Truyện:Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Chương 045

Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi
Trọn bộ 104 chương
Chương 045
0.00
(0 votes)


Chương (1-104)

Bên này, Diêu Viễn nhìn dòng tin nhắn của Thương Kha mà không biết phải trả lời ra sao.

Ý định ban đầu của cô là muốn hỏi lịch trình của anh. Cô vừa chốt xong đơn vị chứng khoán và kiểm toán, muốn đồng bộ thông tin với Thương Kha, tiện thể cảm ơn anh đã giúp đỡ giới thiệu.

Nhưng câu trả lời của Thương Kha lại khiến cô cảm thấy dường như mình đang có mong đợi vượt quá giới hạn, hoặc nói cách khác, ở chỗ Thương Kha, cô được phép có những mong đợi vượt giới hạn đó.

Cô không có ý định vượt rào, nhưng giải thích thì lại có vẻ cố ý quá. Lấn cấn mất vài giây, cô tự cảm thấy bản thân mình thật mâu thuẫn và rắc rối.

Nếu đối phương là bạn thân của mình, cô chắc chắn sẽ nhắn lại mấy câu nói hươu nói vượn tào lao cho xong chuyện. Nhưng đối mặt với Thương Kha, cô không thể tào lao được. Hành vi của Thương Kha luôn vượt quá dự liệu của cô, và cô không chắc mình có thể đáp lại những hành vi ấy hay không.

Người đàn ông này chắc chắn có sức hút rất lớn đối với Diêu Viễn, nếu không cô đã chẳng chia sẻ thời gian riêng tư với anh.

Cô chợt nhận ra việc dùng một khái niệm tĩnh là "chia sẻ thời gian riêng tư" để giới hạn sự tương tác biến đổi không ngừng giữa cô và Thương Kha là quá thiếu thực tế. Ý thức được điều này khiến da đầu cô bắt đầu tê dại.

Tương tác biến đổi bao gồm định nghĩa của cả hai bên về độ dài, tần suất và nội dung của việc chia sẻ thời gian riêng tư, cũng như những hành động khác biệt xuất phát từ định nghĩa khác nhau đó, và cách hai bên thấu hiểu, phản hồi lại những khác biệt ấy.

Còn cô thì đang tránh nặng tìm nhẹ. Cô dùng câu "tôi không có ý định xây dựng thuật toán" để giải thích cho toàn bộ hành vi của mình, sau đó phớt lờ những nhu cầu và tình cảm của Thương Kha.

Người đàn ông này đang dùng một cách thức vô cùng dịu dàng để bao dung cô.

Đúng lúc này, WeChat hiện lên một thông báo kết bạn mới, cứu vớt Diêu Viễn khỏi sự rối rắm trong lòng. Cô ấn vào chấm đỏ, thấy người gửi là Chu Ngọc Lâm. Vừa nãy Ứng Liên có lập nhóm chat với bên kiểm toán, trong đó có Chu Ngọc Lâm, cô không nghĩ nhiều liền ấn chấp nhận.

Một lát sau Chu Ngọc Lâm nhắn tin tới, nói rằng khoản hai triệu tệ nhà cung cấp hoàn trả, bên kiểm toán đề xuất làm thủ tục khấu trừ, nếu trả tiền mặt sẽ không khớp sổ sách. Diêu Viễn nhắn lại bảo cậu ta cứ thương lượng với Ứng Liên.

Chu Ngọc Lâm lại nhắn thêm, giải thích chuyện hôm nọ ở nhà kho không phải cậu ta cố ý vi phạm quy định công ty, chỉ là muốn kịp thời trả lại vật tư. Diêu Viễn trả lời ngắn gọn: "Biết rồi".

Trả lời Chu Ngọc Lâm xong, cô mới quay lại nhắn tin cho Thương Kha. Chuyển về giao diện khung chat, tâm trạng đã không còn như lúc nãy, cô tạm tha cho bản thân, nhắn lại mấy chữ không mang chút sắc thái tình cảm nào: [Về Nam Giang thì báo em. ]

Mấy ngày sau, Diêu Viễn nhận được hai thùng quýt. Cô xem địa chỉ gửi là từ Kiềm Đông Nam, Quý Châu, lại là hai thùng, bèn bảo lễ tân mang một thùng sang cho Trần Nhược Hư.

Buổi tối tan làm, Diêu Viễn bê thùng quýt về khu dân cư. Vừa bước ra khỏi bãi đỗ xe tầng một của công ty, vì thùng quýt khá nặng nên Diêu Viễn đặt tạm lên bức tường bao thấp của bãi xe để chỉnh lại tư thế bê. Bỗng nhiên có người từ phía sau bước nhanh tới, ôm lấy thùng quýt nói: "Diêu Viễn, để em."

Diêu Viễn nhìn thấy là Chu Ngọc Lâm cũng không từ chối, nói đùa: "Tan làm muộn thế này, không phải lại ở trong kho bốc vác đấy chứ?"

Tai Chu Ngọc Lâm bắt đầu đỏ lên, cậu ta nói: "Không có, dự án đang cần gấp mấy loại vật tư, giao tới hơi muộn, đợi vật tư đến nơi em mới đi."

Diêu Viễn nói: "Cũng có trách nhiệm lắm. Cậu ở khu nào?"

Chu Ngọc Lâm đáp: "Em tiện đường với chị."

Câu nói này chứng tỏ cậu ta biết cô sống ở khu nào và muốn giúp cô bê thùng quýt về tận nơi. Chuyện này cũng bình thường, nhân viên lâu năm đều biết Diêu Viễn sống ở Nam Hồ Gia Viên, từ Công nghệ Ba Quang đi bộ sang đó chỉ mất mười phút. Diêu Viễn nói: "Vất vả cho cậu rồi."

Đến cổng khu dân cư, Diêu Viễn bảo Chu Ngọc Lâm để thùng quýt xuống, nhưng cậu ta nói: "Hơi nặng, để em bê vào thang máy cho."

Diêu Viễn chưa kịp từ chối thì Chu Ngọc Lâm đã ôm thùng quýt đi thẳng vào trong. Diêu Viễn vừa đi đến sảnh cửa tòa nhà, chưa kịp bước lên bậc tam cấp thì Chu Ngọc Lâm đã đặt thùng quýt ở cửa thang máy sảnh chính rồi quay người đi ra, chạm mặt Diêu Viễn ngay lối vào.

Diêu Viễn đứng dưới bậc tam cấp, Chu Ngọc Lâm đứng trên bậc tam cấp. Cô ngẩng đầu nhìn lên cậu ta. Mặc dù trong mắt Diêu Viễn, cậu ta chỉ là một chàng trai trẻ tuổi, nhưng sự chênh lệch về hình thể vẫn sờ sờ ra đó. Dù có trẻ đến đâu thì đó cũng là một người đàn ông có sức vóc lớn hơn Diêu Viễn rất nhiều.

Chu Ngọc Lâm biết cô sống ở Nam Hồ Gia Viên thì cũng coi như bình thường, nhưng biết chính xác cô ở tòa nào, lại còn thạo đường đi lối lại như vậy thì quả thực có chút đáng ngờ. Diêu Viễn bỗng nảy sinh cảm giác lãnh địa của mình bị xâm phạm một cách mạnh mẽ.

Diêu Viễn hỏi: "Sao cậu biết tôi ở tòa này?"

Chu Ngọc Lâm nhắc đến tên một nhân viên lâu năm, bảo rằng hay đến nhà người đó chơi. Người nhân viên này quả thực sống cùng tòa nhà với Diêu Viễn. Diêu Viễn lại nói: "Vất vả cho cậu rồi."

Diêu Viễn bê thùng quýt về nhà, lấy dao rọc giấy mở ra. Lớp đầu tiên trong thùng không phải là quýt, mà là những chú châu chấu, bươm bướm, cá nhỏ được tết bằng cỏ sống động như thật.

Cô cầm chú châu chấu lên, chi tiết làm quá tốt, giữa chân sau có thắt nút tạo cảm giác đốt xương, mắt châu chấu lồi lên nhọn hoắt, đặt trên tay trông như sắp bay lên, rất giống thật.

Cô lại cầm chú cá nhỏ lên xem. So với những tác phẩm sống động khác, con cá này xấu một cách nổi bật, vặn vẹo không phẳng phiu, dẹt dẹt chẳng có chút hình khối nào, nhìn là biết người làm tay nghề còn non. Diêu Viễn ngắm nghía một lúc rồi đặt xuống, lật tiếp bên dưới.

Dưới lớp đồ tết cỏ là những bức ảnh, ghi lại hình ảnh chủ nhân của các tác phẩm này, những nghệ nhân vùng núi, còn có một tấm ảnh chụp chung, trong đó Thương Kha đang cầm một chú cá nhỏ trên tay.

Ồ, hiểu rồi, hèn chi con cá lại xấu thế.

Đôi mắt Diêu Viễn cong cong, khóe miệng vương nét cười. Cô lại cầm chú cá nhỏ ra, nhìn kỹ thì thấy trên đuôi cá viết bốn chữ: Thấy chữ như thấy người.

Cô lấy điện thoại chụp một tấm ảnh, ngón tay nhẹ nhàng v**t v* đuôi cá, sau đó kẹp chú cá vào cuốn sách hay đọc làm kẹp sách, những món đồ cỏ khác thì bày lên kệ quầy bar.

Bên dưới là một thùng đầy ắp quýt vàng ươm kèm theo những chiếc lá xanh tươi, tỏa ra hương thơm trái cây tươi mát.

Diêu Viễn lấy một quả bóc ra, bỗng nhiên lại nghĩ đến thùng quýt gửi cho Trần Nhược Hư, không biết bên trong có để thứ gì không. Sự dụng tâm của Thương Kha vượt quá kinh nghiệm của cô.

Có lẽ Trần Nhược Hư vẫn chưa mang thùng quýt đó đi? Ý nghĩ này nảy ra khiến Diêu Viễn thấy rất không thoải mái. Mà cho dù Trần Nhược Hư chưa mang đi thì sao chứ, chẳng lẽ cô còn có thể chạy đến văn phòng anh ta đòi lại thùng hàng à?

Diêu Viễn vừa kiên quyết với Trần Nhược Hư về việc sử dụng công ty chứng khoán và kiểm toán do Thương Kha giới thiệu, lại đem quà riêng Thương Kha tặng mình chuyển cho Trần Nhược Hư. Việc này khiến sự vô tư trong việc sử dụng đối tác do Thương Kha đề cử bỗng chốc biến thành có lòng riêng.

Dữ liệu tài chính đã được mở hoàn toàn cho bên kiểm toán, bộ phận kiểm toán và tài chính cũng đang bắt tay vào việc triển khai nền tảng quản lý dữ liệu chi phí vận hành.

Lẽ ra cô không nên bất cẩn để rơi vào tình cảnh hiện tại. Việc chuyển thẳng món đồ Thương Kha gửi đến cho Trần Nhược Hư là một nước đi quá tệ. Cô không biết Trần Nhược Hư sẽ nghĩ gì, nhưng bất luận anh ta nghĩ thế nào thì thực tế sự việc cũng đã trở nên phức tạp. Không biết chừng Trần Nhược Hư sẽ lấy cớ này để yêu cầu thay đổi đơn vị chứng khoán và kiểm toán.

Diêu Viễn vừa bước ra một bước, giờ lại muốn lùi lại hai bước.

Đương nhiên cô không thích bản thân mình cứ dao động thất thường như vậy, điều này là không công bằng với Thương Kha.

Cô hiện tại không chỉ tê rần da đầu mà còn chột dạ, nảy sinh một sự thôi thúc muốn bù đắp cho Thương Kha mãnh liệt.

...

Buổi trưa Diêu Viễn thường ăn cơm khá muộn. Nhân viên bắt đầu ăn từ mười một giờ rưỡi, còn cô thường đợi đến mười hai rưỡi mới xuống nhà ăn. Lúc này nhà ăn vốn dĩ không đông người, nhưng cô vẫn có cảm giác bị ai đó dõi theo, quay đầu lại nhìn thì chẳng thấy ai.

Kể từ khi cô dán giấy mang hết trà sữa và đồ ăn vặt ra quầy cà phê công cộng, trên bàn cô không còn xuất hiện đồ ăn nữa. Thay vào đó lại xuất hiện những thứ khác, ví dụ như những miếng dán biểu cảm hình chú cún rất đáng yêu nhắc nhở cô về nhiệt độ, độ ẩm và chỉ số không khí.

Diêu Viễn phiền không chịu nổi, yêu cầu hành chính trích xuất camera trước cửa văn phòng xem ai đã vào. Nhưng xem camera xong mới phát hiện có điểm mù. Văn phòng của Diêu Viễn nằm trong khu vực văn phòng lớn của phòng Chiến lược, phòng Chiến lược có cửa trước và cửa sau, camera chỉ quay được cửa trước, không quay được cửa sau ở góc khuất.

Nhìn nửa ngày mới phát hiện một bóng lưng khả nghi, trực giác Diêu Viễn mách bảo chính là cậu ta.

Trước khi tan làm buổi tối, cô đi một vòng qua phòng Thu mua. Trong phòng chỉ còn một mình Chu Ngọc Lâm. Diêu Viễn đi thẳng tới gõ bàn: "Sau này đừng để đồ lên bàn làm việc của tôi nữa, đừng có những tâm tư không nên có, làm tốt bổn phận của mình đi."

Chàng trai trẻ dù sao cũng không giấu được cảm xúc trên mặt, bị Diêu Viễn vạch trần tâm tư trực diện như vậy, mặt đỏ bừng đến tận mang tai, căng thẳng đến mức chân tay luống cuống đứng bật dậy, lấy hết can đảm lí nhí nói: "Em chỉ là thích chị thôi."

Diêu Viễn nhìn cậu ta, cảm thấy khá bất lực, quyết định giải quyết nhanh gọn bằng cách thức của người trẻ: "Tôi không thích cậu, tôi có bạn trai rồi."

Chu Ngọc Lâm bỗng ngẩng đầu lên nói: "Chị chia tay được không? Em chắc chắn tốt hơn anh ta."

Câu nói này lại nằm ngoài dự liệu của Diêu Viễn. Ít nhất nếu là cô, khi tỏ tình bị từ chối, chắc chắn cô sẽ không thốt ra được câu bảo người ta chia tay. Đây có lẽ chính là sự khác biệt về tuổi tác, sự trải đời và cách đối nhân xử thế.

Trước khi xuống lầu cô đã xem qua hồ sơ của Chu Ngọc Lâm, sinh viên mới tốt nghiệp, kém cô sáu tuổi, lý lịch rất sạch sẽ, vào Ba Quang qua đợt tuyển dụng tại trường.

Diêu Viễn cũng muốn từ chối khéo léo, nhưng có vẻ cách đó vô dụng với chàng trai trẻ trước mặt.

Cô cũng không ngại nói lời nặng nề, cay nghiệt một chút để tránh cho người ta nuôi hy vọng hão huyền.

Diêu Viễn cười khẩy: "Cậu tốt hơn anh ấy hay là giỏi đi đường tắt hơn anh ấy? Tự trong lòng cậu rõ nhất."

Không biết có phải lời nói của Diêu Viễn đã làm tổn thương lòng tự trọng của chàng trai trẻ, khiến cậu ta nóng lòng muốn chứng minh tình cảm hay không, mà kể từ sau khi Diêu Viễn nói lời phũ phàng, Chu Ngọc Lâm bắt đầu gửi cho cô những đoạn văn dài tâm tình.

Những đoạn văn đó chứa đầy những mô tả về cảm xúc và không khí, từ khung cảnh thời tiết lần đầu gặp gỡ, đến từng chi tiết ngũ quan, ngoại hình, khí chất của Diêu Viễn, rồi bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với tài năng và năng lực của cô. Diêu Viễn đọc bài đầu tiên thì không thèm để ý, đến bài thứ hai thì trực tiếp chặn WeChat.

Hai ngày nay, lúc tan làm Diêu Viễn luôn nhìn thấy Chu Ngọc Lâm. Có lúc là ở bãi đậu xe, Diêu Viễn đi trước, Chu Ngọc Lâm lẽo đẽo theo sau từ xa. Có lúc cậu ta lại đứng đợi ngay dưới tòa nhà khu dân cư.

Diêu Viễn coi như không thấy, nhưng trong lòng luôn canh cánh lo âu.

Tuy không thể hiểu nổi cách làm của Chu Ngọc Lâm, nhưng cô vẫn giữ thái độ khoan dung, chỉ mong cậu ta biết khó mà lui, đừng để sự việc đi đến bước đường phải nhờ phòng Nhân sự can thiệp sa thải.

Một khi phòng Nhân sự vào cuộc sa thải Chu Ngọc Lâm, chuyện này chắc chắn sẽ bị công khai. Lời ra tiếng vào sẽ gây ảnh hưởng tiêu cực cho cả hai bên, hơn nữa việc bị sa thải sẽ lưu lại vết đen trong hồ sơ lý lịch, ảnh hưởng đến con đường phát triển sự nghiệp của cậu ta sau này.

Hôm nay, Diêu Viễn nhận được thùng sách mẫu cuốn "Trích xuất đặc trưng và xử lý ảnh" mà cô viết hồi làm Tiến sĩ, nhà xuất bản vừa in xong lần tái bản thứ hai. Cô để lại một nửa ở văn phòng.

Buổi tối tan làm, cô bê nửa thùng sách còn lại về khu dân cư thì lại thấy Chu Ngọc Lâm. Cậu ta từ xa chạy tới định đỡ lấy thùng sách trên tay Diêu Viễn. Cô ôm chặt thùng sách không buông, nghiêm giọng nói: "Buông tay, tránh ra."

Chu Ngọc Lâm nói: "Chị không có bạn trai, tại sao không thể thử với em chứ?"

Hóa ra mấy ngày nay cậu ta vẫn luôn rình rập dưới nhà sao? Lần này Diêu Viễn không chỉ cảm thấy lãnh địa bị xâm phạm, mà còn cảm thấy đời tư bị rình mò, quyền riêng tư bị xúc phạm nghiêm trọng.

Cô không còn nể nang gì nữa: "Thử cậu cái gì? Cậu có gì đáng để tôi thử? Trẻ trung, thể lực tốt hả?"

Chu Ngọc Lâm thoạt đầu có chút ngượng ngùng, nhưng giây sau lại trở về vẻ mặt hớn hở, hạ giọng nói: "Thử rồi mới biết chứ."

Diêu Viễn cảm thấy hoàn toàn không thể giao tiếp được, cảm giác bất lực như đấm vào bông. Cậu chàng trông thì sáng sủa nhưng hành động và lời nói lại quá cố chấp, lệch lạc.

Thùng sách rất nặng, Diêu Viễn đành đặt xuống đất trước. Cô thực sự không biết phải nói thế nào Chu Ngọc Lâm mới hiểu rằng cô chỉ thấy phiền phức và đang lãng phí thời gian.

Cô thở dài, xoay xoay cổ tay, nhìn chằm chằm cậu ta một lúc rồi dời tầm mắt đi.

Khóe mắt cô liếc thấy một chiếc xe quen thuộc đậu cách đó không xa. Từ góc độ của Diêu Viễn chỉ nhìn thấy ghế lái chứ không thấy ghế sau.

Không biết chiếc xe đã đậu ở đó từ bao giờ. Ban quản lý khu Nam Hồ Gia Viên làm ăn quá tệ, xe cộ ra vào tùy tiện, hầm xe không đủ chỗ nên vẽ luôn vạch đỗ xe ngay dưới chân tòa nhà, chiếm mất một nửa lối đi.

Diêu Viễn không muốn lãng phí thì giờ nữa, đành phải dùng đến uy quyền và biện pháp cứng rắn của một người lãnh đạo.

"Cậu đang gây rắc rối cho tôi đấy."

"Em vẫn giữ khoảng cách thích hợp mà. Thích chị là chuyện của em, có thể khiến chị cân nhắc hay không cũng là chuyện của em."

"Việc cậu xuất hiện ở đây lúc này đã là không có khoảng cách rồi. Bắt đầu từ ngày mai, nếu tôi còn tình cờ gặp cậu ở bất cứ nơi nào ngoài công ty, tôi sẽ sa thải cậu. Nghe rõ chưa?"

Chu Ngọc Lâm nhìn gương mặt nghiêm nghị, lạnh lùng của Diêu Viễn, cuối cùng cũng hiểu cô không nói đùa. Sắc mặt cậu ta xám ngoét.

Vẻ rạng rỡ trên mặt biến thành mây đen vần vũ, sự chán nản, u uất hiện rõ mồn một.

Diêu Viễn rốt cuộc vẫn mềm lòng, kiên nhẫn khuyên nhủ thêm vài câu: "Nếu cậu thực sự thích tôi, chi bằng hãy tự mình phấn đấu trở thành người như vậy. Giữa chúng ta không thể có mối 🍳.ц.a.𝖓 ♓.ệ bình đẳng, mà tôi thì không có nhu cầu đối với mối 🍳ⓤ●🔼●n 𝐡●ệ bất bình đẳng. Hãy làm việc cho tốt, tương lai của cậu còn rất dài."

Ⴓ*ⓤ*𝒶*𝓃 ⓗ*ệ quyền lực trong công việc là điều không thể tránh khỏi. Cô phản đối bất kỳ hình thức mập mờ nào giữa cấp trên và cấp dưới. Cô cho rằng trong những trò chơi như vậy, cấp trên phải chịu hoàn toàn trách nhiệm. Mối զ*ⓤa*𝓃 h*ệ độc hại này sẽ đẩy cao ngưỡng cảm nhận về sự t♓â.ⓝ 𝖒.ậ.ⓣ của người bình thường, ăn mòn tâm trí và nhân cách, khiến con người ta trở nên tham lam, hư vinh, nhu nhược và hèn nhát.

Cô không chịu được việc bị chi phối, cũng chẳng có hứng thú chi phối người khác, càng không bao giờ dùng tiền để giao dịch với những chàng trai trẻ. Cô cũng không tự mãn đến mức cho rằng sự theo đuổi của cậu trai trẻ này là do sức hấp dẫn cá nhân của mình, đó chẳng qua chỉ là ảo giác do quyền lực và địa vị trên thương trường mang lại mà thôi.

Chu Ngọc Lâm cuối cùng cũng cúi đầu bỏ đi.

Diêu Viễn nhìn theo bóng lưng cậu ta, lắc đầu ngao ngán.

Chương (1-104)