Truyện:Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Chương 017

Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ
Trọn bộ 102 chương
Chương 017
0.00
(0 votes)


Chương (1-102)

Ban đầu, Ôn Ý Nùng thậm chí còn tưởng mình đang nằm mơ. Cô đưa tay nhéo nhẹ một cái lên cánh tay, cho đến khi cơn đau truyền đến mới dám chắc đây không phải là mơ.

Cô hơi nhíu mày, quay lại mép giường, vươn tay cầm cành hồng lên bằng những động tác vô cùng cẩn trọng.

Những chiếc gai trên cành đã được tỉ mỉ lẩy sạch, chạm vào nhẵn thính. Cánh hoa mang một sắc đỏ thuần túy như nhung, viền cánh điểm xuyết chút sắc tối thẳm, càng tăng thêm vẻ bí ẩn.

Đầu ngón tay lướt qua cánh hoa, cô có thể cảm nhận được hơi ẩm man mát, dường như vẫn còn vương vấn sương sớm tinh sương.

Rất tươi.

Sự tươi mới quá mức này khiến tim Ôn Ý Nùng bỗng thắt lại.

Cô nhớ rất rõ, đêm qua lúc về phòng, trên giường ngoại trừ gối và tấm chăn mỏng cô hay dùng thì chẳng còn gì khác.

Bông hoa này xuất hiện từ lúc nào?

Dường như chỉ có một đáp án duy nhất, đó là sau khi cô chìm vào giấc ngủ, đã có người lặng lẽ bước vào phòng, đặt bông hồng này lên đầu giường.

Suy đoán này tựa như một con rắn lạnh lẽo trườn dọc sống lưng cô, mang theo từng cơn rùng mình ớn lạnh.

Ngay sau đó, trong đầu cô lại hiện lên những giấc mộng kỳ lạ đêm qua. Trong mơ dường như có ánh trăng thanh lạnh, có cảm giác buốt giá lướt qua da thịt, còn có cả một đôi mắt xanh đen n·ó·п·🌀 🅱️ỏⓝ·𝖌 đến mức khiến người ta hoảng loạn...

Chẳng lẽ?

Một suy đoán hoang đường từ từ trỗi dậy từ tận đáy lòng, kéo theo những nhịp đập bất an.

Không thể nghĩ tiếp được nữa.

Ôn Ý Nùng vội vàng lắc đầu, đặt bông hồng xuống, bước nhanh vào phòng tắm như thể chạy trốn.

Cô vớt nước lạnh vỗ liên tục lên mặt, cố gắng xua đi cảm giác 𝓃_ó_ռ_g 𝓇_𝖆_𝓃 và hoảng hốt khó hiểu trong lòng.

Cô gái trong gương hai má ửng đỏ khác thường, ánh mắt vẫn còn vương nét hoang mang chưa dứt. Cô hít sâu vài hơi, ép bản thân phải bình tĩnh lại.

Thay quần áo xong, cô đi lại cạnh giường, ánh mắt vẫn vô thức bị sắc đỏ kia thu hút.

Trầm ngâm một lát, cô nhặt cành hồng lên, mở cửa bước ra ngoài.

Buổi sáng ở trang viên họ Mạc dường như lúc nào cũng tĩnh lặng. Dọc theo chiếc cầu thang xoắn ốc trải thảm dày bước xuống, vừa đến góc ngoặt thì cô đi tới đối diện một người, là chú Hành.

"Chào cô Ôn." Nụ cười trên mặt chú Hành vẫn như thường lệ.

"Chào chú Hành." Ôn Ý Nùng nở một nụ cười hơi gượng gạo, bước chân khựng lại, do dự vài giây rồi mới khẽ hỏi, "Chú có thấy anh Mạc đâu không ạ?"

Chú Hành dừng mắt trên mặt cô một thoáng, rồi lảng đi như không có chuyện gì, đáp: "Tiên sinh đang ở trong thư phòng."

"Dạ vâng, cháu cảm ơn chú." Ôn Ý Nùng nói lời cảm ơn, định quay người rời đi.

Tiếng chú Hành lại vang lên phía sau, mang theo sự hiền từ và quan tâm của người lớn tuổi dành cho lớp trẻ: "Bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi, cô xuống lầu cứ đến thẳng phòng ăn là được."

"Cháu cảm ơn chú Hành." Ôn Ý Nùng khựng lại một chút rồi cười, "Cháu tìm anh Mạc có chút việc, sẽ xuống ngay thôi ạ."

"Được." Chú Hành khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Tạm biệt chú Hành, Ôn Ý Nùng âm thầm hít một hơi thật sâu, đầu ngón tay cầm cành hồng bất giác 💲i.ế.✞ ↪️.𝖍ặ.t lại. Sau đó cô xoay người, đi về hướng thư phòng.

Hành lang rất dài, hai bên treo những bức tranh sơn dầu cổ điển mang gam màu trầm uất. Ánh sáng bị rèm cửa dày cộm lọc bớt, trở nên mờ ảo và tĩnh mịch, chỉ có tiếng bước chân nhè nhẹ của cô vang lên giữa không gian trống trải.

Cuối cùng cũng đến trước cánh cửa thư phòng bằng gỗ tự nhiên sẫm màu, dày dặn.

Cánh cửa đóng chặt, tựa như một con thú dữ đang say giấc.

Cô giơ tay lên, gõ nhẹ đốt ngón tay lên mặt cửa. Cốc cốc. Tiếng gõ cửa vang lên có phần đường đột giữa không gian tĩnh mịch.

Giây tiếp theo, từ bên trong truyền ra một giọng nói lạnh lùng, trầm thấp, bình tĩnh, mang theo sự tùy ý như đang giải quyết công việc: "Ai đó?"

Nhịp tim Ôn Ý Nùng lỡ một nhịp.

Cô mím đôi môi hơi khô, cố gắng để giọng mình nghe thật vững vàng: "Là tôi, Ôn Ý Nùng."

Người bên trong dường như khựng lại trong chớp mắt, rồi mới đáp: "Mời vào."

Ôn Ý Nùng đẩy cửa.

Khung cảnh trong thư phòng đập vào mắt. Ánh ban mai le lói bên ngoài xuyên qua cửa kính sát đất khổng lồ, được lớp rèm voan mỏng làm dịu đi, phủ lên căn phòng một vầng sáng vàng nhạt.

Mạc Thiếu Thương đang ngồi ngay giữa vầng sáng ấy, trên sống mũi gác một chiếc kính, ánh mắt buông rủ chăm chú vào tập tài liệu trên tay. Bộ vest đen được cắt may phẳng phiu tôn lên vóc dáng cao ráo, thẳng tắp của anh. Đường nét bờ vai uyển chuyển, vòng eo săn chắc, chỉ ngồi yên ở đó, anh cũng đã toát lên một cảm giác tồn tại khiến người ta không thể phớt lờ.

Nghe thấy tiếng bước chân đến gần, ngòi bút máy trên tay anh hơi khựng lại, rồi thong thả được đặt xuống.

Mạc Thiếu Thương ngước mắt lên, đôi mắt xanh đen xuyên qua mắt kính rơi xuống người Ôn Ý Nùng. Đôi mắt ấy trầm tĩnh như sương mù buổi sớm, lại như mặt hồ sâu thẳm, không nhìn thấu được bất kỳ cảm xúc nào.

"Cô Ôn tìm tôi?"

Dáng vẻ anh ung dung điềm tĩnh, giọng điệu thậm chí có thể coi là ôn hòa lịch sự, nhưng không hiểu sao, ngay khoảnh khắc ánh mắt anh bao trùm lấy cô, Ôn Ý Nùng vẫn cảm nhận được một luồng áp lực vô hình.

Không khí dường như cũng trở nên đặc quánh lại, khiến người ta khó thở.

Cô bất giác căng thẳng, những ngón tay cầm đóa hồng hơi cuộn lại. Đấu tranh suy nghĩ mất một lúc, cô mới như hạ quyết tâm, giơ bông hoa hồng không rõ lai lịch trên tay lên đưa ra trước mắt anh, nói: "Anh Mạc, sáng nay lúc ngủ dậy, tôi thấy trên đầu giường có đặt bông hoa này."

Vẻ mặt Mạc Thiếu Thương không có biến đổi gì lớn, chỉ hơi nhướng mày, ra hiệu cho cô nói tiếp.

Sự bình tĩnh của anh dường như khiến sự chất vấn của cô trở nên đường đột và nực cười.

Ôn Ý Nùng định thần lại, ép bản thân phải nhìn thẳng vào mắt anh, tiếp tục nói: "Xin hỏi anh có biết bông hoa này được đặt vào phòng tôi bằng cách nào không?"

Ánh mắt Mạc Thiếu Thương lướt qua mặt cô, dường như mang theo sức mạnh xuyên thấu, có thể dễ dàng nhìn thấu sự bình tĩnh giả tạo của cô. Một lát sau, anh mới dùng giọng điệu không chút ⓖ_ợ_𝐧 ⓢón_🌀 đáp: "Tối qua cô có nhắc đến chuyện mình thích nhất là hoa hồng đỏ. Trùng hợp sáng nay hoa hồng nở rất đẹp, nên tôi đã hái một cành, nhờ dì Trương tiện tay mang vào phòng cô."

Dì Trương?

Câu trả lời này nằm ngoài dự liệu của Ôn Ý Nùng. Cô ngẩn người, gần như buột miệng thốt lên: "Sáng nay dì Trương vào phòng tôi sao?" Cô khựng lại, giọng điệu không giấu được sự hoài nghi, "Tại sao dì Trương lại vào phòng tôi?"

Việc dọn dẹp vệ sinh trong trang viên do những nhân viên khác phụ trách. Vô duyên vô cớ, sao dì Trương lại "tiện tay" vào phòng cô để đặt hoa?

Vừa dứt lời, cơ thể cao lớn của Mạc Thiếu Thương tùy ý dựa ra sau. Anh nhìn cô, thong dong lại hờ hững đáp: "Để trả lại quần áo tối qua của cô." Anh dừng một chút rồi bổ sung, "Bộ váy cô để lại trong phòng tắm."

Quần áo?

Ôn Ý Nùng cứng đờ tại chỗ, đầu óc trống rỗng trong tích tắc. Ngay sau đó, những mảnh ký ức đêm qua ùa về: Cô tắm trong phòng tắm cạnh hồ bơi, thay bộ váy ướt sũng ra...

Hóa ra dì Trương đã mang quần áo giặt sạch đem trả lại cho cô.

Sự thật đã rõ ràng.

Đơn giản và vô cùng hợp lý.

Trong chớp mắt, một cảm giác bối rối tột độ ập đến nhấn chìm Ôn Ý Nùng. Hai má cô bùng lên đỏ rực, thầm mắng: Não mình bị chập mạch rồi sao, tại sao lại nảy sinh ra những liên tưởng hoang đường đến vậy?

Lại đi nghĩ bông hoa này do Mạc Thiếu Thương đặt?

Thậm chí còn lẫn lộn giữa giấc mơ và hiện thực, nghi ngờ anh thừa dịp cô ngủ say rồi đối với cô...

Nhận ra mình đã hiểu lầm anh, Ôn Ý Nùng xấu hổ đến mức không có chỗ chui. Những ngón tay cầm cành hoa ⓢ𝒾-ế-† ⓒ𝐡ặ-t đến mức trắng bệch, đầu gần như gục hẳn xuống ⓝ𝐠*ự*↪️, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào người đàn ông sau bàn làm việc nữa.

Bông hồng lúc này như biến thành củ khoai lang ⓝó.ռ.𝖌 b.ỏ𝓃.ℊ tay, nhắc nhở cô về những suy đoán lung tung của mình.

Ở phía đối diện.

Mạc Thiếu Thương thu hết sự bối rối, luống cuống của cô vào mắt, khóe môi khẽ nhếch lên một đ_ư_ờ𝐧_g ↪️_𝖔_𝐧_ɢ cực nhạt, rồi biến mất trong chớp mắt. Khi anh mở miệng lần nữa, giọng nói vẫn điềm tĩnh, nhưng dường như pha thêm chút trêu chọc như có như không: "Cô Ôn tìm tôi chỉ để hỏi chuyện này thôi sao?"

Ôn Ý Nùng sững lại, ngập ngừng gật đầu, giọng rất khẽ: "Vâng."

"Nhưng có vẻ cô đang tức giận." Anh dùng câu trần thuật, giọng điệu bình thản.

Mặt Ôn Ý Nùng đỏ bừng như quả lựu chín, nóng hầm hập. Cô mím chặt môi, không đáp lời, chỉ muốn nhanh chóng trốn khỏi không gian ngượng ngùng đến mức muốn đào hố chui xuống đất này.

Thế nhưng, đúng lúc này, Mạc Thiếu Thương lại đứng dậy.

Vóc dáng anh cực kỳ cao lớn, khi đứng lên tự tạo ra một áp lực mãnh liệt. Anh sải đôi chân dài, chậm rãi bước về phía cô, hương sương giá lạnh lẽo của rừng thông sau tuyết trên người anh cũng theo đó lan tỏa, dần xâm chiếm lấy khứu giác của Ôn Ý Nùng.

Lạnh thấu xương, tươi mát.

Mùi hương rất dễ chịu, xộc lên khiến cô hơi choáng váng.

Trong khoảnh khắc, Mạc Thiếu Thương đã dừng lại cách cô chỉ một bước chân. Sau đó, anh cúi đầu sát lại gần cô, hơi thở phả qua vành tai nhạy cảm, khẽ hỏi: "Cô Ôn cho rằng là tôi đã lẻn vào phòng ngủ của cô sao?"

Khoảng cách giữa hai người chớp mắt bị kéo sát rạt. Gần đến mức Ôn Ý Nùng có thể nhìn thấy ánh sáng phản chiếu li ti trên mắt kính của anh, nhìn thấy hàng mi đen rậm, và cả hình bóng lúng túng, bối rối của chính mình phản chiếu trong đôi mắt xanh đen kia.

Bị chọc trúng tim đen, cô càng thấy lúng túng, không cần suy nghĩ liền buột miệng phủ nhận, giọng hơi 𝓇*𝐮*п ⓡ*ẩ*ⓨ: "Không phải, tôi không có nghĩ như vậy."

Mạc Thiếu Thương nhìn gò má và vành tai đang đỏ ửng của cô, nhạt giọng hỏi: "Vậy sao cô lại không vui?"

Khung cảnh ℊ-ầ-𝖓 𝐠ũ-𝐢 đến mức ám muội này khiến đầu óc Ôn Ý Nùng quay cuồng, gần như không thể suy nghĩ bình thường. Cô vô thức lùi lại một bước nhỏ, cố gắng tạo ra chút khoảng cách để né tránh anh, yếu ớt biện bạch: "Tôi không có không vui. Chỉ là... chỉ là muốn biết ai đã đưa hoa vào phòng tôi thôi..."

Mạc Thiếu Thương không nói gì, chỉ rũ mắt, ánh nhìn ghim chặt lên mặt cô, sâu thẳm khó đoán. Giống như đang soi xét, lại giống như đang thưởng thức sự hoảng loạn của cô.

Sự im lặng lan tràn trong không khí, mỗi giây trôi qua đều có vẻ dài đằng đẵng.

Một lúc sau, Ôn Ý Nùng nhớ ra điều gì đó, lại không nhịn được nhỏ giọng: "Hôm qua tôi nhắc đến chuyện mình thích hoa hồng, chỉ là lời vô tâm thôi. Anh Mạc không cần bận tâm đâu."

Mạc Thiếu Thương: "Nhưng tôi đã ghi nhớ rồi, không thể vờ như hoàn toàn không biết."

"..."

Trái tim Ôn Ý Nùng chợt run lên như bị thứ gì đó va phải, gợn lên từng vòng sóng gợn rối bời.

Anh nhìn cô, ánh mắt chậm rãi lướt qua ngũ quan cô, tiếp tục nói: "Giây đầu tiên thấy cành hồng này, tôi đã nghĩ ngay đến cô."

Nghe vậy, nhịp tim Ôn Ý Nùng tức thì Ⓜ️-ấ-t κ-ⓘể-𝖒 s-οá-†, đánh thịch thịch vào lồng п.ⓖ.ự.𝖈 như tiếng trống dồn dập.

Mặt cô nóng rực đến mức sắp mất đi cảm giác, trong lòng vừa hoảng vừa loạn. Không biết là sợ tiếng tim đập chói tai của mình sẽ bán đứng bản thân, hay vì điều gì khác, mà cô đột nhiên mất sạch dũng khí để tiếp tục ở chung một phòng với anh.

"Cảm ơn hoa của anh. Tôi xuống lầu ăn sáng trước đây, xin phép." Ôn Ý Nùng cụp mắt, nói vội những lời này rồi nhanh chóng xoay người, bước nhanh về phía cửa như thể đang chạy trốn.

Không ngờ, tay vừa chạm vào tay nắm cửa, giọng nói của Mạc Thiếu Thương lại vang lên phía sau: "Cô Ôn."

Bước chân của Ôn Ý Nùng khựng lại, như bị nhấn nút tạm dừng. Cô hít sâu một hơi, cố gắng bình ổn nhịp tim đang đập loạn xạ, xoay người nhìn anh với ánh mắt khó hiểu.

Nét mặt Mạc Thiếu Thương vẫn bình thản không 🌀ợ-n ⓢ-ó-ռ-𝐠, như thể cuộc đối thoại đầy mờ ám vừa rồi chưa từng xảy ra. Anh chỉ nói với cô: "Hôm nay Eric xin nghỉ nửa ngày."

Ôn Ý Nùng nghe xong có chút bất ngờ, vô thức lo lắng hỏi: "Eric thấy không khỏe ở đâu sao?"

Mạc Thiếu Thương lắc đầu, đáp: "Tôi đưa thằng bé ra ngoài có chút việc."

"À." Ôn Ý Nùng hiểu ra, tuy còn thắc mắc nhưng cũng không hỏi thêm, mỉm cười gật đầu, "Dạ vâng, tôi biết rồi. Không vấn đề gì ạ."

Buổi học sáng nay khó khăn hơn bình thường một chút vì Eric không tập trung, nhưng cuối cùng cũng kết thúc suôn sẻ.

Lúc ăn trưa, Ôn Ý Nùng không thấy Mạc Thiếu Thương đâu. Sang buổi chiều, trợ lý Lâm Khác quay lại trang viên, chuẩn bị đón Eric đi.

Ôn Ý Nùng cùng cô bảo mẫu giúp Eric thay quần áo ra ngoài, rồi đi theo họ ra đến trước cổng biệt thự.

Chiếc Aston Martin màu đen đang lẳng lặng chờ sẵn ở đó.

Sau khi đặt Eric vào ghế an toàn, Ôn Ý Nùng cúi người xuống, nhìn thẳng vào mắt cậu bé.

Cậu nhóc ôm khư khư chiếc ô tô đồ chơi yêu thích nhất, cúi gầm mặt. Hàng mi rậm và cong vút rủ xuống, che đi đôi mắt xanh nhạt có vài phần giống Mạc Thiếu Thương nhưng nhạt màu hơn.

"Eric, ra ngoài chơi phải ngoan nhé." Ôn Ý Nùng nở nụ cười, giọng nói nhẹ nhàng như chiếc lông vũ lướt qua. Vừa nói, cô vừa đưa tay nhéo nhẹ hai má phúng phính của cậu bé.

Eric không phản ứng gì, vẫn chìm đắm trong thế giới đồ chơi của riêng mình, ngón tay không ngừng xoay xoay bánh xe ô tô.

Lâm Khác đứng bên cạnh nhìn cảnh này, cười nói: "Có thể thấy Eric rất thích cô Ôn."

Ôn Ý Nùng đứng thẳng người dậy, v**t v* mái tóc xoăn 𝐦ề·〽️ 𝖒·ạ·❗ của Eric, nhẹ giọng nói: "Các bé chỉ sống trên hành tinh của riêng mình thôi, không có nghĩa là không cảm nhận được sự thiện ý từ thế giới bên ngoài. Tâm hồn các bé rất sạch sẽ và ngây thơ, có thể cảm nhận được ai thật lòng tốt với mình, ai thật lòng yêu thương mình..."

Nói đến đây, cô dừng lại, quay sang nhìn Lâm Khác, cười bảo, "Thôi được rồi trợ lý Lâm. Mọi người đi đi, đi sớm về sớm nhé."

"Tạm biệt cô Ôn."

"Đi đường cẩn thận nhé."

Cửa xe đóng lại, ngăn cách không gian trong và ngoài. Chiếc sedan màu đen chạy đi êm ái, lướt qua cánh cổng sắt lớn của trang viên, chẳng mấy chốc đã khuất dạng nơi cuối con đường rợp bóng cây.

Hôm nay quả thực là một ngày thời tiết đẹp hiếm thấy, trời thu trong xanh cao vút. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rọi xuống, ấm áp mà không gắt gao.

Ôn Ý Nùng và chú Hành đứng dưới gốc cây long não, lặng lẽ nhìn theo chiếc xe khuất bóng.

Một lúc sau, Ôn Ý Nùng mỉm cười, thu hồi tầm mắt, giả vờ như vô tình nhắc tới: "Eric có vẻ khá thích ra ngoài chơi, không hề bài xích việc ra khỏi nhà chút nào. Trong những buổi học tới, chúng ta có thể tăng cường thêm các hoạt động ngoài trời. Thiên nhiên có khả năng chữa lành rất tốt."

Chú Hành chỉ cười mà không nói gì.

Ôn Ý Nùng quay sang nhìn chú Hành.

Mái tóc hoa râm của vị quản gia già được chải chuốt gọn gàng, ông mặc bộ đồng phục kiểu Tôn Trung Sơn phẳng phiu, tư thế đứng thẳng tắp. Năm tháng đã khắc ghi những dấu vết lên gương mặt ông, đồng thời cũng ban cho ông một phong thái điềm đạm, nội liễm.

Trong lòng cô hơi động, chợt nảy ra một ý tưởng, cô nhỏ giọng thăm dò: "Chú Hành, chú làm việc ở nhà họ Mạc nhiều năm rồi phải không ạ?"

"Ừm." Có lẽ bị lây nhiễm bởi nụ cười hiền hòa rạng rỡ của cô gái trẻ, chú Hành cũng hiếm khi buông lỏng, đưa mắt nhìn cảnh trí vườn hoa phía xa, tùy ý đáp, "Tôi theo hầu cha của Mạc tiên sinh từ độ hơn hai mươi tuổi. Từng ngọn cây cọng cỏ, từng viên gạch tấc ngói ở đây, tôi đều rành rẽ cả."

Ôn Ý Nùng nghe vậy, nhịn không được hỏi thêm: "Vậy chắc chú cũng hiểu rõ anh Mạc lắm nhỉ?"

Chú Hành là người tinh đời nhường nào, lập tức nhận ra ngay sự tình. Ông quay đầu lại, bình tĩnh nhìn Ôn Ý Nông, hỏi: "Cô Ôn muốn biết chuyện gì về ngài Mạc?"

Ánh mắt ông không hề sắc bén, nhưng lại khiến Ôn Ý Nùng có cảm giác chột dạ như bị nhìn thấu. Cô vội lảng tránh ánh mắt ấy, ho khan một tiếng, phủ nhận: "Dạ không có. Cháu chỉ muốn trò chuyện phím với chú thôi, chứ không có ý định dò hỏi chuyện gì về anh Mạc đâu ạ."

Vẻ mặt chú Hành không hề biến đổi, vẫn là dáng vẻ tươi cười như cũ, dùng tư thái mượn lực đánh lực chuyển chủ đề: "Nếu không có chuyện gì, vậy tôi đi làm việc trước đây. Cô Ôn cứ tự nhiên nhé."

"Dạ vâng, chú đi làm việc đi ạ." Ôn Ý Nùng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Tạm biệt chú Hành, Ôn Ý Nùng đi dạo một mình trong vườn hoa.

Khung cảnh khu vườn ngày thu vẫn không thiếu đi những mảng màu sắc rực rỡ, các loại hoa cúc đua nhau khoe sắc, không khí thoang thoảng mùi hương cỏ cây thanh khiết. Tuy nhiên, tâm trí Ôn Ý Nùng lúc này lại hoàn toàn chìm đắm vào sự tĩnh lặng đó.

Sự hiểu lầm về đóa hoa hồng, cùng với đôi mắt xanh đen trầm uất của Mạc Thiếu Thương, luôn bất chợt xẹt qua tâm trí cô.

Không thể xua đi được những rối rắm trong lòng, cô đành trở về phòng ngủ.

Vừa vào cửa, Ôn Ý Nùng đã nằm dài 👢ê_𝖓 ℊ_❗ườ_𝐧_ℊ, lấy điện thoại ra bấm. Đang chán nản lướt xem các video ngắn thì chợt có tiếng "ting ting" lảnh lót vang lên, WeChat báo có hai tin nhắn mới.

Cô bấm vào biểu tượng màu xanh lá, nhìn thấy ở vị trí trên cùng của danh sách trò chuyện hiện ra một cái tên được lưu là "Giang Thuật".

Giang Thuật: [Cô Ôn, có đang bận không?]

Giang Thuật: [Mấy hôm nay tôi đi công tác ở tỉnh khác, vừa mới về đến Kinh Hải. ]

Nhìn cái tên này, ban đầu Ôn Ý Nùng còn hơi mờ mịt, đầu óc trống rỗng mất vài giây, hoàn toàn chưa nhớ ra đây là ai.

Ngón tay cô vô thức lướt lên, lật lại lịch sử trò chuyện trước đó mới sực nhớ ra: Đây là "đối tượng tiềm năng" do cô bạn thân Tô Uyển Hân giới thiệu cho mình dạo trước.

Không biết nên trả lời thế nào, cô suy nghĩ vài giây rồi gửi lại một sticker mang tính lịch sự.

Chưa đầy hai giây sau, Giang Thuật đã nhắn lại: [Tôi đi công tác ở Tấn Thành, bên đó vừa gặp đợt không khí lạnh, nhiệt độ giảm mạnh, về đến Kinh Hải tôi mới thấy mình như được sống lại. ]

Ôn Ý Nùng liếc nhìn màn hình, xuất phát từ phép lịch sự, cô tiện tay nhắn lại: [Hai năm trước tôi cũng có dịp đến Tấn Thành một lần, ở đó có một quán gà ủ muối lâu đời rất nổi tiếng. Ăn khá ngon. ]

Giang Thuật: [Haha, vậy sao? Xem ra tôi lên lịch trình chưa tốt rồi. Chuyến đi này gấp gáp quá, cả ngày chỉ lo họp hành, chẳng có thời gian đi dạo hay thưởng thức ẩm thực địa phương. ]

Giang Thuật: [Lần sau có cơ hội, hi vọng được đi cùng cô Ôn một chuyến nữa. ]

Tin nhắn này thể hiện rõ ý đồ, không hề che giấu sự nhiệt tình và hảo cảm dành cho cô.

Ôn Ý Nùng nhìn màn hình, bỗng thấy hơi khó xử, không biết phải bắt chuyện tiếp thế nào để đối phương khỏi hiểu lầm. Do dự một hồi, cô đành phải lôi "bảo bối vạn năng" ra dùng: lại gửi một cái sticker.

Hai người cứ thế nói dăm ba câu chuyện vô thưởng vô phạt, rồi Giang Thuật đi thẳng vào vấn đề chính.

Anh ấy hỏi: [Tối nay cô Ôn có rảnh không? Tôi biết một nhà hàng đồ Ý mới khai trương, không gian rất đẹp. ]

Ôn Ý Nùng thả mình chìm vào chiếc giường êm ái, gò má cọ cọ lên chăn bông 𝐦ề_𝐦 ɱạ_ℹ️, suy nghĩ một lát rồi tìm một cái cớ để từ chối: [Ngại quá, tối nay tôi có lớp rồi. ]

Giang Thuật: [Tôi hiểu, công việc là trên hết mà. ]

Nhưng có vẻ anh ấy không định bỏ cuộc dễ dàng, liền hỏi ngay: [Vậy tối mai thì sao? Hay là cuối tuần? Cô rảnh ngày nào, chúng ta có thể hẹn trước. ]

Ôn Ý Nùng bất đắc dĩ, chỉ đành tiếp tục lời nói dối thiện ý của mình: [Chắc là không được đâu, dạo này lịch dạy của tôi khá kín, bận lắm. ]

Giang Thuật: [Vậy cô có tiện cho tôi xin địa chỉ nhận hàng không? Tôi có mua chút đặc sản từ Tấn Thành về, là món bánh hoa lê rất nổi tiếng ở đó. ]

Ôn Ý Nùng: [Tôi xin nhận tấm lòng ^_^, anh cứ giữ lại dùng, hoặc mang biếu người lớn, bạn bè đi. ]

Giang Thuật: [Chỉ là chút thành ý nhỏ thôi. Hi vọng cô Ôn đừng chối từ. Cứ coi như là quà biếu giữa bạn bè cũng được. ]

Thái độ của Giang Thuật rất kiên quyết, một mực muốn gửi bánh hoa lê cho cô.

Ôn Ý Nùng cầm điện thoại, có chút bất lực.

Cô không muốn lợi dụng người khác, cũng không muốn tiếp tục mập mờ thế này, gieo rắc hi vọng rồi lại làm người ta thất vọng. Cân nhắc tới lui, cuối cùng cô quyết định nói rõ ràng mọi chuyện.

Ôn Ý Nùng hít sâu một hơi, đầu ngón tay gõ trên màn hình, đắn đo từng chữ: [Anh Giang, một lần nữa rất cảm ơn sự ưu ái và tấm lòng của anh. Nhưng thật sự ngại quá, chúng ta... có lẽ không hợp nhau đâu. Vô cùng xin lỗi anh. ]

Tin nhắn vừa gửi đi, phía bên kia im lặng mất mấy giây.

Sau đó, Giang Thuật trả lời: [Là tôi có chỗ nào làm chưa tốt khiến cô phật ý sao? Nếu tôi có nói sai hay làm chưa tốt chỗ nào, mong cô cứ nói thẳng, tôi có thể sửa. ]

Người này tự ôm hết mọi lỗi lầm về mình, hành động đó ngược lại càng làm cho Ôn Ý Nùng cảm thấy áy náy. Cô vội vàng nhắn lại: [Không phải lỗi của anh. Anh rất tốt, chỉ là tôi cảm thấy về mặt tính cách hay cảm giác, có lẽ chúng ta không quá hợp nhau. ]

Ngay sau đó lại nhắn thêm: [Nhưng mà được quen biết nhau đã là cái duyên, sau này làm bạn bè bình thường cũng rất tốt mà, đúng không?]

Sau tin nhắn này, đầu dây bên kia rơi vào một sự im lặng còn dài hơn trước. Đợi một lúc lâu, thanh thông báo trên đỉnh khung chat mới hiện lên "Đối phương đang nhập...", cuối cùng chỉ gửi lại vỏn vẹn một chữ:

[Ừm. ]

Cuối cùng cũng nói rõ ràng chuyện này.

Ôn Ý Nùng thở phào nhẹ nhõm, buông lỏng người. Đang định thoát khỏi khung chat để xem tiếp phim ngắn thì Giang Thuật lại gửi thêm một tin nhắn nữa.

Giang Thuật: [Cô Ôn từ chối tôi, có phải là vì người đàn ông tới đón cô tối hôm đó không?]

Câu nói này như một cây kim vô hình, bất thình lình đ.â.ɱ trúng Ôn Ý Nùng.

Một cảm giác chột dạ khó hiểu lập tức lan tràn. Đầu ngón tay cô khẽ 𝖗.⛎.𝓃 𝐫ẩ.𝐲, nhanh chóng gõ chữ phủ nhận: [Không phải đâu. ]

Nhận được sự phủ nhận chắc nịch của cô, bên phía Giang Thuật không nói thêm lời nào, chỉ đáp lại một câu: [Ừm, tôi biết rồi. ]

Cuộc trò chuyện đến đây là hoàn toàn kết thúc.

Ôn Ý Nùng quăng điện thoại sang một bên, nằm ngửa trên giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà thẫn thờ.

Từ chối Giang Thuật, có liên quan đến Mạc Thiếu Thương không?

Như bị q*⛎*ỷ thần xui khiến, câu hỏi của Giang Thuật cứ văng vẳng trong đầu Ôn Ý Nùng, nhất thời khiến cô cảm thấy rối bời, không tìm được đầu mối.

Phải thừa nhận rằng, diện mạo, khí chất và vóc dáng của Mạc Thiếu Thương, đối với bất kỳ người phụ nữ nào cũng có sức hấp dẫn chí mạng. Cô cũng chỉ là một người bình thường, ánh mắt luôn bị anh thu hút, dường như cũng là điều dễ hiểu.

Nhưng anh là chủ lao động của cô.

Ôn Ý Nùng chưa hề quên mục đích mình đến trang viên này là để trị liệu cho một đứa trẻ mắc chứng tự kỷ đáng thương, còn anh là chủ nhân của trang viên, là người giám hộ của đứa bé.

Sao cô có thể tơ tưởng lung tung về anh được? Sao cô có thể nảy sinh những liên tưởng không trong sáng với Mạc Thiếu Thương?

Thật sự không nên chút nào, cũng quá thiếu chuyên nghiệp rồi.

Trong đầu cô như có mấy cuộn chỉ rối quấn vào nhau, không sao gỡ ra được. Ôn Ý Nùng rên lên một tiếng, ôm gối lăn lộn mấy vòng trên giường, rồi vùng ngồi dậy, cầm lấy điện thoại, mở khung chat với cô bạn thân Tô Uyển Hân.

Ôn Ý Nùng: [Tui với Giang Thuật đã nói chuyện rõ ràng rồi. ]

Là một thiếu nữ nghiện mạng xã hội kiêm chuyên gia hóng hớt, Tô Uyển Hân gần như trả lời ngay lập tức: [?? Hả? Rõ ràng cái gì?]

Ôn Ý Nùng: [Tui nói với anh ấy là hai người không hợp, chỉ có thể làm bạn bè bình thường. ]

Tô Uyển Hân có vẻ khá thất vọng về kết quả này, phản hồi bằng một tràng dấu chấm than: [Xỉu luôn!!! Cô giáo Ôn yêu dấu ơi, bà cũng thật thà quá mức rồi đấy! Một người đàn ông ưu tú vừa có nhan sắc, vừa có tiền lại có sự nghiệp như thế, dù cho tạm thời bà chưa rung động đi nữa, thì cũng đừng có từ chối phũ phàng như vậy chứ, cứ giữ anh ta lại làm "lốp dự phòng"... à nhầm, cứ làm bạn tìm hiểu thêm cũng được mà! Làm gì phải kết luận sớm thế!]

Ôn Ý Nùng bất lực, thật thà đáp lại: [Tui thấy anh Giang rất tốt, chính vì anh ấy có điều kiện tốt, lại tỏ rõ hảo cảm với tui, nên tui càng không nên coi anh ấy là "lốp dự phòng", làm vậy thì bất công với anh ấy lắm. Tui không đành lòng. ]

Tô Uyển Hân rõ ràng cạn lời, rep cô: [Haha. ]

Tô Uyển Hân: [Bà nhắn cho tôi, chỉ để nói chuyện này thôi hả?]

Ôn Ý Nùng: [Không phải... ]

Cô suy nghĩ tới lui, lựa lời, xóa đi gõ lại mấy lần, mãi một lúc sau mới gửi được một dòng chữ: [Tui muốn hỏi bà, ừm... giữa nam và nữ, hành động tặng hoa thường mang ý nghĩa đặc biệt gì?]

Tô Uyển Hân: [Tặng hoa á? Vậy thì nhiều ý nghĩa lắm. Có thể là thể hiện sự theo đuổi, sự yêu thích, cũng có thể là sự quan tâm, thăm hỏi, tôn trọng, thậm chí chỉ là phép lịch sự cơ bản và phong thái ga-lăng thôi. ]

Tô Uyển Hân: [Nói chung là mang rất nhiều ý nghĩa. Phải tùy vào tình huống cụ thể, đối tượng cụ thể, hoàn cảnh cụ thể nữa. ]

Hóa ra lại có nhiều cách giải thích như vậy.

Ôn Ý Nùng phân tích những lời Tô Uyển Hân nói, vô thức ngước mắt lên, ánh nhìn lại hướng về chiếc tủ đầu giường.

Ở đó có đặt một chiếc bình thủy tinh trong suốt, bên trong đổ sẵn nước cất, cắm độc nhất một cành hồng đỏ.

Tách khỏi sự làm nền của cành lá, bông hoa lẻ loi nở rộ trong bình thủy tinh, kiều diễm rực rỡ, mãnh liệt như lửa, nhưng lại mang một nỗi cô đơn như đang tự mình thưởng thức vẻ đẹp của bản thân.

Người ta là chủ lao động đã nói rất rõ ràng rồi, là "tiện tay" hái một bông hoa, nhờ dì Trương "tiện tay" mang vào phòng cô.

Đã là "tiện tay" thì đương nhiên chẳng có hàm ý đặc biệt nào cả.

Có lẽ cũng giống như Tô Uyển Hân nói, đó chỉ là sự quan tâm của một người chủ đối với chuyên gia trị liệu sống tại nhà, hoặc chỉ đơn thuần là phép lịch sự của một quý ông mà thôi.

Là tự cô suy diễn quá nhiều, suýt nữa lại làm ra chuyện nực cười.

Lý giải rõ ràng tầng ý nghĩa này, Ôn Ý Nùng tức khắc cảm thấy trong lòng sáng sủa hơn hẳn. Cô lắc đầu, thôi không nghĩ ngợi Ⓜ️ô𝖓*g lung nữa, nhắn lại cho Tô Uyển Hân: [OK, tui hiểu rồi~]

Trời sẩm tối, ánh tà dương nhuộm cả bầu trời thành một màu đỏ cam ấm áp, tựa như một khay màu bị đánh đổ. Một trận tiếng động cơ ô tô từ xa vọng lại, xé toạc sự tĩnh lặng của trang viên lúc chiều tà.

Ôn Ý Nùng đang ngồi đọc sách bên cửa sổ phòng ngủ, nghe thấy tiếng động, cô đứng dậy tiến đến cửa sổ nhìn ra ngoài.

Chỉ thấy chiếc Aston Martin màu đen quen thuộc ấy êm ái đi qua cánh cổng sắt lớn, lăn bánh dọc theo con đường thẳng tắp, cuối cùng đỗ lại trước cửa tòa nhà chính.

Là Mạc Thiếu Thương đã đưa Eric về.

Bữa tối là đồ ăn Pháp.

Trên bàn ăn bày biện những bộ dao dĩa bằng bạc tinh xảo và ly pha lê, ánh đèn dịu nhẹ.

Eric có vẻ đã đi chơi khá mệt, ăn được vài miếng thức ăn là bắt đầu quấy khóc. Ôn Ý Nùng ôm đứa trẻ vào lòng, đung đưa dỗ dành, mãi một lúc sau mới xoa dịu được cảm xúc của cậu bé.

Sau bữa tối, Ôn Ý Nùng và Mạc Thiếu Thương kẻ trước người sau rời khỏi phòng ăn, bước lên cầu thang dẫn lên tầng ba.

Vừa đi được vài bước, nhớ tới lịch học hôm nay, Ôn Ý Nùng dừng chân lại, nhẹ giọng gọi: "Anh Mạc."

Mạc Thiếu Thương đi phía trước nghe tiếng, quay đầu lại, ánh sáng và bóng tối hắt những vệt bóng đổ mờ nhạt lên sườn mặt góc cạnh rõ ràng của anh. Anh buông ánh mắt dừng lại trên người cô, mang theo ý hỏi.

Ôn Ý Nùng hắng giọng, nói: "Tối nay có lịch học của anh. Anh có thời gian học không ạ?"

Tầm mắt Mạc Thiếu Thương dừng lại trên mặt cô một lát, đáp: "Có."

"Vâng." Trên môi Ôn Ý Nùng thoáng hiện một nụ cười nhẹ nhàng, "Vậy hẹn gặp anh buổi tối nhé."

Thời gian trôi qua trong im lặng, thoắt cái đã đến đúng tám giờ tối.

Ôn Ý Nùng mang theo tài liệu giảng dạy và ghi chép đã chuẩn bị sẵn, đi qua dãy hành lang chập choạng ánh đèn vàng, đến trước thư phòng.

Giơ tay lên, cô dùng đốt ngón tay gõ nhẹ vào cửa, phát ra tiếng gõ giòn tan.

Cốc cốc.

Bên trong cánh cửa hoàn toàn tĩnh lặng, không có tiếng trả lời.

Ôn Ý Nùng chớp mắt, cảm thấy hơi kỳ lạ. Cô xích lại gần hơn một chút, nhìn kỹ lại thì mới phát hiện cửa phòng không khóa, nó đang 🎋·ⓗ·é·𝐩 ⓗ·ờ, để lại một khe hở nhỏ.

Thấy đã đến giờ học hẹn trước, cô chần chừ vài giây rồi quyết định vào trong đợi trước.

Đẩy cánh cửa gỗ tự nhiên 🎋_hé_ⓟ ♓_ờ, Ôn Ý Nùng chậm rãi bước vào.

Trong thư phòng chỉ bật vài ngọn đèn tường, ánh sáng vàng dìu dịu, mang lại cảm giác mờ ảo, mờ ám. Trong không khí thoang thoảng mùi hương gỗ, nhàn nhạt và man mát, nhưng không thấy bóng dáng Mạc Thiếu Thương đâu cả.

Ôn Ý Nùng nghi ngờ.

Lẽ nào anh có việc đột xuất, bị chậm trễ rồi?

Vừa suy nghĩ, cô vừa đặt tệp tài liệu ôm trong lòng lên bàn làm việc, bắt đầu đi đi lại lại trong phòng, kiên nhẫn đợi. Đột nhiên, dường như nhận ra điều gì đó, cơ thể cô bất chợt cứng đờ, Ⓜ️á●𝐮 trong người như đông cứng lại trong tích tắc.

Trong không trung truyền đến một âm thanh "xoàn xoạt" kỳ lạ, khiến người ta rợn tóc gáy.

Là con rắn mang tên Silvio kia...

Trong đầu hiện lên hình ảnh đôi đồng tử dựng đứng lạnh băng của loài rắn, Ôn Ý Nùng lạnh sống lưng, theo bản năng nhích vài bước ra xa góc tối.

Chuyển động này vô tình làm cánh tay cô va phải một món đồ trang trí không mấy bắt mắt trên rìa bàn làm việc.

Chỉ nghe một tiếng "cạch" nhẹ, có vật gì đó rơi xuống đất, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt trong thư phòng.

Tim cô nảy lên một nhịp, vội vàng quay đầu nhìn về phía ρ-𝐡-á-† 𝖗-a â-ɱ ✝️-♓🔼п-𝖍.

Chỉ thấy trên mặt sàn màu tối trơn bóng, một chiếc hộp gỗ màu đen to cỡ lòng bàn tay đang nằm lăn lóc. Do cú va đập, nắp hộp bị bung ra, một vật nhỏ lấp lánh ánh bạc trượt ra khỏi hộp, nằm lặng lẽ bên cạnh.

Tiêu rồi, đụng rơi đồ của Mạc Thiếu Thương rồi.

Không biết có hỏng hóc gì không...

Ôn Ý Nùng vội vàng cúi xuống, nhặt chiếc hộp sờ vào có vẻ ấm áp, trơn nhẵn, dường như được làm từ một loại gỗ tử đàn quý hiếm nào đó lên trước, sau đó mới đi nhặt vật nhỏ xíu lấp lánh ánh bạc kia.

Cầm nó trong lòng bàn tay, cô nheo mắt nhìn kỹ.

Màu bạc, thiết kế hình học góc cạnh, tinh tế và nhỏ nhắn. Phía trên còn có một chiếc móc bạc nguyên chất với kiểu dáng rất đặc biệt.

"..."

Cô vô thức đưa tay lên, chạm vào d** tai trống không của mình, trái tim chợt hẫng một nhịp.

Đây?!

Đây chẳng phải là chiếc hoa tai cô đánh rơi trước đó sao?

Sao nó lại xuất hiện trong thư phòng của Mạc Thiếu Thương?

Ngay lúc Ôn Ý Nùng đang chấn động, sững sờ nhìn chiếc hoa tai trong tay, thì từ phía sau lưng đột ngột vang lên một giọng nói, tựa như dòng sông tĩnh lặng lướt qua màn đêm, trầm ấm và từ tốn: "Để cô phải đợi lâu rồi, xin lỗi."

Chương (1-102)