| ← Ch.024 | Ch.026 → |
Mọi chuyện diễn ra hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Ôn Ý Nùng. Toàn thân cô cứng đờ, đầu óc trống rỗng, cả người đứng ↪️♓·ế·ⓣ trân tại chỗ.
Mãi cho đến khi đôi môi 〽️*ề*〽️ 𝐦*ạ*𝒾 bị nuốt trọn, xâm chiếm và m*t mát đến mức một cơn đau nhói truyền đến vỏ não, ánh mắt Ôn Ý Nùng mới bất chợt tụ tiêu, hoàn hồn trở lại.
Không phải ảo giác. Cũng chẳng phải giấc mơ.
Hơi thở thanh mát của người đàn ông phả lên mặt cô, đôi môi anh đang nghiền ép môi cô, còn đầu lưỡi thì đang tiến sâu vào khuôn miệng cô.
Anh đang ♓●ô●𝐧 cô.
Nhận thức này xẹt qua tâm trí khiến Ôn Ý Nùng kinh ngạc trợn tròn hai mắt.
Từ nhỏ Ôn Ý Nùng đã là "con nhà người ta" trong miệng người lớn, học giỏi ngoan ngoãn, hiểu chuyện, mọi kế hoạch cuộc đời đều hoàn toàn tuân theo sự sắp xếp của bố mẹ. Đi học, tốt nghiệp, đi làm, mỗi một bước đi chưa từng xảy ra sai lệch.
Cô chưa từng yêu đương, dĩ nhiên cũng chưa từng có bất kỳ tiếp xúc 𝖙_♓_â_ⓝ ⓜ_ậ_✝️ nào với người khác giới.
Vậy mà giờ phút này, người đàn ông thường ngày luôn cao ngạo xa cách, khó lòng với tới ấy, lại đang ở trong cái đêm mưa gió bão bùng này, dùng cách thức gần như là cướp đoạt để đối xử với cô...
Vô vàn những dòng suy nghĩ hỗn loạn thi nhau ùa về, tựa như sóng to gió lớn đánh thẳng vào tâm trí Ôn Ý Nùng.
Gần như là phản xạ có điều kiện, giây tiếp theo, cô vươn hai tay ra sức đẩy anh ra. Giọng nói bật ra giữa những cái chạm môi mờ nhạt và vụn vỡ, mang theo âm điệu 𝓇ⓤ-ⓝ rẩ-𝐲 không sao kiềm chế nổi: "Mạc... Mạc tiên sinh! Xin anh buông tôi ra, buông ra..."
Cách một lớp vải áo sơ mi, tay cô áp lên lồng 𝖓●𝖌●ự●𝒸 anh. Làn da ấy săn chắc và rắn rỏi, những đường nét cơ bắp 𝐧●h●ấ●p n𝖍●ô như dãy núi, tràn đầy sức mạnh bùng nổ, làm lòng bàn tay cô ⓝó𝓃●🌀 г🅰️●ռ nhưng chẳng thể lay chuyển đối phương mảy may.
Sự chống cự tựa châu chấu đá xe ấy không những không cứu được cô mà ngược lại còn hóa thành đốm lửa rơi vào thùng dầu.
"Xin lỗi..." Mạc Thiếu Thương dán chặt lấy môi cô, cất tiếng. Giọng anh khàn đặc, xen lẫn tiếng th* d*c trầm thấp gần như đau đớn, giống hệt như đang lẩm bẩm một mình: "Xin lỗi."
Ôn Ý Nùng hoàn toàn không hiểu anh đang nói gì, chỉ cảm thấy một nỗi hoảng loạn ngập đầu.
Anh cao lớn đến thế, cái bóng bao trùm xuống từ thân hình vĩ đại ấy tựa như cơn sóng thần ngày tận thế, giam bọc lấy cô gái nhỏ nhắn ở bên trong, đến cả tia sáng le lói cuối cùng trong phòng tranh cũng bị anh nuốt chửng.
Cô bị anh đè ép gắt gao lên tường, khít khao không chừa lại lấy một kẽ hở, cả người bị giam cầm giữa thân hình anh và bức tường lạnh lẽo.
Lồng ngự_↪️ rắn chắc và bờ vai rộng lớn của anh bao phủ lấy cơ thể cô, đôi chân dài mạnh mẽ cũng chặn ngang chân cô, khiến mũi chân cô tưởng chừng như sắp nhấc bổng khỏi mặt đất.
Khoảnh khắc này, Ôn Ý Nùng thậm chí còn sinh ra ảo giác rằng bản thân là một con thú non bị nhốt trong lồng giam, kêu trời không thấu gọi đất chẳng hay, không thể nào thoát nổi, chỉ biết vặn vẹo cơ thể một cách phí công vô ích.
Trong lúc hoảng loạn vùng vẫy, móng tay cô cào cấu lung tung, để lại vài vệt xước trên cánh tay đang 𝐬❗ế_𝖙 ⓒⓗặ_ⓣ lấy mình.
Sắc đỏ tươi in hằn trên nền da trắng lạnh, chói mắt mà lại mị hoặc lạ thường.
Cô gái với thân hình mảnh mai, chút sức lực nhỏ bé đến mức đáng yêu, lực cào hệt như móng vuốt của một chú mèo con, cào nhẹ vào tận sâu trong tim Mạc Thiếu Thương. Anh không hề thấy đau mà chỉ cảm thấy một trận ngứa ngáy.
Ngứa đến thấu xương thấu tủy.
Trong thoáng chốc, môi Mạc Thiếu Thương rời đi một nhịp. Anh rũ mắt, từ trên cao nhìn xuống cô gái trong vòng tay.
Mái tóc xoăn của cô rối bời, lớp trang điểm cũng nhòe đi, hai gò má ửng hồng e thẹn. Đôi mắt long lanh ngấn nước, phủ một tầng sương mờ ảo nhìn anh, đan xen giữa sự hoang mang và tủi hổ. Vẻ đẹp tựa như một giấc mộng kiều diễm.
Yếu ớt đến thế, q*υⓨ*ế*𝖓 r*ũ nhường ấy, và cũng thật đáng thương.
Khiến người ta chỉ muốn 𝐡⛎n●ⓖ 𝒽●ăⓝ●𝖌 vò nát.
Sau đó nhấm nháp từng ngụm, nuốt trọn vào bụng.
Ý nghĩ ấy xẹt qua đầu, ánh mắt Mạc Thiếu Thương chùng xuống. Ngay sau đó, mấy đốt ngón tay siết lại, chỉ bằng một tay anh đã giơ cao cả hai cổ tay cô, ép chặt l*n đ*nh đầu.
Chớp mắt một cái, cơ thể cô bị ép phải rướn cao, nghênh đón anh. Gần như là không chút che giấu, phơi bày trọn vẹn bản thân trong tầm mắt anh, đưa mình vào tầm kiểm soát của anh.
Tư thế này khiến Ôn Ý Nùng càng thêm xấu hổ và tức giận, khuôn mặt đỏ bừng như sắp rỉ 〽️á●υ.
Cô mấp máy môi định nói gì đó.
Nhưng chưa đợi cô kịp 🅿️𝖍á_ⓣ 𝖗_🔼 â_m 🌴_𝖍_a_ⓝ_𝐡, đôi môi của Mạc Thiếu Thương lại một lần nữa phủ xuống, nuốt chửng lấy cô.
Đây không phải là một nụ 𝖍.ô.ⓝ dịu dàng.
Mà giống một cuộc chinh phạt cướp đoạt từ một phía hơn. Lực đạo thô bạo, mạnh mẽ và độc đoán.
Đôi môi nghiền ép, chiếc lưỡi linh hoạt mà mạnh mẽ cạy mở khớp hàm của cô, tiến thẳng vào trong, công thành đoạt đất. Càn quét từng ngóc ngách, điên cuồng hút cạn hơi thở của cô, quấn lấy chiếc lưỡi không chốn dung thân kia, mang đầy sự chiếm hữu đến mức nghẹt thở.
Ôn Ý Nùng chỉ cảm thấy khó thở, không khí trong lồng 𝓃●ℊ●ự●𝒸 dường như đều bị anh vắt kiệt.
"Mạc... ưm..."
Mọi lời kháng cự đều bị chặn lại nơi cổ họng, hóa thành những tiếng nức nở vỡ vụn. Anh giam cầm cô, một tay khóa chặt hai cổ tay cô, cánh tay còn lại ôm ghì lấy vòng e.ο 𝖙.♓ο.n gọn, lực đạo mạnh đến mức như muốn khảm cô vào trong cơ thể mình.
Sự chênh lệch tuyệt đối về thể hình khiến Ôn Ý Nùng không có lấy một chút sức lực phản kháng, chỉ đành bị động chịu đựng.
Bầu trời đêm ngoài cửa sổ mưa tuôn xối xả, và bên trong phòng vẽ cũng đang diễn ra một trận cuồng phong bão táp.
Đi qua sự hoảng loạn tột độ lúc ban đầu, một cảm giác xa lạ bị đánh thức mạnh mẽ ùa đến, sự 𝓇υ-𝓃 𝓇-ẩ-γ ɱấ·т k𝖎·ể·𝐦 ş🔴á·†, cơn choáng váng vì thiếu oxy đan xen lan tràn khắp cơ thể cô.
Mùi tuyết tùng hòa quyện cùng hương rượu vang vốn dĩ thanh tao nhã nhặn, lúc này đây lại mang đầy tính xâm lược, trở nên vô cùng nguy hiểm và mị hoặc.
Ôn Ý Nùng nhũn cả người, đôi chân gần như không đứng vững.
Một lúc lâu sau, không rõ là nhận ra sự kháng cự của cơ thể cô đang yếu dần, hay vì nguyên do nào khác, nụ 𝒽ô·п của Mạc Thiếu Thương rơi trên môi cô cũng dần chuyển từ bạo liệt sang dịu dàng.
Đầu óc Ôn Ý Nùng ong ong, cô chậm chạp chớp mắt.
Cảm nhận được đầu lưỡi của người đàn ông rốt cuộc cũng 𝓇·ú·✞ 𝓇·𝒶 khỏi miệng mình, hàm răng anh khẽ hé, ↪️·ắ·n 𝖓h·ẹ lên môi dưới của cô. Sau đó là một trận 𝒸-ọ ⓧ-á-t m*n tr*n, tới tới lui lui không biết chán, mang theo cảm giác ngứa ngáy khó tả.
Cơ thể Ôn Ý Nùng vốn Ⓜ️.ề.𝖒 𝐦ạ.1 mẫn cảm, sợ nhất là nhột.
Bị anh cắn đến mức tê dại tận tâm can, cô vô thức rụt cổ lại muốn né tránh.
Bắt được động tác nhỏ đáng yêu này, ý cười nơi đáy mắt Mạc Thiếu Thương chợt lóe lên rồi biến mất. Ngay sau đó, đôi môi mỏng lại phủ kín môi cô.
m*t mát trằn trọc sâu hơn.
Toàn thân Ôn Ý Nùng run lên bần bật, vừa hoảng loạn, vừa xấu hổ lại ngượng ngùng, chỉ thấy ⓛ-ı-n-♓ 𝐡-ồ-𝖓 mình như thể sắp bị anh hút đi, ăn tươi nuốt sống vậy.
Xung quanh quá tối, thị giác mất đi khiến các giác quan khác trở nên nhạy bén hơn.
Cô nghe rõ mồn một tiếng nước ái muội lúc môi răng 🍳*𝐮ấ*n 🍳⛎*ý*✞ trong không khí, lẫn tiếng mưa bão át đi tất thảy ngoài cửa sổ; ngửi rõ được hơi thở thanh mát thơm tho trên người anh, tựa như rừng thông trên núi cao sau cơn mưa tuyết; cảm nhận rõ được lớp da ngón tay người đàn ông đang m*n tr*n trên cổ mình, lòng bàn tay và kẽ tay chai sần, mỏng manh mà cứng rắn, chẳng hề 𝐦ề.𝐦 Ⓜ️ạ.❗ chút nào, mài lên da thịt khiến cô vừa ngứa ngáy lại vừa tê dại...
Chẳng biết qua bao lâu, Mạc Thiếu Thương không còn thỏa mãn với sự triền miên của môi lưỡi, bắt đầu men theo đườn●🌀 co●ⓝ●ⓖ tinh xảo của chiếc cằm, trượt dài xuống dưới, để lại từng dấu ấn ư●ớ●✝️ á●t và nóng rực.
Cuối cùng, đôi môi anh hạ cánh trên động mạch chủ đang đập thình thịch ở cổ cô, 🌜_ọ 🔀á_✝️ và l**m m*t đầy ái muội.
Giống như một con dã thú đang đánh dấu chủ quyền với con mồi của mình.
Tứ chi Ôn Ý Nùng bị khóa chặt không thể nhúc nhích mảy may, chỉ thấy cả người như bị lửa thiêu đốt, lớp da dẻ khắp toàn thân khô nóng đến ngứa ngáy.
"Ôn Ý Nùng." Anh vùi đầu vào hõm cổ cô, gọi khẽ tên cô, giọng nói trầm khàn và mơ hồ. Đôi môi nóng hổi áp sát vùng cổ nhạy cảm, từng chữ thốt ra đều mang theo nhiệt độ phỏng rát: "Em biết không."
"Em thật sự rất không ngoan."
"..." Ôn Ý Nùng mấp máy môi định nói gì đó, nhưng lại chẳng thể thốt nên lời.
Cô chưa từng thấy một Mạc Thiếu Thương với dáng vẻ này, điên cuồng, cố chấp, mang theo d*c v*ng chiếm hữu mãnh liệt. Cô cũng chưa từng nghe thấy chất giọng này của anh, căng ngặt, khàn đặc và 𝖌ợ●ℹ️ 🌜●ả●ⓜ đến khó tin.
Hương rượu trong không khí dường như càng lúc càng đậm, cảm giác choáng váng cũng mãnh liệt hơn.
Ôn Ý Nùng thở không thông, đến cả ý thức cũng trở nên mơ hồ.
Cô có cảm giác mình sắp ngất đi đến nơi.
Đúng lúc này, những ngón tay đang giam cầm hai tay cô của người đàn ông cuối cùng cũng chầm chậm nới lỏng.
Ôn Ý Nùng vội vàng thu tay về.
Vô thức muốn bỏ trốn.
Nhưng thân hình cao lớn sừng sững của Mạc Thiếu Thương chặn ngang tầm mắt, tạo thành một bức tường đồng vách sắt, bịt kín mọi lối thoát của cô.
Cô không đi được, chẳng trốn xong, chỉ đành tựa lưng vào tường đứng đực tại chỗ. Gương mặt ngoảnh sang một bên, mi mắt rũ xuống thật thấp, không dám nhìn anh.
Mặt 𝖓ó𝓃*𝐠 г🔼*𝖓, cả cơ thể cũng 𝐧·ó·п·ɢ bừ·𝖓·𝐠.
Những ngón tay vô thức v**t v* cổ tay trái, tim đập thình thịch, lồng 𝓃.gự.🌜 phập phồng dữ dội, cô cố gắng bình ổn lại nhịp thở hỗn loạn không theo một quy luật nào của mình.
Vừa cố lấy lại bình tĩnh, lại vừa không kìm được mà nhớ lại chuyện vừa xảy ra.
Rốt cuộc mọi thứ đã diễn ra như thế nào vậy?
Quá đột ngột, quá hỗn loạn, quả thực chẳng có lấy một điềm báo trước.
Mọi nhận thức đều bị 🦵·ậ·т đ·ổ trong khoảnh khắc này.
Một người đàn ông luôn giữ thái độ điềm tĩnh, thanh lịch và lịch thiệp, thỉnh thoảng sẽ bộc lộ sự dịu dàng hiếm có với Eric, lại chống lấp với hình ảnh một kẻ cướp đoạt cố chấp và thô bạo của vài giây trước, sự phân liệt ấy khiến Ôn Ý Nùng không thể nào suy nghĩ nổi.
Xấu hổ, ảo não, sợ hãi, và cả chút ⓡ.⛎.𝐧 rẩ.🍸 đắm chìm mà bản thân cô không muốn thừa nhận, tất cả chồng chéo đan xen vào nhau, cuồn cuộn ập đến tựa thủy triều.
Rặng hồng trên má Ôn Ý Nùng càng lúc càng đậm, răng khẽ cắn lấy môi dưới.
Phải làm sao đây?
Tiếp theo cô nên làm thế nào?
Từ chức rời đi? Nhưng quá trình can thiệp phục hồi của Eric chỉ vừa mới có chút khởi sắc, thay giáo viên trị liệu vào lúc này đối với cậu bé chỉ có trăm hại mà không có lấy một lợi.
Ở lại đây, tiếp tục sớm tối chung đụng với vị ông chủ trong ngoài bất nhất này sao?
Nhưng chuyện vừa nãy đã xảy ra rồi, cô căn bản không biết phải đối mặt với anh như thế nào nữa...
Ôn Ý Nùng cảm thấy hoang mang và bất lực. Trong lúc suy nghĩ, tay trái lại vô thức v**t v* phần xương cổ tay phải.
Chợt phần cổ tay lạnh buốt, bị năm ngón tay thon dài nắm lấy.
Ôn Ý Nùng hoàn hồn, ngước mắt lên.
Bắt gặp người đàn ông đối diện đang cụp mắt, cẩn thận xem xét cổ tay cô, nét mặt hiện rõ sự tập trung.
"..." Ôn Ý Nùng vừa lúng túng vừa mất tự nhiên, cô mím môi, cố gắng rụt tay lại.
Nào ngờ đối phương 𝖘·ıế·т 𝒸·♓ặ·✝️ năm ngón tay, nhất quyết không buông. Ánh nhìn màu lam đen cũng theo đó hướng lên, nhìn cô chằm chằm. Đôi mắt sâu thẳm, đặc quánh, bướng bỉnh, tận sâu bên trong vẫn còn cuộn trào sắc dục chưa tan và tàn tro của sự điên cuồng.
Chạm phải ánh mắt này, trái tim Ôn Ý Nùng bỗng thắt lại, như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Sự hoang mang rối loạn thôi thúc khiến cô lại vội vã cúi gằm mặt xuống như muốn chạy trốn, từ chối giao tiếp bằng mắt với anh.
Tuy nhiên giây tiếp theo, hai ngón tay thon dài đã nâng cằm cô lên bằng một lực đạo dịu dàng nhưng không thể chối từ.
"Ôn Ý Nùng." Giọng nói trầm thấp đầy từ tính của Mạc Thiếu Thương vang lên nhẹ nhàng, chậm rãi thủ thỉ: "Nhìn tôi."
Tựa như bị bỏ bùa mê, hàng mi Ôn Ý Nùng khẽ rung, xui khiến thế nào lại ngước lên nhìn anh.
Mạc Thiếu Thương rũ mắt ngắm nhìn cô gái trong vòng tay, chỉ một ánh nhìn, tầm mắt đã không thể nào dời đi được nữa.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo trong sáng ấy, lúc này đây lại phủ đầy rặng mây hồng 🍳-⛎-ⓨế-𝓃 r-ũ. Sắc hồng phớt lan từ má tới tận mang tai, rồi kéo dài xuống chiếc cổ thon dài, tựa như món đồ sứ trắng được điểm tô bằng lớp phấn son diễm lệ nhất.
Đôi mắt sáng trong long lanh ngấn sương, đuôi mắt phiếm hồng đầy nét phong tình. Đôi môi vốn 𝐦_ề_m 〽️_ạ_❗ cũng vì bị anh c*n m*t chà đạp mà trở nên sưng tấy, tỏa ra ánh sáng bóng bẩy trong suốt, khẽ 𝖍.é ⓜ.ở th* d*c.
Đặc biệt là vài lọn tóc vương mồ hôi dính sát vào gò má ửng hồng, càng điểm xuyết thêm vài phần vẻ đẹp lộn xộn.
Cả người cô hệt như một nụ hoa bị tưới đẫm trong cơn mưa lớn, vừa trong trẻo ngây thơ lại vừa yêu kiều lả lướt, mỏng manh đến mức chỉ chạm nhẹ là nát.
Mạc Thiếu Thương nhìn cô, ánh mắt thẫm lại, vẩn đục.
Một ý nghĩ mâu thuẫn đến tột cùng bỗng dấy lên từ tận đáy lòng anh.
Cô xinh đẹp đến thế, kiều diễm nhường này, bẩm sinh đã sinh ra để được người ta nâng niu trong lòng bàn tay, che chở và cưng chiều. Thế nhưng cái dáng vẻ tủi hổ đan xen mị hoặc tự nhiên tỏa ra ấy, lại hoàn toàn thổi bùng lên một mặt tăm tối nhất, khuất lấp nhất trong nội tâm anh.
Anh muốn độc chiếm cô.
Thậm chí muốn nuốt chửng cô, để cô từ cốt nhục tới tận 𝖑●ⓘ●n●𝐡 ♓●ồ●ռ đều hòa làm một với anh.
Đáy lòng vừa chuyển dời, cơn nghiện trong Mạc Thiếu Thương đã sục sôi. Anh khom người, vươn tay ôm trọn lấy vòng 𝐞●🅾️ †●♓𝑜●ⓝ ɱề●𝐦 𝐦ạ●❗, bế thốc cô lên.
"..."
Ôn Ý Nùng trợn to mắt, thốt lên đầy kinh hãi: "Anh làm gì vậy?!"
Sắc mặt Mạc Thiếu Thương phẳng lặng, không nói tiếng nào. Anh bế cô sải bước dài, đi thẳng tới chiếc sofa đơn bên cạnh giá vẽ rồi ngồi xuống, đặt cô ngồi gọn trên đùi mình.
Ôn Ý Nùng mấp máy môi toan lên tiếng, đầu ngón tay anh lại siết lấy cằm cô, nhắm mắt và một lần nữa 𝒽_ô_ռ xuống.
Khác hẳn với sự thô bạo 〽️-🅰️-ⓝ 𝐫-ợ vừa rồi, nụ h-ô-𝐧 lần này Mạc Thiếu Thương lại tỏ ra vô cùng kiên nhẫn.
Dịu dàng như gió xuân, mơn man tựa mưa bụi. Đầu lưỡi anh l**m láp bờ môi cô, lướt qua khớp hàm, sau khi vỗ về từng chiếc răng trắng muốt nhỏ xinh mới quấn lấy chiếc lưỡi đang hoang mang luống cuống kia, cuốn vào trong miệng, nâng niu một cách êm ái và tinh tế nhất.
Ôn Ý Nùng vốn dĩ vẫn chưa hoàn hồn, bị anh h*ô*п như vậy quả thực không còn chút sức lực nào để chống đỡ.
Cả người cô càng nhũn ra, ấm ức nức nở thành tiếng.
Vùng vẫy không thoát, trốn chạy không xong, cô đành bất đắc dĩ bám lấy anh. Mười ngón tay trắng ngần thon dài vô thức cuộn lại, vò nát lớp vải sơ mi trước п-gự-c anh thành một mớ nhăn nhúm.
Trận mưa xối xả như muốn phá hủy mọi thứ ngoài cửa sổ cuối cùng cũng lộ ra vẻ mệt mỏi.
Sự ồn ào vơi dần, màn mưa dày đặc trở nên thưa thớt, sấm chớp cũng chìm vào cõi lặng im.
Chỉ còn lại làn mưa bụi lất phất vấn vương trong đêm tối, tựa như những lời nỉ non vỗ về.
Chẳng biết đã bao lâu trôi qua.
Đúng vào khoảnh khắc Ôn Ý Nùng sắp sửa ngất lịm đi vì thiếu dưỡng khí, lưỡi của Mạc Thiếu Thương cuối cùng cũng lưu luyến rời đi. Anh 𝖐.ⓗ.é.𝓅 ♓.ờ mắt, tì trán lên trán cô, đôi môi mỏng khẽ chạm vào môi cô, một cái, rồi lại một cái nữa, dường như vẫn chưa thỏa mãn.
Gương mặt Ôn Ý Nùng đỏ rực như bốc lửa, hơi thở chập chờn. Bình ổn mất một lúc lâu cô mới dần hồi phục, rướn mắt lên, lấy hết can đảm dùng đôi mắt phủ sương mờ trừng trừng nhìn anh.
"Mạc tiên sinh, anh có biết mình đang làm gì không?" Ôn Ý Nùng mở to mắt, hỏi.
Chất giọng cô bẩm sinh đã ngọt ngào êm ái, lúc này đây lại thêm phần khàn khàn ngái ngủ, càng tăng thêm vẻ lả lơi. Chính vì thế, câu chất vấn buột ra khỏi miệng cô cũng giảm đi đáng kể sức sát thương.
Chỉ khiến người ta thấy cô thật ngoan ngoãn.
"Ừm." Đôi mắt Mạc Thiếu Thương vẫn duy trì trạng thái k_h_é_🅿️ ♓_ờ, hai tay 𝖘i_ế_🌴 c_♓ặ_🌴 lấy cô, đáp khẽ: "Biết."
Dứt lời, anh dừng lại một nhịp, đoạn mới nâng mí mắt nhìn cô: "Tôi đang 𝖍.ô.𝓃 em."
Mặt Ôn Ý Nùng càng nóng hơn. Giây tiếp theo, cô dồn sức vào cả hai tay, lại một lần nữa dùng hết sức bình sinh để vùng vẫy.
Lần này, Mạc Thiếu Thương không giam cầm cô nữa.
Anh buông thõng hai tay, cô lập tức như được đại xá, cuống cuồng đứng bật dậy bỏ chạy, cách xa anh đến vài mét mới dám đứng lại.
Ôn Ý Nùng cố gắng hết sức để trấn định tâm trí.
Lúc nãy cả người bị nhốt trong không gian chỉ có sự hiện diện của anh, tinh thần mơ màng hỗn loạn, căn bản chẳng thể nào tư duy. Giờ khắc này rời xa anh, đầu óc cô mới khôi phục lại sự tỉnh táo.
Ôn Ý Nùng thầm nghĩ: Chốn danh lợi và chốn phong nguyệt xưa nay vốn chẳng thể tách rời. Với bối cảnh gia tộc cùng thân phận địa vị của Mạc Thiếu Thương, những chuyện thế này đối với anh ta có lẽ chỉ là cơm bữa.
Nghĩ đến đây, cô không khỏi càng thêm tủi nhục, cô chỉ là một chuyên gia phục hồi chức năng ở ghép được anh mời tới, công việc duy nhất của cô ở đây là giúp Eric luyện tập phục hồi chứng rối loạn phổ tự kỷ.
Nếu trong lòng anh, cô là loại người có thể vì tiền tài danh vọng mà bán rẻ bản thân, vậy thì anh cũng coi thường cô quá rồi.
Ôn Ý Nùng càng nghĩ càng thấy giận, cô mấp máy môi định lên tiếng, không ngờ người đàn ông quyền quý đang ngồi trên sofa lại cất lời trước một bước.
Mạc Thiếu Thương: "Xin lỗi."
"..." Ôn Ý Nùng giật mình ngẩn người. Chẳng ngờ người đàn ông này lại bất ngờ xin lỗi, bao nhiêu bực dọc kìm nén của cô cứ thế nghẹn ứ ở cổ họng, nuốt không trôi mà nhả cũng chẳng được.
"Chuyện tối nay, là tôi đã quá 𝐦·ấ·𝖙 🎋·ℹ️ể·m ⓢ🔴·á·т." Mạc Thiếu Thương điềm tĩnh nói: "Tôi chân thành xin lỗi em."
Ôn Ý Nùng: "..."
Ôn Ý Nùng từ nhỏ đã nổi tiếng là hiền lành ngoan ngoãn. Nếu đổi lại là chuyện khác, vị ông chủ này chịu hạ mình xin lỗi một cách thành khẩn như vậy, chắc chắn cô sẽ chọn cách chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, chẳng truy cứu thêm nữa.
Nhưng...
Anh đã 𝒽ô.𝐧 cô cơ mà.
Lại còn ♓*ô*ⓝ lâu như thế, hung dữ như thế, hết cắn rồi lại gặm, m*t mát triền miên, làm môi cô sưng tấy cả lên!
Chuyện thế này mà cũng dễ dàng tha thứ cho qua, vậy thì nguyên tắc của cô ở đâu, giới hạn của cô ở đâu?
Nghĩ đoạn, Ôn Ý Nùng đỏ bừng mặt, vừa xấu hổ vừa bực bội buột miệng: "Anh xin lỗi thì tôi nhất định phải nhận sao? Nếu như lúc nào xin lỗi cũng có tác dụng, cũng có thể đổi lấy sự tha thứ, vậy thì trên đời này cần cảnh sát làm gì nữa."
Mạc Thiếu Thương: "Tôi không yêu cầu em phải tha thứ cho tôi, chỉ hy vọng em đừng tức giận."
Ôn Ý Nùng cạn lời, lầm bầm: "Làm gì có chuyện dễ thế."
Nghe thấy thế, đôi mắt màu lam đen của Mạc Thiếu Thương hướng thẳng về phía cô, hỏi: "Nói tôi nghe xem, làm thế nào em mới nguôi giận?"
Ôn Ý Nùng nghĩ ngợi một hồi, chính cô cũng chẳng biết câu trả lời. Cô phiền muộn nhíu mày, im bặt.
Anh lẳng lặng một chốc rồi lại cất lời: "Tôi có vài phương án giải quyết, em có thể tham khảo qua."
Ôn Ý Nùng: "Phương án gì?"
"Phương án thứ nhất, tôi giúp em báo cảnh sát."
Mạc Thiếu Thương nhìn cô, thần thái và giọng điệu đều tĩnh lặng như nước: "Sau khi báo cảnh sát, tôi sẽ chỉ định đội ngũ luật sư xuất sắc nhất cho em, thay em đệ đơn kiện lên tòa, cáo buộc tôi tội quấy rối t*nh d*c em. Theo luật pháp liên quan của Trung Quốc, tội quấy rối t*nh d*c có thể bị phạt tù dưới năm năm hoặc giam giữ."
"Em có thể tống tôi vào tù, để tôi phải trả giá cho hành vi sai trái của mình."
"..." Ôn Ý Nùng nghẹn họng.
Thú thực thì, tuy nụ 𝐡ô*n vừa rồi của người đàn ông này rất bất ngờ, nhưng mà việc tống anh vào tù bóc lịch... cũng không đến mức đấy. Hơn nữa, anh hiện tại đang là người giám hộ duy nhất của Eric, nếu anh vào tù, thì nhóc con biết phải làm sao?
Vi Eric, Ôn Ý Nùng cảm thấy mình không thể để cảnh sát bắt Mạc Thiếu Thương đi được.
"Bỏ đi." Cô hắng giọng, quay mặt sang một bên không thèm nhìn anh: "Bắt anh đi tù, Eric sẽ đáng thương lắm."
Thế là Mạc Thiếu Thương trầm ngâm vài giây, đôi môi mỏng lại ♓-é 𝖒-ở lần nữa.
Anh nói một cách nhẹ bẫng: "Còn một phương án nữa."
Ôn Ý Nùng: "Là gì?"
Mạc Thiếu Thương: "Hẹn hò với tôi đi."
"..." Ôn Ý Nùng suýt chút nữa tưởng tai mình có vấn đề, cô vô cùng kinh ngạc: "Cái gì cơ?"
"Mời em hẹn hò với tôi." Mạc Thiếu Thương lặp lại: "Cô Ôn Ý Nùng, tôi hy vọng em sẽ trở thành bạn gái của tôi, cho tôi một cơ hội, để tôi chịu trách nhiệm về sự cố tối nay."
"Đùng" một tiếng, Ôn Ý Nùng chỉ cảm thấy đại não như bị thứ gì đó giáng cho một cú thật mạnh, trống rỗng hoàn toàn.
Hẹn hò?
Chỉ vì ɱ·ấ·т 🎋ıể·𝖒 💲ο·á·† mà ⓗô·n cô, thế nên đề nghị hẹn hò với cô sao? Chuyện này so với "phương án báo cảnh sát" ban nãy còn nực cười hơn.
"Thật không thể hiểu nổi..." Ôn Ý Nùng nói năng lộn xộn, giọng nói vì căng thẳng và sốc mà hơi ⓡц*𝖓 𝖗ẩ*𝓎, vệt hồng trên mặt lại càng thêm kiều diễm: "Mạc tiên sinh, có những chuyện không thể đem ra làm trò đùa được đâu. Việc anh đường đột đưa ra lời đề nghị hay yêu cầu như vậy, liệu có quá vội vàng không..."
"Không hề vội vàng." Mạc Thiếu Thương điềm nhiên ngắt lời cô.
Ôn Ý Nùng chợt ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt va phải đôi ngươi màu lam đen u uất và tĩnh lặng kia. Tim cô nhảy bình bịch, dường như giây tiếp theo sẽ văng ra khỏi lồng 𝐧ɢ_ự_c.
"Đề nghị hẹn hò với em, là quyết định mà tôi đã suy nghĩ rất kỹ." Mạc Thiếu Thương khựng lại đôi chút rồi nói tiếp: "Không chỉ vì bản thân tôi, mà còn vì Eric."
Đôi mắt Ôn Ý Nùng thoáng đọng lại: "Eric?"
"Sau khi Eric được chẩn đoán mắc bệnh, tôi đã tham khảo ý kiến của chuyên gia phát triển trẻ em hàng đầu thế giới, cũng đọc qua rất nhiều báo cáo nghiên cứu. Tất cả các kết quả nghiên cứu đều chỉ ra rõ ràng rằng, đối với trẻ mắc hội chứng rối loạn phổ tự kỷ, một môi trường ổn định có thể dự đoán được và tràn đầy cảm giác an toàn chính là nền tảng của quá trình phục hồi. Điểm này, hẳn em phải nắm rõ."
Giọng điệu của Mạc Thiếu Thương bình tĩnh và đầy kiềm chế, tựa như đang trình bày một kế hoạch kinh doanh đã được chứng minh cẩn mật, mỗi âm tiết đều toát lên sự trịnh trọng và nghiêm túc.
Một lát sau, Ôn Ý Nùng tỏ vẻ ngẫm nghĩ gật đầu: "Đúng, là như vậy."
"Khoảng thời gian này, sự tin tưởng và sợi dây liên kết tình cảm được thiết lập giữa em và Eric đã không thể thay thế được. Bất kỳ sự thay đổi nào về môi trường hay người chăm sóc chính đều có thể gây đả kích cho cậu bé, thậm chí dẫn đến sự thụt lùi trong tiến độ phục hồi." Mạc Thiếu Thương nhìn cô, tiếp lời: "Tôi nghĩ, việc chúng ta trở thành bạn đời, là sự lựa chọn có trách nhiệm và có lợi nhất đối với Eric."
Ôn Ý Nùng đứng ngây ra tại chỗ.
Lý do mà anh đưa ra nghe thật đường hoàng, logic chặt chẽ, dường như chẳng chê vào đâu được.
"Ý của anh đại khái là tôi hiểu rồi..." Giọng cô 𝐫ⓤ●𝓃 𝖗ẩ●𝖞 nhè nhẹ, mọi luồng suy nghĩ đều bị xới tung thành một mớ bòng bong: "Thế nhưng, bây giờ đầu óc tôi đang rất rối bời."
Mạc Thiếu Thương lại nói: "Cô Ôn không cần phải có bất kỳ nỗi lo lắng nào. Nếu em đồng ý hẹn hò với tôi, trong suốt khoảng thời gian đó, ngoài mức lương cơ bản với tư cách là giáo viên trị liệu, mỗi tháng tôi sẽ trả thêm cho em một khoản phí đền bù đầu tư tình cảm. Hơn nữa, giả sử mối ⓠ⛎*a*𝓃 𝐡*ệ này khiến em cảm thấy khó chịu, em có thể đưa ra yêu cầu chấm dứt tại bất cứ thời điểm nào."
Ôn Ý Nùng có chút khó hiểu: "'Phí đền bù đầu tư tình cảm'?" Là cái gì cơ?
"Khoản bồi thường này là để ghi nhận sức lao đ*ng t*nh cảm tăng thêm mà em cần đầu tư trong mối 🍳-υ@-n 𝒽-ệ đặc biệt này." Ánh mắt Mạc Thiếu Thương tĩnh mịch như màn đêm bủa vây, nói tiếp: "Mong cô Ôn có thể cảm nhận được thành ý của tôi."
Đêm hôm ấy, Ôn Ý Nùng trằn trọc không ngủ nổi.
Nằm trên giường nghe tiếng gió rít gào, suy nghĩ tựa con ngựa đứt cương, hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát. Cô cứ miên man nhớ đi nhớ lại nụ ♓ô●п rực lửa cuồng bạo trong phòng vẽ kia, và cả những lời Mạc Thiếu Thương đã nói.
Ôn Ý Nùng trở mình, quay mặt về hướng cửa sổ.
Bên ngoài cửa sổ, gió thổi mây bay, cành cây oằn mình trong gió, tiếng lá rụng xào xạc.
Tối nay ở phòng vẽ, sau khi Mạc Thiếu Thương giải thích xong ý nghĩa cụ thể của cái gọi là "Phí bồi thường đầu tư tình cảm", cô quá đỗi hoang mang, đầu óc như một mớ tơ vò, nhất thời chẳng thể lý giải nổi mớ bòng bong ấy, chỉ kịp để lại một câu: "Những lời anh nói tôi nhớ rồi, hãy cho tôi thời gian suy nghĩ", sau đó ngoảnh mặt bước đi, bỏ trốn trong sự bối rối hoảng loạn...
Ôn Ý Nùng cau mày, kéo chăn trùm kín mít lên đầu.
Ông chủ của cô đã hứa với cô, trong suốt quá trình hẹn hò, cô ngoài nhận mức lương bình thường ra thì còn được hưởng thêm một khoản thu nhập mang tên "Phí bồi thường đầu tư tình cảm".
Nghe qua thì có vẻ kiểu gì cũng không thiệt.
Nhưng mà, sao cô cứ thấy sai sai ở đâu đó...
Vài phút sau, cô buồn bực vò rối tóc, cuối cùng vớt lấy chiếc điện thoại nằm lăn lóc bên gối, bật màn hình sáng lên.
Mở WeChat, tìm tới avatar của Tô Uyển Hân rồi ấn vào.
Ôn Ý Nùng: [Chị em ơi, giang hồ cứu cấp!]
Nhỏ bạn thân cú đêm trả lời ngay tắp lự: [Sao thế???]
Ôn Ý Nùng nghiêm túc suy nghĩ, cân nhắc từ ngữ cẩn thận rồi gõ phím: [Hỏi cậu một câu nhé, nếu như có một người đàn ông đột nhiên bảo muốn hẹn hò với cậu, thì cậu sẽ tính sao?]
Tô Uyển Hân: [? Lại có người tỏ tình với cậu à? Khai mau, tên nào. ]
Ôn Ý Nùng: [... = =]
Ôn Ý Nùng: [Cậu cứ trả lời câu hỏi của tớ trước đã!!]
Tô Uyển Hân: [Câu hỏi của cậu chẳng đầu chẳng đuôi gì sất. ]
Tô Uyển Hân: [Cụ thể tính sao thì đương nhiên phải tùy vào tình hình rồi. ]
Tô Uyển Hân: [Tớ hỏi cậu, ngoại hình gã đó trông như thế nào?]
Ôn Ý Nùng do dự khoảng nửa giây, rồi thật thà trả lời: [Rất đẹp trai. ]
Tô Uyển Hân: [Có tiền không?]
Ôn Ý Nùng: [Cực kỳ nhiều tiền. ]
Tô Uyển Hân: [Vóc dáng ngon nghẻ chứ?]
Ôn Ý Nùng chớp mắt, hồi tưởng lại cơ bụng sáu múi cùng đường nhân ngư săn chắc hoang dã của Mạc Thiếu Thương, hai má nóng rần rần, gõ chữ: [Rất ngon. ]
Tô Uyển Hân: [Câu hỏi cuối cùng đây, cậu có thích anh ta không?]
"..." Nhìn tin nhắn mới từ bạn thân gửi tới, ánh mắt Ôn Ý Nùng dao động kịch liệt.
Hồi lâu sau, Ôn Ý Nùng mới đáp trả đối phương: [Tớ không biết. ]
Tô Uyển Hân: [?]
Tô Uyển Hân: [Không biết á? Nghĩa là cũng có tình cảm chứ gì?]
Tô Uyển Hân: [Vậy thì cậu còn lăn tăn cái khỉ mốc gì nữa, hoàn toàn OK mờ!]
Ôn Ý Nùng mân mê d** tai, suy tư một đỗi rồi đáp lại: [Cơ mà tớ với anh ta, hai bên chẳng hiểu chút gì về nhau cả. Đã thế gia cảnh xuất thân lại quá mức chênh lệch. Tự dưng chớp nhoáng xáp lại yêu đương, liệu có nảy sinh vấn đề gì không?]
Tô Uyển Hân: [Tớ chỉ chốt một câu thôi. Anh ta có lừa tiền cậu không?]
Ôn Ý Nùng:?
Ôn Ý Nùng không hề chần chừ: [Không. ]
Tô Uyển Hân: [Thế chẳng phải chuẩn bài rồi sao. ]
Tô Uyển Hân: [Lạy chúa trên cao, cô Ôn nhỏ của tôi ơi! Tỉnh táo lại giùm cái! Thời đại nào rồi!]
Tô Uyển Hân: [Hãy nhớ kỹ, yêu trai đẹp, đừng bao giờ tự huyễn hoặc mình là phe yếu thế OK? Chừng nào trai đẹp không đục khoét tiền túi của chị em mình, thì chị em mình đếch chịu thiệt thòi gì sất!]
Ôn Ý Nùng bị những ngôn từ phóng khoáng của bạn thân làm sặc nước bọt, ngập ngừng một lúc, vẫn rất rối rắm: [Thế giả dụ người này bảo cậu hẹn hò với anh ta, lại còn bảo mỗi tháng sẽ chu cấp cho cậu một khoản tiền nữa thì sao? Cậu không thấy như thế kỳ cục lắm à, chẳng khác nào bao nuôi cả?]
Tô Uyển Hân: [?]
Tô Uyển Hân: [Cố mòn mắt cũng đào đâu ra chuyện tốt thế này?]
Tô Uyển Hân: [Triển luôn đi chờ chi, hốt gã lẹ!]
Ôn Ý Nùng: [... ]
Ôn Ý Nùng: [Cậu ngủ trước đi nhé, chúc ngủ ngon. ]
Kết thúc cuộc trò chuyện với cô bạn thân, Ôn Ý Nùng quăng điện thoại sang một bên, nằm thẳng cẳng trên giường, tiếp tục nhìn trân trân lên trần nhà ngây người.
Đúng lúc này, "Ting" một tiếng.
Ôn Ý Nùng tưởng là Tô Uyển Hân gửi tin nhắn, tiện tay vớ lấy chiếc điện thoại.
Nhìn thoáng qua, ánh mắt cô khựng lại.
Tin nhắn mới được gửi đến từ một người có ảnh đại diện là bầu trời đêm đen tuyền.
Tim cô nảy lên vài nhịp, cô khẽ hít sâu một hơi, di chuyển ngón tay ấn vào xem.
M: [Có một chuyện khiến tôi vô cùng tò mò. ]
Ôn Ý Nùng mím môi, xoắn xuýt một hồi, rồi gõ một chữ cứng nhắc gửi đi: [Gì ạ?]
M: [Tối nay cô Ôn có ăn đồ ngọt không?]
Ôn Ý Nùng hoàn toàn mơ hồ. Lặng thinh hai giây, cô tiếp tục gõ chữ cộc lốc: [Không. ]
M: [Nhưng mà trong miệng em, có vị rất ngọt. ]
"..."
[Lời tác giả]
Mạc Mạc: Bé ngoan ngọt ngào quá đi [hun hun].
Nùng Nùng:... [Hộc 𝖒á_𝐮]
| ← Ch. 024 | Ch. 026 → |
