Truyện:Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Chương 038

Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ
Trọn bộ 102 chương
Chương 038
0.00
(0 votes)


Chương (1-102)

Mạc Thiếu Thương đăm đắm nhìn cô qua hình ảnh phản chiếu trong gương.

Ánh mắt anh tập trung và sâu thẳm, như thể muốn khắc sâu hình bóng cô vào tận đáy mắt, hòa làm một với anh. Bị ánh nhìn ấy ghim chặt, Ôn Ý Nùng đứng trân trân tại chỗ, trái tim đập thình thịch liên hồi trong lồng 𝓃_ɢự_c. Những ngón tay cô cứ 𝐬_❗_ế_🌴 ↪️♓ặ_𝐭 rồi lại buông lơi, buông lơi rồi lại şℹ️·ế·† ⓒ·♓·ặ·†.

Sau đó, cô thấy anh cúi đầu xuống.

Một nụ h_ô_ռ rơi trên bờ vai trần của cô.

Rất nhẹ nhàng.

Nhẹ tựa cánh cò lướt qua mặt hồ, như bông tuyết đầu mùa vương trên làn da ấm áp, thoảng qua rồi biến mất.

Thế nhưng, cơ thể Ôn Ý Nùng lại như bị ngọn lửa thiêu đốt, khẽ rùng mình một cái.

Cô những tưởng anh chỉ ⓗô*ռ phớt qua như vậy, nhưng không.

Những nụ ⓗô-п liên tiếp dọc theo đường viền vai, chậm rãi và đầy thành kính, tựa như một nghi thức hành hương cổ xưa nào đó. Đôi môi mỏng chạm vào bờ vai tròn trịa, lưu luyến trên xương quai xanh thanh mảnh của cô. Mỗi cái chạm đều thật nhẹ, thật êm, dường như không mang theo d*c v*ng, mà giống một sự trân trọng gần như sùng bái.

Đôi mắt trong veo của Ôn Ý Nùng ngấn nước, khóe mắt ửng đỏ, ánh nhìn trở nên mơ màng, vô hồn.

Chưa từng có cảm giác nào như thế này...

Dường như cô không phải là người bằng xương bằng thịt, mà là một tác phẩm nghệ thuật dễ vỡ, đáng để anh dùng trọn vẹn sự kiên nhẫn và dịu dàng, nâng niu, chiêm ngưỡng hết lần này đến lần khác.

Cảm giác xa lạ nhưng đầy mới mẻ trào dâng trong cơ thể không thể đánh lừa được ai.

Khác với sự chiếm đoạt thô bạo như cuồng phong bão táp đêm qua, lúc này đây, bủa vây lấy Ôn Ý Nùng là một tấm lưới đang từ từ ş1●ế●† c𝖍ặ●𝐭, dịu dàng, dày đặc, khiến người ta không thể chối từ.

Thậm chí cô còn sinh ra ảo giác, ngỡ như mình đang chìm vào một đại dương mênh m_ôn_ɢ, ý thức từng chút một bị rút cạn, sắp sửa chìm sâu vào màu xanh thăm thẳm không lối thoát ấy.

Chẳng mấy chốc, những nụ 𝐡ô*ⓝ của người đàn ông đã trượt xuống 𝐧.ⓖự.c Ôn Ý Nùng.

Đôi môi mỏng dừng lại ngay phía trên vùng da 〽️ề*Ⓜ️ mạ*❗ và nhạy cảm nhất.

Toàn thân Ôn Ý Nùng run lên bần bật, cô có thể cảm nhận rõ ràng nhịp thở và hơi thở thanh mát phả ra từ anh.

Đúng lúc này, một luồng gió đêm lùa vào từ khe cửa sổ nhỏ xíu nào đó, mang theo cái lạnh thấu xương.

Ôn Ý Nùng rùng mình một cái, ánh mắt đang mơ màng bỗng chốc lấy lại tiêu cự, cô sực tỉnh.

"Không..."

Cô hoảng hốt đưa tay lên, cố gắng đẩy anh ra, giọng nói đứt quãng pha lẫn sự r𝐮.𝓃 𝐫.ẩ.🍸: "Mạc tiên sinh, không được đâu..."

Lời còn chưa dứt, vòng eo bỗng bị ş1-ế-𝖙 𝒸-♓-ặ-𝖙.

Cánh tay Mạc Thiếu Thương vòng qua đùi cô, chỉ dùng một chút sức đã nhấc bổng cô lên.

Ôn Ý Nùng thốt lên một tiếng kinh ngạc, giây tiếp theo, lưng cô đã chạm vào mặt kính lạnh lẽo.

Anh đặt cô lên tủ trưng bày đồng hồ.

Dưới lớp kính trong suốt, hàng chục chiếc đồng hồ đeo tay đắt giá đang yên vị. Tiếng bánh răng của bộ máy cơ kêu tích tắc tĩnh lặng, ánh lên sắc bạc lạnh lẽo dưới ánh đèn mờ ảo. Nằm trên đó, Ôn Ý Nùng trông như một món đồ sưu tầm quý giá vừa được cất vào tủ.

Cô tái nhợt mặt mày, mấp máy môi, định nói gì đó.

Nhưng chiếc cằm đã bị hai ngón tay thon dài, mạnh mẽ bóp chặt.

Lực đạo không quá mạnh nhưng lại như gọng kìm, không thể nào thoát ra được.

Ôn Ý Nùng chớp mắt, thậm chí chưa kịp thốt ra âm thanh nào, đôi môi của người đàn ông đã nghiến mạnh xuống.

Không còn là nụ hô.n dịu dàng đầy thành kính như lúc nãy. Nụ 𝒽ô·п này là sự cướp đoạt, là cuộc tấn công, là con thú hoang bị dồn nén bấy lâu nay cuối cùng cũng bứt đứt xích xiềng.

"Ưm..."

Cô kinh ngạc trợn tròn mắt, hai tay chống trước ⓝ●𝖌●ự●🌜 Mạc Thiếu Thương, quay đầu định né tránh. Thế nhưng, một bàn tay to lớn của anh đã giữ chặt lấy gáy cô, cố định cô tại chỗ.

Thấy không thể thoát ra, Ôn Ý Nùng đành cắn chặt răng kháng cự, nhất quyết không chịu hé môi.

Nhận thấy sự chống cự của cô gái trong lòng, Mạc Thiếu Thương hơi lùi lại vài tấc, cúi đầu nhìn cô. Hiểu rõ ý đồ của cô, anh khẽ nhướng mày, khóe 𝖒ô.𝒾 c🅾️.𝖓.ⓖ ⅼ.ê.п một nụ cười lười biếng.

Không nói một lời, tay anh lặng lẽ trượt xuống eo lưng cô.

Qua lớp váy len mỏng manh, những ngón tay thon dài m*n tr*n, tìm chính xác hai hõm eo ⓜ_ề_Ⓜ️ ⓜ_ạ_ⓘ của cô gái, rồi khẽ bóp nhẹ.

Chỉ trong chớp mắt, toàn thân Ôn Ý Nùng nhũn ra.

Vùng eo vốn dĩ là nơi nhạy cảm nhất của cô, giờ đây nằm gọn trong bàn tay người đàn ông, bị những ngón tay có vết chai mỏng của anh nhào nặn một cách vừa phải. Một luồng điện tê dại lập tức xộc thẳng l*n đ*nh đầu, khiến nửa sống lưng cô râm ran.

Cơ thể nhũn ra, tâm trí rối bời, hàm răng cũng vô thức 𝒽.é ⓜ.ở.

Một tiếng nức nở cực khẽ bật ra từ môi Ôn Ý Nùng.

Đầu lưỡi người đàn ông nhân cơ hội đó luồn lách vào trong.

Tấn công ào ạt, càn quét như bão táp.

Ôn Ý Nùng nhíu mày.

Khác hẳn với vẻ ngoài cao quý, lịch thiệp, chiếc lưỡi của Mạc Thiếu Thương lại vô cùng bá đạo và hoang dã. Nó không chỉ tham lam quét qua từng tấc thịt Ⓜ️ề_𝖒 ɱạ_❗ trong khoang miệng cô, mà còn c**n l** đ** l*** cô, ép cô phải đáp trả, không chừa một chút đường lui nào, như thể muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy.

Cô vừa kinh hãi vừa hoảng sợ, cuống cuồng muốn chạy trốn, nhưng lại chẳng có đường lùi.

Phía sau là mặt kính lạnh ngắt, phía trước là khuôn n*🌀ự*𝖈 vạm vỡ, săn chắc của anh.

Điều chí mạng nhất chính là những ngón tay của anh... Những ngón tay thon dài tuyệt đẹp ấy, cứ hư hỏng ấn vào hõm eo cô, thỉnh thoảng lại x** n*n một cái, rút cạn mọi sức lực của cô, khiến cô chỉ còn biết mềm nhũn trong vòng tay anh, mặc cho anh đòi hỏi.

Nụ ♓·ô·𝖓 nghiền ép trên môi ngày càng sâu hơn.

Mỗi một nụ ⓗ.ô.n đều như muốn hút cạn 𝖑_ℹ️𝐧_𝒽 𝐡ồ_ռ ra khỏi thể xác cô.

Ôn Ý Nùng bị ♓ô·𝓃 đến hoa mắt chóng mặt, những tiếng nức nở vỡ vụn nghẹn ngào thốt ra từ cổ họng, nước mắt cũng vô thức ứa ra nơi khóe mi, làm ướt đẫm vùng da thịt đang kề sát của hai người.

Chẳng biết bao lâu trôi qua, lại một cơn gió đêm thổi vào.

Gió thổi lay động tán lá trong vườn, bóng cây khẽ lay đưa bên ngoài ô cửa sổ. Những đám mây bị gió cuốn đi, để lộ vầng trăng khuyết lơ lửng nơi chân trời. Ánh trăng bàng bạc xuyên qua khe hở của chiếc rèm, rọi xuống hàng đồng hồ đang nằm im lìm.

Kim giây tích tắc trôi qua, đều đặn từng vòng một.

Cơn bão tạm thời lắng xuống, Ôn Ý Nùng nằm bất lực trên mặt tủ kính, toàn thân mềm nhũn như vũng nước, chẳng còn chút sức lực nào.

Mạc Thiếu Thương rũ mắt, đăm đắm nhìn cô gái bên dưới mình.

Mái tóc đen nhánh của cô xõa tung rối bời trên mặt tủ tối màu, hai má đỏ bừng như thoa phấn, ánh mắt mờ mịt hơi sương. Vài sợi tóc bết dính mồ hôi và nước mắt dán chặt vào gò má, trông vừa lả lơi 🍳.u🍸.ế.𝐧 𝖗.ũ lại vừa mỏng manh đáng thương đến lạ.

Đôi mắt xanh đen của anh lại càng thêm sâu thẳm.

Anh cứ lẳng lặng nhìn cô như thế.

Như một tín đồ đang chiêm ngưỡng vật ⓗ𝖎ế_ռ t_ế trên bàn thờ thánh, lại giống như một con dã thú đang nhìn chằm chằm vào con mồi mà nó khao khát cả đời.

Lát sau, Mạc Thiếu Thương hơi cúi người, đầu ngón tay dịu dàng v**t v* gò má nó-п-🌀 𝐛-ừ-п-g, ẩm ướt của cô, gạt đi những sợi tóc ướt dính trên mặt.

"Ổn chứ." Anh khẽ hỏi, giọng nói khàn đặc như ma sát qua giấy nhám.

Dòng suy nghĩ ⓜô_п_g lung của Ôn Ý Nùng bị giọng nói ấy kéo giật trở lại.

Hàng mi rậm rạp của cô chớp chớp hai cái, đôi mắt phủ sương mờ dần lấy lại tiêu cự, ngước nhìn khuôn mặt góc cạnh, lạnh lùng trước mặt.

Bốn mắt chạm nhau.

Một giây, hai giây, ba giây.

Bất chợt, cô gái trẻ chớp mắt.

Không hề có dấu hiệu báo trước, vài giọt nước mắt thi nhau lăn dài từ khóe mi đỏ hoe của cô.

Mạc Thiếu Thương bỗng sững người.

Lồng 𝖓𝖌ự●↪️ như bị một v*t c*ng nhọn đ●â●𝐦 mạnh vào.

Cảm giác này vô cùng xa lạ.

Mạc Thiếu Thương từ nhỏ đã là người lạnh lùng, vô cảm. Có người bảo anh là kẻ sinh ra để nắm quyền, cũng có kẻ nói anh là cỗ máy vô tri. Và sự thật đúng là như vậy. Thế giới của anh hệt như một sa mạc hoang vu, gió thổi qua không để lại dấu vết. Lại giống như một vùng biển c𝐡●ế●✝️, ném bao nhiêu đá tảng xuống cũng chẳng mảy may ⓖợ.𝖓 💲.ó𝓃.ⓖ.

Anh chưa từng biết "hoảng loạn" là gì.

Nhưng lúc này, đối mặt với những giọt nước mắt của cô gái này, anh lại lần đầu tiên bối rối.

Động tác của Mạc Thiếu Thương càng thêm nhẹ nhàng, như đang nâng niu một món bảo vật có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào. Anh dịu dàng lau đi giọt nước mắt vương trên khóe mi cô.

"Sao lại khóc rồi." Anh nhíu mày, giọng nói lộ rõ sự lo lắng không thể che giấu, "Môi đau lắm à?"

Ôn Ý Nùng nức nở không ngừng, quay mặt đi tránh cái chạm của anh, lấy hai tay che mặt, khóc càng lúc càng nức nở hơn.

Chẳng nói chẳng rằng.

Mạc Thiếu Thương nhìn bàn tay đang lơ lửng của mình, hàng mày càng nhíu chặt hơn.

Anh chưa từng trải qua cảm giác này bao giờ.

Trái tim như bị ai đó bóp chặt, chỉ cần bóp nhẹ một cái là sẽ rỉ ra thứ chất lỏng chua xót.

Không biết phải làm sao, anh đành gọi tên cô, giọng nói dịu dàng như lớp sương mù bao phủ miền tuyết trắng: "Ôn Ý Nùng."

"Đừng khóc nữa." Anh nói, "Nước mắt của em khiến tôi không biết phải làm sao."

Một lúc lâu sau.

Ôn Ý Nùng cuối cùng cũng nín khóc.

Mí mắt sưng đỏ, chóp mũi cũng ửng đỏ, cô ngước đôi mắt ngấn lệ long lanh nhìn anh, nức nở, gằn từng chữ: "Mạc Thiếu Thương, anh là đồ khốn."

Nghe vậy, Mạc Thiếu Thương im lặng.

Sau đó, anh cúi đầu, nhẹ nhàng 𝒽·ô·п lên giọt nước mắt còn đọng trên khóe mắt cô, "Xin lỗi."

Đôi môi mỏng mát lạnh lướt xuống chóp mũi cô.

"Xin lỗi." Lại trượt xuống gò má ⓝ·ó·𝐧·ℊ ⓑ·ừп·ℊ."Xin lỗi. Xin lỗi..."

Ba chữ ấy cứ lặp đi lặp lại trên môi anh, hệt như một tín đồ đang thành tâm đọc lời cầu nguyện. Mỗi tiếng "xin lỗi" thốt ra đều đi kèm với một nụ 𝐡ô.ռ phớt nhẹ như cánh bướm.

Bị anh 𝒽ô_𝓃 mãi, Ôn Ý Nùng chỉ thấy hai má 𝐧ó𝐧-g 𝐛ừ-ⓝ-𝖌, cả người bứt rứt, tâm trí thì rối bời.

Cô đưa tay đẩy anh ra, lí nhí: "Anh, anh buông tôi ra."

Mạc Thiếu Thương không nhúc nhích. Anh nhắm mắt lại, trán tì lên trán cô, hơi thở thanh mát phả đều đặn lên mặt cô.

Tim Ôn Ý Nùng đập thình thịch, cô có thể cảm nhận rõ ràng lực siết từ những ngón tay anh.

Dường như anh đang cố sức kiềm chế, đè nén.

Một lát sau.

Mạc Thiếu Thương từ từ mở mắt.

Ánh mắt Ôn Ý Nùng chạm phải đôi mắt vốn luôn tĩnh lặng, lạnh lẽo ấy, chợt khựng lại.

Chỉ thấy vùng biển sâu màu xanh đen kia, giờ đây đục ngầu, cuộn trào những đợt sóng ngầm, d*c v*ng chưa tan hết, nồng đậm đến mức tưởng chừng như sắp tràn ra ngoài.

Anh...

Chẳng lẽ anh vẫn còn muốn...

Ôn Ý Nùng nhìn anh đầy cảnh giác, tim đập mỗi lúc một nhanh.

May mắn thay, mọi chuyện không diễn ra theo chiều hướng tồi tệ nhất mà cô lo sợ.

Mạc Thiếu Thương chỉ đưa tay ra, cẩn thận chỉnh lại quần áo xộc xệch cho cô, rồi buông cô ra.

Ôn Ý Nùng lập tức như được đại xá.

Cô gần như là lăn lê bò lết khỏi chiếc tủ kính, giãy giụa thoát khỏi vòng tay anh, sau đó không dám chậm trễ một giây nào, những 𝖓ɢó.𝐧 ⓣ𝖆.ÿ 𝓇.ⓤ.п г.ẩ.🍸 vòng ra sau gáy, tháo chốt chiếc vòng cổ kim cương.

Chốt khóa rất nhỏ, tâm trạng cô lại đang rối bời, phải hì hục hai ba lần mới tháo ra được.

Viên ngọc lạnh lẽo rơi vào lòng bàn tay, Ôn Ý Nùng tọng thẳng nó vào chiếc hộp nhung đang mở hé nắp.

"Trả lại anh." Giọng cô khàn khàn, mặt đỏ bừng bừng. Nói xong, cũng chẳng đợi anh phản hồi, cô xoay người, hốt hoảng bỏ chạy.

"Rầm."

Cánh cửa phòng bị đóng sầm lại.

Tiếng động vang vọng trong không gian yên tĩnh của phòng ngủ, rất lâu mới tan đi.

Mạc Thiếu Thương đứng một mình trước tủ trưng bày đồng hồ, ánh mắt không hề dời đi, đăm đăm nhìn về phía hành lang đã nuốt chửng bóng dáng thanh mảnh ấy.

Một lát sau, anh cũng bước ra khỏi phòng.

Dẫm lên những vệt sáng tối mờ ảo dọc theo hành lang, Mạc Thiếu Thương với khuôn mặt không biểu cảm bước xuống cầu thang, đi thẳng vào hầm rượu dưới tầng hầm.

Phòng tranh.

Đèn bật sáng.

Trong không gian rộng lớn, lạnh lẽo, chỉ có khung tranh trắng toát khổng lồ đang im lìm chờ đợi anh.

Mạc Thiếu Thương tiện tay ↪️ở_𝐢 á_ⓞ khoác, vắt lên lưng ghế tựa bên cạnh. Sau đó cầm lấy bảng pha màu, bóp màu, nhúng cọ. Mọi thao tác đều trôi chảy và điêu luyện.

Xong xuôi mọi việc, anh đứng yên trước khung tranh.

Nguồn cảm hứng ập đến rất bất ngờ. Cuồn cuộn như thủy triều, dội tới như sóng thần, lại giống như một ngọn núi lửa bị kìm nén bao năm cuối cùng cũng tìm được khe nứt để phun trào.

Anh nhắm mắt lại.

Hiện lên trong tâm trí anh, là đôi mắt ngấn lệ của cô giáo trẻ dạy phục hồi chức năng.

Hốc mắt đỏ hoe, hàng mi ướt sũng, con ngươi trong veo lấp lánh. Vô vàn cảm xúc phức tạp đan xen trong đôi mắt ấy: tủi thân, hoảng loạn, xấu hổ, giận dữ, và cả một chút... nũng nịu yếu ớt.

Anh mở mắt ra.

Nét cọ đầu tiên buông xuống.

Đó là một màu đen tuyền đậm đặc.

Là mái tóc dài xõa tung trên mặt kính của cô, dày dặn như rong biển, cuồn cuộn như những con sóng trong đêm tối.

Nét cọ thứ hai là màu trắng loang lổ.

Là khuôn mặt nhạt nhòa đẫm nước mắt của cô, nhỏ nhắn, nhợt nhạt, mỏng manh đến mức dường như không chịu nổi một cú va chạm nhẹ.

Rồi đến những mảng đỏ chói lóa.

Một sắc độ nằm giữa màu chu sa và màu hoa hồng, là đôi môi bị anh 𝒽ô*𝓃 đến sưng tấy, là làn da bị anh v**t v* đến ửng đỏ, là vẻ kiều diễm rực rỡ tỏa ra từ sâu bên trong da thịt khi cô e thẹn xen lẫn rạo rực.

Nét cọ của Mạc Thiếu Thương ngày một nhanh hơn, mạnh mẽ hơn.

Những mảng màu chồng chéo, va đập, hòa quyện vào nhau trên bề mặt toan. Đây không đơn thuần chỉ là kỹ thuật hội họa, mà giống như một sự giải phóng tình cảm, một lời ca tụng cuồng nhiệt.

Lửa thì nóng.

Tuyết thì lạnh.

Còn Ôn Ý Nùng thì sao?

Cô là thế nào?

Cô là cánh hoa rơi trên lưỡi dao sắc bén, là bông tuyết lao vào ngọn lửa rực cháy, là đốm lửa duy nhất còn le lói trong cái thân xác đã nguội lạnh từ lâu của anh.

Mạc Thiếu Thương lại nhớ đến giọt nước mắt của cô đậu trên đầu ngón tay anh.

Ướ-† á-t, trong trẻo, thuần khiết.

Chỉ một giọt nước mắt của cô đã khiến anh mê mẩn đến vậy, vậy còn những chất lỏng khác trên cơ thể cô thì sao?

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, một cảm giác hưng phấn tột độ bủa vây lấy anh, giam cầm anh không lối thoát...

Trên khung vải, một khuôn mặt nhỏ nhắn, kiều diễm dần hiện ra.

Đôi mày hơi nhíu, đôi môi đỏ mọng khẽ ♓.é 𝖒.ở, ánh mắt mơ màng, khóe mắt ửng hồng ư·ớ·✝️ á·t, nhòe nhoẹt nước mắt, biểu cảm mang đậm vẻ mờ ám gợi lên bao liên tưởng.

Vẽ xong, Mạc Thiếu Thương dừng cọ, đăm đắm nhìn cô gái trên tranh.

Gương mặt cô khi đạt c*c kh*** dưới thân anh, hẳn cũng sẽ giống như thế này.

Không, có lẽ sẽ còn lả lơi hơn, d*m đ*ng hơn.

Một luồng nhiệt nóng rực dâng lên từ bụng dưới, thiêu đốt đến mức miệng đắng lưỡi khô. Gương mặt anh vẫn dửng dưng, anh hơi hất cằm, đưa tay nới lỏng chiếc cà vạt.

Muốn chiếm đoạt cô. Muốn độc chiếm cô.

Muốn cắn xé cô từng miếng, từng miếng một.

Ôn Ý Nùng mất ngủ.

Suốt cả đêm, cô trằn trọc thao thức trên giường, hễ nhắm mắt lại là đôi mắt xanh đen của Mạc Thiếu Thương lại hiện lên mồn một.

Trằn trọc cả một đêm, mãi mới qua được đến sáng. Ngay giây phút đầu tiên tia nắng xuyên qua khe rèm rọi vào phòng ngủ, Ôn Ý Nùng đã lết tấm thân mệt mỏi rời khỏi giường.

Đầu óc ong ong, cô mang theo hai quầng thâm đen sì bước vào phòng tắm.

Đánh răng rửa mặt, thay quần áo, ăn sáng, rồi sau đó, chiếc điện thoại đặt trên bàn đột nhiên rung lên bần bật.

Ôn Ý Nùng hồ nghi cầm lên xem, thấy tên người gọi, sự căng thẳng trong lòng mới giãn ra đôi chút.

Cô vuốt màn hình để nghe máy.

"Alo, cô hiệu trưởng ạ." Ôn Ý Nùng mỉm cười nhẹ, cố gắng để giọng điệu nghe thật vui tươi: "Buổi sáng tốt lành!"

"Chào buổi sáng, Ý Nùng." Giọng cô Trương Dao ấm áp vang lên: "Ăn sáng chưa em?"

"Dạ, em vừa ăn xong, chuẩn bị vào dạy cho bé rồi ạ." Ôn Ý Nùng ngừng một chút: "Cô tìm em có việc gì không ạ?"

Giọng cô Trương Dao từ đầu dây bên kia truyền đến: "Cũng không có chuyện gì lớn đâu, cô chỉ muốn hỏi thăm xem công việc dạo này của em có suôn sẻ không thôi. Dù sao thì việc em đến trang viên họ Mạc làm cũng là do cô giới thiệu, xét về công hay tư thì cô cũng có trách nhiệm phải quan tâm đến tình hình công việc của em ở đó chứ."

Nghe những lời này, lòng Ôn Ý Nùng bỗng thấy ấm áp lạ thường.

"Cảm ơn cô đã quan tâm ạ." Cô chân thành đáp: "Bé Eric ngoan lắm, sau một thời gian tập luyện phục hồi, bé đã có những tiến bộ rất đáng kể. Em thấy có động lực lắm ạ."

"Thế à?" Nghe được tin vui này, giọng cô Trương Dao không giấu nổi sự bất ngờ và vui mừng: "Thật là tuyệt vời. Can thiệp có hiệu quả, bé có tiến bộ, chúng ta mới không phụ sự tin tưởng của phụ huynh. Nùng Nùng à, vất vả cho em rồi."

"Đây là bổn phận của em mà, cô khách sáo quá." Ôn Ý Nùng nói rồi chợt nhớ ra điều gì, cô tiếp lời: "À đúng rồi cô ơi, tháng sau em định sắp xếp cho Eric tham gia một vài buổi học kỹ năng xã hội cùng các bạn nhỏ khác. Cô xem có thể tìm giúp em vài bé ở Tinh Kiều có độ tuổi và khả năng tương đương với Eric để xếp thành một lớp không ạ?"

"Chuyện đó đương nhiên là được rồi." Cô Trương Dao nhận lời ngay tắp lự, sau một thoáng ngập ngừng, cô hỏi tiếp: "Nhưng mà, chuyện này em đã bàn bạc với Mạc tiên sinh chưa?"

Nghe nhắc đến ba chữ "Mạc tiên sinh", nụ cười trên môi Ôn Ý Nùng bất giác cứng lại.

Cô im lặng một lúc rồi đáp: "Trước đó em có đề cập qua một lần, nhưng chưa bàn chi tiết ạ."

Cô Trương Dao khuyên nhủ: "Em nên xin ý kiến của Mạc tiên sinh trước đã. Ngài ấy là người giám hộ của bé Eric, mọi kế hoạch can thiệp đều phải được ngài ấy chấp thuận mới được phép tiến hành."

"Vâng, em biết rồi ạ." Ôn Ý Nùng mỉm cười: "Hôm nay em sẽ tìm Mạc tiên sinh để bàn chuyện này."

Cúp máy, cô đứng lặng yên một lát, rồi hít một hơi thật sâu, xoay người đi về phía thang máy.

Vừa vặn đụng ngay chú Hành đi tới.

"Chào buổi sáng chú Hành." Cô tủm tỉm cười chào, sau đó hắng giọng, ngó nghiêng xung quanh rồi vờ như tình cờ hỏi: "Dạ, Mạc tiên sinh có nhà không ạ?"

Chú Hành lắc đầu: "Tiên sinh đi làm rồi. Cô có cần tôi hỏi xem bao giờ ngài ấy về không?"

Ôn Ý Nùng cười khan hai tiếng, vội vã xua tay: "Không cần, không cần đâu ạ. Cũng không phải chuyện gì gấp gáp, cháu đợi ngài ấy về cũng được."

Trọn vẹn một ngày, Ôn Ý Nùng dồn hết tâm huyết vào giáo án can thiệp được thiết kế riêng cho bé Eric.

Từ luyện tập vận động, bắt chước ngôn ngữ cho đến mô phỏng tương tác xã hội.

Cô tập trung toàn bộ sự chú ý vào cậu nhóc trước mặt, không cho phép bản thân xao nhãng dù chỉ một giây để nghĩ ngợi chuyện khác.

Hôm nay bé Eric có biểu hiện rất tốt.

Đến cuối buổi học, bé thậm chí còn chủ động đưa cho Ôn Ý Nùng một khối xếp hình màu đỏ.

Đây là một trong những món đồ chơi mà bé Eric thích nhất dạo gần đây.

Nhìn khối xếp hình nhỏ bé nằm gọn trong lòng bàn tay, Ôn Ý Nùng xúc động đến mức khóe mắt cay cay.

"Cảm ơn Eric nhé." Cô nhoẻn miệng cười, giọng nói thật khẽ khàng: "Cô thích lắm."

Cậu bé không đáp lời, đôi mắt xanh trong veo có phần đờ đẫn lướt qua mặt cô một thoáng, rồi lại lơ đãng hướng ra ngoài cửa sổ.

Sau bữa tối, Ôn Ý Nùng giao lại bé Eric cho bảo mẫu chăm sóc như thường lệ.

Đứng ở hành lang tầng ba, cô vẫy tay chào bé Eric, dõi theo bóng dáng nhỏ bé của cậu nhóc khuất dần sau cánh cửa phòng trẻ em.

Đến giờ bé đi đánh răng rửa mặt, cũng là lúc một ngày làm việc của Ôn Ý Nùng khép lại.

Cô thở hắt ra một hơi dài, vươn vai, xoay cổ, vận động lại gân cốt đang hơi tê mỏi. Cô định bụng về phòng chơi vài ván game, sau đó tắm rửa rồi đi ngủ.

Thế nhưng ngay lúc này, một tràng tiếng bước chân vang lên từ phía cầu thang.

Không nhanh không chậm, thong dong, nhàn nhã.

... Rất đỗi quen thuộc.

Ôn Ý Nùng khựng lại, theo phản xạ quay đầu nhìn sang.

Quả nhiên.

Mạc Thiếu Thương đang chậm rãi bước lên từ khúc quanh của cầu thang xoắn ốc.

Anh rõ ràng là vừa mới từ công ty về, trên người vẫn khoác bộ vest màu đen tuyền lạnh lùng, cứng cáp quen thuộc. Chất vải phẳng phiu, cao cấp, không một nếp nhăn. Dưới ánh đèn vàng vọt dịu nhẹ của chiếc đèn tường, chiếc cà vạt màu xanh thẫm ánh lên những họa tiết chìm vô cùng tinh tế, hòa quyện hoàn hảo với ánh sáng lạnh lẽo hắt ra từ mặt đồng hồ bạch kim trên cổ tay anh.

Thảm trải sàn 𝖒·ề·ⓜ 𝖒ạ·ⓘ, những bức bích họa tĩnh lặng, ánh đèn hành lang phác họa nên một đường viền vàng mờ ảo quanh dáng hình cao lớn, thẳng tắp ấy.

Khuôn mặt người đàn ông góc cạnh sắc sảo, thần thái cao ngạo lạnh lùng, tựa như vầng trăng khuyết treo lơ lửng giữa đêm đông giá rét.

Ngay giây phút nhìn thấy Mạc Thiếu Thương, chẳng hiểu sao tim Ôn Ý Nùng bỗng lỡ đi mấy nhịp.

Không gian chìm vào tĩnh mịch.

Tĩnh lặng đến mức cô gần như nghe rõ từng nhịp đập thình thịch trong lồng nⓖự.𝐜 mình.

Một lát sau.

Mạc Thiếu Thương nhìn cô, cất lời: "Chú Hành bảo, ban ngày em có tìm tôi."

Ôn Ý Nùng bừng tỉnh, đầu ngón tay vô thức cọ cọ lên d** tai đang 𝐧ó.ⓝ.🌀 𝐛.ừ.ⓝ.g, cố gắng nở một nụ cười thật tự nhiên.

"Vâng ạ." Cô gật đầu với anh, cố gắng dùng giọng điệu tự nhiên và bình thản nhất có thể, xác nhận lại lời của chú Hành: "Tôi có chút chuyện muốn bàn bạc với anh."

Mạc Thiếu Thương đăm đắm nhìn cô, ánh mắt phẳng lặng, thâm thúy tựa mặt hồ giữa đêm đông.

"Cô Ôn muốn bàn bạc ở đâu?"

Ôn Ý Nùng sững sờ, nhất thời chưa kịp hiểu ý anh: "Dạ?"

"Phòng ngủ của tôi, phòng làm việc, hoặc là phòng tranh dưới hầm rượu." Đôi môi mỏng của Mạc Thiếu Thương khẽ hé, giọng điệu đáp lời bình thản như không có chuyện gì xảy ra: "Em có thể tùy ý chọn."

Chương (1-102)