| ← Ch.022 | Ch.024 → |
Bên ngoài cửa sổ xe, màn đêm đặc quánh như mực, giờ đã xấp xỉ mười hai giờ khuya. Tiết trời vào thu càng lúc càng rõ rệt, những tán lá ngô đồng hai bên đường xào xạc trong gió, vài chiếc lá lìa cành, chầm chậm chao liệng xuống vỉa hè trống vắng.
Sự ồn ào náo nhiệt của thành phố lúc này đã lắng đọng lại, chỉ còn sót lại cái se lạnh và tĩnh mịch của nửa đêm.
Trong xe lại ấm áp như mùa xuân. Ôn Ý Nùng ngồi ở ghế sau, cảm nhận hơi ấm từ máy điều hòa phả vào người, cơn buồn ngủ bắt đầu ập đến dồn dập.
Suốt dọc đường đi chẳng ai nói với ai câu nào, chỉ có tiếng động cơ xe êm ái lướt đi.
Rạng sáng, chiếc Rolls-Royce cuối cùng cũng tiến vào cổng chính trang viên họ Mạc, men theo con đường rợp bóng cây tĩnh lặng, rồi đỗ xịch trước khoảng sân trống của tòa nhà chính.
Trần Kính xuống xe trước, mở cửa.
Gió đêm se lạnh ùa vào, Ôn Ý Nùng rùng mình một cái, tỉnh táo hơn đôi chút. Cô dụi dụi mắt, cùng Mạc Thiếu Thương xuống xe.
"Cảm ơn anh." Ôn Ý Nùng nói lời cảm ơn Trần Kính, giọng vẫn còn chút khàn khàn của người ngái ngủ.
"Cô Ôn khách sáo rồi." Trần Kính khẽ gật đầu.
Đại sảnh biệt thự im ắng vô cùng, chỉ có tiếng bước chân vang vọng trong không gian rộng lớn.
Ôn Ý Nùng vừa ngáp vừa đi về phía thang máy. Ngay lúc cô giơ tay định bấm nút thì trong không khí bỗng vang lên tiếng "ục ục".
Âm thanh tuy không lớn, nhưng giữa không gian tĩnh mịch này lại vang lên cực kỳ rõ ràng và đột ngột.
Ôn Ý Nùng sững người. Nhận ra đó là tiếng bụng mình sôi, cô lập tức thấy xấu hổ vô cùng, hai má đỏ bừng. Thôi 𝐜ⓗ.ế.✝️ rồi. Bữa tối ăn ở bệnh viện cô cứ thẫn thờ lo lắng, chỉ và vội vài miếng. Giờ đã mấy tiếng trôi qua, dạ dày rỗng tuếch nên mới b_𝒾_ể_u 𝐭_ìⓝ_𝖍 vào đúng cái lúc mất mặt này đây...
Mạc Thiếu Thương đi ngay phía sau, hiển nhiên cũng nghe thấy tiếng réo ấy.
Anh hơi khựng bước, hàng chân mày khẽ nhíu lại khó mà nhận ra.
Anh dời mắt, nhìn Ôn Ý Nùng đang đứng 𝐜_♓_ế_† trân tại chỗ với khuôn mặt đỏ bừng, hỏi: "Em chưa ăn tối à?"
Ôn Ý Nùng vội vàng xua tay, cố vớt vát che giấu sự bối rối: "Tôi ăn rồi. Chẳng qua lúc đó lo cho ông ngoại nên không đói lắm, chỉ ăn một chút thôi..."
Ánh mắt Mạc Thiếu Thương dừng lại trên người cô, nhưng trong đầu lại không kìm được mà nhớ tới buổi tối ở hồ bơi.
Cô gái cả người ướt sũng, chiếc váy dính sát vào người phô bày những đ·ườⓝ·𝐠 𝖈𝑜𝐧·🌀 ɱề-ⓜ ɱạ-ⓘ thanh mảnh. Khung xương chuẩn của một người con gái phương Đông, nhỏ nhắn xinh xắn, làn da trắng đến mức gần như trong suốt. Chiếc cổ thon dài mỏng manh, tứ chi cân đối, vòng 𝐞_ⓞ 𝖙_♓⭕_ռ gọn tưởng chừng như chỉ cần hơi siết tay là sẽ gãy gập. Trải dài xuống dưới là phần hông nở nang vừa vặn, vòng ba căng tròn như quả đào nhỏ, tỷ lệ cơ thể vô cùng hoàn hảo.
Dưới làn nước, những đ●ườ𝖓●ℊ ↪️●0●𝖓●🌀 ấy lúc ẩn lúc hiện, 🌀ợ*i 𝐜*ả*𝖒 đến mê người.
Đêm thu nhiệt độ chỉ mười mấy độ, trong đại sảnh thậm chí còn mang theo hơi lạnh. Nhưng chẳng hiểu sao, Mạc Thiếu Thương lại cảm thấy một luồng nhiệt nóng rực trào lên từ bụng dưới, cổ họng cũng nghẹn lại.
Yết hầu anh khẽ chuyển động, ẩn giấu hoàn hảo dưới đường nét xương hàm góc cạnh.
Sau đó, anh giơ tay nới lỏng cúc trên cùng của chiếc sơ mi đen, ép bản thân phải dời ánh mắt khỏi người cô, nhìn thẳng về phía cánh cửa thang máy bằng kim loại lạnh lẽo.
Im lặng hai giây, anh mới lên tiếng, chất giọng dường như trầm khàn hơn ngày thường: "Em đợi một lát."
Ôn Ý Nùng vẫn đang đắm chìm trong sự xấu hổ tột độ, nghe vậy liền ngẩn ra, ánh mắt hoang mang: "Dạ?"
Mạc Thiếu Thương nói với giọng điệu bình thản: "Tôi bảo chú Hành gọi đầu bếp làm chút gì đó cho em ăn."
Nghe vậy, Ôn Ý Nùng suýt sặc nước bọt, cô từ chối không chút suy nghĩ: "Giờ này chú Hành với mọi người ngủ cả rồi, sao có thể dựng người ta dậy nấu ăn giữa đêm khuya thế được... Phiền phức lắm. Không cần đâu ạ."
Mạc Thiếu Thương: "Đó là công việc của họ, không có gì là phiền cả."
Ôn Ý Nùng cạn lời.
Cô biết, trong nhận thức của Mạc Thiếu Thương, anh trả lương thì đội ngũ đầu bếp phải túc trực phục vụ 24/24 là chuyện đương nhiên. Nhưng tiền lương là do anh trả, đầu bếp phục vụ anh, còn cô chỉ là một chuyên gia phục hồi chức năng ở ghép, lấy tư cách gì mà bắt người ta nửa đêm thức dậy vì mình?
Ôn Ý Nùng ngẫm nghĩ, lại lắc đầu từ chối: "Thật sự không cần đâu Mạc tiên sinh, cảm ơn ý tốt của anh. Thôi bỏ đi ạ."
Mạc Thiếu Thương nghe vậy, đôi mắt màu xanh đen lại một lần nữa nhìn về phía cô. Ánh nhìn chăm chú, sâu thẳm và mang theo sự kiên định không thể chối từ: "Nhưng em đang đói."
Ôn Ý Nùng ngẩn người.
Thái độ của người đàn ông này lúc này, lại mang vẻ bướng bỉnh điềm tĩnh, lại pha chút trẻ con cố chấp, thậm chí trông còn... hơi đáng yêu?
Suy nghĩ này vừa nảy ra đã khiến Ôn Ý Nùng giật thót. Đáng yêu á? Cô lại cảm thấy Mạc Thiếu Thương đáng yêu sao? Chắc cô đói đến hoa mắt thật rồi.
Trong đầu mải suy nghĩ môп*𝐠 lung, một lát sau, cô hắng giọng, cố vớt vát lại: "Thật ra tôi cũng không đói lắm đâu, vẫn nhịn được. Ngủ đi là hết cảm giác thôi."
Ai ngờ lời vừa dứt, cái bụng không biết thân biết phận lại kêu "ục ục" một tràng, lập tức phá tan lớp ngụy trang cô vừa vất vả dựng lên.
Ôn Ý Nùng: "..."
Mạc Thiếu Thương nhìn chằm chằm cô, một bên lông mày khẽ nhướng lên đầy thích thú.
Ôn Ý Nùng xấu hổ đến mức mặt đỏ lựng, suýt nữa bốc khói. Suy nghĩ vài giây, một ý tưởng chợt nảy ra trong đầu, cô ngước mắt lên nhìn anh, lấy dũng khí của kẻ làm liều, đột nhiên hỏi: "Còn anh thì sao? Anh có đói không?"
Ánh mắt Mạc Thiếu Thương thoáng ngưng đọng, dường như không ngờ cô lại hỏi ngược lại một câu như vậy, anh không đáp.
Ôn Ý Nùng hắng giọng, nói tiếp với vẻ thăm dò: "Thật ra tôi cũng biết nấu ăn. Nếu Mạc tiên sinh cũng đói, tôi có thể làm bừa chút gì đó cho hai người chúng ta, vừa no bụng lại không làm phiền đến giấc ngủ của đầu bếp, vẹn cả đôi đường..."
Nói rồi cô dừng lại, lầm bầm khe khẽ: "Tất nhiên, nếu anh không đói thì thôi. Coi như tôi chưa nói gì."
Ánh mắt Mạc Thiếu Thương khẽ chuyển động, lướt qua đôi gò má ửng hồng vì ngượng ngùng của cô, rồi dừng lại ở đôi mắt đang lấp lánh sự mong chờ xen lẫn thấp thỏm. Khóe môi anh cong lên một đường rất nhẹ.
"Đi thôi."
"..." Ôn Ý Nùng chớp mắt, vẫn chưa hiểu: "Đi đâu cơ?"
Mạc Thiếu Thương đã xoay người, vừa đi về phía nhà bếp vừa hờ hững đáp: "Đi xem có nguyên liệu gì."
Gian bếp của trang viên họ Mạc cực kỳ rộng rãi, chia thành khu bếp Trung và bếp Tây. Khu bếp Trung có đầy đủ các loại bếp lò, hệ thống hút mùi được lắp đặt hoàn hảo; còn khu bếp Tây thì có hẳn một chiếc bàn đảo lớn đặt ở giữa, lò nướng âm tường, tủ hấp, máy pha cà phê, ... không thiếu thứ gì.
Cả một bức tường là tủ mát và tủ lạnh chứa nguyên liệu, bên trong trưng bày đủ loại thực phẩm thượng hạng từ khắp nơi trên thế giới: thịt bò Wagyu Nhật Bản với những vân mỡ như đá cẩm thạch, hàu Gillardeau của Pháp nằm lặng lẽ trên lớp đá dăm, nấm truffle đen của Ý được bảo quản cẩn thận trong hộp giữ nhiệt, ngoài ra còn vô số loại nấm quý hiếm và hàng loạt rau củ hữu cơ.
Mạc Thiếu Thương và Ôn Ý Nùng kẻ trước người sau đi tới trước tủ lạnh, mở ra. Hơi lạnh phả vào mặt, các nguyên liệu ngăn nắp đến lóa mắt.
Ôn Ý Nùng chọn đi chọn lại giữa một đống nguyên liệu bạt ngàn, cuối cùng, với tiêu chí nhanh gọn, cô lấy hai miếng bít tết đóng gói tinh tế và một thỏi bơ đặt lên bàn bếp.
Cô cầm dao lên, vừa định lọc bớt phần mỡ ở rìa thịt thì bóng người bên cạnh chợt động.
Ôn Ý Nùng nghiêng đầu nhìn sang, chỉ thấy Mạc Thiếu Thương đã ↪️·ở·ı á·0 khoác ngoài từ lúc nào, trên người chỉ còn lại chiếc sơ mi lụa đen và chiếc áo gile cùng màu ôm sát cơ thể. Hai tay áo xắn lên tùy ý, để lộ cánh tay rắn chắc, làn da trắng lạnh. Cả người anh toát lên vẻ cao ngạo lạnh lùng, nhưng lại phảng phất chút thong dong nhàn nhã.
Anh đi thẳng đến bồn rửa, dùng dung dịch sát khuẩn rửa tay cẩn thận rồi lấy khăn lau khô. Sau đó, anh tiện tay xé một tờ giấy nhà bếp, thấm sạch phần m.á.ц đọng trên miếng bít tết. Vặn công tắc bếp, ngọn lửa xanh lam lập tức bùng lên.
Cùng lúc đó, anh lấy một chiếc chảo đế dày đặt lên, đợi chảo hơi nóng lên liền thả miếng bơ vào. Bơ nhanh chóng tan chảy, tỏa mùi thơm ngậy nức mũi. Khi miếng bít tết chạm mặt chảo, tiếng "xèo xèo" khẽ vang lên, những giọt dầu mỡ bắn lăn tăn.
Một chuỗi động tác mượt mà, thong dong không vội vã, chẳng hề có chút luống cuống của người mới vào bếp. Từng bước đều chính xác, thanh lịch tới mức khiến người ta mãn nhãn, cứ như thể anh đang thực hiện một cuộc thí nghiệm tinh vi vậy.
Trứng kiến cảnh này, Ôn Ý Nùng trố mắt ngạc nhiên. Cô không kìm được thốt lên: "Mạc tiên sinh, anh... anh lại biết chiên bít tết sao?"
Mạc Thiếu Thương dùng kẹp lật mặt miếng thịt, liếc cô một cái, giọng vẫn bình thản: "Lạ lắm à?"
Ôn Ý Nùng thành thật gật đầu: "Chỗ anh có hẳn một đội ngũ đầu bếp chuyên nghiệp, đáng lẽ chẳng bao giờ anh phải tự mình xuống bếp mới đúng. Thật sự là hơi lạ..."
Mạc Thiếu Thương điềm tĩnh nói: "Đây là lần đầu tiên tôi chiên bít tết." Nói rồi, anh khựng lại một nhịp, nhàn nhạt bổ sung, "Nếu không ngon, mong cô Ôn lượng thứ."
Lần đầu tiên á?
Ôn Ý Nùng trợn tròn mắt, càng khó tin hơn: "Nhưng trông anh điêu luyện lắm, hoàn toàn không giống người lần đầu xuống bếp." Nói đến đây, sự tò mò bị khơi dậy, cô lại hỏi, "Ai dạy anh vậy?"
Mạc Thiếu Thương lắc đầu, nét mặt bình lặng: "Không ai dạy cả."
Từ thuở ấu thơ, anh đã được huấn luyện nghiêm ngặt theo tiêu chuẩn của người thừa kế gia tộc họ Mạc. Những gì anh phải học vượt xa những môn học cơ bản ở trường. Đó là một hệ thống giáo dục toàn diện, khổng lồ và vô cùng khắc nghiệt.
Ngoài việc tinh thông tài chính, kinh tế học vĩ mô vi mô, quản trị chiến lược, anh còn phải học bài bản về cách rèn luyện khả năng lãnh đạo, kỹ năng đàm phán, quản lý cảm xúc đỉnh cao, nâng cao chỉ số vượt khó, các quy tắc lễ nghi, giao tiếp quốc tế, thông thạo nhiều ngoại ngữ, lịch sử văn hóa, khả năng cảm thụ nghệ thuật, cùng vô số môn thể thao quý tộc như cưỡi ngựa, đấu kiếm, golf...
Nấu ăn không hề nằm trong danh sách này.
Ôn Ý Nùng chớp mắt đầy nghi ngờ: "Thế làm sao anh học được?"
Mạc Thiếu Thương: "Từng xem đầu bếp làm vài lần."
Câu trả lời này khiến Ôn Ý Nùng á khẩu hoàn toàn. Chỉ mới xem vài lần mà đã có thể thực hành lại một cách hoàn hảo. Khả năng quan sát, ghi nhớ và thực hành này rốt cuộc ở đẳng cấp nào vậy? Cô chẳng biết nói gì nữa, im lặng.
Chẳng bao lâu sau, hai phần bít tết đã hoàn thành, được bày biện đẹp mắt trên chiếc đĩa sứ trắng, trang trí thêm măng tây và cà chua bi.
Hai người ngồi đối diện nhau ở bàn ăn dài.
Ôn Ý Nùng cầm dao nĩa lên, cẩn thận cắt thịt rồi đư·@ ✌️à·ⓞ miệng nhai chậm rãi. Thịt mềm ngọt nhiều nước, bên ngoài xém vàng bên trong ẩm mềm, hương bơ thấm đẫm vào từng thớ thịt, hương vị ngon đến bất ngờ.
Hai mắt cô sáng rực lên, khen ngợi không tiếc lời: "Ngon lắm ạ."
Mạc Thiếu Thương mỉm cười rất nhạt: "Cảm ơn đã khen." Vừa nói anh cũng cầm dao nĩa trước mặt lên.
Ôn Ý Nùng vô thức nhìn sang đĩa của anh.
Giây tiếp theo, lưỡi dao sắc lẹm cắt một miếng thịt nhỏ ở góc, chớp mắt, thứ nước màu đỏ sẫm như ⓜá*⛎ từ từ rỉ ra, vô cùng chói mắt trên nền đĩa sứ trắng...
Thấy phần bít tết của anh gần như vẫn còn sống nguyên, xuất phát từ lòng quan tâm, Ôn Ý Nùng buột miệng: "Miếng của anh vẫn còn nhiều 𝖒á*u tươi kìa, hay là mang chiên thêm chút nữa đi..." Lời nói phía sau bỗng nghẹn bặt.
Mạc Thiếu Thương đã đưa miếng thịt dính 〽️á_⛎ tươi ấy vào miệng, nhai một cách thong thả và ưu nhã. Chốc lát sau, yết hầu anh chuyển động, nuốt miếng thịt xuống.
"..." Ôn Ý Nùng khô khốc nuốt nước bọt. Trong đầu cô bất giác mường tượng ra viễn cảnh người đàn ông cao quý trước mắt dùng hàm răng trắng bóc đều tăm tắp kia để lạnh lùng xé toạc, nhai nát thịt sống.
Xui xẻo thế nào, cô lại liên tưởng đến hình ảnh dã thú trên thảo nguyên khi bước vào trạng thái săn mồi: hoang dại, tàn bạo, khiến người ta kinh hãi rùng mình.
Một cơn gió lùa qua khung cửa sổ đang 𝖍*é m*ở của phòng ăn, mang theo cái lạnh cuối thu, Ôn Ý Nùng khẽ rùng mình.
Ở phía đối diện, sau khi nuốt thức ăn, Mạc Thiếu Thương nâng mí mắt nhìn cô. Giọng điệu anh vẫn ôn hòa nhưng lại mang theo vẻ hờ hững: "Cô Ôn vừa định nói gì?"
Ôn Ý Nùng vội vàng thu hồi suy nghĩ, cúi đầu ăn bít tết để che giấu sự hoảng loạn trong lòng, đáp: "Không có gì ạ. Chỉ là thấy thịt của anh hơi sống, định bảo anh chiên thêm cho chín chút thôi."
Mạc Thiếu Thương đáp nhạt: "Quen rồi."
Ôn Ý Nùng cúi gằm mặt lặng lẽ ăn, nội tâm vẫn còn rúng động bởi cảnh tượng khi nãy.
Về đến phòng ngủ thì đã hơn một giờ sáng.
Chào tạm biệt Mạc Thiếu Thương, đóng cửa phòng lại, cảm giác áp bức ngột ngạt cuối cùng cũng biến mất. Ôn Ý Nùng thở phào nhẹ nhõm. Trải qua hai tiếng đồng hồ với vị ông chủ này, đúng là tổn thọ và mệt mỏi hơn cả chăm trẻ con nguyên một ngày.
Sáng hôm sau, Ôn Ý Nùng nhận được điện thoại của mẹ. Thẩm Ngọc Lan báo rằng các kết quả xét nghiệm của ông ngoại đã có, bác sĩ đánh giá ông cụ ngoài mắc chứng chóng mặt thì còn bị cao huyết áp nhẹ, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng, truyền dịch theo dõi thêm vài ngày là có thể xuất viện.
Nghe tin này, tảng đá đè nặng trong lòng cô cuối cùng cũng được trút bỏ. Cô lại tập trung toàn bộ tâm trí vào Eric.
Xế chiều, bầu trời Kinh Hải bắt đầu đổ mưa thu lất phất. Hương đất ngai ngái xen lẫn mùi thanh mát của cây cỏ hòa quyện vào nhau trong không khí.
Ôn Ý Nùng mặc áo mưa và mang ủng cho Eric, đưa cậu bé đến lối đi bằng gỗ ven hồ nhân tạo, vừa cảm nhận cơn mưa vừa rèn luyện k*ch th*ch giác quan.
Một lớn một nhỏ say sưa giẫm nước đọng, nhảy múa quanh những vũng nước nông, chơi đùa vô cùng vui vẻ.
Chợt, tiếng bước chân hòa lẫn tiếng mưa rơi lộp bộp trên mặt ô vang lên từ phía sau. Ôn Ý Nùng bất giác quay đầu lại.
Xuyên qua màn mưa giăng mờ ảo, chú Hành che ô đen chầm chậm bước tới, bên cạnh là một dáng người cao ráo đĩnh đạc. Lát sau, hai người đến gần, viền ô được nâng lên, một gương mặt điển trai dịu dàng lọt vào tầm mắt Ôn Ý Nùng.
Cô bàng hoàng trợn tròn mắt.
Chẳng đợi cô lên tiếng, chú Hành đã tươi cười mở lời trước: "Cô Ôn. Đây là anh Bùi Tây Châu, hôm nay cậu ấy đặc biệt đến thăm tiểu thiếu gia."
Nghe xong, Ôn Ý Nùng sững sờ đứng đó. Nhìn Bùi Tây Châu với khí chất thanh tao nhã nhặn đang đứng trong mưa, cô mãi vẫn không thể hoàn hồn. Bùi Tây Châu đến đây... thăm Eric ư? Lượng thông tin này làm cô chưa tiêu hóa kịp.
Ngay lúc này, Bùi Tây Châu sải bước chân tiến đến bên cạnh Eric, ngồi xổm xuống, nhéo nhẹ khuôn mặt phúng phính của cậu bé, khẽ mỉm cười, giọng dịu dàng tựa cơn mưa thu: "Eric à, lâu lắm rồi không gặp, cháu có nhớ chú Bùi không?"
Eric không hề phản ứng lại. Đôi mắt màu xanh của cậu bé hơi thất thần, chỉ đờ đẫn nhìn mặt hồ xa xa đang nổi ⓖ-ợ-п 💰ó-n-ⓖ vì mưa. Không trả lời, không đáp lại, thậm chí chẳng liếc nhìn anh một cái, hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của riêng mình.
Bùi Tây Châu không có vẻ gì là ngạc nhiên. Anh ấy lại xoa đầu Eric, sau đó quay sang Ôn Ý Nùng, mỉm cười dò hỏi: "Tôi có thể chơi cùng Eric một lúc được không?"
Bắt gặp ánh mắt chân thành ấm áp của anh ấy, Ôn Ý Nùng quan sát thêm, thấy Eric tuy không màng đến người đàn ông này nhưng cũng không hề tỏ ra bài xích. Cô gật đầu, sau đó tự giác lùi về đứng cạnh chú Hành, chừa lại không gian riêng cho họ.
Lát sau, Eric ngồi xổm xuống, nhặt vài chiếc lá khô rụng trên bùn ướt, ghép thà·𝐧·𝖍 𝐡ì·𝓃·h chiếc thuyền nhỏ. Bùi Tây Châu cẩn thận quan sát. Chẳng bao lâu, anh ấy cũng bắt chước theo cách của Eric, tự nhặt lá để ghép con thuyền của riêng mình.
Hạt mưa tí tách rớt xuống mặt hồ, đậu trên tán ô. Giữa người đàn ông và đứa trẻ không hề có sự giao tiếp bằng lời nói, chỉ có sự bầu bạn và bắt chước trong tĩnh lặng. Bầu không khí yên bình và vô cùng hòa hợp.
Nhìn họ từ xa, bị lòng hiếu kỳ mãnh liệt xui khiến, Ôn Ý Nùng cuối cùng vẫn thì thầm hỏi chú Hành: "Chú Hành, anh Bùi này có զ-ц-𝐚-𝐧 ♓-ệ gì với Eric vậy ạ?"
Chú Hành nhìn bóng dáng hai người bên bờ hồ, ánh mắt hiền từ nhuốm chút phức tạp. Nghe cô hỏi, ánh mắt ông khẽ chùng xuống, suy tư hồi lâu mới chậm rãi trả lời: "Nhà họ Bùi và nhà họ Mạc khi xưa là thế giao, 𝐪●⛎𝒶●ռ ♓●ệ rất tốt. Năm anh Bùi bảy tuổi, bố mẹ đều không may qua đời trong một vụ tai nạn. Lão thái gia xót xa cậu ấy tuổi còn nhỏ đã mồ côi bơ vơ nên đón về bên mình, nuôi dạy khôn lớn."
Ánh mắt Ôn Ý Nùng chợt dao động, tận đáy lòng gợn lên một sự xót xa. Cô không ngờ bác sĩ Bùi và nhà họ Mạc lại có mối duyên nợ sâu xa đến vậy, càng không ngờ thân thế của anh ấy lại trắc trở như thế. Thật tội nghiệp. Bảy tuổi đã mất cha mẹ. Thế chẳng phải rất giống với hoàn cảnh của Eric hiện tại sao?
Thảo nào ánh mắt anh ấy nhìn Eric lại dịu dàng và đầy thương cảm như vậy, có lẽ, anh ấy đã nhìn thấy chính mình thuở nhỏ qua hình bóng của cậu bé. Ôn Ý Nùng bỗng thấy lòng quặn thắt.
Cô nghĩ một lát, lại hỏi: "Nhìn anh Bùi có vẻ xấp xỉ tuổi với Mạc tiên sinh. Anh ấy từ nhỏ đã được cụ Mạc nuôi dưỡng, vậy tình cảm giữa anh ấy và Mạc tiên sinh chắc phải gắn bó lắm. Nhưng sao trước kia tôi chưa từng gặp, cũng chưa nghe ai nhắc đến anh ấy?"
Chú Hành cong môi mỉm cười, một nụ cười hàm chứa ý vị sâu xa. Ông lắc đầu giải thích: "Lúc nhỏ tiên sinh chủ yếu sống ở châu Âu, được đào tạo bên đó. Khi ngài ấy về nước để chính thức tiếp quản Mạc thị thì anh Bùi cũng vừa ra nước ngoài tu nghiệp nên rất ít khi về. Giao thiệp giữa hai người họ không nhiều lắm."
Ra là vậy. Ôn Ý Nùng chợt hiểu ra.
Theo lời chú Hành, Bùi Tây Châu được cụ Mạc nuôi dưỡng, xem như người lớn lên trong nhà họ Mạc. Còn Mạc Thiếu Thương mãi khi trưởng thành mới từ nước ngoài trở về. Có lẽ, lúc cụ Mạc còn sống, hai thanh niên trạc tuổi tài giỏi này vẫn giữ được sự hòa thuận ngoài mặt. Nhưng bây giờ cụ đã mất, cả một đế chế Mạc thị lọt vào tay Mạc Thiếu Thương. Bùi Tây Châu là kẻ "ngoài lề", hiển nhiên mối 🍳-u-@-п ♓-ệ giữa anh ấy và gia tộc họ Mạc sẽ ngày càng phai nhạt, thậm chí là có phần gượng gạo.
Mưa tạnh dần, phía chân trời đằng Tây, mây đen dần tản ra, ánh hoàng hô_ⓝ cố xuyên qua những tầng mây hắt xuống thứ ánh sáng lấp lánh như dát vàng.
Ven hồ, sau khi làm xong chiếc thuyền lá, Bùi Tây Châu và Eric lại bắt đầu dùng những cành khô để bới đất. Lúc sắp đến giờ ăn tối, Eric đã lấm lem như một chú mèo mướp. Dì giúp việc hay tin chạy vội tới, dở khóc dở cười cùng chú Hành đưa Eric đi rửa ráy, thay đồ sạch sẽ chuẩn bị ăn cơm.
Ven hồ nhân tạo chỉ còn lại Ôn Ý Nùng và Bùi Tây Châu.
Gió thu tĩnh lặng thổi qua. Nhìn thấy vết bùn vương trên mu bàn tay anh ấy, Ôn Ý Nùng tiến tới, lấy từ túi ra một tờ khăn giấy ướt đưa cho anh ấy.
"Cảm ơn cô." Bùi Tây Châu nhận lấy, lau sạch vết bùn trên ngón tay thon dài, sau đó đứng dậy tiện tay ném miếng khăn ướt vào thùng rác.
Ôn Ý Nùng nở nụ cười rạng rỡ chân thành: "Bác sĩ Bùi, tôi thật sự không ngờ lại gặp anh ở đây đấy. Thật quá trùng hợp."
"Quả thật rất trùng hợp." Bùi Tây Châu nhếch mép cười. Anh ấy đứng thẳng người, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ dịu dàng, giọng pha chút trêu chọc: "Trước kia nghe chú Hành kể Mạc Thiếu Thương có tìm cho Eric một chuyên gia phục hồi chức năng rất giỏi, hiệu quả cực kỳ tốt, tôi vẫn tò mò không biết vị cao nhân đó là ai. Không ngờ lại là cô."
Ôn Ý Nùng phì cười, vội xua tay: "Bác sĩ Bùi anh đừng trêu tôi nữa. So với chuyên gia y học thực thụ như anh, tôi cùng lắm chỉ là dân nghiệp dư, vẫn còn phải học hỏi nhiều."
"Cô Ôn khiêm tốn quá." Bùi Tây Châu cười tươi, ánh mắt lấp lánh ý cười, "Cô là giáo viên phục hồi chức năng của cháu trai tôi, tôi lại là bác sĩ điều trị cho ông ngoại cô. Tính ra hai chúng ta rất có duyên đấy."
Nghe vậy, Ôn Ý Nùng nhướng mày tinh nghịch, ra vẻ trầm ngâm hùa theo: "Ừm, bác sĩ Bùi nói chí phải, thật sự rất có duyên."
Hai người nhìn nhau cười, bầu không khí cực kỳ thoải mái và hòa hợp.
Vừa trò chuyện, họ vừa sóng vai đi về phía nhà ăn. Như sực nhớ ra điều gì, Bùi Tây Châu ngoảnh đầu sang nhìn cô gái trẻ: "Đúng rồi, báo cáo của ông ngoại cô đã có kết quả cả rồi, xác nhận là chứng chóng mặt và cao huyết áp nhẹ, không có gì nghiêm trọng, chỉ cần uống thuốc, chú ý ăn uống là được. Cô đừng lo lắng quá."
"Vâng, tôi biết rồi." Ôn Ý Nùng nở một nụ cười hàm ơn, ánh mắt cong cong: "Mẹ tôi cũng gọi điện báo rồi. Nhưng vẫn phải cảm ơn bác sĩ Bùi, làm phiền anh rồi."
Bùi Tây Châu cười hờ hững, giọng ấm áp: "Cứu người chữa bệnh là chức trách của tôi, là việc phải làm. Có gì đâu mà cảm ơn."
Ngay khoảnh khắc ấy, làn gió se lạnh mang theo hơi ẩm ướt khẽ lùa qua, cuốn bay vài chiếc lá rụng dưới đất.
Bùi Tây Châu chú ý thấy thứ gì đó, khẽ chững bước. Ôn Ý Nùng cũng cảm nhận được, bèn khựng lại theo, nghi hoặc chớp chớp mắt: "Có chuyện gì vậy?"
Cách đó không xa, trên đài ngắm cảnh ngoài trời tầng ba biệt thự.
Mạc Thiếu Thương 🎋·𝒽é·𝐩 ♓·ờ hàng mi, rũ mắt nhìn lối đi bằng gỗ cạnh hồ nhân tạo, mặt không đổi sắc.
Trong tầm mắt anh, người đàn ông vóc dáng cao lớn lẳng lặng nhìn cô gái trẻ, không nói một lời, tự nhiên tiến lại gần cô thêm một bước, đưa tay gỡ một mảnh lá nát vướng trên mái tóc xoăn hơi rối của cô. Cô gái hơi giật mình, sau khi định thần lại dường như thấy bối rối xấu hổ, hai gò má ửng hồng e thẹn, mỉm cười nói gì đó với gã đàn ông kia.
Khoảng cách quá xa, anh không nghe rõ nội dung trò chuyện, nhưng dưới ánh tà dương rực rỡ sau cơn mưa, đôi nam thanh nữ tú nhìn nhau cười đùa, cử chỉ т.ⓗâ.𝖓 Ⓜ️.ậ.𝐭 gầ●n ɢũ●ℹ️. Khung cảnh lãng mạn như "trời sinh một cặp" ấy lọt vào mắt Mạc Thiếu Thương lại chói lọi và gai mắt đến cực điểm.
Tập tài liệu trong tay anh đã bị 💰❗ế-t c-𝖍ặ-🌴 đến nhăn nhúm.
Lần thứ mấy rồi?
Đây là lần thứ mấy cô cười đùa không chút phòng bị với những gã đàn ông khác rồi? Cái gã đưa cô ra khỏi quán bar, tên người Pháp gốc Latinh Sebastian kia, giờ lại mọc thêm cả Bùi Tây Châu.
Tại sao cô chưa từng cười với anh như vậy?
Tại sao cái khung cảnh anh muốn kề cận, muốn chạm vào cô mà bản thân đã huyễn hoặc vô số lần, lại bị một gã khác dễ dàng thực hiện được?
Mạc Thiếu Thương nhìn chằm chằm gương mặt kiều diễm tươi cười đó. Sâu thẳm trong đôi mắt xanh đen thẫm, một cơn giông tố đang tích tụ, cuồn cuộn trào dâng trong câm lặng.
Sợi dây mang tên "lý trí" trong đầu căng lên tới đỉnh điểm, gần như sắp đứt phựt.
Một khao khát chiếm hữu mãnh liệt không thể kháng cự, tăm tối và b*nh h**n, như một con ác thú thoát lồng, chỉ trong vài giây ngắn ngủi đã càn quét mọi lý trí của anh.
Anh muốn chiếm đoạt cô.
Anh muốn trong mắt cô chỉ có hình bóng của anh, muốn tai cô chỉ nghe thấy tiếng anh, muốn đôi môi 𝖒ề.m 𝐦ạ.𝒾 đó chỉ nở nụ cười vì anh, và chỉ thuộc về những nụ ♓*ô*𝖓 ngang tàng bạo liệt lẫn dịu dàng êm ái của anh.
Anh muốn đóng dấu ấn của mình lên cơ thể cô từ trong ra ngoài, muốn cô mãi mãi thuộc về anh.
Cô là của anh.
Chỉ có thể là của anh.
Của riêng một mình anh.
| ← Ch. 022 | Ch. 024 → |
