Truyện:Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Chương 082

Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ
Trọn bộ 102 chương
Chương 082
0.00
(0 votes)


Chương (1-102)

 Cuối cùng, trong số mười bảy bản thiết kế váy cưới mà Mạc Thiếu Thương phác thảo, Ôn Ý Nùng đã chọn một chiếc váy lụa satin. Phần th*n d*** bồng bềnh đuôi cá, đơn giản mà kinh điển, một kiểu dáng trường tồn với thời gian.

Rời khỏi phòng vẽ, cô vẫn ôm khư khư cuốn phác thảo dày cộp ấy trong lòng. Bìa vải lanh màu xám đậm bị tay cô ⓢⓘ_ế_ⓣ c_𝐡ặ_ⓣ đến nhăn nhúm, những con chữ mạ vàng lấp lánh dưới ánh đèn hành lang. Cô bước rất chậm, tiếng bước chân chìm nghỉm trên tấm thảm trải sàn. Thỉnh thoảng, cô cúi đầu lật sang trang mới, đầu ngón tay lướt khẽ trên những nét chì, tựa như đang m*n tr*n một đường nét vô hình nào đó.

Mạc Thiếu Thương đi bên cạnh, một tay đú_𝖙 túi quần, tay kia hờ hững buông thõng, thỉnh thoảng đầu ngón tay lại sượt qua mu bàn tay cô. Anh không giục, cũng chẳng nói lời nào, chỉ bước chậm lại để bắt nhịp cùng cô.

Đến lối ra của hầm rượu, Ôn Ý Nùng rốt cuộc cũng gập cuốn phác thảo lại, ôm trước 𝖓𝖌-ự-🌜 rồi ngẩng đầu lên.

"Chúng ta ra bờ hồ đi dạo nhé?" Cô đề nghị.

Mạc Thiếu Thương: "Được."

Ánh nắng chiều tà trải dài trên mặt hồ, vỡ tan thành muôn vàn đốm sáng vàng óng ả. Hồ nhân tạo không lớn lắm, được đào từ lúc trang viên mới xây. Nghe nói bên dưới có lắp đặt lớp chống thấm và hệ thống tuần hoàn, mực nước quanh năm duy trì ở mức một mét rưỡi. Giữa hồ sừng sững một đình đá nhỏ xíu, không có cầu nối, muốn ra đó phải đi thuyền. Quanh hồ trồng một hàng liễu rủ, lá liễu đã rụng sạch sành sanh, cành khô trơ trọi buông thõng, rũ rượi, trông hệt như đứa trẻ vòi kẹo không được.

Ôn Ý Nùng khoác tay Mạc Thiếu Thương, thong dong tản bộ trên con đường mòn lát sỏi. Lòng bàn tay cô áp sát vào cổ tay áo anh, có thể cảm nhận được những đường gân cơ bắp п♓ấ·🅿️ ռ·𝖍·ô dưới lớp vải. Cơn gió ùa tới, mang theo cái lạnh se sắt của đầu đông và hơi sương ẩm ướt từ mặt hồ, thổi tung vạt áo cô bay phấp phới.

"Về hình thức 𝖍ô●ռ lễ, " Mạc Thiếu Thương chợt cất lời, âm lượng vừa phải, giọng điệu vẫn điềm nhiên như mọi khi, "Em có yêu cầu gì đặc biệt không?"

Ôn Ý Nùng khẽ giật mình, bước chân cũng sững lại.

Ánh mắt chớp động, cô sực hiểu ra điều gì đó. Mạc Thiếu Thương chưa bao giờ là người làm chuyện thừa thãi, mỗi việc anh làm đều là một mắt xích trong chuỗi dây chuyền, móc nối chặt chẽ, cùng hướng về một đích đến. Đúng rồi. Váy cưới đã chọn xong, bước tiếp theo đương nhiên là khâu chuẩn bị ♓ô_п lễ.

Vành tai cô khẽ nóng rực. Ngẫm nghĩ vài giây, cô nhẹ nhàng cất lời: "Hồi bé em rất thích xem một bộ phim Hàn Quốc, thấy đám cưới của nam nữ chính trong phim lãng mạn vô cùng."

Ánh mắt Mạc Thiếu Thương đậu trên sườn mặt cô, tĩnh lặng và sâu thẳm: "Đám cưới như thế nào?"

"Thực ra cũng chỉ là một đám cưới ngoài trời trên bãi cỏ rất đỗi bình thường thôi." Khóe môi cô cong lên, ngoái đầu nhìn anh, đôi mắt long lanh như chứa những vì sao, "Nam nữ chính trao nhau lời thề nguyện, trao nhẫn cưới dưới sự chứng kiến của người thân bạn bè, rồi đắm chìm trong nụ ♓ô.ռ ngọt ngào." Nói xong, dường như có chút ngượng ngùng, cô lại vội vã quay mặt đi, ngắm nhìn mặt hồ.

Bầy chim nước chẳng biết đã bay đi từ thuở nào, chỉ để lại hai vệt nước mỏng manh, kéo dài từ bờ ra đến giữa hồ. Thấy một viên đá dẹt nằm lăn lóc dưới chân, Ôn Ý Nùng tiện tay nhặt lên, hơi xoay người, cổ tay vung vẩy, ném viên đá sượt ngang mặt nước. Viên đá nảy lên bốn cái, đến cái thứ năm thì chìm nghỉm, để lại những 🌀●ợ●n 𝖘●ó●ռ●𝖌 lăn tăn loang dần ra.

Ném đá thia lia thành công, Ôn Ý Nùng hài lòng nhếch khóe môi. Cô phủi tay, xoay người lại, nhìn người đàn ông bên cạnh bằng đôi mắt sáng ngời, như chợt nảy ra ý tưởng gì đó, bèn hỏi: "Còn anh thì sao?"

"Cái gì?"

"Anh thích một đám cưới như thế nào?"

Mạc Thiếu Thương im lặng một lát, lắc đầu: "Không có."

Trong suốt ba mươi năm cuộc đời, anh chưa từng cho rằng "hôn nhân" và "bạn đời" là những thứ thiết yếu trong cuộc sống. Anh đã chứng kiến quá nhiều cuộc hô●𝖓 nhân sắp đặt, quá nhiều sự đánh đổi lợi ích. Anh thấy hai người đứng trước người chứng ⓗ_ô_ռ thề non hẹn biển, quay lưng một cái đã cắn xé nhau sứt đầu mẻ trán trên bàn đàm phán.

Mạc Thiếu Thương từng cho rằng việc con người tạo ra sự ràng buộc gọi là "tình yêu" là một hành vi ngu xuẩn tột độ. Vừa kém hiệu quả, vừa vô nghĩa, hệt như hai kẻ 🌜♓ế·т đuối ôm chặt lấy nhau, ngoại trừ việc cùng chìm xuống đáy sâu thì chẳng có kết cục nào khác. Tất nhiên, anh sẽ không có bất kỳ mộng tưởng nào về cái gọi là "hôn lễ".

Thế nhưng, cô gái mang tên Ôn Ý Nùng này đã bất ngờ xông vào cuộc đời tăm tối, nhàm chán của anh. Cô lậ_𝐭 đ_ổ mọi nhận thức của anh trước đây, thay đổi mọi lối mòn tư duy trong anh.

Giống như xô đổ một bức tường đồng vách sắt, gạch đá vỡ vụn vương vãi, ánh mặt trời chói chang, nóng rực tràn vào từ những khe nứt, khiến anh không có chỗ nào để trốn tránh.

Đến tận ngày hôm nay, Mạc Thiếu Thương vẫn không hề khao khát một lễ cưới. Nhưng mâu thuẫn thay, anh lại khao khát cô đến cháy bỏng.

Khao khát cô khoác lên mình chiếc váy cưới tượng trưng cho sự thuần khiết và lòng chung thủy, khao khát khoảnh khắc cô trở thành vợ anh, khao khát lời thề nguyện cô thốt ra trước mặt các vị thần, rằng sẽ trọn đời trọn kiếp bên anh không rời xa.

Bên này, nghe được câu trả lời như vậy, Ôn Ý Nùng vừa ngạc nhiên vừa buồn cười. Cô mở to mắt, đôi mắt đen trắng rõ ràng phản chiếu khuôn mặt điển trai của anh và những đốm sáng nhảy múa trên mặt hồ.

"Anh thực sự không có á?" Cô phụng phịu như trẻ con, giọng điệu lộ rõ sự thất vọng khó che giấu, "Thôi được rồi, em cứ tưởng hai ta có thể cùng nhau nghiên cứu bàn luận chứ..."

"Em thích đám cưới như thế nào, anh sẽ thích đám cưới như thế đó." Mạc Thiếu Thương hờ hững đáp lời, "Còn về việc bàn luận mà em nói..." Anh rũ mắt, hàng mi hơi cau lại, như đang xử lý một mật mã phức tạp cần được giải mã. Hàng mi rợp bóng hình cánh quạt phủ xuống, che khuất mặt biển xanh đen thăm thẳm.

Sau đó, anh tiếp tục: "Có thể."

Ôn Ý Nùng không hiểu ý anh. Cô chớp chớp mắt, đuôi giọng cao lên, vẻ mặt đầy thắc mắc: "Có thể?"

"Ừ." Anh rũ mắt nhìn cô, chất giọng trầm ấm, dịu dàng, như sợ đánh thức một con vật nhỏ đang được mình nâng niu chăm sóc, "Buổi chiều anh phải lên công ty, không dứt ra được. Đợi đến tối anh về, chúng ta cùng bàn luận nhé, được không?"

Nghe vậy, Ôn Ý Nùng không nghĩ ngợi nhiều, gật đầu đồng ý ngay tắp lự: "Dạ được."

Gió lùa qua, những đốm sáng trên mặt hồ vỡ tan thành từng mảnh, tụ lại rồi tan ra, tan ra rồi lại tụ lại. Tiếng chim hót vọng lại từ xa xăm, văng vẳng tựa hồ như vọng tới từ tận chân trời.

Một chốc sau, Mạc Thiếu Thương rũ mắt nhìn đồng hồ đeo tay. Mặt đồng hồ bạch kim lóe lên một tia sáng mảnh mai dưới ánh nắng, kim giây vẫn đều đặn nhích từng nhịp vô cảm.

Nhận thấy hành động của anh, Ôn Ý Nùng nương theo ánh mắt anh nhìn chiếc đồng hồ, hỏi: "Anh phải về công ty rồi à?"

"Ừ."

"Vậy anh mau đi đi." Ôn Ý Nùng nói đoạn liền giơ tay lên, ngoan ngoãn vẫy vẫy chào tạm biệt anh, "Bai bai."

Tuy nhiên, mọi chuyện lại nằm ngoài dự liệu của Ôn Ý Nùng. Sau lời tạm biệt của cô, người đàn ông trước mặt lại hơi cúi người, rướn sát lại gần cô. Anh cao hơn cô rất nhiều, dù có cúi xuống, khuôn mặt anh vẫn ở vị trí chếch lên so với tầm nhìn của cô, buộc cô phải hơi ngửa cổ mới có thể nhìn rõ. Ánh nắng rọi từ sau lưng anh tới, làm khuôn mặt lạnh lùng của anh thêm phần nguy hiểm, cô bất giác nheo mắt lại.

"Sao thế?" Cô ngửa cổ ra sau, bản năng lùi lại, nhưng nhịp tim đã không tự chủ được đập nhanh hơn vài nhịp.

"Cô Ôn Ý Nùng." Anh gọi tên cô, nhấn nhá từng chữ một cách ✞*♓â*𝐧 ⓜậ*ⓣ, cuốn hút, "Hãy ♓ô.𝐧 người chồng sắp cưới của em đi."

"..."

Khỏi cần soi gương, Ôn Ý Nùng cũng thừa biết mặt mình lúc này chắc chắn đỏ bừng bừng rồi.

Trong lòng vừa bất lực vừa ngọt ngào, cô chỉ biết bó tay với chú chó sói lớn thích bám người này. Nửa giây sau, cô lén lút ngoái cổ nhìn ngó xung quanh. Bên trái không có ai, bên phải cũng không có ai, con đường mòn bên kia bờ hồ nhân tạo cũng vắng tanh. Chỉ có một con chim sẻ đậu trên nóc đình đá, nghiêng đầu nhìn cô, tựa như một khán giả nhỏ tò mò không mời mà tới.

Lúc bấy giờ, Ôn Ý Nùng mới định thần lại. Cô kiễng gót chân, vươn tay quàng lấy cổ Mạc Thiếu Thương, khẽ chạm đôi môi 𝖒·ề·〽️ 𝖒·ạ·𝒾 của mình lên môi anh. Chuồn chuồn lướt nước, vụt qua trong chớp mắt.

Nhận được nụ 𝐡ô_п của vợ sắp cưới, người đàn ông vô cùng mãn nguyện. Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười nhạt nhòa, sau đó dùng đôi mắt xanh đen ấy nhìn cô chằm chằm, điềm nhiên nhưng cố chấp nói: "Sau này mỗi lần gặp mặt hay chia tay, đều phải hôⓝ·."

Khuôn mặt trắng trẻo của Ôn Ý Nùng thoắt cái đỏ ửng. Cô rụt tay về, lùi lại nửa bước, muốn giãn khoảng cách ra đôi chút.

Nhưng vừa lùi được một bước, cô đã bị Mạc Thiếu Thương kéo giật trở lại. Anh vẫn tiếp tục nhìn cô đăm đăm, hạ giọng ra lệnh: "Cũng không được rời xa anh quá nửa bước."

"... Ôi chao, anh bị làm sao thế, còn chưa xong à? Em biết rồi, biết rồi mà!" Ôn Ý Nùng dở khóc dở cười, xấu hổ giơ tay đánh nhẹ anh một cái, lực đánh yếu xìu hệt như vuốt mèo cào, "Ngài Mạc, mau đi làm đi thôi!"

Trang viên buổi chiều thật yên tĩnh. Ánh nắng hắt qua khung cửa, trải một tấm thảm vàng ươm ấm áp trên sàn gỗ hành lang. Ôn Ý Nùng đang ở trong phòng đồ chơi cùng Eric xếp hình. Cô đặt một khối tam giác màu đỏ lên một khối vuông màu xanh dương, bảo: "Nhìn này Eric, một ngôi nhà nhỏ."

Eric chăm chú nhìn một hồi lâu, rồi cũng bắt chước xếp một ngôi nhà y hệt bên cạnh. Xếp xong, cậu bé ngẩng đầu lên, liếc nhìn Ôn Ý Nùng thật nhanh.

Ôn Ý Nùng mỉm cười, xoa xoa cái đầu nhỏ của Eric, chỉnh lại chiếc mũ vừa bị cậu bé đụng cho nghiêng lệch. Eric dường như cảm nhận được tình yêu thương dịu dàng của cô, khóe môi cậu bé hơi nhếch lên một chút rồi lại cúi xuống tiếp tục xếp hình.

Một chốc sau, Ôn Ý Nùng lấy sổ tay ra, ở mục "Eric chủ động lắp ráp sáng tạo", cô ghi chú dòng chữ: "Ý thức bắt chước khá mạnh, đồng thời thể hiện nhận thức nhất định về sự đối xứng".

Viết xong, cô thả bút xuống, dựa lưng vào ghế, đăm đăm ngắm nhìn bầu trời màu xám xanh ngoài cửa sổ, chẳng rõ đang suy tư điều gì.

Khi con người đã cuốn vào guồng quay công việc đều đặn, thời gian dường như trôi qua nhanh hơn hẳn. Hoàng hô_ռ dần buông xuống. Đến tối, Ôn Ý Nùng cùng ăn tối với Eric, sau đó cùng bảo mẫu tắm rửa cho cậu bé.

Đợi cậu bé chìm vào giấc ngủ yên lành, cô mới trở về phòng ngủ, ngồi trước bàn làm việc, tập trung chuẩn bị bài giảng. Cuốn sách chuyên ngành mở rộng trước mặt, chiếc bút dạ quang đặt kề bên, cạnh đó còn có một ly sữa nóng. Ôn Ý Nùng nhấp một ngụm sữa, đang lúi húi đánh dấu vào sách thì có tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang.

Đôi giày da đặt làm thủ công nện gót xuống mặt sàn gỗ, 🅿️♓.á.t 𝓇.🅰️ â.m ✞.𝐡𝒶.п.𝐡 trầm ổn, mạnh mẽ, không nhanh không chậm, mang theo sự uy lực áp bức bẩm sinh. Động tác của Ôn Ý Nùng khẽ chững lại. Giây tiếp theo, cánh cửa bật mở, Mạc Thiếu Thương đã về.

Người đàn ông vẫn giữ nguyên bộ dạng uy nghi của kẻ đứng trên cao trong bộ âu phục phẳng phiu. Áo khoác dạ đã được cởi ra vắt hờ hững trên cánh tay, cúc cổ áo sơ mi buông lơi một hạt, toát lên vẻ thanh lịch mà biếng nhác. Ôn Ý Nùng thoáng chút bất ngờ: "Em cứ ngỡ hôm nay anh phải về khuya lắm cơ, ai dè lại về sớm thế này."

"Ừ." Mạc Thiếu Thương khẽ cong khóe môi, giữa đôi lông mày thoảng nét mệt mỏi.

Anh rảo bước thẳng đến sô pha rồi ngồi xuống. Đôi chân dài miên man gác chéo một cách phóng túng, một tay gác lên thành tựa, tay kia chìa về phía cô, cất giọng nhàn nhạt: "Bé con, qua đây."

Nghe vậy, Ôn Ý Nùng ngoan ngoãn buông bút xuống, bước lại gần. Chân cô vừa chạm mép đệm sô pha, vòng eo đã bị cánh tay anh vươn tới ôm trọn. Ngay sau đó, cô bị anh nhấc bổng lên, đặt yên vị trên đùi anh, ngồi d*ng ch*n đối mặt với anh, trông hệt như một chú gấu Koala.

Mạc Thiếu Thương rũ mắt nhìn cô, ánh đèn bàn cam nhạt hắt vào đôi con ngươi xanh đen thăm thẳm, tô điểm thêm chút ấm áp. Ôn Ý Nùng ngượng ngùng đỏ bừng mặt, hai tay đặt lên vai anh, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng cao, vẻ hoang mang hiện rõ: "Dạ?"

"Chẳng phải em bảo muốn bàn luận về hình thức h-ô-𝐧 lễ sao." Mạc Thiếu Thương lên tiếng, "Bắt đầu thôi."

Ôn Ý Nùng: "..."

Câu nói này làm Ôn Ý Nùng sặc một cái. Lúc này cô mới chợt nhớ ra, ban chiều người này đã hẹn tối về sẽ cùng cô bàn luận. Nghĩ ngợi một lúc, cô đằng hắng giọng, vừa định mở miệng thì Mạc Thiếu Thương đã bất ngờ cất lời trước.

"Theo anh biết, để tổ chức đám cưới ngoài trời, " Giọng điệu của anh nhạt nhẽo, "Cần phải đáp ứng đủ vài điều kiện sau."

Ôn Ý Nùng chớp chớp mắt, cái miệng vừa he hé lại vội ngậm vào, chuyển sang vẻ mặt nghiêm túc lắng nghe.

"Thứ nhất, về mặt bằng. Cần có một thảm cỏ đủ rộng, hệ thống thoát nước tốt." Anh vòng một tay qua eo cô, tay kia rút điện thoại từ túi quần ra, bấm bấm vài cái. Một trang web lạ lẫm hiện ra trên màn hình, "Về điểm này, thảm cỏ của trang viên hoàn toàn có thể đáp ứng được."

Anh vuốt màn hình, chuyển sang trang tiếp theo là một bảng tính chi tiết, liệt kê báo cáo bảo dưỡng thảm cỏ của trang viên họ Mạc trong những năm qua, từng hạng mục đều được ghi chú rất rõ ràng.

"Thứ hai, về mùa. Thời điểm lý tưởng nhất cho đám cưới ngoài trời là từ tháng Năm đến tháng Chín. Tháng Năm thì nhiệt độ hơi thấp, còn tháng Bảy, Tám, Chín thì lại quá nóng." Anh tiếp tục, giọng điệu vẫn điềm nhiên, như đang trình bày một báo cáo dự án, rành mạch, logic chặt chẽ, "Anh cho rằng thời điểm thích hợp nhất để tổ chức đám cưới ngoài trời là tháng Sáu. Bộ váy đuôi cá bằng lụa satin em chọn, chất vải hơi dày, mặc vào tháng Sáu sẽ cho trải nghiệm tuyệt vời nhất."

Nghe đến đây, đôi mắt Ôn Ý Nùng trợn tròn.

Bảng tính này, từ khâu biên soạn đến bố cục đều cực kỳ chi tiết, thoạt nhìn là biết không phải đồ làm bừa trong chốc lát. Cô chăm chú nhìn bảng tính trên màn hình điện thoại của Mạc Thiếu Thương, bỗng phát hiện ra một logo quen thuộc nằm chễm chệ góc trên bên trái. Đó là ký hiệu tài liệu nội bộ của tập đoàn họ Mạc...

"Tiếp đến là quầy tráng miệng, trang trí hoa tươi, hướng di chuyển của khách mời, và rạp che mưa dự phòng." Mạc Thiếu Thương lật sang trang mới, cứ thế tiếp tục thao thao bất tuyệt, "Các đơn vị tổ chức tiệc cưới chuyên nghiệp cần ít nhất một tháng rưỡi kể từ khi chốt phương án đến lúc triển khai thực tế."

Nói đến đây, anh dừng nửa giây, ngước mắt nhìn thẳng vào cô: "Vì vậy, chậm nhất là giữa tháng Tư, chúng ta phải chốt được phương án cưới cuối cùng."

Ôn Ý Nùng hoàn toàn câm nín. Cô ngó những danh bạ các công ty tổ chức tiệc cưới nổi tiếng toàn cầu, danh sách những chuyên gia lập kế hoạch tiệc cưới hàng đầu thế giới, cùng hàng loạt lưu ý khi tổ chức đám cưới ngoài trời mà cô chưa từng nghĩ tới trên màn hình điện thoại anh. Một ý nghĩ bỗng xẹt qua đầu cô.

Buổi chiều người này thực sự bận rộn công việc ở công ty sao? Hay là anh dành trọn cả buổi chiều, giam mình trong phòng CEO tại trụ sở chính của tập đoàn họ Mạc, nghiêm túc dùng thái độ xử lý một thương vụ sáp nhập, để tìm kiếm và tổng hợp những việc lặt vặt vô bổ này? Chỉ vì một câu nói đùa "muốn bàn luận chuyện cưới xin" của cô?

"Anh... anh bảo là anh không rành mấy chuyện đám cưới các thứ cơ mà?" Ôn Ý Nùng ngập ngừng hỏi, giọng điệu hơi lạc đi, "Sao tự dưng anh lại rành rẽ thế này."

"Hồi chiều anh có tra cứu thêm một số tài liệu." Mạc Thiếu Thương nhạt giọng đáp.

Ôn Ý Nùng càng kinh ngạc hơn, đôi mắt tròn xoe thao láo, buộc miệng thốt lên: "Chẳng phải anh bảo chiều nay công ty bận ngập đầu sao?"

Mạc Thiếu Thương cúi xuống, 𝐡·ô·𝐧 chụt lên khuôn mặt phúng phính của cô, hờ hững buông một câu: "Có lẽ làm việc đa nhiệm là một tài năng thiên bẩm của anh."

Ôn Ý Nùng cạn lời.

Nhìn khuôn mặt điển trai điềm tĩnh, hờ hững, gần như chẳng mấy khi bộc lộ cảm xúc đang ở ngay trước mắt, cô bỗng thấy thế giới này thật hoang đường. Vị tổng tài quyền lực, khét tiếng tàn bạo của tập đoàn họ Mạc, vậy mà lại ngang nhiên tận dụng giờ làm việc để lướt web giải trí, cốt chỉ để bây giờ có thể ngồi đây thao thao bất tuyệt với cô về chuyện cưới xin...

Nói không ngoa, khối kiến thức về tiệc cưới mà anh tích lũy được hiện tại dư sức mở một công ty tổ chức sự kiện rồi.

Trong chốc lát, Ôn Ý Nùng chỉ thấy rối bời. Cô phải mất một lúc lâu mới tiêu hóa nổi thông tin, xua đi mớ suy nghĩ lộn xộn trong đầu, hắng giọng rồi mới cất lời.

"Ừm... Nghe anh phân tích xong, em càng quả quyết chọn đám cưới ngoài trời hơn." Ôn Ý Nùng nghiêm túc nói, "Yêu cầu của em thực ra đơn giản lắm, chỉ cần đừng quá rườm rà mệt mỏi là được. Đừng sắp xếp mấy tiết mục lãnh đạo lên phát biểu vô bổ, MC cũng đừng bày trò tương tác sến súa khiến người ta phải xấu hổ muốn độn thổ..."

Lời còn chưa dứt, nhịp thở của Ôn Ý Nùng bỗng trở nên gấp gáp. Như nhận ra điều gì, cô cúi đầu xuống.

Bàn tay to lớn của người đàn ông chẳng biết từ lúc nào đã chui tọt vào bên dưới gấu váy ngủ của cô. Ngón tay mang lớp chai mỏng đang áp sát vào lớp da bên hông cô, thong thả vân vê, m*n tr*n. Bàn tay này chui vào bằng cách nào vậy?

Cô hoàn toàn chẳng hay biết gì. Cứ như một con rắn im lìm trườn theo đường viền váy ngủ chui vào trong, cái đuôi vẫn còn đong đưa bên ngoài, nhưng cái đầu thì đã tiến thẳng vào phần lõi m-ề-ɱ m-ạ-i nhất của cô...

Lòng bàn tay anh rất nóng, nhiệt độ rực lửa khiến mảng da thịt bị anh chạm vào như bị thiêu đốt. C.𝐡.ế.т người hơn là, ngón tay cái của anh còn ấn mạnh vào chỗ hõm eo nhạy cảm của cô.

"..."

Khuôn mặt Ôn Ý Nùng thoắt cái đỏ bừng. Cô cuống quýt chụp lấy bàn tay đang làm loạn kia, nửa thẹn nửa giận, gần như không thể nhẫn nhịn nổi mà rít qua kẽ răng: "Anh thấy sao hả?!"

Chạm phải đôi mắt rực lửa giận của cô gái, nét mặt Mạc Thiếu Thương vẫn chẳng có chút biến chuyển nào. Anh không hề tỏ ra e dè, ngược lại còn áp sát vào cô hơn, làm càn, đôi môi mỏng kề sát tai cô thì thầm mấy chữ: "Anh thấy ý kiến của em rất hay, anh hoàn toàn tán thành."

"..." Khóe mắt Ôn Ý Nùng giật giật.

Anh tán thành á? Tán thành cái khỉ gì? Cặp vuốt của con sói háo sắc này đang sờ soạn đi đâu, răng đang cắn vào chỗ nào, lưỡi thì đang l**m láp nơi đâu thế hả? Vừa nãy anh có thực sự lắng nghe em nói không đấy hả?

Ôn Ý Nùng tức tối phồng má, đang định cự cãi vài câu thì bờ môi đối phương đã ập tới. Trực diện và không cho phép chối từ, hệt như một ổ khóa, niêm phong và cắn nuốt trọn mọi lời lẽ lẫn nhịp thở của cô.

Chiếc lưỡi linh hoạt luồn lách vào khoang miệng cô, cạy mở hai hàm răng, ✖️â*Ⓜ️ п*♓ậ*p sâu hơn mà không hề dùng dằng hay dò xét. Nó lập tức quấn lấy chiếc lưỡi của cô, m*t mát một cách cuồng nhiệt.

"Còn chưa bàn bạc xong mà, Mạc Thiếu Thương, anh..."

Ôn Ý Nùng ra sức chống cự, nhưng chẳng mấy chốc, bộ não thiếu oxy dần trở nên đờ đẫn, hệt như bị ai đó tống vào một hũ hồ dán sền sệt, mịt mù, chẳng thể nghĩ ngợi thêm điều gì nữa.

Những thứ như hình thức lễ cưới, cách bài trí bàn kẹo ngọt, thảy đều bay màu khỏi tâm trí cô như những cánh hoa bồ công anh bị gió thổi bay xa.

Cô chỉ có thể cảm nhận được đôi bàn tay của người đàn ông, môi lưỡi của anh, cùng hơi ấm cơ thể đang ngày một 𝖇_ố_𝒸 ♓ỏ_𝖆 hừng hực. Giữa nụ ♓ô.𝖓 cuồng nhiệt, cơ thể cô bỗng chốc hẫng đi.

Mạc Thiếu Thương đã bế bổng Ôn Ý Nùng lên khỏi ghế sô pha. Anh một tay đỡ ɱô●𝖓●🌀 cô, một tay luồn qua eo, vừa say đắm trao cô nụ 𝖍_ô_𝖓 sâu từ dưới lên trên, vừa bế cô đi thẳng về phía phòng tắm.

"Rầm." Cánh cửa phòng tắm bị đá tung ra, thanh chặn cửa kêu lên một tiếng uỵch nặng nề vì không chịu nổi va đập giữa cửa và tường. Mạc Thiếu Thương bế cô gái trong lòng bước vào không gian ấy.

Phòng tắm tối om, không bật đèn. Ánh trăng hắt vào từ khung cửa sổ, hòa cùng chút ánh sáng le lói hắt lại từ những con đường thành phố xa xăm, trở thành nguồn sáng duy nhất, gắng gượng xua đi bóng tối bủa vây.

Bất ngờ, vòi nước được vặn mở. Dòng nước từ vòi hoa sen tuôn xối xả, va đập mạnh xuống nền gạch men, tung bọt trắng xóa. Mạc Thiếu Thương bế Ôn Ý Nùng bước thẳng vào làn sương nước đó.

Nước nó.n.ℊ ⓡ.🔼.п, sương mù trắng xóa bốc lên mù mịt. Dòng nước mạnh quất vào da thịt khiến Ôn Ý Nùng giật mình co rúm lại, cả người như con thú nhỏ hoảng hốt, theo bản năng rúc sâu vào 𝖓_ⓖự_𝖈 Mạc Thiếu Thương. Sự lệ thuộc từ thể xác lẫn tâm hồn của cô gái khiến Mạc Thiếu Thương vô cùng thỏa mãn.

Anh 💲❗.ế.т 𝒸𝖍ặ.✞ vòng tay ôm cô hơn, dùng thân hình vạm vỡ, cường tráng của giống đực ép chặt cô vào bức tường phòng tắm. Một bên là gạch men lạnh lẽo, một bên là ✝️𝖍â_𝓃 ✝️h_ể nóng rực của anh.

Bị kẹp giữa hai tầng nhiệt độ trái ngược, Ôn Ý Nùng cảm thấy nhịp thở ngày càng dồn dập, cơ thể không thể kiềm chế được mà run lên bần bật.

Dòng nước dội từ đỉnh đầu cô xuống, lướt qua xương mày, sống mũi, xương hàm rồi luồn vào trong cổ áo. Chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng manh bị nước làm ướt đẫm, trở nên trong suốt, biến thành một lớp màng bọc dính chặt lấy da thịt cô. Từng đ·ườ𝓃·ℊ 𝒸0·n·🌀 trên cơ thể cô được phác họa rõ nét, không chút che đậy, hiện ra tr*n tr** và chân thực nhất trước tầm mắt người đàn ông.

Dưới áp lực của dòng nước, Ôn Ý Nùng gần như không thể mở mắt. Cô muốn hé môi nói gì đó, nhưng không thể thốt ra một từ nào. Lưỡi của anh đang khuấy đảo trong khoang miệng cô.

Đầu lưỡi anh liên tục tiến sâu vào cuống họng cô, lặp đi lặp lại, tham lam cắn nuốt đến mức không biết điểm dừng. Ôn Ý Nùng không thể chống cự nổi, cảm giác gần như nghẹt thở làm hốc mắt cô cay xè. Cô chỉ có thể phát ra những âm thanh r*n r* mờ ám và yếu ớt trong cuống họng.

Đồng thời, đôi bàn tay của anh cũng không hề rảnh rỗi. Hai bàn tay to với những vết chai mỏng thô ráp m*n tr*n trên ⓣ-hâ-п 🌴𝒽-ể ướt sũng của cô.

Từ vai xuống eo, từ eo xuống hông, rồi dọc theo cặp đùi. Mỗi nơi anh đi qua, làn da cô như bị bàn ủi nung đỏ áp vào, nóng rực, tê dại, 𝖗.ⓤ.n ⓡẩ.ÿ đến không thể tự chủ.

Nụ ♓·ô·ռ trên môi càng lúc càng mãnh liệt. Nhận ra lực đạo như muốn 𝖓*ɢh*i*ề*𝐧 ⓝ*á*✞ mình của người đàn ông, Ôn Ý Nùng hoảng sợ tột độ. Cô giơ hai bàn tay nhỏ bé chống cự yếu ớt trước v*m ng*c săn chắc, ướt đẫm của anh, cố sức đẩy anh ra: "Rossalini... Mạc Thiếu Thương... Á!"

Bất thình lình, tiếng kêu yểu điệu của cô gái vang lên giữa dòng nước xối xả. Anh nâng một bên chân của cô lên, gập lại, nhấc lên cao, để cô gác chân lên bờ vai vạm vỡ cuồn cuộn cơ bắp của anh.

Nước mắt sinh lý ứa ra dàn dụa trên mặt, khuôn mặt cô đỏ rực như muốn nhỏ 〽️á_⛎. Cô thút thít cúi đầu, nhìn xuống cái đầu của anh đang vùi giữa hai đầu gối cô.

"Nhưng mà..." Giọng cô lạc đi, xen lẫn tiếng khóc nức nở, yếu ớt như một bông hoa nhỏ bé đang oằn mình trong gió bão, "Không phải anh bảo muốn bàn chuyện đám cưới sao?"

"Có kết quả rồi." Giọng nói của anh truyền từ phía dưới lên, trầm đục và khàn khàn, mang theo một sức ⓠ𝖚-🍸-ế-п ⓡ-ũ ↪️·hế·† người, "Đám cưới ngoài trời, tổ chức vào tháng Sáu."

Ôn Ý Nùng cắn chặt những ngón tay, nức nở không ngừng, trong lòng trào dâng một cơn phẫn nộ chỉ muốn ℊ*𝖎*ế*t người: "... Nhưng mà còn bao nhiêu chi tiết chưa bàn xong cơ mà!"

"Cứ làm xong việc chính đã." Mạc Thiếu Thương dấn sâu thêm, giọng điệu vẫn thản nhiên, "Sau đó hẵng bàn tiếp."

Ôn Ý Nùng:... Thế này mà là việc chính à...

QAQ

Chương (1-102)