| ← Ch.096 | Ch.098 → |
Tháng sáu giữa hè, trời sáng rất sớm.
Mới sáu rưỡi sáng, bầu trời Kinh Hải đã hửng lên tia sáng nhạt.
Rèm cửa phòng ngủ chính của trang viên họ Mạc vẫn đóng kín, chỉ có một vệt sáng màu xám xanh lọt qua khe hở, đậu trên sàn gỗ sẫm màu.
Bộ rèm lụa satin màu champagne này mới được thay vào hôm qua. Dì Trương và chú Hành đã phải nâng lên đặt xuống, tuyển chọn tỉ mỉ suốt nửa tháng trời mới chốt được.
Nhớ lại lúc biết hai người chỉ vì một tấm rèm mà làm trịnh trọng, tốn bao nhiêu công sức, Ôn Ý Nùng thấy buồn cười, bèn bảo: "Dì ơi, chỉ là tấm rèm thôi mà, chọn đại một cái là được rồi. Dì đừng tự làm khổ mình thế."
Ai ngờ dì Trương lại nhíu mày, nghiêm túc đáp: "Rèm cửa dùng cho ngày cưới của cô và tiên sinh sao có thể qua loa được! Tiên sinh dụng tâm với cô như vậy, cả nhà trên dưới mong sao ngóng trăng mới đợi được đến ngày vui của hai người, mọi chi tiết đương nhiên đều phải hướng tới sự hoàn mỹ."
Nghe dì Trương nói vậy, Ôn Ý Nùng một mặt thì không hiểu nổi, mặt khác lại vô cùng cảm động.
Cô không tiện nói thêm, chỉ đành tự thuyết phục bản thân "giới siêu giàu nhiều quy củ, quen rồi sẽ ổn", và không can thiệp nữa.
Lúc này, Mạc Thiếu Thương dáng người cao ngất, đứng thẳng tắp bên mép giường, quần áo đã chỉnh tề.
Bộ vest đen may đo thủ công, sơ mi lụa trắng, kết hợp cùng nút thắt cà vạt Windsor màu đỏ sẫm, khiến anh trông càng thêm phần phong độ, ôn nhã và toát lên vẻ quý phái bức người.
Anh khẽ rũ mắt, khóe môi hiện lên một độ cong 𝐦●ề●ⓜ Ⓜ️●ạ●𝖎, chăm chú ngắm nhìn cô gái vẫn đang say giấc nồng trên giường.
Cô gái nhỏ nằm nghiêng, khuôn mặt ⓥù*ï 𝐯à*𝑜 chiếc gối của anh, khóe miệng hơi nhếch lên, khiến người ta không khỏi suy đoán xem cô đang lưu luyến giấc mộng tuyệt đẹp nhường nào.
Nhìn chằm chằm vợ một lúc lâu, Mạc Thiếu Thương mới cúi người, đặt một nụ 𝐡ô*ռ lên giữa trán cô, sau đó lặng lẽ lui ra khỏi phòng.
Cánh cửa phòng ngủ lần nữa bị đẩy ra là lúc bảy giờ đúng.
Tô Uyển Hân là người đầu tiên lao vào.
Hôm nay Tô Uyển Hân diện một chiếc váy dạ hội màu tím nhạt, mái tóc uốn lọn to kiểu mới, tai đeo hoa tai ngọc trai, cách phối đồ vô cùng tỉ mỉ, xinh xắn và thanh lịch.
Vì bước đi quá gấp, lúc lao vào cửa cô nàng suýt nữa thì vấp phải mép thảm. Khó khăn lắm mới giữ thăng bằng được, cô nàng định thần lại, bước nhanh đến cạnh giường, cúi xuống, dõng dạc hét lớn: "Ôn! Ý! Nùng! Dậy! Mau!"
Ôn Ý Nùng bên này vẫn đang đánh cờ với Chu Công trong mộng, đột nhiên nghe tiếng hét thì giật nảy mình, lập tức bị cô bạn thân lôi tuột từ trong mơ về hiện thực.
Cô cau mày, mở mắt ra, ánh mắt lờ mờ ngái ngủ nhìn ra mép giường, đại não vẫn chưa chính thức hoạt động lại.
Đập vào mắt là khuôn mặt trẻ trung xinh đẹp của Tô Uyển Hân.
Giây tiếp theo, một khuôn mặt nhỏ nhắn khác thò ra từ phía sau đầu đối phương, sống mũi cao, hốc mắt sâu, nụ cười tinh nghịch, dùng thứ tiếng Trung mang theo chút khẩu âm miền nam nước Pháp nói: "Cô giáo Ôn, hôm nay cậu kết 𝐡-ô-𝓃 đấy nhé, không được ngủ nướng đâu!"
Là Sophie.
Ngay từ ba tháng trước, Sophie ở tận Toulouse đã nhận được thiệp cưới Ôn Ý Nùng gửi từ Kinh Hải, Trung Quốc. Biết người bạn thân thiết nhất sắp tổ chức ⓗô●𝖓 lễ, Sophie kích động vô cùng, lập tức xin công ty nghỉ phép dài hạn một tuần.
Khác với kiểu ăn mặc tinh tế thục nữ của Tô Uyển Hân, hôm nay Sophie mặc một chiếc sơ mi trắng tinh, phối với quần ống rộng màu kaki, mái tóc buộc thấp sau gáy, trông vô cùng phóng khoáng. Khí chất tự do, lười biếng đặc trưng của nước Pháp dường như đã ngấm vào trong xương tủy cô ấy.
Vừa nói, Sophie vừa bước tới ngồi xuống mép giường, đưa tay vỗ nhè nhẹ vào má Ôn Ý Nùng, dịu dàng giục: "Nhanh lên nào, đội chuyên gia trang điểm và làm tóc của cậu đã đến từ lâu rồi, một đám đông đen kịt đang đợi cậu dậy ở bên ngoài kìa."
Nghe câu này, Ôn Ý Nùng cuối cùng cũng tỉnh táo hẳn.
"Hả? Mọi người đến hết rồi sao..." Cô chống tay ngồi dậy, mái tóc rối bù xõa trên vai, khẽ nhíu mày, "Vậy sao không gọi tớ dậy sớm hơn?"
"Cậu tưởng bọn tớ không muốn gọi cậu dậy chắc." Tô Uyển Hân hừ một tiếng, giọng điệu trêu chọc, "Còn không phải do Mạc tiên sinh nhà cậu cấm cản sao. Mạc tiên sinh nhà cậu bảo, ⓗ.ô.n lễ hôm nay sẽ hành xác cậu cả ngày, anh ấy xót xa lắm, không cho bọn tớ vào gọi sớm, muốn để cậu ngủ thêm một lúc nữa."
Ôn Ý Nùng bị sặc nước bọt, lúng túng lầm bầm: "Có xót tớ thì cũng không thể để bao nhiêu người đợi một mình tớ được chứ. Mạc Thiếu Thương cũng thật là."
"Phụt." Sophie nhướng mày, không thể tin nổi, "Người ta xót cậu, cậu còn không biết điều nữa hả?"
Tô Uyển Hân mặt tỉnh bơ chen vào: "Cái này gọi là được thiên vị nên mới không sợ gì cả đấy."
Bảy giờ mười lăm phút, Ôn Ý Nùng ngồi trước bàn trang điểm.
Chuyên gia trang điểm tên là Jennifer Chu, người Mỹ gốc Hoa. Nghe nói đây là thợ trang điểm được Lâm Khác cất công mời từ
Hollywood về, từng trang điểm cho quá nửa số minh tinh nữ ở Hollywood, danh tiếng trong giới rất lớn.
Vì gia tộc vốn mang dòng ⓜá·⛎ Trung Quốc, Jennifer rất hứng thú với phong cách trang điểm kiểu Á Đông, đặc biệt am hiểu việc tôn lên vẻ đẹp cốt cách của phụ nữ phương Đông.
Trước khi chốt người trang điểm cho 𝖍ô●𝓃 lễ, Lâm Khác đã thu thập hồ sơ cá nhân của hàng trăm chuyên gia trang điểm nổi tiếng trong và ngoài nước, tập hợp các tác phẩm tiêu biểu của họ thành một cuốn sổ để Mạc Thiếu Thương đích thân xem xét.
Việc Jennifer có thể vượt qua hàng trăm bậc thầy để lọt vào mắt xanh của người đứng đầu nhà họ Mạc, đã đủ chứng minh nền tảng vững chắc và kỹ thuật chuyên nghiệp của cô ấy.
"Cô Ôn, nền da của cô đẹp thật đấy." Jennifer vừa trang điểm vừa thật lòng cảm thán, "Tôi làm nghề bao nhiêu năm nay, người không cần dùng che khuyết điểm, đánh thẳng kem nền mà vẫn không thấy lỗ chân lông như cô, cô là người thứ hai đấy."
Ôn Ý Nùng nhìn cô ấy qua gương, hơi tò mò: "Người đầu tiên là ai vậy?"
Jennifer giữ giọng điệu thoải mái, vừa đánh phấn mắt cho Ôn Ý Nùng vừa nhạt giọng hỏi: "Bộ phim Tạm biệt Echigo, cô biết chứ?"
"Vâng." Ôn Ý Nùng gật đầu, "Bộ phim đó nổi lắm, nữ chính còn là minh tinh nước mình, Ân Tô Tô nữa. Sau này bộ phim hình như còn đoạt giải Oscar cho Thiết kế Trang điểm và Làm tóc xuất sắc nhất đúng không?"
Nụ cười của Jennifer thêm phần bí ẩn: "Ân Tô Tô chính là người đầu tiên đấy."
Nghe vậy, Tô Uyển Hân đứng cạnh là người phản ứng lại đầu tiên.
Cô nàng tròn mắt kinh ngạc, thốt lên: "Trời ơi... Vậy nói cách khác, cô chính là người đoạt giải Trang điểm xuất sắc nhất của Oscar năm ngoái sao?!"
Jennifer mỉm cười đáp: "Chỉ là bạn bè trong hội đồng giám khảo nể mặt thôi."
"Cô khiêm tốn quá." Giọng Tô Uyển Hân đầy phấn khích, "Vậy chắc chắn cô có liên lạc của rất nhiều đại minh tinh đúng không?"
Jennifer nghiêm túc suy nghĩ hai giây rồi trả lời: "Cũng có một số... Nghệ sĩ bình thường công việc bận rộn, thực ra mấy việc như đặt lịch trang điểm đều do người đại diện hoặc trợ lý phụ trách. Thỉnh thoảng gặp ai hợp rơ, chúng tôi mới follow Instagram của nhau."
"Đỉnh quá đi mất..." Tô Uyển Hân tấm tắc khen ngợi. Vừa nói, cô vừa quàng tay qua vai Ôn Ý Nùng, "Cô giáo Ôn, từ nay về sau cậu chính là mối զ.⛎.a.п ♓.ệ duy nhất của bọn tớ trong giới thượng lưu rồi, hy vọng cậu sớm xin được chữ ký của 'con trai' nhà tớ."
Sophie là người Pháp, không hiểu từ lóng trong giới đu idol của Cbiz, hồ nghi hỏi: "... Uyển Hân, tớ nhớ là cậu chưa kết ♓_ô_𝓃 mà. Lấy đâu ra 'con trai' vậy?"
"Không phải 'con trai' ruột thịt đâu." Tô Uyển Hân cười phá lên, "Tớ đang nói đến idol của tớ cơ."
Mấy cô gái cười đùa trò chuyện rôm rả, không khí vô cùng vui vẻ, thoải mái.
Khoảng hai tiếng sau, Jennifer chăm chú nhìn khuôn mặt của cô gái trước mắt, cẩn thận đánh giá vài giây rồi thu cọ môi lại, cười tươi rói nói: "Xong rồi."
Nghe vậy, Tô Uyển Hân vút một cái đứng bật dậy từ mép giường, bước ra sau lưng Ôn Ý Nùng, đặt hai tay lên vai cô, nhìn vào gương và chân thành cảm thán.
"Nùng Nùng." Trong mắt Tô Uyển Hân ngập tràn sự kinh diễm, "Hôm nay cậu thực sự quá đẹp."
Ôn Ý Nùng khẽ cười, có chút bẽn lẽn: "Thế à. Nhờ tay nghề trang điểm của cô Jennifer tốt đấy."
"Cô giáo tay nghề tốt, bản thân cậu cũng là đại mỹ nhân mà!" Sophie cũng bước tới, khoanh tay trước 𝖓·ɢự·🌜, nghiêm túc ngắm nghía Ôn Ý Nùng trong gương, "Nùng, cậu là cô dâu xinh đẹp nhất thế giới."
Tiếp đó, thợ làm tóc bắt đầu làm tóc cho Ôn Ý Nùng.
Tô Uyển Hân ngồi lại xuống sô pha, còn Sophie thì đứng bên cạnh, nhẹ nhàng nắm lấy lòng bàn tay đang rịn mồ hôi của Ôn Ý Nùng, âm thầm xoa dịu tâm trạng căng thẳng của cô.
Không lâu sau, phần tóc đã hoàn tất.
Thợ làm tóc bới cho Ôn Ý Nùng một búi tóc trễ lỏng lẻo, vị trí vừa vặn để lộ đường nét chiếc cổ thon thả, yêu kiều. Vài lọn tóc vụn được cố ý buông lơi bên tai, dùng máy uốn tạo thành độ cong tự nhiên.
"Ừm, hoàn hảo!" Thợ làm tóc lùi lại một bước, nhìn ngắm kiệt tác của mình với vẻ cực kỳ hài lòng, sau đó quay sang chuyên viên lễ phục nói,
"Thay váy cưới thôi. Mặc váy cưới xong chúng ta mới đội voan cài đầu."
Vừa dứt lời, vài cô gái trông như trợ lý nhẹ nhàng đẩy một chiếc giá treo quần áo tới, động tác cực kỳ cẩn trọng.
Chiếc váy cưới lụa satin ánh quang lặng lẽ treo trên đó, phần đuôi váy rủ xuống từ thanh ngang, chất đống trên mặt đất hệt như một hồ nước màu trắng tĩnh lặng và thánh khiết.
Chuyên viên lễ phục bước lên, gỡ chiếc váy cưới khỏi giá treo, cùng các trợ lý trải nó ra dưới chân Ôn Ý Nùng.
Jennifer đang sắp xếp lại hộp trang điểm, quay đầu lại nhìn, đúng lúc bắt gặp khoảnh khắc cô gái trẻ khoác lên mình bộ váy cưới.
Cô ấy cong khóe môi, nói: "Khoảnh khắc First Look lát nữa, chắc chắn sẽ khiến chú rể cả đời khó quên. Tôi thật sự nóng lòng muốn xem vẻ mặt thẫn thờ của ngài Mạc vì cô rồi."
Nhìn chính mình trong gương, Ôn Ý Nùng khẽ mím môi, trong lòng đan xen giữa sự hồi hộp và mong đợi.
Chín giờ đúng, tiếng gõ cửa vang lên đúng hẹn.
Cốc cốc.
"Á!" Tô Uyển Hân mở to mắt, không giấu nổi sự phấn khích nhắc nhở Ôn Ý Nùng, "Đến rồi đến rồi, mau chuẩn bị sẵn sàng đi!"
Lúc này Ôn Ý Nùng đã ngồi lại trên giường, hai bàn tay đan vào nhau đặt trước bụng, đầu ngón tay vô thức xoa xoa các khớp tay, liên tục hít vào thở ra, tự nhủ trong lòng: Bình tĩnh, bình tĩnh! Mình chỉ là kết ⓗô●𝐧 thôi, có phải ra pháp trường đâu!
Cách một lớp cửa, có thể nghe thấy tiếng bước chân trên cầu thang. Không chỉ có một người.
Tiếng bước chân đi đầu tiên rất nhẹ và gấp gáp, vụn vặt như chim sẻ mổ thóc, theo sát phía sau là tiếng bước chân chậm rãi và vững chãi, mỗi bước đều vô cùng trịnh trọng.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Cốc cốc, vô cùng lịch sự.
Tô Uyển Hân hắng giọng, mở cửa phòng ra nhìn.
Một cô bé đáng yêu, mũm mĩm màu hồng đào xuất hiện trước mắt mọi người.
Là Nana.
Nana mặc một chiếc váy công chúa nhỏ màu trắng, phần tà váy xòe bồng bềnh, ngang eo thắt một dải ruy băng màu hồng kết thành một chiếc nơ bướm thật to. Tóc cô bé xõa ngang vai, phần đuôi uốn vài lọn xoăn nhẹ, trên đỉnh đầu đeo một chiếc bờm ngọc trai. Đôi má đỏ hây hây, ánh mắt sáng rực, khuôn mặt nhỏ nhắn nở một nụ cười ngọt ngào rạng rỡ.
"Cháu chào cô ạ." Cô bé ngẩng đầu nhìn Tô Uyển Hân, giọng điệu non nớt ngọt lịm, "Chúng cháu đến đón cô dâu!"
Tô Uyển Hân bị cô búp bê sứ này chọc cười, trái tim như muốn tan chảy, cô mỉm cười cúi xuống, lấy ngón tay khẽ cạo cạo chóp mũi nhỏ xíu của cô bé: "Được thôi, hoan nghênh các cháu!"
Eric đứng ngay sau Nana. Cậu bé mặc một bộ vest đen nhỏ xíu, áo sơ mi trắng, cổ áo thắt một chiếc nơ đen. Mái tóc vàng 〽️·ề·Ⓜ️ m·ạ·𝐢 được chải ngược ra sau, để lộ vầng trán sáng sủa, trông hệt như một quý ông nhí điềm đạm, tao nhã.
Cậu bé đứng yên lặng sau lưng Nana, đôi mắt xanh thẳm bình tĩnh nhìn Ôn Ý Nùng.
Lúc này, Nana quay đầu nhìn Eric một cái, rồi vươn bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy cổ tay Eric.
Hai thiên thần nhỏ bước vào phòng, đi đến trước mặt Ôn Ý Nùng.
"E hèm!" Nana hất khuôn mặt tròn trịa tinh xảo lên, nhìn cô gái dịu dàng trong bộ váy cưới trắng muốt xinh đẹp như tiên nữ trước mắt, cất giọng nũng nịu, "Công chúa Ôn Ý Nùng, xin chào, chúng thần là tiểu đội tiên phong của đoàn rước dâu, thần là đội trưởng Nana! Còn đây là đội phó Eric!"
Ôn Ý Nùng bật cười, đưa tay xoa đầu hai em nhỏ, dịu dàng phối hợp: "Ồ! Hóa ra là hai vị đội trưởng! Thất kính, thất kính."
"Ngài chỉ huy đã giao cho tiểu đội chúng thần một nhiệm vụ." Nana nói với vẻ rất nghiêm túc, "Chỉ huy nói, nàng công chúa xinh đẹp đã bị nhốt trong căn phòng này, phải tìm được chiếc giày thủy tinh đính đầy kim cương thì công chúa mới có thể cùng ngài ấy rời đi, hướng tới hạnh phúc."
Ôn Ý Nùng nghe câu chuyện này mà không nhịn được cười, "À, ra là vậy."
"Vậy nên, xin công chúa hãy nói cho chúng thần biết đi." Nana ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, hỏi với dáng vẻ rất đường hoàng, "Giày thủy tinh được giấu ở đâu?"
Tô Uyển Hân bị nhóc tỳ hoạt bát này chọc cho cười nghiêng ngả.
Cô nàng xoa đầu Nana, trêu: "Này, đội trưởng đội tiên phong, giày thủy tinh thì các cháu phải tự tìm chứ! Làm gì có chuyện ngửa tay xin thẳng thế."
"Dạ vâng..." Vị tiểu đội trưởng xìu vai, thở dài thất vọng, nhưng ngay lập tức lại lấy lại tinh thần, vỗ vỗ vai vị đội phó bên cạnh, cổ vũ, "Đừng nản chí, Đội phó Eric! Lên thôi! Em tin là anh có thể hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mà ngài chỉ huy giao phó, tìm được giày cưới để giúp công chúa có được hạnh phúc!"
Nghe Nana nói xong, Eric khẽ mím môi, không nói gì, quay người tự mình bắt đầu tìm kiếm trong căn phòng ngủ rộng lớn.
Theo sau Eric là Sompong, mặc một bộ vest đen. Lâm Khác đứng ở đầu cầu thang, tay cầm một tập hồ sơ, không biết đang lật giở cái gì.
Hai đứa trẻ chui rúc chỗ này, s* s**ng chỗ kia, cứ thế bận rộn khắp phòng.
Đúng lúc này, khóe mắt Ôn Ý Nùng liếc thấy ngoài cửa xuất hiện thêm một bóng người cao lớn, mặc đồ đen tuyền.
Nhịp tim chợt lỡ một nhịp, mười ngón tay cô 💲_❗ế_ⓣ ⓒ_𝐡ặ_𝖙, trong khoảnh khắc dường như quên cả thở.
Cách đó vài mét, Mạc Thiếu Thương trong bộ vest phẳng phiu, tay cầm bó hoa cưới, ánh mắt dán chặt vào cô dâu của mình.
Cô gái ngồi ngay giữa giường, ánh nắng từ một bên chiếu rọi, mạ lên đường nét của cô một viền vàng 𝖒.ề.〽️ 𝐦ạ.ℹ️. Tấm voan mỏng buông lơi, nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt kiều diễm rực rỡ, mái tóc xoăn đen nhánh được búi gọn sau gáy, viên kim cương cài trên tóc phản chiếu ánh nắng gần như trong suốt. Cổ áo trễ vai chạy dọc theo đư·ờռ·ɢ 🌜o𝖓·𝖌 xương quai xanh, khoe trọn bờ vai tròn trịa và vùng xương quai xanh tinh xảo.
Trong vài giây ngắn ngủi, Mạc Thiếu Thương vô thức nhớ đến vài câu thơ.
Tường vi đẫm sương ướt y thường, dáng ngọc thướt tha nhạt điểm trang.
Hương ngan ngát, mộng vấn vương...
Mạc Thiếu Thương chăm chú nhìn Ôn Ý Nùng, nhất thời thẫn thờ.
Cho đến khi Nana đột nhiên reo lên một tiếng đầy bất ngờ, vui ⓢướ𝐧_ℊ hét lên: "Tìm thấy rồi!"
Cô bé bay đến như một con bướm nhỏ, vung vẩy chiếc giày thủy tinh trong tay, cười tươi như hoa, nâng nó lên trước mặt Mạc Thiếu Thương như để tranh công: "Ngài chỉ huy, nhìn này! Thần tìm thấy giày của công chúa rồi!"
Mạc Thiếu Thương mỉm cười, đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu cô bé: "Đội trưởng Nana làm tốt lắm, đáng được khen thưởng."
"Là công của Đội phó Eric ạ!" Vừa nói, Nana vừa nắm lấy cổ tay Eric, kéo cậu bé lại gần, "Là Eric tìm thấy trước!"
"Các cháu đều rất xuất sắc." Mạc Thiếu Thương nói.
Nhận được lời khen của "Ngài chỉ huy", Nana vui s●ướn●ⓖ tột độ, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ rõ vẻ đắc ý và tự hào. Eric thì chỉ nhàn nhạt liếc cô bé một cái, vẻ mặt hờ hững.
Không lâu sau, Mạc Thiếu Thương nhận lấy chiếc giày cưới từ tay lũ trẻ, bước đến bên giường, gập một bên chân dài, quỳ một gối xuống.
Chiếc giày cưới vô cùng tinh xảo, từng viên kim cương đều được đính thủ công, dưới ánh nắng phản chiếu vô số điểm sáng lấp lánh như cầu vồng.
Tim Ôn Ý Nùng đập thình thịch.
Qua lớp voan mỏng mờ ảo, cô nhìn thấy người đàn ông một tay đỡ lấy mắt cá chân cô, tay kia cẩn thận xỏ chiếc giày vào chân cô, động tác cực kỳ nhẹ nhàng, như thể sợ lỡ tay một chút sẽ làm cô đau.
Sau đó, khi cả hai chiếc giày cưới kim cương đã nằm ngoan ngoãn trên chân cô, người đàn ông bất ngờ nắm lấy cổ chân trắng nõn, thon thả của cô, cúi đầu đặt một nụ 𝖍ô.𝖓 nhẹ lên mu bàn chân ngọc ngà ấy.
"Tách!"
Nhiếp ảnh gia nhanh chóng bấm máy, lưu giữ khoảnh khắc này thành sự vĩnh hằng.
Ôn Ý Nùng thích đám cưới bãi cỏ, vì vậy ⓗ·ô·𝐧 lễ được tổ chức ngay trên bãi cỏ trong khu vườn của trang viên họ Mạc.
Bãi cỏ kéo dài từ cửa sau của tòa nhà chính cho đến tận mép hồ nhân tạo. Con đường mòn mà Ôn Ý Nùng đã đi qua vô số lần nay được xếp đầy những hàng ghế trắng dọc hai bên, khoảng trống giữa các ghế là nhân viên an ninh của buổi lễ.
Họ mặc vest đen, nét mặt lạnh lùng, đeo tai nghe, ánh mắt sắc sảo quét qua từng ngóc ngách của hiện trường không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.
Ngồi ở hàng ghế đầu gần lối đi là những vị khách quý bay đến từ khắp nơi trên thế giới.
Trong số những vị khách này, có người đứng đầu các gia tộc hàng thế kỷ ở Châu Âu, có thành viên hoàng gia Trung Đông, có đại diện của các ông trùm thương mại Đông Nam Á, và cả những nhân vật đỉnh cao trong giới 𝒸♓í𝓃_h t_𝐫_ị, kinh doanh Trung Quốc.
Họ ngồi cạnh nhau, trò chuyện nhỏ bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau, phong thái vô cùng thoải mái.
Thế nhưng, các nhân viên an ninh thừa hiểu rằng, bất cứ vị khách nào ở đây xuất hiện trên trang nhất của tin tức tài chính, cũng đủ để nâng tầm giá trị của cả bài báo lên mười bậc.
Ở hàng ghế thứ hai cạnh lối đi, có một người đàn ông còn rất trẻ đang ngồi.
Anh ta mặc một bộ vest xanh đậm, vài cúc áo sơ mi ở cổ buông lỏng hờ hững, cả người toát lên vẻ nhàn nhã, bất cần. Bàn tay với các khớp xương rõ ràng đang cầm một bịch khăn giấy, không biết là chuẩn bị cho ai.
Ngồi cạnh anh ta là một cô gái trẻ mặc váy liền màu vàng nhạt. Làn da cô ấy trắng như tuyết, đôi mắt to đen láy, tóc buộc hai vúm đuôi ngựa thấp, tay ôm một cuốn sổ phác thảo, hai cây cọ vẽ cắm tùy ý trên đầu, thoạt nhìn như một bé bướm mọc thêm hai cái râu.
Đôi mắt đen lay láy của cô nàng đảo quanh đám đông, tò mò nhìn ngó tứ phía.
"Trời ơi!"
Bất chợt, như nhìn thấy điều gì đó, Sài Sài mở to mắt, 𝐫*ướ*п 𝖓ℊườ*❗ sát vào tai Lý Dữ Nguyên, hạ giọng hỏi một câu.
Lý Dữ Nguyên lười biếng gật đầu một cái, đôi mắt cô gái lập tức càng tròn xoe hơn.
"Đó là hoàng tử của Công quốc Monaco đấy!" Sài Sài kinh ngạc đến mức miệng há hốc, "Lý Dữ Nguyên, bạn của anh đúng là quá sức tưởng tượng, quyền lực ngút trời luôn."
Lý Dữ Nguyên liếc nhìn cô ấy, hỏi: "Em hứng thú với hoàng tử à?"
Sài Sài: "..."
Sài Sài im lặng một lát rồi đáp: "Không phải hứng thú. Chỉ là thấy đám cưới mà có hoàng tử tham dự thì ngầu thật đấy."
Nghe vậy, Lý Dữ Nguyên mặt không cảm xúc suy nghĩ mất nửa giây, gật đầu: "Biết rồi."
"Hả?" Sài Sài ngơ ngác, "Anh biết cái gì cơ?"
Lý Dữ Nguyên: "Đến lúc lễ cưới của chúng ta, cũng sẽ mời vị hoàng tử này tới."
Sài Sài: "............ ?"
Trong lúc hai người đang to nhỏ 𝐭·𝒽·â·𝓃 ɱ·ậ·𝐭, buổi lễ trên sân khấu đã chính thức bắt đầu.
Một giai điệu cello độc tấu du dương vang lên trong không trung, theo sau đó là sự hòa quyện của nhiều nhạc cụ khác. Dàn nhạc công mặc áo đuôi tôm với vẻ mặt vô cùng tập trung, chầm chậm tấu lên bản nhạc dịu êm, êm đềm như dòng suối nhỏ róc rách từ đỉnh núi tuyết băng qua bình nguyên, từ từ chảy vào tai mọi người.
Ôn Ý Nùng đứng ở điểm bắt đầu của thảm cỏ, bên cạnh là cha cô - ông Ôn Chấn Hoa.
Con đường trải tấm thảm màu nhạt, chạy dài từ dưới chân cô đến tận lễ đài phía xa. Hai bên hàng ghế trắng đã chật kín khách mời.
Lúc này, ông Ôn Chấn Hoa mặc một bộ vest xám đậm, cài một nhánh hoa nhã nhặn trên 𝓃ℊự-𝒸. Ông 💲1ế·🌴 ⓒⓗ·ặ·🌴 bàn tay con gái đang khoác trên tay mình, khóe mắt ẩn đỏ, không rõ đang suy tư điều gì.
"Bố." Chợt, Ôn Ý Nùng khẽ gọi.
Ông Ôn Chấn Hoa sụt sịt mũi, quay sang nhìn con gái rượu, hạ giọng: "Sao thế con?"
"Lát nữa bố tuyệt đối không được khóc đâu đấy nhé." Khóe môi Ôn Ý Nùng nở nụ cười, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng khóe mắt cũng đã hoe đỏ, "Nếu bố khóc, con chắc chắn sẽ vỡ òa mất! Chúng ta phải cùng nhau đồng lòng, bảo vệ thành công lớp trang điểm của con chứ!"
Ôn Chấn Hoa: "..."
Ông Ôn Chấn Hoa đành phải chớp mắt thật mạnh, xua xua tay: "Biết rồi, biết rồi."
Nhạc chuyển giai điệu, Ôn Ý Nùng cùng cha bước lên thảm.
Mọi ánh mắt của toàn thể khách mời đều dồn về phía cô.
Cô nín thở tập trung, hít sâu thở đều, giữ nhịp bước chân ổn định. Mỗi bước đi, những hạt cườm đính trên viền voan cài đầu lại lấp lánh dưới ánh nắng, đẹp lung linh như một giấc mộng.
Mạc Thiếu Thương đứng trên lễ đài, tĩnh lặng chờ đợi.
Từ góc nhìn của Ôn Ý Nùng, ánh nắng chiếu từ phía sau người đàn ông khiến khuôn mặt anh ngược sáng. Khoảng cách một đoạn khiến cô không nhìn rõ nét mặt anh, cũng chẳng thể đoán được tâm trạng anh lúc này.
Không biết bao lâu trôi qua, cuối cùng hai cha con cũng bước tới trước mặt Mạc Thiếu Thương và dừng lại.
Ông Ôn Chấn Hoa hít một hơi thật sâu, trao tay con gái cho chàng thanh niên trước mặt.
Ông nhìn Mạc Thiếu Thương, không nói một lời, chỉ giơ tay vỗ mạnh lên vai anh. Ngàn vạn lời muốn nói đều đọng lại trong cái vỗ vai không lời ấy.
Lát sau, người cha quay lưng bước xuống bục.
Người dẫn chương trình bắt đầu điều hành buổi lễ. Chất giọng trầm ấm, từ tính vang lên qua micro, được lọc hết tạp âm, nghe càng thêm tròn vành, vững chãi.
Đến phần trao lời thề nguyện.
Ôn Ý Nùng hít một hơi thật sâu, chầm chậm thở ra, định thần lại, và bắt đầu cất lời trước.
"Anh Mạc thân mến, mấy hôm trước khi duyệt kịch bản cùng anh MC và biết có phần này, em đã cảm thấy vô cùng đau đầu và lo lắng." Ôn Ý Nùng nhìn người đàn ông anh tuấn, vững chãi trước mặt, sống mũi ngày càng cay xè, khóe mắt cũng đỏ hoe, giọng nghẹn ngào, "Anh biết đấy, em chưa bao giờ là người giỏi thể hiện cảm xúc, nhất là trước mặt đông đảo quan khách thế này... Bắt em phải công khai tỏ tình với anh trong một hoàn cảnh như thế, quả thực là một thử thách rất khó với em."
"Nhưng, em vẫn muốn nói với anh rằng, em thích anh. Rất thích, rất thích anh. Em cảm ơn anh, thực sự rất cảm ơn, rất cảm ơn anh."
"Cảm ơn anh đã chấp nhận mọi tật xấu, những khuyết điểm nhỏ nhặt của em, và bao dung cho mọi sự không hoàn hảo ở em." Đến câu này, Ôn Ý Nùng không kìm được nữa, nước mắt lăn dài trên má, "Tình cảm của chúng ta trên suốt chặng đường này không phải lúc nào cũng êm ả. Đã có những hiểu lầm, có những ngờ vực, cũng có lúc không hiểu nhau, nhưng em vô cùng biết ơn ông trời đã cho chúng ta cùng nhau vượt qua bao thăng trầm. Chính vì những sóng gió và khó khăn ấy, chúng ta mới càng yêu nhau hơn, tin tưởng nhau hơn."
"Em chỉ là một người bình thường như bao người khác. Em cũng biết mắc sai lầm, biết do dự, biết sợ hãi, và sẽ trở nên lúng túng khi đối mặt với những vấn đề vượt ngoài tầm kiểm soát. Cảm ơn anh đã chưa bao giờ thất vọng về em, cũng chưa từng trách cứ em. Cảm ơn anh vì những lúc em thấy bản thân mình kém cỏi, anh luôn ở đó động viên và công nhận em. Cảm ơn anh đã luôn vững vàng đứng cạnh em, ủng hộ mọi lựa chọn và quyết định của em."
"Vì có anh, em nhận ra mình có thêm nhiều tiềm năng, và nhìn thấy một phiên bản tốt hơn của chính mình." Nói đến câu cuối cùng, nước mắt Ôn Ý Nùng đã tuôn rơi như suối, "Anh Mạc, được trở thành vợ anh, em thực sự rất hạnh phúc."
Mạc Thiếu Thương chăm chú nhìn cô gái trước mặt.
Ánh nắng hắt từ phía sau cô, gương mặt cô lấp ló sau lớp voan mỏng, lệ nhòa lấp lánh.
Một lát sau, Mạc Thiếu Thương khẽ hé môi, nói: "Cô Ôn, so với em, có vẻ như anh mới là kẻ không giỏi ăn nói."
Ôn Ý Nùng khẽ giật mình.
"Những lời yêu thương, anh đã nói với em vô số lần rồi." Ánh mắt xanh đen của Mạc Thiếu Thương xuyên qua những tia nắng, xuyên qua lớp voan mỏng, nhìn thẳng vào mắt Ôn Ý Nùng, sau đó anh xoay người, hướng về phía toàn thể khách mời, trầm giọng tuyên bố: "Vậy nên, điều anh muốn nói hôm nay là... Cô giáo Ôn Ý Nùng hạ mình gả vào nhà họ Mạc, là vinh hạnh của tôi, cũng là vinh quang của cả gia tộc họ Mạc."
Dưới khán đài, các khách mời đều tỏ vẻ ngạc nhiên.
Trên đài, nhìn góc nghiêng nam tính, lạnh lùng của người đàn ông, Ôn Ý Nùng lấy tay che miệng, nước mắt rơi lã chã.
Từ anh dùng không phải là "gả cho", mà là "hạ mình gả vào".
Anh đưa câu nói này vào lời thề nguyện trong lễ cưới, chính là để tuyên cáo với cả thế giới rằng, cuộc 𝖍_ô_п nhân này không phải là câu chuyện Lọ Lem "nhờ lấy chồng mà đổi đời", mà là một chuyên gia giáo dục đặc biệt như Ôn Ý Nùng hạ mình bước vào nhà họ Mạc, mang theo hào quang tối cao cho cả gia tộc...
Ôn Ý Nùng đưa tay ra, ôm chầm lấy Mạc Thiếu Thương, gục mặt vào п●ℊ●ự●🌜 anh, bờ vai khẽ run lên bần bật.
Nhiều khách mời mang trong mình những suy tư khác nhau.
Trong số đó, chỉ có Sài Sài là khóc sướt mướt.
Nước mắt lăn dài từ khóe mi, trượt qua khuôn mặt tròn trịa, rớt xuống cằm rồi nhỏ tong tong lên cuốn phác thảo.
Cùng lúc ấy, chiếc bút vẽ trên tay cô ấy vẫn thoăn thoắt đi những đường nét phác họa trên giấy.
"Khóc thành mèo luôn rồi kìa." Ngón tay Lý Dữ Nguyên khẽ quệt qua khóe mắt cô ấy, đón lấy một giọt lệ còn chưa kịp rơi.
Lý Dữ Nguyên thực sự cạn lời.
Mạc Thiếu Thương cưới vợ, cô ấy chỉ đến dự tiệc mà ngồi dưới khóc nấc lên thế này, đây là kịch bản gì vậy trời?
Bên cạnh, cô gái mặt hơi ửng đỏ, vươn tay đánh nhẹ vào mu bàn tay anh ta, trách móc: "Vốn dĩ lớp trang điểm chưa trôi, bị tay anh quệt vào mới nhòe ra đấy."
"Có nhòe thì vẫn là cục cưng xinh đẹp." Lý Dữ Nguyên hờ hững đáp.
"Xì! Cảm động muốn rớt nước mắt thế này, chỉ có kẻ sắt đá như anh mới vô cảm thôi." Sài Sài lườm anh ta một cái, lười đôi co, quay đầu nhìn lên bục.
Cặp đôi mới cưới đã trao xong nhẫn cưới.
Ngay sau đó, Mạc Thiếu Thương vén tấm voan che mặt của Ôn Ý Nùng, cúi xuống, ♓ô.𝓃 lên đôi môi cô dâu yêu dấu của mình.
Môi khẽ chạm môi.
Đúng lúc ấy, hàng chục nghìn chùm pháo hoa 𝖓-ổ t-υⓝ-🌀 giữa ban ngày, bung xòe trên nền trời xanh thẳm, nối tiếp nhau đổi màu rực rỡ. Trong chớp mắt, cả bầu trời như bị xé toạc ra, muôn vàn tia sáng lấp lánh tuôn trào, ngỡ như lạc vào một thế giới thần tiên, mộng ảo đến mức khó tin.
Khách mời hiện diện tại đó đều trầm trồ thán phục, cùng với pháo hoa ngập trời, chứng kiến bản giao ước trọn đời trọn kiếp này.
"Anh Mạc." Ôn Ý Nùng nói khẽ, với âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe, "Sinh tử có nhau, cùng người thề hẹn."
Mạc Thiếu Thương mỉm cười, khép đôi mi lại, giọng nói trầm ấm, hơi khàn đi: "Nắm tay người, cùng người bạc đầu."
| ← Ch. 096 | Ch. 098 → |
