chương lúc này đang ngồi xổm co ro trên cục nóng điều hòa cũ kỹ, tay bám vào thanh phơi đồ phía trên.

"Liêu Phong Dân, tao biết là mày gài bẫy, đến giờ mày vẫn còn giả vờ."

"Tao hiểu hết rồi, chính là mày kéo tao xuống nước."

"Tất cả bọn mày đánh bài ở nhà nó đều phải cẩn thận, tao bị Liêu Phong Dân lừa đến mức lãi mẹ đẻ lãi con, thế mà bắt tao trả một trăm vạn."

Đám đông ռ·ổ ⓣυ𝐧·🌀, một trăm vạn? Đây là con số lớn đến mức nào, bọn họ bình thường cũng chỉ đánh mạt chược nhỏ thôi.

Mặt lão Liêu tái mét chỉ vào ông ta: "Ông đừng có nói bậy."

"Tao nói bậy cái gì?" Tinh thần Mạnh Hoài Chương kích động, "Là mày lừa tao đi đầu tư, cũng là mày đưa tao mười vạn tệ, là mày uống rượu với tao, cũng là mày đưa tao đi đánh bạc, tại sao tao thua nhiều như thế mà mày lại trùng hợp thua có mấy vạn, đều là mày, bọn mày thông đồng với nhau."

"Hôm nay tao 🌜_𝐡ế_т ở dưới lầu nhà mày, tao xem ai còn dám đến đánh bài, không sợ bị con ma là tao ám thì cứ việc đến."

"Lão Mạnh ông đừng kích động." Trong nhà có người khuyên, "Có gì từ từ nói, lên đây trước được không?"

"Tao không lên được nữa." Mạnh Hoài Chương trừng mắt nhìn người đó dữ dội, "Nó muốn tao khuynh gia bại sản mà."

"Tao nói cho bọn mày biết, người 🌜.ⓗế.t nợ hết, hôm nay tao c*♓*ế*ⓣ ở nhà Liêu Phong Dân mày, mày tự liệu mà làm."

Tiếng xe cứu hỏa rú còi inh ỏi lao tới, bọn họ vừa giải tán đám đông không cho vây xem vừa lấy ra đệm khí, dây an toàn và các thiết bị cứu hộ khác.

Đội cứu hỏa bây giờ phải thiết lập kênh giao tiếp với Mạnh Hoài Chương, cử chuyên gia lên lầu.

Mạnh Hoài Chương nhìn thấy tất cả, giơ tay ngăn cản: "Đừng có trải."

Lúc này Mạnh Đường chạy tới, nhìn thấy người đang ngồi xổm trên lầu, tim treo lên tận cổ họng: "Mạnh Hoài Chương!"

Mạnh Hoài Chương sững sờ: "Sao con lại tới đây?"

"Rốt cuộc ông đang làm loạn cái gì?" Mạnh Đường hét lên, "Ông tưởng ông 𝐜_𝒽ế_т rồi thì món nợ ông nợ sẽ được xóa bỏ sao?"

"Đúng đấy lão Mạnh, con gái ông nói đúng đấy, người còn thì còn hy vọng, ông mà nhảy xuống, 𝖈.♓ế.🌴 luôn cho xong thì còn đỡ, chỉ sợ dở sống dở 𝒸-𝐡ế-𝖙, ông thế này không phải là làm liên lụy đến con cái sao, bình tĩnh một chút." Lão Liêu cười gượng gạo.

Chương (1-266)