| ← Ch.045 | Ch.047 → |
Anh kề sát vào cô, đôi môi mỏng đẹp đẽ áp chặt vào d** tai cô. Hơi thở phả ra mang theo cái lạnh lẽo của đầu đông, từng chút, từng chút một quấn lấy toàn thân Ôn Ý Nùng.
Tim cô đập liên hồi như trống bỏi, hàng mi dày khẽ rung lên dưới ánh đèn mờ ảo.
Anh nói, chào mừng cô đến với thế giới của anh, trở thành bộ sưu tập độc quyền của anh...
Giọng điệu dịu dàng, lời lẽ thì đầy ái muội.
Gần như là những lời đường mật lả lơi và զц𝓎ế-𝓃 𝖗-ũ nhất của những cặp tình nhân.
Thế nhưng, những lời ấy được người đàn ông này thốt ra bằng chất giọng trầm khàn, bằng cái điệu bộ gần như là dỗ dành, lại khiến cõi lòng Ôn Ý Nùng 𝐫●⛎●ռ rẩ●ÿ mãnh liệt.
Là ảo giác sao?
Cô lờ mờ cảm nhận được, tâm trạng Mạc Thiếu Thương lúc này không được tốt cho lắm.
Mặc dù sắc mặt anh nhàn nhạt chẳng có gì khác lạ, cánh tay ôm lấy eo cô cũng rất đỗi nhẹ nhàng, đôi môi áp sát tai cô thậm chí còn đang khẽ khàng m*n tr*n vành tai nhạy cảm của cô, thành công khiến cô không kìm được mà khẽ rùng mình từng đợt.
Ôn Ý Nùng hơi nhíu mày, khẽ cắn chặt môi dưới.
Cảm giác từ sâu bên trong cơ thể như có ai đó nhóm lên một ngọn lửa, ngọn lửa hừng hực bùng cháy trong từng dây thần kinh và thớ thịt của cô.
Nó.𝖓.ɢ ⓑỏ.𝐧.𝖌, ẩm ướt, rực rỡ.
Lại còn xen lẫn một cảm giác ngứa ngáy đến tận tâm can.
Phản ứng của cơ thể chân thật và rõ ràng đến mức Ôn Ý Nùng càng lúc càng cắn chặt môi, khuôn mặt đỏ bừng như sắp rỉ ɱ-á-⛎.
Những nụ hô*ⓝ tinh tế như mạng nhện lan dần từ d** tai đến gò má, xuống chiếc cổ, dày đặc không chừa một kẽ hở.
Ôn Ý Nùng vừa ngứa ngáy vừa hoảng hốt, cô rụt cổ lại cố gắng né tránh, lúc cất lời, giọng nói mềm nhão và khàn đặc, giống như một miếng bọt biển ngậm đầy nước: "Mạc tiên sinh, xin anh đừng như vậy..."
Ôn Ý Nùng hiểu rất rõ, bản thân cô hoàn toàn không có sức kháng cự trước người đàn ông này.
Anh ta tuấn tú, cô độc, dịu dàng, cố chấp, đồng thời cũng b*nh h**n, cực đoan, điên cuồng. Những nét tính cách ấy nguy hiểm đến 𝐜𝒽ế-† người, thế nhưng lại tạo ra một sức hút mãnh liệt đối với cô.
Nếu không, cuối cùng cô cũng đã chẳng đồng ý bí mật qua lại với Mạc Thiếu Thương, thiết lập một mối ⓠ𝐮𝐚·ⓝ 𝐡·ệ không thể để ai biết này.
Nhưng ngay tại phút giây này, trong viện bảo tàng riêng tư đến cùng cực này, Ôn Ý Nùng thực sự cảm thấy hơi sợ hãi.
Không hiểu sao, trong tiềm thức cô cảm thấy cụm từ "bộ sưu tập cá nhân" mà Mạc Thiếu Thương thốt ra, tuyệt đối không chỉ đơn thuần là một lời tỏ tình.
Có khi anh ta sẽ thực sự biến cô thành một món "sưu tập cá nhân" của anh, vĩnh viễn giam lỏng trong căn bảo tàng bí mật này...
Suy nghĩ ấy xẹt qua đầu, sống lưng Ôn Ý Nùng lạnh toát.
Tuy nhiên, điều khiến cô không ngờ tới là, ngay lúc đó, những nụ h_ô_ռ dồn dập bên vành tai và cổ cô bỗng dưng dừng lại.
Giây tiếp theo, tiếng cười khẽ của người đàn ông lọt vào tai cô.
Nhẹ nhàng, trầm thấp, pha lẫn chút khàn khàn vì nh*c d*c, 🌀·ợ·ⓘ 𝐜ả·Ⓜ️ đến ⓒ-♓ế-𝐭 người.
"..." Ôn Ý Nùng ngơ ngác chớp chớp mắt.
Anh ta cười cái gì vậy?
Đang lúc cô còn ngơ ngác, cằm cô bỗng căng lên, những khớp ngón tay của người đàn ông nắm gọn lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của cô, khẽ nâng lên, ép cô phải ngẩng đầu.
Ôn Ý Nùng chẳng biết anh định làm gì, cứ ngơ ngác, đành ngoan ngoãn ngước mắt lên.
Đôi mắt sau cặp kính của Mạc Thiếu Thương hơi cụp xuống, từ trên cao nhìn thẳng vào người con gái trong vòng tay.
Cô gái phương Đông trời sinh đã có khung xương nhỏ nhắn, thanh mảnh.
Đặc biệt là vòng eo đang lọt thỏm trong vòng tay anh, thon nhỏ đến mức chỉ cần một tay cũng ôm trọn, tựa như món đồ sứ trắng ngần được bọc trong dải lụa màu nhạt, vừa tinh khiết, vừa Ⓜ️.ề.ⓜ m.ạ.ℹ️, lại vô cùng qц𝓎ế●𝐧 г●ũ.
Và cả khuôn mặt đỏ ửng đang nằm gọn trong lòng bàn tay anh nữa.
Đôi mắt phủ một tầng sương mờ ư.ớ.𝐭 á.𝖙 nhìn anh, đan xen giữa sự hoang mang và lúng túng.
Giống như một chú chim non vô tình rơi xuống từ bầu trời, ngơ ngác lọt vào lãnh địa của dã thú, hoàn toàn không biết mình đã chọc phải thứ gì, cũng chẳng hay biết mình sắp phải đối mặt với điều gì.
Mạc Thiếu Thương nhìn khuôn mặt kiều diễm ấy, sau đó khẽ giơ ngón tay, vén lọn tóc bết dính bên má cô ra.
Đôi mắt màu xanh đen càng thêm sâu thẳm, nhìn cô chằm chằm.
Hàng mi dài của cô gái trẻ chớp hai cái, vẫn tiếp tục dùng ánh mắt hoang mang đáp lại anh, mang theo vẻ e lệ nhút nhát và một sự dò xét vô cùng tinh vi.
Xinh đẹp, 🍳ц●𝓎ế●n 𝖗●ũ và đặc biệt ngoan ngoãn.
Sự ngoan ngoãn, ⓜ●ề●〽️ 𝐦ạ●ⓘ ấy khiến người ta tự đáy lòng nảy sinh lòng thương xót, chỉ muốn vĩnh viễn che chở, cưng chiều cô, nguyện dành cả cuộc đời thần phục dưới chân cô.
Thế nhưng, chính một cô gái ngoan hiền, dịu dàng như vậy.
Chính một sinh vật đáng yêu, có khả năng 🍳ц-ⓨ-ế-𝓃 r-ũ người khác mà không hề hay biết, dễ dàng làm cho ⓜ-á-⛎ anh sôi sục, trái tim anh tan chảy như vậy.
Lại hết lần này đến lần khác phớt lờ cảnh cáo của anh, chạm vào vùng cấm của anh.
Tại sao cô lại dám làm càn như vậy?
Ai đã cho cô cái gan ấy?
"..." Mạc Thiếu Thương khẽ nheo mắt lại một cách khó nhận ra, sau đó cúi người, cúi đầu xuống, đôi môi mỏng hơi 𝐡·é 𝖒·ở.
Anh khẽ cắn lấy môi dưới màu hồng nhạt của Ôn Ý Nùng.
Mang theo chút ý tứ trừng phạt.
Lực đạo của anh rất nhẹ, dường như chưa dùng đến hai phần sức. Dẫu vậy, con vật nhỏ bé trong lòng anh vẫn có vẻ như cảm thấy đau, khẽ r*n r* một tiếng, khuôn mặt càng thêm đỏ bừng, toàn thân khẽ run lên.
Thật là mong manh.
Mạc Thiếu Thương thu hết phản ứng của Ôn Ý Nùng vào mắt, màu mắt xanh đen bỗng chốc tối sầm lại.
Anh từng vô số lần tự nhủ, làm thế nào để khiến một người đàn ông Ⓜ️.ấ.✝️ ⓚ.ı.ể.ⓜ 𝖘🔴á.t, đó chính là năng khiếu bẩm sinh của cô.
Quả đúng là như vậy.
Ví dụ như lúc này.
Chỉ trong vòng vài giây ngắn ngủi, dòng 𝐦.á.ц trong cơ thể anh đã sôi sục, mọi khao khát tưởng chừng đã ngủ yên nay đồng loạt thức tỉnh. Sự phấn khích, bồn chồn, Ⓜ️ấ_т 🎋_ⓘ_ể_〽️ 💰_𝖔_á_✝️, khao khát được chiếm đoạt và chinh phục đã đạt đến đỉnh điểm, hận không thể vò nát cô thành một cục.
Vò cho nát, bóp cho vỡ.
Rồi từng miếng từng miếng nuốt trọn vào bụng.
Mạc Thiếu Thương lẳng lặng suy nghĩ, nét mặt bề ngoài chẳng hề có chút biến đổi, vẫn điềm nhiên như mặt nước phẳng lặng, nhìn cô đăm đăm.
Thế nhưng, trực giác của phụ nữ khiến Ôn Ý Nùng trở nên nhạy bén.
Ánh mắt của người đàn ông khiến cô sởn gai ốc, cô đọc được vài phần nguy hiểm từ đôi mắt màu xanh đen kia.
Thế là bản năng sinh tồn trỗi dậy, cô thử vùng vẫy cổ tay, lí nhí: "Mạc tiên sinh, anh, anh thế này thật sự làm em rất căng thẳng..."
Lời chưa dứt đã bị ngắt ngang.
"Bé cưng, có thể em chưa rõ lắm." Mạc Thiếu Thương nhìn cô, giọng nói trầm ấm, ngữ điệu dịu dàng, "Thực ra anh không hề thích việc em dùng kính ngữ với anh đâu."
Ánh mắt Ôn Ý Nùng khẽ dao động, cứng đờ nửa giây rồi mới hiểu ra.
Cũng phải.
Trước đây anh chỉ là ông chủ của cô, cô dùng những kính ngữ như "tiên sinh", "ngài" để gọi anh là chuyện hết sức bình thường. Nhưng bây giờ, họ đã lén lút hẹn hò, là người yêu của nhau, cô còn dùng kính ngữ với anh thì quả thật có phần xa lạ, không thích hợp.
Nghĩ đến đây, lúc Ôn Ý Nùng mở lời, giọng điệu rõ ràng lúng túng hơn hẳn: "Xin lỗi. Trước đây em quen gọi vậy rồi, nhất thời chưa sửa lại được..."
"Không sao, đêm nay còn dài mà."
Mạc Thiếu Thương kề sát môi bên tai cô, thầm thì: "Anh có rất nhiều thời gian, cũng có rất nhiều cách, để em sửa hết những thói quen xấu đó."
Tất cả... những thói quen xấu sao?
Ngoài việc dùng kính ngữ với anh ra, còn có gì khác nữa không nhỉ.
Ôn Ý Nùng ngẩn ra, không hiểu, đôi môi mấp máy toan hỏi điều gì. Nhưng chưa kịp để thắc mắc được thốt ra, chợt, trước mắt cô trời đất quay cuồng.
Ôn Ý Nùng hoàn toàn bất ngờ, khẽ thốt lên một tiếng ngạc nhiên, đến lúc định thần lại thì mới phát hiện ra mũi chân mình đã lơ lửng trên không.
Cô bị người đàn ông vòng một tay qua đùi non, bế thốc lên một cách dễ dàng.
"Anh... anh làm gì vậy?"
Ôn Ý Nùng sững sờ. Vì cơ thể lơ lửng, sợ ngã nên cô theo bản năng vòng hai tay ôm lấy cổ anh, mặt đỏ bừng bừng nũng nịu: "Mau thả em xuống."
"Cầu thang lên tầng hai cao quá."
Mạc Thiếu Thương bình thản đáp lời, đồng thời đã tự mình sải bước, một tay bế cô đi về phía trước, "Sẽ làm em mệt đấy."
"..."
Nghe thấy lời này, Ôn Ý Nùng vô thức quay đầu lại.
Chỉ thấy bên trong bảo tàng cá nhân mang phong cách như lâu đài cổ, cầu thang xoắn ốc uốn lượn hướng lên trên, tựa như một con trăn khổng lồ đang nằm chầu, quấn chặt cơ thể vào thân trục chính của công trình.
Dưới ánh sáng lờ mờ của đèn tường, có thể thấy thấp thoáng những đường nét chạm trổ cầu kỳ trên tay vịn bằng gang, có những bông hồng đang hé nở, có con rắn cuộn tròn cắn đuôi chính mình, và cả những loài thú vô danh nào đó đang lặng lẽ rình rập trong màn đêm.
Một vẻ rùng rợn và ɱ_𝒶 🍳⛎á_ï khó tả.
Chỉ nhìn vài cái, Ôn Ý Nùng đã thu hồi tầm mắt, quay lại nhìn người đàn ông đang ở ngay sát sạt.
"Định lên lầu sao? Vậy anh thả em xuống đi, em tự đi được." Cô là một người trưởng thành tay chân lành lặn, lại chẳng phải đứa trẻ lên ba, đâu cần người bế lên cầu thang.
"Ngoan nào." Mạc Thiếu Thương cúi sát vào cô, cất giọng.
"..." Toàn thân Ôn Ý Nùng hơi cứng đờ.
Ánh nến bập bùng, ngọn lửa nhảy múa trong đôi mắt màu xanh đen của người đàn ông, giống như hai đốm lửa le lói.
Có một khoảnh khắc, Ôn Ý Nùng thậm chí có chút mơ màng, không phân biệt được rốt cuộc mình đang bị một con người hay một con thú hoang dã nhìn chằm chằm.
Cô nuốt nước bọt một cái thật khẽ, không dám nhúc nhích nữa.
Thấy vậy, Mạc Thiếu Thương hài lòng cong khóe môi, đặt một nụ 𝐡.ô.ⓝ nhẹ lên chiếc mũi nhỏ xinh xắn, kiêu hãnh của cô. Anh không nói thêm lời nào, bế cô đi thẳng lên cầu thang.
Đã chớm đông, nhưng kỳ lạ thay, bên trong bảo tàng cá nhân này lại không hề có cảm giác lạnh lẽo, trong không khí phảng phất một mùi hương thanh nhã, không biết chiết xuất từ loài thực vật nào.
Ôn Ý Nùng không dám cựa quậy, chỉ biết cụp mắt xuống, ngoan ngoãn tựa vào vai người đàn ông, để mặc anh bế lên cầu thang.
Có thể thấy, bảo tàng này quả thực đã có tuổi thọ khá lâu, mép của những bậc thang đá trên chiếc cầu thang xoắn ốc đã bị thời gian bào mòn đến nhẵn bóng.
Bên ngoài cửa sổ gió bắt đầu thổi, những đám mây bị xua tan, ánh trăng ló dạng, luồng ánh sáng lạnh lẽo lọt xuống từ mái vòm cao tít tắp, đục ngầu và thưa thớt, xuyên qua hết tầng này đến tầng khác của bóng tối xoắn ốc, rơi trên sườn mặt góc cạnh, lạnh lùng của Mạc Thiếu Thương, đã loãng ra thành một màn sương mỏng manh, giá lạnh.
Không gian xung quanh im ắng đến tột cùng.
Chỉ có tiếng bước chân trầm vững của người đàn ông vang vọng trong bảo tàng, tạo nên những hồi âm đục ngầu.
Chẳng bao lâu, hai người đã lên đến khu vực tầng hai.
Mạc Thiếu Thương dùng hai tay che chở vòng eo của cô gái trong lòng, nhẹ nhàng đặt cô xuống. Chờ cho cô đứng vững, anh không dừng lại mà nắm lấy tay cô, tiếp tục đi về phía bên trái hành lang, đi qua một cánh cửa, tiến vào một căn phòng hoàn toàn biệt lập.
Ánh nến từ tầng một không hắt lên tới đây, bốn bề tối om như mực.
Ôn Ý Nùng liên tục hít sâu thở mạnh, có thể nghe rõ mồn một nhịp tim đang đập thình thịch, m·ấ·𝐭 ⓚ❗ể·Ⓜ️ ⓢ🔴·á·🌴 của mình.
Ngay lúc này, cô cảm nhận được người đàn ông buông tay cô ra. Giây tiếp theo, cô nghe thấy âm thanh một công tắc nào đó được bấm xuống.
Trong chớp mắt, đèn sáng.
Là một chiếc đèn cây, kiểu dáng tương đồng với những chiếc đèn tường ở tầng dưới, giá đèn bằng đồng thau, chao đèn bằng thủy tinh màu trắng sữa, ánh sáng tỏa ra một màu cam ấm áp nhàn nhạt, tô điểm thêm chút ɱ-ề-Ⓜ️ ⓜạ-ℹ️ cho không gian vốn cứng nhắc và yên ắng này.
Cảnh vật trong tầm nhìn được thắp sáng, Ôn Ý Nùng nhìn quanh, lúc này mới nhìn rõ toàn cảnh căn phòng.
Căn phòng này rộng khoảng bốn mươi mét vuông, bốn bức tường đều là những kệ sách âm tường, trên đó chất đầy đủ loại sách, từ cổ chí kim, trong và ngoài nước, đủ mọi thể loại.
Ngay giữa phòng là một chiếc bàn làm việc, trên bàn đặt một chiếc đèn bàn, ống cắm bút và một lọ hoa khô.
Cách bài trí ấm cúng, sạch sẽ không một hạt bụi.
Như thể chủ nhân của căn phòng chỉ vừa mới rời đi một chốc lát.
Ôn Ý Nùng vô cùng kinh ngạc, xoay đầu nhìn quanh, ngơ ngác hỏi: "Đây là đâu?"
"Thư phòng của ông nội anh." Mạc Thiếu Thương đứng trước kệ sách, tiện tay rút một cuốn sách ra lật xem, rồi lại đặt về chỗ cũ, giọng điệu dửng dưng, "Những năm tháng tuổi già, ông rất thích ở lại đây. Không quan tâm đến những món đồ sưu tầm khác, chỉ quanh quẩn bên những cuốn sách của mình."
Đúng lúc này, ánh mắt Ôn Ý Nùng hơi dời đi, chú ý đến một vật. Cô chớp chớp mắt.
Cạnh chiếc ống đựng bút trên bàn làm việc, có đặt một khung ảnh.
Nền đen trắng, trong ảnh là một người đàn ông trung niên mặc áo dài, khuôn mặt thanh tú, ngũ quan nổi bật, giữa đôi mày và ánh mắt lại có nét hao hao Mạc Thiếu Thương.
Một suy đoán lóe lên trong đầu.
Khoảnh khắc tiếp theo, Ôn Ý Nùng bước lại gần bàn làm việc thêm vài bước, chỉ vào khung ảnh, dè dặt hỏi: "Đây là... ông nội của anh sao?"
"Ừ."
Mạc Thiếu Thương bước tới, dừng lại trước khung ảnh, im lặng đối diện với người đàn ông mặc áo dài trong ảnh, vẻ mặt phẳng lặng như một vùng biển sâu thẳm.
Lát sau, ánh mắt anh lại hướng về phía Ôn Ý Nùng, điềm tĩnh nói: "Đi thôi. Thứ anh muốn cho em xem không có ở đây."
Nghe thấy câu này, Ôn Ý Nùng không khỏi kinh ngạc: "Thế sao anh còn cố ý đưa em vào thư phòng này?"
"Mỗi lần đến đây, anh đều chào hỏi ông nội một tiếng." Mạc Thiếu Thương nói, dừng một chút rồi tiếp tục, "Lần đầu tiên dẫn em đến, cũng nên để ông gặp em."
Ý là...
Giống như một kiểu ra mắt gia đình trá hình?
Những lời của Mạc Thiếu Thương khiến Ôn Ý Nùng kinh ngạc. Một cảm giác kỳ lạ len lỏi vào lồng 𝖓-🌀ự-🌜, vừa ấm áp, vừa nóng hổi, làm nⓖự*𝐜 cô thắt lại.
Cô có phần luống cuống, đứng chôn chân tại chỗ vài giây, cuối cùng hắng giọng, hơi gật đầu về phía bức ảnh đen trắng, chào hỏi một cách cung kính và ngoan ngoãn: "Cháu chào ông nội Mạc ạ."
Mạc Thiếu Thương khẽ mỉm cười, sau đó tắt đèn, lại nắm tay cô, đi về phía sâu hơn của không gian.
Đi qua thư phòng là một hành lang dài và hẹp.
Mạc Thiếu Thương bật đèn tường ở hành lang, ánh sáng mờ ảo lờ mờ chiếu rọi hai bên bức tường, từng cánh cửa đóng kín xếp hàng ngay ngắn, trên mỗi cánh cửa đều có dán số thứ tự tương ứng: 001, 002, 003...
"Bên trong những căn phòng này là gì vậy?" Ôn Ý Nùng hỏi.
"Đồ sưu tầm." Mạc Thiếu Thương đáp, "Mỗi cánh cửa đều dẫn vào một phòng trưng bày. 001 là gốm sứ, 002 là tranh chữ, 003 là sách cổ. Càng về sau càng đa dạng."
Ánh mắt Ôn Ý Nùng lướt dọc theo dãy hành lang này, cô cảm thấy hành lang này quanh co khúc khuỷu, đoạn cuối còn rẽ ngoặt, dường như chẳng thể nhìn thấy điểm dừng. Cô không khỏi hỏi tiếp: "Bảo tàng cá nhân này của anh... tổng cộng có bao nhiêu phòng trưng bày?"
"Hai trăm mười bảy phòng."
"..." Ban đầu Ôn Ý Nùng còn tưởng mình nghe nhầm, cô mở to mắt ngạc nhiên, "Hai trăm mười bảy?"
"Ừ." Mạc Thiếu Thương nói, "Trên mặt đất có năm tầng, dưới lòng đất còn hai tầng nữa."
Ôn Ý Nùng thực sự bị sốc.
Hai trăm mười bảy phòng trưng bày, với quy mô sưu tập thế này, nếu Mạc Thiếu Thương không nói cho cô biết đây chỉ là bộ sưu tập cá nhân của gia tộc họ, cô nhất định sẽ nghĩ đây là bảo tàng quốc gia của một quốc gia nhỏ bé nào đó.
Trong lúc mải mê suy nghĩ, người đàn ông vẫn dẫn cô bước đi tiếp.
Chẳng biết bao lâu trôi qua, cuối cùng họ cũng đến điểm cuối của hành lang.
Ôn Ý Nùng ngước mắt lên, một cánh cửa kim loại đập vào mắt.
Cánh cửa này hoàn toàn khác biệt với những cánh cửa gỗ trước đó, nó cũng hoàn toàn lạc lõng với phong cách cổ điển châu Âu của toàn bộ bảo tàng, mang nét hiện đại đến mức có phần chói lọi.
Mạc Thiếu Thương cúi người, ghé sát vào máy nhận diện bên cạnh cánh cửa kim loại.
Khoảnh khắc tiếp theo, một giọng nữ máy móc vang lên, cung kính nhưng vô cùng lạnh lùng: "Nhận diện mống mắt thành công."
Vừa dứt lời, cánh cửa kim loại trượt sang hai bên, bên trong là một buồng thang máy.
Ôn Ý Nùng liếc nhìn Mạc Thiếu Thương, khó hiểu: "Giờ lại đi đâu nữa?"
"Xuống lòng đất." Mạc Thiếu Thương đưa ngón tay nhấn nút đi xuống, giọng điệu hờ hững, "Phần lớn bộ sưu tập của anh tập trung ở bảo tàng dưới lòng đất."
Ôn Ý Nùng mím môi.
Cô vốn chỉ là một thường dân xuất thân trong gia đình bình thường, thật lòng mà nói, những trải nghiệm đêm nay thực sự đã vượt xa khỏi tầm hiểu biết của cô.
Trước đó, định nghĩa "người có tiền" của cô chỉ dừng lại ở mức bay chuyên cơ riêng khắp thế giới, uống rượu vang Lafite năm 82 thay nước lọc.
Mãi đến đêm nay cô mới nhận ra, giới thượng lưu thật sự có thể nắm trong tay khối tài sản đồ sộ ngang ngửa một quốc gia thu nhỏ.
Thảo nào trong buổi đấu giá đó, Mạc Thiếu Thương chỉ vì một câu nói của cô mà sẵn sàng "thắp đèn trời", vung tiền tỷ mua sợi dây chuyền kim cương mà mắt không hề chớp.
So sánh với kho tàng sưu tập khổng lồ như biển cả của anh, sợi dây chuyền trị giá tám mươi triệu tệ kia quả thực chỉ như hạt cát trong đại dương, chẳng bõ bèn gì.
Nghĩ đến đây, Ôn Ý Nùng không nói thêm gì nữa, mặc cho người đàn ông bên cạnh dắt tay mình bước vào thang máy.
Thang máy đi xuống.
Vài giây sau, một tiếng "ting" khe khẽ vang lên.
Cửa mở ra.
Trong phút chốc, một thứ mùi cực kỳ đặc biệt xộc thẳng vào mũi Ôn Ý Nùng. Cô ngửi thấy một thứ mùi hương lạ lùng.
Cái mùi này rất khó diễn tả, bảo là nước hoa thì không giống, bảo là mùi hương tự nhiên của các loài hoa thì lại càng không. Nó nhẹ nhàng, thoang thoảng, kéo dài mãi, như thể những thăng trầm của lịch sử đã lắng đọng và cô đọng lại thành một thực thể, na ná như mùi hương ở kho lưu trữ sách quý của một thư viện.
Hành lang tràn ngập ánh đèn dịu nhẹ, hai bên là những cánh cửa kính, đằng sau mỗi cánh cửa, người ta có thể lờ mờ nhìn thấy các giá trưng bày và tủ kính.
Mạc Thiếu Thương cứ thế nắm tay Ôn Ý Nùng đi mãi, đi mãi, cuối cùng, anh dừng lại trước cánh cửa kính cuối cùng.
Bật đèn lên.
Ánh sáng tỏa ra, cả căn phòng bừng sáng rực rỡ.
Đây là một căn phòng trưng bày cực kỳ rộng lớn, khó mà ước lượng được diện tích chính xác. Ánh đèn êm dịu nhưng tập trung cao độ, hắt sáng lên những bức tranh treo tường và các món cổ vật bên trong lồng kính.
Ôn Ý Nùng dường như đã bị hút hồn.
Gốm sứ thanh hoa, nghệ thuật chạm khắc ngà voi, bình phong thêu Kesi... ánh mắt cô lướt qua từng món bảo vật, chỉ cảm thấy tất thảy đều tinh xảo đến khó tin, cứ ngỡ chỉ có thể được chiêm ngưỡng trên phim tài liệu.
Tuy nhiên, Mạc Thiếu Thương vẫn chưa dừng bước.
Anh đi xuyên qua căn phòng trưng bày này, tiến đến tận cùng bức tường phía trong, giơ tay lên, gõ nhẹ hai lần vào một điểm nào đó trên tường.
Khóa vân tay mở ra, lại thêm một cánh cửa ẩn được hé lộ.
Khác với căn phòng trưng bày bên ngoài, không gian phía sau cánh cửa ẩn này chỉ rộng chừng hai mươi mét vuông, ánh sáng cũng có phần mờ tối hơn. Ôn Ý Nùng đứng ở cửa, tò mò nghểnh cổ nhìn vào, phải mất một lúc mới có thể nhận rõ những thứ được treo trên tường.
Khi ngọn đèn tường cuối cùng vụt sáng, Ôn Ý Nùng rốt cuộc cũng nhìn thấu căn phòng này.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Ôn Ý Nùng có cảm giác như toàn bộ 〽️_á_u trong cơ thể "rần rần" dồn hết lên não, tựa như một cơn sóng thần cuồn cuộn ập tới, đánh vào cô khiến đầu váng mắt hoa, hai đầu gối bủn rủn, gần như không thể đứng vững.
Cô hóa đá tại chỗ.
Không phải là những bức danh họa, tuyệt tác di sản văn hóa phi vật thể... hay bất kỳ cổ vật kỳ trân dị bảo nào như cô lầm tưởng.
Trên tường chỉ vỏn vẹn treo bảy, tám bức tranh, khung tranh được chạm trổ tinh xảo, ánh đèn âu yếm v**t v* từng bức toan.
Tất cả các bức tranh đều khắc họa cùng một người.
Là cô.
Có bức là hình ảnh cô ngồi tựa cửa sổ đọc sách, có bức là mái tóc rủ xuống khi cô cúi đầu cười e thẹn, lại có bức là dáng vẻ cô đang ngâm mình trong bồn nước, cả người đẫm nước, hai tay vắt chéo trước n*🌀ự*🌜, khuôn mặt đỏ bừng bừng.
Mỗi một bức tranh đều là Ôn Ý Nùng.
Mỗi một Ôn Ý Nùng trong tranh, đều hoàn toàn 🎋𝒽·ỏ·🔼 𝖙·h·â·n, không mảnh vải che thân, tựa như một hài nhi mới lọt lòng...
Hơi thở của Ôn Ý Nùng tắc nghẽn.
Cô gái trong tranh lúc nằm lúc ngồi, dáng vẻ lười biếng, làn da dưới ánh sáng và bóng tối tỏa ra một vầng hào quang dìu dịu. Một số góc độ và cảnh tượng là sự tái hiện chân thực những gì đã từng xảy ra, một số khác lại không phải.
Những ánh mắt mờ ám, mơ màng ấy, những vẻ mặt lúc thì như đang chịu đựng sự thống khổ, lúc lại như đang chìm đắm trong 𝖐♓●0á●❗ ⅼ●ạ●🌜 tột độ, ph*ng đ*ng, lả lơi và đầy mị hoặc, khiến chính bản thân cô cũng cảm thấy vô cùng xa lạ.
Ôn Ý Nùng dám chắc rằng, cô chưa từng bộc lộ dáng vẻ, cử chỉ, biểu cảm như vậy trước mặt bất kỳ ai.
Rõ ràng... đây là hình bóng của cô trong những mộng tưởng của Mạc Thiếu Thương.
Trong thoáng chốc, gương mặt Ôn Ý Nùng đỏ rực như bốc cháy, ngọn lửa lan từ gò má đến tận mang tai, lan cả xuống phần cổ.
"..." Cảnh tượng trước mắt quá đỗi gợi tình và cũng quá đỗi đáng sợ, cô đưa tay lên bụm miệng, chấn động đến mức không thể thốt nên lời.
"Đẹp không?" Đúng lúc này, một giọng nói dịu dàng vang lên bên tai.
Mạc Thiếu Thương không biết từ lúc nào đã vòng ra phía sau cô, nắm lấy bàn tay cô. Bàn tay to lớn, rộng rãi ấy thon dài và đầy sức mạnh, nhiệt độ tuy hơi lạnh nhưng lại tựa như một thanh sắt nung, khiến cô phải rùng mình.
Đầu óc Ôn Ý Nùng lộn xộn, toàn thân mềm nhũn, chỉ đành phó mặc cho anh dắt cô đến trước bức tranh lớn nhất.
Đó là một bức chân dung toàn thân.
Cô gái trong tranh nằm nghiêng, suối tóc dài xõa tung, hai má ửng hồng, đôi mắt ngấn lệ mơ màng, ánh nhìn thất thần hướng về một điểm vô định nào đó bên ngoài bức tranh.
"Bức tranh này là dáng vẻ mà anh thường mơ thấy nhất." Giọng nói của Mạc Thiếu Thương vang lên bên tai cô, trầm thấp như đang lẩm bẩm một mình, "Đẹp lắm, đẹp đến nao lòng."
Ôn Ý Nùng mấp máy môi, định nói gì đó.
Giây tiếp theo, vòng eo cô đột nhiên bị 𝐬𝒾.ế.† 🌜.ⓗặ.т, người đàn ông từ phía sau ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, kéo giật cô lại.
Ôn Ý Nùng lảo đảo nửa bước, ngã vào một khuôn п*🌀*ự*🌜 rắn rỏi, nóng rực.
Mạc Thiếu Thương áp sát vào lưng cô, vòng tay ôm eo cô, tựa cằm lên vai cô. Sau đó anh hơi quay đầu, đôi môi mỏng khẽ chạm vào vành tai đang п-ó𝓃-g 𝓇-🅰️-ⓝ của cô.
Chỉ một cái chạm thật nhẹ, đầu lưỡi anh chậm rãi phác họa đường nét, nửa như 𝖍·ô·ռ nửa như l**m.
Cứ như đang dò xét.
Lại như đang cố tình khiêu khích.
Nhịp thở của Ôn Ý Nùng đã hoàn toàn rối loạn.
Trong tầm mắt, mỗi một bức tranh đều phảng phất hương sắc d*c v*ng, k*ch th*ch mạnh mẽ đến mọi giác quan của cô. Nhưng điều kinh khủng nhất lại là người đàn ông đang ôm cô từ phía sau.
Đôi môi anh di chuyển chầm chậm dọc theo vành tai cô, lướt qua d** tai, ♓ô*ⓝ lên phần thịt 𝐦ề●m 𝖒ạ●❗ sau tai, trượt dần xuống dưới, và đậu lại trên chiếc cổ thanh mảnh. Vùng da ấy đang nóng hầm hập, thế nhưng nụ ♓ô*ռ của anh lại lành lạnh, chẳng những không xoa dịu được gì, mà ngược lại còn châm ngòi cho ngọn lửa ngầm đang âm ỉ cháy.
Cơ thể cô 𝐧ó𝖓-🌀 𝖇ừ-𝓃-🌀 lên, từng tế bào thần kinh đều bắt đầu bắt lửa.
Như thể có một cơn mưa rào bất chợt trút xuống khu rừng rậm rạp, ào ạt không báo trước, cuốn phăng đi mọi thứ, len lỏi vào từng kẽ đá đầy rêu xanh. Bỗng nhiên tia sét xé toạc bầu trời, dòng suối nhỏ tuôn trào từ khe nứt, thấm đẫm cả mảnh đất khô cằn.
Nóng quá.
Nóng quá.
Cô cảm thấy mình dường như sắp bốc cháy rồi.
Đầu óc Ôn Ý Nùng choáng váng, cô không nhịn được mà khẽ c*n m** d***.
Những ngón tay thon dài, sạch sẽ và hoàn mỹ không dính chút bụi trần. Chẳng biết từ bao giờ, chúng đã luồn vào dưới tà áo cô.
Chẳng hề vội vã tiến lên trên, anh chỉ áp sát vào vùng da eo nhạy cảm, ch*m r** v**t v* từng tấc một. Nơi nào anh chạm qua, da thịt cô đều như muốn bốc cháy, toàn thân cô 𝓇-⛎-n 𝐫ẩ-𝓎, chẳng rõ là vì sợ hãi hay vì đang mong mỏi điều gì.
Cuối cùng, chiếc khuy cài phía sau lưng cũng được tháo gỡ.
Quả ngọt mong manh, yếu ớt bị nắm lấy, lực đạo vừa dịu dàng vừa chất chứa sự yêu chiều.
Rồi bất ngờ, anh vê mạnh một cái.
Hư hỏng, b*nh h**n, mang đậm ý nghĩa trừng phạt nồng nặc.
Chẳng thể kìm nén được nữa, Ôn Ý Nùng cau mày, từ trong cổ họng bật ra một tiếng r*n r* vô cùng khẽ khàng, khuôn mặt trắng trẻo đỏ bừng lên.
Mạc Thiếu Thương phủ lấy đôi môi căng mọng ấy, cạy hàm răng trắng muốt của cô ra, quấn lấy chiếc lưỡi nhỏ bé đang vô vọng chống cự, nuốt trọn mọi tiếng r*n r* khe khẽ của cô gái.
Những ngón tay của anh vẫn tiếp tục, thậm chí còn làm tới hơn, h●𝖚●n●🌀 𝐡●ăn●ⓖ ức h**p cô.
Động tác ngả ngớn, cợt nhả là thế, nhưng nụ ♓●ô●п của anh lại dịu dàng đến khó tả, nửa như muốn mua vui, nửa như muốn trêu ghẹo, lại dường như đang kiên nhẫn đợi cô làm quen với cảm giác này.
Dần dà, ý thức của Ôn Ý Nùng nhòe đi, cả cơ thể cô rũ rượi trong vòng tay người đàn ông, mềm nhũn như nước, cô chỉ có thể cảm nhận được môi anh, ngón tay anh, và cái nóng ẩm ướt, lạnh lẽo phả ra trong từng nhịp thở của anh.
"Ti piace, piccolina? (Có thoải mái không, bé cưng?)"
Giọng nói của người đàn ông vang lên giữa những cái chạm môi của Ôn Ý Nùng, trầm thấp, khàn khàn vì nh*c d*c.
Đầu óc Ôn Ý Nùng hoàn toàn mờ mịt, cô chỉ cảm thấy vừa xấu hổ vừa căng thẳng tột độ, nhưng phản ứng của cơ thể vẫn cứ thành thật một cách đặc biệt. Cô mơ màng gật đầu một cái thật nhẹ.
"Ưm..."
Nụ 𝐡ô*𝖓 của anh lại giáng xuống, mang theo ý tứ mê hoặc, "Ti piace quando ti bacio e siamo vicini? (Thích ⓠ⛎-ấ-п ⓠ-ц-ý-т bên anh không?)"
Cô lơ mơ giữa môi lưỡi của anh, như bị thôi miên, đáp lại: "Thích..."
"Ti piace quando ti bacio? (Thích anh ♓*ô*ռ em không?)"
"Thích..."
"Ti piaccio, tesoro (Thích anh không, bảo bối)"
"Thích..."
Động tác của Mạc Thiếu Thương khựng lại nửa giây.
Ngay sau đó, anh tiếp tục ⓗô_ռ cô cuồng nhiệt, dùng cả môi và lưỡi, m*t mát thật sâu.
"Thế tại sao lại không ngoan như vậy, " anh bất chợt lên tiếng, đôi môi mỏng dán chặt vào khóe môi cô, vẫn giữ chất giọng đều đều, chậm rãi tiếp tục câu hỏi, "Lại giấu giếm anh, đi gặp thằng đàn ông khác?"
| ← Ch. 045 | Ch. 047 → |
