Truyện:Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Chương 045

Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ
Trọn bộ 102 chương
Chương 045
0.00
(0 votes)


Chương (1-102)

Cụm từ "hẹn hò bí mật" được Mạc Thiếu Thương thốt ra bằng chất giọng trầm khàn, nghe lả lơi và cuốn hút đến lạ.

Ôn Ý Nùng vẫn còn đang choáng váng vì hai chữ ấy, mặt đỏ bừng, tim đập thình thịch, nhất thời không biết phải phản ứng ra sao.

Đúng lúc này, một tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của bãi đỗ xe ngầm.

Mạc Thiếu Thương rũ mắt, lấy điện thoại ra, liếc nhìn màn hình. Sắc mặt anh không hề thay đổi, chỉ điềm nhiên bấm nút nghe rồi áp lên tai.

"Ừ."

"Biết rồi."

Vài chữ ngắn gọn, không chút cảm xúc. Anh cúp máy, cất điện thoại đi, ánh mắt lại hướng về phía Ôn Ý Nùng.

Đôi mắt màu xanh đen sâu thẳm, chẳng thể đoán được anh đang nghĩ gì.

Một lát sau, cả hai cùng đi về phía chiếc xe.

Cạnh chiếc Rolls-Royce màu đen bóng loáng không một hạt bụi, Lâm Khác đang đứng chầu chực, thái độ cung kính, "Tiên sinh, cô Ôn." Vừa dứt lời, anh ta đã định đưa tay mở cửa cho Mạc Thiếu Thương.

Nhưng ngay giây tiếp theo, Mạc Thiếu Thương hơi nhấc tay, hờ hững xua nhẹ, rồi tự mình vươn tay mở cửa sau.

Thu trọn cảnh tượng ấy vào mắt, Lâm Khác cúi đầu, biết điều lùi sang một bên.

Mạc Thiếu Thương nhìn Ôn Ý Nùng, vẻ mặt thản nhiên, ra hiệu cho cô lên xe.

Hành động này khiến Ôn Ý Nùng hơi khựng lại.

Cô ngước mắt nhìn anh. Vẻ mặt người đàn ông vẫn nhàn nhạt, như thể đây chỉ là một hành động hết sức bình thường. Nhưng tận sâu trong đôi mắt xanh đen ấy lại lóe lên một tia dịu dàng, chớp nhoáng rồi vụt tắt, nhanh đến mức không kịp nắm bắt.

Một luồng khí ấm áp len lỏi trong tim Ôn Ý Nùng, khóe môi cô khẽ cong lên.

Cô cúi đầu, nhỏ giọng nói "Cảm ơn", rồi khom người ngồi vào trong xe.

Mạc Thiếu Thương đóng cửa cho cô, sau đó mở cửa bên kia rồi ngồi xuống cạnh cô.

Chiếc xe êm ái khởi động, rời khỏi Tinh Kiều.

Không gian trong xe rất yên tĩnh. Ôn Ý Nùng hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ, nhìn dòng người và cảnh vật lùi dần về phía sau, nhưng nhịp tim thì vẫn không sao bình tĩnh lại được. Cô có thể cảm nhận được sự hiện diện mạnh mẽ của người ngồi cạnh, ngửi thấy mùi hương tuyết tùng thanh lạnh thoang thoảng trên người anh, và nhận ra ánh mắt anh thỉnh thoảng lại dừng trên người cô.

Ánh mắt ấy sâu thẳm và tĩnh lặng, tựa như một bàn tay vô hình, m*n tr*n nhẹ nhàng trên gò má cô.

Chiếc xe tiến vào trang viên họ Mạc, rồi dừng lại trước tòa nhà chính.

Dì giúp việc bước xuống xe trước, bế Eric theo. Cậu nhóc có vẻ đã buồn ngủ, gục đầu lên vai dì, đôi mắt lim dim, tay vẫn còn nắm chặt viên kẹo dẻo đang ăn dở.

Nhìn Eric được bế đi, Ôn Ý Nùng cũng chuẩn bị mở cửa xuống xe.

Chợt, cổ tay cô bị giữ chặt lại.

Năm ngón tay thon dài siết nhẹ lấy cổ tay cô.

Ôn Ý Nùng sững lại, quay đầu nhìn sang, bắt gặp đôi mắt màu lam đen sâu thẳm. Trong buồng lái, Lâm Khác vẫn đang ngồi đó, qua gương chiếu hậu có thể lờ mờ thấy được góc nghiêng của anh ta. Hai vành tai cô bỗng chốc n_óп_ℊ ⓡ_@_𝐧, cô mấp máy môi, toan mở miệng...

"Em về phòng trước đi."

Mạc Thiếu Thương lên tiếng trước, giọng điệu nhàn nhạt, như đang nói một chuyện hết sức bình thường.

"Công ty có chút việc, trưa nay anh không dùng bữa ở nhà."

Ôn Ý Nùng ngẩn người.

Cái dáng vẻ này, cái giọng điệu này...

Sao cứ giống như một người chồng đang báo cáo lịch trình với vợ vậy.

Ý nghĩ này vừa xẹt qua trong đầu, hai gò má Ôn Ý Nùng lập tức đỏ bừng như 𝖇ố_𝐜 hỏ_𝒶. Cô vội vàng rũ mắt, cố gắng đè nén nhịp tim đang đập thình thịch, làm bộ tự nhiên, kín đáo hất tay anh ra.

"Em biết rồi ạ." Cô đáp nhỏ, giọng điệu pha chút r⛎·𝖓 𝖗·ẩ·ÿ khó lòng nhận ra, "Anh đi đường cẩn thận."

Cô mở cửa xe, bước xuống.

Đứng trên bậc thềm, dõi theo chiếc Rolls-Royce màu đen từ từ lăn bánh qua cổng sắt hoa văn, biến mất nơi cuối con đường rợp bóng cây.

Gió đêm mơn man, thổi tung những sợi tóc lòa xòa trước trán.

Ôn Ý Nùng đứng thẫn thờ nhìn theo hướng xe khuất dạng, mãi một lúc lâu sau, cô mới đưa tay áp lên đôi gò má vẫn còn ⓝó·𝐧·g 𝐫🔼·𝖓.

Buổi chiều trôi qua trong yên ả.

Ôn Ý Nùng vẫn lên lớp cho Eric như thường lệ, cùng bé tập các bài tập tích hợp giác quan, dạy bé nhận biết các thẻ hình mới. Trạng thái của cậu nhóc hôm nay khá tốt, thỉnh thoảng lại chủ động nhìn cô, lúc cô đọc tên các hình vẽ trên thẻ, bé còn chỉ ngón tay vào hình ô tô và máy bay.

Cô tươi cười khen ngợi Eric, trong lòng khấp khởi mừng rỡ trước sự tiến bộ của bé con.

Thế nhưng, cũng có những lúc lơ đãng, cô lại nhớ đến hai chữ "hẹn hò bí mật" mà Mạc Thiếu Thương đã nói, nhớ lại giọng điệu ái muội, trầm thấp và cả hơi thở của anh phả vào tai cô lúc ấy.

Ôn Ý Nùng khẽ ↪️·ắ·п ⓜ·ô·❗.

Tận sâu trong lòng, một thứ cảm xúc thầm kín, vừa vui mừng, vừa mong đợi, lại mang chút tội lỗi như đang làm chuyện mờ ám bắt đầu nhen nhóm.

Hoàng ⓗô*ⓝ buông xuống, ánh tà dương nhuộm cả trang viên trong sắc cam đỏ ấm áp.

Ôn Ý Nùng thu dọn đồ dùng dạy học, giao những thẻ hình cần ôn tập buổi tối cho dì giúp việc, đồng thời dặn dò kỹ lưỡng cách sử dụng. Sau đó, cô trở về phòng, thay một bộ váy sáng màu thoải mái, cầm túi xách chuẩn bị ra ngoài.

Vừa xuống đến tầng trệt, cô đã thấy chú Hành đứng chờ ở cửa.

"Cô Ôn." Chú Hành tươi cười bước tới, "Xe đã chuẩn bị xong, đang chờ cô ngoài cổng ạ."

Ôn Ý Nùng hơi ngớ người, theo bản năng từ chối: "Chú Hành, không cần phiền phức thế đâu ạ, cháu tự gọi xe cũng được..."

"Là tiên sinh dặn dò đấy ạ." Chú Hành ngắt lời cô, giọng điệu ôn tồn nhưng không cho phép chối từ, "Tiên sinh bảo nhà cô Ôn ở xa, tối muộn gọi xe không an toàn. Xin cô đừng làm khó tôi."

Ôn Ý Nùng mấp máy môi, cuối cùng cũng nuốt những lời từ chối vào trong.

Cô thầm nhủ trong bụng: Mình và Mạc Thiếu Thương cũng đã là người yêu của nhau rồi, đi xe bạn trai cử đưa đón chắc cũng chẳng bị tính là lợi dụng đâu nhỉ?

Nghĩ vậy, mang tai cô lại thêm phần nóng hổi.

Cô nói lời cảm ơn, bước ra ngoài, lên chiếc Bentley màu đen.

Chiếc xe rẽ làn hòa vào ánh hoàng ♓.ô.n., lướt qua những con phố sầm uất, cuối cùng quẹo vào một con hẻm quen thuộc.

Xuống xe, bước vào khu chung cư, những bước chân của Ôn Ý Nùng trở nên nhẹ bẫng. Vừa đặt chân lên cầu thang quen thuộc nhà mình, một mùi hương ngào ngạt đã sực vào mũi.

Mùi thơm mát của cây hoắc hương quyện cùng vị ngọt lịm của thịt cá, luồn lách vào từng tế bào khứu giác.

Bị mùi hương đánh thức cơn thèm ăn, Ôn Ý Nùng bất giác nhoẻn miệng cười, rảo bước nhanh về phía cửa nhà.

Vừa rút chìa khóa định mở cửa, bỗng "cạch" một tiếng, cánh cửa đã được kéo mạnh từ bên trong.

"Thấy chưa, tôi bảo là con Nùng về mà! Nghe tiếng bước chân là tôi nhận ra ngay."

Giọng ông Ôn Chấn Hoa sang sảng từ cửa truyền vào bếp cho bà Thẩm Ngọc Lan nghe, rồi ông quay ra nhìn cô con gái yêu quý, đôi mắt ánh lên niềm vui 𝖘ư_ớп_𝐠 dạt dào, cẩn thận quan sát cô từ đầu đến chân.

"Ừ, may quá, không gầy đi chút nào." Nhìn con gái một lượt, ông gật gù hài lòng, "Có vẻ nhà chủ ăn uống cũng khá khẩm."

Ôn Ý Nùng nở nụ cười rạng rỡ, theo bố bước vào nhà.

Từ trong bếp vọng ra tiếng lạch cạch của đũa muỗng, tiếng bà Thẩm Ngọc Lan lanh lảnh đáp lời: "Người ta giờ ở khu biệt thự phía Nam, nhà giàu nứt đố đổ vách, ngày nào cũng sơn hào hải vị, ăn ngon mặc 𝐬●ướ𝐧●𝖌 đến nỗi quên cả lối về, gầy sao nổi?"

Ôn Ý Nùng và bố nhìn nhau, không kìm được bật cười khúc khích.

Cô nhanh nhảu chạy vào bếp, từ phía sau ôm chầm lấy vai mẹ, tì cằm lên vai bà nũng nịu: "Mẹ ơi, con bận thật mà, đâu phải con cố ý không về nhà đâu."

Bà Thẩm Ngọc Lan tay vẫn cầm vá xào, bị con gái ôm bất ngờ, mặt tuy cố làm ra vẻ nghiêm nghị nhưng khóe miệng đã không giấu nổi nụ cười, miệng vẫn cứ càu nhàu: "Bận bận bận. Tưởng mỗi giáo viên các cô là bận à, người ta làm bác sĩ chẳng nhẽ rảnh rỗi? Thế mà bác sĩ Bùi còn dễ mời hơn con đấy."

Nghe câu này, Ôn Ý Nùng sững người.

Bác sĩ Bùi?

Tự dưng lại nhắc đến bác sĩ Bùi là sao?

Cô còn đang ngơ ngác chưa kịp hỏi rõ ngọn ngành thì bà Thẩm Ngọc Lan đã gạt tay cô ra, nhanh tay múc cá trong chảo ra đĩa rồi dúi vào tay cô: "Bưng ra ngoài, chuẩn bị ăn cơm."

"Dạ." Ôn Ý Nùng đành gật đầu, nén lại sự nghi hoặc trong lòng, bưng đĩa cá đi ra.

Trên bàn ăn đã bày sẵn mấy món: tai heo trộn sa tế, rau xanh xào tỏi, hải sâm om, bao tử heo xào ớt, gỏi miến tẩm gia vị, cùng một âu canh thịt viên dưa chua nóng hổi bốc khói nghi ngút. Bữa cơm cực kỳ thịnh soạn.

Ôn Ý Nùng lướt mắt qua mấy món ăn gia đình ngon mắt, định bụng cầm đũa gắp lén một miếng thì chợt nhận ra điều bất thường. Trên bàn có tới một, hai, ba, bốn... tận bốn bộ bát đũa.

Ôn Ý Nùng: "?"

Đang ngơ ngác thì chuông cửa bỗng reo vang.

"Ra ngay ra ngay!"

Bà Thẩm Ngọc Lan ló đầu ra từ trong bếp, mặt tươi như hoa, nháy mắt liên tục với chồng: "Mau ra mở cửa đi ông!"

Ông Ôn Chấn Hoa vội lau tay vào tạp dề, đi ra phía cửa.

Ôn Ý Nùng nhìn theo, trong lòng vẫn ngập tràn dấu hỏi chấm, quay sang hỏi mẹ: "Mẹ ơi, nhà mình có khách ạ?"

"Chút nữa con sẽ biết ngay." Bà Thẩm Ngọc Lan đáp lại, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ và đầy ẩn ý.

Ông Ôn Chấn Hoa mở cửa.

Ôn Ý Nùng ngước nhìn ra, đập vào mắt là dáng vẻ thanh lịch, ngũ quan khôi ngô của một người đàn ông. Anh ta diện bộ đồ thể thao màu xám nhạt, toát lên vẻ dịu dàng, nho nhã.

Đó chính là Bùi Tây Châu.

"Bác sĩ Bùi đến rồi à! Mau vào nhà, mau vào nhà đi." Lúc này, bà Thẩm Ngọc Lan đã rửa tay xong chạy ra đón, niềm nở như người thân lâu ngày gặp lại, tíu tít hỏi han: "Đi đường có kẹt xe không? Đói chưa? Nào nào nào, vào nhà ngồi."

"Cháu chào cô ạ." Bùi Tây Châu lễ phép đáp lời. Vừa nói, anh ta vừa đưa mấy hộp quà to đùng về phía trước, mỉm cười nói tiếp: "Đây là chút quà cháu chuẩn bị cho cô chú, toàn là đồ tẩm bổ sức khỏe, mong cô chú đừng chê ạ."

"Ấy ↪️.𝐡ế.𝖙, cháu khách sáo quá! Đến chơi là quý rồi, còn bày vẽ quà cáp làm gì, phiền cháu quá." Bà Thẩm Ngọc Lan cười tươi rói, nhận lấy mấy hộp quà dúi vào tay chồng, rồi nhiệt tình mời Bùi Tây Châu vào nhà.

Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, Ôn Ý Nùng ngẩn tò te, mất một lúc mới định thần lại được.

Cô nhìn mẹ mình, rồi lại nhìn vị khách Bùi Tây Châu mới tới, đảo mắt qua bốn bộ bát đũa trên bàn, và cuối cùng... cô nhớ lại những lần mẹ liên tục giục cô kết bạn WeChat với Bùi Tây Châu, rồi còn khuyến khích cô "kết giao bạn bè" với anh ta...

Tất cả các chi tiết xâu chuỗi lại trong khoảnh khắc này.

Tình hình gì thế này?

Không lẽ mẹ cô ưng ý vị bác sĩ trẻ tuổi tài cao, điển trai này, định mai mối cho cô nên mới cố tình mời anh ta đến nhà ăn cơm?

Nghĩ đến khả năng này, Ôn Ý Nùng dở khóc dở cười.

Cô đưa tay day day trán, thấy bất lực vô cùng.

"Mẹ..." Ôn Ý Nùng hạ giọng, định nói gì đó.

Nhưng bà Thẩm Ngọc Lan lại làm như không nghe thấy, đã vội vàng kéo Bùi Tây Châu ngồi xuống bàn ăn, đon đả gắp thức ăn cho anh ta: "Bác sĩ Bùi, cháu nếm thử món này đi, tai heo trộn do chính tay bố Nùng Nùng làm đấy, ngon lắm."

Bùi Tây Châu nhẹ nhàng đáp lời, nhưng ánh mắt lại có vẻ như vô tình lướt qua khuôn mặt Ôn Ý Nùng.

Chẳng rõ là vô tình hay cố ý.

Chạm phải ánh mắt này, Ôn Ý Nùng im lặng một chút, đành gượng cười một cái: "Chào bác sĩ Bùi."

"Chào cô giáo Ôn." Bùi Tây Châu mỉm cười đáp lại, nụ cười vẫn thanh tao, lịch thiệp như mọi khi.

Ôn Ý Nùng cầm đũa lên, do dự chừng hai giây, cuối cùng vẫn không kìm được, xích lại gần bố thì thầm: "Bố ơi, sao bác sĩ Bùi lại đến nhà mình thế ạ?"

"Là ý của mẹ con." Ông Ôn Chấn Hoa hạ giọng trả lời: "Bà ấy bảo đợt trước ông ngoại nằm viện, bác sĩ Bùi đã chăm sóc ông rất chu đáo. Phải mời người ta bữa cơm đàng hoàng để cảm ơn."

"Thế thì cũng phải nói trước với con một tiếng chứ." Ôn Ý Nùng có chút phụng phịu: "Đường đột thế này, làm con chẳng biết gì sất, cứ như người trên trời rớt xuống vậy."

"Nói trước với con hay không thì có khác gì đâu? Có bắt con đi chợ hay nấu nướng gì đâu." Ông Ôn Chấn Hoa cười xòa, xua tay tỉnh bơ: "Ăn đi ăn đi, mẹ con tự biết tính toán, con không cần phải lo."

Ôn Ý Nùng: "..."

Cô ✞_0_á_t 〽️_ồ 𝐡_ô_𝖎 hột, lẳng lặng gắp cọng rau xanh bỏ vào miệng, không buồn nói thêm câu nào nữa.

Bữa cơm diễn ra trong không khí rộn rã và đầm ấm.

Mẹ cô là trung tâm của bữa tiệc, cái miệng hầu như chẳng lúc nào ngơi nghỉ, chuyện trò từ công việc đến gia đình của Bùi Tây Châu, từ những tin tức trong ngành y cho đến các phương pháp giữ gìn sức khỏe đang thịnh hành dạo gần đây. Bố cô ngồi cạnh phụ họa, thỉnh thoảng nêm thêm vài câu, không khí quả thực rất chan hòa.

Ôn Ý Nùng lẳng lặng và cơm, thi thoảng bị mẹ réo tên thì mới ậm ừ đáp lại vài tiếng. Cô cảm nhận được ánh mắt của Bùi Tây Châu thi thoảng lại hướng về phía mình, nhưng anh ta có tính cách ôn hòa, ánh nhìn cũng không hề mang tính tấn công, chẳng những không khiến người ta cảm thấy khó chịu mà ngược lại còn truyền đạt một sự thiện ý rất vừa phải.

Ăn xong, bố cô lãnh trọn trách nhiệm rửa bát.

Mẹ cô kéo hai người trẻ ra sofa ngồi, lại cười nói rôm rả một hồi lâu, mới chịu luyến tiếc tiễn hai người ra cửa.

Đèn cầu thang vàng vọt mờ ảo.

Bùi Tây Châu đi bên cạnh Ôn Ý Nùng, bước chân thong thả.

Ôn Ý Nùng lẳng lặng bước đi, suy đi tính lại, lựa lời hồi lâu, rốt cuộc cũng lên tiếng, rụt rè nói: "Bác sĩ Bùi."

"Hửm?"

"Tính mẹ tôi vốn sởi lởi, ăn to nói lớn, đôi khi lời ăn tiếng nói không được cẩn thận cho lắm. Nếu có chỗ nào mạo phạm, hoặc làm anh không vui, xin anh đừng để bụng nhé." Ôn Ý Nùng chân thành nói, giọng điệu xen lẫn sự áy náy: "Bà ấy không có ý xấu đâu."

Bùi Tây Châu cười xòa: "Cô Thẩm nhiệt tình hiếu khách, tính cách như vậy trong xã hội bây giờ thật hiếm có, đáng quý lắm." Nói đến đây, anh ta dừng một chút, quay sang nhìn cô, nói tiếp: "Nhìn là biết, không khí gia đình của cô giáo Ôn rất tuyệt vời."

Nghe câu nói này, bắt gặp ánh mắt trong trẻo ôn hòa của Bùi Tây Châu, nghĩ đến điều gì đó, tim Ôn Ý Nùng chợt thắt lại.

Đúng vậy.

Bố mẹ anh ta mất sớm, từ nhỏ anh ta đã sống nhờ ở nhà họ Mạc, một gia đình không chung dòng Ⓜ️á●𝖚.

Niềm vui của người cha, tiếng cằn nhằn của người mẹ, những điều bình dị nhất trong cuộc sống của người bình thường, đối với Bùi Tây Châu lại là những thứ quá đỗi xa xôi.

Nghĩ đến đây, trong lòng Ôn Ý Nùng bỗng dâng lên một niềm cảm thương sâu sắc, cô không nói thêm gì nữa.

Xuống lầu, cơn gió đêm thổi qua, cuốn tung mấy chiếc lá rụng dưới đất lên không trung.

"Cô giáo Ôn." Bùi Tây Châu bỗng lên tiếng.

Ôn Ý Nùng đang chìm trong suy nghĩ riêng chợt bừng tỉnh, quay đầu nhìn anh ta.

"Để tôi đưa cô về nhé." Bùi Tây Châu nói, "Trời tối rồi, cô về một mình không an toàn đâu."

Ôn Ý Nùng lắc đầu, cười đáp: "Không cần đâu. Cảm ơn ý tốt của anh, Mạc tiên sinh đã sắp xếp xe cho tôi rồi."

"..." Bùi Tây Châu nghe vậy, bước chân khẽ khựng lại.

Một chốc sau, anh ta quay sang nhìn cô, ánh mắt mang theo vẻ thăm dò khó mà nhận ra, rồi chợt nói: "Cô giáo Ôn dạo này sống ở trang viên nhà họ Mạc, có vẻ như đã quen với cuộc sống ở đó rồi nhỉ."

"Ừm... cũng tàm tạm." Ôn Ý Nùng cong khóe môi, "Lúc đầu đúng là có chút không quen, nhưng giờ thấy mọi thứ đều ổn cả."

"Tôi cũng từng sống ở trang viên đó rất nhiều năm." Giọng điệu của Bùi Tây Châu vẫn bình thản, "Tôi luôn cảm thấy, trang viên nhà họ Mạc che giấu rất nhiều bí mật. Không biết cô giáo Ôn có chung cảm giác với tôi không?"

Ôn Ý Nùng nghe xong, không suy nghĩ sâu xa, chỉ đáp: "Có lẽ vậy. Một gia tộc lớn như vậy, lịch sử gia tộc lại dài đằng đẵng, có bí mật cũng là chuyện bình thường."

"Đúng vậy, một gia tộc lớn có bí mật quả thực chẳng có gì lạ." Nói rồi, Bùi Tây Châu dừng lại một chút, ánh mắt nhìn cô bỗng trở nên u ám và lạnh lẽo hơn, anh ta nói tiếp: "Nhưng nếu những bí mật đó liên quan đến mạng người thì sao?"

Ôn Ý Nùng sững người, không nghe rõ lắm, liền hỏi lại: "Liên quan đến cái gì cơ?"

Bùi Tây Châu nhìn cô, nở một nụ cười cực nhạt. Nụ cười này vẫn giữ nét nho nhã quen thuộc, nhưng không hiểu sao, dưới ánh đèn vàng vọt, lại mang theo một ý vị sâu xa khó tả.

"Cô giáo Ôn, " Anh ta nói, giọng điệu nhẹ nhàng như đang trò chuyện phiếm, "Tôi thấy được, cô là một người rất ngây thơ. Cô và cô chú có một gia đình êm ấm, hạnh phúc viên mãn, có lẽ cô chưa từng biết, mặt tối của thế giới này trông như thế nào."

Ôn Ý Nùng thực sự càng nghe càng hồ đồ, bật cười khó hiểu: "Bác sĩ Bùi, những lời anh nói là có ý gì? Tôi thật sự không hiểu."

"Không có gì. Tôi chỉ muốn nhắc nhở cô, con gái ra ngoài phải biết tự bảo vệ mình, cẩn tắc vô ưu." Gương mặt Bùi Tây Châu đã cởi bỏ đi nét thâm sâu, lại khôi phục vẻ hiền hòa như mọi ngày, "Chắc cô cũng từng nghe câu này rồi, 'Xã hội thượng lưu là chốn ă-𝓃 ✞ⓗị-† ռℊườ-𝐢', làm việc gì cũng nên cẩn thận một chút, cẩn thận chẳng thừa đâu."

"..."

Gió đêm vẫn nhẹ nhàng thổi qua.

Ôn Ý Nùng nhìn Bùi Tây Châu, cố gắng tìm kiếm thêm thông tin từ khuôn mặt thanh tú này. Nhưng Bùi Tây Châu đã quay mặt đi, nhướng mày, nửa đùa nửa thật nói: "Cô giáo Ôn mau về đi. Kẻo người đang đợi cô lại sốt ruột."

"Bác sĩ Bùi..." Ôn Ý Nùng vẫn đang suy nghĩ về những lời anh ta nói lúc nãy, muốn hỏi thêm điều gì đó.

"Đi đường cẩn thận nhé, cô giáo Ôn." Bùi Tây Châu ngắt lời cô, mỉm cười nhẹ, "Bữa tối hôm nay rất vui, hy vọng sẽ có lần sau."

Nói xong, Bùi Tây Châu quay lưng bước đi về phía bãi đỗ xe ngoài trời của khu chung cư. Bóng dáng anh ta nhanh chóng hòa vào màn đêm, không còn thấy tăm hơi đâu nữa.

Ôn Ý Nùng đứng yên tại chỗ, trong lòng cứ cảm thấy có điều gì đó sai sai, nhưng lại không thể nghĩ ra đó là gì...

Cô đành lắc đầu, thu lại những dòng suy nghĩ 𝐦ô𝖓_ⓖ lung, tiến về phía chiếc Bentley màu đen luôn đậu im lìm bên vệ đường.

"Ngại quá, để chú phải đợi lâu..." Ôn Ý Nùng nở nụ cười tươi tắn, vừa lịch sự nói vọng về phía ghế lái vừa mở cửa xe.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ngước mắt lên, nụ cười trên môi Ôn Ý Nùng tắt lịm, cả người cô cứng đờ.

Tài xế chuyên lái xe của trang viên nhà họ Mạc tổng cộng có ba người, ngoài Trần Kính mà Ôn Ý Nùng tiếp xúc khá nhiều ra, còn có hai người đàn ông trung niên lớn tuổi hơn một chút.

Ôn Ý Nùng nhớ rất rõ, lúc cô rời khỏi trang viên vào buổi chiều muộn, người tài xế chú Hành sắp xếp cho cô là chú Dương, cô vẫn thường gọi là "chú Dương".

Thế mà bây giờ, trong khoang lái làm gì còn bóng dáng của chú Dương nữa.

Thay vào đó là một hình bóng nghiêng cao ngạo, đẹp tựa bức tranh, đang đập vào mắt cô.

Người đàn ông diện bộ vest đen tuyền phẳng phiu, tựa lưng lười biếng vào ghế lái, đôi chân dài khẽ mở. Ánh đèn lờ mờ trong xe hắt lên những góc cạnh sắc sảo của khuôn mặt anh, tạo nên một vẻ đẹp cấm dục, vừa thanh thoát lại vừa cao quý như trong những bức họa tôn giáo phương Tây.

Đôi mắt màu lam đen kia đang lặng lẽ nhìn cô, tĩnh mịch không ɢ·ợ·𝖓 💰·óп·🌀, chẳng nói một lời.

"..." Sững sờ mất một giây đồng hồ, Ôn Ý Nùng mới thoát khỏi cảm giác ngỡ ngàng.

"Mạc tiên sinh, anh..." Ôn Ý Nùng tằng hắng, cố gắng tìm lại giọng nói của mình, cất tiếng đầy nghi hoặc: "Sao anh lại ở đây? Chú Dương đâu rồi ạ?"

Mạc Thiếu Thương nhìn cô, đáp ráo hoảnh: "Về rồi."

Ôn Ý Nùng mấp máy môi, toan hỏi thêm điều gì đó thì anh lại tiếp tục: "Lên xe."

Nhìn người đàn ông cao ngạo, quý phái trong khoang lái, Ôn Ý Nùng khẽ đưa tay lên trán. Im lặng hai giây, cô thở dài một tiếng, đành chấp nhận: "Vâng ạ." Dứt lời, cô đóng cửa xe phía sau, vòng ra cửa trước, đứng đó chờ đợi.

Thôi được rồi.

Chú Dương về rồi, trọng trách cầm lái hiển nhiên thuộc về cô.

Chẳng lẽ lại bắt ông chủ làm tài xế cho mình?

Cô lấy bằng lái cũng được mấy năm, thỉnh thoảng cũng tự lái xe đi làm, nhưng không biết nội thất của con xe sang xịn xò này có khác nhiều so với xe thường không? Nếu lỡ tay thao tác sai, bị cười chê là chuyện nhỏ, đe dọa đến tính mạng của cô và vị sếp lớn này mới là chuyện lớn...

Ôn Ý Nùng có phần căng thẳng nghĩ ngợi.

Ngay lúc đó, giọng nói từ khoang lái lại vang lên, điềm tĩnh: "Em ngồi ghế phụ."

Nghe vậy, Ôn Ý Nùng ngước nhìn Mạc Thiếu Thương, buột miệng hỏi: "Thế ai lái xe?"

Mạc Thiếu Thương: "Anh."

"..." Ôn Ý Nùng trố mắt, gương mặt trắng trẻo hiện rõ vẻ kinh ngạc, tưởng mình nghe lầm.

Tuy nhiên, cô không chìm đắm trong cảm xúc đó quá lâu. Rất nhanh, cô ngậm miệng lại, bước sang phía ghế phụ, mở cửa và ngồi vào.

Vừa định cài dây an toàn thì một bóng đen từ bên cạnh chồm tới.

Mùi hương lạnh lẽo của rừng thông mùa đông, cùng với hơi ấm thoang thoảng từ cơ thể người đàn ông xộc vào mọi giác quan của Ôn Ý Nùng. Nó nhẹ nhàng, không tiếng động nhưng lại hiện hữu khắp nơi, bao bọc lấy cô.

Trong một khoảnh khắc, tim Ôn Ý Nùng thắt lại, cảm giác như rơi vào trạng thái không trọng lượng.

Nghe một tiếng "tạch" khẽ vang lên, Mạc Thiếu Thương đã gài xong dây an toàn bên phía ghế phụ.

Ánh mắt của họ giao nhau trong không gian chật hẹp.

Đêm tối mịt mù, ánh trăng mờ nhạt, đôi mắt lam đen của anh càng thêm sâu thẳm. Ánh nhìn xuyên thấu vào tận tâm can cô, khiến lòng cô khẽ rung lên.

Nhưng chỉ vài giây sau, anh đã thu người lại.

Quanh quẩn nơi chóp mũi cô vẫn còn phảng phất hơi thở của anh, nhè nhẹ, mát lạnh, hư ảo khó nắm bắt.

Hàng mi Ôn Ý Nùng khẽ chớp.

Cứ tưởng sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng Mạc Thiếu Thương chỉ cài dây an toàn giúp cô, rồi nhanh chóng chấm dứt mọi diễn biến có thể xảy ra tiếp theo.

Chiếc Bentley màu đen êm ái khởi động, hòa vào dòng xe cộ, rời khỏi khu phố.

Xe lướt đi trong đêm, ánh đèn đường vụt qua vun vút.

Ôn Ý Nùng ngồi ở ghế phụ, rũ mắt, cúi đầu, ôm chặt chiếc túi xách trong lòng. Mười ngón tay thon thả vô thức 💲-ⓘế-✞ ⓒ-ⓗ-ặ-𝐭 quai túi.

Khẽ liếc mắt sang bên cạnh.

Người đàn ông im lặng lái xe, từ đầu chí cuối không thốt ra một lời. Ánh mắt anh bình tĩnh, khuôn mặt thản nhiên, chẳng thể đoán được anh đang nghĩ gì.

Chưa nhìn được mấy giây, Ôn Ý Nùng vội vàng thu ánh mắt lại. Cô khẽ 𝐜*ắ*ⓝ 𝖒ô*1.

Ban nãy lúc Bùi Tây Châu đưa cô xuống lầu, ra khỏi khu chung cư, hai người còn sóng vai đi cùng nhau một đoạn đường khá dài.

Không biết Mạc Thiếu Thương có nhìn thấy không.

Không thấy thì đương nhiên là tốt nhất, đỡ mất công cô phải giải thích lằng nhằng.

Nhưng nếu anh đã thấy...

Thì sao chẳng hé nửa lời, chẳng hỏi nửa câu?

Ôn Ý Nùng nghĩ ngợi 𝐦·ô𝐧·🌀 lung, rồi nhanh chóng hít sâu một hơi thở hắt ra, không dám nghĩ tiếp nữa.

Chiếc Bentley màu đen xuyên qua khu trung tâm phồn hoa, hướng thẳng về phía nam.

Ôn Ý Nùng không biết Mạc Thiếu Thương định đưa mình đi đâu, chỉ nhận thấy khung cảnh ngoài cửa sổ dần thay đổi. Trong đêm tối, những tòa nhà cao tầng đột nhiên biến mất, thay vào đó là những hàng cây phong rợp bóng.

Đây là con đường cô chưa từng đặt chân tới, cứ như thể một góc khuất nào đó của thành phố này bị cố tình che giấu.

Xe cứ thế lăn bánh trên đại lộ ngập bóng cây phong. Chẳng biết bao lâu sau, một công trình kiến trúc màu trắng lọt vào tầm mắt Ôn Ý Nùng.

Đó là một căn biệt thự mang phong cách cổ điển châu Âu, cao khoảng năm tầng, vô cùng tráng lệ, trải dài hàng trăm mét. Bề mặt đá xám trắng hắt lên thứ ánh sáng huyền bí dưới ánh trăng. Những hàng cột hành lang, khung cửa sổ vòm cung, cùng những khóm cây xanh được cắt tỉa tỉ mỉ bao quanh tòa nhà, từng chi tiết đều toát lên vẻ tinh xảo tuyệt mỹ, hệt như một cổ vật vô giá được trưng bày trong viện bảo tàng.

Nó tĩnh mịch đứng đó trong đêm, tối tăm, yên ắng, không một ánh đèn. Trông như một con thú khổng lồ đang say giấc, hơi thở khẽ khàng, toát lên vẻ dịu dàng chớp nhoáng tựa hoa quỳnh nở.

Mạc Thiếu Thương đỗ xe lại trước tòa kiến trúc rồi tắt máy.

Xung quanh lập tức chìm vào bóng tối thăm thẳm, chỉ có ánh trăng bàng bạc lặng lẽ tuôn chảy, phác họa hình bóng mờ ảo của căn biệt thự.

Ôn Ý Nùng ngước nhìn công trình kiến trúc cổ kính trước mặt, gần như thẫn thờ, đôi mắt rực lên ánh sáng của sự ngỡ ngàng.

Ngay sau đó, Mạc Thiếu Thương bước xuống xe, vòng sang phía ghế phụ, mở cửa.

Anh đưa tay về phía cô.

Phải mất vài giây, sự chú ý của Ôn Ý Nùng mới quay trở lại từ tòa kiến trúc đồ sộ kia.

Nhịp tim bỗng nhiên đập nhanh hơn, cô khẽ mím môi, hít một hơi thật sâu, như thể đã hạ quyết tâm, cô nắm lấy bàn tay của người đàn ông. Các khớp xương rõ ràng, hơi lạnh, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ, mang đến một cảm giác an toàn khó tả.

Cứ thế, Ôn Ý Nùng được người đàn ông bên cạnh dắt tay, từng bước từng bước bước lên những bậc thềm đá, tiếng bước chân vang vọng trong đêm khuya thanh vắng.

Cánh cửa rất dày và nặng, dường như được làm từ một loại gỗ sồi quý hiếm, thiết kế mở hai cánh, mỗi cánh cao gấp đôi người thường. Tay nắm cửa bằng đồng đã nhẵn thính và lạnh buốt theo năm tháng.

Mạc Thiếu Thương tiến lại gần cửa, dùng tay chạm nhẹ hai lần vào bảng điều khiển kim loại.

Khóa vân tay báo hiệu mở thành công.

"Cạch!" Ổ khóa 𝓅-𝖍-á-𝐭 𝖗-@ â-ⓜ 𝖙-♓-𝖆-𝖓-𝐡 khô khốc, nặng nề.

Bên trong không gian của tòa nhà tối đen như mực. Bóng tối bao trùm lấy mọi thứ, khiến người ta không thể nhìn thấy gì. Ôn Ý Nùng phải mất gần nửa phút mới quen được với sự tối tăm cùng cực này.

Ánh trăng lạnh lẽo như nước, hắt qua những ô cửa sổ trên cao, khó khăn lắm mới làm không gian bừng sáng đôi chút. Đưa mắt nhìn quanh, cô nhận ra đây là một tiền sảnh khổng lồ, trần nhà cao ít nhất cũng phải mười mấy mét. Thấp thoáng phía xa là một chiếc cầu thang xoắn ốc rộng thênh thang, uốn lượn sâu thẳm, cứ kéo dài tít tắp lên trên, chẳng biết dẫn đến nơi nào.

Thình thịch, thình thịch.

Nhịp tim cô dường như lại đánh liên hồi hơn.

Nỗi sợ hãi vô hình trước những điều chưa biết khiến người ta hoang mang, lại thêm không gian tối tăm và người đàn ông đầy nguy hiểm bên cạnh, Ôn Ý Nùng trong lòng vừa lo âu vừa bất an, chỉ biết nhắm hờ mắt, liên tục hít sâu thở đều, cố gắng giữ bình tĩnh.

Lúc này, năm ngón tay đang giữ chặt lấy cổ tay cô bỗng nhiên nới lỏng.

Ôn Ý Nùng chớp mắt trong màn đêm.

Giây tiếp theo, một tiếng sột soạt nhẹ vang lên bên tai.

Xẹt.

Một ngọn lửa rực sáng bùng lên, trở thành điểm sáng duy nhất giữa không gian mịt mù.

Ôn Ý Nùng theo phản xạ ngoảnh đầu nhìn.

Cách đó vài bước chân, Mạc Thiếu Thương đã bật một chiếc bật lửa từ bao giờ, ánh lửa hắt lên soi rõ góc nghiêng khuôn mặt anh. Đường quai hàm, sống mũi, hàng mi khẽ rủ... tất cả đều được nhuộm một lớp viền ấm áp nhưng đầy mờ ảo trong khoảnh khắc này.

Ngọn lửa nhảy nhót trong đôi mắt màu xanh đen của người đàn ông, gương mặt anh trầm tĩnh, thắp lên ngọn đèn treo tường đầu tiên.

Đế đèn bằng đồng thau, chao đèn bằng kính, ánh lửa xuyên qua lớp kính mờ ảo tỏa sáng xung quanh.

Nhờ những ánh sáng này, Ôn Ý Nùng nhận ra trên tường còn có vài chiếc đèn kiểu cũ như vậy nữa.

Mạc Thiếu Thương thong dong bước đi, chậm rãi, từ tốn. Chiếc đèn thứ hai, thứ ba... lần lượt bừng sáng dưới đầu ngón tay anh.

Giữa những khoảng sáng tối chập chờn, đôi mắt màu xanh đen lúc ẩn lúc hiện, sâu thẳm đến mức khiến người ta phải rùng mình.

Mãi đến lúc này, Ôn Ý Nùng mới không nhịn được mà hắng giọng, dè dặt hỏi: "Đây là... đây là đâu vậy anh?"

Nghe vậy, động tác thắp đèn của Mạc Thiếu Thương hơi khựng lại, quay đầu nhìn cô.

Anh đứng ở ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối, ngọn lửa nhảy múa trước mặt, chia cắt ngũ quan của anh thành vô vàn khoảnh khắc, lúc sáng lúc tối, lúc rực rỡ lúc u ám, đan xen, thay đổi liên tục, hệt như những 𝐥ⓘ.𝐧.ⓗ 𝖍.ồ.𝐧 bị giằng xé đến vỡ vụn.

"Bảo tàng cá nhân của anh." Mạc Thiếu Thương đáp bằng giọng điệu lạnh nhạt, nói xong, anh dập tắt ngọn lửa trên tay.

"Anh..." Ôn Ý Nùng khẽ nuốt nước bọt, giọng nói hơi г*ⓤ*𝓃 𝓇ẩ*𝐲, lại hỏi tiếp, "Tại sao anh lại đưa em đến đây?"

Đây chính là "buổi hẹn hò bí mật" mà anh nhắc đến ư? Cô thật sự không hiểu nổi.

Câu hỏi vừa dứt, Mạc Thiếu Thương không trả lời mà lại bước về phía cô.

Ánh đèn hắt xuống, phủ lên lưng anh một lớp bóng đổ, nhưng khuôn mặt anh lại ngược sáng, tối tăm đến đáng sợ. Anh bước tới từng bước một, ánh lửa bập bùng, đôi mắt sâu thẳm tựa biển băng kia vẫn luôn nhìn chằm chằm, khóa chặt lấy cô.

Ôn Ý Nùng có chút hoảng hốt, lùi lại theo phản xạ, nhưng mới được vài bước, lưng cô bỗng thấy ớn lạnh.

Lưng cô chạm vào tường.

Không còn đường lùi.

Cách đó một gang tấc, người đàn ông dừng bước.

Mạc Thiếu Thương hơi cúi người, ghé sát vào cô gái trước mặt. Đôi môi mỏng trong ánh sáng nhờ nhờ ánh lên sắc màu mờ ám. Anh chầm chậm, khẽ khàng hô●𝓃 lên d** tai đang ⓡ⛎_ⓝ ⓡ_ẩ_🍸 của cô, giọng nói trầm khàn cất lên: "Piccolina, benvenuta nel mio mondo. Sarai la mia gemma rara, custodita per sempre."

Cục cưng nhỏ bé à, chào mừng em đến với thế giới riêng của tôi.

Hãy trở thành vật trưng bày quý giá nhất, độc quyền của riêng tôi.

[Lời tác giả]

Mạc Mạc: Cục cưng ơi, chẳng phải em bảo về nhà ăn cơm với mẹ sao?

Nùng Nùng: QAQ...

Chương (1-102)