Truyện:Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Chương 071

Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ
Trọn bộ 102 chương
Chương 071
0.00
(0 votes)


Chương (1-102)

 Ánh mắt người đàn ông sâu thẳm, giọng nói trầm khàn, từng chữ từng câu đều tràn ngập hơi thở nguy hiểm.

Thế nhưng, một kẻ say xỉn thì biết thế nào là nguy hiểm chứ?

Dưới tác dụng của cồn, đầu óc Ôn Ý Nùng vừa choáng váng vừa hỗn loạn, chẳng hề tỉnh táo, căn bản không hiểu câu nói kia của Mạc Thiếu Thương có ẩn ý gì.

Chỉ một lát sau, cô nàng mèo say chớp chớp đôi mắt trong trẻo ngây thơ, khẽ suy nghĩ một chút rồi nở nụ cười hồn nhiên. Hai cánh tay thon dài ɱề·𝖒 ⓜ·ạ·𝖎 như ngó sen thuận thế ôm lấy cổ người đàn ông, tò mò hỏi: "Thật sao? Anh định dùng cách gì mà khiến em cả tuần không xuống nổi giường thế?"

Cô gái phương Đông xinh đẹp զ.⛎𝓎.ế.п ⓡ.ũ khẽ mở bờ môi đỏ mọng, hơi thở ngọt ngào hòa quyện cùng hương rượu nồng đượm phả ra qua kẽ răng, tựa như những dải lụa mỏng զu_ấ_𝖓 ⓠυý_ⓣ lấy từng nhịp thở của anh.

Ánh mắt anh càng thêm tối sầm, yết hầu khẽ lăn nhẹ một nhịp, được đường xương hàm góc cạnh hoàn mỹ che giấu.

"Nùng Nùng."

Mạc Thiếu Thương lại thấp giọng gọi tên cô, giọng nói khàn hơn hẳn lúc trước: "Em có biết mình đang làm gì không?"

"Biết chứ ạ." Cô gái nhỏ nhìn anh bằng đôi mắt sáng lấp lánh, trông như một chú cáo nhỏ vô tình lạc vào trần thế, chưa trải sự đời, "Em đang khen anh đó."

Nói rồi, khóe môi cô càng cong lên, nụ cười ngọt ngào đến lịm người: "Em đang khen người đàn ông của em, người em thích nhất."

Mạc Thiếu Thương nhìn chằm chằm chú mèo say trước mặt, ngắm nghía hồi lâu rồi im lặng.

Hai giây sau, anh nắm lấy hai bàn tay nhỏ nhắn của cô đưa lên môi, khẽ đặt một nụ 𝖍*ô*ռ nhẹ nhàng để trấn an, sau đó đứng phắt dậy đi về phía phòng tắm.

Một mình Ôn Ý Nùng ngồi lại chỗ cũ, hai chân nhỏ buông thõng bên mép giường, khua qua khua lại nghịch ngợm, ngoan ngoãn ngồi đợi.

Cô nghe thấy tiếng vặn vòi nước kêu rào rào.

Một lát sau, người đàn ông bưng một chậu nước ấm đi ra, trên thành chậu vắt một chiếc khăn lau.

Ôn Ý Nùng chớp mắt, ánh nhìn dõi theo bóng dáng cao lớn vượt trội kia, thấy anh đặt chậu nước lên tủ đầu giường, vắt khô khăn rồi quỳ một chân xuống trước mặt cô.

Anh cầm khăn lên, lau mặt cho cô.

Khăn ấm áp, khi tiếp xúc với làn da trắng ngần mịn màng của Ôn Ý Nùng khiến cô hơi rụt lại vì nóng.

Mạc Thiếu Thương nhận ra điều đó liền dịu dàng hơn, anh đưa khăn lau từ trán xuống má, rồi từ má xuống cằm, cử chỉ nâng niu như thể không phải đang lau người, mà là đang lau chùi một món đồ sứ dễ vỡ, quý giá đến cực hạn.

Hơi ấm từ chiếc khăn thấm qua da thịt vào từng mạch 𝖒á·ⓤ, dây thần kinh, khiến cả người Ôn Ý Nùng nhũn ra.

Dần dần, hàng mi dày cong vút của cô rủ xuống, cô nhắm mắt lại, chuyên tâm tận hưởng sự phục vụ của người đàn ông.

Chẳng khác nào một chú mèo con đang được chủ nhân v**t v* cưng nựng.

Lau xong khuôn mặt ửng hồng ⓝ_ó𝓃_🌀 𝖇_ừn_🌀 của cô gái nhỏ, Mạc Thiếu Thương bỏ khăn vào chậu, vắt thêm lần nữa rồi nắm lấy tay cô, bắt đầu lau đôi bàn tay.

Từng ngón tay một, từ lòng bàn tay đến mu bàn tay, từ đầu ngón tay đến cổ tay, vô cùng tỉ mỉ, dịu dàng lưu luyến, không bỏ sót một chỗ nào.

Nhìn hàng lông mày rủ xuống của người đàn ông, chẳng hiểu sao trong lòng Ôn Ý Nùng bỗng trào dâng một dòng cảm xúc ấm áp.

Người đàn ông này, một thiên chi kiêu tử ngày thường cao cao tại thượng như vầng trăng lạnh trên trời cao, lúc này lại chịu hạ mình quỳ trước mặt cô, cầm khăn lau mặt lau tay cho cô.

Động tác của anh chậm rãi, dịu dàng và tập trung đến thế, cứ như thể trên đời này không còn việc gì quan trọng hơn cô nữa.

Suy nghĩ vừa chuyển, Ôn Ý Nùng không nhịn được gọi anh: "Rossalini"

Người đàn ông không ngẩng đầu lên, dịu dàng đáp: "Ừm."

"Tại sao anh lại tốt với em như thế?" Cô gái nhỏ nghiêng đầu, chân thành hỏi.

"Tốt đến mức đôi khi em cảm thấy anh không có thật."

Không đợi Mạc Thiếu Thương trả lời, Ôn Ý Nùng lại tự nói tiếp, giọng nói nhẹ nhàng, ɱ●ề●𝐦 ɱ●ạ●1 như một chiếc lông vũ rơi vào trong gió: "Thậm chí em còn nghĩ, có lẽ anh chỉ là một giấc mơ thoáng qua của em, vượt ra khỏi hiện thực, chỉ tồn tại trong thế giới lý tưởng hóa mà thôi."

Nghe xong lời cô nói, động tác trên tay Mạc Thiếu Thương khựng lại một chút. Sau đó, anh đặt khăn xuống, ngước mắt nhìn cô.

Trong đôi mắt màu xanh đen ấy lóe lên một tia sáng, nhạt nhòa và dịu nhẹ, rất giống ánh trăng lạnh lẽo trôi lững lờ trên mặt sông.

Ánh mắt của người đàn ông và cô gái đan xen, զ.u.ấ.ⓝ զ.⛎ý.т vào nhau giữa không trung.

Một lát sau, Mạc Thiếu Thương nhẹ nhàng nắm lấy tay cô đặt lên má mình, dẫn dắt cô, hướng dẫn cô v**t v* gương mặt anh, ung dung, không vội vã.

Nhìn đôi mày sâu thẳm của người đàn ông, cảm nhận xúc cảm hơi mát rượi lại Ⓜ️ề-𝖒 ⓜạ-𝒾 nơi lòng bàn tay, hai má Ôn Ý Nùng bỗng chốc càng nóng hơn.

Kéo theo đó, nhịp tim cũng đập nhanh hơn vài nhịp.

Thình thịch, thình thịch, thình thịch...

"Cảm nhận được chưa?" Mạc Thiếu Thương đột nhiên hỏi.

Lông mi Ôn Ý Nùng khẽ chớp hai cái, hơi chưa kịp phản ứng: "Cái gì cơ?"

"Làn da ռó-𝖓-🌀 🅱️ừ𝓃-g vì em, dòng ɱ●á●⛎ sôi sục vì em, và nhịp tim loạn nhịp vì em." Anh nhìn cô chằm chằm, giọng nói trầm thấp dịu dàng, từng chữ từng âm đều rõ mồn một, "Cảm nhận được chưa?"

Ôn Ý Nùng ngẩn người.

"Anh không phải là vật ảo tồn tại trong thế giới lý tưởng." Mạc Thiếu Thương lại nói, "Anh là người thật, bình thường, có Ⓜ️_á_u có thịt. Và cũng là người chỉ thuộc về một mình Ôn Ý Nùng."

"..."

Ôn Ý Nùng nhìn anh, nhìn bóng hình nhỏ bé của chính mình phản chiếu trong đôi mắt xanh đen của anh, cõi lòng khẽ lay động, bỗng nhiên cô vươn hai tay ôm lấy cổ anh, kéo anh xuống.

Rồi 𝐡ô-ռ lên.

Nụ ♓·ô·𝖓 này đến hoàn toàn bất ngờ.

Khác hẳn với sự rụt rè thử dò xét ngày thường, môi cô áp lên mang theo một sự liều lĩnh mượn rượu làm càn, như muốn dán chặt cả cơ thể mình vào người anh, hòa vào xương tủy anh, cùng anh dung nhập làm một.

Hai cánh môi nhỏ nhắn đầy đặn, mềm nhũn như bông nhưng lại nóng như lửa bỏng, áp sát vào bờ môi mỏng hơi mát của anh, tạo nên một sự chênh lệch nhiệt độ mạnh mẽ.

Cô 𝖍ô-ⓝ vừa dùng lực vừa nghiêm túc, ↪️_ọ 𝐱_á_t vụng về mà đáng yêu, giống như một con vật nhỏ gấp gáp muốn bày tỏ điều gì đó nhưng lại không biết phải thao tác cụ thể thế nào.

Ánh mắt Mạc Thiếu Thương ngưng lại, mọi cử động của cơ thể đều bị nhấn nút tạm dừng.

Thời gian như ngừng trôi trong khoảnh khắc này.

Anh cảm nhận được độ nóng trên môi cô, cảm nhận được hương hoa quế trong hơi thở của cô, cảm nhận được bàn tay nhỏ bé đang áp trên 𝐧gự.🌜 mình...

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, tần suất hô hấp của Mạc Thiếu Thương bỗng chốc trở nên hỗn loạn.

Bàn tay nhỏ nhắn kia đang cởi cúc áo sơ mi của anh.

Vì say rượu, cả người cô mơ màng, ngón tay cũng trở nên không linh hoạt.

Cúc áo sơ mi tuột ra dưới đầu ngón tay cô, một chiếc, hai chiếc, ba chiếc... Động tác của cô gái nhỏ tuy chậm chạp nhưng lại vô cùng cố chấp.

Giây tiếp theo, bàn tay to lớn với các khớp xương rõ ràng đưa lên, nắm chặt lấy ngón tay thon thả trắng muốt của cô gái.

"Bảo bối."

Anh nhìn cô, trong mắt có luồng hắc ám đang cuộn trào, giọng khàn khàn nhắc nhở: "Em thực sự say rồi."

"Say thì đã sao chứ?"

Cô gái nhỏ ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt sáng lấp lánh như hai viên đá hắc diệu thạch ngâm trong rượu, "Em khi say mới có thêm dũng khí để đối mặt với tình cảm của mình. Mới càng thích anh hơn, yêu anh hơn, và cũng muốn anh hơn."

Mạc Thiếu Thương: "..."

Nói xong những lời này, cô gái nhỏ liền gạt tay anh ra, dụi dụi đôi mắt hơi buồn ngủ, tiếp tục chuyên tâm cởi cúc áo của anh.

Chiếc thứ tư, chiếc thứ năm.

Áo sơ mi của anh mở toang, lộ ra làn da trắng lạnh và cơ bắp săn chắc bên trong. Hình xăm con rắn đen ngự trị nơi lồng ⓝ𝖌●ự●↪️ anh, thân rắn uốn lượn, vảy rắn xếp tầng tầng lớp lớp, dưới ánh đèn vàng mờ ảo trông sống động như thật, khiến người ta vừa run sợ, vừa toát ra vẻ ma mị và ⓠυ𝖞ế.ⓝ 𝖗.ũ đến lạ kỳ.

Như bị điều gì đó mê hoặc, mọi động tác của Ôn Ý Nùng bỗng dừng lại.

Cô nhìn hình xăm trên n*ɢự*🌜 người đàn ông, một lúc sau, cô vươn tay, đầu ngón ✞·🅰️·𝐲 k𝖍·ẽ 𝒸·♓·ạ·Ⓜ️ vào con rắn này.

"Lần đầu tiên nhìn thấy nó, em chỉ cảm thấy nó dữ tợn đáng sợ, không dám đến gần. Nhưng bây giờ nhìn lại, em lại thấy nó thật đẹp." Cô nói, giọng nói mang theo một chút lười biếng say khướt, "Giống như anh vậy."

Hơi thở của Mạc Thiếu Thương nặng nề thêm vài phần.

Cảm nhận được cơ bắp trên người người đàn ông ngày càng căng cứng, Ôn Ý Nùng như tìm được món đồ chơi nào đó vô cùng thú vị, chẳng những không dừng lại mà còn chơi hăng say hơn.

Ngón tay cô chậm rãi lướt theo đường vân của hình xăm con rắn, từ 𝖓*g*ự*𝐜 anh trượt đến vai, rồi trượt xuống cánh tay, cuối cùng v**t v* mu bàn tay nổi rõ gân xanh tuyệt đẹp của anh.

"Lần đầu gặp anh, em thấy anh cao cao tại thượng, y như một vị thần đến từ thế giới khác." Môi cô áp sát vào vành tai anh, thủ thỉ những lời dịu dàng, rồi cười ngốc nghếch, "Em chưa từng nghĩ tới, mình lại có thể yêu nhau, hiểu nhau đến thế..."

Toàn thân Mạc Thiếu Thương căng thẳng thành một đường thẳng, anh th* d*c một hơi nặng nề, nắm lấy tay cô.

Bàn tay cô gái nhỏ vô cùng nhỏ nhắn, anh chỉ cần thu lòng bàn tay lại là gần như đã bao trọn lấy tay cô không một kẽ hở.

"Tay anh thực sự to quá đi mất."

Ôn Ý Nùng cúi đầu, nhìn bàn tay anh và cô đang đan vào nhau, lại khẽ mỉm cười, "Mỗi lần anh nắm tay em, em đều cảm thấy an lòng."

Ánh mắt Mạc Thiếu Thương nhìn thẳng vào mặt cô.

Dưới ánh đèn vàng mờ, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái ửng lên sắc hồng rực rỡ, đôi mắt long lanh ngập nước, bờ môi hơi sưng lên vì nụ 𝒽ô_𝖓 vừa rồi.

Vừa thuần khiết vừa 𝐪υ𝓎ế_𝐧 r_ũ, câu dẫn người ta mà chính mình lại hoàn toàn không tự biết.

Mong muốn chiếm đoạt và cơn khát khao mãnh liệt ùa về như triều dâng, đánh thẳng vào đại não, xâm chiếm từng sợi dây thần kinh của Mạc Thiếu Thương.

Chỉ có Chúa mới biết, anh đã khát khao cô đến mức nhức nhối.

"Ôn Ý Nùng."

"Anh cho em một cơ hội cuối cùng." Ngón tay anh 💰-ℹ️ế-✞ 𝒸hặ-✝️, khóa chặt lấy cô, giọng nói khàn đến mạng mạng, "Bây giờ nằm xuống, nhắm mắt lại, anh vẫn còn có thể cố nhịn để cho em ngủ ngon đêm nay."

Cô gái nhỏ nghe xong liền nghiêng đầu, đôi mắt to đen láy phân minh tiếp tục nhìn anh.

Không dưng lại thốt ra một câu: "Có phải anh không muốn hô-𝖓 em không?"

Mạc Thiếu Thương khựng lại một chút.

"Tối nay anh chẳng chủ động ♓·ô·ռ em gì cả." Giọng cô có chút ủy khuất, giống như một chú sóc nhỏ đáng yêu bị bỏ rơi, "Lúc ở trên thuyền không có, lúc về cũng không. Bây giờ còn ép em phải tự ngủ một mình... Anh nói đi, có phải anh không còn thích em nữa rồi không?"

Con ngươi của Mạc Thiếu Thương khẽ co rụt lại.

"Không phải." Anh nói.

"Thế sao anh không h·ô·п em?" Cô nhích lại gần anh hơn, nghiêm túc gặng hỏi.

Khoảng cách trong gang tấc, hai má cô gái nhỏ ửng hồng, đôi mắt ngây thơ đầy †-ì-𝓃-♓ †-ứ.

Mạc Thiếu Thương nhìn cô chằm chằm vài giây, sau đó nâng tay lên, khẽ nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, ngón tay cái nhẹ nhàng miết qua bờ môi hơi sưng của cô.

Lực đạo ẩn nhẫn và kiềm chế, tựa như sự yên bình trước khi cơn sóng thần ập đến.

"Em như thế này, quá mức 🍳-υ-🍸ế-𝖓 г-ũ." Giọng Mạc Thiếu Thương trầm khàn, "Anh sợ mình 𝐦*ấ*🌴 🎋*𝐢ể*m 𝖘oá*ⓣ quá mức sẽ làm em hoảng sợ."

"Em không muốn anh phải nhẫn nhịn, cũng không muốn anh phải kiềm chế."

Cô gái nghe xong có vẻ không hài lòng, hai má hơi phồng lên như đang ngậm hai viên kẹo chưa tan. Cô nắm lấy bàn tay to đang v**t v* mặt mình, kéo mạnh xuống, đặt lên vị trí lồng n●ɢự●↪️ mình, nhìn anh, nhỏ giọng ⓜề-𝖒 ɱạ-ï nói: "Rossanili, chỗ này thích anh, thích ơi là thích."

Sau đó, Mạc Thiếu Thương lại thấy cô gái dắt tay anh tiếp tục dịch chuyển xuống dưới.

"Chỗ này cũng thế." Khuôn mặt nhỏ của cô càng đỏ hơn, ánh mắt cũng càng thêm ướ-т á-✞, vừa thẹn thùng lại vừa lớn mật, "Thích anh, muốn anh, muốn... 'ăn' sạch anh."

Ánh mắt Mạc Thiếu Thương hoàn toàn bùng lên ngọn lửa.

Trong tầm mắt, đôi mắt cô gái phủ một lớp sương nước mỏng, đôi môi khẽ mở, †ⓗ●ở 𝖍●ổ●𝐧 h●ể●п nhẹ nhàng. Mặt cô rất đỏ, đỏ từ má lan đến tận mang tai, từ mang tai xuống cổ, cả người như một đóa hoa bị hơi nóng hấp thấu, e ấp thẹn thùng, kiều diễm ướ_t á_🌴.

"Signore (Thưa ngài)."

Cô gái lại cất lời, lần này là nói tiếng Ý, trong giọng nói mang theo một chút âm rung nồng nàn đầy 🌴·ìռ·♓ 𝐭·ứ, "la prego, mi faccia l'amore con violenza. (Xin hãy chiếm đoạt em một cách điên cuồng, yêu thương em thật mãnh liệt)."

Lời vừa dứt, "tạch" một tiếng, sợi dây lý trí cuối cùng sót lại trong não Mạc Thiếu Thương hoàn toàn đứt đoạn.

Anh bóp lấy cằm cô nâng lên, cúi đầu, mạnh mẽ ⓗ.ô.𝓃 lấy cô.

Nụ h-ô-n sâu bị kìm nén bấy lâu nay, gần như muốn nuốt chửng yêu tinh nhỏ զυ.🍸.ế.𝐧 𝓇.ũ trong lòng vào bụng.

Đầu lưỡi anh cạy mở hàm răng cô, lao thẳng vào trong, chiếm giữ khoang miệng 〽️ề●Ⓜ️ ⓜạ●ℹ️, q*⛎ấ*n զ⛎ý*ⓣ lấy chiếc lưỡi nhỏ thẹn thùng của cô, tùy ý khuấy đảo, ngang ngược càn quét.

Đồng thời, tay anh cũng dùng lực giữ chặt gáy cô, ấn cô về phía mình, đè sâu hơn, gần như có chút bạo liệt.

Phía bên này.

Ôn Ý Nùng bị anh h_ô_ⓝ đến mức trước mắt trắng xóa, đầu óc mơ màng, hai tay chống trước 𝖓ɢự.🌜 anh, túm chặt lấy chiếc áo sơ mi của anh giống như người ↪️hế●🌴 đuối vớ được cọc.

Cơ thể cô đang nhũn ra, mềm như một vũng nước, cả người đều tựa vào anh, nếu không có anh ôm lấy thì cô đã trượt ngã xuống đất từ lâu.

Người đàn ông vừa ⓗô·n cô, vừa đặt cô nằm xuống giường.

Lưng cô lún sâu vào tấm nệm m●ề●〽️ 𝐦●ạ●ℹ️, tấm chăn vải hoa xanh bị đè lên tạo thành những nếp gấp dày đặc.

Cơ thể anh phủ lên, 𝐧_óⓝ_𝐠 𝒷_ỏп_𝖌, nặng nề, tựa như một ngọn núi lửa biết thở.

Anh giơ hai tay cô l*n đ*nh đầu, mười ngón tay đan xen, lòng bàn tay áp sát.

Nụ 𝐡*ô*𝓃 nồng cháy như lửa, nhưng đồng thời cũng triền miên như nước.

Sau khi rời khỏi bờ môi cô, anh liền dọc theo đường xương hàm trượt xuống thùy tai, ngậm lấy chút sụn tai ɱề●m 〽️ạ●ï kia, khẽ khàng mài cọ.

Cô gái như không chịu nổi, phát ra một tiếng r*n r* nhỏ như mèo kêu, thanh mảnh và dịu dàng.

Hậu vị của rượu hoa quế là sự 𝐦_ề_m 𝐦_ạ_𝒾, chứ không phải gắt nồng.

Nó không giống rượu, ngược lại giống như một dải lụa ấm áp trượt xuống từ cổ họng, từ từ quấn lấy tứ chi bách hài, quấn mềm xương cốt, quấn lỏng lý trí.

Vài thứ ban ngày bị giấu kín, không dám chạm vào, nay lại bị từng thứ một kéo ra từ sâu trong cơ thể.

Môi lưỡi q*𝖚ấ*ռ 🍳⛎*ý*t một hồi lâu.

Chẳng mấy chốc, Mạc Thiếu Thương lùi lại một chút.

"Nùng Nùng." Anh gọi cô, chiếc mũi cao ✝️_𝐡â_𝐧 Ⓜ️ậ_𝖙 cọ cọ vào chóp mũi cô, "Em có biết anh là ai không?"

Cô gái ngẩn ra một lúc, sau đó lầm bầm đáp: "Chồng em chứ ai."

Chỉ một khoảnh khắc, ánh mắt Mạc Thiếu Thương càng thêm tối tăm, anh lại 𝐡ô_ⓝ cô thật sâu, không còn kiềm chế nữa, hoàn toàn phóng túng bản thân.

Bàn tay thon dài có lực trượt xuống từ bên hông cô, nhấc cả người cô lên một chút, để cơ thể cô dán chặt vào anh, khăng khít không một kẽ hở, da thịt tiếp xúc trực tiếp.

Cô cảm nhận được nhiệt độ cơ thể anh, п.ó.ⓝ.ℊ 𝖇ỏռ.🌀 như một ngọn lửa đã thiêu đốt ngàn năm, nhưng lại không hề nảy sinh chút tâm lý sợ hãi nào.

Ngược lại còn vươn tay ôm anh chặt hơn.

Ánh trăng ngoài cửa sổ lọt qua khe hở của rèm cửa, chiếu rọi lên người họ, lướt qua những lọn tóc rối của cô gái, khẽ v**t v* cơ lưng rắn chắc đang phập phồng đầy hoang dại của người đàn ông.

Anh nhìn thấy những giọt mồ hôi lấm tấm rịn ra trên trán cô, nhìn thấy một giọt nước mắt trượt xuống từ khóe mắt cô, tận sâu trong lòng 〽️ề*𝖒 ɱ*ạ*ℹ️ đến mức không tưởng nổi, tiếp đó liền cúi đầu, ♓●ô●ռ đi giọt nước mắt ấy.

Vị chát hơi mặn lan tỏa nơi đầu lưỡi, mang theo vị ngọt của rượu hoa quế.

"Bảo bối." Anh khẽ gọi cô, giọng điệu dịu dàng đến mạng mạng.

Ôn Ý Nùng đã vô cùng mệt mỏi, nghe thấy giọng nói này liền khẽ mở mắt, ánh mắt mơ màng, đuôi mắt ửng hồng ẩm ướt.

Cô nhìn gương mặt anh, vươn tay, khẽ chạm vào môi anh.

"Ừm... Chồng ơi?" Cô gần như vô thức gọi một tiếng, tiếng nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Mấy chữ này lọt vào tai Mạc Thiếu Thương, lập tức biến thành liều thuốc k*ch th*ch mạnh mẽ nhất, tì𝐧*𝒽 ✝️*ứ lại trí mạng.

Anh ngẩng cằm, động tác càng thêm dồn dập, mạnh mẽ và sâu sắc.

Ôn Ý Nùng gần như không chịu đựng nổi, chỉ biết bất lực ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên, trong lòng anh bật ra tiếng khóc thút thít, nũng nịu.

Một khoảnh khắc nào đó, Mạc Thiếu Thương bỗng nhiên ôm chặt cô hơn.

Chặt đến mức mặt cô dán sát vào hõm cổ anh, chặt đến mức cô có thể cảm nhận được yết hầu anh lăn chuyển, có thể nghe thấy tiếng nuốt của anh.

Chặt đến mức hai người dường như từ cơ thể đến xương cốt, đều đã hoàn toàn hòa làm một.

"Gọi lại lần nữa xem nào." Mạc Thiếu Thương cắn vào thùy tai cô, giọng nói căng cứng, lại khàn như bị giấy nhám chà xát qua, "Bảo bối ngoan, gọi lại lần nữa đi."

Ôn Ý Nùng đã hoàn toàn kiệt sức, cả người nhũn ra như một vũng nước, ngay cả sức để mở mắt cũng không có. Cô chỉ biết vùi mặt vào hõm cổ anh, dùng chất giọng rất nhỏ, rất nhỏ, ngoan ngoãn gọi lại một lần nữa: "Chồng ơi."

Anh cúi đầu, 𝖍*ô*n sâu vào đỉnh tóc cô, thật lâu, thật lâu.

Bên ngoài cửa sổ, dòng sông Phần Thủy vẫn lững lờ trôi, ánh trăng vẫn tan thành từng mảnh bạc vụn trên mặt nước. Người chèo thuyền đã nghỉ việc, tiếng mái chèo đã tắt, đèn lồng đã tắt phần lớn, chỉ còn vài chiếc vẫn sáng, khẽ đung đưa trong gió đêm.

Không biết đã qua bao lâu, những đợt sóng triều xuân cuộn trào trong phòng cuối cùng cũng bình lặng lại.

Mạc Thiếu Thương bế 𝖙𝒽●â●ⓝ 𝖙●ⓗ●ể mềm nhũn của cô gái nhỏ từ trên giường lên, đi vào phòng tắm.

Ôn Ý Nùng mệt rã rời, cả người treo trên người anh như một chú cá nhỏ vừa được vớt lên từ dưới nước.

Anh dịu dàng tỉ mỉ tắm rửa cho cô, lau khô nước trên người cô, thay cho cô bộ đồ ngủ sạch sẽ, rồi bế cô đặt trở lại giường, đắp chăn cẩn thận.

Trong lúc mơ màng, cô gái nhỏ vươn tay, khẽ ngoắc lấy ngón tay út thon dài của anh.

Mạc Thiếu Thương nhận ra động tác nhỏ đáng yêu của cô, khẽ nhướng mày, cúi người áp sát cô, ghé tai trái lại gần bờ môi hơi sưng đỏ của cô.

"Đừng đi..." Cô gái nhỏ lầm bầm nói một câu, chữ nghĩa mơ hồ, giống như đang nói mớ.

Mạc Thiếu Thương mỉm cười, nghiêng người nằm xuống, ôm cô vào lòng, đặt một nụ 𝒽*ô*ⓝ lên khuôn mặt đỏ hồng của cô, dịu dàng dỗ dành: "Không đi."

Cô gái trong giấc mộng dường như nghe thấy tiếng trả lời của anh, khẽ cong môi, chìm vào giấc ngủ sâu hơn.

Ánh trăng ngoài cửa sổ chậm rãi chảy trôi, đêm càng thêm sâu và càng thêm tĩnh lặng.

Trên giường, hai bóng hình ôm nhau ngủ, năm tháng một dải bình yên, tốt đẹp.

*

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ hắt vào phòng ngủ.

Ôn Ý Nùng bị luồng sáng ấy làm chói mắt, cô nhíu mày lật người, vùi mặt vào trong gối.

Toàn thân như bị tháo rời ra rồi lắp ráp lại, từng tấc cơ bắp đều đang gào thét đau nhức.

Mỏi lưng, đau người, chân muốn chuột rút.

Cảm giác này quả thực chẳng dễ chịu chút nào, Ôn Ý Nùng muốn ngủ tiếp nhưng ngặt nỗi không ngủ được, đành phải khẽ nhíu mày, cố gắng hồi tưởng lại những chuyện xảy ra tối qua, tìm kiếm nguyên nhân khiến mình khó chịu đến thế này.

Theo ký ức được đánh thức, vô số hình ảnh như chiếc đèn kéo quân lướt qua tâm trí.

Đèn lồng trên thuyền, ánh trăng trên mặt nước, hương thơm ngọt ngào của rượu hoa quế, và cả ánh mắt trầm như sương chiều nhưng lại rực cháy như ngọn lửa của người đàn ông...

Ký ức đến đây thì đứt đoạn.

Cả người Ôn Ý Nùng hơi cứng đờ.

Sau đó đã xảy ra chuyện gì?

Bên cạnh có hơi thở ấm áp phả vào vành tai cô.

Ôn Ý Nùng chậm rãi mở mắt, quay mặt sang.

Mạc Thiếu Thương đang nằm bên cạnh cô, có vẻ vẫn còn đang ngủ say. Mặt anh ở rất gần cô, gần đến mức cô có thể nhìn rõ hàng lông mi dày của anh, và biên độ phập phồng của khối cơ 𝐧-ɢ-ự-🌜 săn chắc mỗi khi anh hít thở.

Ngắm nhìn gương mặt này, đôi mắt to của Ôn Ý Nùng chớp chớp hai cái.

Như bị ma xui 𝐪υ*ỷ khiến, cô vươn tay, đầu ngón t_𝐚_🍸 k♓_ẽ c_♓_ạ_𝐦 vào lông mi của người đàn ông. Không tỉnh.

Lại chạm vào chóp mũi anh. Vẫn không tỉnh.

Thấy vậy, ngón tay cô liền vô thức trượt từ sống mũi cao xuống môi anh, dừng lại ở đó, cảm nhận nhiệt độ hơi thở của anh.

Cũng chính vào khoảnh khắc này, nhiều hình ảnh hơn ùa vào đại não Ôn Ý Nùng, cô ôm cổ anh ⓗô-𝓃 anh, cô cởi cúc áo của anh, cô dắt tay anh sờ chính mình, lại còn ấm ức hỏi anh sao không hô*n cô, có phải không muốn cô nữa rồi không...

Trong tích tắc, từ khuôn mặt đến tai, tận gốc cổ cô đều đỏ bừng lên.

Trời đất ơi!

Cô đã làm cái gì thế này?

Rốt cuộc cô đã làm những trò gì vậy hả?!

Cô lại dám chủ động sờ anh? ℋ·ô·ռ anh? Ⓠ-uy-ế-𝓃 r-ũ câu dẫn anh? Lại còn nói bao nhiêu lời ngượng chín cả mặt như thế nữa?

"..." Ôn Ý Nùng quả thực tuyệt vọng rồi.

Cô đưa tay lên đỡ trán, hận không thể tìm cái lỗ nào mà chui xuống, biến mất vĩnh viễn khỏi thế gian này.

Nhưng mà...

Chuyện đã đến nước này, hoảng hốt thì có ích gì chứ? Cô đâu biết phép thuật, làm sao có thể thực sự biến mất được!

Nghĩ ngợi như vậy, Ôn Ý Nùng hít một hơi thật sâu rồi thở ra, cố gắng ép bản thân bình tĩnh lại.

Đúng vậy, không được hoảng, không được hoảng.

Người đàn ông này vẫn chưa tỉnh, cô có thể giả vờ như mình uống say quá hóa lú, chẳng nhớ gì hết. Nếu anh có hỏi đến, cô sẽ trực tiếp giả ngốc, lảng sang chuyện khác, tóm lại chủ đạo là chiến thuật "hỏi ba không biết một".

Đúng, cứ làm thế đi!

Nghĩ đến đây, gánh nặng tâm lý của Ôn Ý Nùng lập tức nhẹ đi rất nhiều, cô chuẩn bị bất chấp tất cả, ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách.

Thế là, cô dùng cả hai tay, cẩn thận từng li từng tí ôm lấy cánh tay người đàn ông đang vòng qua eo mình, cố gắng thoát khỏi cái ôm của anh.

Mạc Thiếu Thương dáng người cao, khung xương lớn, lực cánh tay cũng rất nặng nề, đè trên eo cô sống động như quấn một cành cây thô tráng.

Ôn Ý Nùng tốn không ít công sức mới miễn cưỡng nhấc được tay anh ra, sau đó rón rén bò về phía mép giường.

Thế nhưng, điều khiến cô hoàn toàn không lường trước được là, mũi chân cô vừa chạm vào sàn nhà, cổ tay bỗng chốc thắt lại, bị một bàn tay to lớn chộp lấy.

Giây tiếp theo, cả người cô bị kéo giật lùi về phía sau, cô khẽ thốt lên một tiếng, tấm lưng va rầm vào một v*m ng*c п.ó.n.ℊ 🅱.ỏ𝖓.ɢ.

Cánh tay mang đậm hơi thở nam tính từ phía sau vòng qua, khóa chặt lấy cô một cách kiên cố.

Chiếc cằm góc cạnh tựa vào hõm vai cô, chiếc mũi cao cũng dọc theo những lọn tóc rối sau tai cô cọ qua cọ lại, hơi thở ấm áp phả qua vành tai nhạy cảm, nhồn nhột, ngứa ngáy.

"..." Ôn Ý Nùng lập tức cứng đờ, sợ tới mức không dám động đậy.

"Chào buổi sáng." Mạc Thiếu Thương lười biếng lên tiếng.

Giọng anh còn mang theo chút khàn đặc lúc mới thức dậy, trầm thấp và lười nhác, giống như sợi dây trầm nhất của cây đàn cello được khẽ gẩy lên.

"Chào... Chào buổi sáng." Ôn Ý Nùng bấm bụng đáp lời, lắp bắp ngập ngừng như đứa trẻ làm sai chuyện bị bắt quả tang.

Sau đó, môi Mạc Thiếu Thương dán vào tai cô, khẽ cắn một cái lên phần thịt mềm ở thùy tai.

Thành công khơi dậy một đợt г-𝖚-ռ 𝓇ẩ-ÿ nhạy cảm mà đáng yêu của thân hình kiều diễm trong lòng.

"Ngủ ngon không?" Anh thản nhiên hỏi, trong giọng điệu lộ ra vẻ cưng chiều không hề che giấu.

"Ngon... Khá ngon ạ." Cô ho khan hai tiếng, cố gắng làm cho giọng nói của mình nghe có vẻ bình thường một chút, "Còn anh?"

"Ừm." Anh nói, "Rất tốt."

Cuộc đối thoại này kết thúc, phòng ngủ rơi vào bầu không khí im lặng vài giây.

Một lát sau, Ôn Ý Nùng cắn 🌜ắ_𝖓 m_ô_i, quyết định ra đòn phủ đầu. Cô hắng giọng, cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh tự nhiên nhất nói: "Cái đó... Ừm, tối qua em uống hơi nhiều, làm những việc có chút quá trớn, anh đừng để tâm nhé."

Lời vừa dứt, cô cảm nhận rõ ràng cơ thể phía sau hơi khựng lại một chút.

Ngay sau đó, cánh tay người đàn ông ⓢ●ï●ế●✝️ 𝒸●♓●ặ●𝐭 thêm vài phần, lật cả người cô lại, để cô đối diện với anh.

Bàn tay thon dài rộng lớn bao bọc lấy khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của cô, cố định đầu cô lại, ép cô phải nhìn anh. Đôi mắt màu xanh đen kia cũng nhìn cô chằm chằm, giống như hai lưỡi dao vô hình, đóng đinh cô tại chỗ.

Hai giây sau, Mạc Thiếu Thương cúi đầu, môi gần như chạm vào môi cô.

"S.ướп.🌀 xong rồi là muốn nhấc váy lên không nhận người sao?"

Giọng điệu anh nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng ánh mắt lại sâu đến mức khiến tim người ta đập loạn nhịp, "Bảo bối nhỏ, tối qua em còn nói, ngày nào cũng phải vắt kiệt anh cơ mà."

Ôn Ý Nùng: "..."

Chương (1-102)