Truyện:Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Chương 084

Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ
Trọn bộ 102 chương
Chương 084
0.00
(0 votes)


Chương (1-102)

 Đầu óc đang váng vất, Ôn Ý Nùng hoàn toàn chẳng nghe lọt tai người đàn ông này đang nói gì. Mạc Thiếu Thương cũng chẳng buồn chấp nhặt với cô.

Cho cô uống thuốc xong, anh nhẹ nhàng đỡ cô nằm lại xuống giường, rồi đi vào phòng tắm lấy một chiếc chậu sạch, xả đầy nước nóng. Nước trong chậu vừa đầy. Anh nhúng tay vào, đầu ngón tay khẽ khuấy hai vòng, cảm nhận nhiệt độ từ từ lan từ đầu ngón tay vào lòng bàn tay. Nóng quá sẽ làm kích ứng làn da đang sốt của Ôn Ý Nùng, còn lạnh quá lại chẳng có tác dụng hạ nhiệt vật lý. Anh thử đi thử lại ba lần, đến khi chắc chắn nhiệt độ đã vừa vặn mới bưng chậu nước đi về phía giường.

Lúc này, Ôn Ý Nùng đang nửa nằm nửa ngồi tựa vào đầu giường, chăn kéo cao đến 𝐧-𝖌-ự-↪️, hai tay để ngoài, ngón tay vô thức vò vò mép chăn. Cô dùng đôi mắt mơ màng, đờ đẫn nhìn chằm chằm anh. Cô thấy người đàn ông bưng một chậu nước nóng đi tới, thấy anh vắt kiệt khăn, lật đi lật lại mảnh vải ấm áp được gấp vuông vắn trong tay, rồi cúi người ngồi xuống mép giường cạnh cô.

"Thôi, không cần đâu anh." Giọng cô vẫn còn khàn đặc vì ốm, nghe như tiếng giấy nhám chà xát, chữ nào cũng thô ráp, "Hôm qua em vừa tắm rồi..."

Mạc Thiếu Thương ngước mắt lên, ánh nhìn lướt qua đôi má đỏ ửng của cô.

"Anh không định tắm rửa cho em, " Anh áp chiếc khăn lên cánh tay trần của cô, bắt đầu lau chậm rãi từ cổ tay ngược lên theo đường tĩnh mạch mỏng manh ở mặt trong cánh tay, "Anh đang hạ sốt vật lý cho em."

Ôn Ý Nùng hé miệng, định nói thêm gì đó. Cái đầu đang váng vất vì sốt của cô quả thực đã soạn sẵn vài câu từ chối, chúng đang xếp hàng ngay trên đầu lưỡi, chỉ đợi một tiếng hô là tuôn ra.

Thế nhưng hơi nóng từ chiếc khăn đã lan từ cánh tay lên vai. Khoảnh khắc hơi nước bốc lên mang theo một phần sức nóng khó chịu trong người, không thể phủ nhận rằng cảm giác ấy thật sự rất dễ chịu. Dễ chịu đến mức mấy lời từ chối cô vừa xếp hàng trong đầu chưa kịp bật ra, đã bị một cơn buồn ngủ lười biếng ùa lên từ sâu thẳm cơ thể cuốn trôi sạch sành sanh. Thế là cô đành ngậm miệng lại, để mặc người đàn ông tiếp tục công việc.

Chiếc khăn ấm áp và ⓜ-ề-ⓜ 𝐦-ạ-i. Áp lên da, cô có cảm giác như ai đó đang dùng một đám mây ngậm đầy ánh nắng để nhẹ nhàng lau mát cho mình. Hơi nước rịn ra từ những sợi vải, bám trên bề mặt da rồi từ từ, đều đặn bay hơi. Mỗi một phần hơi nước bay đi lại cuốn theo một phần sức nóng khó chịu trong cơ thể cô. Ôn Ý Nùng thoải mái khẽ cong khóe môi.

Cơn sốt nhẹ khiến đầu óc cô không được tỉnh táo cho lắm. Cô k𝐡●é●𝐩 ⓗ●ờ mắt, tầm nhìn vô thức dõi theo từng cử động của anh. Trong tầm mắt, anh cầm chiếc khăn, lau đi lau lại trên vai, trên cánh tay, bên sườn cổ cô. Động tác nhẹ nhàng đến cùng cực, như thể sợ làm cô đau. Lúc lau cổ, anh thậm chí còn cố ý né đi vùng da mỏng manh và nhạy cảm nhất...

Khi đã hồi lại chút sức lực, Ôn Ý Nùng rướn mi mắt, dời tầm nhìn từ những ngón tay của người đàn ông lên khuôn mặt anh. Càng nhìn, cô càng không nhịn được thầm cảm thán trong lòng như một đứa mê trai. Anh đẹp trai thật đấy. Từ đường gập của xương mày, độ cao của sống mũi, cho đến đường nét góc cạnh của xương hàm, từng đ*ư*ờ*𝓃*𝐠 c𝑜n*𝐠 đều được ánh đèn chia cắt thành hai mảng sáng tối, tạo nên một vẻ đẹp hoàn hảo không tì vết.

Ôn Ý Nùng bất giác mỉm cười. Nụ cười này chẳng mang ý nghĩa đặc biệt nào cả, đơn thuần chỉ là phản ứng vui vẻ tự nhiên do cơ thể tiết ra trong lúc đang sốt nhẹ. Cô nhìn có phần say sưa. Cũng không biết là do sốt hay vì nguyên cớ nào khác.

"Rossalini." Bất chợt, Ôn Ý Nùng cất tiếng gọi thật khẽ.

"Ừ." Anh vẫn không dừng tay, đang đưa chiếc khăn từ xương quai xanh lên vai cô.

Cô gái hỏi anh: "Anh có biết hát không?"

Động tác của Mạc Thiếu Thương hơi khựng lại. Chiếc khăn lơ lửng trên hõm vai cô một tích tắc rồi tiếp tục trượt xuống, qua bắp tay, qua khuỷu tay.

"Sao tự dưng lại hỏi chuyện này?" Mạc Thiếu Thương nhạt giọng hỏi.

Cô gái nhỏ đang sốt đến mơ hồ. Nghe câu hỏi của anh, cô ngóc mặt lên khỏi chăn, nở nụ cười đầy vẻ trẻ con, trông ngốc nghếch hệt như một đứa trẻ vừa thức giấc ngủ trưa, vẫn chưa phân định rõ ranh giới giữa mơ và thực.

"Bởi vì ở góc độ vừa nãy, " cô giơ tay lên, làm điệu bộ ướm thử trong không trung, đầu ngón tay vừa khéo đóng khung khuôn mặt nhìn nghiêng của anh, "Anh trông hơi giống một nam ca sĩ người Đức ở Hollywood. Anh ấy hát hay lắm."

Vừa nói, đôi mắt cô híp lại thành hai vầng trăng khuyết, hai gò má ửng đỏ vì bệnh cũng theo nếp nhăn đuôi mắt mà lan tỏa, hệt như một đóa hoa súng bung nở trong gió. Nghe vậy, hai hàng lông mày của Mạc Thiếu Thương khẽ chau lại một cách khó nhận ra.

Dám lấy người đàn ông khác ra so sánh với anh?

Anh dừng động tác trên tay, cúi người kề sát vào cô gái trên giường hơn một chút. Ánh sáng đèn bàn hắt từ phía sau lưng anh tới, phủ lên khuôn mặt anh một quầng bóng tối mờ ảo, nhập nhằng.

Chỉ có đôi con ngươi màu xanh đen là rực sáng như hai đốm lửa ma trơi, tối tăm đến mức mang theo vài phần nguy hiểm. Thế nhưng, con người nhỏ bé đang sốt đến lơ mơ này lại chẳng hề hay biết gì về sự không hài lòng của anh.

Đôi mắt mờ sương ươn ướt của cô chớp chớp, tiếp tục dùng ánh mắt ngây thơ vô số tội nhìn anh, thậm chí còn đưa tay ra, chạm nhẹ vào nếp nhăn giữa hai đầu lông mày anh, thắc mắc: "Anh chau mày làm gì thế? Nam ca sĩ đó không chỉ hát hay mà còn đẹp trai nữa... Tuy không bằng anh, nhưng cũng không kém anh là bao đâu."

"..." Mạc Thiếu Thương cạn lời. Thôi bỏ đi. Cô đang ốm. Anh so đo làm gì với một cô nhóc đang sốt đến mức lú lẫn cơ chứ?

Mặc dù ngay lúc này, ngọn lửa h*m m**n trong lòng Mạc Thiếu Thương lại bắt đầu rục rịch, hận không thể đè nghiến cô xuống giường ngay tức khắc, 𝖍ô_ռ đến mức ngạt thở, làm đến mức cô khóc lóc van xin. Nhưng kẻ khoác lác vẫn còn chút lương tâm này quyết định nhịn thêm chút nữa.

Mạc Thiếu Thương đứng thẳng dậy, nhúng chiếc khăn vào chậu nước vò lại. Tiếng nước chảy róc rách nghe rõ mồn một trong căn phòng ngủ tĩnh lặng. Bên ngoài cửa sổ, gió đông lạnh buốt luồn lách qua những cành ngô đồng trơ trụi, cuốn phăng vài chiếc lá úa cuối cùng rơi lả tả xuống lối đi lát đá trong vườn. Một lát sau, chiếc khăn nhúng đẫm nước được vắt kiệt, gấp lại gọn gàng.

Anh vén một góc chăn lên, đắp chiếc khăn ấm lên bắp chân nõn nà của cô gái. Vùng da ấy đang âm ỉ ռó𝐧-ℊ г-🔼-ռ vì sốt, vừa áp chiếc khăn ấm vào, cô liền thở phào một tiếng đầy sảng khoái.

"Anh chưa từng học bài bản." Bất thình lình, một giọng nói đều đều cất lên trong không gian tĩnh mịch.

Ôn Ý Nùng chớp chớp mắt. Ngây ra mất hai giây, cô mới ngộ ra ẩn ý đằng sau câu nói ấy, chưa học bài bản, không có nghĩa là không biết hát.

"Nói cách khác là, " cô nghiêng đầu, vài lọn tóc mai lòa xòa buông thõng bên má, "Anh biết hát hả?"

Mạc Thiếu Thương liếc cô một cái, không phủ nhận cũng chẳng khẳng định, anh nhấc chiếc khăn khỏi bắp chân cô, thả vào chậu nước vò nhẹ rồi vắt ráo.

"Wow." Đằng này, Ôn Ý Nùng vẫn còn đang chìm đắm trong niềm vui 💲·ướ·𝖓·𝖌 khi biết anh có thể hát. Cô chân thành cảm thán, âm cuối kéo dài, mang theo sự tán dương không hề giấu giếm, "Anh biết vẽ, biết đánh đàn piano, biết thiết kế... vậy mà lại còn biết cả hát nữa? Anh giỏi thật đấy."

Vừa dứt lời, bỗng nhiên chân cô lạnh toát, người đàn ông lật tung một góc chăn lên. Ngay sau đó, chiếc khăn ấm áp áp thẳng vào vùng đùi non m.ề.ⓜ Ⓜ️.ạ.ï, trắng ngần của cô. Vùng da đó quá mỏng, quá nhạy cảm, dưới ánh đèn thậm chí còn có thể nhìn thấy những mạch m_á_υ li ti màu xanh.

Bình thường lúc tắm, chính Ôn Ý Nùng cũng chẳng dám kỳ cọ mạnh tay. Lúc này, hơi ấm của chiếc khăn thấm qua lớp da mỏng truyền vào cơ thể cô, rất nhanh đã khơi dậy một cơn ngứa ngáy khó tả. Không phải cơn ngứa ngoài da, mà giống như lan ra từ sâu trong cơ bắp, tê dại, râm ran, hệt như có hàng ngàn con kiến nhỏ xíu đang di cư trong huyết quản cô.

Ôn Ý Nùng ngứa đến mức khó chịu, theo bản năng định rụt hai chân lại. Vừa mới động đậy, những khớp ngón tay mạnh mẽ của người đàn ông đã siết lại, nắm chặt lấy mắt cá chân thanh mảnh của cô, kìm giữ cô lại.

"Đừng nhúc nhích." Anh cất giọng nhạt nhẽo. Khí chất người đàn ông lạnh lùng, toát ra vẻ uy nghi không tự chủ của một người nắm quyền lực cao. Chỉ ba từ nhẹ tựa lông hồng nhưng sức răn đe lại vô cùng mãnh liệt. Theo bản năng tự vệ của mọi sinh vật trong tự nhiên, dù đang sốt nhẹ, Ôn Ý Nùng cũng ngoan ngoãn nằm im, không dám cựa quậy thêm. Mười ngón chân trắng muốt hồng hào rúc dưới lớp ga trải giường, lén lút cuộn tròn lại.

Mạc Thiếu Thương di chuyển chiếc khăn từ đùi non xuống khoeo chân, rồi từ khoeo chân xuống bắp chân cô. Mỗi khi đi qua một khu vực tập trung nhiều mạch ⓜ.á.𝐮 lớn, anh lại dừng lâu hơn một chút, để nhiệt độ từ khăn nóng xuyên qua da, giúp cơ thể cô tản nhiệt. Thành thật mà nói, thao tác của anh không hề điêu luyện. Và anh cũng chẳng phải người thường xuyên làm những việc này. Nhưng Ôn Ý Nùng nhìn người đàn ông này, lại cảm thấy ngay cả động tác vắt khăn của anh cũng thật bắt mắt, làm người ta mãn nhãn.

Căn phòng ngủ chìm vào tĩnh lặng khoảng mười giây. Mạc Thiếu Thương nhúng ngón tay thử nước trong chậu, thấy đã hơi nguội, liền định đi thay chậu nước nóng mới. Vừa đứng lên, anh đã bị một lực kéo nhè nhẹ giữ lại. Anh chững lại bước chân, ngoái đầu nhìn, chỉ thấy vài ngón tay thon thả, trắng trẻo đang túm chặt lấy ống tay áo sơ mi của mình.

Ánh mắt Mạc Thiếu Thương trượt dọc theo những ngón tay ấy lên trên, nhìn thẳng vào chủ nhân của chúng. Cô gái nửa nằm trên giường, suối tóc đen mượt áp sát hai bên gò má. Đôi mắt cô long lanh nước, nhìn anh với vẻ yếu ớt đặc trưng của người bệnh, xen lẫn vài phần hoang mang của một con thú nhỏ đi lạc. Ánh mắt ấy thật 𝐦●ề●m 𝐦●ạ●ⓘ, êm ái, giống như một nắm bông vừa được phơi khô dưới nắng.

"Anh đi đâu đấy?" Cô gái nghiêng đầu, mở lời, chất giọng pha lẫn tiếng nghẹt mũi ồm ồm, nghe đáng thương vô cùng, "Mạc Thiếu Thương, em khó chịu, em muốn anh ở lại với em."

Mấy chữ mềm mỏng nũng nịu ấy như chiếc lông vũ vô hình, khẽ lướt qua sợi dây đàn trong tim Mạc Thiếu Thương. Nét mặt anh bỗng chốc trở nên dịu dàng hẳn. Giống như có dòng suối ấm áp rỉ ra từ sâu thẳm trong xương tủy, từng lớp từng lớp lan tỏa, làm tan chảy từng đường nét góc cạnh, lạnh lùng trên khuôn mặt anh. Mạc Thiếu Thương quay người ngồi xuống cạnh cô, cầm lấy bàn tay nhỏ bé đang túm chặt tay áo mình, đưa lên môi, đặt một nụ ♓_ô_ⓝ phớt nhẹ.

"Được." Đầu ngón tay anh khẽ v**t v* mái tóc cô, vén vài lọn tóc lòa xòa trước trán ra sau tai, "Anh ở đây với em."

Nghe câu nói này, cô nhóc dường như thấy an tâm, mỉm cười với anh. Nụ cười của cô thường ngày luôn rạng rỡ, tràn trề sức sống, nhưng lúc này, nụ cười ấy rõ ràng đã vương chút mệt mỏi rã rời.

Tiếp đó, cô lại áp khuôn mặt nhỏ nhắn vào lòng bàn tay rộng lớn của anh, cọ cọ nhẹ nhàng như một chú mèo con. Mạc Thiếu Thương cúi người sát lại gần cô hơn, giọng nói dịu dàng: "Nhắm mắt lại đi em."

Cục cưng nhỏ có vẻ ngơ ngác, như chưa hiểu ý anh, ngước đôi mắt ướ*𝖙 á*ⓣ nhìn anh.

"Đang bệnh thì phải nghỉ ngơi nhiều, cơ thể mới mau khỏe lại được." Anh chăm chú nhìn cô, ánh mắt vô cùng dịu dàng, mặt biển xanh đen thăm thẳm trong mắt anh tĩnh lặng lạ thường, chỉ có sắc xanh sâu lắng và bao la, "Ngoan nào, nhắm mắt lại. Anh sẽ ở ngay đây với em."

Hàng mi Ôn Ý Nùng khẽ rung rinh. Hai hàng lông mi dày và cong chớp chớp vài cái, sau đó cô chau mày, tỏ vẻ khá khổ tâm.

"Nhưng bây giờ em không ngủ được." Cô ngừng một lúc, đôi mắt to tròn vẫn đang bị cơn sốt hành hạ bỗng chớp lên một tia sáng yếu ớt, như vệt sao băng xẹt qua bầu trời đêm, một ý tưởng chợt lóe lên, cô bật ra một câu: "Hay là anh hát cho em nghe đi?"

Mạc Thiếu Thương hơi sửng sốt: "Gì cơ?"

"Hồi bé lúc em ốm thấy khó chịu, bố mẹ đều hát ru em ngủ đấy." Như sợ bị từ chối, giọng cô nhỏ dần, xen lẫn sự rụt rè dò xét, "Anh hát cho em nghe được không?"

Lần này Mạc Thiếu Thương đã nghe rõ mồn một.

Căn phòng rơi vào trạng thái im lìm. Hồi lâu sau. Mạc Thiếu Thương bắt đầu cử động. Anh đưa hai tay ra, cẩn thận, chậm rãi và dịu dàng, ôm cô búp bê đang ốm trên giường vào lòng. Cô ngoan ngoãn vô cùng, không giãy giụa cũng chẳng phản kháng, áp tai vào lồng п.ℊự.↪️ anh, cơ thể 𝓃·ó·n·🌀 𝐫·🔼·𝐧 chủ động nép sát vào anh, tự điều chỉnh một tư thế thoải mái nhất.

Thêm một lát sau, Mạc Thiếu Thương khẽ hé môi, cất tiếng ngâm nga khe khẽ.

"..." Ôn Ý Nùng sững người.

Giai điệu Mạc Thiếu Thương cất lên không phải tiếng Trung, mà là tiếng Ý.

Đó là một bài hát cô chưa từng nghe qua bao giờ. Giai điệu rất đỗi mộc mạc, chẳng có hòa âm phức tạp, cũng không có kỹ thuật luyến láy hoa mỹ nào, chỉ đơn thuần là một chuỗi nốt nhạc đơn nối tiếp nhau, giống như một đường chỉ thanh mảnh được vẽ nên từ ngòi bút chì trên tờ giấy trắng tinh. Đường nét ấy chậm rãi vươn dài, thỉnh thoảng điểm xuyết một chút cao trào nho nhỏ, hệt như dòng suối róc rách lướt qua hòn đá, nảy lên rồi lại êm đềm trôi đi.

Chất giọng ngày thường của người đàn ông này luôn lạnh lùng, trầm ấm và từ tính. Thế nhưng giờ phút này, tiếng ngân nga êm dịu cất lên từ lồng 𝖓.gự.𝐜 anh, được mài giũa qua đôi môi và kẽ răng, rót vào tai cô, lại biến thành một thứ âm sắc xa lạ đến kỳ lạ. ℳề_m mạ_ⓘ, ấm áp, hệt như lưỡi gươm sắc bén được cất gọn vào vỏ, còn được bao bọc bởi nhiều lớp nhung 𝖒●ề●ɱ ɱạ●𝐢.

Ca từ bài hát rất giản đơn, những âm tiết tiếng Ý tuôn trào từ miệng anh êm ái đến mức khiến người ta buồn ngủ díp mắt.

"Ninna nanna, piccolina, tra le nuvole e la luna. Chiudi gli occhi, fai un bel sogno, che domani torna il sole. Ninna nanna, angelo mio, sogna fiori, sogna il mare. Tutto tace, tutto è piano, io qui resto a vigilare. Dormi, dormi, amore mio, non c'è vento, non c'è pianto. Finché l'alba non verrà, tu sei al caldo, nel mio canto..."

(Ngủ đi, ngủ đi, bé con của anh, Giữa những đám mây và ánh trăng thanh. Nhắm mắt lại, mơ một giấc mộng lành, Ngày mai mặt trời sẽ lại long lanh. Ngủ đi, ngủ đi, thiên thần của anh, Mơ thấy ngàn hoa, mơ về biển xanh. Vạn vật tĩnh lặng, êm đềm xung quanh, Anh ở lại đây canh gác cho em. Ngủ đi, ngủ đi, tình yêu của anh, Chẳng có giông bão, chẳng còn xót xa. Cho đến khi bình minh bừng sáng lòa, Trong khúc hát này, em được sưởi ấm... )

Chẳng rõ do tiếng hát của anh thật sự có tác dụng ru ngủ, hay là do thuốc đã bắt đầu phát huy tác dụng. Mí mắt Ôn Ý Nùng ngày một trĩu nặng, nhịp thở cũng dần trở nên đều đặn và sâu hơn, hệt như dòng suối tan chảy từ đỉnh núi tuyết hòa vào đồng bằng, thong dong, êm đềm chảy mãi. Chẳng bao lâu sau, cô đã gối đầu lên tiếng hát mà chìm vào giấc ngủ.

Căn phòng ngủ lại trở về với vẻ tĩnh mịch. Tĩnh mịch đến mức có thể nghe rõ tiếng thở đan xen của hai người, một dài, một ngắn, một trầm ổn, một 𝐦ề_𝐦 〽️_ạ_❗, tựa như hai sợi tơ khác màu được ai đó bện lại, thắt thành một nút thắt 𝐪ц*ấ*ⓝ զ*ц*ý*†, khắng khít bên nhau. Mạc Thiếu Thương cúi đầu ngắm nhìn cô gái trong п𝐠-ự-↪️. Gương mặt cô áp vào lồng 𝖓·ɢự·c anh, vạt áo sơ mi chỗ đó đã được ủ ấm bởi nhiệt độ cơ thể cô. Hàng mi cô 𝐤·ⓗé·ⓟ ♓·ờ, nằm yên ngoan ngoãn tựa như hai cánh bướm chập vào nhau. Đôi môi cô hơi ⓗ·é m·ở, hơi thở nhẹ nhàng phả qua hai cánh hoa ấy, mỏng manh, ⓜề_ⓜ 〽️_ạ_𝖎, như 🌀·ợ·𝐧 𝐬·ó𝓃·🌀 lăn tăn do cơn gió lướt qua mặt hồ tạo thành.

Anh vươn tay, đầu ngón tay khẽ v**t v* làn tóc dày, mượt mà của cô. Sau đó, anh cúi đầu, đặt một nụ ♓ô.п lên giữa hai hàng lông mày của cô.

"Angelo mio." Giọng anh cất lên nhẹ tựa lông hồng, nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, "Dormi bene."

Thiên thần của anh. Ngủ ngon nhé. Gió ngoài cửa sổ ngừng thổi, chiếc lá úa cuối cùng trên cành cây cổ thụ cũng khẽ rụng xuống mặt đất.

Đến chiều muộn, Ôn Ý Nùng †𝑜á-✞ 𝐦-ồ hô-❗ đầm đìa. Mồ hôi vã ra từ trán, cổ, sống lưng, ướt sũng cả cổ áo và nách bộ đồ ngủ. Cô cau mày trở mình, cảm thấy cả người nhớp nháp khó chịu, như thể vừa bị vớt ra từ một chậu nước ấm rồi ném thẳng lại vào chăn mà chẳng thèm lau khô. Cô quờ tay sờ lên trán mình, đã mát rồi. Sờ lên má cũng mát rượi.

Cơn sốt nhẹ hành hạ cô suốt mấy tiếng đồng hồ cuối cùng cũng lui. Ôn Ý Nùng mở mắt, nằm ngửa trên giường, đăm đăm nhìn lên trần nhà.

Rèm cửa đang kéo kín, ánh tà dương hắt qua khe hở, vẽ nên một dải sáng khẽ đung đưa trên trần nhà, tựa như dòng suối bị gió trêu đùa.

Trong phút chốc đờ đẫn, Ôn Ý Nùng láng máng nhớ lại chuyện hồi trưa. Hình như... Mạc Thiếu Thương đã về? Anh còn hát tiếng Ý, ru cô ngủ nữa cơ? Trong trí nhớ của cô, giai điệu bài hát ấy rất êm ái, chậm rãi, cực kỳ êm tai... Ừm, giai điệu nó thế nào nhỉ?

Nghĩ đến đây, Ôn Ý Nùng cố gắng tua lại trong đầu, nhưng giai điệu đó chỉ còn là một đường nét mờ nhạt, hệt như ngắm cảnh qua lớp kính mờ, chẳng thể nào nhớ rõ được nữa. Thế nên... Đó là giấc mơ sao? Hay là do cô sốt đến mức lú lẫn sinh ảo giác, lấy một giai điệu quen thuộc, mường tượng từ đâu đó trong ký ức rồi ghép vào giọng của Mạc Thiếu Thương?

Đang lúc bối rối, cánh cửa phòng bị đẩy mở từ bên ngoài. Ôn Ý Nùng quay đầu lại.

Một bóng dáng cao lớn, dong dỏng bước vào với nhịp bước chậm rãi. Mạc Thiếu Thương dường như rất chuộng phong cách ăn mặc trang trọng, lịch sự. Dù là ở trong khuôn viên trang viên, Ôn Ý Nùng cũng chưa từng thấy anh mặc đồ ngủ hay quần áo ở nhà bao giờ. Lúc này, anh đang mặc một chiếc áo sơ mi đen thẳng tắp, sạch sẽ không dính một hạt bụi, trên tay bưng một chiếc khay.

Hả... khay á? Ôn Ý Nùng ngạc nhiên, ánh mắt lướt lên phần trên của khay. Chỉ thấy trên đó đặt một bát sứ ngọc trắng nhỏ xíu đựng cháo, bên cạnh là vài món ăn kèm trang trí bắt mắt, cùng một ly nước lọc. Rõ ràng là anh đang mang bữa tối đến cho cô đây mà.

"Tỉnh rồi à?" Mạc Thiếu Thương ngồi xuống mép giường, đặt khay thức ăn xuống, dùng mu bàn tay chạm nhẹ lên trán cô. Để lại khoảng hai giây, anh lại chuyển sang má cô, cảm nhận sự thay đổi nhiệt độ cơ thể cô. Tốt lắm. Nhiệt độ đã hạ rồi.

"Vâng." Cô gái nhỏ nhìn anh, ngoan ngoãn gật đầu.

"Bếp trưởng đã nấu cháo yến sào cho em, có bỏ thêm bách hợp mà em thích đấy." Giọng Mạc Thiếu Thương bình thản, vừa nói anh vừa đỡ cô gái trên giường ngồi dậy, tựa vào người mình.

Sau khi điều chỉnh tư thế, chắc chắn cô đã ngồi thoải mái, anh bê bát cháo lên, múc một thìa, thổi cho bớt nóng rồi đưa đến tận miệng cô. Cô nhóc há miệng, ngoan ngoãn nuốt vào. Cháo ấm trôi tuột xuống cổ họng, mang theo hơi ấm tựa như một đóa hoa đang chầm chậm nở rộ trong dạ dày, từng cánh hoa vươn dài đến tứ chi, lan tỏa tới từng đầu ngón tay, nhanh chóng lấp đầy toàn bộ lục phủ ngũ tạng của cô.

Ôn Ý Nùng thỏa mãn híp đôi mắt lại, ngước nhìn lên. Người đàn ông đang cúi đầu múc cháo, rèm mi hắt bóng hình cánh quạt xuống mí mắt dưới, sống mũi cao ngất, bờ môi mỏng khẽ ⓚ●ⓗ●é●p ♓●ờ, đường nét góc hàm toát lên vẻ cao quý và sắc sảo. Vẻ mặt anh vô cùng chăm chú, dường như trên đời này chẳng có việc gì quan trọng hơn việc bón cháo cho cô cả. Một luồng ngọt ngào mơn man trong tim cô.

Nhìn Mạc Thiếu Thương, Ôn Ý Nùng bỗng nhỏ giọng hỏi: "Trưa nay... có phải anh đã hát ru em ngủ không?"

Động tác múc cháo của Mạc Thiếu Thương khựng lại một nhịp, rồi anh tiếp tục công việc, đáp lại: "Ừ."

"Hóa ra là thật à..." Nhận được câu trả lời này, Ôn Ý Nùng ngỡ ngàng lẩm bẩm, đưa tay gãi gãi đầu, "Em cứ tưởng mình sốt đến lú lẫn, nằm mơ chứ."

Làm sao mà không kinh ngạc cho được?

Nhìn khuôn mặt sắc lạnh, dửng dưng của Mạc Thiếu Thương, nghĩ đến cảnh trưa nay anh ngồi bên giường, dùng cái giọng nói dịu dàng như thấm đẫm trong nước ấy ngâm nga khúc hát ru dỗ trẻ con, cô suýt nữa thì rớt cằm.

Sững sờ một chốc, thìa cháo yến sào thứ hai được đ*ư*𝖆 ⓥ*à*𝑜 miệng lại kéo dòng suy nghĩ của Ôn Ý Nùng về thực tại. Cô nuốt ngụm cháo thứ hai, không kiềm được mà hỏi tiếp: "Anh về Kinh Hải từ lúc nào thế?"

"Đầu giờ chiều." Anh múc muỗng thứ ba, đưa đến bên miệng cô, "Vừa về đến nhà đã nghe chú Hành bảo em ốm, lại còn ép mọi người phải giấu anh nữa."

"..." Mấy chữ nhẹ tựa lông hồng ấy lập tức khiến cảm giác tội lỗi của Ôn Ý Nùng dâng trào từ lòng bàn chân lên tận đỉnh đầu.

Cô cúi gầm mặt, nhìn chằm chằm những ngón tay đang 𝒷ấ-ц 𝒸-♓-ặ-т lấy mép chăn của mình. Hồi lâu sau, cô mới ấp úng nặn ra một câu: "Em... em sợ làm ảnh hưởng đến công việc của anh..." Nói đến đây, cô càng chột dạ, giọng lí nhí dần: "Với lại, chỉ là trúng gió cảm cúm xoàng thôi mà, không có gì to tát đâu."

Câu nói này được thốt ra, nhưng chính bản thân Ôn Ý Nùng cũng chẳng có lấy một chút tự tin nào. Bệnh tình của cô thực sự nhẹ nhàng như cô mô tả sao? Suốt hai ngày qua, cô bị chóng mặt nặng nề, cả người rét run, cổ họng đau rát hệt như nuốt phải mảnh thủy tinh.

Lần đầu tiên dì Trương bưng thuốc vào phòng ngủ, cô yếu đến mức chẳng còn sức để ngồi dậy. Cuối cùng, dì Trương phải đỡ cô, đưa viên thuốc đến tận miệng. Cô ngậm một ngụm nước, phải nuốt đến lần thứ ba mới trôi được viên thuốc xuống cổ họng...

Ôn Ý Nùng không muốn để Mạc Thiếu Thương biết cô đang bị bệnh. Cô thực lòng không muốn anh vì cô mà xao nhãng, vì cô mà lỡ dở công việc, làm lỡ những chuyện quan trọng hơn.

Ở bên kia. Nghe xong những lời thanh minh này, Mạc Thiếu Thương mím chặt môi thành một đường thẳng tắp, không nói nửa lời, chỉ im lặng tiếp tục bón cháo cho cô. Sự tĩnh mịch đến khó thở bao trùm khắp căn phòng rộng lớn.

Một lát sau, nuốt xong miếng cháo trong miệng, ngẫm nghĩ đôi chút, Ôn Ý Nùng dang tay ra, nhẹ nhàng ôm lấy cổ anh. Mạc Thiếu Thương rũ mắt, nhìn con mèo nhỏ đáng thương đang rúc vào lòng mình. Cô mới hạ sốt, cơ thể rõ ràng vẫn còn rất yếu. Hai cánh tay mềm như bún vòng qua cổ anh, lực ôm rất khẽ, tựa như cánh bướm đậu trên vai. Gò má m*ề*〽️ Ⓜ️ạ*𝖎 áp sát vào anh, hơi thở ngọt ngào, ấm áp từ hõm cổ cô bốc lên, từng luồng từng luồng vấn vít lấy sống mũi anh, tựa như đang nũng nịu. Cứ hồn nhiên và ngây thơ như vậy, trêu ghẹo mọi giác quan của anh, 𝖉-ụ 𝐝-ỗ những d*c v*ng mà anh đã kiềm nén suốt mấy ngày qua.

"Thôi mà anh." Cô cất tiếng bên tai anh, giọng thì thầm nhỏ nhẹ, ngọt ngào dễ thương vô cùng, "Em biết lỗi rồi. Ngài Mạc nhà em là người khoan dung độ lượng nhất, đừng giận em nữa mà. Nha anh?"

Cánh tay Mạc Thiếu Thương vòng qua eo cô, nhấc bổng cô lên một chút, để cô kề sát vào anh hơn. Sau đó, anh cúi đầu, đặt một nụ ♓ô●𝐧 khẽ khàng lên môi cô, l**m nhẹ lên đôi môi khô khốc, nứt nẻ của cô.

"Anh không giận em." Anh dịu dàng thầm thì.

Ôn Ý Nùng khẽ giật mình: "Thế anh đang giận ai?"

"Giận chính bản thân anh."

"... Ý anh là sao?"

"Anh rời Kinh Hải mới năm ngày, em đã ốm sốt rồi." Mạc Thiếu Thương vừa nói vừa ôm cô chặt hơn, vùi sống mũi vào hõm cổ ấm áp, thơm tho của cô, âu yếm ↪️*ọ ✖️á*𝐭, giọng anh khàn đi: "Anh đã không làm tròn bổn phận của một người chồng, không chăm sóc tốt cho em."

Chương (1-102)