| ← Ch.023 | Ch.025 → |
Trời nhá nhem tối, những ngọn đèn pha lê trong trang viên lần lượt bừng sáng, tỏa ra ánh sáng ấm áp.
Khi Ôn Ý Nùng và Bùi Tây Châu sóng vai bước vào phòng ăn của biệt thự, dì bảo mẫu đang cố gắng đặt bé Eric vào ghế ăn dặm. Một người thì thở hồng hộc, một đứa thì vặn vẹo không ngừng.
Chẳng hiểu vì lý do gì, tâm trạng cậu bé lúc này lại trở nên cáu bẳn, quấy khóc liên tục, dỗ thế nào cũng không chịu ngồi vào ghế.
Chú Hành và chị Đường chẳng hiểu chuyện gì, đành cố gắng giữ chặt Eric để thằng bé không chạy lung tung rồi ngã đau.
Thấy vậy, Ôn Ý Nùng khẽ nhíu mày, ánh mắt nhanh chóng lướt quanh phòng ăn một vòng. Cô tinh ý phát hiện ra một chiếc ô tô đồ chơi bằng kim loại nhỏ xíu đang nằm lăn lóc ở góc rẽ bên trái.
Đôi mắt cô khẽ lay động, vội vàng chạy tới nhặt chiếc xe lên rồi dúi vào tay Eric, dịu dàng dỗ dành: "Eric ngoan không khóc. Có phải con thấy cái này nên muốn lấy đúng không?"
Quả nhiên.
Sau khi nhận lấy chiếc xe từ tay Ôn Ý Nùng, cậu nhóc lập tức ngoan ngoãn im bặt.
Ôn Ý Nùng lại nhỏ nhẹ hỏi: "Eric, giờ mình cầm xe rồi đi ăn cơm nhé. Chịu không nào?"
Lần này, động tác của Eric chững lại một nhịp, hàng mi chớp chớp như đang cố xử lý câu nói có phần hơi dài dòng ấy. Vài giây sau, cậu bé khẽ gật đầu.
Thấy thế, dì bảo mẫu và chú Hành liền thở phào nhẹ nhõm.
"May mà có cô Ôn ở đây." Chị Đường thở dài: "Chúng tôi còn tưởng tiểu thiếu gia thấy khó chịu ở đâu, định gọi bác sĩ tới khám thử xem."
"Ở cạnh các em bé đến từ vì sao thì cần phải kiên nhẫn và tinh ý quan sát hơn một chút. Lâu dần sẽ tự hình thành sự ăn ý thôi."
Ôn Ý Nùng đáp lời. Khóe môi cô cong lên, ánh mắt chan chứa sự khích lệ và yêu thương, cô nắm lấy bàn tay bé xíu của Eric dắt về phía bàn ăn. Sau đó, cô cúi người, dùng hai tay ôm trọn thân hình nhỏ nhắn của cậu bé, gồng sức định bế bổng cậu nhóc đặt vào ghế.
Thế nhưng, mang trong mình dòng Ⓜ️*á*υ phương Tây với khung xương to, Eric thoạt nhìn thì nhỏ bé nhưng khi bế lên lại khá nặng. Ôn Ý Nùng ước lượng sai cân nặng nên dùng lực không đủ, trọng tâm tức khắc mất thăng bằng, loạng choạng lùi về sau một bước.
Đúng lúc này, một bàn tay to lớn kịp thời vươn ra từ phía sau, vững vàng đỡ lấy cô. Lực đạo vừa phải, vừa tạo được điểm tựa vững chắc lại không hề mang cảm giác suồng sã.
Ôn Ý Nùng vẫn chưa hoàn hồn, quay đầu lại. Gương mặt thanh tú, ôn nhuận như ngọc của Bùi Tây Châu lọt vào tầm mắt.
Cô lúng túng, ngượng ngùng lí nhí: "Cảm ơn anh."
Bùi Tây Châu khẽ nhếch môi, không nói gì, trực tiếp giơ tay đón lấy Eric từ trong lòng Ôn Ý Nùng. Cô cũng không dám buông hẳn ra, hai tay vẫn che chắn hờ hai bên sườn Eric, cùng Bùi Tây Châu đặt lại nhóc con vào ghế ăn.
Khi Mạc Thiếu Thương bước vào phòng ăn, anh thu trọn toàn bộ cảnh tượng ấy vào đáy mắt.
Từ góc độ của anh, cơ thể nhỏ nhắn thanh mảnh của nữ giáo viên trị liệu trẻ tuổi dường như bị người đàn ông kia che khuất hoàn toàn. Khoảng cách giữa hai người cực kỳ gầ_𝓃 ⓖ_ũ_ı, cái dáng vẻ ăn ý chăm sóc đứa trẻ ấy lại vô cùng thâ*𝐧 𝐦ậ*† và tự nhiên, hệt như một gia đình thực thụ.
Cảnh tượng này đập vào mắt Mạc Thiếu Thương chẳng khác nào một mũi gai tẩm độc.
Đôi mắt màu xanh đen thoắt cái trở nên lạnh lẽo, trên mặt không chút biểu cảm, anh thong thả bước tới.
"Tiên sinh."
"Mạc tiên sinh."
Chú Hành và chị Đường cúi đầu, cung kính chào hỏi.
Nghe tiếng hai người, Ôn Ý Nùng khựng lại một nhịp, vô thức ngước mắt lên nhìn.
Vừa vặn chạm phải ánh mắt của Mạc Thiếu Thương.
Anh đang nhìn cô, một ánh nhìn u ám tựa bầu trời vần vũ mây đen trước cơn bão, lại giống như dã thú đang khóa chặt con mồi, tr*n tr**, tham lam, không hề che giấu, gần như muốn ăn tươi nuốt sống cô.
Trái tim đập thót một cái, Ôn Ý Nùng hoảng hốt không rõ nguyên do, hệt như đứa trẻ làm sai bị bắt quả tang.
Cái nhìn chằm chằm đầy tính áp bức ấy khiến cô không sao chịu nổi, đành cụp mi, dời tầm mắt đi chỗ khác, khẽ chào: "Chào Mạc tiên sinh."
Mạc Thiếu Thương nhạt nhẽo đáp: "Chào cô Ôn. Mời ngồi."
Ôn Ý Nùng khẽ gật đầu, ngoan ngoãn ngồi xuống chiếc ghế cạnh Eric.
Một lúc lâu sau, tầm mắt Mạc Thiếu Thương mới dứt khỏi người Ôn Ý Nùng, sau đó khẽ nghiêng đầu, liếc nhìn người đàn ông tuấn tú đang đứng cạnh ghế trẻ em.
Trên gương mặt ôn nhuận như ngọc của Bùi Tây Châu lúc nào cũng giữ vẻ hiền hòa. Anh ấy nhếch khóe môi, dùng giọng điệu nửa đùa nửa thật nói: "Hôm nay tôi không mời mà đến, hy vọng là không làm anh thấy phiền."
Mạc Thiếu Thương phớt lờ Bùi Tây Châu, tự mình ngồi vào ghế chủ tọa. Người hầu bên cạnh đưa lên chiếc khăn ướt ấm đã được tiệt trùng, anh nhận lấy, rũ mắt xuống lau tay. Động tác thong dong, chậm rãi.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, phòng ăn tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng xoay bánh xe sột soạt của Eric.
Nhận ra áp suất thấp lạnh lẽo sắc bén toát ra từ người chủ trang viên, thần kinh của tất cả mọi người đều bất giác căng lên, chẳng ai dám thở mạnh.
Ôn Ý Nùng không hiểu mô tê gì, khẽ nhíu mày, khóe mắt lén liếc về phía Bùi Tây Châu.
Anh ấy vẫn đứng ngay ngắn bên bàn ăn, sắc mặt chẳng thay đổi là bao so với lúc trước, trên môi vẫn vương nụ cười nhạt như gió thoảng, quanh thân toát ra hơi ấm phảng phất như có thể làm tan chảy cả băng tuyết.
Nhìn Bùi Tây Châu xong, cô lại không kìm được hướng ánh mắt về phía vị trí chủ tọa.
Mạc Thiếu Thương vẫn đang ung dung lau tay, đôi mắt sau gọng kính vàng rũ xuống một cách tự nhiên, hàng mi dài thỉnh thoảng khẽ chớp, hệt như hai hàng lông vũ đen nhánh. Chỉ cần cái dáng vẻ thả lỏng lười biếng ngồi đó thôi, anh cũng đủ tạo nên một bức tranh tuyệt mỹ.
Ôn Ý Nùng không khỏi thắc mắc: Bùi Tây Châu đường đường là khách, xét về tình về lý, khi chủ nhà chưa lên tiếng thì khách khứa tất nhiên không thể tự tiện ngồi xuống. Nhưng ông chủ của căn nhà này...
Là quên mất ở đây còn có một người sống sờ sờ đang đứng sao?
Chẳng lẽ lại là cố tình?
Ôn Ý Nùng thầm đắn đo trong lòng, hàng mày cũng ngày càng nhíu chặt theo dòng suy nghĩ.
Bùi Tây Châu bị cho ra rìa, ấy vậy mà vẫn giữ được phong thái lịch thiệp.
Cô nhìn anh ấy, rồi chợt liên tưởng đến biểu cảm vi diệu muốn nói lại thôi của chú Hành lúc nãy khi nhắc đến 🍳-u𝐚-𝖓 𝖍-ệ hiện tại giữa Bùi Tây Châu và Mạc Thiếu Thương, trong lòng lờ mờ hiểu ra vài phần.
Lại vài giây nữa trôi qua, mãi đến khi mười ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng được lau sạch bong, Mạc Thiếu Thương mới nhàn nhạt cất lời: "Mời ngồi."
Sắc mặt Bùi Tây Châu vẫn bình thản như không, chẳng nói gì, kéo ghế ngồi xuống ở phía bên kia bàn ăn.
Kể từ khi ông nội của nhà họ Mạc - cụ Mạc Tồn Huân qua đời, Bùi Tây Châu rất hiếm khi đặt chân tới trang viên Mạc thị nữa. Lần gần đây nhất anh ấy tới là vào ba tháng trước, khi ấy Eric vừa được đón về Kinh Hải, Bùi Tây Châu đang đi giao lưu học thuật ở Mỹ biết tin liền đặc biệt gác lại công việc, lặn lội đường sá xa xôi bay về thăm cậu cháu trai có duyên phận đặc biệt này.
Mặc dù mối q⛎.ⓐ.𝖓 ⓗ.ệ giữa Mạc Thiếu Thương và Bùi Tây Châu chẳng thể gọi là thân thiết, thậm chí còn hơi gượng gạo, thế nhưng dẫu sao Bùi Tây Châu cũng từ nhỏ lớn lên ở trang viên, được ông cụ dốc lòng bồi dưỡng. Chú Hành nể tình xưa nghĩa cũ nên vẫn tận tâm chuẩn bị chu đáo để đón tiếp anh ấy.
Bữa tối phục vụ đồ Hoa.
Đội ngũ nhân viên mặc đồng phục được đào tạo bài bản lần lượt bưng từng món ăn tinh xảo lên bàn.
Ánh mắt Ôn Ý Nùng khẽ chớp.
Trong suốt khoảng thời gian làm việc ở trang viên Mạc thị, cô quan sát thấy thực đơn hằng ngày của nhà họ Mạc đều thiên về sự thanh đạm. Ngoại trừ đồ Tây, đồ ăn Trung cũng chủ yếu là các món ăn vùng Giang Chiết và Quảng Đông chú trọng vào hương vị nguyên bản của nguyên liệu.
Theo đó, Ôn Ý Nùng suy đoán khẩu vị của Mạc Thiếu Thương chắc hẳn thiên về vị nhạt.
Vậy nhưng, trong các món ăn tối nay lại xuất hiện thêm vài món màu sắc đỏ rực, đậm vị: đậu hũ Tứ Xuyên sôi sùng sục váng dầu đỏ, hương thơm của ớt và vị tê rần của tiêu hòa quyện trong không khí; món thịt bò chần tỏa hương ngào ngạt với lớp váng dầu đỏ au hấp dẫn nổi trên bề mặt; lại có cả món thịt xé sợi xào cay thơm nức mũi... Những món ăn có màu sắc sặc sỡ này hoàn toàn đối lập với các món thanh đạm trên bàn, mùi thơm ngào ngạt khiến người ta thèm thuồng.
Rõ ràng, sự thay đổi trong thực đơn tối nay là vì vị khách đặc biệt Bùi Tây Châu.
Ôn Ý Nùng thầm đoán: Mấy món ăn đậm đà vị cay nóng này hẳn là sở thích của anh ấy.
Nhìn thái độ của Mạc Thiếu Thương với Bùi Tây Châu, không khó để nhận ra đây chắc chắn là sự sắp xếp của chú Hành.
Ôn Ý Nùng vừa nghĩ ngợi, ánh mắt lơ đãng dừng lại ở mấy món ăn đỏ rực đó, nhất thời hơi thẫn thờ.
Nhận ra hướng nhìn của cô, Mạc Thiếu Thương khẽ mở lời, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng trên bàn ăn: "Mấy món này không hợp khẩu vị của cô Ôn sao?"
Ôn Ý Nùng sực tỉnh, mỉm cười giải thích: "Không phải đâu ạ. Bà nội tôi là người Đồng Thành, hồi nhỏ bà hay làm món đậu hũ Tứ Xuyên với thịt chần cay cho tôi ăn. Nhìn mấy món này, tự nhiên tôi nhớ bà nội nên hơi thẫn thờ một chút thôi."
"Bà nội của cô Ôn là người Đồng Thành à?" Bùi Tây Châu ngồi đối diện bỗng tiếp lời, giọng điệu xen lẫn sự ngạc nhiên.
Ôn Ý Nùng gật đầu: "Vâng."
Nụ cười trên môi Bùi Tây Châu càng thêm rạng rỡ: "Trùng hợp thật đấy. Mẹ tôi cũng là người Đồng Thành, ngày tôi còn bé xíu, bà cũng hay đích thân nấu đồ ăn Đồng Thành cho tôi." Nói đến đây, ánh sáng ấm áp nơi đáy mắt anh ấy thoáng u buồn, bộc lộ chút nhung nhớ và xót xa. Nhưng rồi anh ấy lại cười lắc đầu, giọng nuối tiếc: "Chỉ tiếc là mẹ tôi đi quá sớm."
Vẻ cô đơn vụt qua nơi đáy mắt Bùi Tây Châu.
Nhớ tới thân thế mồ côi từ thuở nhỏ của anh ấy, Ôn Ý Nùng cũng cảm thấy chạnh lòng.
Nhất thời không biết phải tiếp lời ra sao, cô đắn đo vài giây rồi cười khách sáo: "Tôi có biết vài quán đồ ăn Đồng Thành ở Kinh Hải làm khá ngon. Sau này nếu có dịp, tôi có thể dẫn bác sĩ Bùi đi thử. Mấy quán đó đánh giá tốt lắm."
Bùi Tây Châu nghe vậy mỉm cười, đáp lại: "Đã được cô Ôn khen thì chắc chắn phải có điểm xuất sắc rồi." Nói đoạn, anh ấy dừng một nhịp, giọng điệu mang theo vẻ trêu đùa: "Vậy tôi đành đợi lúc nào cô Ôn rảnh rỗi liên lạc, dẫn tôi đi đánh chén thôi."
Lời đề nghị này thuần túy chỉ là xã giao, Ôn Ý Nùng cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, khóe mắt cong cong, thuận miệng cười đáp: "Vâng ạ."
Cứ thế, Ôn Ý Nùng một bên ân cần chăm sóc Eric, hướng dẫn nhóc tì dùng đồ ăn, một bên lại trò chuyện rôm rả với Bùi Tây Châu ở phía đối diện, cả hai tung hứng vô cùng ăn ý.
Đúng lúc này, một tiếng "xoảng" vang lên, chiếc thìa nhỏ trong tay Eric rơi xuống đất.
Ôn Ý Nùng vừa định cúi xuống nhặt thì Bùi Tây Châu ngồi phía ngoài đã nhanh tay hơn. Anh ấy 𝐫ư·ớ·ⓝ 𝖓·🌀ư·ờ·1 nhặt chiếc thìa lên trước một bước.
Người giúp việc túc trực bên cạnh lập tức nhận lấy chiếc thìa, sải bước nhanh vào khu vực rửa dọn trong bếp. Lát sau, cô giúp việc quay lại, đặt chiếc thìa sạch bóng như mới vào tay Bùi Tây Châu.
Mắt Bùi Tây Châu đong đầy ý cười, anh ấy giơ chiếc thìa trước mặt Eric, khẽ nâng cao cánh tay để tránh nhóc con giật lấy, sau đó bắt chước theo phong cách của Ôn Ý Nùng, nhẹ nhàng mớm lời: "Thìa. Con muốn lấy thìa."
Eric ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi môi nhấp nháy, cố gắng nặn ra từng chữ: "Thìa... con muốn thìa..."
Bùi Tây Châu lộ vẻ tán thưởng, đưa thìa cho cậu bé.
Ôn Ý Nùng cũng vô cùng vui mừng trước biểu hiện tiến bộ của Eric, cô cong khóe môi, nhìn Bùi Tây Châu cười.
Hai người vô cùng ăn ý.
Sắc mặt Mạc Thiếu Thương lạnh như băng, suốt cả quá trình không thèm nói một lời, chỉ im lặng dùng bữa.
Chẳng mấy chốc, Eric đã ăn no và bắt đầu vỗ bàn mất kiên nhẫn. Chị Đường thấy vậy, theo thói quen định bước lên bế nhóc con thì lại bị cái lắc đầu của Ôn Ý Nùng ngăn lại.
Ôn Ý Nùng cười tươi rói, im lặng nhìn Eric với đôi mắt chứa chan kỳ vọng và khích lệ.
Nhóc con vỗ bàn cả buổi mà chẳng ai thèm để ý, có vẻ hơi hoang mang rồi đâ●ɱ ra sốt ruột. Sau đó cậu nhóc há miệng, khó nhọc rặn ra mấy âm tiết: "Con muốn... muốn xuống... xuống... con muốn xuống."
"Giỏi quá Eric ơi!" Ôn Ý Nùng 𝖘_ư_ớn_🌀 rơn: "Cho một like nào!"
Cậu bé dường như cũng cảm nhận được sự vui şư_ớⓝ_ɢ của cô, quơ quơ đôi bàn tay nhỏ bé chạm ngón cái vào ngón cái của cô.
Chị Đường cũng phì cười, vươn tay nhấc bàn ăn dặm lên. Ôn Ý Nùng đứng dậy giang tay, chuẩn bị bế Eric ra ngoài.
Đột nhiên, một luồng gió lạnh sượt qua gò má, hương gỗ tuyết tùng đặc biệt thanh mát, vừa lạ lẫm lại thân quen, không một dấu hiệu báo trước xộc thẳng vào cánh mũi cô.
Đầu ngón tay cô khẽ run lên, quay đầu lại, đã thấy Mạc Thiếu Thương đứng cạnh mình từ lúc nào.
Anh khom người, bế thốc Eric vào lòng, động tác mượt mà và dứt khoát.
Ôn Ý Nùng hơi ngẩn người, chưa kịp load tình hình, cô hỏi lại theo bản năng: "Mạc tiên sinh, anh làm gì vậy..."
"Tôi đưa Eric đi nghỉ." Giọng Mạc Thiếu Thương dửng dưng, chẳng nghe ra hỉ nộ ái ố gì: "Thất lễ."
Nói dứt câu, anh bế Eric quay người đi thẳng ra ngoài.
Ôn Ý Nùng ngoái nhìn về vị trí ghế chủ tọa. Bát cơm gần như chưa hề vơi, mấy món ăn cũng chỉ đụng đũa qua loa tượng trưng. Cô buột miệng gọi với theo: "Anh đã ăn xong rồi sao?"
Bước chân Mạc Thiếu Thương không hề chững lại, chỉ ném lại một tiếng "Ừ" lạnh lẽo, rồi bóng lưng cao lớn lạnh lùng nhanh chóng khuất dạng về hướng thang máy.
Ôn Ý Nùng quay lại ngồi vào chỗ, cầm đũa lên mà lại thấy ăn mất ngon.
Cô ngẫm lại đủ loại thần thái, biểu cảm của Mạc Thiếu Thương lúc nãy.
Ánh mắt lạnh như băng, cố tình lờ đi Bùi Tây Châu, bữa tối gần như chẳng đụng đũa, và cả việc đột ngột rời bàn... Cứ có cảm giác sai sai ở đâu đó.
Đúng lúc này, những tiếng xì xào cố tình hạ thấp giọng từ khu vực chuẩn bị đồ ăn thoang thoảng lọt vào tai Ôn Ý Nùng.
Là giọng chú Hành: "Tiên sinh bị đau đầu, lát nữa nấu một chén trà gừng nhé."
Đầu bếp đáp lời: "Vâng chú Hành, tôi biết rồi."
Một nỗi lo lắng nhen nhóm tận đáy lòng Ôn Ý Nùng, tựa như những sợi dây leo mỏng manh len lỏi vươn lên, nhẹ nhàng siết lấy trái tim cô.
Đau đầu sao? Anh ốm à? Hay là dạo này làm việc quá sức?
Bùi Tây Châu ngồi đối diện dễ dàng nhận ra nét khác thường lóe lên trên gương mặt cô. Anh ấy đặt thìa canh xuống, ôn tồn hỏi: "Cô Ôn, sao thế?"
Ôn Ý Nùng thu lại mớ suy tư, nhoẻn một nụ cười làm như chẳng có gì, lắc đầu: "Không có gì đâu anh."
Bùi Tây Châu khẽ nhếch mép, đột nhiên lại lên tiếng tiếp, nửa như châm chọc: "Ở cạnh Mạc tiên sinh chắc chẳng hề dễ dàng gì đúng không."
Ôn Ý Nùng mắc nghẹn, sợ tai vách mạch rừng nên đương nhiên cô nào dám nói thật, đành cười cười với bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ: "Làm gì có chuyện đó. Mạc tiên sinh vừa điển trai, thanh lịch lại phong độ ngời ngời, anh ấy tốt lắm."
Bùi Tây Châu bật cười trước vẻ mặt sống động của cô: "Mạc tiên sinh từ nhỏ lớn lên ở nước ngoài, sự giáo dục mà cậu ấy tiếp nhận cũng là nền văn hóa tinh hoa phương Tây chính thống nhất."
Nói đến đây, anh ấy khựng lại một giây, hơi 𝓇ư·ớ·п ⓝ·ɢ·ư·ờ·❗ về trước, nhìn thẳng vào mắt cô rồi thì thầm: "Tầng lớp quý tộc như vậy, so với người bình thường chúng ta, bao giờ cũng sẽ có những điểm khác biệt."
Lời nói này dường như đang ám chỉ điều gì đó.
Ôn Ý Nùng không hiểu, lộ vẻ mờ mịt: "Dạ?"
Bùi Tây Châu cười xòa: "Không có gì."
Nghe vậy cô cũng chẳng gặng hỏi nữa. Cô cúi đầu ăn miếng rau xanh, chậm rãi nhai, sắc mặt lại đầy tư lự.
Ăn tối xong, cơn mưa thu ngoài cửa sổ không những chẳng tạnh mà lại càng nặng hạt thêm. Mưa đan chéo thành dải, gõ lộp bộp vào những lùm cây um tùm và cửa kính trong suốt của trang viên, tiếng rả rích không dứt lại càng mang theo cái lạnh lẽo tĩnh mịch.
Bùi Tây Châu không nán lại lâu.
Dùng bữa xong, anh ấy liền chào tạm biệt Ôn Ý Nùng, và được đích thân chú Hành tiễn ra tận cửa.
Cô đứng dưới mái hiên, dõi mắt theo ánh đèn hậu xe của Bùi Tây Châu hòa vào màn mưa, cuối cùng khuất dạng ở tận cùng đại lộ trang viên.
Sau đó, cô khẽ kéo vạt áo khoác len lại, quay người bước lên cầu thang, đi lên lớp trị liệu buổi tối cho Eric.
Trải qua một thời gian rèn luyện nhận thức hệ thống với cường độ cao, Eric đã có thể nhận diện và gọi tên rất nhiều đồ vật quen thuộc trong cuộc sống như "cốc", "quả bóng", "xe ô tô". Đây không thể nghi ngờ chính là cột mốc đáng mừng trên chặng đường phục hồi của cậu bé.
Tối nay, Ôn Ý Nùng cố ý chuẩn bị một bộ thẻ màu sắc, định bụng bắt đầu hướng dẫn Eric phân biệt những màu cơ bản.
Lớp học ban đầu khá suôn sẻ.
Eric tỏ ra thích thú với màu đỏ tươi sáng và sắc vàng ấm áp, cậu bé có thể chăm chú nhìn theo sự hướng dẫn của Ôn Ý Nùng trong giây lát.
Tuy nhiên, khi cô đưa thẻ màu xanh dương ra, phản ứng của cậu bé lại hoàn toàn khác biệt. Cậu né tránh ánh mắt gần như ngay lập tức, đôi mày cau lại, thậm chí vung vẩy đôi tay nhỏ xíu đầy cáu kỉnh, cố gắng hất tờ thẻ ra xa.
Biểu hiện này cho thấy thái độ bài xích và cự tuyệt rõ rệt.
Tới gần chín giờ thì kết thúc buổi học.
Dì giúp việc đưa Eric về phòng ngủ tắm rửa. Ôn Ý Nùng ở lại phòng đồ chơi, cất gọn lại đống thẻ với đồ dùng học tập rơi vãi khắp nơi.
Cô nhặt tấm thẻ màu xanh dương bị hắt hủi kia lên, khẽ miết ngón cái trên mặt giấy nhẵn thính, nhíu mày, rơi vào trầm tư. Lát sau, cô lấy cuốn sổ tay luôn mang bên mình ra ghi một dòng: "Eric bộc lộ thái độ bài xích và 🌜.𝐡.ốⓝ.g đố.𝐢 kịch liệt với màu xanh dương, nguyên nhân chưa rõ, cần quan sát thêm và tìm hiểu rõ ngọn ngành phía sau."
Phát hiện này khiến Ôn Ý Nùng mơ hồ bất an.
Việc thiên vị màu sắc vốn là lẽ thường tình, nhưng cái sự chán ghét mãnh liệt rõ ràng đến nhường này, trong thế giới của trẻ tự kỷ đôi lúc không phải là chuyện ngẫu nhiên, mà có thể liên quan tới một ký ức hay trải nghiệm tồi tệ nào đó.
Suy đi tính lại, Ôn Ý Nùng quyết định thông báo phát hiện này cho người giám hộ duy nhất của đứa trẻ.
Quyết định xong xuôi, cô dọn dẹp đồ đạc, trước tiên đi lên phòng sách ở tầng ba.
Gõ cửa mấy tiếng, bên trong vắng ngắt vắng teo, chẳng có ai trả lời.
Cô lại đi qua gõ cửa phòng ngủ chính, bên trong vẫn im phăng phắc.
Không có ở phòng sách cũng chẳng có ở phòng ngủ... Chẳng lẽ đi vắng rồi?
Ôn Ý Nùng bụng đầy thắc mắc, vòng xuống tầng một thì đụng ngay mặt dì Trương.
Dì vừa bê một bát nước màu nâu đỏ bốc khói nghi ngút từ bếp đi ra.
Ôn Ý Nùng mỉm cười chào: "Dì Trương, muộn thế này dì vẫn còn bận bịu ạ." Nói rồi, ánh mắt cô vô tình lướt qua cái bát sứ trắng nhỏ, buột miệng hỏi han xen lẫn lo âu: "Đây là thuốc bắc sao dì, nhà mình có ai ốm ạ?"
Dì Trương chững lại, cười hiền từ: "Là trà gừng nấu cho tiên sinh đấy cháu."
Ôn Ý Nùng ngẩn người ra, lập tức nhớ đến đoạn hội thoại giữa chú Hành và đầu bếp lúc chập tối.
Cô kìm lòng không đậu bèn hỏi nhỏ: "Mạc tiên sinh hay bị đau đầu lắm ạ?"
Dì Trương khẽ thở dài, hạ giọng thầm thì: "Nhiều năm nay chất lượng giấc ngủ của tiên sinh vẫn luôn rất kém. Lắm lúc do áp lực công việc, hay tối hôm trước mất ngủ thì y như rằng hôm sau đau đầu dễ sợ. Trà gừng làm ấm cơ thể xua tan khí lạnh, cũng giúp ngài ấy vơi bớt phần nào."
"Thì ra là vậy." Ôn Ý Nùng nghe xong gật gù.
Dì Trương: "Cô Ôn đang tìm tiên sinh à?"
"Vâng."
Nghe vậy, ánh mắt dì Trương đánh giá một vòng quanh khuôn mặt yêu kiều của cô gái trẻ, tâm tư lướt qua, dì đưa luôn bát canh gừng trên tay cho cô: "Vừa nãy chú Hành bảo có việc khẩn tìm tôi. Trăm sự đành nhờ cô Ôn giúp tôi mang bát canh gừng này lên cho tiên sinh với nhé."
Vốn bản tính lương thiện, thấy bậc bề trên đã mở lời nhờ vả, tất nhiên Ôn Ý Nùng không hề từ chối.
Cô chẳng nảy sinh mảy may phòng bị, gật đầu cái rụp, đón lấy bát trà gừng rồi hỏi: "Mạc tiên sinh giờ đang ở đâu vậy dì?"
"Ở phòng vẽ trong hầm rượu ấy." Dì Trương cười mỉm, "Cảm ơn cháu nhé."
"Dì đừng khách sáo ạ."
Ngoài cửa sổ, cơn mưa chẳng hiểu sao đã trở nên dữ dội từ bao giờ.
Những sợi mưa phùn mỏng manh ban nãy giờ biến thành trận mưa xối xả, từng giọt nước to bằng hạt đậu nện bộp bộp lên cửa sổ, trên mái nhà, tựa như muốn nhấn chìm cả khu trang viên rộng lớn. Bóng đêm đen kịt bị những tia chớp xé toạc, bóng cây ngả nghiêng đung đưa bạo dạn trong cơn cuồng phong, tiếng sấm nổ đùng đùng ập tới dồn dập, gầm gừ bí bách như tiếng con mãnh thú nào đó nức nở kêu gào sau đám mây.
Ôn Ý Nùng cẩn thận đón khay đựng trà gừng từ dì Trương, độ ấm nóng lan dần qua thành bát sứ truyền tới tay.
Men theo trí nhớ, cô đi tới cầu thang xoắn ốc dẫn xuống hầm rượu dưới lòng đất.
Đẩy cánh cửa cách âm nặng trịch ra, một mùi hương rượu nồng đượm xộc thẳng vào mũi, hòa quyện với mùi gỗ đặc trưng của những thùng sồi lâu năm bao trọn lấy người cô.
Hầm rượu được thắp sáng bởi vài ngọn đèn vách âm tường mờ ảo.
Một lát sau, chật vật lách qua được hàng tá giá rượu thênh thang trống hoác, cô rốt cuộc cũng đi tới trước cửa căn phòng vẽ đóng im ỉm kia.
Đứng khựng lại.
Tim đập thình thịch chẳng hiểu vì lý do gì, Ôn Ý Nùng khẽ thở hắt ra, sốc lại tinh thần rồi mới rụt rè gõ gõ mấy đốt ngón tay vào cửa.
"Cốc cốc."
Tiếng gõ cửa vang lên giữa hầm rượu im lìm.
Vài giây trôi qua, hoặc có thể lâu hơn, bên trong truyền ra giọng nói của người đàn ông. Có lẽ bị cản bởi lớp cửa nên nghe hơi mờ đục, giọng điệu lạnh tanh, phẳng lặng chẳng gợn chút cảm xúc: "Ai?"
Lồng n.🌀.ự.𝐜 Ôn Ý Nùng bỗng ⓢıế·✞ c·♓·ặ·т một cách vô cớ, cô mím môi, hắng giọng rồi mới đáp lại: "Là, là tôi, Ôn Ý Nùng." Cô dừng một chút, bổ sung thêm: "Mạc tiên sinh, dưới bếp có nấu trà gừng cho anh, tôi đem xuống đây ạ."
Bên trong tĩnh lặng đôi chút rồi cất tiếng: "Vào đi."
Sau khi được cho phép, Ôn Ý Nùng mới rón rén thò tay đẩy cửa bước vào.
Căn phòng hầu như chẳng có ánh sáng, chìm trong bóng tối lờ mờ. Vài tia sáng leo lắt từ đèn vách ngoài hành lang hắt qua khe hở, họa may mới vẽ ra được hình dáng mờ mịt của không gian này: giá vẽ khổng lồ, màu nước rơi vãi, mấy tấm toan xếp ngổn ngang, tất cả chập chờn nhập nhằng khó nhận biết, không khí ngập ngụa mùi sơn vẽ trộn lẫn với hơi men nồng nặc làm người ta có chút ngột ngạt.
Ôn Ý Nùng nheo mắt cố gắng làm quen với bóng tối đặc quánh, sau đó đặt khay nước lên chiếc bàn cạnh cửa.
"Mạc tiên sinh?" Cô cất tiếng gọi khẽ, đồng thời xoay đầu dáo dác nhìn quanh.
Thế nhưng trong tầm mắt ngoại trừ những cái bóng đồ đạc vật liệu mờ ảo, thì tìm chẳng thấy Mạc Thiếu Thương đâu, đến tiếng động nhỏ của anh cũng bặt tăm.
Cả căn phòng lặng ngắt đáng sợ, rành mạch lọt tai cô chỉ có tiếng hít thở của chính mình, cùng cơn mưa gào thét ngày càng hung hãn ngoài cửa sổ.
Cô sinh nghi, miệng đang lầm bầm "Người chạy đi đâu mất rồi", thì chớp nhoáng, một luồng khí trượt qua làn da mang tai rực rỡ nhiệt độ phỏng rát, lập tức k*ch th*ch những gai ốc nhạy cảm nổi lên rần rần.
Ôn Ý Nùng giật thót mình, gần như là phản xạ có điều kiện mà toan lùi người né tránh.
Đáng tiếc là không kịp nữa rồi.
Trong bóng đêm, một bàn tay túm chặt lấy cổ tay mảnh dẻ của cô, đè ép cô lên vách tường, lực đạo lôi kéo theo cả cái giá vẽ đồ sộ kế bên cũng phải rung chuyển.
Sự cố ập đến bất thình lình khiến tiếng thét khe khẽ của cô tuột ra khỏi họng. Đôi đồng tử giãn to vì kinh ngạc, rành rành ngay trong gang tấc kia, ánh mắt cô chạm thẳng vào đôi mắt lam đen sâu thẳm.
Là Mạc Thiếu Thương.
Cặp kính gọng vàng biểu trưng cho sự lý trí đã bị tháo xuống từ thuở nào, ném lăn lóc ở đâu không rõ, phơi bày trọn vẹn khuôn mặt góc cạnh lạnh lùng tuyệt mỹ chìm trong bóng tối.
Ngăn cách không còn, ánh mắt anh ghim chặt lấy cô. Đáy mắt thăm thẳm ngập ngụa thứ ánh sáng tăm tối chưa từng có.
Nó giống hệt tấm lưới nhện, bủa vây giam cầm lấy cô, hàng ngàn hàng vạn tơ kén ghim sâu vào tận xương tủy.
Lại tựa như đại dương đen kịt dưới cuồng phong, gầm gừ sôi sục một thứ điên loạn đen ngòm như mực, và sự khát khao tới mức tuyệt vọng.
Lộn xộn, táo bạo, điên dại, hiểm nguy.
"Mạc tiên sinh..." Cô hoảng sợ đến cùng cực, đôi môi gần như lẩy bẩy, dồn mọi sức lực áp chế cơn 𝐫𝖚●𝐧 r●ẩ●ÿ trong giọng nói. Cảm nhận được cái nóng rực truyền ra từ lòng bàn tay và hơi thở của anh, len lỏi giữa nhịp tim hoảng loạn lại đan xen chút âu lo, cô hỏi nhỏ: "Người anh 𝖓ón.🌀 ⓡ@.n lên rồi kìa, anh bị ốm à?"
Mạc Thiếu Thương không đáp.
Anh cứ chăm chăm nhìn cô, hai môi mím nhẹ, yết hầu trượt lên xuống liên tục.
Bộ dạng anh lúc này quả thật dọa người, trong vô thức Ôn Ý Nùng đinh ninh anh đang trong trạng thái lơ mơ thiếu tỉnh táo, giờ vốn chẳng phải lúc thích hợp để bàn chuyện của bé Eric. Cô vội vã lật đật cất lời:
"Trà gừng trên bàn kìa anh, tôi đi ra ngoài đây. Không làm phiền anh nữa..." Nói xong, cô vùng vẫy vặn vẹo cổ tay, cố thoát khỏi vòng kìm kẹp của anh.
Thế mà bàn tay to lớn nọ hệt như ngọn Ngũ Chỉ Sơn nặng nghìn cân, dẫu cho cô có sống 𝐜●♓ế●✝️ giằng co thế nào đi chăng nữa cũng chẳng lay chuyển nổi mảy may.
Ôn Ý Nùng càng kinh hãi tột độ.
Hơi men say nồng thấm đẫm mọi ngóc ngách, quyện với mùi hormone nam tính phả vào mũi làm đầu óc cô choáng váng mụ mị.
Chẳng hiểu ma xui ⓠ⛎*ỷ khiến thế nào, cô trực tiếp đưa tay đẩy anh ra.
Ôn Ý Nùng nào có hay, tia lửa rực rỡ đã bùng phát rần rật, tất thảy chỉ được chống đỡ và khắc chế lại bằng đốm sáng lý trí mỏng manh cuối cùng của Mạc Thiếu Thương.
Sự va chạm của cô ngay khoảnh khắc ấy, cảm giác ɱ*ề*ⓜ ɱ*ạ*ï m*n tr*n từ những đầu ngón tay lướt qua, lại bất đắc dĩ biến thành cơn gió đẩy mồi lửa thiêu rụi trọn cả cánh đồng hoang vu.
Chỉ trong một cái chớp mắt, sợi dây mang tên "Lý trí" trong đầu Mạc Thiếu Thương chính thức đứt phựt.
Sắc mặt anh bình lặng, chẳng hé răng nửa lời, mấy đốt ngón tay miết lại, bóp chặt chiếc cằm cô.
"..." Hàng lông mi dài của Ôn Ý Nùng lay động.
Cô trân trối nhìn anh từ từ cúi đầu, ghé sát vào.
Hai bờ môi mỏng mượt mà tách ra.
Mãnh liệt hô●𝖓 xuống.
| ← Ch. 023 | Ch. 025 → |
