| ← Ch.054 | Ch.056 → |
"Đừng..." Khóe mắt Ôn Ý Nùng ươn ướt, hai má đỏ bừng, cả người nóng hầm hập như bị ném vào lò lửa. Cô lắc đầu, giọng 𝐫ⓤ●𝖓 𝖗●ẩ●γ: "Mạc Thiếu Thương, anh buông em ra..."
Mạc Thiếu Thương bỏ ngoài tai tất cả. Anh chỉ rũ mắt, từ trên cao nhìn xuống cô. Trong đôi mắt xanh đen kia cuộn trào sự phẫn nộ, nỗi sợ hãi chực chờ, niềm may mắn khi tìm lại được báu vật đã mất, và cả một sự điên cuồng mãnh liệt như muốn xé toạc chính mình.
Lát sau, Mạc Thiếu Thương vươn tay, đầu ngón tay khẽ nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đang ửng hồng của Ôn Ý Nùng lên, ngắm nghía một hồi.
"Cô nhóc thích nói dối." Anh cúi đầu, đôi môi mỏng khẽ m*t mát vành tai đỏ hồng 𝐦·ề·ⓜ ⓜ·ạ·𝖎 của cô, "Cơ thể đáng yêu này của em, rõ ràng cũng đang nhớ anh."
Cả người Ôn Ý Nùng nóng rực, tâm trí rối bời, mặt đỏ bừng đến mức tưởng như có thể rỉ 𝐦á●𝖚. Nụ 𝒽_ô_𝐧 của người đàn ông trượt từ vành tai xuống bên cổ, rồi lướt đến xương quai xanh. Mỗi một cái chạm đều dịu dàng đến khó tin, nhưng lại 𝓃ón.ⓖ 🅱.ỏ𝐧.ℊ tựa như thanh sắt nung.
Dưới sự trêu chọc m*n tr*n ấy, lý trí của cô gần như vỡ vụn, hệt như một con đê đang lung lay sắp sập, sẵn sàng bị dòng lũ cuốn trôi bất cứ lúc nào. Ôn Ý Nùng đành liều mạng níu kéo chút tỉnh táo cuối cùng bằng cách cắn chặt môi. Cơn đau nhói ập đến, giúp cô miễn cưỡng giữ được sự tỉnh táo.
"Anh Mạc, không chào tạm biệt anh trực tiếp là lỗi của em. Em xin lỗi..." Cô ⓣ𝒽·ở 𝖌ấ·𝖕, giọng г·υ·𝐧 ⓡẩ·🍸, cố gắng khống chế tình hình đang dần 〽️·ấ·✞ 🎋·ⓘ·ể·ⓜ ş·οá·𝐭, "Xin lỗi anh."
Nghe vậy, khóe môi Mạc Thiếu Thương hờ hững nhếch lên, một nụ cười cực nhẹ cực nhạt nhưng lại khiến người ta lạnh buốt sống lưng. Anh hỏi: "Em chỉ sai ở chỗ không trực tiếp chào tạm biệt anh thôi sao?"
Môi Ôn Ý Nùng mấp máy, còn muốn nói thêm gì đó thì ngón tay của người đàn ông đã ấn lên cánh môi căng mọng sưng đỏ của cô, thong thả v**t v*, n*n b*p. Cảm giác thô ráp từ những vết chai mỏng truyền đến, từng chút một, hệt như đang đùa bỡn một món đồ cổ quý giá.
"Khoảng thời gian này, ngày nào anh cũng suy nghĩ." Anh lên tiếng, giọng điệu bình tĩnh đến mức khó tin, "Rốt cuộc là vì lý do gì, mà chỉ trong vài ngày ngắn ngủi sau khi rời xa anh, em đã bắt đầu tiếp xúc với người đàn ông khác, bắt đầu phớt lờ anh, lãng quên anh."
Cùng lúc nói, đôi môi mỏng của anh vẫn chậm rãi vấn vương trên gò má, vành tai và hõm cổ cô, dịu dàng đến lạ thường, nhưng cũng khiến người ta phải nơm nớp lo sợ. Làn da toàn thân Ôn Ý Nùng nổi da gà vì lạnh sống lưng.
"Bây giờ, em có muốn đoán thử xem." Mạc Thiếu Thương nhẹ giọng hỏi, "Anh biết em đang ở miền Nam nước Pháp từ lúc nào không?"
"..." Ôn Ý Nùng khẽ cau mày, mười ngón tay ş-ℹ️ế-𝐭 🌜-𝖍ặ-🌴 thành nắm đấm, tâm trí rối bời, sóng lật tung trời, đang phải chịu đựng một sự giằng xé vô cùng lớn.
"Là vào ngày thứ năm sau khi em biến mất." Mạc Thiếu Thương đột nhiên cắn lấy vành tai cô, trầm giọng nói, "Anh biết được, em đang ở Toulouse."
Lời vừa dứt, đôi mắt vốn đã mơ màng của Ôn Ý Nùng lập tức lấy lại tiêu cự. Cả người cô bị sự kinh ngạc và sợ hãi bủa vây.
"Em lại đoán thử xem, anh đến đây từ bao giờ." Mạc Thiếu Thương nhếch môi, chợt bật cười một tiếng, giữa hàng lông mày lộ ra một tia tự giễu, "Là vào ngày thứ hai sau khi em nhận việc tại trường giáo dục đặc biệt Santiago."
Ôn Ý Nùng gần như không dám tin vào tai mình. Môi cô khẽ run, hơi ngước mắt lên nhìn khuôn mặt góc cạnh, lạnh lùng đang ở gần sát gang tấc này. Trong đôi mắt xanh đen của người đàn ông không thấy sự tức giận, không thấy sự bạo ngược, chỉ có một tầng sóng ngầm đen đặc kịt.
Anh nói gì cơ? Ngày thứ hai cô đi làm, người đàn ông này đã đến Toulouse rồi sao? Vậy thì nhất cử nhất động của cô trong suốt thời gian qua, bao gồm cả việc ngày nào mấy giờ cô ra khỏi nhà, mấy giờ về nhà, gặp ai, nói những gì, ngồi trong quán cà phê với Lucas bao lâu, đi dạo bên bờ sông Garonne mấy lần... chẳng phải đều nằm gọn trong lòng bàn tay anh sao?
Đầu óc Ôn Ý Nùng trở nên hỗn loạn tột độ.
Đang mải suy nghĩ, cô lại nghe thấy Mạc Thiếu Thương hạ giọng nói tiếp: "Em bây giờ chắc hẳn đang rất tò mò, tại sao anh đến Toulouse lâu như vậy, mà mãi đến hôm nay mới xuất hiện trước mặt em, đúng không?"
Ôn Ý Nùng mấp máy môi, giọng nói thốt ra 𝐫_𝐮_п 𝓇_ẩ_𝖞 như sắp vỡ vụn: "Phải. Em muốn biết tại sao."
Mạc Thiếu Thương nhắm mắt lại, trán khẽ chạm vào trán cô. Khoảng cách giữa hai người đột nhiên kéo lại gần. Gần đến mức cô có thể nhìn rõ độ cong của hàng mi rậm của anh, có thể cảm nhận được nhịp thở không hề đều đặn của anh, mang theo sự ⓡ*u*n 𝓇*ẩ*🍸 kìm nén đến tột cùng.
"Bởi vì thực ra anh cũng tò mò, trong một thế giới không có anh, cuộc sống của em sẽ ra sao." Mạc Thiếu Thương đáp, "Anh muốn hiểu thêm về em, một em chân thực và toàn diện hơn."
So với sự thô bạo và cực đoan lúc nãy, giọng nói của người đàn ông lúc này lại nhẹ nhàng và bình thản, thậm chí có thể nói là ôn hòa. Nhưng chỉ trong vài giây ngắn ngủi ấy, Ôn Ý Nùng cảm thấy như có một tia sét giáng thẳng xuống đầu, khiến cô bàng hoàng tột độ.
Hóa ra là vậy!
Thảo nào suốt thời gian qua, Mạc Thiếu Thương không hề đến tìm bố mẹ và người nhà cô. Thảo nào suốt thời gian qua, không có bất kỳ tin tức tồi tệ nào từ trong nước truyền đến tai cô... Hóa ra tất cả mọi chuyện, đều là vì anh đã tìm thấy cô từ lâu, thậm chí còn đến tận Toulouse để âm thầm quan sát, rình rập cuộc sống của cô ở đây. Một tháng qua, những tưởng cuộc sống của mình nhàn nhã, bình yên, tự do, nhưng tất cả chỉ là ảo ảnh do anh cố tình thêu dệt nên.
Ôn Ý Nùng chợt nhận ra, bản thân mình có lẽ giống hệt một con bướm bị nhốt trong lồng kính, tự huyễn hoặc mình đang tự do bay lượn, mà chẳng hề hay biết mỗi đường đi nước bước đều nằm trong tầm mắt của người đàn ông này. Đôi mắt xanh đen đó vẫn luôn dõi theo cô trong bóng tối. Nhìn cô đi làm ở trường giáo dục đặc biệt, nhìn cô thui thủi một mình pha trà đọc sách trong căn hộ, nhìn cô ngẩn ngơ ngắm cây ngô đồng ngoài cửa sổ, nhìn cô nhận lấy bó hoa cúc họa mi từ tay Lucas, nhìn cô mỉm cười với chàng trai người Pháp kia.
Và rồi, đợi đến khi cô trút bỏ hoàn toàn sự cảnh giác, vào một đêm nhàn nhã, bình dị, không hề có chút dấu hiệu báo trước nào, anh mới chính thức lộ diện. Đập nát ảo ảnh này. Ⓖ●ⓘ●ế●𝐭 cô một vố trở tay không kịp. Một lần nữa ngang ngược ⓧ-â-𝐦 ռ♓ậ-🅿️ vào cuộc sống của cô, chiếm đoạt cơ thể cô, nuốt chửng l1·ⓝ·𝐡 𝖍·ồ·𝓃 cô.
Ôn Ý Nùng lạnh toát cả người.
Người đàn ông này quá đáng sợ. Sự kiên nhẫn của anh, sự ẩn nhẫn của anh, những mưu mô tính toán từng bước của anh, đều đáng sợ đến mức khiến người ta lạnh buốt sống lưng. Giống như một kẻ săn mồi ẩn nấp trong bóng tối, im hơi lặng tiếng quan sát nhất cử nhất động của con mồi, chờ đợi thời cơ hoàn hảo nhất, rồi tung đòn chí mạng.
Nghĩ đến đây, trong đầu cô lại hiện lên những bức ảnh và video kỳ dị, tàn nhẫn trong chiếc USB kia. Những bóng người mặc áo choàng xanh lam, những bản danh sách lạnh lẽo, những đứa trẻ bị ghi chép lại hệt như những món hàng...
Cô đúng ra không nên đến trang viên nhà họ Mạc ứng tuyển. Không nên đồng ý hẹn hò với anh. Không nên dây dưa rễ má, tạo ra vô vàn vướng bận với anh như thế này.
Cô hối hận rồi. Anh là một con rắn độc, là ác 🍳*υ*ỷ, là một... Tóm lại, cô không muốn ở bên anh nữa, không bao giờ nữa!
Nghĩ đến đó, nước mắt cô tuôn rơi từ lúc nào không hay. Ôn Ý Nùng tay đấm chân đá, bắt đầu vùng vẫy bằng tất cả sức lực. Móng tay cô cào xước cánh tay anh, đầu gối cô huých vào bụng dưới của anh. Cô trông hệt như một con thú nhỏ bị dồn vào bước đường cùng, liều mạng muốn thoát khỏi chốn giam cầm này.
"Buông em ra, em muốn chia tay với anh." Ôn Ý Nùng khóc nấc lên, giọng khàn đặc, vỡ nát, "Mạc Thiếu Thương, anh nghe rõ chưa? Em không muốn ở bên anh nữa. Em muốn chia tay, chia tay!"
Lời vừa thốt ra, sắc mặt Mạc Thiếu Thương lập tức sầm xuống, anh nhìn chằm chằm chòng chọc vào cô gái trẻ trong lòng.
Cô đang khóc, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng như quả đào chín mọng. Đôi mắt ngấn lệ, trên hàng mi đọng lại những giọt nước li ti, khẽ rung lên theo từng cái chớp mắt. Chóp mũi cũng đỏ ửng, đôi môi h·é 𝖒·ở, nhẹ nhàng th* d*c. Cả người cô toát lên vẻ bi thương yếu đuối, ai nhìn thấy cũng phải động lòng thương xót. Khiến người ta không kìm được mà sinh lòng thương cảm, chỉ hận không thể khảm cô vào trong xương 〽️á-ⓤ, nâng niu ⓒh_iề_υ ch𝖚ộп_🌀 hết mực.
Nhưng cùng lúc đó, trong đầu anh lại hiện lên cảnh tượng cách đây không lâu.
Dưới lầu khu chung cư, ánh đèn đường vàng vọt bao trùm lấy hai bóng người. Chàng trai người Pháp đứng trước mặt cô gái phương Đông, dùng thân hình cao lớn che chắn gió đêm cho cô. Cô nhận lấy bó cúc họa mi từ tay cậu ta, sau đó ngẩng đầu, cười rạng rỡ với chàng trai ấy. Trong nụ cười ấy có sự cảm kích, có sự nuối tiếc, và cả sự thân thiện, ấm áp không thể che giấu.
Vậy anh tính là cái gì? Bây giờ, trong lòng cô, anh lại chẳng bằng một gã đàn ông lạ hoắc vừa mới quen sao. Thậm chí còn chẳng bằng một con mèo cô từng trêu đùa, một con chó cô từng tiện tay cho ăn.
Nghĩ đến đây, sắc mặt Mạc Thiếu Thương càng thêm âm trầm, ánh mắt tối sầm, đáy mắt cuồn cuộn sóng ngầm. Anh giận quá hóa cười, khóe miệng nhếch lên một đ*ư*ờ𝖓*ɢ 𝐜*🅾️*𝖓*ⓖ lạnh lẽo, mười ngón tay siết lại, bóp chặt lấy vòng 3_𝐨 𝖙_ⓗ_𝖔_n mềm của cô, ghì chặt cô dưới thân mình.
"Anh không đồng ý." Anh cất giọng chậm rãi và bình tĩnh.
Ôn Ý Nùng vùng vẫy mãi không thoát được, gần như sắp tuyệt vọng. Cô đỏ hoe mắt, cứng không được đành phải mềm mỏng, giọng điệu gần như là van xin: "Mạc Thiếu Thương, anh Mạc... xin anh buông tha cho em. Anh có thể đưa ra yêu cầu, nói cho em biết, rốt cuộc phải làm thế nào anh mới đồng ý chia tay?"
Đôi mắt xanh đen của Mạc Thiếu Thương u ám như biển sâu, nhìn cô chằm chằm.
Chia tay? Cô có biết mình đang nói gì không. Cô đã từng tuyên thệ trước mặt Thượng đế, cũng đã ký kết khế ước với ác ⓠ⛎·ỷ từ lâu, hứa hẹn đời đời kiếp kiếp chỉ thuộc về một mình anh. Việc để mặc cô rời đi trước đó chỉ là một phần trong kế hoạch, anh chưa từng nghĩ sẽ thực sự buông tay. Vượt ngàn dặm xa xôi từ Kinh Hải đuổi theo đến tận Toulouse, anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý, muốn phơi bày mọi thứ về mình cho cô biết không chút giấu giếm, thế mà thứ đập vào mắt anh lại là cảnh cô cùng gã đàn ông người Pháp kia qua lại thân thiết, cử chỉ gầ●𝐧 ℊũ●𝖎. Anh tức đến phát điên, nhưng vẫn cố gắng kiềm chế bản thân vì sợ làm cô tổn thương. Còn bây giờ thì sao? Cô lại dám dõng dạc nói ra hai chữ đó ngay trước mặt anh... Sao cô dám chứ?
Sắc mặt Mạc Thiếu Thương càng lúc càng âm u. Hồi lâu sau.
"Hôn anh." Mạc Thiếu Thương ra lệnh.
Lông mi Ôn Ý Nùng run run, cô sửng sốt, nhất thời chưa phản ứng kịp.
Mạc Thiếu Thương bóp cằm cô, lặp lại lần nữa với âm giọng trầm đục: "Hôn anh."
Trong tình cảnh này, Ôn Ý Nùng vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, chỉ sợ chọc giận gã đàn ông này, đối phương sẽ thực sự làm ra chuyện gì đó cực đoan và điên rồ. Cô đành phải làm theo. Chần chừ mất mấy giây, cuối cùng cô cũng lấy hết dũng khí, đưa hai tay vòng lên ôm nhẹ lấy cổ anh, đôi môi nhích lại gần, 𝖒.ề.〽️ Ⓜ️ạ.1 chạm lên cánh môi mỏng manh, ưu nhã của anh.
Hôn một cái. Lại 𝒽ô*ⓝ thêm cái nữa.
Môi người đàn ông rất lạnh, mang theo hơi sương của gió đêm đầu đông. Môi cô thì rất nóng, vương vị mặn chát của nước mắt cùng hơi thở ấm nóng. Mạc Thiếu Thương dán mắt vào cô, không hề nhúc nhích. Giống như đang đợi cô chủ động tiến thêm một bước.
Lòng Ôn Ý Nùng rối như tơ vò, vô cùng mâu thuẫn. Cô không biết anh đang nghĩ gì, không biết rốt cuộc anh muốn gì. Để xoa dịu anh, cô đành cắn răng, nhắm mắt lại, ⓗô*n anh sâu hơn.
Thế là chiếc lưỡi nhỏ nhắn hồng hào thò ra, dè dặt chạm vào môi mỏng của người đàn ông. Ấm áp, ɱề-m 𝐦ạ-𝒾, kèm theo những cái 𝐫𝖚-𝐧 𝐫-ẩ-ⓨ như có như không. Ngập ngừng mất mấy giây sau, cô mới như hạ quyết tâm, lấy hết can đảm lách qua kẽ hở giữa hai môi anh, hệt như một chú cá nhỏ trơn tuột ranh mãnh, chui tọt vào khoang miệng anh.
Cô không biết phải chủ động 𝖍ô.п một người như thế nào. Đầu óc cô mụ mẫm, đành lục lọi lại trí nhớ xem bình thường anh ♓-ô-n cô ra sao. Thật ra trừ những lúc đặc biệt, thì đa phần thời gian Mạc Thiếu Thương đều rất dịu dàng. Khi ♓·ô·n·, anh thường l**m cánh môi cô trước, cắ●ռ n♓●ẹ, rồi sau đó mới đưa đầu lưỡi tiến vào, lướt qua vòm họng trên và cuốn lấy lưỡi cô.
Cô vụng về bắt chước theo, đầu lưỡi rụt rè chạm nhẹ vào đầu lưỡi anh, rồi rụt về, sau đó lại chạm thêm cái nữa, y hệt như một chú mèo con sợ sệt trong lần đầu tiên đi săn mồi.
Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhịp thở của Mạc Thiếu Thương đột ngột trầm xuống. Mười ngón tay đang ôm lấy eo cô bất thần 𝖘i·ế·𝐭 𝒸·ⓗặ·🌴. Ngay sau đó, anh đảo khách thành chủ, một lần nữa ngấu nghiến ⓗ-ô-ռ cô. Môi lưỡi q𝖚ấ*𝐧 q𝐮*ý*𝖙, tưởng chừng như muốn hút cạn cả 𝖑.iⓝ.♓ ♓ồ.𝓃 cô qua đầu lưỡi.
Chợt một vị mặn chát len lỏi vào khoang miệng hắn. Mạc Thiếu Thương hơi sững người. Mọi động tác đều khựng lại.
Anh mở mắt ra, một đôi mắt giàn giụa nước đập ngay vào tầm mắt. Nước mắt lặng lẽ tuôn rơi từ khóe mắt cô gái, từng giọt từng giọt rớt xuống như những hạt ngọc đứt dây. Hàng mi ướt sũng dính bết lại với nhau, đôi môi sưng tấy vì bị anh 𝒽ô𝐧.. Cả người cô toát lên vẻ héo hon, vỡ nát, tựa như một đóa nhài bị nỗi bi thương nhấn chìm.
Căn phòng tĩnh mịch đến đáng sợ. Chỉ còn lại tiếng thút thít nhè nhẹ của cô gái, cùng với tiếng động cơ ô tô vọng lại từ đằng xa ngoài cửa sổ.
Hồi lâu sau. Mạc Thiếu Thương buông tay, giải phóng cho cô gái trong lòng mình.
Ôn Ý Nùng chớp mắt bối rối, sau khi định thần lại liền như được đại xá, vội vàng vơ lấy tấm chăn bên cạnh quấn chặt lấy người, thu mình vào một góc. Cô cuộn tròn cơ thể, ôm lấy đầu gối, gục mặt vào cánh tay, chỉ để lộ đôi mắt đỏ hoe, chằm chằm nhìn anh.
Ánh mắt Mạc Thiếu Thương di chuyển theo Ôn Ý Nùng. Anh thấy rất rõ, trong mắt cô tràn ngập sự phòng bị và cảnh giác. Cứ như thể chỉ sau một đêm, anh không còn là người bạn đời thân thiết và đáng tin cậy nhất của cô nữa, mà đã biến thành rắn độc, thú dữ thực sự.
Chạm phải đôi mắt đẫm lệ long lanh ấy, khóe miệng Mạc Thiếu Thương nhếch lên, cười tự giễu. Nụ cười nhạt nhòa, đắng chát, tựa như chiếc lá vàng cuối cùng của cuối thu, xoay vòng trong gió mà chẳng biết đi về đâu.
Lát sau, Mạc Thiếu Thương thu lại ánh nhìn, đứng dậy, bước thẳng đến bên cửa sổ rồi ngồi lên bậu cửa.
Anh thò tay vào túi quần tây lấy ra một bao thuốc lá được làm riêng, rút một điếu ngậm lên môi. Ngọn lửa từ chiếc bật lửa lóe lên trong bóng đêm, chiếu sáng nửa khuôn mặt góc cạnh của hắn. Đang định châm thuốc thì khóe mắt anh lướt thấy cô gái trẻ ở góc giường, động tác bỗng chốc khựng lại.
Cô cuộn mình ở đó, hệt như một con vật nhỏ đang sợ hãi. Mùi khói thuốc sẽ khiến cô bị sặc...
Mạc Thiếu Thương tiện tay vứt bao thuốc và bật lửa sang một bên, sau đó khẽ nghiêng đầu nhìn bầu trời đêm ngoài cửa sổ. Sắc mặt lạnh lẽo, thâm trầm, không biết đang nghĩ gì. Ngoài kia, trăng sao thoắt ẩn thoắt hiện sau tầng mây. Tháp chuông nhà thờ phía xa hiện lên hình dáng mờ ảo trong bóng đêm, tiếng chuông đã ngừng ngân vang từ lâu, cả thành phố chìm vào một sự tĩnh lặng xa xăm.
Ôn Ý Nùng vừa nấc lên từng hồi, vừa ôm chặt lấy bản thân mình hơn.
Cả hai không ai nói một lời nào. Sự im lặng hệt như một bức tường vô hình, chắn ngang giữa hai người.
Mãi một lúc lâu sau, Mạc Thiếu Thương mới cất lời, phá vỡ sự tĩnh mịch của căn phòng.
"Anh biết." Anh nói, giọng điệu tùy ý đến mức hờ hững, "Em đột nhiên bỏ đi, là vì đã biết đến sự tồn tại của 'Thánh đồ', và cho rằng anh có dính líu tới tổ chức này."
Lời vừa dứt, cả người Ôn Ý Nùng đông cứng lại, sắc mặt ngay lập tức trắng bệch.
Anh... Anh đều biết cả rồi? Vậy anh sẽ đối xử với cô thế nào? Đưa cho cô một khoản tiền bịt miệng, bắt cô phải mãi mãi chôn vùi bí mật này? Hay sẽ trực tiếp khiến cô bốc hơi khỏi thế giới này?
Chỉ trong vài giây, vô số suy đoán và ý nghĩ xẹt qua trong đầu cô. Cô kinh hãi tột độ, Ⓜ️-á-𝐮 trong người lạnh toát. Những ngón tay 💲ⓘ·ế·ⓣ 𝒸·♓·ặ·ⓣ lấy mép chăn đến mức các khớp xương trắng bệch, móng tay đâ_𝐦 sâu vào lòng bàn tay.
Thế nhưng, điều cô không ngờ tới là, người đàn ông ngay sau đó lại rũ mắt, bật cười khùng khục vài tiếng.
"Anh đã đề cao bản thân mình quá rồi. Dù đã lường trước được, nhưng khi tận mắt nhìn thấy mọi phản ứng của em, anh vẫn không thể kìm được cảm giác đau như dao cắt. Ôn Ý Nùng, hóa ra trong mắt em, anh thực sự chẳng đáng để em tin tưởng lấy một chút."
Ôn Ý Nùng ngây ngẩn. Nhìn nụ cười tự giễu trên khóe môi anh, và hố đen sâu thẳm không thấy đáy trong đôi mắt kia, cô chỉ thấy tim mình như bị thứ gì đó đ.â.𝐦 nhói.
Vốn dĩ Ôn Ý Nùng cứ ngỡ Mạc Thiếu Thương sẽ nổi trận lôi đình, sẽ tàn bạo, sẽ giống như đám người trong đoạn video kia, hoàn toàn bộc lộ bộ mặt gớm ghiếc thật sự. Nhưng anh không làm vậy. Anh chỉ ngồi trên bậu cửa sổ, ngắm nhìn bầu trời đêm bên ngoài, chìm vào một sự im lặng rất đỗi dằng dặc.
Sau đó cô nghe thấy Mạc Thiếu Thương lại cất lời.
"Vào thời của ông nội anh, công việc làm ăn của nhà họ Mạc ở châu Âu rất phát đạt. Xăng dầu, hàng hải, bất động sản, gần như thâu tóm mọi lĩnh vực. Chắc có lẽ cây cao thì đón gió lớn, không lâu sau, có một tổ chức đã tìm đến ông." Giọng nói của người đàn ông trầm thấp, lành lạnh, bình tĩnh, hệt như đang kể một câu chuyện chẳng liên quan gì đến mình."Tổ chức đó, chính là 'Thánh đồ' lừng danh."
"Đám người đó mặc áo choàng xanh thẫm, đeo mặt nạ xanh thẫm, cử hành nghi lễ trong một nhà thờ bí mật. Bọn chúng tỏ ra cực kỳ nhiệt tình và thân thiện, ngỏ lời mời ông nội anh gia nhập. Chúng nói đây là câu lạc bộ tinh anh hàng đầu châu Âu, còn bảo chỉ cần gia nhập với chúng, từ nay về sau, địa vị của nhà họ Mạc sẽ không ai có thể sánh bằng." Nói đến đây, Mạc Thiếu Thương ngập ngừng một nhịp, "Ông nội anh đã từ chối."
Hơi thở của Ôn Ý Nùng như ngưng trệ.
"Người có xuất thân như ông nội anh, tự cho rằng mình đã nếm trải đủ mọi mặt tối tăm trong cái thế giới phù hoa đắm chìm trong tiền tài này." Giọng Mạc Thiếu Thương trầm xuống, "Thế nhưng khi tận mắt chứng kiến những chuyện kinh tởm diễn ra trong các buổi lễ đó, chứng kiến những đứa trẻ ngây thơ vô tội đáng thương kia, tinh thần của ông đã bị đả kích tột độ. Kể từ ngày hôm đó, ông nội bắt đầu âm thầm thu thập mọi bằng chứng về tổ chức 'Thánh đồ'. Băng ghi hình, hình ảnh, danh sách, sổ sách giao dịch. Ông đã dành ra nửa đời người, từ những năm 60 đến những năm 90, từng chút từng chút một, chắp vá lại bộ mặt thật của cái tổ chức này. Ông biết rõ chuyện này nguy hiểm nhường nào. Nguy hiểm đến mức một khi bị phát giác, toàn bộ nhà họ Mạc sẽ phải đối mặt với thảm họa diệt vong... Nhưng ông nội trước sau như một, chưa từng chùn bước."
"Tại sao cơ?" Ôn Ý Nùng nghe thấy giọng nói của chính mình vang lên, the thé và khàn đặc, "Tại sao ông nội lại phải đi thu thập mấy thứ đó?"
Mạc Thiếu Thương nghe tiếng thì quay đầu nhìn cô, ánh mắt cực kỳ sâu thẳm: "Bởi vì ông biết, tệp hồ sơ đó là thứ ⓥ-ũ k-𝖍-í duy nhất có thể 𝖘*ℹ️*ế*t c*hặ*𝖙 lấy yết hầu của loài ác զ⛎*ỷ."
Mười ngón tay Ôn Ý Nùng siết lại, lòng bàn tay đẫm mồ hôi.
"Sau đó, tổ chức 'Thánh đồ' vẫn phát hiện ra những việc ông nội đang làm. Chúng bắt đầu trả đũa. Vây quét trên thương trường, chèn ép trên chính trường, không từ một thủ đoạn nào."
Ôn Ý Nùng nhíu chặt mày.
"Ông nội đã giao lại những tài liệu đó cho anh, dặn anh nhất định phải bảo quản cẩn thận." Mạc Thiếu Thương nói, "Vì nếu những thứ đó biến mất, sẽ không còn bất cứ thứ gì có thể kiềm chế 'Thánh đồ' nữa. Đám người đó kẻ thì là ↪️𝐡íⓝ·♓ 𝐭·ⓡ·ị gia, kẻ là thương nhân, kẻ là luật sư, thậm chí là cả thành viên hoàng gia... Lòng tham và d*c v*ng của bọn chúng là không có điểm dừng."
Vừa nói, anh vừa nghiêng đầu, lại nhìn ra ngoài cửa sổ, dưới đáy mắt là những đợt sóng ngầm cuộn trào mà không ai có thể thấu hiểu được.
"Những năm qua, dấu vết hoạt động của tổ chức Thánh đồ ngày càng ít đi, chúng ngày càng biết điểm dừng. Em tưởng là do chúng phát hiện ra lương tâm của mình sao?" Giọng điệu Mạc Thiếu Thương đầy mỉa mai, "Là do ông nội anh đã ký với bọn chúng một bản giao kèo. Bọn chúng không được phép đụng đến những đứa trẻ đó nữa, không đụng đến những thiếu nữ đó nữa, không đụng đến tất cả những người vô tội, đổi lại nhà họ Mạc sẽ giữ bí mật cho chúng. Đây là giao dịch, là sự thỏa hiệp, là chọn cái ít thiệt hại hơn trong hai cái hại, là hạ sách cuối cùng khi không còn cách nào khác."
Giọng nói của anh càng lúc càng thấp, càng lúc càng trầm buồn.
"Ba đời nhà họ Mạc, ông nội anh, bố anh, và anh... từ đầu đến cuối, đều đang làm cùng một việc. Những tập hồ sơ, những tài liệu, những văn kiện trong tay chúng anh, cho đến cả gia tộc họ Mạc, đều là một thanh gươm sắc bén treo lơ lửng trên đầu tổ chức Thánh đồ. Chỉ cần nhà họ Mạc một ngày còn chưa sụp đổ, cái đám thú đội lốt người kia sẽ không dám đi quá giới hạn thêm nửa bước."
"..."
Nghe xong những chuyện xa xưa này, Ôn Ý Nùng bất giác đưa tay che miệng, bàng hoàng đến mức không sao kìm nén được cảm xúc. Thật lâu sau, cô lên tiếng hỏi: "Cho nên, sự ám ảnh đặc biệt với màu xanh lam của anh và Eric, cũng là vì tổ chức Thánh đồ?"
Mạc Thiếu Thương im lặng một hồi lâu rồi gật đầu.
"Trong tâm lý học có một thuật ngữ gọi là 'sự phóng chiếu màu sắc'." Ôn Ý Nùng thất thần nói, "Khi một người từng trải qua một sang chấn tâm lý mạnh mẽ vào thời thơ ấu, tổn thương đó sẽ thông qua màu sắc để phóng chiếu vào cảm xúc và hành vi khi trưởng thành. Có người sẽ nảy sinh sự căm ghét và né tránh tột độ đối với màu sắc đó, có người lại sinh ra sự say đắm và chìm đắm đến mức cực đoan." Nói xong, cô nhìn thẳng vào hắn, "Eric là trường hợp trước. Còn anh là trường hợp sau."
Mạc Thiếu Thương không nói gì.
Ôn Ý Nùng rốt cuộc cũng vỡ lẽ. Những bức tranh màu xanh thẫm, những vệt màu lam cố chấp xuất hiện trong các tác phẩm của hắn, cô từng diễn giải đó là một loại chấp niệm nào đó của người đàn ông này... Hóa ra, đó không phải là sự cố chấp, mà là sự tổn thương. Là anh đang dùng cọ vẽ, phác họa hết lần này đến lần khác cơn ác mộng đã giam cầm anh cả cuộc đời, hòng tìm kiếm một lối thoát từ trong đó.
"Vậy... vậy còn hình xăm con rắn trên п●gự●𝒸 anh thì sao?" Cô hỏi, giọng nói mỏng manh hơn, âm cuối ⓡ.ⓤ.𝐧 ⓡẩ.ⓨ, "Hình tượng rắn đen là biểu tượng của tổ chức Thánh đồ. Tại sao anh lại..."
Mạc Thiếu Thương cúi đầu, nhìn về phía con rắn đen đang cuộn tròn trên 𝓃·🌀·ự·𝖈 trái. Nó nằm im lìm, giống hệt như một vết sẹo chằng chịt bám lấy trái tim hắn. Mạc Thiếu Thương cất lời: "Anh xăm nó lên пⓖự.c, là để tự nhắc tự nhắc nhở bản thân, về sứ mệnh mà nhà họ Mạc bao đời nay vẫn luôn phải gánh vác."
Sắc mặt Ôn Ý Nùng tái nhợt, á khẩu không nói nên lời.
Một lúc lâu sau, cô lại hỏi: "Chẳng lẽ gia đình anh chưa từng nghĩ đến việc liên hệ với cảnh sát châu Âu để giao lại những tài liệu này cho họ sao? Cứ trơ mắt nhìn bọn chúng nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật như thế ư?"
"Không đơn giản như vậy đâu." Mạc Thiếu Thương đáp, "Cái đám tinh hoa của các quốc gia châu Âu đó, quyền lực của bọn chúng không chỉ thể hiện ở sự giàu có. Vòi bạch tuộc của chúng từ lâu đã vươn sâu vào chính trường, tư pháp, truyền thông, và cả hoàng gia. Ở nhiều nơi trên thế giới này, sức mạnh của đồng tiền đủ sức để lay chuyển mọi thứ. Sẽ chẳng có ↪️-𝒽í-𝐧-h 𝐭-𝐫-ị gia nào dám đánh cược tương lai của mình vì cái gọi là công lý, cũng chẳng có vị thẩm phán nào dám nhận xử một vụ án như thế. Cho dù có nộp bằng chứng đi chăng nữa, thì nó cũng sẽ bị ém nhẹm đi ở một khâu nào đó, rồi bị tiêu hủy thôi."
A h ngừng lại, nói tiếp, "Thực ra bố anh cũng từng thử rồi. Khi ông còn sống, đã từng liên hệ với một quan chức cấp cao của tổ chức Cảnh sát Hình sự Châu Âu. Người đó sau khi xem xong bằng chứng, đã im lặng suốt ba ngày, rồi trả lại bộ hồ sơ y nguyên như cũ. Kèm theo một câu nói duy nhất. Ông ấy nói, 'Thưa ngài Mạc, tôi rất muốn giúp ngài, nhưng nếu những thứ này được công bố, sẽ có rất nhiều người phải ↪️●h●ế●𝖙. Và những người đó không phải là đám tội phạm kia, mà là những kẻ đang cố gắng phơi bày sự thật. '"
Nghe những lời này, tứ chi Ôn Ý Nùng lạnh ngắt, đôi môi г·ц·𝓃 𝐫·ẩ·🍸.
Vậy nên trong một khoảng thời gian rất dài sau đó, nhà họ Mạc đã chọn một con đường khác. Phơi bày quá khó khăn, thì dùng cách kiềm chế. Không thể nhổ cỏ tận gốc, thì đư·ⓐ ✌️·à·ⓞ khuôn khổ. Dùng những bằng chứng này để khiến đám người đó phải sợ hãi, phải chùn bước, để chúng không bao giờ dám vượt qua giới hạn thêm lần nào nữa. Sự thỏa hiệp trong bất lực này, là hạ sách cuối cùng, nhưng cũng là cách giải quyết duy nhất.
Cô lẳng lặng nhìn Mạc Thiếu Thương. Người đàn ông quyền cao chức trọng, dung mạo tuấn mỹ phi phàm này thực ra vẫn còn rất trẻ. Cái lần đầu tiên anh tiếp xúc với những tập hồ sơ đó, có lẽ anh mới chỉ mười mấy tuổi. Một thiếu niên mười mấy tuổi đầu, phải một mình đối mặt với bí mật đen tối nhất của thế giới này, một mình gánh vác trên vai sứ mệnh của cả ba thế hệ, rốt cuộc khổ sở nhường nào, khó khăn nhường nào?
Sóng cuộn trào mãnh liệt trào dâng trong tim khiến khóe mắt Ôn Ý Nùng ươn ướt. Suốt một tháng qua, trong thâm tâm cô đã kết án ✞-ử ♓-ì-ⓝ-𝐡 anh vô số lần. Mỗi lần nhớ đến anh, cảm xúc trong lòng cô chỉ toàn là nỗi sợ hãi đan xen tuyệt vọng. Thậm chí khi đối mặt với sự theo đuổi của Lucas, cô luôn tự nhủ với bản thân phải quên anh đi để bắt đầu một cuộc sống mới. Còn anh thì vẫn ở đó, trong bóng tối, lặng lẽ dõi theo cô. Lặng lẽ nhìn cô cố gắng dùng đủ mọi cách để quên đi anh...
"Là em đã hiểu lầm anh... Là em không phân rõ trắng đen, là em hiểu lầm anh rồi." Nỗi ân hận như thủy triều dâng cao nhấn chìm Ôn Ý Nùng, cô nghẹn ngào nói, "Mạc Thiếu Thương, em trịnh trọng và chân thành xin lỗi anh. Em xin lỗi."
Ánh mắt Mạc Thiếu Thương u ám tựa như màn sương chiều, không nói lời nào.
Ôn Ý Nùng im lặng một hồi rồi lại tiếp: "Ngay từ lúc chuyện này mới xảy ra, lẽ ra em nên hỏi anh trước tiên, nhưng em đã không làm vậy. Đó chắc chắn là lỗi của em, là em chưa dành cho anh đủ sự tin tưởng."
Mạc Thiếu Thương: "Rồi sao nữa."
Ôn Ý Nùng ⓒ-ắ-n ⓜô-𝒾, nói tiếp: "Những năm qua, anh đã phải gánh vác một bí mật lớn lao đến vậy, em chẳng những không thấu hiểu, không ủng hộ anh, mà lại còn coi anh là một kẻ trong bè lũ bọn chúng. Thành thật xin lỗi anh. Em sai rồi."
Mạc Thiếu Thương nghe xong, hờ hững nhếch mép: "Anh phải chịu một sự ấm ức lớn đến thế, mà em chỉ định xin lỗi suông thôi sao, không định an ủi anh một chút à?"
Ôn Ý Nùng ngẩn người. Vài giây sau, cô bỏ chiếc chăn xuống đứng dậy, bước tới bậu cửa sổ, vòng tay ôm nhẹ lấy anh từ phía sau. Cánh tay cô vòng qua eo anh, gò má ɱề●〽️ ɱ●ạ●𝒾 áp vào tấm lưng săn chắc. Không có lớp áo quần ngăn cách, cô có thể cảm nhận rõ rệt nhiệt độ cơ thể anh, nhịp tim anh, và cả từng nhịp thở ռ♓*ấ*𝓅 ⓝ♓*ô nhè nhẹ.
Ngoài cửa sổ, giữa bầu trời đêm của Toulouse, mây mù đã tan đi, để lộ một vành trăng khuyết mỏng manh. Ánh trăng dịu dàng rải xuống tháp chuông nhà thờ, rải lên con đường lát đá cổ kính, rải lên mặt nước sông Garonne xa xăm những 𝐠ợ●n 💰●ó●n●ɢ lăn tăn, tĩnh lặng đẹp như một bức tranh.
Hai người ôm nhau trong im lặng một lúc lâu.
"Rossalini." Chợt, Ôn Ý Nùng cất tiếng gọi thật khẽ.
"Ừ?"
"Dạo này Eric vẫn khỏe chứ anh?"
Mạc Thiếu Thương trầm ngâm một lát rồi lắc đầu: "Không tốt."
Tim Ôn Ý Nùng thắt lại, "Thằng bé sao vậy?"
Anh thì thầm: "Eric cũng giống như anh, nhớ em đến mức một ngày dài tựa một năm."
Nghe câu này, trong lòng Ôn Ý Nùng dâng lên nỗi chua xót, hốc mắt càng ướt sũng hơn, cô không nói lời nào.
Sau đó, Mạc Thiếu Thương cúi đầu, đặt một nụ 𝖍_ô_ⓝ lên mu bàn tay trắng ngần của cô gái, rồi lại bâng quơ 𝒽_ô_𝓃 lên từng ngón tay cô, "Công việc bên này của em có phải là cần thêm một thời gian nữa để bàn giao không?"
Lời vừa nói ra, Ôn Ý Nùng lại chìm vào im lặng. Nhận ra điều gì đó, Mạc Thiếu Thương xoay người lại, nâng chiếc cằm nhỏ nhắn của cô lên, nhìn thẳng vào mắt cô.
"Bảo bối, giữa em và anh không còn bất kỳ bí mật hay rào cản nào nữa." Mạc Thiếu Thương nhìn cô, trầm giọng, "Anh biết, những chuyện này đến với em quá đột ngột, chắc chắn em cũng cần thời gian để tiêu hóa, suy nghĩ và đánh giá lại mọi thứ."
"Em..."
"Anh sẽ cho em thời gian."
Ôn Ý Nùng nhìn anh thật sâu, trong lòng xáo trộn bởi trăm mối tơ vò, nhất thời chẳng biết phải đáp lời thế nào.
"Vì công việc bộn bề, anh không thể rời Kinh Hải quá lâu." Mạc Thiếu Thương khẽ cong môi, đầu ngón tay vuốt nhẹ một lọn tóc vương bên tai cô, dịu dàng bảo, "Ngày mai anh sẽ về nước trước. Bao giờ em suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện rồi, hãy báo cho anh biết. Được không?"
Tiếng nói dứt, căn phòng rơi vào khoảng tĩnh lặng chớp nhoáng.
Hồi lâu sah.
"Vâng." Ôn Ý Nùng đáp, hơi ngừng một nhịp, rồi lại rạng rỡ mỉm cười với anh: "Vậy xin anh cho em thêm chút thời gian, để em suy nghĩ thật kỹ một vài việc, nhìn nhận lại bản thân mình. Đợi khi nào dọn dẹp sạch sẽ mớ suy nghĩ ngổn ngang này, em sẽ về tìm anh."
Mạc Thiếu Thương cúi đầu, đặt một nụ ⓗô-п lên giữa hàng mi cô, đôi mắt xanh đen sâu thăm thẳm. Miệng đáp lại cô một tiếng đỗi dịu dàng và bình thản: "Ừ."
Đêm mỗi lúc một khuya. Mạc Thiếu Thương đi rồi.
Ôn Ý Nùng đứng bên cửa sổ, dõi theo chiếc Rolls-Royce màu đen khuất bóng nơi góc phố. Đèn hậu xe kéo dài thành hai vệt đỏ giữa màn đêm, rồi nhanh chóng bị bóng tối nuốt trọn. Cả căn hộ trở lại vẻ tĩnh mịch quen thuộc suốt một tháng qua, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường xoay vòng đều đặn.
Sáng sớm hôm sau, Ôn Ý Nùng vừa ngủ dậy đã nhận được một tin nhắn từ số máy lạ. [Cô giáo Ôn, ngài ấy đã về nước rồi. Nếu có chuyện cần thiết xin hãy liên lạc vào số này, chúng tôi sẽ cung cấp cho cô mọi sự giúp đỡ. ]
Cô thẫn thờ vài giây, trả lời: [Được, cảm ơn. ]
Bỏ điện thoại xuống, cô bước tới cửa sổ, đẩy cánh cửa ra. Buổi sáng ở Toulouse vẫn bình yên như mọi ngày, tiếng chuông nhà thờ từ xa vọng lại thong thả, tiệm bánh góc phố đã lan tỏa hương bánh sừng bò thơm nức. Mọi thứ dường như chẳng có gì thay đổi, sự xuất hiện của người đàn ông đêm qua ngỡ như một giấc mộng mị.
Mấy ngày chớp mắt trôi qua. Cuộc sống của Ôn Ý Nùng ở Toulouse lại trở về guồng quay cũ. Mỗi ngày, cô đến trường giáo dục đặc biệt làm việc, hỗ trợ cô Marie dạy học, đến chập tối lại về nhà pha trà đọc sách.
Về phần Lucas, Ôn Ý Nùng đã viết cho cậu một bức thư dài, bày tỏ lòng biết ơn của bản thân đối với cậu, đồng thời khéo léo từ chối sự theo đuổi nồng nhiệt như lửa của cậu chàng. Thế nhưng, chàng trai miền Nam nước Pháp rạng rỡ, cởi mở này không hề nhụt chí, phản hồi lại một câu khiến cô chẳng biết phải khóc hay cười: "Thế thì anh không theo đuổi em nữa, anh sẽ âm thầm tương tư em. Chỉ cần em chưa kết h.ô.𝐧., anh vẫn còn cơ hội."
Đêm hôm đó là sinh nhật con gái cô Marie, chị ấy có mời Ôn Ý Nùng đến nhà tham dự tiệc sinh nhật của bé. Thịnh tình khó chối từ, Ôn Ý Nùng tất nhiên đã chuẩn bị sẵn quà tặng, vui vẻ đến dự.
Nhà của cô Marie nằm trong một khu chung cư ở phố cổ Toulouse. Căn nhà không lớn nhưng được trang hoàng ấm cúng, nhộn nhịp. Khắp trần nhà treo đầy bóng bay sặc sỡ, trên bàn ăn đặt một chiếc bánh kem dâu tây khổng lồ, đám trẻ bu quanh bàn ríu rít hát bài chúc mừng sinh nhật.
Con gái của cô Marie năm nay lên năm, buộc hai 🅱.í.Ⓜ️ tóc, lúc cười để lộ hai chiếc răng cửa bị sún, vô cùng đáng yêu và dễ mến. Món quà mà Ôn Ý Nùng chuẩn bị cho cô bé là một cuốn truyện tranh tiếng Pháp bìa cứng, bìa sách in hình một chú gấu nhỏ đang đi hái mật ong. Nhận được quà, cô bé vui mừng nhảy cẫng lên. Nhìn nụ cười hân hoan của đứa trẻ, tâm trạng Ôn Ý Nùng cũng tươi sáng lạ thường.
Khi Ôn Ý Nùng rời khỏi nhà cô Marie, đồng hồ đã điểm hơn chín giờ tối. Bầu trời đêm nay không một vì sao, chỉ có ánh trăng khuyết mỏng manh treo lơ lửng trên đỉnh tháp chuông nhà thờ, tựa như một con mắt 🎋𝖍é*ρ h*ờ. Các cửa tiệm hai bên đường đã đóng cửa từ lâu, chỉ còn lại vài ngọn đèn đường thắp sáng, rải xuống nền đá cổ những quầng sáng vàng vọt.
Nhà cô Marie cách căn hộ Ôn Ý Nùng đang thuê không xa lắm. Nhìn đồng hồ trên tay, cô quyết định đi bộ về nhà. Gió đêm buốt lạnh, mang theo hơi nước từ sông Garonne và cái lạnh đầu đông. Cô kéo chặt áo măng tô, chầm chậm tản bộ dọc theo bờ sông. Dòng sông tối mịt phản chiếu ánh đèn từ hai bờ, thi thoảng từ đằng xa lại vang lên tiếng chó sủa râm ran.
Khi băng qua một con hẻm nhỏ, Ôn Ý Nùng bỗng cảm thấy có gì đó khác thường. Phía sau lưng... dường như có tiếng bước chân. Rất khẽ, lạo xạo, giống như đang cố tình bám theo nhịp bước của cô. Nhận ra điều này, tim Ôn Ý Nùng đập thình thịch liên hồi. Cô không dám ngoái đầu lại nhìn, chỉ theo phản xạ mà bước nhanh hơn.
Con hẻm rất dài, hai bức tường hai bên vươn cao, che khuất hoàn toàn ánh trăng. Chỉ có chút ánh sáng yếu ớt le lói từ phía cuối đường, rọi sáng lối thoát duy nhất giữa bóng tối đen ngòm.
Phát hiện tiếng bước chân phía sau cũng đang tăng tốc, Ôn Ý Nùng càng trở nên hoảng loạn. Lòng bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi lạnh, những ngón tay bám chặt vào quai túi xách, cô gần như chạy bước nhỏ lao về phía trước, đôi giày bệt giẫm lên mặt đường lát đá phát ra những tiếng "lách cách" vội vã.
Nhanh lên, nhanh lên chút nữa. Ra đến đường lớn là an toàn rồi!
Ý nghĩ đó làm điểm tựa cho Ôn Ý Nùng, cô dồn hết sức bình sinh cắm đầu cắm cổ chạy, cuối cùng vài phút sau cũng thoát ra khỏi con hẻm.
Tòa chung cư lọt vào tầm mắt. Cánh cửa quen thuộc, ngọn đèn quen thuộc. Ôn Ý Nùng không dám dừng lại bước nào, lảo đảo chạy tót vào trong tòa nhà, đưa tay đóng sầm cửa lại, tựa lưng vào cánh cửa thở lấy thở để.
Hình như... Không có ai bám theo?
Chờ một lát, Ôn Ý Nùng vẫn không yên tâm, lén lút thò đầu ra nhìn ngó. Trước hẻm trống trơn tối tăm, chỉ có ngọn đèn đường sáng lẻ loi. Lẽ nào là do cô nghe nhầm? Ôn Ý Nùng nhíu mày đầy hoài nghi, nhưng rồi cũng không suy nghĩ nhiều nữa, quay người rảo bước chạy vội lên lầu.
Cùng lúc đó. Sâu trong con hẻm tối cách đó hàng trăm mét.
Vài tiếng "Bịch bịch" nặng nề vang lên, mấy bóng người vạm vỡ bị quật ngã xuống đất. Đám người này mặt mũi bầm dập, nhe răng nhếch mép, miệng lẩm bẩm rủa xả những câu chửi thề bằng tiếng Pháp, nhưng tuyệt nhiên không một ai dám đứng dậy.
Trong bóng tối, một thanh niên mặc âu phục đen thong dong bước ra. Dáng người anh ta cao ráo, khuôn mặt thanh tú, cử chỉ toát lên vẻ cao quý ôn hòa nhã nhặn. Dường như ngửi thấy mùi gì đó khó ngửi, thanh niên lấy chiếc khăn tay che mũi, đuôi chân mày lộ rõ vẻ ghê tởm.
Lúc này, một gã đầu trọc lực lưỡng đi nhanh tới từ phía cuối hẻm, trong tay xách theo một bóng người đang giãy giụa. Kẻ kia ở trong tay gã nhẹ bẫng hệt như con gà con, bị tiện tay ném đến trước mặt thanh niên, lăn lộn hai vòng trên mặt đất.
Thanh niên không đổi sắc mặt, khẽ hất cằm. Thuộc hạ hiểu ý, lập tức bước tới, giật tung chiếc mũ lưỡi trai và khẩu trang của kẻ kia.
Dưới màn đêm mờ ảo, một khuôn mặt trẻ tuổi lọt vào tầm mắt thanh niên. Gương mặt người châu Á, nước da trắng trẻo, ngũ quan ngay ngắn, cả người toát lên sự ngang tàng ngạo mạn đặc trưng của đám con nhà giàu. Gã ta nằm sấp trên mặt đất một cách thảm hại, bộ vest dính đầy bụi bẩn, một bên trán bị đập vỡ, rỉ ra những giọt ⓜ*á*ц.
Nhận ra khuôn mặt này, ánh mắt Lâm Khác bỗng tràn ngập sự hứng thú.
"Nhạc thiếu gia?" Anh ta khẽ nhướng mày, giọng điệu mang theo vẻ mỉa mai khó nhận ra, "Ngọn gió nào đưa cậu đến đây vậy."
Việc nhận lời với Kiều Minh Y đã làm hỏng bét, không chặn đường được Ôn Ý Nùng, Nhạc Gia Vĩ lúc này đang tức tối vô cùng. Nghe xong lời chào hỏi đầy xỉa xói của Lâm Khác, gã lại càng điên tiết, hừ lạnh một tiếng: "Bớt nói nhảm đi, mau bảo người của anh thả tôi ra."
"Nhạc thiếu gia đừng nóng vội." Lâm Khác thủng thẳng nói, bước chầm chậm đến đứng chắn trước mặt gã ta, "Tôi chỉ muốn hỏi cậu vài câu thôi."
Nhạc Gia Vĩ ra sức vùng vẫy một cái, nhưng gã trọc đầu vạm vỡ đang kìm kẹp gã ta có tướng mạo vô cùng hung dữ, ngay xương mày còn có một vết sẹo cũ do 𝖛·ũ ⓚ·♓·í sắc nhọn để lại trông rất ghê tợn, đáy mắt sát khí đằng đằng. Vừa bắt phải ánh mắt đó, Nhạc Gia Vĩ xìu ngay lập tức, ngoan ngoãn nằm im không nhúc nhích.
Lâm Khác ngồi xổm xuống, nhìn ngang tầm mắt với cậu ta."Cậu theo dõi Ôn Ý Nùng, là muốn làm gì?"
Nhạc Gia Vĩ không đáp, ngoảnh mặt đi. Lâm Khác nhướng mày, ra hiệu cho gã đầu trọc. Gã hiểu ý, lập tức dùng lực, bẻ quặt cánh tay Nhạc Gia Vĩ ra sau lưng.
"Đau đau đau!" Vị thiếu gia sinh ra ngậm thìa vàng từ bé làm gì từng phải chịu cái tội này, xương cốt kêu răng rắc, đau đến mức cả khuôn mặt Nhạc Gia Vĩ nhăn nhó vặn vẹo, gào thét thảm thiết như 🍳.ц.ỷ khóc.
Sau màn chào hỏi mạnh bạo này, xương cốt gã ta cũng mềm nhũn ra ngay tức khắc, liền mở miệng khai, hậm hực nói: "Được người ta nhờ vả thì phải hoàn thành công việc thôi. Ai bảo con ranh đó có mắt không tròng, đắc tội với ai không đắc tội, lại đi chọc ngoáy bà cô tổ kia."
Lâm Khác là cáo già trong số những kẻ tinh ranh, chỉ cần ngẫm nghĩ một chút là nắm rõ mọi chuyện trong lòng. Lại hỏi tiếp: "Làm sao các người biết, Ôn Ý Nùng đang ở Toulouse?"
Người mới tới Toulouse chưa bao lâu, kẻ thù đã tìm tới tận cửa. Chẳng phải là quá trùng hợp hay sao.
Nghe vậy, Nhạc Gia Vĩ lắc đầu: "Tôi chỉ làm việc giúp người khác, những thứ còn lại thì không rõ. Thật sự không rõ!"
Lâm Khác nhìn chằm chằm gã ta vài giây, xác nhận rằng gã ta không nói dối. Sau đó, Lâm Khác đứng dậy, tiện tay xua một cái. Gã trọc đầu gật đầu, vừa kéo vừa lôi Nhạc Gia Vĩ vào trong góc tối.
Mấy tiếng hét thảm thiết vang lên, nghe như vừa đau đớn tột độ lại vừa cực kỳ sợ hãi, xé toạc bầu trời đêm Toulouse.
Lâm Khác thong dong bước đến dưới ngọn đèn đường, lấy điện thoại ra, quay một dãy số. Tút tút vài tiếng, đầu dây bên kia bắt máy.
"Thưa ngài, giải quyết xong xuôi rồi ạ." Lâm Khác cung kính báo cáo. Anh ta ngừng lại một chút, rồi dè dặt hỏi: "Ngài... thực sự định để cô Ôn tiếp tục ở lại đây sao?"
Đầu dây bên kia im lặng một lát. Rồi một giọng nam trầm vang lên, tĩnh lặng như mặt hồ giữa mùa đông buốt giá, không mảy may ℊ_ợ_ռ ⓢó_n_🌀.
"Piano. (Không vội)."
"La pazienza fa sbocciare i fiori. (Vạn vật đều có quy luật vận hành của nó, chỉ cần tĩnh tâm chờ đợi hoa nở)."
| ← Ch. 054 | Ch. 056 → |
