| ← Ch.025 | Ch.027 → |
Nhìn dòng tin nhắn WeChat trên màn hình điện thoại, tim Ôn Ý Nùng đập lỡ mấy nhịp.
Ngập ngừng một lát, cô phồng má, bấm tắt màn hình.
Chẳng biết phải trả lời sao, thế thì không thèm trả lời nữa.
Mất lịch sự thì mất lịch sự vậy.
Kẻ cưỡng ♓*ô*ⓝ người khác còn mất lịch sự hơn.
Ôn Ý Nùng bực tức nghĩ bụng, rồi tắt đèn đi ngủ.
Ôn Ý Nùng vốn tưởng rằng ngủ thiếp đi thì tâm trí sẽ được bình yên đôi chút. Thế nhưng, hơi ấm từ nụ 𝖍·ô·𝐧 ấy cứ như chiếc mỏ hàn nóng đỏ, in sâu vào tận cùng tri giác.
Đốt cháy khiến cô trằn trọc cả đêm.
Cô thấy mình hệt như chiếc thuyền nhỏ trơ trọi, bị sóng gió vùi dập suốt một đêm dài.
Khi bình minh gõ cửa, cô đã rã rời kiệt sức.
Cơn mưa rào trút nước đêm qua đã gột rửa đất trời, bầu trời trong xanh như ngọc, quang đãng không gợn chút mây. Ánh nắng ban mai rót xuống, thế giới cỏ cây của trang viên họ Mạc như được dát một lớp viền vàng, những giọt nước đọng trên cành lá phản chiếu ánh sáng lấp lánh trong veo.
Thấy thời tiết bên ngoài tươi đẹp, sự bồn chồn trong lòng Ôn Ý Nùng cũng vơi đi ít nhiều.
Cô hít sâu một hơi, xoay cổ giãn gân cốt rồi kéo mở cửa phòng.
Thật tình cờ, vừa hay dì Trương đang đi tới.
Dì ôm xấp quần áo được gấp gọn gàng, cười bảo: "Cô Ôn, chào buổi sáng. Quần áo của cô đã được giặt và ủi phẳng phiu rồi đây."
"Cháu chào dì Trương ạ. Phiền dì quá." Ôn Ý Nùng hai tay đón lấy quần áo, cười tươi cảm ơn.
Nói đoạn, ánh mắt cô lướt qua dãy hành lang trống trải, làm như vô tình hỏi: "Dạ... Hôm nay... Mạc tiên sinh có ra ngoài không dì?"
Dì Trương chẳng nhận ra vẻ khác lạ của cô, thản nhiên đáp: "Nghe trợ lý Lâm nói hình như sáng nay tiên sinh có hai cuộc họp quan trọng, chắc dùng xong bữa sáng là phải đi ngay."
Nghe vậy, Ôn Ý Nùng thở phào nhẹ nhõm, tảng đá đè nặng trong lòng như được trút bỏ.
Chào dì Trương xong, Ôn Ý Nùng ôm xấp quần áo trở về phòng.
Khóe mắt liếc ngang, thấy chăn trên giường được gấp lại tròn xoe như cái bánh bao nhỏ.
Ôn Ý Nùng nhìn chăn thấy ngứa mắt, dứt khoát đưa tay vò rối tung lên, rồi lại lề mề gấp lại từ đầu.
Gấp xong, cô mang quần áo sạch dì Trương vừa đưa, rề rà treo từng chiếc vào tủ. Treo xong quần áo, cô lại lấy khăn ướt từ phòng tắm ra, chậm rãi lau chùi bàn ghế...
Chờ đến lúc làm mọi việc có thể để câu giờ xong xuôi, Ôn Ý Nùng mới mở cửa, chậm chạp bước ra ngoài. Vừa đi xuống cầu thang xoắn ốc, cô vừa nhẩm tính trong đầu: Mình cố tình kéo dài thời gian lâu như vậy, nói gì thì nói Mạc Thiếu Thương chắc chắn đã rời đi rồi nhỉ?
Thế nhưng đời không như là mơ.
Khoảnh khắc bước vào phòng ăn rộng lớn ngập tràn ánh sáng, ánh mắt cô ngay lập tức bị bóng dáng ở vị trí chủ tọa bắt lấy.
Dưới ánh nắng ban mai lờ mờ, người đàn ông diện vest phẳng phiu, gọng kính vàng lóe lên tia sáng lạnh lẽo, hệt như một loài thú săn mồi đang nằm chờ trực.
Bước chân Ôn Ý Nùng khựng lại.
Chỉ một cái liếc mắt, những nụ 𝒽ô-n dồn dập 𝐧ó.𝐧.𝐠 𝒷.ỏ.п.🌀, mang theo ý vị trừng phạt và chiếm hữu trong phòng vẽ như được phá vỡ phong ấn. Vô số hình ảnh mờ ám đáng xấu hổ đua nhau trào dâng từ tận sâu trong tâm trí, rõ nét đến mức khiến người ta phải rùng mình.
Hai má Ôn Ý Nùng không giữ được mà ⓝ●ó●ⓝ●🌀 𝐛●ừ𝖓●g lên. Cô chỉ thấy lúng túng, bất an và bối rối vô cùng.
Nhưng hết cách rồi.
Người đã đến đây, không thể nào quay đầu đi lên lại được.
Hết cách, Ôn Ý Nùng đành cắn răng làm liều, giả vờ như không có chuyện gì bước tới bàn ăn, ngồi xuống.
Nhân viên mặc đồng phục bước ra từ phòng chuẩn bị, dọn lên những món ăn nóng hổi vừa mới ra lò.
Cả phòng ăn yên tĩnh đến lạ thường.
Ôn Ý Nùng vốn là người hiểu lễ nghĩa phép tắc, bình thường bất kể gặp mặt vị ông chủ này ở hoàn cảnh nào, cô đều sẽ chủ động lên tiếng chào hỏi.
Nhưng hôm nay, sau sự cố "xúc phạm" tối qua, mang theo chút tâm tư hờn dỗi và trả đũa, cô cố tình không chào Mạc Thiếu Thương mà cúi gằm mặt, cầm một lát bánh mì nướng lên cắn từng miếng nhỏ.
Một tia nhìn từ đầu đến cuối vẫn luôn ghim chặt trên người cô.
Mạc Thiếu Thương quan sát Ôn Ý Nùng, nhận ra sự im lặng và xa cách cố ý của cô giáo trẻ, hàng chân mày khẽ nhếch lên một chút khó lòng nhận ra. Giống như mặt hồ đóng băng xuất hiện vết nứt, một tia thích thú cực nhạt lan tỏa từ tận sâu trong đáy mắt anh.
Cô gái này trước đây khi đối mặt với anh, lúc nào cũng cẩn trọng lời nói hành động, chu toàn lễ nghĩa.
Thế này là đang làm mình làm mẩy với anh sao?
Carino (Đáng yêu thật).
Cô không thèm để ý anh, thì tất nhiên anh đành phải mở lời trước vậy.
Mạc Thiếu Thương nhàn nhạt lên tiếng: "Chào buổi sáng, cô Ôn."
Nghe vậy, động tác lấy ly sữa của Ôn Ý Nùng chững lại một giây, sau đó cô hắng giọng không mấy tự nhiên. Chẳng thèm ngẩng đầu lên, cô rũ mắt đáp khẽ: "... Chào buổi sáng."
"Đêm qua em ngủ ngon chứ?" Anh vờ như đang hỏi han bình thường, giọng điệu điềm tĩnh.
"... Cũng tạm ạ." Cô trả lời qua quýt, chỉ mong chủ đề này kết thúc cho nhanh.
Mạc Thiếu Thương nhìn cô gái phương Đông trước mặt, ánh mắt lướt qua đôi mày lá liễu, đôi mắt trong veo lấp lánh, rồi dừng lại trên vệt quầng thâm nhàn nhạt dưới khóe mắt cô, anh hờ hững buông lời: "Nhưng trông tinh thần em có vẻ không tốt lắm."
Nghe thấy câu này, hai má Ôn Ý Nùng nóng rực, cô vô thức c●ắ●𝖓 пⓗ●ẹ môi dưới.
Người đàn ông này đã khôi phục lại cái dáng vẻ cao quý, thanh lịch và khắc kỷ như thường ngày. Bộ vest may thủ công cao cấp phẳng phiu, chỉn chu từng chi tiết, thẳng tắp và lạnh lùng. Chiếc kính gọng vàng ngự trên sống mũi, đôi mắt sau lớp kính là vùng biển sâu không một ɢ·ợ·𝖓 ş·ó𝓃·𝖌, bình tĩnh và thong dong.
Thái độ thờ ơ này của anh gần như khiến Ôn Ý Nùng hoài nghi, kẻ cướp đoạt thô bạo nhốt cô vào lòng, ⓗ*ô*ⓝ sâu đến mức khiến cô suýt nghẹt thở trong phòng vẽ tối qua, chỉ là ảo giác do cô quá mệt mỏi mà sinh ra.
May mà sáng nay cô đã soi gương.
Nhìn thấy phần môi dưới bên trong bị cắn rách, vẫn còn đang sưng tấy.
Vết cắn nhỏ bé là lời nhắc nhở về sự điên cuồng đêm qua, đồng thời cũng ghi lại bằng chứng phạm tội của anh. Nếu không, cô thực sự sẽ nghĩ rằng tất cả những chuyện tối qua chỉ là một giấc mơ hoang đường.
Nghĩ đến đây, Ôn Ý Nùng không khỏi sinh ra vài phần khâm phục tự tận đáy lòng đối với vị ông chủ này.
Mặt dày thật đấy...
Bị vạch trần thẳng thừng, Ôn Ý Nùng hết cách, đành im lặng một lát rồi tiện miệng bịa chuyện: "Tối qua trong phòng tôi có muỗi, ồn lắm, cứ bay vo ve mãi nên tôi mới ngủ không ngon giấc."
Lời vừa dứt, Mạc Thiếu Thương chưa kịp nói gì thì chú Hành đứng chầu chực bên cạnh đã lên tiếng trước. Chú Hành hơi nhíu mày, lầm bầm đầy hoài nghi: "Phòng cô Ôn có muỗi sao? Vô lý nhỉ. Trong trang viên trồng rất nhiều hoa phong lữ, tinh dầu thơm cô dùng hàng ngày trong phòng ngủ cũng được pha thêm tinh dầu oải hương và sả. Những loại cây cỏ này đều là giống mới được lai tạo đặc biệt, công dụng đuổi muỗi rất tốt mà."
Ôn Ý Nùng nghe xong lập tức thấy sượng trân. Cô vội bưng ly sữa lên uống một ngụm để che giấu hai má đang nóng rực bối rối, sau đó ấp úng nói: "Vậy... vậy chắc là cháu nghe nhầm rồi. Không phải muỗi, có khi là con bọ gì đó bay vào."
Thế nhưng chú Hành là người vô cùng trách nhiệm, hiển nhiên đã ghim chuyện này vào trong lòng. Chú mỉm cười nói: "Cô Ôn cứ yên tâm, tôi sẽ dẫn người đi kiểm tra xử lý ngay." Nói rồi, chẳng đợi Ôn Ý Nùng kịp trả lời, chú Hành quay ngoắt người, tác phong nhanh nhẹn gọi hai người giúp việc cùng đi lên lầu bắt bọ.
"Chú Hành không cần đâu, thật sự không cần đâu chú Hành!"
Gọi với theo liền mấy tiếng, chú Hành chỉ đưa lưng về phía cô xua tay, không ngoảnh đầu lại, bóng dáng nhanh chóng khuất sau khúc cua cầu thang.
Ôn Ý Nùng nín lặng.
Trong chớp mắt, phòng ăn rộng lớn chỉ còn lại cô và Mạc Thiếu Thương. Không khí phảng phất như ngưng trệ, dâng lên một sự mờ ám khó tả bằng lời.
Ôn Ý Nùng khẽ mím môi.
Mỗi lần ở riêng với Mạc Thiếu Thương, cô đều cảm thấy mất tự nhiên. Sau những chuyện tối qua, cảm giác này lại càng thêm mãnh liệt.
Ôn Ý Nùng chỉ còn cách cúi đầu, tiếp tục giả vờ bình tĩnh ăn sáng.
Nhưng dù không nhìn, cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt đang rơi trên người mình, tập trung, пó_ⓝ_g 𝒷_ỏ_п_ℊ, mang theo sức mạnh nhìn thấu mọi thứ. Giống như một mạng nhện vô hình nhưng vô cùng dai dẳng, hàng ngàn vạn sợi tơ giăng kín lấy cô không chừa kẽ hở, quấn chặt lấy hơi thở của cô, làm nhiễu loạn nhịp tim cô.
Tim lại bắt đầu đập liên hồi, Ôn Ý Nùng lén hít một hơi thật sâu, tự ép bản thân bỏ qua ánh mắt đó.
Ngay lúc cô sắp bị sự im lặng bóp nghẹt đến không thở nổi, Mạc Thiếu Thương đột nhiên lên tiếng, giọng điệu vẫn bình thản như thường.
Anh nhàn nhạt hỏi: "Chuyện tôi nói tối qua, cô Ôn đã suy nghĩ thế nào rồi?"
"Xoảng"
Ngón tay Ôn Ý Nùng run lên, chiếc nĩa va vào thành đĩa sứ xương vang lên một tiếng lanh lảnh.
Chẳng có chút điềm báo nào, một luồng nhiệt dữ dội bùng nổ từ lồng 𝐧*ɢ*ự*c, nhanh chóng lan tỏa, thiêu đốt khiến hai má, vành tai, thậm chí cả chiếc cổ trắng ngần của cô đều п.ó.ⓝ.𝖌 🅱️ừп.ℊ.
Cô không biết phải trả lời ra sao, chỉ đành mím chặt môi, lặng thinh.
Thợ săn đẳng cấp nhất luôn là người kiên nhẫn nhất.
Đôi mắt màu lam đen của Mạc Thiếu Thương nhìn thẳng vào cô, dường như không định chừa cho cô không gian để trốn tránh, anh tiếp tục: "Mong cô Ôn hãy hẹn hò với tôi."
Trong lòng Ôn Ý Nùng rối rắm không thôi, hệt như cuộn len bị mèo vờn, lộn xộn đến mức không tìm được đầu mối.
Chuyện này không chỉ quá đường đột, mà còn nằm ngoài hoàn toàn kế hoạch cuộc đời của cô.
Cô hiểu gì về Mạc Thiếu Thương cơ chứ? Ngoài việc biết anh là chú của Eric, biết anh sở hữu khối tài sản, quyền lực và địa vị xã hội mà cô chẳng dám mơ tới, thì những cái khác cô hoàn toàn mù tịt.
Mới qua một đêm, cô thậm chí còn chưa tiêu hóa nổi thông tin này, chẳng lẽ lại hồ đồ đồng ý yêu cầu của anh, yêu đương với anh sao?
Cho dù là vì Eric, cho dù đúng như lời Tô Uyển Hân nói, bề nào cô cũng không chịu thiệt...
Ôn Ý Nùng rũ mắt, hàng mi hắt bóng râm hình dẻ quạt xuống bọng mắt, trong lòng vẫn còn dao động không ngừng. Cô trầm ngâm hồi lâu, mãi cho đến khi cảm thấy ánh mắt của đối phương sắp nhìn thấu tâm can mình, mới tìm lại được giọng nói: "Mạc tiên sinh. Đối với tôi, đây là việc lớn cần phải suy xét cẩn thận. Xin anh... cho tôi thêm chút thời gian."
Nói đến đây, cô ngập ngừng một lát, lại hít sâu một hơi, tự đặt ra thời hạn cho mình: "Thế này đi. Anh cứ để tôi suy nghĩ kỹ càng, khi nào nghĩ thông suốt tôi sẽ trả lời anh."
Nghe vậy, Mạc Thiếu Thương không chớp mắt nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, sau đó mới gật đầu: "Được."
Sau đó, trong phòng ăn chỉ còn lại tiếng bát đũa khẽ chạm vào nhau.
Ôn Ý Nùng cắm cúi ăn trong im lặng, vừa nhai tôm vừa thành tâm cầu nguyện trong lòng: Mạc Thiếu Thương đi mau đi, đi nhanh đi. Nhưng sự thật luôn đi ngược với mong muốn, vị ông chủ của cô dường như chẳng hề vội vã rời đi chút nào.
Thậm chí anh còn ăn thêm một bát cháo so với thường ngày, động tác vẫn vô cùng thong dong, chẳng chút hấp tấp.
Ngay lúc Ôn Ý Nùng không thể ngồi thêm được nữa, định kiếm đại cái cớ chuồn đi, thì người đàn ông ngồi ở vị trí chủ tọa cuối cùng cũng dừng đũa.
Anh lấy khăn ăn nhẹ nhàng lau khóe miệng, rồi đứng dậy, ánh mắt dừng lại trên vành tai đang đỏ bừng của cô gái trẻ. Đuôi mày khẽ nhướng lên, anh không nói một lời nào, quay lưng rời khỏi phòng ăn.
Tiếng bước chân vững chãi dần xa.
Tạ ơn trời đất, cuối cùng cũng đi rồi...
Ôn Ý Nùng thả lỏng người, bờ vai rũ xuống tựa vào lưng ghế, thở hắt ra một hơi dài. Thế nhưng, trạng thái thư giãn này chỉ kéo dài đúng vài giây, cô liền vỗ đét một cái lên trán, bật thẳng lưng dậy.
Tiêu rồi! Quên béng mất việc hỏi anh tại sao Eric lại bài xích màu xanh dương.
Nghĩ đến đây, Ôn Ý Nùng vô cùng ảo não, thầm mắng nhiếc trong bụng: Đều tại tên Mạc Thiếu Thương kia.
Bị anh cuốn lấy ♓-ô-𝐧 hít một trận tơi bời, đến nỗi chính sự cô cũng quên sạch bách...
Hết cách.
Dì Trương bảo hôm nay cả ngày anh sẽ rất bận, bây giờ đuổi theo để hỏi rõ ràng không tiện, cô đành phải chờ cơ hội khác để hỏi anh vậy.
Xốc lại mớ tâm trạng hỗn độn, Ôn Ý Nùng nhanh chóng ăn nốt phần thức ăn trong đĩa, đứng dậy lên lầu, bắt đầu ngày làm việc mới.
Phương pháp trị liệu ngoài trời lần trước mang lại hiệu quả rất tốt, Ôn Ý Nùng dự định sẽ tiếp tục phát huy.
Hôm nay cô cũng sắp xếp cho Eric nửa ngày hoạt động ngoài trời.
Tầm hơn tám giờ sáng, nắng vừa đẹp, gió hiu hiu.
Ôn Ý Nùng cùng chị Đường bảo mẫu đưa Eric khởi hành từ trang viên họ Mạc, một lần nữa hướng đến công viên rừng Thái Công Sơn.
Công viên này có diện tích vô cùng rộng lớn, lần trước cô cùng Mạc Thiếu Thương đưa Eric đến chỉ mới dạo chơi được một khu vực rất nhỏ. Lần này cô định đưa bé vào sâu hơn trong khu rừng ngập tràn oxy trong lành này để khám phá thêm nhiều điều mới mẻ.
Sau trận mưa lớn đêm qua, không khí trong công viên đặc biệt trong veo, hương cỏ cây thoang thoảng làm say đắm lòng người, những chiếc lá xanh mướt, trên cánh hoa còn đọng lại những giọt mưa long lanh lấp lánh.
Ôn Ý Nùng dắt tay bé Eric, men theo con đường mòn nhỏ tản bộ trong rừng.
Eric dường như cũng bị cảnh vật tràn đầy sức sống xung quanh thu hút, bước chân thoăn thoắt, cái đầu nhỏ cứ quay trái quay phải nhìn ngó. Thi thoảng cậu bé lại dừng bước, dùng ngón tay nhỏ nhắn mề-〽️ 〽️ạ-ï chạm vào cành lá ướt sũng và những bông hoa ven đường.
Nhìn phản ứng của cậu nhóc, khóe môi Ôn Ý Nùng cong lên, trong lòng dâng trào cảm giác ấm áp.
Dường như có một sự sắp đặt kỳ diệu nào đó.
Vài phút sau, ba người đi dạo một vòng lớn trong rừng, không ngờ lại quay trở lại khu vui chơi trẻ em.
Ánh nắng vàng ươm xuyên qua từng tán lá rậm rạp, chiếu rọi những đốm sáng nhảy múa trên tấm thảm xốp đủ màu. Tiếng cười đùa của lũ trẻ vang vọng khắp núi rừng, đâu đâu cũng tràn ngập sinh khí.
Phía hồ cát toàn là trẻ con, những bàn chân trần in dấu trên cát, từng khuôn mặt ngây thơ ngập tràn ánh nắng rực rỡ như những bông hoa hướng dương.
Ôn Ý Nùng dắt Eric tới cạnh hồ cát, trải một tấm thảm dã ngoại sạch sẽ rồi cho bé ngồi xuống.
Tay nhóc tì cầm chiếc ô tô đồ chơi, theo thói quen lấy tay xoay xoay bánh xe. Tiếng cười nói rộn rã náo nhiệt xung quanh như bị ngăn cách bởi một lớp màng vô hình, chẳng thể chạm tới thế giới của cậu bé.
Ôn Ý Nùng ngồi sát bên, vừa quan sát vừa cười tủm tỉm chủ động tương tác với bé.
"Xe buýt trường học." Ánh mắt cô dịu dàng, miệng giả làm tiếng động cơ nổ máy, "Brum brum... xe buýt!"
Những từ tượng thanh đầy thú vị đã thu hút sự chú ý của Eric, bé cũng bắt chước theo cô tự 𝖕h_á_t r_@ â_ⓜ ⓣ𝐡🅰️n_𝐡: "Brum..."
Ngay lúc này, khóe mắt Ôn Ý Nùng vô tình lướt qua một bóng dáng nhỏ xíu mặc chiếc váy bồng xòe màu trắng.
Đó là một bé gái khoảng chừng ba, bốn tuổi, làn da trắng bóc, hai má phúng phính ửng hồng khỏe khoắn, đôi mắt to tròn đen láy như hai quả nho đen ngâm trong nước, lấp lánh ánh sáng thuần khiết. Cô bé tết hai ⓑí.m tóc vểnh lên, vừa chạy vừa nhảy chân sáo khiến hai ⓑ_í_m tóc cũng rung rinh theo. Lưng đeo chiếc ba lô hình thỏ con, nhìn thoáng qua hệt như búp bê bước ra từ trong tranh vẽ.
Đáng yêu đến mức làm trái tim người ta phải tan chảy.
Cô bé dường như bị thu hút bởi Eric. Bé dừng chân trước tấm thảm dã ngoại, nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ, chằm chằm nhìn Eric không chớp mắt, đôi mắt to tròn chứa chan sự thân thiện và tò mò.
Để ý thấy viên kẹo bông gòn nhỏ bé này đột nhiên xuất hiện, nụ cười trên mặt Ôn Ý Nùng càng rạng rỡ hơn, cô nhẹ nhàng nói: "Sao thế cục cưng. Con muốn chơi cùng tụi cô đúng không?"
Nghe vậy, mắt viên kẹo bông gòn nhỏ càng thêm sáng ngời, cất giọng non nớt: "Con chơi chung được không ạ?"
"Đương nhiên là được rồi." Ôn Ý Nùng cười tươi roi rói. Cô ngừng một nhịp, nhìn cô bé từ trên xuống dưới rồi hỏi tiếp: "Con tên là gì nhỉ?"
Viên kẹo bông gòn nhỏ đáp: "Con tên là Na Na."
"Na Na à." Ôn Ý Nùng dịu dàng đáp lời, sau đó quay sang nhìn Eric, dùng giọng nhỏ nhẹ để dỗ dành: "Eric à, lại đây, con chào Na Na đi nào."
Eric chẳng có phản ứng gì nhiều, dường như hoàn toàn không hay biết xung quanh mình vừa xuất hiện thêm một "vị khách không mời". Cậu bé vẫn cúi đầu, miệt mài xoay bánh xe, tiếp tục chìm đắm trong thế giới nhỏ bé của riêng mình.
Thấy vậy, Na Na bấu bấu vào viền ren váy, thắc mắc nhìn Ôn Ý Nùng: "Anh trai không thèm để ý đến con."
"Anh trai hơi ngại một chút." Ôn Ý Nùng mỉm cười an ủi Na Na, đồng thời nhẹ nhàng nâng bàn tay nhỏ xíu của Eric lên vẫy vẫy, tiếp tục khích lệ: "Eric, chào em đi nào, giống như cách cô Ôn đã dạy con đó. Hi, hi~"
Ánh mắt Eric vẫn lơ đãng nhìn về phía xa, chẳng thèm để mắt tới Na Na, nhưng tay vẫn vẫy vẫy một cách máy móc, miệng lí nhí: "Hi."
Thấy anh trai đẹp trai chịu nói chuyện với mình, Na Na 𝖘-ướп-ⓖ rơn. Gương mặt nhỏ bé nở nụ cười rực rỡ, cô bé cũng vẫy tay, vô cùng nhiệt tình vồn vã với Eric: "Hi! Em là Na Na, em thích anh lắm, chúng mình làm bạn tốt nhé?"
"Ôi trời đất ơi, cô tổ tông của tôi ơi, con chạy nhanh thế làm gì! Mới quay lưng một cái đã không thấy người đâu, hồn vía bà bay lên mây cả rồi!" Một giọng nói bất chợt cất lên từ phía sau.
Ôn Ý Nùng quay đầu lại, thấy hai ông bà lớn tuổi đang vội vã đi tới từ khu vui chơi vận động. Một người tay xách bình nước trẻ em, người kia cầm ba lô và mũ che nắng, ăn mặc giản dị, hiền lành, trên trán rịn đầy mồ hôi hột vì lo lắng.
"Ông bà nội." Na Na ngọt ngào gọi, giơ ngón tay trỏ bé xíu chỉ về phía Eric: "Nhìn kìa, bạn mới của con!"
Hai ông bà vừa bực vừa buồn cười trước cô cháu gái nghịch ngợm này, bước lại gần ngồi xổm xuống, cố tình làm mặt nghiêm khắc: "Trước khi ra khỏi nhà, mẹ dặn con thế nào hử? Đến công viên không được chạy lung tung, phải đi sát theo ông bà. Vừa nãy con chạy biến đi đâu mất, ông bà cứ tưởng con đi lạc, lo muốn sốt vó luôn."
Bị mắng, Na Na dùng hai tay vo vò mép váy, chớp mắt tỏ vẻ tủi thân: "Con thấy anh trai nên mới chạy qua đây mờ."
Nhìn dáng vẻ đáng thương của cô cháu gái, bà nội mủi lòng, lại dỗ dành nhẹ nhàng: "Được rồi được rồi, bà biết rồi. Sau này không được như thế nữa, nhớ chưa?"
Na Na gật đầu: "Vâng ạ!"
Dạy bảo viên kẹo bông gòn xong, ông lão đứng thẳng người dậy, nở nụ cười áy náy với Ôn Ý Nùng: "Ngại quá cô gái, làm phiền hai người rồi. Đứa cháu gái nhà tôi nghịch ngợm quá..."
"Không sao đâu bác." Ôn Ý Nùng cười đáp: "Bé Na Na đáng yêu lắm ạ."
Xin lỗi xong, ông cụ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Na Na, định dắt cô bé đi.
Ai ngờ cô nhóc bướng bỉnh vô cùng, hất tay bà ra, chạy tót ra nấp sau lưng Ôn Ý Nùng, miệng lẩm bẩm: "Con muốn chơi với anh trai đẹp trai. Con muốn anh trai mắt xanh cơ."
Bà cụ dở khóc dở cười, "Cái con bé này..."
"Không sao đâu bác gái." Ôn Ý Nùng nói: "Cứ để Na Na chơi cùng chúng cháu. Cháu sẽ trông chừng hai bé, không có nguy hiểm gì đâu ạ."
Ông bà nội có chút chần chừ, liếc nhìn Ôn Ý Nùng một lượt, thấy cô gái trẻ này da trắng trẻo sạch sẽ, xinh xắn hiền lành, khí chất dịu dàng, quả thật không giống người xấu, nên sự đề phòng trong lòng cũng vơi bớt phần nào.
Lát sau, ông bà ra ngồi nghỉ ngơi ở ghế đá cách đó một đoạn, từ xa quan sát khu vực thảm dã ngoại.
Ánh mắt Ôn Ý Nùng trở lại với Eric và Na Na, chú ý từng hành động nhỏ của hai đứa trẻ.
Được sự đồng ý của bà, Na Na mừng rỡ ra mặt. Cô bé nghĩ ngợi một hồi, buông chiếc ba lô thỏ con xuống, thò tay vào trong lục lọi, lấy ra một bộ đồ chơi xếp vòng cầu vồng.
Sau đó bé tháo chiếc vòng màu đỏ trên cùng ra, dùng ngón tay đẩy một cái, chiếc vòng màu đỏ lăn lăn trên thảm, chầm chậm trôi về phía Eric.
Rồi dừng lại bên chân cậu bé.
Mắt Eric vẫn đờ đẫn, dường như chẳng hề hay biết đến món đồ chơi mới này.
Na Na không hề nản chí. Bé nghiêng đầu suy nghĩ, rồi lại lấy thêm một chiếc vòng màu vàng, reo lên "Oa" dưới ánh nắng, sau đó tiếp tục nhìn về phía Eric với ánh mắt đầy kỳ vọng: "Anh ơi, nhìn nè! Cái vòng phát sáng luôn!"
Cô bé có giọng nói ngọt ngào lanh lảnh, nụ cười rạng rỡ, cả người hệt như hạt bồ công anh tắm mình trong nắng ấm.
Ôn Ý Nùng xúc động trong lòng, nhận ra đây là cơ hội tuyệt vời để hướng dẫn Eric giao tiếp với bạn đồng trang lứa.
Đang mải suy nghĩ, cô khẽ cúi người, thì thầm vào tai Eric: "Eric ơi nhìn xem, em gái dễ thương ghê chưa. Em tên là Na Na đấy. Em ấy thích con lắm, muốn chia sẻ đồ chơi với con."
Eric vẫn chỉ chăm chăm xoay bánh xe ô tô.
Thấy anh trai đẹp trai vẫn làm ngơ mình, nét hụt hẫng xẹt qua khuôn mặt nhỏ nhắn của Na Na, nhưng chẳng mấy chốc lại bị một ý tưởng mới thay thế. Bé đem hết mấy chiếc vòng xếp ra, xếp thành hàng thẳng tắp, vừa xếp vừa đếm: "Một, hai, ba!"
Khóe miệng Ôn Ý Nùng cong lên thành nụ cười, cô vỗ tay tán thưởng một cách cường điệu để hùa theo cô bé: "Na Na giỏi quá! Anh Eric hơi nhút nhát một tí. Nhưng con thấy không, anh đang nghe con đếm số đấy."
Được cô giáo xinh đẹp khen ngợi, mắt Na Na sáng rực, vui vẻ nói: "Thế để con hát cho anh nghe nhé!"
Nói rồi, chất giọng non nớt của cô bé cất lên những giai điệu bài hát thiếu nhi lệch tông, thỉnh thoảng hai bàn tay lại múa may minh họa, biểu diễn vô cùng say sưa.
Ôn Ý Nùng nhìn sang Eric.
Đôi mắt màu xanh thẳm của cậu bé bị bao phủ bởi lớp sương mù dày đặc, vẻ mặt thẫn thờ, hệt như đang lạc lõng giữa thế giới thực tại.
Ôn Ý Nùng trầm ngâm một lát, rồi cầm tay Eric khẽ chạm vào đống vòng nhựa, dịu dàng nói: "Eric ơi, chúng mình cùng chơi đồ chơi nhé, được không?"
Eric không lên tiếng, cũng chẳng tỏ vẻ cáu kỉnh hay bài xích gì.
Ôn Ý Nùng đưa tay ngoắc ngoắc Na Na, vẻ mặt đầy bí ẩn.
Cô bé tung tăng chạy tới, ghé sát tai vào miệng cô.
Hai người thì thầm to nhỏ bàn bạc gì đó.
Lát sau, Na Na gật đầu cười híp mắt: "Dạ vâng!"
Cô bé quay lại nhặt chiếc vòng màu đỏ dưới đất lên, ném về phía Ôn Ý Nùng, cô nhanh tay chụp lấy rồi lại ném trả cho Na Na. Na Na cười khúc khích như chuông bạc, chạy tung tăng quanh tấm thảm, nhặt chiếc vòng rơi xuống, ánh mắt lém lỉnh chớp chớp rồi đưa vòng cho Eric.
Lần này, ánh mắt Eric hướng về chiếc vòng màu đỏ.
Ôn Ý Nùng quan sát phản ứng của Eric, sau đó cầm lấy tay bé, từ từ xòe ra.
Na Na chớp lấy thời cơ, nhanh tay đặt vòng nhựa vào lòng bàn tay cậu bé.
"Oa! Anh giỏi quá!" Na Na vỗ tay hoan hô: "Anh bắt được rồi kìa!"
Không rõ do giọng nói bên tai quá trong trẻo, hay vì bị sự mát lạnh của chiếc vòng thu hút, Eric ngẩng đầu lên, liếc nhanh Na Na một cái rồi lập tức quay đi chỗ khác.
Cái chạm mắt ấy diễn ra chóng vánh, chưa đầy một giây, nhưng đủ để Ôn Ý Nùng vui mừng khôn xiết.
Tiếp đó, Ôn Ý Nùng cùng hai đứa trẻ đi chơi cầu trượt, cưỡi ngựa gỗ, lại còn dắt nhau ra gốc cây lớn xem kiến chuyển nhà.
Trong suốt quá trình chơi đùa, Eric luôn giữ im lặng, không ồn ào cũng chẳng quấy khóc. Cậu bé đã âm thầm chấp nhận sự hiện diện của Na Na.
Thậm chí có lúc Na Na chạy nhanh quá suýt vấp ngã, Eric còn chủ động nhìn cô bé một cái.
Ôn Ý Nùng vô cùng vui mừng, cảm thấy cõi lòng thật 𝖒·ề·Ⓜ️ 𝐦·ạ·❗ và tràn ngập hy vọng.
Thời gian trôi qua thật nhanh, mặt trời dần lên cao.
Đến giữa trưa, hai ông bà đang ngồi trên ghế đá đứng dậy bước tới, cất tiếng gọi nhẹ nhàng: "Na Na ơi, mình phải về nhà ăn cơm trưa thôi."
Na Na đang say sưa ngắm nhìn đôi mắt xanh biếc của Eric, nghe nói phải về liền xị mặt xuống, bộ dạng không bằng lòng chút nào.
Một chốc sau, cô bé ngước lên nhìn ông bà, rồi lại nhìn Eric đang yên lặng cụp mi, đôi mắt nheo nheo như hạ quyết tâm điều gì đó.
Giây tiếp theo, cô bé bỗng buông món đồ chơi trong tay xuống, vươn cánh tay ngắn củn mũm mĩm hệt như củ sen ra, ôm chầm lấy Eric với tốc độ nhanh như chớp.
Cơ thể nhỏ bé của Eric lộ rõ vẻ cứng đờ.
Ôm xong, Na Na lập tức lùi lại, dùng giọng sữa non nớt trịnh trọng tuyên bố: "Từ nay chúng mình là bạn tốt của nhau nhé!"
Nói xong, cô bé chững lại, ưỡn cái lồng ռ●ɢ●ự●𝐜 nhỏ xíu lên, dõng dạc nói tiếp: "Ai mà bắt nạt Eric, cứ mách Na Na! Na Na sẽ bảo vệ anh Eric!"
Bỏ lại câu nói đó, kẹo bông gòn chẳng thèm chờ phản hồi, quay ngoắt người nhào vào lòng bà nội, rồi ló cái đầu nhỏ nhắn từ trên vai bà ra, vung vẩy tay rối rít vẫy chào Eric và Ôn Ý Nùng: "Tạm biệt anh Eric! Tạm biệt cô Ôn!"
Hai ông bà cũng cười vẫy tay chào tạm biệt, rồi dắt tay cô cháu gái bé bỏng rời đi xa dần.
Ánh nắng vẫn chan hòa, khu vực hồ cát lại chìm vào sự yên bình. Eric ngồi lẻ loi trên tấm thảm, tay mân mê chiếc ô tô đồ chơi, dường như chẳng có điều gì đổi khác, lại dường như có gì đó đang âm thầm đổi thay.
Tâm trạng Ôn Ý Nùng vô cùng sảng khoái.
Cô tin chắc rằng, dẫu bé Eric chưa hiểu "bạn bè" là gì, cũng chẳng rõ "bảo vệ" nghĩa là sao, thế nhưng lòng tốt trong trẻo thẳng thắn của Na Na tựa như tia nắng ấm áp, đã chiếu rọi vào góc khuất nào đó trong thế giới cô độc của Eric.
Nhìn góc nghiêng trầm mặc của cậu nhóc, cô khẽ mỉm cười, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc 𝖒ề_〽️ ɱạ_ⓘ của bé, thì thầm: "Eric à, chúng mình vừa gặp được một thiên thần nhỏ đấy, con có thấy thế không?"
Eric không đáp lời.
Làn gió nhẹ lướt qua núi rừng, bóng cây đung đưa, những vệt sáng nhảy múa, đậu trên những ngón tay đang hơi co lại của cậu bé, ấm áp và rực rỡ.
Chuyến đi công viên này đem lại kết quả ngoài mong đợi.
Eric đã có thêm một cô bạn nhỏ chơi cùng đầy nhiệt tình và tốt bụng, hệt như một thiên thần.
Tự đáy lòng, Ôn Ý Nùng thật sự vui mừng, phấn chấn vì điều đó. Cô tràn trề năng lượng, làm việc hăng say suốt cả ngày.
Buổi học buổi chiều kết thúc trong bầu không khí thoải mái.
Chẳng biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua, mặt trời lặn rồi trăng lên, màn đêm buông xuống, bóng tối hệt như lớp mực đặc quánh, lặng lẽ nuốt trọn những tia ráng chiều cuối cùng, đánh dấu sự kết thúc của một ngày. Thoắt cái đã tới chín giờ tối.
Cả ngày vận động ngoài trời nhiều nên lúc ăn tối Eric cứ ngáp ngắn ngáp dài, buồn ngủ díp mắt. Giờ cậu nhóc vừa tắm rửa đánh răng xong, được Ôn Ý Nùng bế ⓛ·ê·𝓃 ɢ·ⓘ·ườ𝓃·g, chưa đầy mười phút đã nhắm nghiền mắt, thở đều đều, chìm vào giấc ngủ say.
Ôn Ý Nùng cẩn thận đắp lại chăn cho bé, rồi tắt đèn ngủ.
Đang chuẩn bị rời khỏi phòng, ngoài cửa sổ chợt vang lên tiếng động cơ xe quen thuộc, xé toạc màn đêm tĩnh mịch của trang viên.
Là chủ nhân của nơi này đã về.
Bên ngoài ánh đèn mờ ảo, Ôn Ý Nùng đứng trước cửa sổ ngó ra ngoài, một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong tim. Tựa như mầm non vừa nhú lên giữa ngày đầu xuân, nảy sinh niềm vui ⓢ·ướռ·ℊ nhè nhẹ.
Thế nhưng ngay giây sau, cô đã giật nảy mình trước chính thứ cảm xúc ấy của mình.
... Cái gì cơ.
Vui s●ướ●n●𝐠?
Mình đang vui cái khỉ gì không biết?
Chẳng lẽ cả ngày hôm nay, trong thâm tâm mình vẫn luôn chờ đợi Mạc Thiếu Thương về nhà sao?
Ý nghĩ này ập đến bất thình lình và quái gở, 𝐧*ổ ⓣ*𝖚*𝐧*🌀 trong đầu Ôn Ý Nùng như sấm chớp ngang tai.
Cô vội vã lắc đầu, ném phăng mấy suy nghĩ ấy lên tận chín tầng mây, tự nhủ: Chắc chắn là do hôm nay quá mệt nên sinh ra ảo giác rồi.
Trấn tĩnh tinh thần, Ôn Ý Nùng lén hít một hơi thật sâu, tiện tay khép cửa phòng Eric lại, trở về phòng ngủ của mình.
Trên bàn làm việc có thắp một ly nến thơm an thần, mùi hương thoang thoảng dễ chịu.
Ôn Ý Nùng đứng yên một lát, chờ cho tâm trạng hoàn toàn bình lặng lại, liền xắn tay phân loại, sắp xếp gọn gàng giáo án đồ dùng dạy học, cất vào chiếc tủ bên cạnh bàn.
Làm xong tất cả, cô lại lấy ra bộ đồ ngủ sạch sẽ, chuẩn bị vào phòng tắm.
Ai ngờ, tay vừa chạm vào tay nắm cửa phòng tắm thì bên ngoài chợt vang lên tiếng gõ cửa.
"Cốc cốc."
Ôn Ý Nùng khựng lại, trong lòng nảy sinh nghi hoặc. Muộn thế này rồi, là ai nhỉ?
Sau đó cô hơi cao giọng hỏi: "Ai thế ạ?"
Người bên ngoài không đáp lời. Chỉ có sự im lặng tĩnh mịch.
Ôn Ý Nùng đợi thêm một lát, ngoài cửa vẫn bặt vô âm tín. Hết cách, cô đành ra mở cửa.
Hành lang tầng ba chỉ thắp vài ngọn đèn vách, ánh sáng vàng vọt lờ mờ, phác họa ranh giới giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối. Một bóng người đứng lặng lẽ giữa màn sương mờ ấy, dáng người cao ngất như tranh, lạnh lùng u ám, tựa như một thực thể ngưng tụ từ bóng đêm.
Là Mạc Thiếu Thương.
Hơi lạnh của đêm thu hòa quyện với mùi hương gỗ tuyết tùng thanh lãnh trên người anh phả thẳng vào mặt.
Ôn Ý Nùng bất giác nín thở.
Sự tĩnh lặng lan tỏa giữa hai người, không khí dường như cũng trở nên đặc quánh.
Chốc lát, Ôn Ý Nùng đành chịu thua trước. Cô hắng giọng, cố gắng để giọng mình nghe tự nhiên và bình tĩnh nhất có thể, lên tiếng hỏi: "Anh... anh tìm tôi có việc gì không?"
Mạc Thiếu Thương không nói gì, giơ tay đưa cho cô một thứ.
Ôn Ý Nùng cụp mi, đảo mắt nhìn xuống.
Đó là một hộp quà hình chữ nhật. Thân hộp bọc nhung màu xanh đen tuyền, dải ruy băng lụa bạc quấn quanh, thắt thành một chiếc nơ thanh lịch, dưới ánh đèn mờ nhạt hắt ra ánh sáng dìu dịu.
Ôn Ý Nùng cảm thấy khó hiểu, nghiêng đầu hỏi: "Đây là gì vậy?"
Mạc Thiếu Thương đáp: "Lễ phục mới may riêng cho em."
"Lễ phục?" Ôn Ý Nùng càng thêm hoang mang, đôi mắt trong veo mở to thêm vài phần: "Sao tự dưng anh lại tặng lễ phục cho tôi?"
Biểu cảm của cô gái khi nói chuyện toát lên vẻ ngây thơ và ngốc nghếch từ tận đáy lòng. Mạc Thiếu Thương nhìn chằm chằm gương mặt ấy, đôi mắt sau gọng kính vàng dần tối sầm lại.
Lại là ánh mắt này.
Trong trẻo, thuần khiết, tựa như đám mây ɱ·ề·ⓜ m·ạ·ï ngâm mình trong ánh sáng.
Tối qua sau khi hô.𝖓 cô, cô hoảng loạn bỏ chạy, để lại anh một mình trong phòng vẽ.
Xung quanh quá tối, nên Mạc Thiếu Thương đã bật đèn lên.
Ánh sáng chiếu xuống, soi rọi tấm toan trắng muốt trên giá vẽ. Phía sau là mặt biển cuồn cuộn mây đen, chính giữa khung hình, một Mỹ nhân ngư với tấm lưng trần mảnh mai kiều diễm, không mảnh vải che thân, nửa thân mình chìm trong nước biển, ngoái đầu lại mỉm cười, ánh mắt ngây thơ mà đầy cám dỗ.
◗.ụ ◗.ỗ những thủy thủ sa vào vùng biển sâu này.
Ngạt thở, sa ngã, rồi 𝖈*♓*ế*𝐭 chìm.
Trở thành tù nhân vĩnh viễn trung thành của nàng.
Chính là ánh mắt này, đã khiến anh vô số lần tưởn tượng cảm giác được 𝒽ô-𝐧 cô.
Khi biến mộng tưởng thành sự thật, những khát khao d*c v*ng mới lại sinh sôi nảy nở.
Có nên cho cô biết không nhỉ?
Trọn vẹn đêm qua, trong giấc mơ anh đã xé nát quần áo của cô, đè cô xuống, ♓ô*𝓃 cô, và chiếm đoạt cô vô số lần.
"Tối mai có một buổi đấu giá." Mạc Thiếu Thương ánh mắt tĩnh lặng, điềm đạm lên tiếng: "Trân trọng kính mời cô Ôn đi cùng tôi."
[Lời tác giả] Mạc Mạc: Phải tranh phải cướp mới có vợ được [thổi phồng]
| ← Ch. 025 | Ch. 027 → |
