| ← Ch.018 | Ch.020 → |
Trong ký ức của Ôn Ý Nùng, Mạc Thiếu Thương luôn mang đến ấn tượng về một người đàn ông ung dung, điềm đạm, nội liễm và vô cùng lý trí.
Thế nhưng ngay giờ phút này, người đàn ông đang chậm rãi bước ra từ bóng tối ấy lại tỏa ra một thứ khí chất cực kỳ suy đồi, phóng túng xen lẫn vẻ u ám, đáng sợ.
Dưới cổ áo sơ mi đen mở hé là hõm xương quai xanh góc cạnh, mái tóc lòa xòa hơi rối, đôi mắt xanh đen đang xoáy sâu vào cô, ánh lên sự tập trung và sâu thẳm đến mức gần như b*nh h**n.
Tựa như bóng đêm vĩnh hằng khát khao nuốt trọn mọi nguồn ánh sáng.
Ôn Ý Nùng bị ánh mắt ấy bủa vây đến nghẹt thở, chỉ cảm thấy không khí xung quanh như bị rút cạn, toàn thân run lên bần bật không sao kiểm soát nổi.
Anh tiến sát lại gần cô, khoảng cách mong manh đến mức dường như chỉ cần nhích thêm một centimet nữa thôi, đôi môi mỏng của anh sẽ chạm vào da thịt cô...
Tim Ôn Ý Nùng đập mỗi lúc một nhanh, khóe mắt hoảng loạn liếc nhìn, bất chợt chú ý đến ly rượu vang đỏ sẫm sóng sánh trên tay người đàn ông.
Bộ dạng nguy hiểm khó lường này, những lời chất vấn không đầu không đuôi, cùng với hương rượu vang nồng nàn vương vấn nơi khóe môi anh... một suy đoán chợt lóe lên trong đầu cô: Anh say rồi.
Nhận thức được điều này khiến dây thần kinh đang căng như dây đàn của Ôn Ý Nùng hơi chùng xuống. Cô âm thầm hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, sau đó khẽ nghiêng đầu sang một bên, cố tạo ra một khoảng cách nhỏ nhoi với anh.
Khi cất lời, giọng nói Ⓜ️ề_m ɱ_ạ_𝐢, nhẹ nhàng của cô pha chút e dè, ngập ngừng: "Anh Mạc, hình như anh uống hơi nhiều rồi. Tôi không hiểu anh đang nói gì cả."
Điều khiến Ôn Ý Nùng không ngờ tới là, nghe xong lời cô, khóe môi Mạc Thiếu Thương lại khẽ nhếch lên, bật ra một tiếng cười khẽ.
Trong các cuộc giao tiếp xã hội, nụ cười thường là biểu hiện của sự vui vẻ và thiện ý. Nhưng chẳng hiểu sao, nụ cười nhạt nhòa trên môi Mạc Thiếu Thương lúc này lại khiến Ôn Ý Nùng cảm thấy rợn người.
Nụ cười ấy hoàn toàn không có chút hơi ấm nào, mang theo sự cợt nhả, trêu đùa mờ ám.
Thậm chí còn khiến cô liên tưởng đến loài rắn độc với lớp vảy sặc sỡ, ma mị.
Chốc lát sau, nụ cười trên môi Mạc Thiếu Thương như màn sương mỏng bị gió thổi tan, từ từ biến mất. Anh nhìn thẳng vào cô, cất giọng nhạt nhẽo: "Nghe nói hôm nay cô Ôn có đi ra ngoài."
Ôn Ý Nùng hơi khựng lại. Với tư cách là một chuyên gia trị liệu sống tại nhà chủ, về lý thuyết cô đúng là có nghĩa vụ phải báo cáo lịch trình của mình cho người sử dụng lao động, đặc biệt là vào những khoảng thời gian nghỉ ngơi không cố định.
Nghĩ vậy, cô đành kìm nén sự bất an trong lòng, gật đầu thành thật đáp: "Đúng vậy."
"Cô đi đâu?" Anh lại điềm nhiên hỏi.
Ôn Ý Nùng lén thở hắt ra một hơi, cố gắng giữ giọng điệu thật bình tĩnh, tự nhiên: "Về nhà."
"Đã gặp những ai?"
Ôn Ý Nùng theo phản xạ đáp: "Gặp bố mẹ tôi."
Dường như vẫn hoài nghi câu trả lời này, Mạc Thiếu Thương nhìn cô với vẻ mặt lạnh tanh: "Còn ai nữa không."
Còn ai nữa?
Ôn Ý Nùng ngơ ngác chớp chớp mắt, nhất thời chưa kịp phản ứng. Cô cụp mắt xuống, suy nghĩ vài giây rồi mới muộn màng nhận ra.
"À, còn có anh Sebastien nữa." Ôn Ý Nùng thành thật kể lại, "Chiều nay tôi đi siêu thị mua đồ cùng mẹ, tình cờ gặp Sebastien nên đi dạo cùng nhau một lát..."
Nói đến đây, cô dừng lại, như sợ anh không có ấn tượng gì về cái tên này, liền giải thích thêm: "Anh còn nhớ anh ấy không? Là anh chàng người Pháp gốc Mỹ Latinh trong bữa tiệc ở câu lạc bộ Mái Vòm lần trước ấy, anh ấy có đến mời rượu anh đấy."
Mạc Thiếu Thương mím chặt môi không nói một lời.
Bầu không khí bỗng chốc đông đặc lại vì sự im lặng đột ngột của anh, ngột ngạt đến mức khiến người ta khó thở.
Đôi mắt xanh đen của anh cứ chằm chằm nhìn cô gái trước mặt.
Những ngày qua, anh bay liên tục qua bốn quốc gia ở châu Âu, bận rộn đến mức chân không chạm đất. Các cuộc họp nối tiếp nhau, tài liệu cần giải quyết chất cao như núi, anh gần như phải vắt kiệt sức lực để rút ngắn từng phút từng giây của lịch trình.
Trong những khoảng thời gian bận rộn ấy, một ý nghĩ như loài dây leo ngoan cố, điên cuồng sinh sôi nảy nở, gần như chiếm trọn toàn bộ tâm trí anh.
Khao khát cháy bỏng được trở về nước, khao khát cháy bỏng được nhìn thấy cô.
Sau khi xin cấp phép đường bay trước thời hạn, chiếc chuyên cơ của Mạc Thiếu Thương đã xé toạc màn sương mù mờ ảo của lục địa châu Âu vào rạng sáng hôm nay, cuối cùng cũng hạ cánh an toàn xuống Sân bay Quốc tế Kinh Hải trước lúc chập tối.
Chuỗi ngày làm việc với cường độ cao khiến anh mệt mỏi rã rời.
Trên chuyến bay, anh nhắm mắt dưỡng thần, mãi cho đến khi xuống sân bay, ngồi vào chiếc xe ô tô đã túc trực sẵn, anh mới theo thói quen mở điện thoại lên kiểm tra tin nhắn.
Ngay lập tức, tin nhắn của Trần Kính đập vào mắt anh.
Trần Kính vốn là người cẩn trọng, lời lẽ súc tích, ngắn gọn. Chỉ mất vài giây, Mạc Thiếu Thương đã đọc xong toàn bộ tin nhắn.
Anh tắt màn hình với vẻ mặt vô cảm.
Từ nhỏ, Mạc Thiếu Thương đã là một người lạnh lùng, dửng dưng, lý trí đến mức gần như b*nh h**n. Với khả năng kiểm soát bản thân cực tốt, anh chưa bao giờ là người dễ bị cảm xúc chi phối. Nhưng ngay giây phút đọc xong dòng tin nhắn đó, anh cảm nhận được một sự khác lạ mãnh liệt đang dấy lên trong lòng.
Giống như là sự bực bội, tức giận, giống như là sự bất an, lại giống như là...
Ghen tuông.
Những từ ngữ như "Sebastien", "trò chuyện vui vẻ", từng chữ từng chữ một như những mũi kim đâ●Ⓜ️ châm chích vào dây thần kinh của Mạc Thiếu Thương.
Trong đầu anh bất giác tua lại từng thước phim của buổi dạ tiệc tối hôm đó. Cô đứng cạnh tháp rượu champagne, tay cầm ly rượu trái cây, nghiêng đầu trò chuyện cùng gã đàn ông Mỹ Latinh kia. Khuôn mặt nhỏ nhắn, kiều diễm rạng rỡ nụ cười như hoa nở, đôi mắt lờ mờ hơi men long lanh, lấp lánh còn rực rỡ hơn cả muôn vàn vì sao trên bầu trời đêm.
Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh cô cong khóe mắt, nở nụ cười ngọt ngào, dịu dàng với những gã đàn ông khác, Mạc Thiếu Thương đã cảm thấy một cỗ bực bội, cáu kỉnh và hung bạo khó tả trào dâng, va đập mãnh liệt trong lồng 𝓃_ɢ_ự_ⓒ.
Vì thế, sau khi trở về trang viên, Mạc Thiếu Thương đã tự nhốt mình trong phòng tranh nằm sâu trong hầm rượu này.
Cầm cọ lên, nhưng lại chẳng thể vẽ nên một tác phẩm nào ưng ý.
Nhìn chằm chằm vào bức tranh canvas trắng xóa, vẻ mặt Mạc Thiếu Thương bình thản, thậm chí còn chìm đắm vào những ảo mộng cố chấp và điên rồ.
Anh mường tượng ra cảnh, ngay giây phút đầu tiên gặp lại cô, anh sẽ v**t v* làn da cô, xé nát váy áo cô, nuốt trọn đôi môi cô, cắn đến bật Ⓜ️.á.⛎ chiếc lưỡi ⓜ-ề-𝖒 𝐦ạ-ⓘ, ư·ớ·𝖙 á·т ấy, để trên người cô chỉ còn vương lại mùi hương của anh.
Mường tượng cô là một tác phẩm nghệ thuật độc nhất vô nhị chỉ thuộc về riêng anh, không cho phép bất kỳ ai nhòm ngó, thèm khát.
Thậm chí anh còn khao khát được giam cầm cô vĩnh viễn trong phòng tranh này, nhốt cô trong một thế giới chỉ có duy nhất sự hiện diện của anh...
Mạc Thiếu Thương không chớp mắt nhìn chằm chằm Ôn Ý Nùng, ánh sáng trong đáy mắt ngày một tối đi. Những đợt sóng ngầm cuộn trào dữ dội, d*c v*ng dâng trào mạnh mẽ, tựa như một vùng biển sâu thẳm đang chực chờ nổi cơn bão táp.
Ôn Ý Nùng bị anh nhìn đến mức lòng dạ bồn chồn, nơm nớp lo sợ, lòng bàn tay cũng túa đầy mồ hôi lạnh. Thấy người này mãi không lên tiếng, cô đành rụt rè lên tiếng trước, khẽ gọi: "Anh Mạc?"
Mạc Thiếu Thương vẫn im lặng, tiếp tục đăm đăm nhìn cô. Sau đó, anh đặt ly rượu vang đỏ trên tay xuống chiếc bàn bên cạnh, vươn cánh tay thon dài, mạnh mẽ như dây leo, lại như chiếc đuôi của một con trăn lớn, vòng qua ôm trọn lấy vòng eo 𝐦ề-Ⓜ️ ⓜạ-1 của cô.
Không nói không rằng, anh dùng sức kéo cô sát vào lòng mình.
Ôn Ý Nùng hoàn toàn bất ngờ trước hành động này, từ khóe môi buột ra một tiếng kêu khẽ, loạng choạng ngã nhào vào n·🌀ự·𝖈 anh.
Hương tuyết tùng lạnh lẽo đặc trưng trên người người đàn ông, mùi rượu vang nồng nàn thoang thoảng hương trái cây, cùng với mùi hoocmon nam tính mãnh liệt không thể chối từ, tất cả đan xen, hòa quyện vào nhau, tạo thành một tấm lưới vô hình nhưng vô cùng chắc chắn, hoàn toàn bao trùm và bắt gọn lấy cô.
Cô hoảng loạn và kinh ngạc, ngửa đầu ngơ ngác nhìn anh, hàng mi dài rậm rạp khẽ rung rinh, tựa như đôi cánh của một con bướm nhỏ đang 𝓇𝐮●𝓃 𝓇●ẩ●ÿ vì sợ hãi.
"Đừng sợ." Mạc Thiếu Thương cúi nhìn cô, giọng nói trầm khàn, "Tôi sẽ không làm tổn thương em."
"..."
Anh hơi nghiêng đầu, kề môi sát vào vành tai nhạy cảm của cô, 𝐡ơ_ℹ️ ✝️𝐡_ở ⓝó𝓃_ℊ 𝖗ự_🌜, giọng điệu gần như là nhẹ nhàng, êm ái, dịu dàng đến mức khó tin, "Tôi chỉ muốn mời em, cùng tôi nhảy một điệu."
Nhảy múa? Ngay lúc này sao?
Ánh mắt Ôn Ý Nùng thoáng chốc ngẩn ngơ, đầu óc hoàn toàn không thể xử lý nổi lời mời đường đột này. Còn chưa kịp định thần lại, cơ thể cô đã bị lực tay của anh dẫn dắt, bất giác bước theo nhịp chân của anh.
Không có tiếng nhạc, không có giai điệu đệm, chỉ có tiếng hít thở đan xen của hai người.
Trong phòng tranh u ám, kín bưng, không khí thoang thoảng mùi rượu say đắm lòng người. Ánh trăng lạnh lẽo ngoài cửa sổ rọi qua ô cửa sổ hẹp tít trên cao, keo kiệt hắt xuống vài tia sáng yếu ớt, phác họa nên bóng dáng hai người đang dán chặt vào nhau.
Một cánh tay anh ô_𝖒 ş_𝖎ế_🌴 lấy vòng ⓔ●⭕ ✞♓●ο●ⓝ gọn của cô, tay kia nắm chặt lấy những ngón tay hơi lạnh của cô, lòng bàn tay anh nóng hầm hập.
Đầu óc Ôn Ý Nùng hoàn toàn trống rỗng, mù mịt, chỉ biết mơ màng bước theo nhịp điệu của anh, xoay vòng, rồi ngả người ra sau. Cơ thể cô áp sát vào người anh, qua lớp quần áo mỏng manh, cô có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp thở lên xuống của lồng 𝖓gự●𝖈 anh, những đường nét cơ bắp săn chắc, và cả hơi ấm như muốn thiêu đốt người đối diện.
Yết hầu Ôn Ý Nùng vô thức lên xuống.
Bàn tay ban đầu chỉ đặt hờ lên vai anh, giờ đây vì căng thẳng và sự tiếp xúc quá đỗi 🌀*ầ*𝓃 𝐠*ũ*𝖎, đã túa đầy mồ hôi. Dưới những ngón tay cô, là từng thớ cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo sơ mi lụa của anh, và cả sức mạnh cơ bắp căng tràn, mạnh mẽ mỗi khi anh dẫn dắt cô thực hiện các động tác vũ đạo.
Anh dẫn dắt cô, bước chân khi thì chậm rãi, uyển chuyển như dòng suối chảy dưới ánh trăng, lúc lại dồn dập, mạnh mẽ như cơn mưa rào gõ nhịp trên khung cửa sổ. Mỗi lần xoay vòng là một lần cô càng bị ép sát vào người anh, mỗi lần ngả người ra sau lại như thể cô hoàn toàn phó thác bản thân cho sự kiểm soát của anh.
Mọi giác quan dường như đều được khuếch đại lên gấp bội.
Hơi ấm từ những ngón tay của người đàn ông, nhịp thở dồn dập, sự rung động từ lồng ⓝ🌀_ự_ⓒ anh, tất cả đan cài thành một tấm lưới khiến người ta nghẹt thở. Còn cô như một con côn trùng nhỏ bé bị mắc kẹt trong tấm lưới ấy, chỉ có thể bị động mở lòng đón nhận anh, hùa theo anh.
Trong cơn mơ màng, Ôn Ý Nùng nảy sinh một ảo giác.
Dường như đây không phải là một điệu nhảy, mà là một nghi thức bí mật nào đó do anh chủ đạo, giống như sự xác nhận chủ quyền...
Chẳng biết bao lâu đã trôi qua, dường như dài như cả một thế kỷ, lại dường như chỉ là cái chớp mắt, điệu nhảy không âm nhạc này cuối cùng cũng đi đến hồi kết.
Theo một động tác ngả người ra sau nhẹ nhàng nhưng không thể chối từ, Ôn Ý Nùng ngửa mặt nằm gọn trong vòng tay của Mạc Thiếu Thương.
Ngay lập tức, mái tóc dài của cô xõa tung như dòng thác, hơi t.h.ở ⓖ.ấ.🅿️ gáp, loạn nhịp, lồng 𝓃🌀ự_ⓒ phập phồng dữ dội. Trong ánh sáng lờ mờ, huyễn hoặc, cô ngước nhìn người đàn ông phía trên, chạm phải ánh mắt xanh đen sâu thẳm của anh.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi giao nhau, Ôn Ý Nùng nhìn thấy trong đôi mắt vốn dĩ luôn sâu thẳm, khó đoán ấy, giờ phút này lại rực sáng tia nhìn của kẻ đi săn và sự khao khát chinh phục, tựa như một con dã thú đang ghim chặt con mồi, tràn ngập thứ d*c v*ng nguyên thủy nhất.
Trái tim Ôn Ý Nùng khẽ giật thót, gần như bị ánh mắt ấy thiêu đốt.
Nhưng chưa kịp nhìn kỹ, Mạc Thiếu Thương đã dùng sức ở cánh tay, đỡ cô đứng vững vàng, sau khi chắc chắn cô có thể tự đứng được, anh mới buông cánh tay đang ôm quanh eo cô ra. Khôi phục lại dáng vẻ lạnh lùng, cao ngạo, giữ kẽ như thường ngày.
Mạc Thiếu Thương với vẻ mặt bình thản: "Cảm ơn cô Ôn đã nể mặt."
Ôn Ý Nùng sững người mất một lúc, sau đó mới hiểu ra, người này đang cảm ơn cô vì đã nhận lời mời khiêu vũ của anh?
Người đàn ông này, bề ngoài luôn tỏ ra lạnh lùng, điềm tĩnh, phong thái ung dung, là một quý ông lịch thiệp nhất. Nhưng sâu thẳm bên trong lại là một phong cách hành xử ngông cuồng, bất cần đời, thật sự là...
Mâu thuẫn đến đáng sợ.
Mặt Ôn Ý Nùng đỏ bừng đến tận mang tai, làn da trên khắp cơ thể như bị thiêu đốt, 𝓃óп.g 𝐫.@.п như lửa. Cô cúi gầm mặt, không dám nhìn anh thêm lần nào nữa, cố gắng hết sức để bình ổn lại tâm trí đang rối bời.
Một lúc lâu sau, cô nghe thấy tiếng nước rót trong trẻo vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Cô theo phản xạ quay đầu lại nhìn.
Chỉ thấy trên tay Mạc Thiếu Thương không biết từ lúc nào đã cầm thêm một chiếc ly thủy tinh đế cao trống không. Một tay anh cầm chai rượu vang đã mở nắp, tay kia cầm ly, đang rót rượu vào ly. Sau đó, anh bước những bước thong dong, nhàn nhã đến trước mặt cô, đưa ly rượu đã rót cho cô mà không nói một lời nào.
Thấy vậy, Ôn Ý Nùng ngước nhìn anh, ánh mắt lộ rõ vẻ khó hiểu.
Ánh mắt Mạc Thiếu Thương tĩnh lặng như mặt nước mùa thu, nhàn nhạt đáp: "Nồng độ rất nhẹ."
Giọng điệu của anh không thể hiện bất kỳ cảm xúc nào, dường như chỉ là một hành động chiêu đãi khách khứa bình thường của gia chủ.
Ôn Ý Nùng rũ mi mắt xuống, nhìn ly rượu sóng sánh ánh sáng mờ ảo, do dự vài giây rồi vẫn đưa hai tay ra nhận lấy, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn."
Sau đó, cô cúi đầu, cẩn thận nhấp một ngụm nhỏ.
Rượu vừa trôi vào miệng, ban đầu là vị chua thanh mát của trái cây, ngay sau đó là vị ngọt dịu lan tỏa trên đầu lưỡi, mang theo chút hương hoa thoang thoảng và mùi thơm của quả mọng.
Đúng như lời Mạc Thiếu Thương nói, nồng độ cồn không cao, vị rượu êm dịu, giống hệt như một loại nước ép trái cây có cồn.
Phía đối diện.
Ánh mắt Mạc Thiếu Thương lặng lẽ dừng lại trên đôi môi của Ôn Ý Nùng. Đôi môi nhỏ nhắn, căng mọng, vì vừa nhấp rượu nên càng thêm phần ư-ớ-t á-𝐭, ngậm nhẹ vào vành ly thủy tinh, nhâm nhi từng ngụm nhỏ.
Trông cô lúc này giống hệt một con thú ăn cỏ nhỏ bé đang uống nước bên suối, cẩn thận và dè dặt, chỉ sợ bị con mãnh thú đang rình rập xung quanh bất ngờ vồ lấy.
Một lát sau, đôi môi của con thú ăn cỏ nhỏ bé rời khỏi ly rượu, lại mấp máy, phát ra tiếng động. Giọng nói vang lên rõ ràng và êm ái trong phòng tranh trống trải, vắng lặng, hương vị ngọt ngào của rượu vang dường như cũng theo hơi thở của cô lan tỏa vào không khí.
Giọng nói mang theo sự e dè: "Lần đầu tiên tôi biết ở dưới này lại có một hầm rượu lớn đến thế."
Ôn Ý Nùng nói câu này, một phần là để xua tan đi bầu không khí có phần gượng gạo lúc này, một phần cũng vì thực sự cảm thấy bất ngờ. Cô dừng lại nửa giây, lại tò mò hỏi nhỏ, "Anh Mạc, anh có hứng thú với rượu lắm sao?"
Tầm mắt Mạc Thiếu Thương rời khỏi đôi môi cô, chuyển sang ánh mắt cô, đáp lời: "Hầm rượu này là do ông nội tôi để lại."
"Ra là vậy." Ôn Ý Nùng gật gù ra chiều đã hiểu.
Cô chợt nhớ lại một bài báo từng đọc trên tạp chí Forbes. Bài báo viết rằng, đối với những tỷ phú hàng đầu thế giới, hầm rượu cá nhân không chỉ đơn thuần là nơi cất giữ rượu, mà còn là biểu tượng của sự tận hưởng trọn vẹn cả về vật chất lẫn tinh thần, là minh chứng cho gu thẩm mỹ tinh tế và địa vị tôn quý của họ.
Nó không chỉ đại diện cho khối tài sản kếch xù, mà còn thể hiện một nền tảng văn hóa sâu sắc.
Đó là sự lắng đọng của thời gian, chuyên chở những tình cảm và ký ức của cả một gia tộc.
Nghĩ đến đây, trong lòng Ôn Ý Nùng vô cớ nảy sinh một nỗi niềm cảm khái, giọng nói cũng trở nên dịu dàng hơn: "Ông nội để lại hầm rượu này cho anh. Chắc hẳn mỗi lần đến đây, anh đều sẽ nhớ đến ông cụ phải không?"
Lúc này, Mạc Thiếu Thương cũng nâng ly rượu vang của mình lên. Anh khẽ nhấp một ngụm, thân hình cao lớn tựa vào mép bàn bên cạnh, hơi nghiêng đầu, chăm chú nhìn cô, ánh mắt mang theo vài phần thăm dò và hứng thú: "Cô Ôn có vẻ rất tò mò về chuyện của tôi nhỉ?"
Ôn Ý Nùng bị câu nói này làm cho sặc, chuông báo động trong đầu lập tức reo vang, nhớ lại lời căn dặn nghiêm túc của hiệu trưởng Trương dành cho mình.
Khi giới thiệu cô vào công việc lương cao này, hiệu trưởng đã đặc biệt cảnh báo cô, làm việc ở nhà họ Mạc, điều quan trọng nhất là phải biết giữ bổn phận, đừng tò mò quá mức, đừng cố gắng tọc mạch vào những chuyện đời tư của gia đình chủ lao động.
Hành động vừa rồi của cô, quả thực có hơi đi quá giới hạn.
Nghĩ vậy, trên khuôn mặt Ôn Ý Nùng thoáng qua nét hoảng hốt, vội vàng hắng giọng, giải thích: "Không phải đâu. Anh Mạc, anh đừng giận, tôi thực sự không có ý tò mò chuyện đời tư của anh đâu. Chỉ là nghe anh nhắc đến ông nội, nên tôi thuận miệng hỏi thôi. Tuyệt đối không có ác ý gì cả."
Nhìn dáng vẻ vội vàng thanh minh của cô, sâu thẳm trong đôi mắt Mạc Thiếu Thương lóe lên một tia sáng tối tăm khó lòng nắm bắt, giọng điệu vẫn đều đều: "Tôi không giận."
"... Vậy thì tốt rồi." Ôn Ý Nùng r⛎*𝐧 гẩ*𝖞 đáp lời, như để che giấu sự bối rối, cô cúi đầu, lại nhấp thêm một ngụm rượu vang nhỏ.
Mạc Thiếu Thương nhìn chằm chằm vào cô, chậm rãi nói: "Nếu cô Ôn muốn tìm hiểu về tôi, tôi ngược lại sẽ rất vui lòng."
"..." Ánh mắt Ôn Ý Nùng khẽ chớp, những ngón tay cầm ly rượu şıế-✞ 𝖈♓ặ-🌴 lại. Nhận thấy nếu cứ tiếp tục chủ đề này, bầu không khí sẽ chỉ càng trở nên kỳ quặc hơn, giây tiếp theo cô liền chuyển hướng câu chuyện, kéo cuộc trò chuyện quay trở lại quỹ đạo.
Ôn Ý Nùng: "À đúng rồi, anh Mạc, về kế hoạch trị liệu tiếp theo cho Eric, tôi có một vài ý kiến muốn trao đổi với anh."
Mạc Thiếu Thương dường như không hề bất ngờ trước việc cô chuyển chủ đề, anh ung dung đáp: "Em nói đi."
Khi bàn về công việc, nét mặt Ôn Ý Nông lập tức trở nên nghiêm túc hơn. Cô nghiêm trang nói: "Triệu chứng cốt lõi của chứng tự kỷ là sự khó khăn trong giao tiếp xã hội, đặc biệt là tương tác với bạn bè đồng trang lứa. Theo quan sát và tìm hiểu của tôi, môi trường sống của Eric hiện tại khá khép kín, cậu bé rất hiếm khi có cơ hội tiếp xúc với những đứa trẻ cùng tuổi, vòng tròn sinh hoạt hàng ngày chủ yếu chỉ thu hẹp trong khuôn viên trang viên này."
"Điều này hoàn toàn bất lợi cho sự phát triển kỹ năng xã hội và khả năng giao tiếp của cậu bé. Tôi nghĩ trong giai đoạn trị liệu tiếp theo, chúng ta nên xây dựng một kế hoạch cụ thể, tiến hành từng bước một. Nên tạo điều kiện cho cậu bé ra ngoài trang viên nhiều hơn, tiếp xúc với môi trường, con người và những sự vật mới mẻ ở thế giới bên ngoài."
Mạc Thiếu Thương im lặng lắng nghe, các ngón tay nhẹ nhàng miết dọc thành ly rượu, suy nghĩ một lát rồi gật đầu đồng ý: "Được. Sau này cứ làm theo kế hoạch của em."
Nhận được sự tán thành và ủng hộ từ phía người sử dụng lao động, trên môi Ôn Ý Nùng nở một nụ cười rạng rỡ, khóe mắt cong lên, cô gật đầu đáp: "Vâng! Tôi sẽ nhanh chóng lập một bản kế hoạch hoạt động ngoài trời chi tiết, gửi anh xem xét."
Sau đó, Ôn Ý Nùng lại tóm tắt cho Mạc Thiếu Thương nghe về những tiến bộ nhỏ trong khả năng nhận thức, bắt chước ngôn ngữ của Eric mấy ngày qua, cùng với một vài vấn đề nho nhỏ phát sinh, và cách cô xử lý chúng.
Mạc Thiếu Thương dán mắt vào cô, lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng sẽ ừ hữ một hai câu, hoặc đặt ra vài câu hỏi thắc mắc.
Thời gian lặng lẽ trôi qua trong lúc họ trò chuyện. Bóng tối ngoài cửa sổ ngày càng trở nên dày đặc, chẳng biết từ lúc nào, kim đồng hồ treo trên tường đã chỉ qua 10 giờ đêm.
Nam nữ độc thân, ở chung trong một căn phòng tranh dưới tầng hầm bí mật, mờ ảo như thế này cho đến tận đêm khuya, quả thực có hơi bất tiện.
Ôn Ý Nùng thầm nghĩ, rất nhanh đã tìm được cái cớ thoái lui. Cô đặt ly rượu trên tay xuống, nhẹ nhàng nói: "Anh Mạc, trời cũng khuya rồi, sáng mai tôi còn phải dậy sớm dạy học cho Eric nữa. Nếu không còn việc gì khác, tôi xin phép về phòng nghỉ ngơi trước."
Lần này, Mạc Thiếu Thương dùng đôi mắt xanh đen ấy nhìn cô đăm đắm hồi lâu, nhưng lại không hề từ chối yêu cầu của cô.
Anh đáp: "Ngủ ngon."
Nghe thấy hai chữ này, Ôn Ý Nùng lập tức cảm thấy như được đại xá, sợi dây thần kinh căng cứng trong lòng cuối cùng cũng được thả lỏng hoàn toàn, cô vẫy tay chào lại một câu "Ngủ ngon", quay người, rảo bước rời đi.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng và có phần vội vã dần xa, cuối cùng mất hút ở đoạn cuối cầu thang hầm rượu.
Căn phòng tranh rộng lớn giờ đây chỉ còn lại một mình Mạc Thiếu Thương. Ánh sáng vàng vọt hắt lên bóng dáng cao lớn, vững chãi của anh, in bóng trên nền nhà, kéo dài và cô độc.
Nét mặt anh bình thản, không bộc lộ bất kỳ cảm xúc nào. Đứng lặng im một chốc, anh lại cầm cọ vẽ lên, bước đến trước giá vẽ khổng lồ, đứng khựng lại.
Bất chợt anh giơ tay lên, kéo phăng tấm vải vẽ đầy những nét nguệch ngoạc xuống, ném bừa sang một bên.
Bên dưới tấm vải canvas ấy, là một bức tranh khác đang được che giấu.
Đó là một bức chân dung thiếu nữ chưa hoàn thiện: Cô gái mặc một chiếc váy liền đơn giản, đứng dưới ánh nắng chan hòa, khóe Ⓜ️ô_❗ 𝒸⭕𝓃_g lê_𝖓, ánh mắt trong veo, nụ cười ngọt ngào, rạng rỡ hơn cả nắng xuân tháng Ba.
Mạc Thiếu Thương say sưa ngắm nhìn bức tranh, thẫn thờ. Một lát sau, anh vươn tay ra, đầu ngón tay mang theo sự dịu dàng gần như sùng kính, khẽ khàng lướt qua đôi mày, ánh mắt, sống mũi của cô gái trên tranh, và cuối cùng, dừng lại ở đường nét đôi môi vẫn chưa được tô màu.
Trong sự tĩnh mịch u ám, một cái tên cứ lặp đi lặp lại nơi khóe môi anh, mang theo sức 𝓃_óⓝ_ⓖ ⓑỏⓝ_𝖌 rát và sự chấp niệm sâu sắc.
Ôn Ý Nùng.
Ôn... Ý Nùng.
Sáng hôm sau, Ôn Ý Nùng không chạm mặt Mạc Thiếu Thương nữa.
Việc chủ đi đâu làm gì vốn không nằm trong phận sự của một bác sĩ trị liệu, nên cô cũng chẳng mấy bận tâm. Dùng xong bữa sáng, cô lại tiếp tục các bài tập phục hồi chức năng cho Eric như thường lệ.
Một buổi sáng nhanh chóng trôi qua.
Sau khi ăn trưa cùng Eric, Ôn Ý Nùng dắt tay cậu bé lên lầu chợp mắt, chuẩn bị năng lượng cho kế hoạch hoạt động ngoài trời vào buổi chiều.
Sáng nay lúc ăn sáng, chú Hành có kể cho cô nghe về một công viên rừng sinh thái ở vùng ngoại ô phía Nam. Ở đó không chỉ có nhiều loại thực vật quý hiếm mà còn có cả khu vui chơi chuyên biệt dành cho trẻ em.
Cô dự định sẽ dẫn Eric đến đó đi dạo, vừa để bé tiếp xúc với thiên nhiên, vừa để quan sát khả năng thích nghi của bé với môi trường bên ngoài.
Buổi chiều ở trang viên, những làn gió nhẹ mơn man mang theo không khí khô ráo đặc trưng của mùa thu. Mặt hồ nhân tạo ℊ*ợ*ռ 💲*ó*n*🌀 lăn tăn, phản chiếu bầu trời xanh ngắt điểm những đám mây trắng xốp.
Đợi Eric ngủ say, Ôn Ý Nùng xuống phòng khách, cùng với cô bảo mẫu sửa soạn đồ đạc chuẩn bị cho buổi đi chơi. Bình nước, khăn giấy ướt cho trẻ em, đồ chơi dỗ dành bé, và một ít đồ ăn vặt Eric hay ăn... tất cả đều được nhét gọn gàng vào ba lô.
Khoảng 2 giờ rưỡi chiều, ánh nắng trở nên chan hòa hơn so với buổi sáng.
Ôn Ý Nùng đến bên chiếc giường nhỏ, nhẹ nhàng đánh thức Eric, thay quần áo và mang giày cho cậu bé. Hai cô cháu cùng nhau xuống lầu.
Một chiếc Bentley đen bóng đã đỗ sẵn trước cửa khu nhà chính.
Vừa bước đến gần xe, sự chú ý của Eric đã bị thu hút bởi vài chú kiến đang bò dưới đất. Cậu bé hất tay Ôn Ý Nùng ra, ngồi xổm xuống, đôi mắt ngây dại, một lần nữa chìm vào thế giới của riêng mình.
"Eric, chúng ta sắp đi công viên chơi rồi." Ôn Ý Nùng cũng ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt Eric, nở nụ cười thật tươi, "Chào tạm biệt các bạn kiến nhỏ đi nào!"
Hôm nay cậu bé hiếm khi nghe lời, tuy không nói gì, nhưng đã giơ bàn tay nhỏ xíu lên, vẫy vẫy về phía mặt đất.
"Giỏi lắm!" Nụ cười trên môi Ôn Ý Nùng càng thêm rạng rỡ, cô dắt tay Eric đi về phía cửa xe.
Hai người vừa định lên xe, thì một tràng tiếng bước chân từ phía sau truyền đến, tiếng bước chân thong dong, đĩnh đạc nện xuống mặt đường lát đá xanh, nghe rõ mồn một.
Ôn Ý Nùng tự nhiên quay đầu lại theo phản xạ.
Ngược sáng với ánh nắng ban chiều rực rỡ nhưng không hề gay gắt, một bóng hình cao ráo, thẳng tắp lọt vào tầm mắt cô.
Là Mạc Thiếu Thương.
Không còn khoác lên mình những bộ vest cứng nhắc, chỉn chu, anh diện một bộ đồ thể thao sáng màu năng động, dưới chân là đôi giày thể thao trắng muốt, không vương một hạt bụi.
Ôn Ý Nùng ngẩn người.
Đã quen nhìn anh trong những bộ âu phục lịch lãm, đây là lần đầu tiên cô thấy anh ăn mặc thế này.
Những gam màu sáng đã làm dịu đi vẻ lạnh lùng, sắc bén mang hơi hướng con lai của anh, tôn lên khí chất rạng rỡ, ôn hòa, lại phảng phất chút nét thiếu niên phóng khoáng, tùy hứng. Nhìn qua, anh hệt như một nam sinh trao đổi, hot boy của một trường đại học nào đó.
Đẹp đến mức chói lóa.
Ôn Ý Nùng cứ thế đứng trân trân nhìn bóng dáng cao lớn ấy, cho đến khi người đó bước đến gần, đôi mắt xanh đen sâu thẳm nhìn cô, cô mới bừng tỉnh, ánh mắt tìm lại được tiêu cự.
Hai má Ôn Ý Nùng hơi ửng hồng, lúng túng cất tiếng chào, "Anh Mạc."
Cô khựng lại một nhịp, liếc nhìn bộ đồ khác hẳn mọi ngày của anh, nhịn không được hỏi, "Anh cũng định ra ngoài sao?"
"Không phải em nói muốn đưa Eric đi công viên rừng sinh thái à." Mạc Thiếu Thương hờ hững đáp, "Đi thôi."
Nói xong, không để Ôn Ý Nùng kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Mạc Thiếu Thương đã cúi người, động tác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát bế bổng Eric lên, đặt gọn gàng vào chiếc ghế an toàn ở hàng ghế sau.
Ôn Ý Nùng trố mắt ngạc nhiên.
Trong tầm nhìn của cô, người đàn ông đang cúi đầu thắt dây an toàn cho cậu bé, góc nghiêng khuôn mặt dưới ánh mặt trời vừa lạnh lùng lại vừa dịu dàng, động tác ung dung, thành thạo.
"Khoan, khoan đã." Cô không giấu nổi sự kinh ngạc, tưởng mình nghe lầm, hỏi lại cho chắc, "Ý anh là, anh sẽ đi cùng chúng tôi sao?"
Cô cứ đinh ninh anh bận rộn như vậy, việc giao phó toàn quyền việc trị liệu của Eric cho cô và luôn tạo điều kiện tốt nhất đã là quá quý báu rồi, làm gì có thời gian tham gia mấy hoạt động gắn kết tình thân kiểu này.
"Ừ."
Mạc Thiếu Thương đáp một tiếng, đứng thẳng người dậy, đóng chặt cửa xe phía Eric lại, sau đó quay sang nhìn Ôn Ý Nùng, nhẹ nhàng thốt lên một câu: "Lên xe đi, mời cô giáo Ôn ngồi cạnh tôi."
| ← Ch. 018 | Ch. 020 → |
