| ← Ch.046 | Ch.048 → |
Diêu Viễn dọn dẹp sách vở xong, lấy một chai nước soda từ tủ lạnh đưa cho anh. Thương Kha hỏi: "Nhà là do em tự thiết kế à?"
Diêu Viễn đáp: "Công ty nội thất làm trọn gói, nhà thiết kế bảo đây là phong cách Wabi-sabi."
Thương Kha nhận lấy chai nước, nói: "Phong cách gia đồ tứ bích thì có."
Diêu Viễn liếc xéo anh: "Vùng quê làm sao so được với Thượng Hải."
"Ừ, đúng là không so được." Thương Kha tán đồng, uống một ngụm nước rồi nói: "Nhưng anh thích vùng quê."
Diêu Viễn cũng lấy ra một chai soda, liếc nhìn đồng hồ treo tường, đã mười một giờ đêm.
Ưu điểm lớn nhất của khu dân cư này là gần công ty, ăn uống tiện lợi, tiết kiệm được khối thời gian đi lại.
Lời khuyên của Thương Kha không phải cô chưa từng nghĩ tới. Hai năm trước thường xuyên có nhà cung cấp đến khu dân cư đợi cô, sau này chuỗi cung ứng ổn định, chuỗi quản lý được kéo dài ra thì tình trạng này đã đỡ hơn nhiều.
Hiện tại cô đã thôi giữ chức CEO, không còn chịu trách nhiệm quản lý kinh doanh của công ty nữa, chỉ còn mỗi dự án X2y của Khối sự nghiệp là tạm thời cần cô hỗ trợ.
Cô cảm thấy mọi thứ vẫn ổn. Nam Giang trị an tốt, là một tỉnh mạnh về giáo dục, cuộc sống về đêm không quá phong phú phức tạp, cư dân trong khu đa phần là nhân viên các doanh nghiệp thuộc khu công nghiệp, hàng xóm láng giềng đều quen mặt nhau cả.
Diêu Viễn nói: "En cũng đang tính đổi xe, lái xe số sàn hơi mệt."
Chiếc xe đó cô lái từ Bắc Kinh về, đổi biển số sang biển địa phương. Tính ra tuổi đời của nó cũng ngang ngửa thời gian thành lập Công nghệ Ba Quang, ngót nghét bảy năm rồi. Xe cũ, lại là dòng xe rẻ tiền nên hay hỏng vặt, lái không 💰_ướ𝖓_ⓖ.
Thương Kha hỏi: "Em muốn mua loại nào?"
Diêu Viễn đáp: "Để em nghĩ đã."
Thương Kha nói: "Bao giờ chọn được thì anh đi xem xe cùng em."
Diêu Viễn vốn chẳng cần Thương Kha đi cùng. Cô mua đồ hiệu suất rất cao, trước tiên lên mạng tìm hiểu kỹ, trong lòng có dự tính giá cả, sau đó đi thẳng đến mục tiêu, hoàn toàn có thể tự mình giải quyết.
Cô cũng không cần người khác hỗ trợ về mặt tình cảm hay thẩm mỹ, chỉ cần cô thấy hợp với mình là được.
Tuy nhiên, cô không bài xích niềm vui. Cho đến hiện tại, giá trị trải nghiệm vui vẻ mà Thương Kha mang lại rất tốt, nên cô đáp: "Được."
Thương Kha nhìn giờ, cầm sách lên chuẩn bị về. Anh thay giày ở huyền quan, Diêu Viễn đứng nhìn. Gấu quần gió được bó gọn gàng, bên dưới là đôi giày leo núi chuyên dụng.
Chắc là từ Kiềm Đông Nam về vẫn chưa kịp ghé qua căn hộ thay đồ.
Cảm giác này thật kỳ diệu. Khung cảnh này quá đỗi đời thường, đời thường đến mức Diêu Viễn cảm thấy nó thật xa vời, có chút không chân thực.
Diêu Viễn muốn hỏi anh chuyện ở Kiềm Đông Nam thế nào, công việc bên đó có thuận lợi không. Nhưng trời đã muộn, cô không biết mở đầu chủ đề này có thích hợp không nên lại thôi, chỉ lẳng lặng đứng nhìn.
Thương Kha cảm nhận được ánh nhìn của Diêu Viễn, cũng dịu dàng đáp lại cô bằng một ánh mắt thâm tình.
Trong lòng Diêu Viễn thầm nhủ: Đừng có nhìn em bằng ánh mắt đó. Cô mở cửa, Thương Kha bước ra ngoài. Mới đi được hai bước, anh quay đầu lại bảo: "Cuốn sách vẫn còn để trên tủ giày kìa."
Diêu Viễn quay người vào lấy, bước ra đưa cho Thương Kha. Cánh cửa sau lưng bị gió thổi sập lại, vang lên một tiếng "cạch".
Diêu Viễn quay lại đẩy cửa nhưng không được. Mắt chưa kịp thích ứng với bóng tối nơi hành lang nên không nhìn rõ gì cả, phải mất một lúc mới định thần lại.
Người đàn ông phía sau cười thầm. Nhìn cánh cửa đã đóng chặt, anh nói: "Muộn quá rồi, sang chỗ anh trước đi, mai hẵng gọi thợ mở khóa."
Hành lang lộng gió, Diêu Viễn bước vài bước đến chỗ khuất gió, quay lại vén tóc ra sau tai rồi hỏi: "Anh vẫn ở khách sạn à?"
Thương Kha từng nghĩ đến chuyện mua một căn ở Nam Hồ Gia Viên, nhưng khu này nhỏ, toàn là nhân viên làm việc quanh khu công nghiệp nên chẳng có ai bán.
Thương Kha đành tiếp tục ở khách sạn trong khu công nghiệp, ít nhất cũng có dịch vụ quản gia trên hai mươi bốn giờ.
Chi nhánh bên này phải tuyển người mới, nhà xưởng công nghiệp của Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ cũng mới khởi công, anh không muốn ở quá xa nên lười chạy sang Hồ Tây.
Môi trường khu công nghiệp rất tốt, tựa núi nhìn sông, anh cảm thấy đã quen hơn nhiều so với lúc mới tới, rất yên tĩnh, không khí cũng trong lành.
Thương Kha nói: "Vẫn ở khách sạn, và vẫn là phòng suite có hai phòng ngủ."
Diêu Viễn khẽ mỉm cười. Lúc nãy còn băn khoăn xem có thích hợp hay không, giờ cô buột miệng hỏi luôn: "Công việc ở Kiềm Đông Nam có thuận lợi không?"
Thương Kha đáp: "Cũng ổn. Chỗ anh có bộ phim tài liệu về Quỹ từ thiện An Ảnh, nếu em hứng thú thì lần tới anh cho em xem."
Phía địa phương sau đó đồng ý nhận dự án, hai bên không bàn chuyện lợi nhuận nữa, ngân sách dự án xóa đói giảm nghèo năm sau cứ thế được chốt.
Công tác từ thiện bao năm qua đều có ống kính ghi lại, lần trước ở Thượng Hải anh chưa kịp nhớ ra để cho Diêu Viễn xem.
Làm từ thiện là một quá trình đằng đẵng. Quỹ từ thiện An Ảnh đặt ra mục tiêu phổ cập giáo dục cho trẻ em vùng cao. Mười năm qua, chỉ số này ban đầu tăng lên, sau đó lại giảm xuống, đến một điểm giới hạn thì chững lại không thể đột phá.
Đầu tiên là quyên góp xây trường học và thư viện, trường có rồi nhưng không giữ chân được giáo viên. Tiếp đó là phát triển kinh tế vùng cao, muốn phát triển kinh tế thì phải làm đường xây cầu, rồi công nghiệp hóa nông sản, xây dựng các dự án văn hóa du lịch.
Một bộ phận người dân đã giàu lên, nhưng vẫn chưa thay đổi được sự lạc hậu của cả vùng núi, người nghèo vẫn hoàn nghèo. Cuối cùng đành phải chuyển sang mô hình kết nghĩa xóa đói giảm nghèo một kèm một. Nhưng mô hình này lại nảy sinh quá nhiều mâu thuẫn, công tác từ thiện biến thành công tác hòa giải. Nhân viên mang bầu nhiệt huyết ra tuyến đầu, chẳng mấy năm đã trở nên tê liệt và nguội lạnh. Quá khó khăn.
Nói xong, không gian chìm vào im lặng. Đứng ở hành lang có thể nghe thấy tiếng tivi nhà hàng xóm, sau đó là tiếng bước chân người đi tới.
Cánh cửa sắt kiểu cũ rít lên một tiếng, cửa mở ra. Một người đàn ông trung niên bước ra, thấy hai bóng đen lù lù trong hành lang thì giật mình, nhìn kỹ mới nhận ra người quen: "Tổng giám đốc Diêu?" Rồi nhìn sang người đàn ông đứng cạnh Diêu Viễn, nhiệt tình chào hỏi: "Đây là chồng cô sao? Lần đầu mới gặp mặt đó."
Diêu Viễn lắc đầu: "Không phải ạ." Rồi lập tức lảng sang chuyện khác: "Anh ra ngoài muộn thế?"
Người hàng xóm đáp: "Có chút việc phải tạt qua công ty, hai người cứ nói chuyện đi nhé."
Nhìn người hàng xóm đi khuất, tâm trạng Thương Kha rất tốt, anh cười bảo: "Đi thôi."
Diêu Viễn quay đầu nhìn cánh cửa, cũng bật cười: "Anh đi đi."
Cô móc chìa khóa từ trong túi quần ra, cười đến tít cả mắt: "Em có chìa khóa mà." Sau đó cô lại nói: "Nếu anh muốn đi đường tắt, em rất hoan nghênh."
Thương Kha khẽ cười. Anh hiểu ý Diêu Viễn, những xung động sinh lý do hormone sẽ không ảnh hưởng đến việc hai người phát triển mối liên kết sâu sắc hơn. Diêu Viễn đã rạch ròi hai chuyện này. Dân tài chính giỏi dùng đòn bẩy không có nghĩa là thích đi đường tắt. Anh không ngại dùng sức hút hormone để bẩy lên những khả năng mới, nhưng điều đó không bắt nguồn từ d*c v*ng của anh.
Anh vươn tay ôm lấy eo Diêu Viễn, cúi đầu chạm nhẹ lên trán cô, rồi buông ra rất nhanh: "Nụ h*ô*п chúc ngủ ngon."
Một nụ ♓ô●n rất nhẹ, rất dịu dàng, không liên quan gì đến d*c v*ng, chỉ là tình cảm không thể kìm nén, bởi vì người con gái này quá đỗi đáng yêu.
Gió đêm khá lạnh, cảm giác ấm áp mề.ⓜ m.ạ.ı trong khoảnh khắc ấy vẫn còn lưu lại trên vầng trán.
Người được mời đi đường tắt thì không chịu đi, kẻ bị cấm đi đường tắt thì lại cứ khăng khăng đòi đi. Diêu Viễn thở dài.
Nụ ⓗô·𝓃 chúc ngủ ngon của người đàn ông này cũng khiến người ta ngây ngất, lại còn trêu chọc cô, đã thế còn không chịu trách nhiệm. Diêu Viễn chỉ muốn đóng cửa đuổi người ngay lập tức.
Trước khi đi, Thương Kha nói: "Nhớ vụ cá cược của chúng ta đấy."
...
Sáng sớm có cuộc họp tài chính với bên công ty chứng khoán, Diêu Viễn lái xe đến công ty. Vừa vào bãi đỗ xe, cô đã thấy xuất hiện thêm khu vực đỗ xe dành cho kỹ sư, lại còn có cả chỗ đỗ cho nữ giới, chỗ đỗ khẩn cấp và đủ các loại biển báo khác.
Hứa Lị rõ ràng là đang làm màu để đối phó với cô. Diêu Viễn thừa hiểu, nhưng tạm thời không vạch trần.
Công ty bước vào quy trình hướng dẫn niêm yết, các hợp đồng quyền chọn cổ phiếu của đội ngũ cốt cán trước đây không đáp ứng yêu cầu nên bị hủy bỏ toàn bộ để lập phương án phân bổ mới.
Quý Đạt Nhiên trình lên phương án quyền chọn mới nhất. Diêu Viễn xem qua thì rất ngạc nhiên, không có tên Ứng Liên, nhưng lại thêm tên Hứa Lị.
Diêu Viễn hỏi lý do tại sao không có phần của Ứng Liên, Quý Đạt Nhiên bảo Trần Nhược Hư muốn hủy bỏ quyền chọn của cô ấy.
Cấp bậc của Ứng Liên tương ứng với mức quyền chọn nhất định, việc không phân bổ đồng nghĩa với việc không có ý định trọng dụng cô ấy nữa.
Diêu Viễn gác lại phần quyền chọn của cả Hứa Lị và Ứng Liên, chờ Trần Nhược Hư đến tìm mình.
Tan làm về đến hầm để xe, bên cạnh chỗ đỗ của Trần Nhược Hư hôm nay có thêm một chiếc xe thể thao hai cửa màu trắng.
Trần Nhược Hư mở cửa nhà, nhìn thấy ở huyền quan có thêm một đôi giày cao gót, nhưng trong phòng khách lại không thấy vali hành lý.
Một giọng nói quen thuộc đang nói tiếng Anh, tốc độ rất nhanh, ngữ điệu bình ổn. Chủ nhân của giọng nói đang đứng ngoài ban công, quay lưng về phía phòng khách, mặc chiếc váy liền màu đen, trên vai khoác hờ tấm khăn choàng len cashmere, những sợi tua rua trên khăn khẽ đung đưa.
Trần Nhược Hư về phòng thay đồ. Vừa mặc áo vào đang cài cúc, cảm giác sau lưng có người, anh ta không quay đầu lại mà nói: "Em không nên về nước làm việc, tác phong kiểu Mỹ không thích nghi được với chốn công sở trong nước đâu."
Nhìn bóng lưng Trần Nhược Hư, Lương Ninh cười nhạt thếch: "Trần Nhược Hư, bao nhiêu năm rồi anh vẫn chẳng thay đổi chút nào."
Đã mấy năm không gặp nhỉ? Lương Ninh không tính kỹ, nhưng ít nhất cũng phải năm, sáu năm. Vừa mở miệng đã phán là không nên về nước làm việc, không về làm việc thì về làm gì? Ở nhà đợi anh ta tan làm chắc?
Động tác cài cúc áo của Trần Nhược Hư vẫn không dừng lại: "Từ bỏ vị trí quản lý cấp cao chuỗi cung ứng tại SOLA để về Hoa Đạt làm Tổng giám đốc vận hành chẳng có chút lợi ích nào cho con đường sự nghiệp của em cả. Vị trí này không cần người nhảy dù từ trên xuống. Em nên dùng tài nguyên tích lũy ở SOLA để kiếm thêm chút đơn hàng thì hơn. Đến lúc đó em định quay lại SOLA hay cứ loanh quanh mãi ở mấy cái xưởng nhỏ trong nước?"
Lương Ninh nói: "Anh mời em về nước chỉ để nói những lời này thôi sao?"
Trần Nhược Hư đáp: "Anh có trách nhiệm phải nhắc nhở em. Hành lý của em đâu?"
Cô ấy về nước tự có mục đích riêng, đến đây chẳng qua chỉ là tiện đường. Lương Ninh đáp: "Ở khách sạn."
Trần Nhược Hư nói: "Đi lấy về đây."
Lương Ninh nói: "Em không ở đây."
Căn nhà này được mua từ hồi hai người đính ⓗô𝓃-. Lương Ninh tốt nghiệp đại học xong làm biên tập viên cho tạp chí thời trang. Sau khi đính 𝐡-ô-n-, cô ấy theo anh ta về Nam Giang. Đến nơi đất khách quê người không biết làm gì, Trần Nhược Hư bảo vậy thì cứ ở nhà đi.
Trần Nhược Hư rất bận, khi anh ta về thì cô ấy đã ngủ say. Để không ảnh hưởng đến giấc ngủ của Lương Ninh, hai người ngủ riêng mỗi người một phòng.
Thỉnh thoảng anh ta mang việc về nhà làm, Lương Ninh hỏi anh ta đang làm gì. Trần Nhược Hư trả lời rằng những thứ thuộc ngành điện tử tiêu dùng này rất nhàm chán.
Những thứ nhàm chán mà lại khiến người ta quên ăn quên ngủ đến thế sao? Một ngày hai mươi bốn tiếng thì Trần Nhược Hư làm việc đến hai mươi tiếng. Lương Ninh cả đời này chưa từng có trải nghiệm "nhàm chán" nào như vậy.
Lương Ninh bảo em muốn biết, Trần Nhược Hư bèn kiên nhẫn giải thích rằng một loại linh kiện then chốt bị đứt nguồn cung, ảnh hưởng đến tiến độ sản phẩm, anh ta đang sắp xếp chiến lược ứng phó cho chuỗi cung ứng, rồi lại đưa cho cô ấy xem các phương án đối phó.
Quả thực rất nhàm chán, những thuật ngữ chuyên ngành đó khiến Lương Ninh quay cuồng đầu óc. Từ đó về sau cô ấy không bao giờ hỏi về công việc của Trần Nhược Hư nữa.
Lương Ninh ở Nam Giang đến một người bạn để nói chuyện cũng không có. Nam Giang là một thành phố thực dụng, ngành thời trang không tồn tại, đến cả những cửa hàng buyer shop của các thương hiệu nhỏ cũng không có.
Cô ấy đành ở nhà nghiên cứu nấu ăn, trồng hoa, rảnh rỗi thì viết bài gửi cho các trang báo mạng. Dần dần cô ấy phát hiện mình không còn bắt kịp các trào lưu thời trang mới nhất, gu thẩm mỹ và độ nhạy cảm với thời trang cũng trở nên chất phác, giản dị y như thành phố này.
Trần Nhược Hư thỉnh thoảng về nhà ăn cơm, Lương Ninh hỏi anh ta ăn có ngon không, đúng lúc điện thoại anh ta có tin nhắn đến, xem xong tin nhắn thì anh ta cũng quên béng câu hỏi vừa rồi của cô ấy.
Bữa cơm trở nên vô vị, Lương Ninh thà rằng anh ta không về ăn còn hơn. Trần Nhược Hư ghét uống rượu, còn Lương Ninh lại thích uống rượu, nhưng Trần Nhược Hư chưa bao giờ biết Lương Ninh thích uống rượu.
Lương Ninh cảm thấy cuộc sống như vậy thật vô nghĩa, cô ấy nộp hồ sơ xin đi Mỹ học thạc sĩ với tốc độ nhanh nhất, chọn một chuyên ngành quản lý. Thời gian đó cô ấy và Trần Nhược Hư ít khi gặp mặt. Khi có giấy báo nhập học, cô ấy nhắn tin báo cho anh ta, anh ta trả lời: [Lương Ninh, em nghĩ kỹ chưa?]
Nhìn thấy dòng tin nhắn đó, Lương Ninh cảm thấy mọi thứ đã rõ ràng đến mức không thể rõ ràng hơn được nữa. Cô ấy thu dọn hành lý, bay thẳng sang Mỹ mà không một lần ngoảnh lại.
Tốt nghiệp thạc sĩ, Trần Nhược Hư nhắn: [Lương Ninh, em có thể về nước được rồi. ]
Nhìn thấy câu nói đó, Lương Ninh lại chẳng hề muốn quay về.
-
- Wabi-sabi: Triết lý thẩm mỹ của Nhật Bản, đề cao vẻ đẹp của sự không hoàn hảo, vô thường và dở dang. Trong thiết kế nội thất, phong cách Wabi-sabi thường sử dụng các vật liệu thô mộc, tự nhiên, như gỗ, đá, bê tông trần, tối giản và mang màu sắc trầm lắng, hoài cổ.
- Gia đồ tứ bích (Nhà chỉ có bốn bức tường): Thành ngữ chỉ cảnh nghèo rớt mồng tơi, trong nhà trống trơn chẳng có đồ đạc gì đáng giá ngoài bốn bức tường.
- Xe số sàn (Manual Transmission): Loại xe ô tô mà người lái phải trực tiếp dùng chân đạp côn và tay gạt cần số để thay đổi cấp số khi vận hành, thao tác phức tạp và mệt hơn xe số tự động, nhất là khi tắc đường.
- Buyer shop (Cửa hàng tuyển chọn): Mô hình cửa hàng thời trang không bán đại trà mà do chủ shop đích thân tuyển chọn từng món đồ độc đáo, cá tính từ nhiều thương hiệu khác nhau trên thế giới về bán.
| ← Ch. 046 | Ch. 048 → |
