| ← Ch.068 | Ch.070 → |
Chiếc xe xuất phát từ huyện lị Phần Ninh, chạy ngược dòng sông Phần Thủy.
Khung cảnh ngoài cửa sổ dần chuyển từ con phố cổ tường trắng ngói đen sang những dãy núi xanh trập trùng và những thửa ruộng bậc thang nằm san sát.
Con đường khá hẹp, chỉ vừa vặn cho hai chiếc xe lách qua nhau. Hai bên đường trồng những hàng thủy sam chạy dài. Vào những ngày đông, lá cây đã úa vàng rụng lả tả, để lại những cành cây trơ trọi vươn thẳng lên nền trời xám xịt. Lúa dưới ruộng đã gặt cạn, chỉ còn trơ lại những gốc rạ đều tăm tắp.
Thi thoảng lại bắt gặp vài người nông dân đang khom lưng lao động trên đồng, động tác thong dong khoan thai, chốc chốc lại dăm ba câu dông dài.
Ôn Ý Nùng tựa đầu bên cửa kính, mải miết ngắm nhìn phong cảnh vụt qua, trong lòng lại rối bời như mớ bòng bong.
Bàn tay to lớn của người đàn ông dịu dàng bao trọn lấy đôi tay hơi lành lạnh của cô, phần bụng ngón tay nhẹ nhàng m*n tr*n trên mu bàn tay cô hết lần này đến lần khác, mang theo ý vị vỗ về an ủi.
"Hàn Tiểu Cầm cậu ấy..." Ôn Ý Nùng cất lời, chất giọng hơi khàn khàn, "Bây giờ đang sống cùng bố mẹ sao anh?"
"Cô ấy kết 𝖍-ô-𝐧 rồi." Mạc Thiếu Thương nhạt giọng đáp.
Câu trả lời này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Ôn Ý Nùng. Cô kinh ngạc, mất một lúc lâu mới lắp bắp hỏi lại: "Từ... từ bao giờ vậy?"
"Hai năm rồi." Mạc Thiếu Thương nói.
"Chồng cậu ấy làm nghề gì? Đối xử với cậu ấy có tốt không?" Ôn Ý Nùng nhíu mày gặng hỏi.
Trong ấn tượng của cô, Hàn Tiểu Cầm là một cô bé ngây thơ trong sáng tựa tờ giấy trắng, căn bản chẳng hề hiểu được những xô bồ, phức tạp của chốn hồng trần.
Ôn Ý Nùng hỏi vậy, đơn thuần chỉ vì sợ Hàn Tiểu Cầm phải chịu tủi nhục.
"Chồng Hàn Tiểu Cầm tên Tạ Cường, người gốc Phần Ninh, đang làm thợ ốp lát cho một đội thầu xây dựng trên thị trấn." Mạc Thiếu Thương trả lời cô, "Còn về việc anh ta đối xử với cô ấy ra sao, trăm nghe không bằng một thấy, em cần phải tự mình đánh giá."
Nghe vậy, Ôn Ý Nùng như có điều suy nghĩ mà gật gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Cô dời tầm mắt ra ngoài cửa sổ, thẫn thờ nhìn những rặng thủy sam và cánh đồng lùi vút lại phía sau. Trong tâm trí, hình bóng Hàn Tiểu Cầm dần hiện lên, khiến cô bất giác sinh ra cảm giác hoảng hốt tựa như đã cách một đời.
Chừng bốn mươi phút sau, chiếc Mercedes đỗ lại ở đầu phố của một thị trấn nhỏ.
Nơi này rất bé, gần như chỉ liếc mắt một cái đã thu trọn vào tầm nhìn. Trục đường chính chạy vắt ngang từ Đông sang Tây, hai bên đường chủ yếu là những căn nhà lầu hai ba tầng. Tầng trệt mở cửa hàng bán đồ tạp hóa, vật liệu ngũ kim, phân bón nông nghiệp, những tấm biển hiệu đã sớm phai màu, nét chữ loang lổ mờ nhạt.
Một bà lão ngồi bóc đậu bên vệ đường ngay đầu phố.
Thấy chiếc xe sang trọng mang biển số ngoại tỉnh đậu lại, bà nheo nheo mắt, tò mò hóng hớt vài cái rồi lại cúi đầu tiếp tục công việc dang dở.
Mạc Thiếu Thương dắt tay Ôn Ý Nùng xuống xe, đi bộ men theo con phố chính vài trăm mét, rẽ qua một khúc quanh rồi tiến sâu vào một con ngõ cũ kĩ.
Con ngõ sâu hun hút và tĩnh mịch, hai bên bờ tường rêu phong bò đầy những dây leo khô héo. Vài nhánh cỏ dại gầy guộc chui rúc từ khe hở của những phiến đá xanh, ngoan cường vươn mình đón ánh nắng.
Chốc lát sau, hai người dừng bước trước một cánh cổng sắt lớn.
Ôn Ý Nùng ngước mắt lên nhìn.
Cánh cổng trước mặt trông rất mới, phủ lớp sơn màu xám đậm. Trên tay nắm cửa treo lủng lẳng một sợi dây đỏ, có buộc thêm một mặt dây chuyền ngọc bình an mang kiểu dáng nhỏ nhắn mà tinh xảo.
Xuyên qua khe hở của cánh cổng nhìn vào trong, có thể thấy một khoảng sân nhỏ trồng hai cây ăn quả chẳng rõ tên. Trên chiếc ghế tre dưới gốc cây có lót một tấm nệm ngồi làm thủ công, họa tiết hoa trắng nền xanh, đường kim mũi chỉ vô cùng đều đặn và tỉ mỉ.
Mạc Thiếu Thương giơ tay gõ cửa.
"Cộc cộc."
Ngay sau đó, trong sân vang lên tiếng bước chân từ xa tiến lại gần, hơi dồn dập, tựa hồ như sợ vị khách bên ngoài phải chờ lâu.
Cánh cổng sắt được mở ra từ bên trong.
Ôn Ý Nùng ngước lên quan sát.
Người mở cửa là một người đàn ông trạc độ ba mươi tuổi. Vóc dáng trung bình, bờ vai rộng rãi vững chãi, làn da phơi nắng ngả sang màu lúa mạch khỏe khoắn và rắn rỏi. Khuôn mặt vuông vức, ngũ quan không quá nổi bật nhưng nét mày ánh mắt lại toát lên sự mộc mạc, chất phác khiến người ta thấy an lòng, mang lại cảm giác rất thiện cảm.
Bộ đồ bảo hộ lao động màu xanh thẫm trên người anh ta đã bạc màu vì giặt nhiều lần, để lộ ra cẳng tay cuồn cuộn cơ bắp cùng đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sần. Nhìn xuống dưới, có thể thấy rõ trên gấu quần và mũi giày của anh ta còn dính vài vệt xi măng khô, trông như vừa trải qua một trận chiến ác liệt ở công trường.
Thấy Mạc Thiếu Thương và Ôn Ý Nùng, người đàn ông sững lại một giây, sau đó liền mỉm cười. Nụ cười toát lên vẻ ngượng ngùng thật thà.
"Hai người là... bạn học của Tiểu Cầm phải không?" Anh ta hơi bối rối xoa xoa hai bàn tay vào nhau, "Hôm qua mẹ vợ tôi có kể là sẽ có bạn đến thăm Tiểu Cầm. Nào, mau vào nhà ngồi đi."
Nói đoạn, người đàn ông nghiêng người nhường lối.
Ôn Ý Nùng đi cạnh Mạc Thiếu Thương, bước qua cổng sắt.
Khoảng sân này tuy nhỏ nhưng được dọn dẹp vô cùng ngăn nắp. Góc tường xếp ngay ngắn vài bó củi khô. Trên dây phơi đồ treo mấy bộ quần áo đã giặt sạch, hai chiếc vỏ gối thêu họa tiết uyên ương giỡn nước, bộ đồ bảo hộ của đàn ông và chiếc váy hoa nhí của phụ nữ đang đung đưa theo từng cơn gió thoảng.
Cửa chính mở toang, một cô gái đang ngồi trên chiếc ghế mây sát cửa.
Tầm mắt Ôn Ý Nùng vừa lướt tới, bước chân bỗng chốc sững lại.
Mái tóc cô gái rất dài, đen nhánh 𝐦ề.Ⓜ️ 〽️.ạ.ı rủ xuống bờ vai, phần ngọn tóc hơi xoăn nhẹ, tựa như bị ánh nắng hong khô. Gương mặt nhỏ nhắn, chiếc cằm thon, đường nét thanh tú và dịu hiền. Điểm duy nhất khiến người ta tiếc nuối là một vết sẹo nằm bên góc trán phải của cô ấy.
Vết sẹo không tính là sâu, nhưng khá rõ, kéo dài từ đuôi lông mày đến tận chân tóc.
Cô gái đang ôm một quyển sách trên tay. Những trang giấy đã ố vàng, xem chừng đã khá lâu năm. Cô ấy cúi đầu, có vẻ như đang đánh vần từng chữ một cách đầy nhọc nhằn. Khóe môi cô ấy hơi mím lại, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
Chỉ một ánh nhìn, Ôn Ý Nùng lập tức nhận ra người trước mặt.
Cô ấy như thể đã thay đổi tất cả, mà lại dường như chẳng hề đổi thay. Có lẽ vì bản tính trong trẻo thiện lương, nên ngay cả năm tháng cũng đối xử với cô ấy dịu dàng hơn đôi chút. Dòng thời gian cứ thế lặng lẽ lướt qua người cô ấy, chẳng hề lưu lại quá nhiều dấu vết phong sương tàn nhẫn.
Bóng thời gian đan cài chồng chéo. Trong phút chốc, gương mặt của cô gái trẻ trước mặt trong mắt Ôn Ý Nùng bỗng chốc chồng lên hình bóng cô bé con nằm nhoài trên bậu cửa sổ ngước nhìn bầu trời năm nào.
Một lúc lâu sau.
"Tiểu Cầm?" Ôn Ý Nùng cất lời, thanh âm vô cùng mỏng manh, ngỡ như sợ đánh thức một giấc mộng hư ảo.
Hàn Tiểu Cầm làm như không nghe thấy, vẫn khư khư ôm quyển sách, cái đầu nhỏ cứ gật gù đọc, như thể hoàn toàn chẳng phát hiện ra trong nhà vừa có hai người lạ ghé thăm.
Ôn Ý Nùng lại gọi thêm một tiếng: "Hàn Tiểu Cầm."
Động tác lật sách của Hàn Tiểu Cầm khựng lại đôi chút, nhưng cô ấy vẫn không ngẩng đầu. Ngay sau đó lại tự lo việc mình, giở sang trang tiếp theo, tiếp tục đọc.
Chứng kiến cảnh tượng này, lồng 𝐧🌀ự·c Ôn Ý Nùng bỗng nhiên nghẹn đắng.
Đúng lúc này, người đàn ông bên cạnh hắng giọng, lúng túng lên tiếng giải thích: "Cô ấy là vậy đấy. Không phải là không thèm để ý đến cô đâu, chỉ là... chỉ là phản ứng hơi chậm chạp một chút thôi. Cô đừng để bụng nhé."
Dứt lời, người đàn ông bước đến bên cạnh Hàn Tiểu Cầm. Anh ta cúi người ngồi xổm xuống, dùng đôi bàn tay chai sần thô ráp nhẹ nhàng nắm lấy tay cô gái. Động tác thật dịu dàng, ánh mắt êm đềm như mặt nước thu.
"Vợ à, bạn học cũ tới thăm em này." Anh ta mỉm cười nói, "Em ngẩng đầu lên nhìn xem có còn nhận ra ai không nào?"
Nghe tiếng gọi, Hàn Tiểu Cầm chậm rãi ngẩng đầu.
Đôi mắt cô gái vẫn y hệt thuở bé, to tròn và trong vắt. Ánh mắt tuy không được lanh lợi, thậm chí còn có phần mơ hồ, đờ đẫn. Thế nhưng ngay lúc này, trong đôi đồng tử ấy lại nhấp nháy một tia sáng nhạt nhòa, mỏng manh tựa như những vì sao lơ lửng nơi đáy biển sâu.
Hàn Tiểu Cầm nhìn Ôn Ý Nùng, nhìn một lúc rất lâu.
Sau đó, khóe môi cô ấy hơi mím lại, trên gương mặt bừng nở một biểu cảm nhỏ xíu tựa như đang mỉm cười.
"Ôn Ý Nùng." Hàn Tiểu Cầm nói.
Cảm xúc của Ôn Ý Nùng không thể kiềm chế được nữa, đáy mắt dâng lên màn sương mờ, "Là tớ, là tớ đây. Tớ là Ôn Ý Nùng. Tiểu Cầm, cậu vẫn còn nhớ tớ sao?"
"Tớ nhớ cậu mà." Hàn Tiểu Cầm nhìn cô, gật đầu thật mạnh, đôi mắt cong cong lên, "Cậu xinh quá. Vẫn xinh đẹp y hệt lúc còn nhỏ vậy."
Lúc này, để ý thấy giọt nước mắt vương trên khóe mi Ôn Ý Nùng, Tạ Cường vội vàng móc trong túi quần ra một gói khăn giấy, đưa cho cô.
"Bây giờ Tiểu Cầm đang sống rất tốt." Anh ta nói năng luống cuống, như sợ Ôn Ý Nùng không tin lại phải nhấn mạnh thêm một lần nữa, "Thật sự rất tốt, thật đấy. Cô ấy... cô ấy chỉ là không giỏi ăn nói thôi, chứ trong lòng cô ấy hiểu rõ mọi chuyện."
Ôn Ý Nùng nhận lấy khăn giấy, lau nước mắt, hít sâu một hơi, cố gắng bình ổn lại tâm trạng.
"Cảm ơn anh." Cô nói, ngừng một chút rồi lại mỉm cười, "Nhìn là biết anh chăm sóc cô ấy rất chu đáo."
Tạ Cường nghe vậy, gương mặt đen sạm bỗng đỏ lựng lên, "Có gì đâu mà cảm ơn. Tiểu Cầm là vợ tôi. Chăm sóc cô ấy là việc tôi phải làm mà."
Một trận gió lùa qua, cành lá của cây ăn quả trong sân đung đưa xào xạc.
Chợt, Tạ Cường nhớ ra chuyện gì đó. Anh ta ngoái đầu nhìn đồng hồ treo tường trong nhà, hơi nhíu mày, do dự một lát rồi mới ái ngại mở lời: "Cái đó... thực sự xin lỗi hai người. Hôm nay tôi vẫn còn việc phải làm. Bên công trường đang giục gấp lắm, không nán lại được. Vốn dĩ định mời hai người ra ngoài quán ăn một bữa tử tế..."
"Không sao đâu, anh cứ đi lo việc của mình đi." Ôn Ý Nùng vội nói, "Bọn tôi chỉ tới thăm Tiểu Cầm thôi. Chỉ cần thấy cậu ấy bây giờ bình an khỏe mạnh là bọn tôi yên tâm rồi."
Tạ Cường ngẫm nghĩ hai giây, quay người rảo bước vào bếp.
Một lát sau, gã đàn ông đen nhẻm bưng một chiếc thố tráng men đi ra. Bên trong là món thịt bò hầm nhừ, khoai tây thái cục to, nước dùng sền sệt, hương thơm nức mũi.
Anh ta đặt chiếc thố lên bệ bếp, đậy nắp vung lại cẩn thận rồi đi tới trước mặt Hàn Tiểu Cầm.
"Vợ ơi, anh đi làm đây." Anh ta ngồi xổm xuống, bàn tay to lớn vén nhẹ lọn tóc xõa bên tai cô ấy, trong giọng nói cất giấu sự dịu dàng cẩn trọng, "Trong nồi có thịt bò anh mới hầm tối qua, vẫn còn tươi ngon lắm. Trưa nay em hâm nóng lại rồi ăn cùng bạn nhé. Nhớ là phải đun thật sôi đấy, ăn đồ nguội là bị đau bụng, biết chưa?"
Hàn Tiểu Cầm ôm chặt quyển sách ngồi dưới mái hiên, ánh mắt lơ đãng nhìn về một nơi vô định.
Mất mấy giây sau cô ấy mới như phản ứng lại được điều gì đó, gật đầu một cái.
Tạ Cường mỉm cười, tiếp đó anh ta đứng thẳng dậy, quay sang nói với Ôn Ý Nùng và Mạc Thiếu Thương: "Vợ tôi không thạo nấu nướng cho lắm. Tối nào tôi cũng chuẩn bị sẵn cơm canh cho cô ấy ăn vào ngày hôm sau. Hương vị có lẽ không được ngon, nếu hai người ăn không quen thì ngoài kia cũng có quán xá, hoặc là cứ đợi tôi về rồi tôi đưa mọi người đi..."
"Anh đừng khách sáo nữa mà." Ôn Ý Nùng nói, "Không phải anh đang vội ra công trường sao? Mặc kệ bọn tôi đi, anh mau đi làm kẻo trễ."
"À ừ, được."
Tạ Cường đáp lời, lại quay đầu nhìn Hàn Tiểu Cầm thêm một lần nữa.
Trong ánh mắt chan chứa tình yêu của một người đàn ông dành trọn cho vợ mình: mộc mạc, chân thành, chẳng mang mảy may che giấu.
Đoạn, anh ta xách túi đồ nghề đặt ở góc tường, vội vã rời khỏi nhà.
Tiếng bước chân nhỏ dần trong con ngõ rồi mất hút nơi góc khuất đầu phố.
Bầu không khí trong sân chìm vào tĩnh lặng.
Ánh mặt trời rọi vào sân, len lỏi qua từng kẽ lá rơi xuống tạo thành những vệt sáng loang lổ trên mặt đất. Một chú mèo nhỏ chẳng biết chui ra từ góc nào, nhảy phốc xuống khỏi bậc thềm, bước tới cọ cọ vào bắp chân Hàn Tiểu Cầm, rồi cuộn tròn ngoan ngoãn dưới chân cô, khoan khoái phát ra tiếng gầm gừ nhỏ.
Ôn Ý Nùng đứng tần ngần một lúc, bèn khom người ngồi xuống bậc thềm ngay cạnh Hàn Tiểu Cầm.
Hàn Tiểu Cầm lẩm nhẩm điều gì đó trong miệng, chăm chú giở từng trang sách.
Còn cô thì lẳng lặng quan sát bạn mình.
Vài chiếc lá khô bị gió thổi rơi lả tả, xoay vòng trên không trung rồi đáp xuống bên chân hai cô gái.
Rất lâu, rất lâu sau.
"Tạ Cường là người tốt." Hàn Tiểu Cầm đột nhiên cất lời. Thanh âm rất nhỏ, y hệt như lời thì thầm theo gió bay tới.
Nghe thấy giọng nói ấy, Ôn Ý Nùng lập tức quay sang nhìn cô ấy.
Hàn Tiểu Cầm vẫn ôm khư khư cuốn sách, duy trì tư thế hệt như lúc nãy, tựa như mấy chữ vừa rồi chẳng phải thốt ra từ miệng cô ấy vậy. Nhưng Ôn Ý Nùng lại chú ý thấy, trên khóe môi cô gái đã vẽ nên một nét cong nhàn nhạt.
"Tối nào anh ấy cũng nấu cơm cho tớ. Tối qua làm món thịt bò hầm khoai tây." Tốc độ nói của Hàn Tiểu Cầm rất chậm, tựa như tiếng nỉ non, "Bỏ vào trong nồi, đậy nắp lại. Anh ấy bảo, hâm nóng lên là ăn được, không cần tớ phải tự nấu."
Sống mũi Ôn Ý Nùng lại dâng lên một đợt chua xót.
Cô nhận ra rằng Hàn Tiểu Cầm không hề nói chuyện với mình, mà chỉ đang lẩm bẩm một mình theo thói quen.
"Khoai tây hầm thịt bò, ngon lắm nhé. Thịt hầm mềm rục, khoai tây dẻo bùi. Tạ Cường bảo phải lấy nước chan cơm, như thế tớ mới ăn được nhiều cơm hơn."
Khi nhắc về Tạ Cường, trong mắt Hàn Tiểu Cầm ánh lên tia sáng mong manh mà ngập tràn sức sống.
Nắm bắt được chi tiết này, trong lòng Ôn Ý Nùng trào dâng một dòng thác cảm động ấm áp, chỉ cảm thấy vô cùng vui mừng.
"Mẹ bảo Tạ Cường là người tốt."
"Tạ Cường không chê tớ ngốc. Tớ không biết nấu ăn, anh ấy nói tớ không cần học, anh ấy sẽ nấu cho tớ ăn. Tớ không biết tính toán sổ sách, tiền bạc đều giao hết cho anh ấy giữ, tớ chẳng cần lo nghĩ gì sất, chẳng cần lo nghĩ..."
Lắng nghe những lời lải nhải vụn vặt của Hàn Tiểu Cầm, cõi lòng Ôn Ý Nùng khẽ rung động. Cô dè dặt vươn tay ra, nhẹ nhàng nắm chặt lấy bàn tay cô ấy.
"Tiểu Cầm, " Cô cố gắng khơi mào cuộc đối thoại, "Cậu và Tạ Cường quen nhau như thế nào vậy?"
Hàn Tiểu Cầm im lặng một hồi lâu. Lâu đến mức Ôn Ý Nùng tưởng rằng cô ấy sẽ không đáp lại lời mình. Ngay lúc cô sắp sửa bỏ cuộc thì Hàn Tiểu Cầm cuối cùng cũng chịu lên tiếng.
"Mẹ mở một cửa hàng tạp hóa nhỏ trên thị trấn, tớ phụ mẹ trông quán. Anh ấy đến mua đồ, ngày nào cũng đến, đến miết, lâu thật là lâu..." Hàn Tiểu Cầm nhả từng chữ thật rõ ràng, nỗ lực miêu tả ngọn ngành câu chuyện, "Một hôm, anh ấy bắt chuyện với tớ, hỏi 'Em có bạn trai chưa'?"
Tận sâu thẳm tâm hồn Ôn Ý Nùng dấy lên một trận xao xuyến. Khi cất lời, chất giọng cô nghẹn ngào đi hẳn. Cô hỏi: "Cậu có hạnh phúc không?"
Lần này, Hàn Tiểu Cầm quay đầu sang, nhìn thẳng vào mắt cô.
Cô gái nghiêng nghiêng đầu, ánh mắt vẫn trong veo, vô tư hệt như năm nào: "Hạnh phúc... là gì cơ?"
Hai hàng lệ trong suốt lăn dài trên gò má, Ôn Ý Nùng vội vàng quệt đi thật nhanh.
Cô 𝐬𝐢_ế_✞ 𝖈♓_ặ_† năm ngón tay, nắm lấy tay Hàn Tiểu Cầm chặt thêm một chút."Hạnh phúc là khi cậu cảm thấy mỗi ngày đều có hy vọng, mỗi ngày đều rất vui vẻ."
Cùng lúc đó, cô nhẹ nhàng đặt tay lên lồng п_🌀_ự_𝖈 Hàn Tiểu Cầm xuyên qua lớp áo mỏng, "Là khi nơi này ngày nào cũng ấm áp."
Nghe được câu trả lời này, Hàn Tiểu Cầm rũ mắt, bắt đầu vận dụng trí óc suy ngẫm một cách khá khó khăn. Sau đó, cô ấy gật gật đầu, nở nụ cười ngốc nghếch, "Tớ hạnh phúc. Ngày nào cũng hạnh phúc cả."
"Đúng vậy, Hàn Tiểu Cầm. Cậu cực kỳ hạnh phúc." Ôn Ý Nùng bị lây nhiễm bởi nụ cười ngây ngô của cô bạn, cũng nín khóc mỉm cười, "Thật tốt quá, thật tốt quá!"
Buổi trưa, Mạc Thiếu Thương vào bếp hâm lại nồi thịt bò hầm khoai tây.
Nắp nồi vừa mở ra, luồng hơi nóng lập tức bốc lên ngùn ngụt. Mùi thịt bò thơm lừng quyện cùng vị khoai bùi béo tỏa khắp gian bếp nhỏ bé. Nước dùng sền sệt, sánh bóng ánh mỡ. Thịt bò được ninh nhừ, chỉ cần khẽ dùng đũa gạt là tơi ngay.
Anh lấy ba cái bát từ chạn bát, xới ba phần cơm rồi múc cả thịt, khoai lẫn nước sốt rưới lên trên.
Một bữa trưa đạm bạc mà vô cùng ấm áp.
Ôn Ý Nùng quan sát thấy tốc độ ăn của Hàn Tiểu Cầm vô cùng chậm chạp, đồng thời mang theo những thói quen rập khuôn vô cùng phổ biến ở người mắc chứng tự kỷ.
Ví dụ như khi ăn khoai tây, cô ấy nhất định phải dằm nát ra, trộn đều với cơm rồi mới dùng thìa xúc ăn. Khi ăn thịt bò, cô ấy phải dùng đũa xiên nát miếng thịt, nhìn chằm chằm một cái rồi mới há miệng ăn.
Ôn Ý Nùng cẩn thận lưu lại toàn bộ thói quen sinh hoạt và đặc điểm hành vi của Hàn Tiểu Cầm.
Dùng bữa xong, Ôn Ý Nùng giúp Mạc Thiếu Thương thu dọn bát đĩa.
Trong căn bếp có phần chật chội, cô nhìn ngắm bóng lưng người đàn ông đang cặm cụi rửa bát cọ xoong mà cõi lòng cứ thế mềm nhũn ra. Cô không kìm được bước tới, vòng tay ôm chầm lấy anh từ phía sau, áp gò má vào lưng anh.
Mạc Thiếu Thương nhận ra, anh nghiêng đầu nhìn lại, giọng nói trầm ấm: "Không ra ngoài trò chuyện với bạn học à em?"
"Muốn ở bên cạnh anh trước." Ôn Ý Nùng nói, khịt khịt cái mũi đang cay xè.
Một người đàn ông cao ngạo như thế, nay vì cô mà lại hạ mình hâm đồ ăn, rửa bát đũa trong cái khoảng sân nông thôn tồi tàn này... Lòng dạ con người vốn làm bằng 𝐦á.⛎ thịt, bảo cô làm sao có thể không cảm động đến mức rối tinh rối mù cơ chứ?
Sao có thể không ngày càng lún sâu vào đoạn tình cảm này hơn?
Nghe vậy, Mạc Thiếu Thương cúi gập người, sườn mặt nhẹ nhàng sượt qua vầng trán cô, "Thời gian em ở bên anh còn rất dài. Đi ra ngoài đi."
Ôn Ý Nùng khẽ chững lại.
"Tranh thủ lúc anh vẫn còn miễn cưỡng kiềm chế được cơn ghen." Ánh mắt trong vắt phẳng lặng hiện lên nơi con ngươi màu xanh đen của Mạc Thiếu Thương. Anh thủng thẳng nói: "Mau ra ôn chuyện với bạn của em đi. Muốn nói gì thì nói, muốn làm gì thì làm. Đừng để lại bất cứ tiếc nuối nào nữa."
Ngoài sân, Hàn Tiểu Cầm đang ngồi sưởi nắng trên chiếc ghế mây ô·ⓜ ấ·🅿️ chú mèo con.
Ôn Ý Nùng móc một viên kẹo trong túi ra, ngồi xổm xuống, đặt lên trang sách đang mở tung của Hàn Tiểu Cầm.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy viên kẹo này, ánh mắt Hàn Tiểu Cầm thoáng biến đổi nhẹ.
"Tiểu Cầm, cậu còn nhớ không." Ôn Ý Nùng dịu dàng nhìn cô, thanh âm ⓜề·ɱ Ⓜ️·ạ·❗, man mác vẻ xa xăm, "Ngày xưa lúc còn nhỏ, cậu hay chia đồ ăn vặt cho tớ ăn lắm."
Hàng mi cong vút của Hàn Tiểu Cầm khẽ chớp chớp. Hồi lâu sau cô ấy mới gật đầu, đáp: "Nhớ."
"Bây giờ tớ cũng có thể chia kẹo của tớ cho cậu rồi." Đáy mắt Ôn Ý Nùng ngập tràn sự chân thành, "Xin lỗi cậu. Là tớ đã để viên kẹo này trễ hẹn suốt mười mấy năm trời. Xin lỗi cậu."
Hàn Tiểu Cầm ngước mắt nhìn Ôn Ý Nùng. Dường như cô ấy không hiểu được ý tứ trong lời nói của người bạn, cũng chẳng thể nhìn thấu những mớ cảm xúc phức tạp cuộn trào trong mắt Ôn Ý Nùng.
Một chốc sau, Hàn Tiểu Cầm bóc vỏ kẹo, đưa viên kẹo vào miệng, sau đó mỉm cười nói với Ôn Ý Nùng: "Ngon lắm. Ôn Ý Nùng, cậu thật tốt. Tốt hệt như lúc còn bé vậy."
Chỉ vài từ ngắn ngủi bâng quơ như thế, lại suýt chút nữa khiến Ôn Ý Nùng òa khóc nức nở.
Cô hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén sự xúc động chực trào, đoạn vươn tay ra ôm chầm lấy Hàn Tiểu Cầm.
Hàn Tiểu Cầm tuy ăn chậm, nhưng sức ăn lại khá tốt. Chính vì vậy, da dẻ cô ấy trắng trẻo, cả người cũng Ⓜ️.ề.m ɱ.ạ.ℹ️, nhìn lướt qua đã biết là được người ta yêu thương chăm bẵm cẩn thận nhường nào.
"Tiểu Cầm, cậu nhất định phải luôn hạnh phúc nhé." Giọng Ôn Ý Nùng trầm đục, vùi đầu vào hõm vai Hàn Tiểu Cầm, "Cậu phải mãi mãi, mãi mãi hạnh phúc đấy."
Dường như không quen với việc đụ-𝓃-🌀 𝖈-𝒽ạ-〽️ cơ thể cùng người lạ, thân hình Hàn Tiểu Cầm thoáng cứng đờ, nhưng cô ấy không hề đẩy Ôn Ý Nùng ra. Sau vài giây 𝒸●♓●ế●т lặng, cô ấy từ từ đưa tay lên, vỗ nhẹ vào lưng Ôn Ý Nùng, vụng về biểu đạt ý định an ủi.
Ôn Ý Nùng cứ thế ôm ghì lấy Hàn Tiểu Cầm, lặng lẽ gục đầu trên vai cô ấy nức nở. Một lúc lâu sau tâm trạng cô mới dần dần bình ổn.
Kế đó, cô nới lỏng vòng tay, lùi ra xa một chút, một lần nữa hướng mắt về phía Hàn Tiểu Cầm.
Đôi mắt Hàn Tiểu Cầm vẫn như vậy, ánh nhìn tuy hơi trống rỗng nhưng lại an yên và trong ngần.
Bốn mắt nhìn nhau.
"Ôn Ý Nùng, đừng khóc." Hàn Tiểu Cầm nghiêm túc dặn dò, "Khóc xấu lắm."
"..." Ôn Ý Nùng sững người một lát, ngay sau đó liền bật cười phá lên.
Hơn hai giờ chiều, Ôn Ý Nùng nói lời tạm biệt Hàn Tiểu Cầm.
Đúng lúc này, mẹ của Hàn Tiểu Cầm tất tả từ trên thị trấn chạy về. Người đàn bà trạc tuổi ngũ tuần, mái tóc đã điểm bạc. Khuôn mặt dì hiền từ, vừa trông thấy Ôn Ý Nùng liền sững người mất mấy giây, sau đó vui vẻ nhoẻn miệng cười: "Cháu là... Ôn Ý Nùng phải không?"
"Dạ cháu chào dì." Ôn Ý Nùng mỉm cười đáp, "Lâu lắm rồi không gặp dì ạ."
Mẹ Hàn tiến lên một bước, nắm chặt lấy tay Ôn Ý Nùng, nước mắt rưng rưng đảo quanh hốc mắt, kích động nghẹn ngào: "Cháu lớn tướng rồi. Thay đổi nhiều so với hồi bé quá, lại còn xinh xắn ra bao nhiêu."
Mẹ Hàn vừa nói, khóe mắt vừa đánh sang nhìn chàng thanh niên lạnh lùng điển trai đang đứng chờ ngoài cổng, rồi lại quay sang nhìn cô bé xinh xắn trước mặt. Khóe miệng dì nở nụ cười thấu tỏ mọi chuyện, hạ giọng hỏi: "Cậu kia là bạn trai cháu hả?"
Ôn Ý Nùng đỏ mặt, gật đầu.
"Tốt, tốt lắm. Nhìn xứng đôi vừa lứa lắm." Mẹ Hàn gật đầu lia lịa.
Sau đó, mẹ Hàn lại xách từ trong bếp ra một cái túi ni lông, dúi thẳng vào tay Ôn Ý Nùng: "Khoai lang sấy nhà tự làm đấy, cầm đi đường ăn cho đỡ buồn miệng. Tuyệt đối không được khách sáo với dì đâu nhé."
"..." Ôn Ý Nùng vốn định khéo léo từ chối, nhưng nghe dì nói vậy cũng đành tặc lưỡi bỏ qua. Cô bưng hai tay nhận lấy túi khoai lang sấy: "Cháu cảm ơn dì ạ."
Nói xong, cô ngoảnh đầu nhìn sang Hàn Tiểu Cầm.
Cô gái đứng cạnh mẹ, thần thái giữa hai đầu mày vẫn thuần khiết không vướng bụi trần, rạng rỡ hệt như đứa trẻ.
"Tiểu Cầm, tớ về đây." Ôn Ý Nùng dặn dò, "Sau này tớ sẽ thường xuyên đến thăm cậu."
Hàn Tiểu Cầm gật gật đầu: "Nhớ đến tìm tớ chơi nha."
"Ừ." Ôn Ý Nùng đỏ hoe hốc mắt, "Chắc chắn rồi."
Hàn Tiểu Cầm giơ ngón út lên, điệu bộ trẻ con nhõng nhẽo: "Móc nghéo nhé."
Ôn Ý Nùng bật cười.
Sau đó, ngón út của hai cô gái móc chặt vào nhau. Hai ngón cái dùng sức ấn mạnh, đóng xuống một con dấu 𝓃-óռ-🌀 𝖇-ỏп-ɢ rực rỡ thuộc về lời hứa hẹn.
Bọn họ thề thốt hệt như thuở ấu thơ, đồng thanh hô lớn: "Móc nghéo thề độc, một trăm năm, không được thay đổi!"
Rời khỏi thị trấn.
Trên chặng đường quay trở về, Ôn Ý Nùng tựa sát vào ô cửa kính. Cô khư khư ôm túi khoai lang sấy trong tay, lặng thinh hồi lâu.
Phong cảnh ngoài cửa sổ chạy dọc từ đồng lúa tới làng mạc, từ xóm làng vắt ngang qua thị trấn, rồi từ thị trấn lùi dần về trung tâm huyện lị.
Dòng sông Phần Thủy vẫn hiền hòa lượn quanh bên họ. Dưới ánh nắng chói chang của buổi xế chiều, mặt sông lấp lánh những mảnh sáng vụn vỡ hệt như dải lụa bạc tuôn chảy. Đỉnh núi xa xăm chập chùng đan xen, ruộng đồng ngút ngàn bát ngát. Vài cánh cò trắng lướt qua mặt nước, xòe rộng đôi cánh đón ánh mặt trời chói lòa tỏa vầng hào quang rực rỡ.
Mạc Thiếu Thương ngồi cạnh cô cũng chìm trong tĩnh lặng. Anh chỉ đưa tay đan chặt mười ngón tay vào nhau, lòng bàn tay áp sát kề cận.
Hồi lâu sau, Ôn Ý Nùng mới cất tiếng.
"Anh biết không, " Cô thẫn thờ nói, "Hồi nhỏ em luôn cho rằng, chính em là người đã hại cậu ấy."
"Hôm đó ở trong ngõ, rõ ràng em tận mắt nhìn thấy đám người đó ức h**p cậu ấy, nhưng em lại không dám đứng ra." Giọng Ôn Ý Nùng lí nhí, giống như đang lầm bầm độc thoại, "Em là đồ nhát gan. Em là kẻ hèn nhát không có dũng khí..."
"Sau khi Tiểu Cầm chuyển trường, đêm nào em cũng trằn trọc không chợp mắt được. Em luôn tự hỏi cậu ấy đã đi đâu, cuộc sống có tốt không, vết thương trên trán đã lành chưa, có để lại sẹo hay không. Em luôn tự vấn bản thân, giá như ngày ấy em chịu đứng ra, dù chỉ là hô hoán lên một tiếng thôi, thì có phải cậu ấy đã không bỏ đi rồi hay không."
Mạc Thiếu Thương vươn tay, dịu dàng ôm cô vào lòng.
"Sau này khi thi vào đại học, em chọn chuyên ngành Giáo dục đặc biệt." Ôn Ý Nùng kể tiếp, "Cố vấn học tập hỏi em tại sao lại chọn làm giáo viên giáo dục đặc biệt. Em đã bảo rằng, vì em muốn giúp đỡ những người thực sự cần được giúp đỡ. Nhưng bản thân em tự hiểu rõ nhất, người mà em khao khát được cưu mang nhất, đã bị chính tay em đánh mất mất rồi..."
"Em không hề đánh mất cô ấy." Giọng nói của Mạc Thiếu Thương truyền tới từ đỉnh đầu, trầm ấm và bình ổn vô ngần.
Ôn Ý Nùng sững người, ngước mắt từ trong 𝖓.ⓖự.ⓒ anh lên nhìn thẳng vào anh. Đường nét xương quai hàm sắc sảo, sống mũi cao ngất, bờ môi mỏng khẽ mím. Hình bóng cô in hằn rõ nét trong đôi con ngươi màu xanh đen, độc nhất vô nhị.
"Hàn Tiểu Cầm sống rất tốt." Mạc Thiếu Thương nói, "Chính mắt em đã nhìn thấy rồi đấy."
Ôn Ý Nùng chần chừ mất hai giây, ngoan ngoãn gật đầu.
"Ôn Ý Nùng của năm ấy chỉ là một đứa trẻ chín tuổi mà thôi." Anh chăm chú nhìn cô, chất giọng khẽ khàng mà kiên định vô cùng: "Tha thứ cho em của năm ấy, cũng là buông tha cho em của hiện tại. Em không cần đến sự tha thứ của Hàn Tiểu Cầm, bởi lẽ, cô ấy chưa từng trách cứ em nửa lời."
Nước mắt Ôn Ý Nùng lại trào ra.
Lần này không phải vì áy náy, cũng chẳng phải do hối hận. Đó là sự giải thoát hoàn toàn, trút bỏ được mọi khúc mắc trong lòng.
Cô dùng sức thu chặt hai cánh tay, ôm ghì lấy anh, 𝖐*hé*p ♓*ờ hàng mi: "Cảm ơn anh, Mạc Thiếu Thương. Thật sự... cảm ơn anh."
| ← Ch. 068 | Ch. 070 → |
