| ← Ch.065 | Ch.067 → |
Chạng vạng tối thứ Sáu, Ôn Ý Nùng vốn định đưa Đào Tử đến tiệm gửi thú cưng.
Cô đã tìm sẵn trên điện thoại vài cửa hàng có đánh giá tốt, đang so sánh giá cả và không gian thì Mạc Thiếu Thương bưng một ly sữa nóng từ bếp ra, đặt ngay cạnh tay cô.
"Không cần gửi đi đâu, " Anh nhạt giọng lên tiếng.
Ôn Ý Nùng nghe vậy liền ngẩng đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ khó hiểu: "Vậy phải làm sao? Chẳng lẽ mang con bé theo cùng à?"
Mạc Thiếu Thương: "Có thể giao cho Lâm Khác."
Ôn Ý Nùng sững người, mất mấy giây mới phản ứng lại: "Ý anh là trợ lý Lâm?"
"Cậu ta cũng nuôi mèo." Mạc Thiếu Thương ngồi xuống bên cạnh cô, tiện tay vén một lọn tóc 𝖒ề●m mạ●i của cô quấn quanh đầu ngón tay, giọng điệu hờ hững: "Trong nhà có đầy đủ đồ đạc như bàn cào, máy cho ăn, máy lọc nước tự động. Đào Tử sang đó ở tạm rất hợp lý."
Ôn Ý Nùng chớp mắt, trong đầu bất giác hiện lên khuôn mặt thanh tú nhưng nghiêm nghị của Lâm Khác, rồi lại tưởng tượng ra cảnh tượng vị tinh anh thiết huyết lúc nào cũng vest áo chỉnh tề kia đang ngồi xổm dưới đất xúc cát, tay cầm cần câu dỗ dành mèo con chơi đùa...
Nghĩ ngợi một lúc, cô không nhịn được mà phì cười.
"Thật không ngờ trợ lý Lâm cũng nuôi mèo đấy?" Cô buột miệng thốt lên.
"Ừ." Mạc Thiếu Thương bưng tách cà phê của mình lên, nhấp một ngụm nhỏ, "Lâm Khác thích động vật nhỏ, tinh thần trách nhiệm cũng cao. Giao Đào Tử cho cửa hàng gửi thú cưng không bằng giao cho cậu ta, yên tâm hơn nhiều."
Ôn Ý Nùng ngẫm nghĩ, thấy cũng đúng.
Tiệm thú cưng dù chuyên nghiệp đến đâu thì rốt cuộc vẫn là môi trường lạ, người lạ. Đào Tử tuy không tính là nhát gan, nhưng lần gửi trước đón về con bé thực sự hờn dỗi mất mấy ngày, ngay cả món pate yêu thích nhất cũng chẳng thèm đoái hoài.
Gửi chỗ Lâm Khác, ít nhất cũng có người chuyên tâm chăm sóc. Hơn nữa, con người Lâm Khác làm việc tỉ mỉ, chu đáo, điều này tuyệt đối không cần bàn cãi.
Ôn Ý Nùng đắn đo, vẫn cảm thấy hơi áy náy: "Nhưng làm vậy liệu có phiền Lâm Khác quá không? Người ta bình thường công việc đã bận rộn như thế, lại còn phải giúp chúng ta chăm mèo..."
Mạc Thiếu Thương nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên một đ_ườ𝓃_🌀 𝒸_🅾️n_g rất nhạt: "Mức lương hàng năm anh trả cho Lâm Khác tính bằng hàng triệu tệ. Chỉ là giúp chăm sóc một con mèo nhỏ thôi, cậu ta sẽ không có ý kiến gì đâu."
Ôn Ý Nùng bị lời của anh làm cho nghẹn họng, há miệng định nói gì đó, lại cảm thấy dường như chẳng có chỗ nào sai. Cầm mức lương hàng triệu tệ của sếp, giờ sếp đi du lịch, giúp sếp làm "con sen" vài ngày, quả thực cũng chẳng có gì quá đáng.
"Vậy khi nào chúng ta đưa Đào Tử qua đó?" Ôn Ý Nùng dò hỏi, "Hay là bây giờ luôn?"
"Được."
Thấy đề nghị của mình được chấp thuận, Ôn Ý Nùng lập tức đặt điện thoại xuống, đứng dậy đi lấy balo mèo.
Đào Tử đang cuộn tròn đánh một giấc trên sô pha, cái thân hình mũm mĩm vo tròn lại một cục, đuôi chổng lên cao, đung đưa lúc có lúc không.
Nghe thấy tiếng động, đôi tai nó vểnh lên, lười biếng hé một con mắt, âm thầm quan sát động tĩnh xung quanh.
Ôn Ý Nùng mở balo mèo ra, đặt trước mặt Đào Tử.
Cô nhóc Đào Tử nhìn cái balo in hình dấu chân mèo trước mắt, rồi lại ngước nhìn Ôn Ý Nùng. Dường như đoán được chuyện sắp xảy ra, nó há cái miệng nhỏ xíu, phát ra tiếng "meo" đầy miễn cưỡng.
"Ngoan nào, sang nhà chú Lâm chơi vài ngày nhé. Bọn mẹ sẽ về nhanh thôi." Ôn Ý Nùng dịu dàng dỗ dành, vừa nói vừa bế Đào Tử lên nhét vào balo.
Con mèo nhỏ vẫy vùng lấy lệ một chút, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn cuộn mình nằm im bên trong. Khuôn mặt tròn xoe dán sát vào lớp kính trong suốt, hai mắt trợn to, mang theo biểu cảm sầu thảm kiểu "Hai người xấu xa các người, lại nỡ vứt bỏ tôi để đi hẹn hò thế giới hai người".
Mạc Thiếu Thương đã thay xong đồ ra ngoài. Anh mặc một chiếc áo len mỏng màu xám đậm, khoác ngoài là chiếc măng tô dạ đen. Anh bước tới, nhận lấy chiếc balo từ tay Ôn Ý Nùng rồi khoác lên vai, động tác cực kỳ tự nhiên.
Ôn Ý Nùng ngước mắt nhìn.
Chiếc balo mèo màu hồng phấn đeo trên người người đàn ông này tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với khí chất sắc sảo lạnh lùng của anh, nhìn vào vô cùng hài hước. Bắt gặp cảnh này, cô không kìm được mà cong khóe mắt.
Mạc Thiếu Thương nhận ra nụ cười mỉm trên khóe môi cô gái, khẽ liếc nhìn cô: "Sao thế?"
"Không có gì." Ánh mắt Ôn Ý Nùng nhìn anh đong đầy tình ý. Cô bước tới, nắm lấy bàn tay thon dài mạnh mẽ của người đàn ông, chậm rãi cất giọng mềm mỏng: "Chỉ là cảm thấy, bạn trai em thật sự rất tuyệt."
Mạc Thiếu Thương bật cười trước lời khen của cô, anh giơ tay lên, dùng khớp ngón tay âu yếm cọ cọ vào chóp mũi cô.
Lâm Khác sống ở một khu chung cư cao cấp phía đông thành phố, cách căn nhà nhỏ của Ôn Ý Nùng khoảng nửa tiếng lái xe.
Vài phút sau, cả hai đã đến nơi. Gửi xe dưới hầm xong, hai người đi thang máy lên lầu.
Cửa thang máy vừa mở, đôi tai thính nhạy của Ôn Ý Nùng đã bắt được tiếng mèo kêu.
Meo meo meo, meo meo meo.
Nghe chất giọng và âm lượng này, có vẻ không phải của cùng một con mèo. Tiếng mèo kêu vang lên liên hồi, hệt như một bầy mèo đang tổ chức một cuộc tranh luận nảy lửa.
"..." Nghe thấy những âm thanh này, Ôn Ý Nùng bất giác quay sang nhìn Mạc Thiếu Thương bên cạnh, khẽ cau mày: "Nhà trợ lý Lâm nuôi nhiều hơn một con mèo sao?"
"Hai con." Mạc Thiếu Thương hờ hững đáp, khựng lại một nhịp rồi bổ sung thêm: "Hình như một con Ragdoll, một con mèo mướp vàng."
Ôn Ý Nùng: "..."
Nhà trợ lý Lâm vốn đã có hai con mèo, thêm Đào Tử nữa... chắc chắn sẽ ầm ĩ lắm đây. Cô day trán, thầm đổ mồ hôi hột thay cho Lâm Khác.
Trước khi xuất phát Mạc Thiếu Thương đã báo trước cho Lâm Khác, thế nên từ vài phút trước, anh chàng trợ lý đã đứng chờ sẵn ở cửa nhà.
Trong khoảng thời gian nghỉ ngơi, vị tinh anh này không mặc âu phục chỉnh tề mà diện một chiếc áo hoodie chui đầu 𝖒-ề-〽️ Ⓜ️ạ-ï, thoải mái. Tóc mái rủ tự nhiên trước trán, so với dáng vẻ nghiêm túc chuẩn mực thường ngày thì trông có phần phóng khoáng và tràn trề sức trẻ hơn.
"Tiên sinh, cô Ôn." Thấy sếp lớn và phu nhân nhà mình, Lâm Khác cung kính khẽ gật đầu, nghiêng người nhường đường: "Hoan nghênh hai vị đến chơi nhà, xin mời vào."
"Ngại quá, làm phiền trợ lý Lâm rồi." Ôn Ý Nùng cười khách sáo, đặt hai chân vào máy bọc giày tự động, sau đó bước qua cửa chính.
Còn chưa kịp đánh giá cách bày trí trong phòng khách, hai cái bóng đầy lông đã phóng vụt ra.
Đó là hai con mèo béo múp míp. Một con là Ragdoll, mắt xanh, lông dài, lúc đi lại đuôi vểnh lên rất cao, vô cùng xinh đẹp, trông như một vị vua kiêu ngạo và quyền quý. Con còn lại là mèo mướp vàng, mập tròn vo, kích thước lớn gần gấp đôi con Ragdoll. Vừa chạy, cục mỡ dưới bụng nó lắc lư qua lại, tuy mộc mạc đơn sơ nhưng lại ngốc nghếch đáng yêu vô cùng, giống hệt gã đầu bếp béo phệ trong cung điện của nhà vua.
Thấy người lạ độ·† 𝖓𝐡·ậ·𝓅 vào lãnh thổ, hai con mèo chạy quanh Mạc Thiếu Thương và Ôn Ý Nùng một vòng, sau đó dừng lại ngay dưới chân Mạc Thiếu Thương. Như đánh hơi được thứ gì đó, chúng ngẩng đầu lên, dè dặt nhưng đầy tò mò hít hít ngửi ngửi.
Cùng lúc đó, Đào Tử trong balo phát ra một tiếng "gừ" trầm đục, hai tai cụp ra sau, cặp mắt to trợn tròn, rõ ràng là đang rất căng thẳng.
"Đào Tử đừng sợ." Ôn Ý Nùng ngồi xổm xuống, đặt balo lên sàn, kéo khóa mở ra rồi nhỏ nhẹ vỗ về.
Đào Tử rúm ró bên trong không chịu ra, hai chân trước bám chặt mép túi, thò nửa cái đầu ra ngoài, ánh mắt đầy phòng bị nhìn hai con mèo lạ hoắc.
Con Ragdoll sáp tới, cúi cái đầu kiêu ngạo xuống, chạm chóp mũi mình vào mũi Đào Tử.
Đào Tử sững ra một giây, sau đó kêu "khè" một tiếng, vung vuốt tát thẳng vào mặt con mèo Ragdoll.
Mèo Ragdoll nhanh nhẹn nhảy bật về phía sau, nghiêng đầu nhìn nó, đôi mắt xanh thẳm tràn ngập sự hiếu kỳ chứ không hề có vẻ tức giận. Con mèo mướp vàng cục mịch thì lại tỏ ra cực kỳ bình thản. Nó liếc Đào Tử một cái rồi quay gót lững thững đi tới bát thức ăn của mình, cúi đầu nhai rào rạo. Cứ như thể sợ con mèo từ trên trời rơi xuống này cướp mất phần cơm của nó vậy.
Đúng lúc này, Lâm Khác ngồi xuống, vươn tay xoa xoa đầu Đào Tử, động tác vô cùng chậm rãi và nhẹ nhàng. Anh ấy cho Đào Tử ngửi mu bàn tay mình trước, sau đó mới bắt đầu gãi cằm nó.
Ban đầu Đào Tử còn hơi cứng đờ, nhưng thủ pháp của Lâm Khác quá thuần thục chuyên nghiệp, chẳng mấy chốc hai tai nó đã vểnh lên, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ thỏa mãn nho nhỏ.
"Chào em Đào Tử, em ngoan thật đấy." Lâm Khác khẽ nói. Sau đó anh ấy ngẩng đầu, mỉm cười với Ôn Ý Nùng: "Cô Ôn yên tâm, tôi sẽ chăm sóc tốt cho bé."
Nhìn dáng vẻ ngồi xổm dưới đất kiên nhẫn dỗ dành mèo con của Lâm Khác, dây thần kinh của Ôn Ý Nùng hoàn toàn buông lỏng, chút bất an cuối cùng trong lòng cũng tan biến.
Cô mở chiếc túi to mang theo, móc ra một đống đồ. Pate, thịt sấy, súp thưởng, cá khô... chất đống đầy ắp trên bàn trà.
"Đây là quà tặng cho hai bé mèo nhà anh." Ôn Ý Nùng nở nụ cười, nhìn hai "đại ca" bản địa, hỏi Lâm Khác: "Tên hai bé là gì vậy?"
"Bé Ragdoll tên là A Bố, bé mướp vàng tên là Tiểu Bàn." Lâm Khác đáp.
"A Bố, Tiểu Bàn, lại đây ăn đồ ngon nào~" Chất giọng Ôn Ý Nùng trong trẻo dịu hiền. Cô xé một thanh súp thưởng, nặn một ít ra đầu ngón tay rồi đưa về phía mèo Ragdoll.
A Bố sáp tới ngửi ngửi, sau đó thè chiếc lưỡi nhỏ màu hồng ra, cẩn thận l**m láp.
Tiểu Bàn đang ăn hạt, ngửi thấy mùi súp thưởng liền cất bước chân chậm chạp lết tới dưới chân Ôn Ý Nùng, ngồi chồm hổm bên cạnh, đưa mắt nhìn đăm đăm.
Một mình Ôn Ý Nùng không thể đú●✞ cho cả hai con cùng lúc, bèn tiện tay xé thêm một thanh súp, đưa sang bên cạnh.
Mạc Thiếu Thương: "..."
Mạc Thiếu Thương liếc nhìn cô một cái, lặng im vài giây rồi vươn tay cầm lấy thanh súp thưởng. Anh cũng ngồi xổm xuống, đưa thanh súp đã xé đến bên miệng mèo mướp vàng. Tiểu Bàn ngửi ngửi trước, sau đó há miệng, cứ thế rướn cổ ăn ngấu nghiến từ tay Mạc Thiếu Thương.
Lâm Khác đứng bên cạnh, chứng kiến cảnh tượng này, biểu cảm trên mặt anh ấy từ bình tĩnh chuyển sang chấn động, rồi từ chấn động hóa thành một thứ cảm xúc phức tạp khó tả.
Sếp lớn nhà anh ấy là nhân vật tầm cỡ nào chứ? Người đàn ông hô mưa gọi gió, chỉ một quyết định tùy tiện cũng đủ sức làm chao đảo dòng chảy vốn toàn cầu, giờ phút này lại đang ngồi chồm hổm dưới đất, khoác trên mình chiếc măng tô vô giá được may thủ công bởi bậc thầy danh tiếng, tay cầm súp thưởng, kiên nhẫn đú*† cho một con mèo mướp béo ú.
Tiểu Bàn thì ngờ nghệch, hoàn toàn chẳng biết mình đang đối diện với nhân vật 𝐦á·𝖚 mặt cỡ nào. Nó cứ thế hì hục nhai nuốt, ăn lem nhem cả mồm, thậm chí còn cọ bẩn cả cổ tay áo của sếp anh ấy. Thế nhưng, điều khiến Lâm Khác choáng váng nhất là Mạc Thiếu Thương lại chẳng có bất kỳ phản ứng gì.
Gương mặt anh điềm tĩnh, thần sắc thản nhiên như thường lệ. Tay đú*† thức ăn cho mèo, nhưng ánh mắt lại luôn lặng lẽ hướng về phía cô gái trẻ bên cạnh, sự dịu dàng chất chứa trong đáy mắt gần như có thể khiến người ta ⓒhế_𝖙 chìm.
Lâm Khác chợt nhớ tới bữa tiệc thường niên của công ty vài năm trước. Năm đó, phu nhân của một nhà cung cấp mang theo một con Chihuahua đến dự. Con chó ấy đã sủa sếp anh ấy mấy tiếng. Suốt một năm trời sau đó, nhà cung cấp kia vĩnh viễn không bao giờ nhận được thêm bất cứ đơn hàng nào từ tập đoàn họ Mạc nữa.
Vậy mà ngay lúc này đây, vị sếp lớn 〽️·á·u lạnh vô tình của anh ấy lại đang ngồi xếp bằng dưới đất, đú*𝖙 đồ ăn cho một con mèo béo bự, toàn thân toát ra khí chất của một người đàn ông của gia đình vừa dịu dàng vừa phóng khoáng...
Trong lòng Lâm Khác không khỏi bật ra một tiếng thở dài cảm thán: Tình yêu, quả nhiên là thứ cảm xúc khó lý giải nhất của nhân loại.
Kỳ diệu đến mức khó tin. Có thể biến khối thép nguội lạnh thành dòng nước 𝖒ề.〽️ ⓜ.ạ.ï, cũng có thể thuần hóa được dã thú tàn bạo và lạnh lẽo nhất.
Sáng sớm thứ Bảy, trời còn chưa sáng hẳn, Ôn Ý Nùng đã bị Mạc Thiếu Thương bế thốc ra khỏi chăn.
"Xin anh đấy." Cô lơ mơ dựa vào đầu giường, hai mắt mở không lên, đầu tóc rối bù xõa trên vai, miệng lép nhép lẩm bẩm: "Cho em ngủ thêm lát nữa đi."
"Thực sự muốn ngủ tiếp sao?" Ý cười mờ nhạt quẩn quanh trong đáy mắt Mạc Thiếu Thương. Anh đưa tay nhéo nhéo cặp má nhỏ của cô, giọng trầm ấm: "Bé con không muốn đi Vân Hạ cùng anh nữa à?"
"..." Nghe thấy câu này, Ôn Ý Nùng khựng lại, cái đầu óc mơ hồ rốt cuộc cũng tỉnh táo được đôi chút. Cô hé một khe mắt, lén lút ngó ngàng.
Chỉ thấy người đàn ông trước mặt đã ăn mặc chỉnh tề. Anh diện một bộ âu phục thường ngày màu xanh thẫm, bên trong là áo sơ mi trắng không thắt cà vạt, cúc áo cổ buông lơi tự do, cả người toát lên vẻ thanh tao, quý phái, chuẩn mực một thiếu gia lai Tây.
"Sớm thế sao?" Ôn Ý Nùng lầu bầu, cơ thể theo bản năng rụt lại vào chăn, giọng rầu rĩ: "Có thể cho em ngủ thêm năm phút được không?"
Mạc Thiếu Thương cúi người, một tay chống bên người cô, tay kia nhẹ nhàng vén những lọn tóc lòa xòa trên mặt, cúi đầu đặt một nụ 𝖍-ô-ռ lên giữa chân mày cô.
"Lên máy bay rồi ngủ tiếp." Anh dỗ dành: "Anh ôm em ngủ, được không?"
Ôn Ý Nùng miễn cưỡng mở mắt, đối diện với đôi đồng tử xanh đen của anh. Ánh nắng ban mai len qua khe rèm chiếu rọi lên khuôn mặt anh, khắc họa ngũ quan trở nên vô cùng dịu hiền. Cô mải mê ngắm nhìn, bỗng cảm thấy thức dậy sớm dường như cũng chẳng có gì là khó chịu nữa.
Lát sau, cô vươn tay vòng qua cổ anh, kéo anh thấp xuống rồi ⓜ*ề*ⓜ 𝖒ạ*ı in một nụ ♓ô*𝖓 lên môi anh.
"Được rồi." Cô nói, chất giọng vẫn còn chút khàn khàn ngái ngủ: "Chào buổi sáng, Mạc tiên sinh."
Khóe môi Mạc Thiếu Thương khẽ cong lên một độ cung rất nhỏ, anh đưa tay xoa mái tóc dài của cô: "Chào buổi sáng, Ôn tiểu thư."
Chẳng bao lâu sau, hai người sửa soạn hành lý xong xuôi, tay trong tay bước ra khỏi nhà. Dưới lầu đã có một chiếc xe thương vụ màu đen đỗ chờ sẵn.
Chiếc xe lăn bánh hướng về sân bay quốc tế Kinh Hải. Ôn Ý Nùng theo thói quen ngỡ rằng xe sẽ đỗ ở nhà ga hành khách, thế nhưng nó lại chạy vòng qua đó, lao thẳng về phía khu vực dành riêng cho chuyên cơ.
Thấy cảnh này, cô mới sực nhận ra. Đây chính là khoảng cách giữa tầng lớp dân đen thấp cổ bé họng và giới siêu giàu đỉnh cao.
Đi du lịch, điều cô nghĩ đến là mua vé lên máy bay. Thế nhưng đối với một Mạc Thiếu Thương từ nhỏ đã có chuyên cơ túc trực 24/7 mà nói, từ thuở lọt lòng đến giờ, có khi anh còn chẳng biết mặt mũi cái vé máy bay hạng phổ thông trông như thế nào.
Phòng chờ chuyên cơ vô cùng yên tĩnh và riêng tư, bên ngoài cửa kính sát đất là đường băng bãi đỗ, vài chiếc phi cơ cỡ nhỏ nằm tĩnh lặng trong ráng mai.
Ôn Ý Nùng ngồi trên sô pha, hai tay áp lấy ly latte nóng hổi. Nhìn thân máy bay màu trắng bạc lấp lánh dưới ánh nắng ngoài cửa sổ, trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác hư ảo thiếu chân thực.
Chợt...
"Đang nghĩ gì vậy?" Giọng nam trầm thấp, êm dịu vang lên từ phía sau.
Ôn Ý Nùng ngoái đầu lại, người đàn ông đang đứng thẳng lưng ngay sau cô, trên tay cầm một chiếc khăn quàng cổ nữ.
Nhìn chiếc khăn trong tay Mạc Thiếu Thương, Ôn Ý Nùng bất giác khựng lại. Lúc ra khỏi nhà cô tất bật vội vàng, lôi khăn ra nhưng quên quàng lên cổ, bèn tiện tay vứt bừa trên sô pha. Không ngờ anh lại cất công mang theo giúp cô...
Người đàn ông này đối xử với cô, trước nay vẫn luôn tinh tế tỉ mỉ đến từng đường tơ kẽ tóc.
Một dòng suối ngọt ngào ấm áp tuôn trào trong lồng n🌀ự_ⓒ, vành tai Ôn Ý Nùng khẽ nóng rực.
"Chỉ đang nghĩ, " Cô mỉm cười, đón lấy chiếc khăn quàng: "Từ khi ở bên anh, cuộc sống của em đã thay đổi rất nhiều."
Mạc Thiếu Thương nhìn cô, dò hỏi: "Ý em là, những thay đổi này mang đến phiền phức cho em?"
"Không, không phải." Ôn Ý Nùng vội vã xua tay, giải thích thêm: "Là thay đổi tích cực, vô cùng tuyệt vời."
Khóe môi Mạc Thiếu Thương khẽ nâng lên, anh vươn tay, dịu dàng đan những ngón tay mình vào bàn tay nhỏ bé buông thõng bên hông cô: "Đi thôi, đến giờ lên máy bay rồi."
Chiếc chuyên cơ Mạc Thiếu Thương đưa Ôn Ý Nùng đi hôm nay không phải là chiếc Vân Dực lần trước.
Không gian bên trong khoang hành khách rộng rãi hơn hẳn, ghế bọc da màu trắng sữa vô cùng êm ái, có thể ngả phẳng hoàn toàn thành một chiếc giường. Nội thất được bài trí tối giản mà nhã nhặn, ván ép gỗ sẫm màu kết hợp với thảm xám nhạt. Trên bàn đặt một đóa lan hồ điệp trắng tinh khôi, trong lọ điểm xuyết vài nhánh lá bạch đàn tươi rói, thoang thoảng hương thơm thanh mát quẩn quanh không khí.
Ôn Ý Nùng ngồi vào vị trí cạnh cửa sổ, thắt chặt dây an toàn. Mạc Thiếu Thương an tọa bên cạnh cô, một tay rất tự nhiên gác lên lưng ghế của cô.
Máy bay cất cánh.
Ngoài cửa sổ, thành phố Kinh Hải thu bé lại dần trong tầm mắt Ôn Ý Nùng. Những tòa nhà cao tầng biến thành những khối đồ chơi, đường phố hóa thành những sợi chỉ mảnh, toàn bộ thành phố thu gọn lại tựa một tấm bản đồ. Mây cuồn cuộn cuộn bên dưới, tựa như một đại dương trắng xóa trải dài vô tận.
Dưới sức ép của luồng khí lưu, chuyên cơ chao đảo nhẹ. Ôn Ý Nùng vốn đang buồn ngủ, bị lắc lư một hồi, chẳng mấy chốc mi mắt đã trĩu nặng đánh nhau.
Mạc Thiếu Thương thấy thế, bàn tay to lớn ôm lấy vòng 𝐞·🔴 ✝️h·ο·𝖓 gọn của cô gái, nhẹ nhàng nhấc bổng lên, đặt trọn người cô lên đùi mình, vòng tay ôm trọn cô vào lòng.
Cô gái cũng rất có ý thức, tự giác cọ cọ trong lồng 𝐧●🌀ự●𝖈 anh như một chú mèo nhỏ, tìm được tư thế thoải mái rồi lập tức nhắm mắt, chìm vào giấc nồng.
Mạc Thiếu Thương khẽ rũ hàng mi, ngắm nhìn gương mặt thanh tú, bình yên trong vòng tay, nét cười nhàn nhạt lướt qua trên mặt anh. Cúi đầu ⓗ●ô●ռ phớt lên môi cô, sau đó anh áp nhẹ má lên trán cô, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Khoảng mười một giờ trưa, chuyên cơ hạ cánh xuống Vân Hạ.
Vân Hạ nằm ở khu vực miền Nam đích thực, ngập tràn ánh nắng chói chang, bầu trời trong vắt, không khí ẩm ướt và ấm áp.
Một chiếc xe thương vụ Mercedes màu đen đậu sẵn bên đường băng chờ đợi. Tài xế mặc vest đen phẳng phiu, đeo găng tay trắng, vừa thấy hai người bước ra đã sải bước vội vã tiến lại nghênh đón. Cung kính nhận lấy vali hành lý, mời hai người lên xe.
Xe lao ra khỏi sân bay, men theo tuyến đường cao tốc rộng rãi hướng về khu trung tâm thành phố.
Ôn Ý Nùng tựa vào cửa kính, ngắm nhìn phong cảnh vụt qua bên ngoài. Vân Hạ là một đô thị quốc tế tựa núi hướng biển. Trùng điệp núi non xanh biếc phía xa, đan xen cùng những tòa cao ốc hiện đại tráng lệ gần đó. Cổ kim giao hòa, sự phồn hoa rực rỡ của chốn phồn hoa đô hội hòa quyện hoàn hảo cùng nét trong trẻo, êm dịu đặc trưng của vùng sông nước Giang Nam.
Vài phút sau, chiếc Mercedes đỗ trước cổng vòng xuyến của một khách sạn năm sao tọa lạc ngay giữa trung tâm thành phố.
Tiền sảnh khách sạn trần cao vút sáng sủa, chùm đèn pha lê khổng lồ rủ xuống từ đỉnh vòm, tỏa ánh sáng rực rỡ chiếu rọi toàn bộ không gian. Nhân viên lễ tân đã hoàn tất thủ tục nhận phòng từ lâu, vừa thấy hai người bước vào liền nở nụ cười rạng rỡ trên môi, kính cẩn hai tay dâng thẻ phòng.
"Mạc tiên sinh, phòng tổng thống đã chuẩn bị xong. Hành lý sẽ được chuyển lên sau ạ."
"Ừ."
Phòng tổng thống nằm ở tầng cao nhất của khách sạn. Khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, Ôn Ý Nùng kinh ngạc mở to hai mắt, suýt chút nữa lầm tưởng mình đang bước vào một khu vườn treo trên không.
Phòng khách có diện tích cực kỳ lớn, khung cửa kính trải dài từ mặt sàn lên tận trần nhà, thu gọn toàn bộ đường chân trời của thành phố vào trong tầm mắt. Cạnh cửa sổ đặt một cây đại dương cầm màu trắng, nắp đàn đang mở, những phím đàn sơn mài đen trắng ánh lên sắc bóng loáng, toát lên vẻ cao cấp. Vài chậu cây xanh mướt được đặt ở các góc phòng, những chiếc lá xanh ươn ướt sương mai tạo nên sự phối màu hài hòa tuyệt mỹ cùng với bộ sô pha màu be trắng và sàn gỗ sẫm màu.
Ôn Ý Nùng chớp mắt.
Cô để ý thấy phong cách bài trí của căn phòng này có nét tương đồng lớn với căn hộ của cô. Cùng là phong cách Pháp nhẹ nhàng, lãng mạn và ấm cúng. Đây là một sự trùng hợp kỳ diệu, hay là sự dàn xếp dụng tâm đầy tinh tế của ai đó?
Ôn Ý Nùng mải miết suy nghĩ, đi dạo một vòng quanh phòng, cuối cùng dừng bước trước ô cửa kính sát đất. Hướng mắt nhìn ngắm phong cảnh sầm uất hiện đại hòa lẫn với cảnh quan thiên nhiên sinh thái của thành phố Vân Hạ, trong lòng dâng trào nỗi rung động mãnh liệt.
Đúng lúc này, vài chữ nhẹ bẫng của người đàn ông truyền tới từ phía sau. Anh hỏi cô: "Thích không?"
"..." Ôn Ý Nùng xoay người lại.
Mạc Thiếu Thương đang tựa lưng vào khung cửa phòng ngủ, hai tay đú.𝖙 túi quần, ánh mắt dừng trên khuôn mặt cô, dáng điệu lười biếng, thoải mái, vô cùng anh tuấn.
Ôn Ý Nùng gật đầu, mỉm cười xán lạn: "Vâng ạ."
"Thích là được rồi." Anh cất bước tới, đứng yên trước mặt cô, hàng mi hơi rũ xuống, lẳng lặng ngắm nhìn cô: "Đói chưa em?"
Ôn Ý Nùng xoa xoa bụng, sáng nay trên máy bay chỉ lót dạ chút ít, giờ quả thực hơi cồn cào rồi. Cô lí nhí: "Một chút ạ."
Mạc Thiếu Thương nắm tay cô, dắt cô chầm chậm bước ra khỏi phòng khách, đi men theo hành lang đến trước cánh cửa ở cuối góc.
Đẩy cửa ra, một luồng gió tươi mát phả thẳng vào mặt. Ôn Ý Nùng hóa đá tại chỗ. Chỉ thấy phía sau cánh cửa là một sân thượng ngoài trời khổng lồ.
Mặt sàn sân thượng lát gỗ nhạt màu, bốn bề vây quanh bởi hoa cỏ và vô vàn loài thực vật xanh mướt, tựa như một khu vườn treo lơ lửng trên không trung giữa lòng thành phố. Giữa sân thượng bài trí một chiếc bàn dài, khăn trải bàn trắng phau tinh khiết, chân nến cùng bát đĩa sứ cao cấp được bày biện ngay ngắn. Ở một đầu bàn còn đặt một bó hồng nhung đỏ thắm, những cánh hoa đọng sương rực rỡ như ngọn lửa đang khẽ đong đưa trong gió.
Ở một góc sân thượng, người đàn ông trung niên gốc Âu mặc áo đầu bếp màu trắng đang bận rộn trước quầy bếp. Vẻ mặt ông nghiêm túc, thao tác điêu luyện và tao nhã.
Ôn Ý Nùng đứng trân trân nơi ngưỡng cửa, thu hết mọi thứ vào tầm mắt, phải mất một lúc lâu mới bừng tỉnh khỏi cơn ngỡ ngàng.
"Anh..." Cô ngước nhìn Mạc Thiếu Thương, không kìm được khẽ giọng nỉ non: "Anh không cần phải lúc nào cũng chuẩn bị những bất ngờ thế này cho em đâu, tốn công tốn sức quá."
Mạc Thiếu Thương đưa tay lên, ngón cái v**t v* gò má Ⓜ️ề*〽️ ɱạ*i của cô: "Ôn Ý Nùng của anh, vốn dĩ xứng đáng có được những điều tốt đẹp nhất trên thế gian này."
Nghe được câu nói ấy, nước mắt Ôn Ý Nùng suýt chút nữa đã tuôn rơi. Cô chớp mắt thật mạnh, ép lùi dòng lệ chực trào, đoạn quệt bừa đuôi mắt, lầm bầm: "Anh có biết không, những hành động này của anh... khiến em áp lực lắm."
Mạc Thiếu Thương nhướn mày, dùng ánh mắt thay lời dò hỏi: Giải thích xem nào?
"Anh làm cho em nhiều điều như vậy, nhưng em lại chẳng có đủ tài chính lẫn năng lực để trao cho anh một món quà đáp lễ tương xứng." Cô ngẩng khuôn mặt nhỏ lên nhìn anh, biểu cảm cực kỳ nghiêm túc: "Lâu dần, em sẽ thấy chạnh lòng, cũng sẽ áy náy vô cùng."
"Em không cần phải làm bất cứ điều gì cho anh cả." Mạc Thiếu Thương chăm chú nhìn cô, trầm giọng nói: "Chính sự tồn tại của em đã là món quà đáp lễ tuyệt vời nhất mà thế giới này ban tặng cho anh rồi."
Cõi lòng Ôn Ý Nùng chấn động, cô kiễng chân, in một nụ ⓗ_ô_п lên cánh môi anh.
Mạc Thiếu Thương nhướn mày, vòng tay siết eo cô gái, hơi nghiêng đầu kề sát đôi môi mỏng bên vành tai cô, thì thầm thủ thỉ: "Piccola, davanti al cuoco ho bisogno di essere razionale e moderato. Ti prego, non cercare di sedurmi in ogni occasione" — Bảo bối à, trước mặt đầu bếp anh cần phải giữ lý trí và sự kiềm chế. Xin em đừng cố gắng 🍳-⛎𝓎-ế-𝖓 𝓇-ũ anh ở mọi nơi mọi lúc như thế.
Ôn Ý Nùng: "..." @#¥
| ← Ch. 065 | Ch. 067 → |
