Truyện:Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Chương 048

Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ
Trọn bộ 102 chương
Chương 048
0.00
(0 votes)


Chương (1-102)

Hơi nước nghi ngút bốc lên trong phòng tắm, làn nước ấm áp tuôn trào từ vòi hoa sen, bắn những tia nước li ti tung tóe trên nền gạch men.

Ôn Ý Nùng bị Mạc Thiếu Thương ép sát vào bức tường ẩm ướt, nụ ⓗô.ⓝ của anh mãnh liệt và bạo dạn đến mức đầu óc cô như bị đổ đầy hồ dán, đặc quánh, hỗn độn, chẳng thể suy nghĩ được gì.

Đầu lưỡi anh khuấy đảo, quấn lấy lưỡi cô trong một màn triền miên không dứt. Cảm giác bị xâm chiếm tựa như những đợt sóng thần cuồn cuộn ập đến, liên tục xô ngã từng rào chắn thần kinh của cô.

Hai chân Ôn Ý Nùng càng lúc càng nhũn ra, đầu gối 𝓇⛎·n 𝖑ẩ·y 🅱️ẩ·y, tưởng chừng như sắp khụy xuống lớp thảm 𝐦ề-〽️ ɱ-ạ-ℹ️ ướt đẫm của phòng tắm.

Ngay khoảnh khắc đó, Mạc Thiếu Thương buông môi cô ra, lùi lại.

Ôn Ý Nùng ngơ ngác ngước mắt lên, ánh nhìn ư_ớ_✞ á_ⓣ tựa như cánh bướm thấm đẫm sương đêm. Cô trân trân nhìn người đàn ông xoay lưng bước ra khỏi phòng tắm, chẳng biết đi đâu.

Lát sau, tiếng bước chân quen thuộc lại vang lên, tiến lại gần.

Qua làn sương mờ ảo và không gian hư ảo, Ôn Ý Nùng một lần nữa đưa mắt nhìn anh.

Trong tầm mắt, bóng dáng cao lớn ấy lại xuất hiện nơi cửa phòng tắm.

Trên người anh lúc này chỉ quấn hờ một chiếc khăn tắm màu trắng ngang hông, phô bày trọn vẹn những múi cơ bụng săn chắc, sắc nét cùng đường V-line đầy nam tính. Hơi nước mờ mịt lan tỏa, trong không gian nửa hư nửa thực ấy, từng thớ cơ của anh hiện lên hoàn hảo như được điêu khắc tỉ mỉ, mạnh mẽ và hoang dã.

Ngay trước пℊự*𝐜, hình xăm con rắn đen ngự trị sống động như thật. Thân rắn uốn lượn, những lớp vảy xếp chồng lên nhau, chiếc lưỡi đỏ rực thò ra như thể giây tiếp theo sẽ phóng vút lên khỏi làn da, há miệng cắn nuốt con mồi.

Vừa ma mị, vừa đáng sợ.

Đôi mắt màu xanh đen sâu thẳm không còn cặp kính gọng vàng che chắn lại càng thêm phần thăm thẳm, u ám. Vài lọn tóc ướt đẫm rủ xuống che đi một nửa ánh nhìn. Trên tay anh là một chai rượu vang, thứ chất lỏng màu đỏ thẫm ánh lên thứ ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn mờ.

Anh rũ mắt, từ trên cao nhìn xuống cô, tận sâu trong đáy mắt cuồn cuộn d*c v*ng chiếm hữu cháy bỏng.

Hệt như con sói đầu đàn kiêu ngạo đang thèm thuồng nhìn chằm chằm vào con mồi đã nằm gọn trong tầm ngắm.

Chạm phải ánh mắt ấy, Ôn Ý Nùng thấy cả người nóng rực như bị lửa thiêu, từng tấc da thịt đều bỏng rát. Cô ngồi quỳ trên tấm thảm ướt, ngửa mặt nhìn anh, hàng mi khẽ rung, đôi môi hơi ♓.é ɱ.ở mà chẳng thốt nên lời.

Sau đó, cô thấy Mạc Thiếu Thương đưa chai rượu lên môi, dùng răng cắn lấy chiếc nút bần.

Một tiếng "bốp" khẽ vang lên, nút chai rơi xuống.

Nhịp tim Ôn Ý Nùng đập dồn dập như trống bỏi, hàng mi chớp liên hồi.

"Apri la bocca (Há miệng ra)."

Giọng người đàn ông trầm khàn, mang theo một sức hút ma mị khó tả.

Như bị thôi miên, cô ngửa mặt nhìn anh, từ từ hé môi.

Giây tiếp theo, thứ chất lỏng màu đỏ thẫm tuôn trào xuống.

Hơi lạnh, hơi chát, mang theo hương thơm nồng nàn của nho lên men, ùa vào trong khoang miệng Ôn Ý Nùng.

Mạc Thiếu Thương đăm đăm nhìn cảnh tượng trước mắt.

Trong tầm nhìn của anh, dòng rượu tràn qua môi cô gái, ngập qua đầu lưỡi, rồi chảy tuột xuống cổ họng.

Cô cố gắng nuốt xuống, nhưng lượng rượu trút xuống quá nhiều, thế là những dòng chất lỏng màu hồng ngọc trào ra từ khóe miệng, men theo chiếc cổ trắng ngần chảy dài xuống dưới, vẽ nên những vệt đỏ đầy mị hoặc. Tương phản với làn da trắng sứ, màu đỏ ấy càng trở nên chói mắt đến nao lòng.

Ánh mắt Mạc Thiếu Thương càng lúc càng tối sầm.

Bên dưới vùng biển sâu màu xanh đen ấy, một thứ gì đó đang cuộn trào mãnh liệt.

Rót xong rượu, anh tiện tay vứt vỏ chai rỗng sang một bên.

Cúi người, cúi đầu, bàn tay anh giữ chặt lấy gáy cô, rồi phủ lên đôi môi đẫm vị rượu vang kia một nụ 𝐡-ô-𝓃 sâu.

Vị rượu hòa quyện giữa hai đôi môi, mang theo vị ngọt chát và hơi nóng hầm hập. Đầu lưỡi anh cạy mở khớp hàm cô, cuốn lấy những giọt rượu còn sót lại, nuốt trọn vào bụng cùng với cả hơi thở của cô.

Ôn Ý Nùng ngửa đầu, bị động đón nhận.

Cơ thể người đàn ông nóng hầm hập, cả môi lưỡi cũng vậy. Cô bị hơi nóng làm cho rụt rè lùi lại, nhưng không thể trốn thoát. Tứ chi bị đối phương khóa chặt, giam cầm trong không gian chật hẹp này, hoàn toàn không có đường lui.

Trong cơn say chếnh choáng, cô cảm nhận được chiếc váy ngủ ướt sũng đang từng chút một bị lột khỏi cơ thể, hệt như quả vải được bóc đi lớp vỏ sần sùi, để lộ phần cùi trắng ngần, mọng nước bên trong.

Làn da trần tiếp xúc với không khí lạnh, cô không kìm được mà khẽ rùng mình.

Cùng lúc đó, đôi môi của người đàn ông bắt đầu cuộc dạo chơi.

Men theo đường viền hàm, xuống cổ, xương quai xanh, rồi cứ thế trượt dài xuống dưới, anh ♓●ô●n lên những vùng da bị rượu vang nhuộm đỏ, từng chút từng chút một, cẩn thận làm sạch. Cảm giác đối lập đến tột cùng, lúc thì nóռ●🌀 🅱●ỏп●𝐠 như thanh sắt nung đỏ, lúc lại ɱề●ⓜ 〽️●ạ●𝖎, m*n tr*n tựa lông vũ lướt qua...

Chẳng biết bao lâu trôi qua.

Mắt Ôn Ý Nùng đẫm lệ, đuôi mắt ửng hồng, cơ thể mềm nhũn chẳng còn chút sức lực nào. Cô có cảm giác mình đã tan chảy thành một vũng nước, bị người đàn ông khuấy đảo, nhào nặn, chẳng thể nào gom lại t♓●à●ռ●h 𝖍●ì●ռ●𝒽 hài nguyên vẹn.

Trong cơn mơ hồ, cơ thể bỗng nhiên lơ lửng.

Cô được bế bổng lên.

Mạc Thiếu Thương bế cô, tao nhã bước vào bồn tắm.

Dòng nước ấm áp tức thì bao bọc lấy cả hai, hơi nước lượn lờ, khung cảnh mờ ảo, huyền bí.

Ôn Ý Nùng bám víu vào anh, hai tay ôm lấy cổ anh, trán tựa sát vào hõm vai ư_ớ_✝️ á_𝐭, nóng hổi của anh.

Rồi chiếc cằm nhỏ nhắn bị nâng lên.

Mạc Thiếu Thương cúi đầu, lại một lần nữa 𝖍●ô●п cô.

Hơi thở của anh nặng nề, dồn nén, từng thớ cơ bắp trên người đều căng cứng. Anh buông một tay, để nó tự do trượt dọc theo tấm lưng trơn nhẵn, 〽️ề·Ⓜ️ 〽️·ạ·ï của cô, v**t v* một cách phóng túng.

Một khoảnh khắc, cô gái nhỏ trong lòng khẽ cau mày, phát ra một tiếng nức nở nhỏ xíu, ɱ*ề*𝖒 m*ạ*1.

Yếu ớt, non nớt và đầy mong manh.

Âm thanh ấy tựa như chiếc móng vuốt của mèo con, nhẹ nhàng cào vào tận đáy lòng Mạc Thiếu Thương.

Đầu ngón tay anh khẽ khựng lại.

Cô thật nhỏ bé, mỏng manh đến khó tin.

Chỉ cần ngón tay anh chạm khẽ là cô đã г⛎*ռ 𝐥ẩ*γ 𝖇*ẩ*ⓨ, vẻ e ấp, kiều diễm ấy khiến người ta không khỏi xót xa.

Nhưng chính sự yếu ớt ấy lại đ.áⓝ.𝒽 𝐭ⓗứ.ⓒ 𝖇.ả.𝐧 пă.ⓝ.𝖌 tàn bạo ẩn sâu trong con người Mạc Thiếu Thương.

Cô là nữ yêu tinh trong mộng của anh, ngay từ khoảnh khắc đầu tiên bước vào cuộc đời anh, cô đã khơi gợi d*c v*ng mãnh liệt nhất trong anh.

Anh say đắm cô, khát khao cô đến nhường nào.

Anh muốn chiếm trọn lấy cô, biến cô hoàn toàn trở thành sở hữu của riêng mình.

Anh muốn khắc sâu dấu ấn của mình vào tận tâm can, vào từng tế bào, vào tận sâu thẳm l*𝖎𝐧*𝐡 𝒽ồ*п cô.

Anh muốn cô chỉ lắng nghe anh, chỉ nhìn thấy anh, và chỉ thuộc về một mình anh.

Vô số suy nghĩ cuộn trào trong lồng 𝓃·𝐠ự·𝖈, Mạc Thiếu Thương rũ hàng mi mỏng, cách cô vài tấc, anh lại một lần nữa cẩn thận ngắm nhìn cô gái trẻ trong vòng tay.

Cô sở hữu một khuôn mặt kiều diễm, thanh tú, một đôi mắt đen trắng rõ ràng, cùng một thân hình đẫy đà, 🍳⛎ⓨế*𝖓 𝖗*ũ c𝐡ế.ⓣ người.

Lúc này, những 𝖌_ợ_п 𝐬óп_🌀 lăn tăn xô vào khoảng trống giữa hai cơ thể, từng lớp sóng nối tiếp nhau. Hai b** ng*c căng tròn trắng nõn nà bồng bềnh trong làn nước, điểm xuyết sắc hồng của trái dâu rừng, lúc ẩn lúc hiện.

Ánh mắt Mạc Thiếu Thương di chuyển lên trên một chút, chiếu thẳng vào đôi mắt mơ màng sương khói của cô.

Cô cũng đang nhìn anh.

Đôi mắt trong veo ngày thường giờ đây đã đẫm đìa vẻ lả lơi, mờ mịt sương khói, chẳng rõ là nước hay nước mắt, ướ●ⓣ á●✞ nhìn về phía anh, mang vẻ ngây thơ và luống cuống, khiến người ta liên tưởng đến một chú cáo con chưa từng trải sự đời nơi rừng sâu núi thẳm.

Cô nhìn anh, hai má đỏ hây hây, ánh mắt thậm chí có phần mất tiêu cự, đôi môi 𝖒·ề·ⓜ 𝖒·ạ·𝐢 ♓-é 〽️-ở, nhẹ nhàng th* d*c.

Đầu lưỡi nhỏ xíu hồng phấn e ấp giữa hai hàm răng, trông như trái chín đang đợi người đến hái.

Mạc Thiếu Thương chằm chằm nhìn cô, hơi thở càng lúc càng thêm nặng nề, bàn tay đặt trên chiếc 3.⭕ 𝐭𝒽.o.𝓃 thả của cô vô thức 💰_iế_🌴 c𝐡ặ_ⓣ lại.

Không rõ là vì đau hay vì sợ, cảm nhận được lực đạo từ những ngón tay anh tăng dần, cô gái đưa đôi bàn tay nhỏ nhắn lên, khẽ chống cự, rụt rè đẩy anh ra: "Anh mạnh tay quá. Nhẹ một chút đi, Rosalini..."

Vòng ⓔ-⭕ †-h-ⓞ-𝖓 thả quá đỗi ⓜ_ề_𝖒 〽️ạ_❗, mỏng manh khẽ vặn vẹo trong vòng tay anh.

Đôi môi đỏ mọng ⓗ_é ⓜ_ở, gọi tên anh.

Cơn sóng ngầm dữ dội ập đến, chỉ trong một giây, sợi dây lý trí của Mạc Thiếu Thương gần như đứt phựt.

ℳ-á-𝖚 trong người sôi sục, anh ôm ghì lấy vòng 𝑒*𝑜 🌴♓*🔴*ռ gọn của cô, kéo cô áp sát vào lồng 𝓃*🌀*ự*𝐜 mình, rồi lại một lần nữa cuồng nhiệt 𝐡_ô_n cô.

Nụ ♓*ô*𝖓 cuồng bạo, hệt như một cơn bão táp.

Mạc Thiếu Thương 𝒽ô-n cô một cách dữ dội và tàn bạo, như một con mãnh thú bị bỏ đói đã lâu cuối cùng cũng vồ được mồi. Sau đó, anh vớt cô búp bê nhỏ ướt sũng trong lòng lên, đặt cô nằm ngửa xuống tấm thảm 𝐦ề·m 𝖒ạ·ı cạnh bồn tắm.

Đầu óc Ôn Ý Nùng rối bời như một mớ bòng bong, trong cơn mê muội, cô cảm nhận được đôi chân mình bị tách ra.

Tiếp đó là hơi thở nhè nhẹ của người đàn ông.

Hơi thở thanh mát, lạnh lẽo, càng lúc càng gần, phả vào vùng nhạy cảm 〽️●ề●m ⓜ●ạ●ℹ️ của cô...

Không thể chịu đựng thêm nữa, Ôn Ý Nùng bật ra tiếng r*n r* nhỏ xíu, tâm trí hoàn toàn tan vỡ, tưởng chừng như sắp c●♓ế●т đi dưới sự cưng nựng từ đôi môi và chiếc lưỡi của người đàn ông.

Chẳng rõ đã qua bao lâu, lâu đến mức vầng trăng ngoài cửa sổ cũng bị mây đen che khuất, thế giới chìm vào màn đêm tĩnh mịch sâu thẳm hơn, sóng gió trong bồn tắm mới dần lắng xuống.

Mạc Thiếu Thương chống tay ngồi dậy, trở lại vị trí ngay phía trên khuôn mặt Ôn Ý Nùng, rũ mắt, đăm đăm nhìn cô.

Hai má cô gái ửng hồng q.⛎ⓨ.ế.𝐧 𝖗.ũ, một màu hồng của phấn son. Đôi môi 𝖍*é ɱ*ở, chiếc lưỡi nhỏ lấp ló vẫn còn đang г-⛎-𝐧 𝓇-ẩ-𝖞 một cách yếu ớt, đuôi mắt hằn vệt đỏ mị hoặc, kiều diễm đến nao lòng.

Một dáng vẻ hoàn toàn thất thần, chẳng còn biết trời đất là gì.

Cô đã hoàn toàn chìm đắm vào thế giới d*c v*ng do chính tay anh dệt nên.

Ánh mắt anh sầm lại.

Giây tiếp theo, những ngón tay thon dài tách hai cánh môi cô ra, tiến vào trong.

Phần đệm thịt ngón tay ấm áp đè lên lưỡi cô, mang theo sự thô ráp của lớp chai mỏng, chậm rãi ⓒ●ọ x●á●† trong khoang miệng.

Cảm nhận được dị vật ✖️●â●ⓜ 𝖓●♓●ậ●🅿️, ánh mắt rã rời của Ôn Ý Nùng dần tụ tiêu trở lại. Cô chớp mắt, nhìn anh. Đôi mắt phủ một lớp sương mù, mơ màng và ngây thơ, tựa như một chú hồ ly con chưa rành sự đời chốn thâm sơn cùng cốc.

"l**m sạch đi." Người đàn ông cúi đầu, cất giọng trầm đục.

Cơ thể và tâm trí một lần nữa bị thôi miên, cô ngoan ngoãn hé đôi hàm răng.

Chiếc lưỡi 𝐦.ề.𝖒 Ⓜ️ạ.𝐢 e dè quấn lấy, l**m láp những ngón tay anh, một cách vụng về nhưng lại rất tập trung. Ấm áp, ư.ớ.т á.ⓣ, và một sự ɱề·ɱ ⓜạ·𝖎 trơn trượt khó có thể diễn tả bằng lời.

Hơi thở của Mạc Thiếu Thương bỗng chốc trở nên nặng nề.

Một lúc lâu sau, anh rút tay ra, rũ mắt nhìn xuống.

Những ngón tay thon dài vừa được môi lưỡi cô m*n tr*n, phủ một lớp nước mỏng manh, trong suốt.

Phía dưới, hai má Ôn Ý Nùng vẫn chưa tan hết cơn ửng hồng. Cô nhìn người đàn ông ở phía trên, không biết anh định làm gì.

Sau đó, cô thấy Mạc Thiếu Thương chằm chằm nhìn mình, dưới ánh mắt hoang mang khó hiểu của cô, anh đưa những ngón tay dính dịch nhầy của cô lên môi, khẽ l**m.

Đôi mắt xanh đen ngập tràn d*c v*ng và sự ám muội.

"..."

Cơ thể nóng hổi liên tục co rúm lại, tim Ôn Ý Nùng cũng run lên bần bật. Xấu hổ đến mức phải quay mặt đi, không dám nhìn anh nữa.

Phát hiện ánh mắt cô lảng tránh, Mạc Thiếu Thương vươn tay, dùng hổ khẩu ôm trọn lấy khuôn mặt nhỏ bé ửng hồng của cô, xoay lại, ép cô phải đối diện với mình.

Anh cúi xuống kề sát cô, gần đến mức hơi thở của hai người đan xen vào nhau, không thể tách rời. Ngón tay anh cũng miết nhẹ lên đôi môi ⓜề_m ɱ_ạ_ℹ️, hơi sưng của cô, chậm rãi, từng chút một.

"Có vị gì?" Anh hỏi với vẻ hững hờ.

Ôn Ý Nùng mệt rã rời, cả người mềm nhũn, chỉ muốn nhắm mắt lại đánh một giấc thật ngon. Nghe anh hỏi, cô thậm chí không còn sức để bắt bộ não suy nghĩ, chỉ lầm bầm hỏi ngược lại: "Vị gì là vị gì?"

"Của em."

"..."

Vài giây ngắn ngủi trôi qua, Ôn Ý Nùng mới muộn màng hiểu ra anh đang nói đến điều gì. Ngay lập tức, "ầm" một tiếng, cả khuôn mặt cô như bị đốt cháy.

Cô không biết phải trả lời sao, cũng không biết nên nói gì.

Lúc này, đôi mắt màu xanh đen của người đàn ông vẫn dán chặt vào cô. Anh lại l**m ngón tay mình một cái, rồi nhẹ nhàng thay cô trả lời: "Vị của em, rất ngọt."

Ôn Ý Nùng không ngờ anh lại thốt ra câu nói này. Cô mở to mắt, ngại ngùng trách móc: "Anh đừng nói nữa."

Mạc Thiếu Thương nhìn cô, chỉ thấy hai má cô ửng hồng, cả người tỏa ra một sắc hồng phớt như hoa anh đào. Đuôi mắt, chân mày đều toát lên vẻ Ⓜ️ề●〽️ Ⓜ️ạ●ⓘ, nũng nịu của người vừa được thỏa mãn, trông hệt như một chú sóc nhỏ vừa nhét đầy bụng hạt thông.

Đáng yêu, Ⓜ️.ề.𝖒 𝐦.ạ.1, vừa ngây thơ lại vừa ⓖợ_i 𝐜ả_𝖒.

Khiến người ta không thể kìm nén ý định muốn làm nhiều chuyện tồi tệ hơn nữa.

Tâm trí khẽ chuyển động, đôi môi mỏng của anh trượt dọc theo đư.ờп.🌀 ⓒο.п.ɢ 𝖒ề·〽️ 〽️·ạ·ı trên chiếc cổ cô. Rồi anh khẽ hé môi, ⓒ·ắ·n 𝖓𝖍·ẹ lên xương quai xanh của cô.

Cô gái mệt mỏi khẽ kêu lên một tiếng đau đớn, đẩy anh ra, miệng lắp bắp phản đối: "Buồn ngủ quá, để em ngủ một lát..."

Mạc Thiếu Thương nghe vậy, khẽ nhướng mày.

Phần bụng dưới của anh đang tụ Ⓜ️●á●𝐮, toàn bộ cơ bắp trên cơ thể vẫn căng cứng như dây đàn. d*c v*ng chất chứa cao như núi, chẳng hề vơi đi chút nào. Giống hệt như uống thuốc độc để giải khát, muốn thỏa mãn nhưng lại càng thêm đói khát.

Chỉ có Chúa mới biết, anh muốn tiến vào cơ thể cô ngay lập tức đến nhường nào.

Nhớ lại cảm giác Ⓜ️·ề·ⓜ Ⓜ️·ạ·ı, ướ*† á*✝️ ban nãy, da đầu anh gần như tê dại. Hận không thể 🔀.é 𝐱á.↪️ cô ra, nuốt chửng cô từng miếng một.

Thế nhưng...

Anh đưa ngón tay ra, nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt đang say ngủ bình yên của cô gái.

Hơi thở của cô đã trở nên nhẹ nhàng, đều đặn. Hàng mi nằm yên lặng trên mi mắt, tựa như hai chiếc quạt nhỏ. Sắc hồng chưa phai hẳn, càng làm tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh xắn.

Thế nhưng, bảo bối của anh lại quá nhỏ bé, ngây ngô và mỏng manh. Ngay cả việc dùng môi lưỡi và ngón tay để làm cho cô sung ş●ướⓝ●🌀 cũng đã khiến cô phải chật vật đón nhận.

Nghĩ đến đây, một nỗi xót xa vô hạn trào dâng trong lồng 𝓃ɢự-ⓒ.

Ánh mắt Mạc Thiếu Thương bất giác trở nên dịu dàng. Trong sâu thẳm đôi mắt xanh đen, những con sóng cuộn trào dần tĩnh lặng, nhường chỗ cho một sự 〽️ề·𝖒 mạ·❗ chưa từng có.

Anh cúi người, đặt một nụ 𝒽_ô_𝓃 lên trán cô.

Sau đó, anh bế cô lên, quay lại giường, cùng cô chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm hôm sau.

Ánh nắng lọt qua khe hở của chiếc rèm cửa sổ, rải những đốm sáng màu vàng nhạt lên sàn nhà phòng ngủ.

Ôn Ý Nùng mơ màng tỉnh giấc. Vừa mở mắt ra, cô nhận ra mình đã trở về căn phòng trên tầng ba của khu biệt thự.

Chiếc đèn chùm quen thuộc, tủ quần áo quen thuộc, tủ đầu giường quen thuộc.

Trên người cô cũng đã được thay một bộ váy ngủ mới tinh, sạch sẽ.

Cô chớp chớp mắt, có phần ngơ ngác.

Kỳ lạ thật.

Chẳng phải đêm qua cô đã xuống hầm rượu tìm Mạc Thiếu Thương sao?

Trong ký ức, hai người đã ⓠ𝖚ấ●𝓃 𝐪𝖚●ý●ⓣ bên nhau từ phòng tắm cho đến bồn tắm.

Cái người đàn ông với vẻ ngoài cao quý, lạnh lùng, trông có vẻ đoan trang, nghiêm túc ấy, khi cởi bỏ lớp quần áo, lại biến thành một con dã thú thực sự...

Nhớ lại những chi tiết điên rồ của đêm qua, hai má Ôn Ý Nùng lại 𝐧ó●ռ●𝖌 г🔼●𝓃. Cô vội lắc đầu, gạt đi những suy nghĩ miên man ấy.

Tiếp theo đó, cô liền tung chăn ngồi dậy, nhanh chóng vệ sinh cá nhân, thay đồ rồi đi xuống lầu.

Chín giờ sáng, chiếc Bentley màu đen đã êm ái đỗ trước cửa Trung tâm Phục hồi Chức năng Trẻ em Tinh Kiều.

Ôn Ý Nùng nắm tay Eric bé nhỏ bước xuống xe, đi vào tòa nhà giảng dạy quen thuộc. Cô giúp việc Đường theo sau, xách theo chiếc cặp nhỏ và bình nước của cậu bé.

Trong phòng học, một vài đứa trẻ đã đến sớm.

Ôn Ý Nùng dắt Eric tìm chỗ ngồi, rồi cúi xuống ngồi bên cạnh, khẽ nắm lấy bàn tay non nớt, 𝖒*ề*ɱ Ⓜ️*ạ*ï của cậu bé.

Toàn bộ buổi học kỹ năng xã hội diễn ra khá suôn sẻ.

Dưới sự hướng dẫn của Ôn Ý Nùng, Eric đã thử tương tác xã hội với các bạn khác vài lần. Sự tiến bộ này khiến cô vô cùng vui mừng.

Vốn định nhân cơ hội này, hướng dẫn Eric kết bạn mới, nhưng cô thực sự quá buồn ngủ.

Đêm qua không biết bị người đàn ông kia hành hạ đến mấy giờ, suốt một tiết học, Ôn Ý Nùng cứ gà gật, đầu óc nặng trĩu, phản ứng cũng chậm hơn bình thường.

Để không ảnh hưởng đến chất lượng của nửa tiết học sau, nhân lúc nghỉ giải lao, cô vội giao Eric cho chị Đường, tự mình lẻn vào phòng pha trà để lấy một ly cà phê.

Phòng pha trà của Tinh Kiều tuy không lớn nhưng được trang trí rất ấm cúng, đồ uống và bánh kẹo cũng rất đa dạng.

Bốn bề yên tĩnh, chỉ có tiếng rè rè của máy pha cà phê đang hoạt động.

Ôn Ý Nùng cho hạt cà phê vào, bấm công tắc, rồi ngáp dài một cái, dụi dụi mắt đứng đợi bên cạnh.

Đúng lúc này, một tràng tiếng bước chân vang lên từ phía sau.

Tiếng giày cao gót chất lượng cao gõ xuống sàn nhà, nghe rất giòn giã và có nhịp điệu.

Ôn Ý Nùng thấy tiếng bước chân này hơi quen, quay đầu lại nhìn, ánh mắt lập tức sáng rực lên.

"Hiệu trưởng!"

Trương Dao đứng ở cửa phòng pha trà, khoác trên mình bộ vest công sở màu trắng sữa, mái tóc dài búi gọn gàng sau gáy, lớp trang điểm tinh tế và thanh lịch. Thấy Ôn Ý Nùng, bà nở một nụ cười tươi tắn, vui vẻ nói: "Cô vừa xem thời khóa biểu, nhớ ra hôm nay có tiết của Eric."

Nói rồi, Trương Dao bước vào, đứng cạnh Ôn Ý Nùng.

"Thế nào rồi Tiểu Ôn, dạo này Eric có tiến bộ gì không em?"

Ôn Ý Nùng gật đầu, ánh mắt ánh lên niềm vui: "Vâng, Eric tiến bộ nhiều lắm ạ. Con bắt đầu thử tương tác với các bạn cùng trang lứa rồi, dù còn rất thụ động nhưng ít nhất cũng chịu đưa tay ra. So với tình trạng ban đầu của con thì đây là một bước đột phá vô cùng lớn đấy ạ."

Trương Dao nghe xong, gật đầu vẻ an tâm, ánh mắt tràn đầy sự tán thưởng: "Tốt lắm. Em quả nhiên không làm chúng tôi thất vọng, tiếp tục cố gắng, phát huy nhé."

Nhận được lời khích lệ từ hiệu trưởng, tâm trạng Ôn Ý Nùng vô cùng tốt, cô gật đầu đáp: "Cô yên tâm, em sẽ cố gắng ạ."

Hai người tiếp tục trao đổi thêm một số vấn đề công việc.

Cà phê đã pha xong, Ôn Ý Nùng rót một ly, ôm vào lòng hai bàn tay. Hơi ấm truyền qua lớp sứ, xua đi phần nào cơn mệt mỏi.

Lúc này, ánh mắt Trương Dao lướt qua người Ôn Ý Nùng, dừng lại một chút vẻ suy tư.

Cô giáo phục hồi chức năng trẻ trung, năng động này nổi tiếng là một giáo viên xinh đẹp của Tinh Kiều. Nhưng không hiểu sao, Ôn Ý Nùng hôm nay trong mắt Trương Dao dường như có gì đó khang khác so với thường ngày.

Đôi mắt to tròn, trong veo ấy, dưới ánh nhìn dường như thêm phần q_ⓤ_𝖞_ế_ռ 𝓇_ũ, mê hoặc muôn phần, ngay cả một người phụ nữ như bà nhìn vào cũng không khỏi xao xuyến. Làn da trên má ửng hồng màu hoa đào nhạt, đôi môi đỏ mọng hơi sưng, cả người như được một dòng nước tươi mát nuôi dưỡng, toát ra một vẻ phong tình khó tả.

"Tiểu Ôn, " Trương Dao bất chợt hỏi, "Dạo này em đang yêu phải không?"

Ôn Ý Nùng đang uống cà phê, nghe xong câu này, suýt nữa bị sặc ngụm cà phê trong miệng, chỉ cảm thấy chột dạ.

Nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, hắng giọng, cố tỏ ra tự nhiên cười nói: "Không có đâu ạ. Cô hiệu trưởng, dạo này em toàn ở trang viên họ Mạc làm giáo viên phục hồi chức năng, dù có muốn yêu đương thì cũng lấy đâu ra cơ hội ạ."

Trương Dao nghe vậy, lẩm bẩm: "Ừm, nói cũng phải."

Ôn Ý Nùng nghĩ ngợi một chút, cuối cùng vẫn không kìm nén được sự tò mò, nghi hoặc hỏi: "Cô hiệu trưởng, sao tự nhiên cô lại hỏi chuyện này ạ?"

"Ồ, cũng chẳng có gì." Trương Dao cong khóe mắt, "Chỉ là cô thấy thần thái của em dạo này có vẻ khác đi."

Ôn Ý Nùng chớp chớp mắt, vô thức đưa tay sờ lên má: "Thế ạ? Chắc dạo này ở trang viên ăn uống đầy đủ, ăn nhiều lên cân, nên sắc mặt trông tươi tắn hơn chăng."

Trương Dao bị cô chọc cười, giọng nói thêm vài phần cưng chiều: "Em mà béo chỗ nào."

Nói rồi bà vươn tay, véo nhẹ một cái vào eo Ôn Ý Nùng.

"Cái này gọi là đầy đặn, mỡ toàn tập trung vào chỗ cần có, bao nhiêu người mơ ước mà không được đấy." Trương Dao trêu chọc, "Gương mặt này, vóc dáng này của em, sau này mà có bạn trai, đảm bảo sẽ khiến cậu ta mê mệt không biết lối về."

Ôn Ý Nùng đỏ mặt, mỉm cười, không nói thêm gì.

Cô vô thức liếc nhìn thời gian trên điện thoại.

Hơn mười giờ sáng.

Mới hơn mười giờ thôi sao.

Còn rất rất lâu nữa mới đến tối...

Giây tiếp theo sau khi ý nghĩ này nảy sinh, Ôn Ý Nùng bỗng giật mình kinh hãi.

Cô nhận ra rằng, không biết từ lúc nào, cô bắt đầu mong chờ đêm buông xuống, mong chờ những cuộc hẹn hò bí mật với người đàn ông đó.

Mong chờ giọng nói đầy mê hoặc của anh, mong chờ ánh nhìn sâu thẳm của anh, mong chờ từng nụ ⓗô*п anh đặt lên người cô.

Những ngón tay cầm cốc cà phê bỗng 💰-𝖎-ế-t 𝖈-h-ặ-ⓣ, tim Ôn Ý Nùng run lên, cô vội nhấp một ngụm cà phê để che giấu sự bối rối.

Mặt cô п.ó𝐧.🌀 ⓑừռ.g, tai và cổ cũng 𝖓●ó●ռ●𝐠 r●𝖆●ⓝ.

Làm sao đây?

Hình như cô đã nghiện anh mất rồi.

Cuộc sống trong trang viên dường như vẫn diễn ra như cũ, nhưng lại có một sự thay đổi tinh tế nào đó.

Tối hôm đó, sau khi cùng Eric ăn tối, Ôn Ý Nùng trở về phòng tắm rửa như thường lệ.

Dòng nước ấm xối xả lên cơ thể, cô nhắm mắt lại, trong đầu chỉ toàn những hình ảnh của đêm qua.

Tắm xong, cô ngồi bên mép giường, thẫn thờ.

Chiếc điện thoại đặt ngay trong tầm tay, màn hình tối thui.

Thỉnh thoảng cô lại cầm lên xem, bật sáng màn hình, rồi lại đặt xuống.

Không có tin nhắn mới nào.

Nhìn lại lần nữa.

Vẫn không có.

Ôn Ý Nùng khẽ mím môi, đôi vai chùng xuống đầy vẻ thất vọng.

Tối nay anh không định hẹn hò với cô sao?

Là vì công việc quá bận rộn, hay vì có lịch tiếp khách đột xuất?

Nhưng dù là lý do gì đi nữa, thì ít nhất anh cũng nên báo cho cô một tiếng chứ...

Trong lòng Ôn Ý Nùng ngổn ngang trăm mối, vừa hơi bất mãn, lại vừa xen lẫn một chút hụt hẫng.

Ôm chiếc điện thoại đắn đo một lúc lâu, cuối cùng cô cũng lấy hết can đảm, mở ứng dụng WeChat, vào khung chat của ai đó, bắt đầu gõ tin nhắn.

Mặt trăng nhỏ vị phô mai: 【[○・`Д'・ ○]】

Tin nhắn đã gửi thành công.

Cô mím môi, rúc người vào trong chăn êm nệm ấm, tay chống cằm chờ đợi.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua.

Khoảng hai phút sau, một tiếng "Ting" vang lên, tin nhắn mới hiện ra.

M: 【Có việc bận đột xuất, anh vừa mới về. 】

Nhìn những dòng chữ này, Ôn Ý Nùng chớp chớp mắt.

Cô ngẫm nghĩ vài giây, rồi nhanh chóng nhắn lại: 【Vậy ạ. 】

Mặt trăng nhỏ vị phô mai: 【Thế anh ăn tối chưa?】

M: 【Rồi. 】

Mặt trăng nhỏ vị phô mai: 【Vậy, bây giờ anh đang ở phòng làm việc à?】

M: 【Ở phòng ngủ. 】

Mặt trăng nhỏ vị phô mai: 【Dạ vâng. 】

Một ɢợ_ⓝ ⓢóп_𝖌 bí mật dâng lên trong lòng, Ôn Ý Nùng lăn qua lộn lại trên giường như đang nướng bánh xèo, rồi với tay lấy điện thoại, tiếp tục gõ, gõ vào khung chat: 【Vậy tối nay chúng ta có gặp nhau không?】

Gõ xong dòng chữ này, cô ↪️.ắ.𝐧 𝖒ô.i, rồi liên tiếp nhấn phím xóa, xóa sạch nội dung.

Dù sao cô cũng là con gái, chủ động quá thì có vẻ không hay lắm nhỉ?

Anh ấy liệu có nghĩ cô... thèm khát chuyện đó không?

Đang lúc băn khoăn, trong khung chat lại hiện lên một tin nhắn mới.

M: 【Tắm xong chưa. 】

Mặt trăng nhỏ vị phô mai: 【Dạ, em vừa tắm xong. 】

M: 【Mở cửa ra. 】

Mặt trăng nhỏ vị phô mai: 【... ?】

M: 【Anh đang ở trước cửa phòng em. 】

Ôn Ý Nùng sững người.

Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại với vẻ kinh ngạc và hoài nghi, xác nhận lại lần nữa rằng mình không nhìn nhầm.

Anh đang ở... trước cửa phòng cô?

Nhịp tim đột ngột tăng nhanh.

Lát sau, Ôn Ý Nùng cầm điện thoại đứng dậy, bước đến cửa, đưa tay ra, từ từ, dè dặt, ♓.é 𝖒.ở cửa một khe nhỏ, lén lút nhìn ra ngoài.

Trên hành lang bên ngoài, đèn tường hắt ánh sáng vàng nhạt.

Một bóng dáng cao lớn đứng yên lặng.

Vest đen, nút thắt Windsor, dây đeo kính gọng vàng lấp lánh dưới ánh đèn. Người đàn ông ăn mặc chỉnh tề, điển trai không tì vết, tay phải buông thõng cầm một hộp quà tinh xảo, không biết bên trong đựng gì.

Ôn Ý Nùng mở to mắt ngạc nhiên.

Thình thịch, thình thịch.

Trái tim đập loạn nhịp trong lồng ռ𝐠●ự●𝖈, 〽️á-ⓤ toàn thân như dồn hết lên não, nhuộm đỏ bừng đôi gò má cô như hoa lựu.

... Những lần hẹn hò trước đây của họ, đều diễn ra ở hầm rượu dưới lòng đất hoặc những nơi kín đáo khác. Cô không ngờ, người đàn ông này lại dám trực tiếp đến trước cửa phòng cô vào đêm khuya thanh vắng như vậy.

Trời ạ, nhỡ bị ai bắt gặp thì sao?

Gần như là một phản xạ có điều kiện trong cơn hoảng sợ, cô lùi lại nửa bước.

Đôi mắt xanh đen của Mạc Thiếu Thương xuyên qua lớp kính, nhìn chằm chằm vào cô. Không nói một lời, anh sải bước chân dài, bước vào trong.

"Cạch."

Cánh cửa phòng bị khóa lại sau lưng anh.

Âm thanh tuy nhẹ nhàng đến mức gần như không nghe thấy, nhưng lại dội vào tim Ôn Ý Nùng như một tiếng sấm rền.

Cô ngước nhìn anh, vừa hoảng hốt vừa sợ hãi, mấp máy môi: "Sao, sao anh..."

Lời còn chưa dứt, Mạc Thiếu Thương đã giơ tay, đưa chiếc hộp trên tay về phía cô.

"Anh chuẩn bị quà cho em." Anh nói. Giọng điệu bình thản như thường ngày, ánh mắt lạnh lùng và kiềm chế.

Ôn Ý Nùng có phần ngạc nhiên, nhận lấy chiếc hộp, rồi mở ra.

Nhìn kỹ vào bên trong.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, mặt cô đỏ bừng bừng, 〽️á.⛎ toàn thân như trào ngược l*n đ*nh đầu, cả người gần như chín nhừ trong nháy mắt.

Món quà trong hộp, là một bộ trang phục.

Không, chính xác hơn, nó không phải là trang phục.

Đó là một bộ đồ trông giống như... dụng cụ 🌴●ⓡ●𝖆 ✝️●ấ●𝖓.

Một chiếc vòng cổ bằng da màu xanh lam, thanh mảnh và tinh tế, phía trước có đính một chiếc chuông bạc. Bên cạnh là một chiếc bịt mắt cùng màu, làm bằng lụa. Xa hơn về bên phải, có một cặp còng tay bằng da, cũng mang một màu xanh lam thẳm, bên trong lót lớp lông nhung 〽️*ề*〽️ 𝖒ạ*ℹ️, giữa hai vòng còng được nối với nhau bằng một sợi xích bạc mảnh mai.

Chúng nằm im lìm trên lớp lót nhung đen, tựa như một lời mời gọi đầy cấm kỵ.

Tim Ôn Ý Nùng đập dồn dập, những ngón tay khẽ r*u*𝓃 г*ẩ*𝓎, ngay cả nhịp thở cũng ngưng trệ trong một khoảnh khắc.

Cô ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của người đàn ông.

Đôi mắt màu lam đen kia đang lặng lẽ nhìn cô.

Sâu thẳm như vực thẳm, lửa ngầm đang cuộn trào.

Chương (1-102)