Truyện:Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Chương 052

Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ
Trọn bộ 102 chương
Chương 052
0.00
(0 votes)


Chương (1-102)

 Ôn Ý Nùng vẫn chưa thoát khỏi cú sốc từ những hình ảnh 🍳.⛎.ỷ dị kia, trái tim như bị bàn tay ai bóp nghẹt, hơi thở cũng trở nên 𝖗·𝖚·𝖓 г·ẩ·ⓨ.

Nghe anh hỏi vậy, cô càng thêm luống cuống hoảng loạn. Ánh mắt cô trốn tránh cái nhìn chằm chằm của anh, đáp bừa: "Vừa nãy em đang soạn giáo án... lúc anh gõ cửa thì em lại đang trong nhà vệ sinh."

Đôi môi Mạc Thiếu Thương vẫn lưu luyến trên cổ cô, buông xuống những nụ h·ô·ռ dày đặc như thể cô là một món đồ ngọt ngào hấp dẫn. Nghe câu trả lời ấy, anh không nói nửa lời, đôi môi mỏng trượt dần lên trên, tìm đến cánh môi Ⓜ️ề_𝖒 ɱạ_𝖎 đang khẽ run của cô.

Răng anh 𝐜-ắ-𝐧 𝓃-𝐡-ẹ.

Lực đạo không nặng cũng chẳng nhẹ, vừa vặn khiến cả người cô 𝖗·υ·ⓝ ⓡ·ẩ·𝖞. Ôn Ý Nùng chớp mắt, tim đập như sấm, ngơ ngẩn nhìn người đàn ông ở ngay sát sạt mình.

Giây tiếp theo, đầu lưỡi anh luồn vào, cạy mở khớp hàm rồi tiến thẳng vào khoang miệng cô. Anh điên cuồng 🍳·υ·ấ·п 𝐪·⛎·ý·𝐭, khuấy đảo và cướp đoạt, hệt như đang tuyên cáo chủ quyền, mang theo sự cường thế bá đạo cùng khao khát chiếm hữu mãnh liệt đến tột cùng.

Chỉ chốc lát sau, nhịp thở của Ôn Ý Nùng đã rối loạn, đôi mắt cũng ầng ậng nước.

Cô bị 𝐡ô·ⓝ đến mức choáng váng, thở không ra hơi. Những suy nghĩ ngổn ngang trong đầu hoàn toàn bị quét sạch, chỉ còn lại cảm giác nghẹt thở khi môi lưỡi bị m*t mát sâu. Giờ phút này, cô chỉ có thể cảm nhận được hơi thở, nhiệt độ và cả chiếc lưỡi ướ*🌴 á*✝️ của anh.

Màn đêm ngoài khung cửa sổ ngày càng tĩnh mịch, sâu thẳm.

Một luồng gió đêm lùa vào phòng. Dây buộc áo choàng ngủ của Ôn Ý Nùng bị giật tung, không khí loãng và se lạnh m*n tr*n trên da thịt khiến cô run lên bần bật.

Hơi lạnh còn chưa kịp thức tỉnh lý trí của cô thì bàn tay người đàn ông đã phủ xuống. Rắn rỏi, thon dài, xen lẫn sự thô ráp của những vết chai mỏng. Anh ch*m r** v**t v* dọc theo sau gáy và đ-ườ-ռ-🌀 c-🅾️-ռ-🌀 sống lưng cô, nhẹ nhàng, dịu dàng hệt như đang dỗ dành một con thú nhỏ bị thương.

Mười ngón tay Ôn Ý Nùng 🅱️ấ-ⓤ ↪️♓ặ-т, cả người không ngừng ⓡυ·п 𝖗ẩ·y trong lòng anh. Căng thẳng? Trông đợi? Sợ hãi... hay là đan xen tất cả? Ôn Ý Nùng chẳng thể phân định nổi, cũng chẳng còn đủ tỉnh táo để mà suy nghĩ nữa.

Nhận ra sự 𝖗·⛎·ⓝ r·ẩ·𝖞 của cô, Mạc Thiếu Thương càng nụ ♓*ô*п thêm sâu.

Mỗi lần kề cận 𝖙ⓗâ*𝖓 𝖒ậ*t bên cô đều khiến anh vừa hưng phấn vừa nghiện ngập. Dường như chỉ cần chạm vào cô, toàn bộ lý trí, sự điềm tĩnh và phong độ quý ông của anh đều sụp đổ tan tành. Trong đầu anh chỉ còn lại một ý niệm duy nhất: muốn ♓●ô●ⓝ cô thật sâu, chiếm đoạt cô thật mạnh bạo.

Giây phút này đây, Ⓜ️·á·ⓤ trong người Mạc Thiếu Thương sôi sục, anh chỉ muốn mặc tình phóng túng mọi thứ. Muốn tất thảy những cuồng nhiệt và nôn nóng sinh ra vì cô, sự si mê mù quáng chỉ dành riêng cho cô, được bùng phát trọn vẹn.

Thân hình cao lớn và nặng nề của người đàn ông đè ép xuống với khí thế tựa sấm sét, chiếc giường màu nhạt của cô gái nhỏ không chịu nổi sức nặng, tức thì lún sâu xuống một mảng lớn.

Ôn Ý Nùng chưa kịp phản ứng, đôi môi mới mấp máy hai cái đã bị kéo tuột vào một lồng 𝓃🌀ự*𝐜 săn chắc, rực lửa.

Da thịt ↪️.ọ 𝖝.á.† mãnh liệt, chân tay q*𝐮*ấ*𝐧 ⓠ*𝖚*ý*𝐭 cuồng dại. Cơn nghiện và d*c v*ng ập đến ồ ạt.

Trong trận h**n ** kịch liệt tựa bão táp mưa sa, Mạc Thiếu Thương thậm chí còn sinh ra một loại ảo giác, dường như anh không còn là con người nữa, mà đã hóa thân thành một con dã thú. Có lẽ là một con sư tử đực chốn hoang dã, hay một con sói hung tàn sâu trong rừng thẳm. Sự nguyên thủy và cuồng táo trong anh trỗi dậy, từng tấc cơ bắp buông thả ma sát trên làn da ɱề.𝖒 mạ.ı mọng nước của cô gái, không ngừng lặp lại, không ngừng xác nhận. Xác nhận rằng cô chỉ thuộc về một mình anh...

Có khoảnh khắc, người đàn ông đột nhiên ngừng lại nhịp điệu công thành đoạt đất, cúi đầu nhìn xuống dưới. Cô gái dưới thân tựa như một con cừu non bị bóp chặt yết hầu, hai má đỏ lựng, đôi mắt ngậm nước, đang không ngừng nức nở. Vài giọt lệ tuôn rơi nơi khóe mắt, trong suốt như pha lê, lấp lánh phản chiếu ánh sáng vỡ vụn dưới ngọn đèn lờ mờ.

Thấy cảnh tượng này, trong lòng Mạc Thiếu Thương khẽ động.

Anh cúi đầu, vươn đầu lưỡi l**m nhẹ đi những giọt nước mắt của cô. Vị mặn chát lan tỏa nơi đầu lưỡi. Rõ ràng dáng vẻ ấy đáng thương, chọc người ta thương xót đến vậy.

Thế nhưng giờ phút này, khi nếm được vị nước mắt của cô, cả người anh lại càng bị k*ch th*ch đến phát điên. Sự hưng phấn và khao khát chinh phạt bốc cháy lên đến đỉnh điểm, tựa như có một ngọn lửa đang lao phá điên cuồng trong huyết quản, thiêu đốt đến mức lục phủ ngũ tạng của anh cũng phải phát đau.

Cơn nghiện sâu thẳm trong cõi lòng lại càng thêm dữ dội. Anh muốn 𝐡⛎п*g ⓗ*ă*𝖓*ⓖ ăn tươi nuốt sống cô.

Cuốn mình trong cơn sóng tình bạo liệt ấy, đầu óc Ôn Ý Nùng quay cuồng, mờ mịt. Sự k*ch th*ch các giác quan khi bị chiếm đoạt một cách cường thế lấp đầy tâm trí và cả cơ thể cô, khiến cô tạm thời quên đi hết thảy sợ hãi cùng hoài nghi. Trong lúc hoảng hốt, cô cảm nhận được người đàn ông trên người bỗng nhiên dừng bặt mọi động tác.

"..." Cô lơ mơ ♓.é 〽️.ở đôi mắt.

Hai cánh tay thon dài của Mạc Thiếu Thương chống xuống hai bên người cô, anh cúi thấp thân mình, từ trên cao chằm chằm nhìn xuống. Đôi mắt xanh đen kia hừng hực lửa tình. Táo bạo, sỗ sàng, ngọn lửa ấy đang phóng túng thiêu đốt hình bóng bé nhỏ của cô phản chiếu trong đáy mắt anh.

Ôn Ý Nùng không hiểu, hàng mi dài ướt sũng chớp chớp, chẳng biết có chuyện gì xảy ra.

Chớp mắt sau, cơ thể cô bỗng nhẹ bẫng. Cô đã bị anh bế bổng lên.

Cảm giác lạnh buốt truyền đến khiến Ôn Ý Nùng khẽ kinh hô thành tiếng, nhưng còn chưa kịp hoàn hồn, anh đã lại cúi đầu, gắt gao chặn lấy môi cô.

Ôn Ý Nùng váng vất quay cuồng, tựa như bông hoa nhỏ sắp bị bão táp dập vùi tơi tả, ru-𝐧 г-ẩ-🍸 bần bật giữa cuồng phong. Cô chỉ biết vươn đôi cánh tay trần trắng muốt, ôm chặt lấy anh hơn. Vừa nương tựa lại vừa hiến dâng.

Trong tầm nhìn nhòa lệ, hình xăm con rắn đen trên ռɢ●ự●𝐜 người đàn ông dường như đã thực sự sống lại. Bộ dạng nó dữ tợn, ⓠ*υ*ỷ dị mà yêu kiều, đang vặn vẹo giãy giụa như muốn phá vỡ gông cùm của bức tượng x*c th*t này để lao ra. Thân rắn ⓝ_♓ấ_🅿️ 𝓃h_ô theo từng nhịp căng cứng của cơ bắp hắn, những lớp vảy dưới mồ hôi ướt đẫm lóe lên thứ ánh sáng u ám, tưởng chừng như giây tiếp theo sẽ há to cái miệng đỏ lòm mà nuốt chửng lấy cô.

Hết đợt này đến đợt khác, những luồng sáng trắng liên tiếp bùng nổ trong tâm trí.

Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng của Ôn Ý Nùng vô lực ngửa cao, đôi mắt đã hoàn toàn mất đi tiêu cự, cả người sung 💰*ướn*g đến mức tưởng chừng như sắp 𝖈.ⓗ.ế.𝖙 đi sống lại.

Cô loáng thoáng nghe thấy giọng nói của người đàn ông truyền đến bên tai. Khàn khàn, trầm thấp, tựa như lời nói mớ, lại hệt như tiếng nỉ non của loài ác զ𝐮_ỷ.

"Piccolina, ti amo alla follia, sono perdutamente innamorato di te." Bảo bối, anh tha thiết yêu em, si mê em đến nhường nào.

"Se un giorno mi lasciassi, ucciderei tutti quelli che ti hanno corrotto." Nếu có một ngày em rời bỏ anh, anh sẽ làm ra những chuyện điên cuồng nhất.

"Me stesso compreso." Bao gồm cả việc tự tay g**t ch*t chính mình.

Sáng sớm hôm sau.

Hôm nay là một ngày nắng đẹp, trời vừa hửng sáng, ánh nắng đã xuyên qua tầng mây rải rác khắp mặt đất. Ôn Ý Nùng mơ màng tỉnh giấc, cả người nhức mỏi rã rời tựa như bị xe lu nghiền qua. Khi ý thức đã tỉnh táo đôi chút, cô tiện tay sờ sang bên cạnh.

Trống trơn.

Chăn đệm đã lạnh ngắt. Rõ ràng, người đàn ông ngủ cạnh cô đêm qua đã rời đi từ lâu.

Ôn Ý Nùng chớp mắt, ngẩn ngơ nhìn lên trần nhà. Những hình ảnh điên cuồng đêm qua xẹt qua tâm trí khiến hai má cô nóng lên, cô vội lắc lắc đầu, ép bản thân phải thu hồi dòng suy nghĩ.

Vì quá buồn ngủ, cô cố nướng thêm một lát, sau đó ngáp dài, đưa tay với lấy điện thoại. Trên màn hình có một tin nhắn Wechat chưa đọc. Cô lướt ngón tay, mở ra xem.

M: [Có công việc khẩn cấp cần sang Tokyo xử lý, dự kiến nửa tháng sau sẽ về. ]

Một dòng chữ ngắn gọn súc tích, hời hợt nhạt nhòa, chẳng thể nhìn ra bất kỳ cảm xúc dư thừa nào.

Nửa tháng ư? Sao lại đi lâu thế cơ chứ. Một tia hụt hẫng khó lòng nhận ra chợt dâng lên trong lòng, Ôn Ý Nùng lặng lẽ thở dài, gõ phím trả lời: [Vâng, em biết rồi. ]

Trả lời xong, vừa định bỏ điện thoại xuống thì trong khung chat lại nhảy ra tin nhắn mới.

M: [Ngày nào anh cũng sẽ nhớ em. ]

M: [Hy vọng em cũng vậy ^ ^] "..."

Đọc xong hai dòng tin này, nhiệt độ trên mặt Ôn Ý Nùng lập tức tăng vọt, khóe môi khẽ cong lên, cô gõ: [Vâng. ]

Gửi đi rồi, cô chằm chằm nhìn chữ "Vâng" này mà chớp mắt, cảm thấy hình như hơi lạnh nhạt, thế là lại gửi bổ sung một nhãn dán hình chú mèo con đang chu môi thơm thơm.

M: [Che dolce che sei. Bảo bối ngọt ngào quá đi. ]

Mặt Ôn Ý Nùng càng п●ó𝖓●🌀 𝐫●ⓐ●п, cô vội vã ném điện thoại sang một bên, lật đật xuống giường. Đánh răng rửa mặt, thay quần áo, thu dọn qua loa một chút.

Thay giày xong xuôi, ngay lúc cô chuẩn bị xuống lầu ăn sáng, khóe mắt vô tình liếc qua bàn làm việc.

Máy tính đã tắt, màn hình đen ngòm. Chính trong vài giây ngắn ngủi ấy, những đoạn video và hình ảnh rùng rợn tối hôm qua bỗng chốc hiện về trong tâm trí cô. Bước chân cô khựng lại, vừa do dự lại vừa ngẫm nghĩ.

Một hồi lâu sau.

Ôn Ý Nùng cất bước quay lại bàn làm việc, lấy chìa khóa ra, vặn mở ngăn kéo. Chiếc USB màu đen nằm yên lặng nơi góc khuất.

Cô lấy chiếc USB ra, 💰●i●ế●𝐭 ⓒ●hặ●t trong lòng bàn tay. Chần chừ một lát, cô hít sâu một hơi, tìm một ảnh đại diện trong danh bạ Wechat rồi mở khung chat lên.

[Bác sĩ Bùi, tôi đã xem qua mấy tài liệu đó rồi. Nhưng tôi vẫn không hiểu lắm, những thứ này rốt cuộc là sao?]

Cô nhấn nút gửi.

Nằm ngoài dự đoán, đối phương dường như trả lời ngay lập tức.

Bùi Tây Châu: [Cô Ôn có biết cách vào mạng nước ngoài không?]

"..." Nhìn câu hỏi này, Ôn Ý Nùng cảm thấy vô cùng khó hiểu. Cô khẽ cau mày, suy nghĩ vài giây rồi nhắn lại: [Vượt tường lửa ấy hả? Tôi có nghe qua. ]

Bùi Tây Châu: [Sau khi vào mạng nước ngoài, cô hãy tìm kiếm một từ khóa: Saints. ]

Saints.

Từ này trong Cơ Đốc giáo có nghĩa là "Thánh đồ".

Đọc nhẩm lại từ này một lần, Ôn Ý Nùng càng thấy mờ mịt như lạc vào sương mù. Đúng lúc cô định gặng hỏi thêm thì "cộc cộc cộc", một tràng tiếng gõ cửa chợt vang lên.

"Cô Ôn ơi, cô đã dậy chưa ạ?" Giọng dì Trương kính cẩn và ôn hòa vẳng vào từ ngoài cửa, "Bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi ạ."

Nghe vậy, Ôn Ý Nùng theo bản năng cất giấu chiếc USB vào lại ngăn kéo, cất cao giọng đáp: "Vâng dì Trương, cháu biết rồi ạ."

Con người, sự vật và mọi thứ trong trang viên nhà họ Mạc đều vận hành theo một quy luật cực kỳ nghiêm ngặt.

Dùng xong bữa sáng là đến giờ Ôn Ý Nùng lên lớp can thiệp cho Eric. Huấn luyện cảm giác, can thiệp ngôn ngữ, thẻ nhận thức. Cả một buổi sáng trôi qua cái vèo với những quy trình quen thuộc. Ôn Ý Nùng dồn toàn tâm toàn ý ở bên Eric, cố gắng ép bản thân không nghĩ đến những chuyện tồi tệ kia nữa.

Sau bữa trưa, bảo mẫu theo lệ thường đưa Eric đi ngủ trưa.

Ôn Ý Nùng "xoẹt" một tiếng kéo kín rèm cửa, khóa trái cửa phòng, ở lỳ một mình trong đó. Cô ngồi bên mép giường, thẫn thờ nhìn chiếc máy tính trên bàn một lúc, rồi như thể đã đưa ra một quyết định nào đó, cô đứng dậy bước tới, ngồi xuống và bật máy lên.

Cô không rành rẽ thao tác vượt tường lửa nên chỉ đành mần mò làm theo từng bước hướng dẫn tìm được trên mạng. Tải phần mềm, thiết lập cấu hình, kết nối máy chủ. Loay hoay một hồi lâu cuối cùng cũng thành công.

Cô mở Google, ngón tay gõ nhẹ lên bàn phím, nhập từ khóa "Saints" vào thanh tìm kiếm. Bấm phím Enter.

Trên màn hình tức thì hiện ra vô số kết quả, toàn là các trang web nước ngoài. Tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Đức, dày đặc chi chít. Ôn Ý Nùng lăn chuột, lần lượt lướt xem từng trang.

Đột nhiên, thông tin trên một trang web thu hút sự chú ý của cô.

[Giai đoạn 1960-2000, có hơn 3700 trẻ em tại khu vực Âu Mỹ mất tích một cách bí ẩn. Người thạo tin tiết lộ, sự việc này có thể liên quan đến tổ chức "Thánh đồ". ]

Trẻ em. Mất tích.

Những từ ngữ này hệt như những mũi dùi băng nhọn hoắt đâ-𝖒 sầm vào mắt Ôn Ý Nùng. Trái tim cô thắt lại, đầu 𝓃.ɢ.ó.ռ ✞a.γ 𝖗.𝐮.ռ г.ẩ.ⓨ nhấp vào đường link đó.

Trang web tải vài giây rồi hiện ra. Đây là một bài báo cáo rất dài, xen lẫn những bức ảnh đen trắng mờ ảo cùng các tập tài liệu được scan lại. Cô đọc nghiền ngẫm từng câu từng chữ, nhịp đập của trái tim ngày càng trở nên hoảng loạn.

Bài báo viết rằng, tổ chức "Thánh đồ" là một giáo hội có lịch sử lâu đời tại khu vực châu Âu. Bề ngoài, đây là một tổ chức chuyên làm từ thiện, hoạt động công ích, là chiếc cầu nối để giới tinh hoa và các ông trùm quyền lực cứu giúp những mảnh đời bần cùng trong xã hội. Tín đồ của họ trải dài khắp mọi lĩnh vực: từ chính khách, doanh nhân, luật sư, nghệ sĩ, cho đến cả những thành viên của hoàng gia.

Thế nhưng những năm gần đây, một người thạo tin đã phanh phui một vụ bê bối động trời.

Cuối bài báo, có một đoạn trích dẫn được in đậm:

"Theo những gì tôi biết, rất nhiều tín đồ trong tổ chức 'Thánh đồ' đều mang những thú vui b*nh h**n không thể để lộ trước ánh sáng. Nếu công chúng thực sự tin rằng bọn họ là một lũ người tốt đam mê làm việc thiện, thì thế giới này chắc chắn sẽ vạn kiếp bất phục."

Đọc xong những dòng chữ này, sống lưng và lòng bàn tay Ôn Ý Nùng bỗng lạnh toát rợn người. Chốc lát sau, cô tắt trang này đi, tiếp tục lướt xem các bài viết khác.

Hết bài này đến bài khác. Hết diễn đàn này đến diễn đàn nọ.

Dần dà, vô vàn những mảnh thông tin vụn vỡ được chắp vá lại với nhau, sự thật cũng theo đó mà hiển lộ hình hài mờ ảo của nó. Trên một diễn đàn nọ, có một cư dân mạng châu Âu đã diễn giải về "Saints" thế này, vô cùng trực quan và dễ hiểu. Người đó viết:

[Nếu ví tổ chức Thánh đồ như một con người, thì kẻ đó chính là ác 🍳𝖚_ỷ Satan đội lốt Chúa trời. Tổ chức này là một tà giáo rác rưởi từ trong ra ngoài. Một lũ người áo xống bảnh bao tụ tập lại với nhau, coi rẻ sinh mạng, không việc ác nào không làm, tội lỗi của bọn chúng có thể nói là nhiều đến mức trúc rừng cũng chẳng ghi chép hết. Đáng buồn nhất là lũ khốn này lại toàn là những kẻ có thân phận hiển hách, thậm chí còn là những người lập ra quy tắc vận hành của thế giới này. Cho nên tội ác của chúng được bao che hoàn hảo sau lớp vỏ bọc quyền lực và của cải, bọn chúng chính là lũ ác qυ_ỷ thực sự, ung dung giẫm đạp lên luật pháp và công lý. ]

"..."

Vài phút sau, Ôn Ý Nùng tắt trình duyệt. Bộ não phải tiếp nhận một lượng thông tin quá khổng lồ khiến cô vô cùng chật vật để tiêu hóa. Một lúc lâu sau, cô mới miễn cưỡng lấy lại tinh thần, cầm điện thoại lên, gửi tin nhắn cho Bùi Tây Châu một lần nữa.

Ôn Ý Nùng: [Những gì tôi tra được là, "Saints" là một tổ chức giáo hội vô cùng gây tranh cãi tại châu Âu... ]

Cô khựng lại, rồi gõ tiếp: [Bác sĩ Bùi, rốt cuộc anh muốn nói với tôi điều gì?]

Chốc lát sau, tin nhắn mới của Bùi Tây Châu hiện lên.

[Hội huy của Saints là một hình xăm con rắn đen. ]

Đồng tử Ôn Ý Nùng đột ngột co rút. Tin nhắn thứ hai của Bùi Tây Châu bá·〽️ ⓢ·á·ⓣ ngay sau đó:

[Chắc cô Ôn cũng biết, trên n.ⓖự.𝒸 anh Mạc có xăm hình một con rắn đen nhỉ. ]

"..."

Chớp mắt, nhịp thở của Ôn Ý Nùng như đình trệ.

Thế là có ý gì? Dựa theo những thông tin tra được trên mạng, thành viên của tổ chức Thánh đồ chưa bao giờ công khai danh tính thật với bên ngoài. Nhưng có một điều chắc chắn, bọn họ đều là những nhân vật có 𝐦á_𝖚 mặt trong xã hội, là tầng lớp thượng lưu đích thực.

Lẽ nào... Lẽ nào?

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Ôn Ý Nùng khiếp sợ đến mức bật nảy khỏi ghế. Cô giơ tay bịt chặt miệng, đôi mắt trợn trừng, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Ngay sau đó, lại có những hình ảnh liên tục ùa về trong tâm trí, từng chút từng chút lướt qua như cưỡi ngựa xem hoa.

Cô nhớ đến con rắn cạp nia bạch tạng lạnh lẽo đáng sợ trong thư phòng của Mạc Thiếu Thương. Người ta thường nói loài rắn thích ăn thịt sống, kẻ nuôi rắn cũng thường có nội tâm cực kỳ tàn nhẫn và lạnh lùng...

Cô nhớ đến sở thích cuồng màu xanh lam đến mức b*nh h**n của Mạc Thiếu Thương. Những mảng màu xanh thẳm phủ kín các bức tường trong phòng tranh, ánh mắt xanh thăm thẳm không thấy đáy của anh, và cả thứ màu vẽ cơ thể xanh biếc mà anh cố chấp bôi lên người cô lúc vẽ...

Ôn Ý Nùng nhớ như in, trong mớ video tài liệu kia, bộ dạng của lũ người đó khi làm lễ chính là mặc áo choàng xanh, đeo mặt nạ xanh!

Cô lại nhớ đến cái đêm Mạc Thiếu Thương đích thân xuống bếp làm bít tết cho mình. Miếng thịt bò trong đĩa của người đàn ông đó vẫn còn rỉ Ⓜ️-á-⛎, anh cầm dao dĩa, ăn uống một cách tao nhã. Những chiếc răng trắng bóc đều đặn xé rách miếng thịt sống, nhai nuốt. Khi ấy cô chỉ nghĩ đó là thói quen ăn uống độc lạ của anh, nhưng giờ phút này ngẫm lại, cô chỉ thấy lạnh toát cả người.

Trời đất ơi! Một suy đoán khủng khiếp hiện ra trong đầu cô.

"..." Mười ngón tay Ôn Ý Nùng rυ.ռ 𝐥.ẩ.𝐲 ⓑẩ.𝐲, cả người rét run, chỉ cảm thấy bản thân như đang bị vứt vào vùng biển sâu đóng băng, sắp sửa 🌜_♓_ế_т đuối đến nơi.

Mạc Thiếu Thương, là thành viên của tổ chức Thánh đồ sao? Những đoạn video 🍳-𝖚-ỷ dị đó, những bản danh sách lạnh lẽo đó, có mối liên hệ nào đó với anh sao?

... Không, không không không. Có lẽ chỉ là sự trùng hợp, có lẽ tất cả chỉ là hiểu lầm, là do cô hoang tưởng vẽ vời ra thôi! Cô nghĩ, bản thân nên đích thân đối chất với Mạc Thiếu Thương, nghe anh tận miệng thừa nhận hoặc phủ nhận. Đúng vậy, cô phải tận miệng hỏi anh, phải hỏi cho rõ ràng mọi chuyện.

Nghĩ tới đây, Ôn Ý Nùng trực tiếp cầm điện thoại lên. Thế nhưng ngón tay vừa định ấn nút gọi đi thì lại khựng lại.

Nhỡ đâu thì sao?

Nhỡ đâu sự thật đúng như cô suy đoán, nhà họ Mạc cũng là một phần tử của Thánh đồ, mà cô lại vô tình phát hiện ra bí mật kinh tởm tày trời của anh, của nhà họ Mạc, của cái tổ chức "Thánh đồ" kia, thậm chí là của toàn bộ giới tinh hoa Âu Mỹ...

Anh sẽ buông tha cho cô sao?

Một nỗi sợ hãi và tuyệt vọng vô tiền khoáng hậu ập đến dữ dội tựa như sóng triều dâng, gần như nhấn chìm Ôn Ý Nùng.

Cô có hiểu anh không? Hoàn toàn không. Cô chỉ biết anh điển trai, giàu có, nắm trong tay quyền lực và của cải tuyệt đối, cùng với hàng tá những sở thích độc lạ không muốn cho ai biết. Ngoài những thứ đó ra, cô có thể coi như mù tịt về anh.

Ban đầu đồng ý hẹn hò với anh cũng chỉ là một quyết định do những lần bốc đồng thiếu suy nghĩ mà ra. Cô cứ thế ngu ngơ bị thu hút, bị ԁ●ụ 𝒹●ỗ, sa chân vào chiếc lưới do anh giăng sẵn. Ngay cả trong giai đoạn lén lút hẹn hò, ngay cả vào khoảng thời gian ✝️♓â_ⓝ 〽️ậ_т khăng khít đến thế này, thời gian bọn họ ở bên nhau phần lớn cũng chỉ xoay quanh những nụ 𝖍●ô●п ướ●𝖙 á●𝐭 cuồng nhiệt và những trận â-п á-1 điên loạn. Chẳng hề có bất kỳ nền tảng tình cảm nào cả.

Nhìn nhận lại xem, vì sao cô lại cố gắng tìm hiểu Mạc Thiếu Thương thông qua Bùi Tây Châu? Cô là bạn gái của anh, theo lý thì phải tin tưởng anh chứ.

... Tin tưởng ư? Tin thế nào được. Cái mối 🍳u*𝖆*n ♓*ệ được xây đắp từ sự si mê thân xác và đắm chìm trong t*nh d*c này vốn dĩ đã mỏng manh đến cực điểm, đoạn tình cảm vội vã chưa đầy một tháng trời này lấy gì ra để chống đỡ nổi bài kiểm tra về 👢ı𝐧●𝒽 ♓ồ●п và ranh giới nhân tính?

Thực tế thì từ trước khi Bùi Tây Châu xuất hiện, cô đã cảm nhận được anh mang một vẻ bí ẩn, cổ quái, lại còn vô cùng nguy hiểm và chí mạng. Chính vì sự phản xạ vô điều kiện nhằm né tránh tai họa của bản năng sinh tồn, nên cô mới không bao giờ dám hé miệng hỏi anh về bất cứ thứ gì xoay quanh anh hay gia tộc của anh.

Giờ đây, mọi điểm đáng ngờ đều đã xâu chuỗi lại với nhau, mọi sự 𝐪υá_❗ 𝐝_ị đều đã có một lời giải thích hợp lý...

Giờ phút này đây, Ôn Ý Nùng như bị sét đánh ngang tai, đột nhiên nhận thức được bản thân rốt cuộc đã trêu chọc phải một kẻ nguy hiểm đến nhường nào. Không, kẻ đó rất có thể chẳng còn được gọi là người nữa, mà là một con rắn độc mang mầm bệnh. Là một con 𝐪·ⓤ·ỷ dữ tà ác.

Cô chỉ là một người dân đen thấp cổ bé họng bình thường, làm sao dám đánh cược vào cái tỷ lệ đó cơ chứ? Nếu tiếp tục ở lại trang viên, tiếp tục duy trì mối q·ц·🔼·𝓃 ⓗ·ệ tình nhân với người đàn ông đó, kết cục của cô rồi sẽ ra sao? Cô hoàn toàn không dám tưởng tượng.

Ôn Ý Nùng chân tay lạnh cóng, toàn thân phát rét, trong đầu suy tư một cách hỗn loạn.

Vậy... giờ phải làm sao đây? Đề nghị chia tay với Mạc Thiếu Thương sao? Liệu anh có đồng ý không.

Trong tâm trí Ôn Ý Nùng văng vẳng bên tai lời thì thầm khàn khàn của người đàn ông khi tình cảm dâng trào đến đỉnh điểm. Anh nói, không cho phép cô rời xa anh. Anh còn nói, chỉ cần cô dám rời bỏ anh, anh sẽ 𝖌-ⓘ-ế-ⓣ s-ạ-𝐜-♓ tất cả mọi người, bao gồm cả chính anh.

Rốt cuộc đây là thể loại điên khùng gì vậy trời?!

Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi mỗi lúc một gắt. Mây đen che khuất ánh trăng, sắc trời u ám tĩnh mịch, những cành cây bị gió thổi xiêu vẹo, phát ra những tiếng kêu "răng rắc" tưởng như có thể gãy gập bất cứ lúc nào.

Mười đầu ngón tay đang chống trên mặt bàn của Ôn Ý Nùng từ từ ş●ℹ️ế●ⓣ ⓒ𝖍ặ●† lại, các khớp xương trắng bệch, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Đồng tử cô đột ngột co rút.

Một ý niệm nhen nhóm trong lòng.

Cô phải rời khỏi trang viên nhà họ Mạc. Phải rời xa người đàn ông đáng sợ kia.

Mạc Thiếu Thương đã đi Tokyo, nửa tháng nữa mới về lại Kinh Hải. Ôn Ý Nùng biết rõ, nếu mình đã hạ quyết tâm chạy trốn, thì đây chính là cơ hội nghìn năm có một. Cơ hội không thể bỏ lỡ, thời cơ chỉ đến một lần.

Vì vậy trong những ngày tiếp theo, cô đã lén lút liên lạc với Trương Dao.

"Hiệu trưởng." Ôn Ý Nùng nói, "Dạo này cơ thể em không được khỏe cho lắm, bác sĩ kê cho em một ít thuốc, bảo em vừa uống vừa theo dõi. Nếu không có chuyển biến tốt, thời gian tới có lẽ em sẽ xin nghỉ phép một thời gian dài. Em muốn nhờ cô tìm trước một giáo viên phục hồi chức năng mới cho Eric ạ."

"Cơ thể không khỏe à?" Qua điện thoại, giọng Trương Dao lộ rõ vẻ lo lắng quan tâm, "Tiểu Ôn, em sao thế? Mắc bệnh gì vậy?"

"Không có gì to tát đâu ạ." Ôn Ý Nùng dùng lý do đã chuẩn bị từ trước để bình tĩnh ứng phó, "Chỉ là dạo này em mệt mỏi quá nên hơi bị rối loạn âu lo thôi. Bác sĩ khuyên em nên nghỉ ngơi nhiều hơn, đừng làm việc quá sức."

"Ra là vậy..." Trương Dao nghe xong tỏ ý thấu hiểu, khẽ thở dài, "Thời gian này đúng là làm khổ em rồi. Tình hình bên trang viên nhà họ Mạc khá đặc thù, quá trình điều trị cho Eric lại là cả một chặng đường dài, một mình em phải gánh vác, áp lực chắc chắn không hề nhỏ. Nếu sức khỏe thật sự không gồng nổi thì cứ nghỉ ngơi đi. Phía Eric cô sẽ bắt tay sắp xếp giáo viên mới."

"Vâng ạ." Ôn Ý Nùng ngừng một lát rồi nói tiếp, "Nếu tiện thì nhờ cô sắp xếp giáo viên mới đến trang viên trong thời gian sớm nhất nhé. Nhỡ sau này em phải nghỉ thật thì cũng để Eric có thời gian làm quen với giáo viên mới. Còn nếu sau đó em khỏe lại, có thêm một người hướng dẫn tiếp xúc với Eric thì cũng tốt cho quá trình phục hồi của thằng bé. Cô thấy thế nào ạ?"

"Được, không thành vấn đề." Trương Dao đáp, "Cân nhắc vậy rất chu toàn. Trong hai ngày tới cô sẽ tìm người, sẽ sắp xếp càng sớm càng tốt." Nói tới đây, Trương Dao ngập ngừng nửa giây, như chợt nhớ ra điều gì: "Vậy, Mạc tiên sinh đã biết tình hình này chưa?"

Ôn Ý Nùng hơi ngẫm nghĩ, cười trả lời: "Đợi khi nào em chắc chắn phải nghỉ phép thì báo lại cho ngài Mạc cũng chưa muộn ạ. Hiện giờ anh ấy đang ở Tokyo, sao có thể để người ta phân tâm vì chuyện của con cái được."

"Ừ, cũng phải." Trương Dao không hề mảy may nghi ngờ, tiếp tục dặn dò: "Công việc mãi mãi không bao giờ quan trọng bằng sức khỏe. Tiểu Ôn, ráng giữ gìn sức khỏe nhé."

"Cảm ơn hiệu trưởng quan tâm, em sẽ nhớ ạ."

Cúp điện thoại, Ôn Ý Nùng dựa lưng vào ghế, ngửa mặt lên trần nhà thở phào một hơi dài.

Cuối cùng cũng hoàn thành được bước đầu tiên.

Hiệu trưởng Trương Dao làm việc nhanh như chớp. Ngày hôm sau, đã có một giáo viên phục hồi chức năng khác đến trang viên nhà họ Mạc.

Giáo viên mới họ Tưởng, tên đệm một chữ Dung, tầm ba mươi tuổi, tính tình ôn hòa, ngoại hình ưa nhìn. Cô ấy là một trong những giáo viên phục hồi cốt cán của Tinh Kiều, kinh nghiệm làm nghề gần mười năm, vô cùng dạn dày, Ôn Ý Nùng cũng từng gặp qua cô ấy vài lần.

Trông thấy một khuôn mặt xa lạ, chú Hành sinh lòng nghi hoặc, ánh mắt đầy dò hỏi nhìn về phía Ôn Ý Nùng.

Ôn Ý Nùng vội vàng mỉm cười giải thích: "Chú Hành, đây là cô Tưởng Dung, là một trong những giáo viên phục hồi cốt cán của Tinh Kiều chúng cháu. Cô ấy đến để phối hợp làm việc cùng cháu ạ."

"Hóa ra là vậy." Nghe xong những lời này, nỗi hoài nghi trong lòng chú Hành tan biến sạch, gương mặt nở nụ cười, "Chào cô Tưởng."

"Chào chú ạ." Tưởng Dung mỉm cười gật đầu, cử chỉ vô cùng đúng mực.

Sau đó Ôn Ý Nùng dẫn cô Tưởng đi gặp Eric. Ánh nắng ban chiều tuyệt đẹp, nhẹ nhàng trải dài trên thảm cỏ ở hoa viên phía sau trang viên. Cậu nhóc đang ngồi xổm bên đống cát, hì hục dùng cái xẻng nhỏ xúc lá rụng. Từng mảng lá rụng được cậu bé xúc lên, chất thành những ngọn đồi nho nhỏ.

Từ xa nhìn bóng dáng non nớt của Eric, trong lòng Ôn Ý Nùng dâng lên một nỗi xót xa vô ngần. Cô hít sâu một hơi rồi bước tới.

"Eric." Cô khom lưng xuống, nhìn ngang tầm mắt với cậu bé, giọng nói dịu dàng, "Đây là cô Tưởng. Cô ấy cũng là giáo viên, sau này sẽ cùng cô Ôn chơi với con nhé, có được không?"

Eric vẫn chăm chăm làm việc của mình, chẳng hề đưa ra bất kỳ phản ứng nào.

Tưởng Dung cũng ngồi xổm xuống trước mặt Eric. Nụ cười của cô ấy thân thiện hiền hòa, đôi mắt cong cong rạng rỡ, vô cùng dễ tạo thiện cảm.

"Chào con Eric." Cô ấy cất giọng êm ái, tông giọng m·ề·𝖒 〽️ạ·1 tựa như những đám mây trắng trên trời, "Cô là cô Tưởng. Con xem này, cô mang gì đến cho con này?"

Vừa dứt lời, Tưởng Dung lôi từ trong túi ra một món đồ chơi hình khủng long xanh nhỏ nhắn. Dường như cảm thấy món đồ chơi khủng long này khá thú vị, ánh mắt Eric hướng về phía đó, chằm chằm nhìn con khủng long nhỏ vài giây. Sau đó cậu bé dè dặt đưa bàn tay nhỏ xíu ra, sờ sờ vào cái đuôi dài của nó.

Ôn Ý Nùng đứng bên cạnh chứng kiến cảnh này, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng được dỡ xuống.

Giờ ăn tối, Tưởng Dung chuẩn bị ra về. Ôn Ý Nùng tiễn đồng nghiệp ra tận cổng trang viên. Màn đêm buông xuống, những đám mây phía chân trời đã nhuốm màu tím thẫm, các ngóc ngách trong trang viên đều rực sáng ánh đèn.

"Lúc trước khi đến đây, thật ra tôi cũng hơi lo lắng, sợ thằng bé sẽ bài xích tôi." Khóe miệng Tưởng Dung điểm một nụ cười nhạt, giọng điệu chân thành, "Gặp xong tôi mới thực sự an tâm. Cô Ôn này, có thể thấy rõ thời gian qua cô đã dốc rất nhiều tâm sức, dạy dỗ Eric vô cùng tốt."

Nghe những lời của Tưởng Dung, trong đầu Ôn Ý Nùng lập tức hiện ra những tháng ngày ở bên cạnh Eric - những lần âm thầm bầu bạn, những tương tác còn vụng về ngốc nghếch, những bước tiến bé nhỏ mà vô cùng đáng giá. Viền mắt cô hơi cay cay. Nhưng cô nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, cong khóe môi lên, dùng giọng điệu tự nhiên cất lời: "Có đâu chứ, cô Tưởng đề cao tôi quá rồi. Bản thân cậu nhóc này cũng vốn rất ngoan mà."

"Cô Ôn khiêm tốn quá." Trong lúc trò chuyện, nét mặt Tưởng Dung hiện lên sự kinh ngạc, "Tôi có đọc qua cuốn sổ tay ghi chép của cô. Bạn nhỏ này hình như đã bắt đầu thử kết bạn với những đứa trẻ đồng trang lứa rồi sao?"

"Vâng đúng thế, tuần nào chúng tôi cũng kiên trì duy trì các tiết học giao tiếp xã hội..." Nói tới đây, Ôn Ý Nùng ngập ngừng, như sực nhớ ra điều gì liền bổ sung thêm, "Đúng rồi cô Tưởng, sau này nếu cô chính thức nhậm chức, có thể thường xuyên đưa Eric đến công viên sinh thái đầm lầy núi Thái Công dạo chơi nhé."

Nghe câu này, Tưởng Dung có phần không hiểu, nhướng mày: "Công viên sinh thái đầm lầy núi Thái Công sao? Nơi đó có gì đặc biệt à?"

"Eric có một 'người bạn' ở chỗ đó." Ôn Ý Nùng mỉm cười, phóng tầm mắt về phía những đám mây mù mịt xăm xắp chân trời xa xôi, tia sáng cuối cùng của buổi ráng chiều đang phai nhạt dần, "Cô bé tên là Nana, là một cô nhóc cực kỳ hoạt bát và đáng yêu. Không biết vì sao, trong lòng tôi luôn có một dự cảm... Rằng có lẽ vào một ngày nào đó trong tương lai, cô bé đó sẽ thay chúng ta bước vào thế giới nội tâm của Eric."

Tưởng Dung vẻ như ngộ ra điều gì đó, gật gật đầu: "Được, tôi nhớ rồi."

Tiễn cô Tưởng ra về, Ôn Ý Nùng đứng lại một mình trên con đường rợp bóng cây ngay bên ngoài trang viên. Gió đêm chợt nổi lên, thổi tung những lọn tóc tơ cùng vạt áo cô bay phấp phới. Ôn Ý Nùng đứng chôn chân tại chỗ, từ xa đưa mắt nhìn ánh đèn thắp sáng rực rỡ trong biệt thự chính của trang viên, cuối cùng ánh mắt khẽ chuyển, ngước nhìn về phía khung cửa sổ phòng ngủ chính đang chìm trong bóng tối mù mịt.

Im lặng một hồi lâu, cô lấy điện thoại ra soạn một dòng tin nhắn: [Eric đã thu xếp ổn thỏa rồi. Những chuyện sau đó, bao gồm cả người nhà tôi, đành nhờ cậy anh vậy. ]

Chưa đầy một phút, đầu bên kia đã lập tức phản hồi: [Giữa bạn bè với nhau, không cần phải khách sáo. ]

Ôn Ý Nùng hít một hơi thật sâu, đ.ú.🌴 điện thoại vào túi, xoay người sải bước về phía biệt thự chính.

Gió đêm thổi ngày một mạnh bạo. Những tán lá xào xạc rung rinh, nhảy múa loạn nhịp giữa màn đêm bất tận, một trận cuồng phong bạo vũ sắp sửa ập xuống.

Tám ngày sau.

Trên bầu trời bao la bát ngát của Thái Bình Dương, ở độ cao một vạn mét. Chiếc chuyên cơ "Ngân Dực" xé toạc tầng mây, vững vàng bay lượn trên bức màn xanh thẳm của bầu trời. Phía ngoài ô cửa sổ là sự tĩnh lặng rộng lớn vô biên, chỉ vương lại vệt khói mờ ảo khi đôi cánh máy bay rạch ngang luồng không khí.

Bên trong khoang máy bay, điệu violin êm ái nhẹ nhàng du dương cất lên. Chén trà nhạt đặt trên bàn ăn đã sớm nguội lạnh, những bã trà nằm yên dưới đáy cốc, chẳng còn chút sức sống.

Mạc Thiếu Thương nhắm mắt, dựa lưng vào chiếc ghế da thật to lớn rộng rãi để tĩnh tâm nghỉ ngơi. Gương mặt hắn toát lên vẻ lạnh lùng sắc bén, gọng kính vàng ngự trị trên sống mũi cao ngất, nét mặt đẹp tựa tranh vẽ chẳng hề xuất hiện bất kỳ sự dao động nào.

Đột nhiên, tiếng bước chân trầm ổn từ đằng xa vang đến, tốc độ khá nhanh, dừng lại ngay bên cạnh Mạc Thiếu Thương. Sắc mặt khuôn mặt anh tuấn của Lâm Khác có phần u ám. Anh ta cúi thấp người, nói nhỏ một câu gì đó bên tai Mạc Thiếu Thương.

Ngay tại giây phút lời vừa dứt, người đàn ông "xoạt" một cái mở bừng hai mắt.

Anh nghiêng đầu nhìn Lâm Khác, trong đáy mắt xanh đen giăng kín mây mù u ám, có vô số cơn bão đang tích tụ, cuồn cuộn không ngừng.

"Ripeti." Giọng điệu của anh cực kỳ điềm tĩnh, thanh âm giá lạnh như băng. Nói lại lần nữa xem.

Gân xanh trên thái dương Lâm Khác giật giật hai nhịp, vầng trán túa ra một tầng mồ hôi lạnh. Anh ta càng cúi đầu thấp hơn, lầm bầm: "Chú Hành gọi điện báo cáo, nói hôm qua cô Ôn không về trang viên, còn nói... cô ấy có để lại cho ngài một bức thư."

Ngay sau đó, Lâm Khác mở máy tính bảng lên, hiển thị nội dung bức thư do chú Hành chụp lại. Mạc Thiếu Thương đưa mắt nhìn sang. Bức thư màu nhạt, phía trên là dòng chữ thanh tú tươi tắn của cô gái, nội dung vô cùng ngắn gọn.

[Anh Mạc: Gần đây sức khỏe em không tốt, em dự định xin nghỉ một thời gian dài để tĩnh dưỡng. Về phần Eric, mong anh không cần lo lắng, chuyên môn của cô Tưởng rất xuất sắc lại ôn hòa tốt tính, em tin là cô ấy sẽ mang đến bất ngờ. Xin anh đừng tìm em, cũng đừng vì vậy mà làm khó dễ người nhà em hay hiệu trưởng Trương Dao. Chúc mọi điều tốt lành. Ôn Ý Nùng]

"..."

Cả khoang máy bay chìm vào sự im lặng ↪️●𝖍ế●𝖙 chóc. Chỉ còn điệu nhạc violin vẫn vô tư du dương, uyển chuyển. Ánh mặt trời xuyên qua lớp kính rọi vào trong, hắt lên gương mặt điển trai của người đàn ông những tia sáng tăm tối, lạnh lẽo.

Rõ ràng mọi chuyện đều nằm trong dự kiến. Rõ ràng tất cả đều đã nằm gọn trong kế hoạch...

Ôn Ý Nùng, Ôn Ý Nùng.

Mạc Thiếu Thương rũ mắt tối sầm, anh chậm rãi nghiền ngẫm cái tên này qua kẽ răng, sau đó khẽ chau mày, khép chặt hai mắt lại.

Lâm Khác cẩn trọng quan sát nét mặt thần thái của anh, rụt rè dò xét: "Thưa ngài, những việc sau này... vẫn tiến hành theo kế hoạch cũ chứ ạ?"

"Ừ."

Chương (1-102)