Truyện:Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Chương 096

Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ
Trọn bộ 102 chương
Chương 096
0.00
(0 votes)


Chương (1-102)

 Mấy ngày nay kể từ khi từ Kim Ban trở về, điện thoại của Ôn Ý Nùng không lúc nào được yên.

Khởi đầu là một tin nhắn WeChat của chị Từ: "Cô Ôn ơi, cô lên hot search rồi kìa!", kèm theo một đường link.

Cô nhấp vào, thấy tên mình chễm chệ ở vị trí thứ bảy trên bảng xếp hạng hot search, bên cạnh còn có chữ "Mới" đỏ chót.

Cô nhìn chằm chằm chữ "Mới" ấy mấy giây, rồi chẳng mảy may bận tâm, thoát ra, úp ngược điện thoại xuống bàn, tiếp tục buổi huấn luyện can thiệp ngôn ngữ cho Eric.

Hôm đó cậu bé có biểu hiện rất tốt, khi cô đưa thẻ tranh ra, cậu bé đã chủ động nói được từ "quả táo", thậm chí còn nhìn thẳng vào mắt cô mấy lần.

Sự tiến bộ ấy khiến khóe mắt Ôn Ý Nùng cay cay vì xúc động, bao nhiêu chuyện về hot search bay biến sạch sành sanh.

Ngày thứ hai, thông báo trên Weibo của Ôn Ý Nùng hiện con số 99+.

Ngày thứ ba, con số đã lên tới 999+.

Ngày thứ tư, lượng người theo dõi tài khoản cá nhân của cô tăng vọt, vượt ngưỡng một triệu.

Lúc này Ôn Ý Nùng mới nhận ra sự việc đã vượt xa trí tưởng tượng của mình. Cô lên mạng tìm hiểu kỹ thì mới biết, hóa ra đoạn video của Sở Giáo dục Kim Ban đã đạt hơn ba chục triệu lượt xem, thậm chí cả CCTV News và Nhân Dân Nhật Báo cũng lần lượt chia sẻ lại.

Mẹ cô, đồng chí Thẩm Ngọc Lan, thậm chí còn gửi một đường link vào nhóm chat gia đình với lời nhắn: "Nùng Nùng, đây là con phải không? [Like] [Like] [Like]".

Tối hôm đó, tắm xong, Ôn Ý Nùng nằm ườn trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ chính của trang viên lướt điện thoại. Cô tựa lưng vào hai chiếc gối 𝖒●ề●〽️ 𝐦●ạ●ⓘ, mái tóc vẫn còn hơi ẩm xõa ngang vai.

Rèm cửa kéo một nửa. Bầu trời đêm Kinh Hải không thấy sao, chỉ có ánh đèn hắt lên từ thành phố tạo thành những vầng sáng màu cam mờ ảo trên tầng mây sẫm màu. Nhiệt độ điều hòa hơi thấp, cô kéo chăn lên ngang eo, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình.

Dấu chấm đỏ nhỏ xíu ở góc trên bên phải biểu tượng Weibo lại sáng lên.

Ôn Ý Nùng khẽ nhướn mày, chần chừ nửa giây rồi nhấp vào.

Phần bình luận đã tăng thêm vài trăm bình luận mới, cô vuốt màn hình đọc lướt qua.

[Cô giáo Ôn xinh quá đi mất, nhan sắc này sao không tính chuyện vào showbiz nhỉ? Đạo diễn lớn nào mau gửi kịch bản cho cô ấy đi!]

Dưới bình luận đó có người đáp trả: [Thôi xin đi. Người ta là chuyên gia giáo dục đặc biệt, tự dưng nhảy vào cái vũng bùn showbiz làm gì? Những việc cô ấy làm, có ngôi sao nào trong showbiz làm được không? Đừng lấy sở thích của bạn ra thách thức chuyên môn của người khác. ]

[Nhìn Weibo của cô ấy là thấy toát lên vẻ ấm áp rồi! Cố lên cô giáo Ôn!]

[Đến từ video của Kim Ban đây, xem ba lần khóc cả ba. Tụi nhỏ tội nghiệp quá, ông trời ơi ngó xuống mà xem... Mình khóc trôi cả nhà rồi. Cô giáo Ôn đúng là thiên thần. ]

[Có ai để ý cô ấy hoàn toàn để mặt mộc không? Mặt mộc mà đỉnh thế này, tôi xin đầu hàng. ]

[Đây mới là thần tượng đích thực. Chẳng phải mấy cô uốn éo trên sân khấu, mà là người trực tiếp đặt chân đến vùng núi, cúi xuống lau nước mắt cho những đứa trẻ. ]

[Cô giáo Ôn ơi, làm sao để trở thành tình nguyện viên cho quỹ của các cô vậy? Mình học chuyên ngành Phục hồi chức năng, năm nay tốt nghiệp, muốn góp một phần sức lực. ]

Đọc đến dòng này, lòng Ôn Ý Nùng chợt dâng lên một luồng hơi ấm.

Lướt thêm vài trang nữa, ánh mắt cô khựng lại, ngón tay cũng dừng hẳn.

[Muốn nổi tiếng đến thế cơ à, thực chất có phải muốn làm giáo viên đâu, chỉ muốn làm hot girl mạng bán hàng thôi. ]

[Tôi cá là có công ty quản lý mạng ký hợp đồng với cô ta rồi. Cứ chờ xem, vài bữa nữa lại bắt đầu livestream bán hàng cho mà xem. ]

[Cái video của Sở Giáo dục Kim Ban rõ ràng là dàn dựng, thế mà các người cũng tin à?]

[Bọn làm từ thiện bây giờ toàn thế cả thôi, làm một diễn mười, PR bản thân còn tận tâm hơn cả làm việc. Giáo viên giáo dục đặc biệt á? Haha nực cười, trong lòng đang toan tính cái gì thì chỉ có tự bản thân cô ta biết thôi~]

"..."

Ôn Ý Nùng cau mày.

Một lát sau, cô tắt màn hình, ném điện thoại sang một bên. Chiếc điện thoại rơi xuống lớp chăn lông vũ phát ra một tiếng "bịch" trầm đục.

Đúng lúc đó, cửa phòng tắm mở ra.

Hơi nước ùa ra từ khe cửa, mang theo mùi hương thanh mát của sữa tắm và hơi nóng của nước. Mạc Thiếu Thương bước ra, khoác trên mình chiếc áo choàng tắm màu xám sẫm, dây thắt hờ hững nơi vòng eo, cổ áo mở hé, để lộ hình xăm hắc xà vắt ngang dưới xương quai xanh. Tóc vẫn chưa khô hẳn, vài lọn lòa xòa trước trán.

Vừa lấy khăn lau những giọt nước đọng trên cổ, anh vừa tiến lại gần giường.

Chỉ thấy cô gái nhỏ trên giường phồng hai má, môi hơi bĩu ra, giữa hai hàng lông mày cau lại thành một nếp gấp, trông hệt như một chú sóc nhỏ vừa ăn vụng hạt dẻ, vừa đáng yêu lại vừa buồn cười.

Khóe môi Mạc Thiếu Thương khẽ cong lên một đườ.𝐧.𝐠 𝖈.𝖔n.ɢ rất nhẹ. Anh ngồi xuống mép giường, dẹp chiếc điện thoại sang tủ đầu giường, một tay vòng ra sau eo cô, nhấc bổng cô khỏi tư thế tựa lưng, ôm trọn vào lòng, để cô ngồi đối diện trên đùi mình.

Anh cúi xuống, sống mũi cao thẳng cọ nhẹ lên chiếc mũi nhỏ nhắn của cô, rồi lướt nhẹ qua chóp mũi.

"Sao thế?" Biểu cảm này của cô bé cưng nhà anh trông có vẻ không được vui cho lắm.

Ôn Ý Nùng trong lòng vẫn còn ấm ức. Cô không nói gì, ngồi thẳng lưng, tiện tay vớ lấy chiếc điện thoại trên tủ, mở khóa, lướt tìm lại mấy bình luận kém duyên vô cùng chướng mắt kia rồi dí thẳng màn hình vào mặt anh.

"Anh xem đi." Cô hậm hực nói.

Ánh mắt Mạc Thiếu Thương lướt nhanh qua màn hình, đọc lướt một lượt những lời bình luận đó.

Nét mặt anh chẳng hề thay đổi, anh rút điện thoại khỏi tay cô, đặt sang bên cạnh gối. Sau đó, anh vươn tay, nhẹ nhàng vén lọn tóc lòa xòa trước trán cô ra sau tai.

"Mạng xã hội sẽ khuếch đại vô hạn nhiều mặt của nhân tính, trong đó có cả tâm lý đố kỵ thường thấy nhất." Giọng anh đều đều, gần như chẳng mang theo chút cảm xúc nào.

"Đố kỵ á?" Ôn Ý Nùng nhíu mày, có chút không thể tin nổi, "Ý anh là, mấy kẻ bình luận dở hơi bảo em muốn làm hot girl mạng ấy, là do ghen tị với em sao? Đừng đùa nữa, em chỉ là một người dân đen bình thường, có gì mà đáng để ghen tị cơ chứ."

Mạc Thiếu Thương đăm đăm nhìn khuôn mặt cô gái trong ⓝg.ự.ⓒ.

Ánh đèn từ đầu giường hắt lại, nhuộm làn da mỏng manh, trắng nõn nà của cô thành một màu vàng mơ ấm áp, gần như trong suốt. Hàng mi cô rất dài, vẫn còn vương chút hơi ẩm sau khi tắm, lấp lánh dưới ánh đèn.

"Đương nhiên là có rồi." Anh nói, ánh mắt chầm chậm lướt qua từng đường nét trên khuôn mặt cô, "Cô giáo Ôn nhà anh, trình độ chuyên môn thì đứng đầu ngành, là chuyên gia giáo dục đặc biệt trẻ tuổi nhất kể từ khi Tinh Kiều thành lập. Quỹ từ thiện vừa ra mắt chưa đầy nửa năm, dự án đầu tiên đã tiến thẳng vào vùng núi Kim Ban, mang đến cơ hội can thiệp chuyên nghiệp cho bốn trẻ em đặc biệt chưa từng được tiếp nhận bất kỳ khóa huấn luyện phục hồi chức năng nào."

Ánh mắt Ôn Ý Nùng khẽ rung động, cô im lặng lắng nghe.

"Em nhiệt huyết, dịu dàng, tốt bụng, và dạt dào tình yêu thương... Ưu điểm của em, nhiều đến mức đếm không xuể."

Giọng điệu của anh từ đầu đến cuối không hề thay đổi, từng chữ một rớt xuống chắc nịch, mang theo một sức mạnh vô cùng thuyết phục.

Hai má Ôn Ý Nùng bỗng chốc ռ*ó*п*𝐠 𝐛ừ*𝓃*ℊ.

"Anh đúng là tình nhân trong mắt hóa Tây Thi. Anh thích em nên mới thấy em cái gì cũng tốt." Cô cúi đầu, ngón tay vô thức vẽ những vòng tròn viền cổ áo choàng tắm của anh, lẩm bẩm,

"Những điều anh nói đâu có đại diện cho suy nghĩ của người khác."

Mạc Thiếu Thương khẽ nói: "Anh chỉ nói sự thật thôi."

Ôn Ý Nùng ngước lên nhìn anh một cái rồi lại cúi xuống. Vành tai cô đỏ lựng, trong veo, hệt như hai phiến sứ mỏng được ráng chiều nhuộm đỏ.

"... Thôi được rồi, coi như anh nhắm mắt khen bừa, em cũng xin nhận vậy." Giọng cô nhẹ bẫng, 𝐦ề·〽️ 〽️ạ·ℹ️ hơn, rồi vươn tay ôm lấy cổ anh, vùi mặt vào hõm cổ, chóp mũi cọ nhẹ lên vùng da ấm áp bên sườn cổ, hít hà hương thơm thanh mát của sữa tắm.

Ôn Ý Nùng nhắm nghiền mắt, lặng thinh không nói thêm lời nào.

Một lát sau, cô lại cảm nhận được Mạc Thiếu Thương cúi xuống, đôi môi mỏng kề sát vành tai cô.

Anh thì thầm: "Nếu em thực sự khó chịu, anh sẽ bảo Lâm Khác thu thập bằng chứng, khởi kiện những kẻ đó vì tội phỉ báng."

"Thôi bỏ đi." Cơn buồn ngủ ập đến, Ôn Ý Nùng dụi mắt, ngáp một cái, lắc đầu lúng búng nói, "Toàn là những người xa lạ chẳng hề quen biết, miệng mồm của người ta, người ta thích nói gì thì nói. Thanh giả tự thanh, chẳng cần phải phân bua làm gì."

Mạc Thiếu Thương: "Bé cưng nhà anh rộng lượng thế cơ à?"

"Tất nhiên rồi." Ôn Ý Nùng mỉm cười, giọng điệu thoải mái, "Những cách họ diễn giải về em, chẳng chiếm nổi một phần vạn con người em, nhưng lại phản ánh trọn vẹn một trăm phần trăm bản chất của chính họ. Lòng dạ thế nào thì nhìn đời thế ấy, cư dân mạng chửi rủa em nhiều như vậy, nếu em cứ so đo từng người một thì sống mệt mỏi lắm."

Vừa nói, cô ngừng lại một chút, áp mặt lại vào nℊự*🌜 Mạc Thiếu Thương, dịu dàng nói tiếp, "Đời người ngắn ngủi, chúng ta nên dành thời gian cho những người, những việc xứng đáng. Anh thấy có đúng không?"

Mạc Thiếu Thương: "Ừ."

Ôn Ý Nùng áp mặt vào 𝐧ⓖự.c anh, bàn tay mở ra, áp sát vị trí trái tim anh.

Trái tim ấy đang đập mạnh mẽ và đều đặn trong tay cô.

"Việc tổ công tác tình nguyện của chúng ta bất ngờ nổi tiếng, tuy có mang lại cho em chút phiền toái, nhưng nhìn chung cũng là một chuyện rất tốt."

Vừa nói, những ngón tay của cô đã chạm đến cơ bụng của anh.

Mảng cơ bắp ấy rắn rỏi, chia khối rõ ràng, săn chắc và đầy sức mạnh, cảm giác sờ vào tuyệt vời đến khó tả.

Cô chớp mắt, cảm thấy thích thú, đầu ngón tay cứ trượt đi trượt lại giữa những rãnh cơ ấy, vờn quanh, nghịch ngợm không biết chán, "Ít nhất cũng giúp nhiều người biết đến cộng đồng trẻ em đặc biệt này hơn."

Cùng lúc đó, huyệt thái dương của Mạc Thiếu Thương bỗng giật giật.

Thực ra, từ khoảnh khắc cô xích lại gần, những sợi dây thần kinh trong cơ thể anh đã từng chút một căng lên. Đến giờ phút này, chúng đã căng đến cực hạn, chỉ cần thêm một chút lực nữa thôi là sẽ đứt phựt.

Cô cuộn tròn trong vòng tay anh, ấm áp, mềm nhũn, mang theo hơi nóng ẩm ướt của người vừa tắm xong, tựa như một chiếc bánh xốp thơm lừng vừa ra lò.

Từng khúc xương, từng giọt Ⓜ️á*⛎, từng dây thần kinh trong anh đều khao khát cô đến cồn cào.

Vốn đã bị khiêu khích đến mức ngứa ngáy trong lòng, đang cố kìm nén, thế mà cái cục cưng nhỏ bé trong tay lại còn chìa bàn tay mềm nhũn ra, coi cơ bụng của anh như một món đồ chơi, vừa n*n b*p vừa cào cấu...

Một ngọn tà hỏa bốc lên từ sâu thẳm tâm can, đôi mắt Mạc Thiếu Thương tối sầm lại. Anh vươn tay chộp lấy hai cổ tay thanh mảnh của cô gái, kéo tuột cô lại gần.

Cúi xuống phủ môi mình lên môi cô.

Đầu lưỡi anh cạy mở hàm răng cô, luồn sâu vào trong, thong thả lướt qua vòm họng trên, sau đó quấn lấy lưỡi cô, kéo về phía mình. Cô bị anh ⓗ_ô_n đến mức cả người ngửa ra sau, cổ tay vẫn bị anh nắm chặt không sao vùng vẫy được, eo lại được tay kia của anh đỡ lấy, hoàn toàn không có đường lui.

"Ưm..." Ôn Ý Nùng chưa kịp phản ứng, mở to mắt định phản kháng, nhưng mọi lời nói và nhịp thở đều đã bị anh nuốt trọn.

Mạc Thiếu Thương ♓·ô·п cô thật sâu, nụ 𝖍_ô_𝓃 nóng rực như lửa, thiêu đốt cô gái của anh.

Chẳng mấy chốc, Ôn Ý Nùng cũng dần đắm chìm, đôi mắt trong veo từ từ phủ một lớp sương mờ ươn ướt, đờ đẫn, lạc lõng, hoàn toàn chìm đắm trong nụ 𝒽·ô·п dồn dập, kín mít này.

Màn đêm ngoài cửa sổ ngày một dày đặc, chẳng biết từ lúc nào đã nổi gió.

Những đám mây đen kịt che khuất ánh trăng.

Tấm nệm dưới lưng Ôn Ý Nùng lún xuống một khoảng, mái tóc cô xõa tung trên gối, sắc đen ẩm ướt in hằn trên nền vỏ gối trắng muốt, tựa như một bức tranh thủy mặc chưa kịp khô.

Mạc Thiếu Thương đăm đăm nhìn cô.

Khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng của cô ngoảnh sang một bên, cắn chặt một góc gối, cố gắng kìm nén những tiếng r*n r* ngọt ngào chực trào ra khỏi cổ họng. Hàng mi cô khẽ rung rinh, kiều diễm, ư.ớ.т á.ⓣ.

Đôi mắt Mạc Thiếu Thương sâu hun hút, không thấy đáy.

Phải dùng từ ngữ nào để diễn tả mớ cảm xúc phức tạp đến tột độ này đây?

Cô gái của anh giờ đây đã trở thành biểu tượng trong lĩnh vực giáo dục đặc biệt. Các phương tiện truyền thông chính thống ghi nhận thành tựu của cô, đưa tin về cô, tán dương cô. Vô số người biết đến cô đều kính trọng và ngưỡng mộ cô.

Anh chân thành vui mừng vì cô, và cũng chân thành tự hào về cô.

Nhưng...

Mặt khác, anh lại ích kỷ muốn chiếm cô làm của riêng.

Không muốn cho quá nhiều người nhìn thấy cô gái của anh, nhìn thấy vẻ đẹp của cô, sự lương thiện của cô, cũng như sự ấm áp đủ sức làm tan chảy cả núi băng tuyết trên người cô.

Chỉ có 𝖙ⓗầ●𝖓 ⅼ1●ռ●h mới thấu, biết bao lần tỉnh giấc giữa đêm khuya, ngắm nhìn cô say giấc nồng trong vòng tay, anh lại nảy sinh những ý nghĩ cực đoan và b*nh h**n.

Anh muốn giấu cô đi, giấu vào một chốn thâm sơn cùng cốc nào đó, hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài.

Giấu vào một thế giới chỉ có anh và cô.

Để đôi tai cô chỉ nghe được tiếng anh, đôi mắt cô chỉ nhìn thấy anh, và cơ thể cô chỉ thuộc về anh...

Cơn cuồng phong đêm tối hòa cùng những cơn sóng tình cuồn cuộn ập đến.

Như một trận sóng thần nuốt chửng lấy toàn bộ con người Ôn Ý Nùng.

Trong cơn ɱ·ê Ⓜ️·@·𝖓, cô như rơi vào một giấc mộng sâu thẳm.

Phía bên kia.

Chất giọng mềm nhũn, ngọt ngào luồn vào tai Mạc Thiếu Thương, đôi mắt đẫm lệ, ngơ ngác, mơ màng in sâu vào đồng tử anh.

Anh khẽ bật cười.

Đôi khi anh thấy, cục cưng của mình đáng yêu đến không gì sánh nổi.

Dùng giọng điệu này nài nỉ xin tha, dùng vẻ mặt này ngước nhìn anh.

Thật đáng thương đến cực điểm.

Nhưng cô càng làm vậy, anh lại càng muốn xé nát cô ra, muốn dung hòa cô vào từng tấc xương tủy và sinh mệnh của chính mình.

Sự van xin ấy chẳng những không dập tắt được ngọn lửa tình, mà ngược lại, còn như châm thêm dầu vào lửa, khiến ngọn lửa d*c v*ng càng bùng cháy mãnh liệt hơn.

Mạc Thiếu Thương cúi xuống, m*t mát đôi môi đỏ mọng, 𝖍-é 𝖒-ở của cô gái, nuốt trọn những tiếng nức nở, r*n r* chực trào ra khỏi miệng cô, yêu thương cô một cách cuồng dại và sâu đậm hơn bao giờ hết.

Ôn Ý Nùng không chịu nổi nữa, bật khóc nức nở.

Giữa cơn mênh mang nửa tỉnh nửa mơ, cô lờ mờ nghe thấy tiếng thì thầm khàn đục của người đàn ông bên tai.

"Nùng Nùng, Nùng Nùng..." Anh gọi tên cô, mang theo sự quyến luyến và thâm tình thấm tận xương tủy, "Bảo bối yêu dấu của anh, anh phải làm sao với em bây giờ?"

Ôn Ý Nùng không đáp lời.

Cô đã không còn chút sức lực nào để lên tiếng nữa. Cô chỉ cảm thấy ý thức của mình đang từ từ chìm nghỉm trong vầng sáng trắng xóa, tựa như một con thuyền nhỏ chở đầy ắp hàng hóa, cuối cùng lặn sâu vào đại dương tĩnh lặng với những dòng hải lưu ấm áp bủa vây...

Thoáng cái đã đến ngày thứ Sáu.

Bầu trời Kinh Hải xanh thăm thẳm như vừa được gột rửa, không gợn mây, không vương sương mù, chỉ có một dải xanh biếc trải dài vô tận từ chân trời này sang chân trời khác. Ánh nắng tràn qua lớp cửa kính sát trần, sưởi ấm cả mặt sàn gỗ trong phòng trò chơi đến mức hơi ⓝ*óⓝ*𝐠 𝖗*🔼*𝐧.

Ôn Ý Nùng và Eric ngồi đối diện nhau trên tấm thảm, xung quanh vương vãi vài khối đất nặn đủ màu sắc.

Hôm nay, tâm trạng của cậu nhóc Eric có vẻ rất tốt.

Được Ôn Ý Nùng hướng dẫn, cậu bé dùng đất nặn màu đỏ và vàng nặn thành một dải dài, rồi cuộn tròn lại tⓗà●𝐧●𝐡 hì●𝖓●ⓗ một bông hoa.

Cậu nhóc nhìn chằm chằm bông hoa ấy mấy giây, rồi giơ lên trước mặt Ôn Ý Nùng.

Đôi mắt Ôn Ý Nùng cong t𝖍à𝐧·𝐡 h·ì·n·♓ bán nguyệt, ngạc nhiên vui mừng: "Wow, tặng cho cô à?"

Eric không nói gì. Cậu bé với tay nắm lấy tay Ôn Ý Nùng, đặt bông hoa vào lòng bàn tay cô, rồi lại cúi gằm mặt, tiếp tục chơi nốt phần đất nặn còn lại.

Ôn Ý Nùng mừng ra mặt.

Dạo gần đây, tình trạng của Eric tiến triển rất tốt, tương tác với cô cũng nhiều hơn. Cậu bé thỉnh thoảng lại chủ động nhìn cô, thời gian giao tiếp bằng ánh mắt cũng kéo dài hơn hẳn.

Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại chợt vang lên.

Reng reng reng.

Cô lôi điện thoại từ trong túi ra, màn hình hiển thị cuộc gọi đến từ Tô Uyển Hân.

"Cô Tưởng." Cô ngước nhìn Tưởng Dung đang ngồi bên cạnh Eric, chỉ chỉ vào chiếc điện thoại, hạ giọng, "Cô trông Eric giúp tôi một lát nhé, tôi ra ngoài nghe điện thoại rồi vào ngay."

Tưởng Dung hiểu ý, giơ tay ra hiệu "OK".

Ôn Ý Nùng đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, cẩn thận đặt bông hoa đất nặn lên bệ cửa sổ, đúng chỗ ánh nắng chiếu vào.

Cô bắt máy, cười bảo: "Alo bạn hiền, có chuyện gì thế?"

"Thế nào rồi, thế nào rồi? Đã chuẩn bị xong xuôi cả chưa?" Giọng Tô Uyển Hân từ đầu dây bên kia vang lên, mỗi âm tiết đều rộn ràng sự phấn khích không giấu giếm được, y hệt như trẻ con mong đến Tết vậy.

Ôn Ý Nùng chớp chớp mắt."Chuẩn bị gì cơ?"

Tô Uyển Hân cạn lời, suýt nữa thì tức điên vì con bạn ngơ ngác bẩm sinh này, "Cậu bảo chuẩn bị gì! Hôm nay không phải ngày cậu và vị sếp lớn nhà cậu đi đăng ký kết hô·𝐧 sao? Đừng bảo là cậu quên béng rồi đấy nhé!"

"À, cậu nói chuyện này á." Ôn Ý Nùng bừng tỉnh, phì cười: "Làm gì có chuyện đó, tớ đâu có đứt dây thần kinh nào đâu. Chuyện trọng đại thế này sao tớ quên được."

"Thế giờ cậu đang làm cái quái gì đấy? Đã thay đồ chưa? Trang điểm xong chưa? Đã gặp phó nháy chưa? Định mặc gì? Cái link shop tớ gửi cậu hôm nọ cậu xem chưa? Váy ở đó đẹp cực, lên hình bao lung linh, quan trọng nhất là chất lượng tuyệt hảo, cậu chốt đơn được mấy bộ rồi?"

Tô Uyển Hân dồn dập hỏi, tuôn ra một tràng như súng liên thanh.

"... Chưa có gì hết." Ôn Ý Nùng cười, giọng đều đều, "Sáng nay tớ còn có giờ dạy mà, vừa mới xong tiết cho Eric đây."

Lần này, đầu dây bên kia của Tô Uyển Hân chìm vào khoảng không tĩnh lặng trọn hai giây đồng hồ.

Qua sóng điện thoại, Ôn Ý Nùng gần như có thể nghe rõ mồn một tiếng hít sâu của cô bạn thân, sâu thẳm, gắng sức, hệt như đang bơm căng một quả bóng bay chực n-ổ 𝖙𝖚𝐧-🌀.

"Lạy chúa tôi, đại tiểu thư của tôi ơi!" Giây tiếp theo, tiếng Tô Uyển Hân lại vang lên, lạc tông, ré thé lên sắp đứt hơi, "Hôm nay cậu đi đăng ký kết h-ô-𝓃 đấy! Kết 𝖍●ô●𝖓 mà còn tâm trí đâu đi làm nữa!"

"Chỉ là đi đăng ký thôi mà, đâu phải tổ chức đám cưới chính thức, ảnh hưởng gì đến công việc thường ngày đâu." Ôn Ý Nùng chuyển điện thoại sang tay khác, liếc nhìn bông hoa đất nặn trên bệ cửa sổ, ánh nắng chiếu rọi những cánh hoa làm chúng lấp lánh mờ ảo, "Tớ và Mạc Thiếu Thương hẹn nhau hai giờ chiều ở cửa Cục Dân chính, yên tâm đi, không trễ đâu."

Tô Uyển Hân: "Thế thợ chụp ảnh theo thì sao? Lần trước tớ vừa giới thiệu cho cậu cô bạn của tớ đấy, tay nghề xịn xò lắm, cậu hẹn cô ấy chưa?"

"Mấy hôm nay bận quá, tớ chưa hẹn." Ôn Ý Nùng bảo, "Lúc đó tớ lấy điện thoại tự 𝐬-ư-ớ𝓃-𝖌 vài tấm là được, không sao đâu."

"Cậu! Thôi kệ cậu, tớ chịu thua cậu rồi." Giọng Tô Uyển Hân từ phát điên chuyển sang buông xuôi, rồi từ buông xuôi đành cam chịu, hoàn toàn bó tay, "Nhớ mặc áo hở cổ một chút, lên hình cho đẹp. Son thì chọn màu trầm, kết hợp với phông nền Cục Dân chính cho sang. Đừng có mặc mấy bộ quần áo vải lanh màu sắc nhợt nhạt của cậu nữa, lên ảnh trông thiếu sức sống lắm. Còn nữa..."

"Được rồi được rồi, biết rồi thưa cô nương." Ôn Ý Nùng cười cắt ngang lời cô bạn, "Yên tâm, tớ sẽ không để mặt mộc đi đăng ký kết ♓ô●ռ đâu."

Cúp điện thoại, cô đứng bên cửa sổ, cẩn thận nâng niu nhặt bông hoa đất nặn lên.

Lúc này, tiếng của Tưởng Dung vang lên từ phía sau.

"Cô Ôn, cũng gần đến giờ rồi, cô cứ đi lo việc của mình đi, Eric ở đây để tôi lo."

Ôn Ý Nùng quay lại, cười tươi gật đầu, bước ra khỏi phòng đồ chơi.

Hai giờ chiều ở Kinh Hải, ánh nắng rực rỡ chan hòa.

Trước cổng Cục Dân chính.

Mạc Thiếu Thương đứng dưới tán cây ngân hạnh, khoác trên mình bộ vest đen cắt may sắc sảo, bên trong là áo sơ mi trắng tinh khôi, không thắt cà vạt, chiếc cúc áo trên cùng buông lỏng đầy hờ hững.

Cặp kính gọng vàng ngự trên sống mũi, ánh nhìn phía sau lớp kính xuyên qua ranh giới giữa bóng râm và tia nắng, hướng về nơi có cô gái đang chạy tới.

Đầu đằng kia, Ôn Ý Nùng cũng đã nhìn thấy Mạc Thiếu Thương.

Ngay khoảnh khắc bước xuống xe, ánh mắt cô lập tức bị anh thu hút.

Anh quá đỗi nổi bật.

Vóc dáng hoàn mỹ, ngũ quan tuấn tú, khí chất lại cao quý, vượt trội. Đứng giữa dòng người tấp nập trước cổng Cục Dân chính, anh hệt như một chú cá biển sâu vô tình bị thả vào bể cá cảnh, lạc lõng, chói mắt đến mức không ai có thể làm ngơ.

Tâm trạng bỗng chốc trở nên hồi hộp.

Ôn Ý Nùng khẽ đỏ mặt, bất giác đẩy nhanh tốc độ, bước vội đến trước mặt anh, ngẩng khuôn mặt lên.

Ánh nắng xuyên qua kẽ lá ngân hạnh phía sau lưng anh, in xuống gương mặt anh những đốm sáng màu vàng ươm. Đôi mắt xanh đen của người đàn ông sáng rực lên giữa những vệt sáng ấy.

"Anh đợi lâu chưa?" Cô hỏi.

"Vừa tới thôi." Anh đáp.

Xạo thật. Nhìn là biết anh đã đợi ở đây khá lâu rồi.

Ôn Ý Nùng mím môi cười, không vạch trần Mạc Thiếu Thương, chỉ tiến lên nắm lấy tay anh, cả hai cùng sánh vai bước vào sảnh lớn.

Hai mươi phút sau, đôi uyên ương bước ra khỏi Cục Dân chính.

Trên tay Ôn Ý Nùng giờ đã có thêm một cuốn sổ nhỏ màu đỏ rực.

Cô đứng trên bậc thềm, giơ cuốn sổ nhỏ lên đón ánh nắng, mở ra, ngắm nhìn dòng tên mình và anh song hành trên trang giấy.

Ánh nắng đậu trên trang bìa đỏ thắm, làm bừng sáng cả biểu tượng quốc huy mạ vàng. Cô rũ mắt nhìn nó, nét mặt tràn ngập niềm hân hoan dịu dàng.

Mạc Thiếu Thương đứng cạnh cô, cúi đầu ngắm nhìn sườn mặt thanh tú của cô gái. Cô có chuốt mascara, hàng mi dưới nắng chuyển sang màu nâu nhạt, cong vút nhẹ nhàng, phần ngọn mi mang một vẻ trong trẻo thanh thoát.

"Ngày đi đăng ký kết 𝐡*ô*n*, mà vẫn cố chấp dạy xong tiết cho Eric." Anh bỗng cất tiếng, giọng điệu nhạt nhẽo, "Tinh thần yêu nghề kính nghiệp của cô Ôn quả thật khiến người ta phải cảm động."

Ngón tay đang lật trang giấy của Ôn Ý Nùng khựng lại, cô ngước mắt nhìn sang bên cạnh.

Khuôn mặt người đàn ông lạnh tanh, giọng điệu chua loét, chẳng hiểu dây thần kinh nào lại chập mạch rồi.

Cô chớp chớp mắt, gấp cuốn sổ nhỏ màu đỏ lại, ôm trước 𝓃·𝖌·ự·𝐜, ánh mắt dần chuyển sang vẻ khó hiểu.

Mạc Thiếu Thương thì vẫn trân trân nhìn vào mắt cô, giọng điệu lạnh lùng tiếp lời: "Xin hỏi, cô Ôn định đăng ký xong là quay lại ngay vị trí công tác, tiếp tục kề cận bên bé Eric của cô sao?"

Mãi đến lúc này Ôn Ý Nùng mới chợt nhận ra, cuối cùng cô không nhịn được mà bật cười khúc khích.

"Này, thưa ngài, rốt cuộc là ngài đang khó chịu chuyện gì thế?" Cô cười một hồi lâu mới miễn cưỡng nín được, đưa tay quệt vệt nước mắt nơi khóe mi, dở khóc dở cười nói tiếp, "Eric là cháu ruột của anh, với tư cách là bác sĩ phục hồi chức năng riêng kiêm thím ruột của thằng bé, em dành nhiều tâm huyết và công sức cho thằng bé, anh đáng lẽ phải thấy vui mới đúng chứ?"

"Anh đương nhiên là vui rồi." Mạc Thiếu Thương mặt không biến sắc, "Nhưng không phải là vào cái ngày em đăng ký kết 𝖍ô.𝖓 với anh."

Ôn Ý Nùng đăm đăm nhìn người đàn ông trước mặt.

Cô cuối cùng cũng nhận ra, sếp lớn đang ghen tị.

Cô âm thầm suy tính trong đầu, rồi vươn hai tay ra, ôm lấy cánh tay anh, kéo nó áp sát vào ⓝ𝖌.ự.🌜 mình, khẽ đung đưa.

"Thôi nào, đừng giận dỗi nữa mà." Đôi mắt cô sáng lấp lánh, nụ cười rạng rỡ như đóa hoa, "Tối nay em mời anh ăn bữa tối dưới ánh nến, chúc mừng hai đứa mình chính thức bước sang một chương mới của cuộc đời. Anh thấy sao nào?"

Mạc Thiếu Thương vẫn im lặng, rũ mắt nhìn cô.

Một lúc sau, cô gái xích lại gần hơn, kiễng chân lên, áp sát khuôn mặt mình ngang cằm anh, đôi mắt to chớp chớp hai cái, hàng mi cong vút 〽️ề_ⓜ mạ_ℹ️ như sương mù, sượt nhẹ qua đường xương hàm góc cạnh của anh.

"Lên tiếng đi nào." Cô dịu dàng thì thầm, "Được không hả, ông xã thân yêu của em?"

Nghe thấy cái danh xưng vừa ✞_♓â_ⓝ ⓜ_ậ_† vừa êm ái ấy, Mạc Thiếu Thương khẽ nhướng mày, cuối cùng cũng phải đầu hàng.

Anh đưa tay lên khẽ bóp mũi cô, hạ giọng, bất lực xen lẫn nuông chiều đáp lại cô: "Được."

Chương (1-102)