| ← Ch.039 | Ch.041 → |
Bước qua huyền quan, Diêu Viễn khựng lại.
Không gian căn hộ này được đập thông hoàn toàn, đập vào mắt là bể cá nước mặn hình vòng cung bằng kính cao kịch trần bao quanh ba mặt. Những rạn san hô rực rỡ sắc màu, hải quỳ ⓜề-ⓜ ⓜ-ạ-ı, từng đàn cá hề bơi lội tung tăng.
Nước biển xanh biếc, rùa biển và cá đuối thong dong bơi lượn, ngỡ như lạc vào thế giới cổ tích đại dương.
Một thủy cung thu nhỏ ngay trong căn hộ, Diêu Viễn thực sự bị chấn động, phải thừa nhận rằng sở thích này có chút điên rồ.
Thương Kha lên lầu lấy kẹo cao su quay lại, ghé sát vào Diêu Viễn cúi đầu khẽ nói: "Bên phải."
Giọng nói vang lên quá gần, hơi thở lướt qua vành tai, tai Diêu Viễn đang bị k*ch th*ch nên hơi nhạy cảm.
Cô lại đưa tay chạm vào tai, rồi mới nhìn sang bên phải, bốn mắt chạm nhau với một con cá mập vây đen. Tích tắc, nó lại nhẹ nhàng bơi đi. Tổng cộng có ba con cá mập lớn nhỏ khác nhau.
Diêu Viễn hỏi: "Bể cá cao kịch trần thế này bảo dưỡng kiểu gì?"
Câu hỏi này đúng chất Diêu Viễn, Thương Kha buồn cười.
Anh đưa hộp kẹo cao su cho Diêu Viễn, giải thích: "Đó là do đánh lừa thị giác thôi, từ tầng một nhìn thì thấy kịch trần, nhưng thực tế phần trên là bán mở, bảo dưỡng hàng ngày sẽ đi từ tầng hai."
Diêu Viễn nhận lấy cầm trong tay, tầm mắt bị thế giới đại dương trước mặt chiếm trọn, chưa kịp mở hộp kẹo ra.
Bức tường sát ban công kéo dài sang hai bên được phủ kín cây xanh lên tận trần nhà, Diêu Viễn hỏi: "Hai bức tường cây này cũng bảo dưỡng từ tầng hai à?"
Thương Kha đáp: "Không, có làm hệ thống tuần hoàn nước, hút nước từ bể cá, khử mặn xong sẽ tự động tưới cho tường cây."
Diêu Viễn thốt lên: "Ngầu ghê, sao anh lại nghĩ ra mà làm cái này thế?"
Thương Kha bắt đầu nuôi cá từ năm bảy tuổi. Khu tập thể hồi nhỏ anh ở đối diện một công viên, trong công viên có cái hồ nhỏ tự nhiên thông với sông vành đai thành phố, chất lượng nước rất tốt.
Thương Kha bảy tuổi dùng dây thừng buộc vào một cái bình nhựa lớn, bỏ chút mồi vào trong rồi thả chìm xuống đáy nước. Chẳng mấy chốc cá chui vào đầy bình, chỉ cần giật mạnh dây kéo bình lên là bắt được khối cá.
Bắt được nhiều nhất là cá thè be. Loài cá này dẹt dẹt nhỏ xíu, thoạt nhìn chẳng có gì đặc sắc, nhưng nhìn kỹ thì màu sắc phong phú, hoa văn phức tạp, bên sườn có dải màu cầu vồng lấp lánh rực rỡ, lại có nhiều loại khác nhau.
Thương Kha lúc đó rất tò mò không biết rốt cuộc có bao nhiêu loại cá thè be, tại sao chúng lại phát sáng, thế là mang về nuôi. Từ nuôi cá thè be, rồi đến các loại bể cá nước ngọt, sau đó chuyển sang bể cá nước mặn.
Mấy năm trước đi lặn ở Mauritius, anh tình cờ gặp một đàn cá mập vây đen. Thương Kha nằm im không động đậy, đàn cá mập vây quanh anh bơi lội, khoảng cách gần đến mức có thể chạm tay vào. Loài cá mập này vốn hung dữ và có ghi nhận tấn công con người, nhưng vận may của Thương Kha xưa nay vẫn luôn rất tốt.
Căn hộ này nằm rất gần Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ, hiếm có là trần nhà khá cao, thiết kế phòng khách ngang có chiều sâu lớn, thích hợp cho cá mập vây đen hoạt động. Thương Kha mua hai tầng trên dưới, tầng một làm bể cá biển và tường cây, tham gia vào toàn bộ quá trình từ thiết kế đến thi công.
Diêu Viễn hỏi sao lại nghĩ đến làm cái này, thực ra anh không nghĩ quá nhiều, cũng không cần phải nghĩ, việc này cứ thế làm suốt hơn hai mươi năm qua.
Thương Kha tắt đèn trần, chỉ để lại ánh đèn mô phỏng ánh nắng dưới đáy biển. Bể cá biến đổi tầng tầng lớp lớp, nước biển phía trên hơi ửng hồng, những con sứa phát quang nhảy múa bên trong tựa như những viên pha lê lỏng. Ánh sáng lưu chuyển lướt qua gương mặt Diêu Viễn tạo nên một vẻ đẹp huyền ảo đầy mê hoặc.
Thương Kha rất tận hưởng khoảnh khắc này, khoảnh khắc được chia sẻ những điều này với Diêu Viễn.
Giữa phòng khách đặt một bộ sofa hình vòng cung, Diêu Viễn ngồi trên sofa ngắm nhìn, góc độ này cũng rất tuyệt. Diêu Viễn hỏi: "Ba con cá mập này có tên không?"
Thương Kha nói con cá mập vây đen lớn nhất tên là Lemon, hai con cá mập nhỏ là con của nó. Lúc Lemon mới đến đã mang thai, sau đó đẻ ra hai chú cá mập con.
Diêu Viễn không có kinh nghiệm nuôi thú cưng, nhưng lúc này ngồi đây ngắm nhìn những sinh vật biển bơi lội ung dung tự tại, cô bỗng nhiên cảm thấy cũng thú vị vô cùng.
Thương Kha kể rằng tỷ lệ phân bố giữa cá mập, rùa biển, san hô, sứa cùng các loại tảo và cây thủy sinh bên trong đều đã trải qua nhiều năm sàng lọc, điều chỉnh và tối ưu hóa sau thiết kế ban đầu. Rất nhiều tảng đá là do anh tự tay mang về từ đáy biển trong những lần đi lặn, cứ thế từng chút một hoàn thiện nên dáng vẻ hiện tại. Khó nuôi nhất là san hô vì phải kiểm soát sự thay đổi của các nguyên tố vi lượng.
Quá trình này thực chất rất giống quy trình làm sản phẩm của Diêu Viễn: thiết kế phương án, dựng nền tảng kiểm chứng, tối ưu hóa phương án sau kiểm chứng, ra mẫu máy, kiểm chứng mẫu máy rồi mới sản xuất hàng loạt.
Thương Kha đứng dậy đi sang bên cạnh, đẩy một cánh cửa nhỏ ra: "Bên này còn một bể cá nước ngọt nữa."
Diêu Viễn bước tới. Bể cá hình chữ nhật dài, tạo cảnh suối chảy đá mòn, thủy sinh dập dờn, tông màu tổng thể rất nhã nhặn.
Điểm đặc biệt nằm ở dòng chảy trong bể, nhìn từ các góc độ khác nhau sẽ thấy chất nước không giống nhau, một bên trong vắt cạn dòng, một bên thâm trầm sâu thẳm, tựa như hai dải màu đen trắng đang giao thoa.
Thương Kha giải thích là do mật độ và lưu tốc nước hai bên khác nhau.
Một ý tưởng vô cùng kỳ diệu. Diêu Viễn chợt nhớ đến câu trêu chọc của Lê Tinh Vũ ở Santorini, rằng cô thích con trai giỏi Vật lý. Nhưng trong hồ sơ thẩm định của Quỹ Thâm Nhuệ, Thương Kha học chuyên ngành Tài chính thời đại học.
Để tạo ra hiện tượng giao thoa đen trắng này, độ phức tạp vượt xa lời miêu tả nhẹ tênh của Thương Kha.
Đầu tiên phải thử nghiệm để tìm ra lưu tốc, nhiệt độ, độ pH và mật độ phù hợp, sau đó phải kiểm soát chính xác các thông số này, phần nào không kiểm soát được thì phải tìm phương án thay thế. Việc này chẳng khác nào làm đối chiếu dữ liệu tin cậy trong phòng thí nghiệm.
Một mặt này của Thương Kha là điều Diêu Viễn chưa từng nghĩ tới, thế giới tinh thần của người đàn ông này đã mở rộng tầm nhận thức của cô.
Xem xong bể cá nước ngọt, Thương Kha đóng cửa lại hỏi: "Muốn lên lầu tham quan không?"
Diêu Viễn đứng ở cửa, tay cầm hộp kẹo cao su đã bị ủ hơi ấm, cô khẽ xoay xoay hộp kẹo: "Muộn rồi, để lần sau đi."
Thương Kha đưa Diêu Viễn xuống lầu, ra bãi đỗ xe. Khách sạn anh đặt cho cô cách đó một đoạn, phải lái xe đi.
Xe vừa ra khỏi bãi đỗ, Diêu Viễn nhận được một tin nhắn chia sẻ từ Lý Bỉnh Ngạn: Chủ nhiệm Vương thăng chức làm Cục trưởng Cục Xúc tiến Đầu tư ở Tinh Thành. Diêu Viễn nói: "Hèn gì."
Thương Kha hỏi: "Hèn gì cái gì?"
Diêu Viễn đưa tin nhắn cho Thương Kha xem. Hai hôm trước anh cũng nhận được tin này, sực nhớ ra điều gì đó: "Em gặp đối tượng xem mắt chưa?"
Diêu Viễn đáp: "Người Chủ nhiệm Vương giới thiệu lại đúng là đối thủ cạnh tranh, lúc đấu thầu công khai có chạm mặt."
Người đàn ông lái xe vừa nhanh vừa đầm, góc nghiêng trong màn đêm vô cùng 𝐪цÿế·𝐧 𝐫·ũ. Anh nói: "Ồ, thế em nói sao?"
Diêu Viễn đáp: "Tôi còn nói được gì nữa, thời gian của tôi chỉ có bấy nhiêu, hơn nữa tôi cũng không thấy người khác..."
Nửa câu sau Diêu Viễn nói được một nửa lại nuốt xuống. Nhiệt độ trong xe duy trì ở mức 24 độ nhưng Diêu Viễn vẫn thấy nóng, cô đưa tay ấn nút mở cửa sổ, gió lùa vào.
Vừa nãy mải ngắm cá mập nên quên mất chuyện tai bị ù, giờ mới phát hiện trong tay vẫn cầm hộp kẹo cao su, mở ra ăn một viên. Xuýt, vị bạc hà nồng đậm, mát lạnh khiến đầu lưỡi hơi tê.
Ngón tay Thương Kha vô thức gõ nhẹ lên vô lăng.
Khóe môi và đuôi mắt anh cong lên một độ cung mà chính anh cũng không nhận ra: "Ồ, không thấy người khác thế nào?"
Căn hộ và khách sạn cách nhau không xa, nói mấy câu đã đến bãi đỗ xe khách sạn. Bên ngoài trời bắt đầu mưa phùn lất phất, hạt mưa tạt xiên vào qua cửa sổ, Thương Kha kéo kính lên.
Diêu Viễn mím môi không nói, nghiêng người định mở cửa xe. Kéo một cái không mở, kéo hai cái vẫn không mở, cô đành ngồi lại vị trí nhìn chằm chằm Thương Kha.
Tay trái Thương Kha ấn giữ nút khóa cửa: "Vẫn chưa nói xong mà."
Diêu Viễn nói: "Nói xong rồi."
Cô biết người đàn ông này muốn nghe gì, nhưng lại cố tình không chịu nói. Ánh mắt Thương Kha lưu chuyển trên người cô, từ nốt ruồi nhỏ trên cổ lên đến đôi môi, trông thì 𝐦ề_ɱ mạ_ï thế kia mà lời nói ra lại cứng nhắc.
Nhân lúc Thương Kha phân tâm, Diêu Viễn nhanh tay mở cửa, tháo dây an toàn bước ra ngoài. Mưa bụi lạnh lẽo lướt qua má làm cô tỉnh táo hơn đôi chút. Cô chạy cái gì chứ?
Cô quay người vòng qua đầu xe đi về phía ghế lái. Thương Kha vừa tháo dây an toàn định xuống xe, thấy cô quay lại không biết định làm gì bèn hạ kính xe xuống, nghiêng người ngó ra nhìn Diêu Viễn.
Diêu Viễn chống tay lên khung cửa sổ, trên tóc và lông mi vương vài hạt nước nhỏ li ti, ánh mắt giao nhau, khoảng cách hai người rất gần.
Cô cúi đầu, từng chữ từng chữ nói rõ ràng hơn bao giờ hết: "Tôi không thấy người khác đẹp trai. Tôi đã lùi một bước rồi, có phải anh cũng nên lùi một bước, thỏa mãn đôi chút d*c v*ng của tôi không?"
Nói xong không đợi người đàn ông phản ứng, hai tay cô ôm lấy khuôn mặt anh, ngón tay thuận thế luồn vào mái tóc. Tóc anh hơi xoăn tự nhiên, những lọn tóc dày 〽️.ề.〽️ 𝖒.ạ.ï cọ vào lòng bàn tay cô.
Đôi môi 𝖒_ề_𝐦 𝖒ạ_𝐢 đã ngậm lấy môi dưới của Thương Kha.
Thương Kha bị ấn vào ghế, hơi nghiêng đầu điều chỉnh tư thế liền bị Diêu Viễn mạnh mẽ xoay lại.
Động tác của Diêu Viễn rất áp đảo, đôi môi vừa mềm vừa lạnh.
Tay phải Thương Kha vẫn đặt trên vô lăng, nếu lúc này nhìn xuống chắc chắn sẽ thấy gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay. Anh cũng chẳng biết mình còn làm quân tử cái nỗi gì nữa, có lẽ là do thiếu 〽️*á*⛎ lên não.
Giây tiếp theo, anh 𝐜-ắ-n n-𝖍-ẹ lên đầu lưỡi Diêu Viễn. Diêu Viễn lùi ra một chút, đôi mắt phủ sương mờ mịt nhìn Thương Kha.
Anh mở cửa xe, vòng tay ôm eo Diêu Viễn kéo người lên trên, lùi ghế ra sau một chút, điều chỉnh tư thế của hai người rồi đóng cửa xe lại.
Anh rút hai tờ giấy ăn lau khô những hạt nước trên mặt Diêu Viễn. Làn da cô mịn màng trơn bóng, xúc cảm rất tốt. Ánh mắt di chuyển từng tấc xuống cổ Diêu Viễn, bàn tay chuyển ra sau tai cô.
Sau đó nghiêng đầu 𝖈ắ·n ⓝ·ⓗ·ẹ lên nốt ruồi nhỏ ấy, nương theo nốt ruồi mà m*t mát cần cổ, động tác nhẹ nhàng, tư thế triền miên.
Diêu Viễn bị buộc phải ngẩng đầu, không nhìn thấy động tác của Thương Kha, hoàn toàn do anh dẫn dắt, không biết nụ 𝖍ô·п tiếp theo sẽ rơi xuống đâu.
Cảm giác ɱ·ấ·🌴 🎋·❗·ể·Ⓜ️ 𝐬·ⓞá·† quá mãnh liệt, chưa từng nghĩ sẽ bắt đầu theo cách này. Tay Diêu Viễn không biết bấu víu vào đâu, xúc cảm lạnh lẽo nhưng nụ ⓗô●п lại quá ⓝóռ.𝐠 𝐛.ỏ𝖓.🌀, tim đập thình thịch, ngón chân bắt đầu tê dại, cơ thể trở nên mềm nhũn và ẩm ướt.
Cửa kính xe không biết đã mờ hơi sương từ lúc nào, ngăn cách với thế giới bên ngoài.
Nụ ♓ô.ⓝ của người đàn ông di chuyển ngược lên trên, rời ra một lúc, dừng lại nhìn Diêu Viễn hỏi: "Tai đã đỡ hơn chưa?"
Diêu Viễn không hiểu sao lúc này anh lại quan tâm đến tai cô, chỉ gật đầu. Giây tiếp theo, người đàn ông nghiêng người ngậm lấy d** tai cô.
Quá k*ch th*ch, Diêu Viễn không kìm được rụt người trốn tránh, người đàn ông ôm chặt eo cô, ♓ô*𝐧 xuống.
Nụ ♓_ô_п rất mềm, rất sâu, hô·п đến mức cả hai đều phải th* d*c.
Nhiệt độ trong không gian chật hẹp dần tăng cao, mùi hormone nam tính trên người anh khiến cô mê muội, chỉ muốn dựa vào gần hơn nữa. Cơ thể cô cảm nhận rõ từng đường nét cơ bắp căng cứng nơi bắp đùi anh, tư thế này thực sự khiến người ta khó lòng kiềm chế, khao khát nhiều hơn nữa. Diêu Viễn đưa tay v**t v* cánh tay Thương Kha, nhưng khuy măng sét cài quá kỹ, một tay cô không thể nào cởi được.
Cô lại cố gắng vén áo anh lên, nhưng chất vải áo sơ mi đứng dáng lại trơn mượt, vạt áo được sơ vin gọn gàng bên trong, kéo mãi không được. Diêu Viễn chán nản buông tay, khuỷu tay vô tình chạm vào nút điều khiển trên cửa xe.
Cửa kính xe hạ xuống, gió thu kèm theo mưa bụi ùa vào lạnh buốt.
Cả hai người đều tỉnh táo hơn hẳn. Thương Kha lúc nãy khi Diêu Viễn tay chân không yên đã rất muốn giữ chặt tay cô lại, anh thực sự chịu thua người phụ nữ này.
Thương Kha đóng cửa kính, trực tiếp khóa chặt cổ tay Diêu Viễn, tay kia đỡ lấy gáy cô, trầm giọng nói: "Đừng động đậy nữa, được không?"
Anh tiếp tục h·ô·𝓃 cô, nụ ♓.ô.ⓝ kéo dài đến vài phút.
Mãi đến khi Diêu Viễn cảm thấy mình sắp tan chảy, anh mới buông cô ra. Ánh mắt Thương Kha lưu chuyển trên đôi môi đỏ mọng ư-ớ-𝖙 á-ⓣ, hỏi: "Còn muốn 𝒽●ô●п nữa không?"
Diêu Viễn lắc đầu, đưa tay sờ lớp râu lởm chởm dưới cằm người đàn ông: "Râu cứng quá."
Lúc 𝐡·ô·ռ nhau, râu anh cứ ↪️_ọ ✖️á_t vào mặt và cằm Diêu Viễn, khiến cô vừa ngứa vừa tê.
Thương Kha nói: "Vậy lần sau anh sẽ cạo sạch sẽ hơn."
Diêu Viễn lại cảm thấy như vậy rất 🌀ợ*𝒾 ⓒ*ả*ɱ, ngón tay trượt từ lớp râu xanh xuống yết hầu đang chuyển động của anh: "Thế này cũng rất tốt."
Thương Kha kìm nén hết lần này đến lần khác, cuối cùng nói: "Mưa hình như tạnh rồi, em lên đi."
Bầu không khí quá tốt, Diêu Viễn có chút không nỡ rời đi, cửa kính xe phủ đầy hơi sương trắng xóa chẳng nhìn thấy gì bên ngoài. Cô chần chừ vẽ một hình trái tim lên cửa kính, nhìn xuyên qua hình trái tim ấy ra ngoài, trời quả thực đã tạnh mưa.
Lần này thì hết lý do để nán lại, trước khi chia tay Diêu Viễn còn đưa ra một yêu cầu nhỏ: "Lần sau đừng mặc áo sơ mi nữa được không?"
Nói xong cô cũng chẳng dám nhìn Thương Kha, mở cửa xe nhảy xuống. Thương Kha chỉ biết câm nín, người phụ nữ này đúng là được đằng chân lân đằng đầu. Anh xuống xe, lấy hành lý từ cốp sau ra rồi tiễn Diêu Viễn vào đến tận đại sảnh.
| ← Ch. 039 | Ch. 041 → |
