| ← Ch.014 | Ch.016 → |
Di tích Delphi nằm chênh vênh trên đỉnh núi cao, xung quanh cây cối tốt tươi, chim hót líu lo. Xa xa là đền thờ nữ thần Athena, trời xanh mây trắng, núi cao vực sâu.
Từ "Con đường Thần thánh" bước vào thánh địa Delphi, hai bên là hơn hai mươi kiến trúc tưởng niệm do các thành bang dâng tặng. Trong lịch sử, đây là những kho báu và lễ vật 𝒽_ℹ️_ế_𝓃 𝐭_ế cho 𝐭♓_ầ_𝖓 𝖑_ⓘռ_ⓗ. Thánh địa còn có sân vận động rộng rãi bằng phẳng, nhà hát Hy Lạp cổ đại, và cũng là nơi từng tổ chức Đại hội thể thao Pythian bốn năm một lần.
Men theo con đường nhỏ hình chữ "Chi" leo lên các bậc thang là đến đền thờ Apollo. Diêu Viễn đứng ở cửa ngó nghiêng xung quanh, từ mi cửa, dọc hành lang cho đến các bia đá, cố gắng tìm kiếm những tấm bia khắc lời sấm truyền, nhưng chẳng tìm thấy gì.
"Đang tìm châm ngôn à?" Ánh nắng chói chang, Thương Kha đeo kính râm, khoan khoai dựa vào bóng râm nơi hành lang đợi cô.
"Ừ, không thể nào không có được." Diêu Viễn tìm kiếm rất kỹ.
"Nó có trong lịch sử ấy."
"Cảm ơn nhé." Diêu Viễn thầm nghĩ sao không nói sớm, rồi chợt nghĩ ra điều gì đó, hỏi: "Anh cũng từng đi tìm sao?"
"Kiến thức thường thức thôi." Thương Kha đáp không chút do dự.
Diêu Viễn nghẹn lời. Cái này mà gọi là kiến thức thường thức á?
Những lời sấm truyền của đền thờ từng được khắc trên bia đá, nhưng vì nhiều lý do mà các bia đá đã biến mất trong dòng chảy lịch sử, những câu châm ngôn ấy chỉ còn được lưu truyền qua lời kể đến tận ngày nay.
Rời khỏi di tích Delphi thì trời vẫn còn sớm, hai người đi dạo không mục đích. Bên đường có một cửa tiệm đồ thủ công, chủ tiệm là một ông cụ tóc hoa râm, đeo kính gọng vàng, đang cúi đầu bên bàn làm việc, dùng dao khắc từng nét lên khúc gỗ trên tay, vụn gỗ rơi đầy trên chiếc tạp dề da.
Diêu Viễn ngắm nghía từng món đồ thủ công làm từ gỗ ô liu trên kệ: thớt, đồ trang trí, dụng cụ nhà bếp, trang sức. Tất cả đều mang màu caramel phong phú và vân gỗ nâu sẫm độc đáo, tạo nên những ɢợ·𝐧 𝐬·ó·ⓝ·🌀 mê hoặc trên các vòng năm, trông vừa cổ kính vừa bí ẩn.
Thương Kha cầm một chiếc đĩa tròn nhỏ bằng gỗ ô liu, nói vài câu với chủ tiệm. Ông cụ liếc nhìn Diêu Viễn rồi ra hiệu cho anh ngồi xuống, đưa cho anh một con dao khắc. Thương Kha nhận lấy, cầm dao nghiên cứu cách hạ bút. Diêu Viễn tò mò ghé sát lại: "Khắc cái gì thế?"
Thương Kha tay trái cầm đĩa, tay phải cầm dao bắt đầu khắc lên mặt gỗ: "Viết chữ."
Diêu Viễn cúi người nhìn xuống xem anh khắc nội dung gì: "Vừa nãy anh nói gì với ông chủ mà ông ấy đồng ý cho anh khắc chữ vậy?"
Thương Kha ngừng tay một chút rồi nói: "Em sẽ không muốn biết đâu."
Diêu Viễn chọn vài món đồ gỗ dễ đóng gói mang đi rồi thanh toán. Thương Kha vẫn đang cúi đầu miệt mài khắc, Diêu Viễn báo một tiếng rồi ra ngoài mua cà phê.
Khi Diêu Viễn mang cà phê quay lại, Thương Kha đã đứng ở cửa, trên tay xách một chiếc túi. Diêu Viễn đưa cà phê cho anh: "Americano."
"Cảm ơn." Thương Kha nhận lấy cà phê và chiếc túi trong tay Diêu Viễn, rồi đưa chiếc túi của mình cho cô, ra hiệu cô mở ra.
Diêu Viễn mở chiếc túi Thương Kha đưa, bên trong vẫn là chiếc đĩa gỗ ô liu đó, vân gỗ rất đẹp, bên trên khắc ba dòng tiếng Hy Lạp: γνθισεαυτν, μηδνγαν, γγαπ ραδ'τη. Đó chính là ba câu châm ngôn mà cô đã tìm kiếm trước cửa đền thờ Apollo: "Hãy tự biết mình", "Vạn sự chớ thái quá", "Thề thốt bừa bãi tai họa kề bên".
Trên mặt Diêu Viễn hiện lên ý cười, cô không tiếc lời khen ngợi: "Lợi hại thật, tôi rất thích."
"Thích là được rồi, cố gắng không để em phải nuối tiếc." Thương Kha nhìn cô, khóe miệng cong lên, giọng nói dịu dàng.
"Người tốt nhỉ?" Diêu Viễn hỏi, giọng điệu mang chút trêu chọc. Ánh nắng chiều thiêu đốt khiến gò má cô hơi nóng, vị trí cô đứng ngược sáng nên hơi chói mắt không mở nổi.
"Em mời tôi ăn cơm, tôi tặng em quà đáp lễ." Người đàn ông bước sang bên cạnh che đi ánh nắng, bóng dáng cao lớn đĩnh đạc bao trùm lấy cô.
Chủ đề luôn nằm trong phạm vi an toàn, không chệch đường ray dù chỉ một chút. Diêu Viễn thấy chán ngắt, thích làm người tốt sao không đi làm từ thiện đi? Nam nữ trưởng thành, đất khách quê người, không thể hiệu quả và trực tiếp hơn chút được sao?
Giống như hai người đang đánh bóng, Diêu Viễn nhiều lần cố tình đánh bóng ra ngoài biên, nhưng Thương Kha đều có thể kiểm soát bóng vững vàng trong vạch vôi, đánh trả lại ngay trước mặt cô, khả năng kiểm soát và sức bền tốt đến mức bùng nổ.
Diêu Viễn chẳng muốn đánh bóng nữa mà chỉ muốn đánh người. Cô hỏi anh: "Anh rất giỏi các môn bóng phải không?"
Thương Kha không hiểu sao chủ đề lại bẻ lái sang chuyện này, đáp: "Bình thường thôi, thỉnh thoảng có chơi tennis."
...
Giao thông từ đền thờ Delphi về Santorini quả thực không thuận tiện lắm, dù đi trực thăng cũng phải chuyển chặng liên tục. Khi máy bay hạ cánh xuống Santorini thì mặt trời đã lặn. Diêu Viễn nghĩ Thương Kha cả ngày nay hết lái xe lại lái máy bay nên định tự bắt taxi về khách sạn, nhưng Thương Kha không đồng ý. Anh hỏi có muốn ăn tối cùng nhau rồi để anh đưa về không, Diêu Viễn bảo có việc, vì vậy Thương Kha chỉ đưa cô về khách sạn.
Diêu Viễn ăn tối tại khách sạn. Nhìn qua cửa kính sát đất, cô thấy sân thượng toàn cảnh của khách sạn bên cạnh đang trang trí tiệc cưới. Những cây ô liu xen kẽ, ngoài cửa sổ là muôn vàn ánh đèn, bên trên treo vô số đèn chùm pha lê rực rỡ. Dọc theo vách đá là những dãy bàn dài bao quanh biển Aegean, trải khăn lụa trắng muốt bóng bẩy, bên trên bày chân nến và nến tinh xảo.
Quán bar của Nhất Nặc nằm sát biển, mang đậm phong cách Địa Trung Hải với những đường nét tròn trịa đơn giản, tông màu trắng chủ đạo, thiết kế hai tầng. Dọc theo hành lang lộ thiên hướng biển là một dãy bàn ghế, bên cạnh đặt những chiếc đèn sàn tỏa ánh sáng vàng ấm áp với chao đèn đan tre và đế gỗ ô liu.
Tên quán bar là "Barolo". Hồi đại học Nhất Nặc từng đi đến Piedmont của nước Ý, uống được loại vang đỏ Barolo ở đó. Loại rượu này mang hương thơm của nấm truffle, bạc hà và cam thảo khiến Nhất Nặc nhớ mãi không quên, nên khi đặt tên quán bar, cô nàng đã chọn ngay cái tên Barolo không chút do dự.
Từ xa Diêu Viễn đã nhìn thấy Raymond, mái tóc xoăn nhẹ màu nâu hạt dẻ, đôi mắt xanh biếc, dáng người cao lớn, mặc áo sơ mi hoa và quần jeans bó sát. Cách chào hỏi rất đậm chất Pháp với nghi thức áp má, anh ấy quàng vai ôm nhẹ cô, chạm má trái rồi má phải, miệng phát ra tiếng 𝐡ô●𝐧 chụt chụt.
"Yuan, rất vui được gặp cô, chào mừng đến Santorini, người càng lúc càng đẹp hơn."
"Cảm ơn nhé, anh cũng vậy." Diêu Viễn đi vào trong, ngồi xuống ghế cao bên quầy bar, nhận lấy thực đơn rượu Raymond đưa. Nhìn qua mục Signature Drink vẫn giống năm ngoái, cô hỏi: "Có thực đơn ẩn không?"
Raymond lấy điện thoại mở một bức ảnh ra: "Ở đây, làm một ly giống thế này nhé?"
"Được thôi, cảm ơn anh."
"Được phục vụ các quý cô xinh đẹp là vinh hạnh của tôi." Raymond làm động tác tay yểu điệu, đá lông nheo một cái rồi cầm bình lắc lên.
Vừa dứt lời thì vai bị vỗ một cái, Diêu Viễn quay đầu lại thấy Nhất Nặc đang đứng phía sau, hỏi: "Đang bận à?"
"Tao đang chỉnh lại dàn âm thanh, đám Tiêu Dương hôm nay cũng chơi ở đây một lát. Lê Tinh Vũ mày biết chứ? Cô ấy đang ở trên lầu." Nhất Nặc lấy cái cốc, hứng nước từ bình lọc trên quầy bar uống một ngụm lớn rồi rót cho Diêu Viễn một cốc.
"Có nghe qua nhạc của cô ấy rồi." Diêu Viễn không quan tâm lắm đến tin tức giải trí, nhưng tình cờ nghe được nhạc của Lê Tinh Vũ, thực sự rất ấn tượng.
"Lát nữa là gặp ngay thôi."
Vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến, một đại 〽️-ỹ 𝐧-ữ bước tới. Tóc xoăn dài màu hạt dẻ, mang giày cao gót quai mảnh, dáng đi uyển chuyển thướt tha, cổ đeo choker, diện nguyên một cây đen cực ngầu. Cô ấy đi tới quầy bar chào hỏi Nhất Nặc rất thân thiết, chẳng có chút kiêu ngạo nào: "Nhất Nặc, có gì ăn không? Đói 𝐜-𝖍ế-† mất."
Nhất Nặc vớ lấy cái thực đơn trên quầy đưa cho cô nàng, kéo một chiếc ghế cao bên cạnh Diêu Viễn ra cho cô ấy ngồi, sau đó giới thiệu hai người với nhau.
Ba người ngồi bên quầy bar tán gẫu câu được câu chăng. Lê Tinh Vũ gọi một phần salad Hy Lạp nhưng ăn rất ít, uể oải cả buổi mới gắp một miếng.
Nhất Nặc hỏi: "Không hợp khẩu vị à?"
Lê Tinh Vũ lắc đầu: "Giờ này lẽ ra không nên ăn nữa, cứ tính calo là tôi thấy tội lỗi đầy mình, ăn xong về lại phải gập bụng."
"Khắt khe quá vậy, dáng người cô đã đẹp lắm rồi."
"Cô không biết ống kính đáng sợ thế nào đâu, nó kéo người ta to bè ra thế này này. Tất nhiên đó không phải là trọng điểm, trọng điểm là tôi đang muốn cưa trai." Lê Tinh Vũ dùng tay ra hiệu độ rộng, tiếp tục than vãn: "Ngồi máy bay cả ngày trời, chân từ size 37 sưng lên thành 38 luôn rồi, mặt cũng bị phù nữa."
Nhất Nặc nhìn chằm chằm gương mặt trang điểm tinh tế không tì vết kia: "Cô định cưa ai?"
Lê Tinh Vũ nhếch môi cười: "Một anh đẹp trai siêu đỉnh, gặp trong buổi tụ tập, xin kết bạn WeChat hai lần mà người ta không thèm đồng ý."
"Lại có người nỡ từ chối đại 〽️_ỹ п_ữ như cô á?"
"Biết sao được, dù gì cũng là người đàn ông ở cái tầm mà chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến que thử thai hiện hai vạch."
Phải công nhận kiểu miêu tả độ đẹp trai này đúng là thoát tục thật, cả Nhất Nặc và Diêu Viễn đều thấy tò mò.
Nhắc đến trai đẹp, chủ đề lại quay về phía Diêu Viễn, Nhất Nặc hỏi: "Hôm nay mày đi Delphi với Thương Kha đúng không?"
Diêu Viễn thẳng thắn nói: "Lần trước đánh Poker hẹn nhau nên đi cùng thôi."
Nhất Nặc trợn mắt: "Đã yếu rồi, uổng phí cái body đó, mày còn đi với anh ta làm gì, phí thời gian."
"..."
Diêu Viễn đang uống rượu suýt thì sặc, ngượng chín mặt, dùng ánh mắt ra hiệu bảo Nhất Nặc dừng lại. Vốn dĩ là chuyện đùa giữa hai người, không ngờ Nhất Nặc lại nói toạc ra trước mặt người thứ ba.
Cả hai đều không để ý Lê Tinh Vũ bên cạnh đang há hốc mồm, ngẩn tò te. Tin này không mất tiền mà cũng hóng được sao? ✞_@_𝐲 г_ⓤ_ռ ⓛê_𝓃 làm rơi cả cái nĩa xuống đất, cô nàng kích động hỏi Diêu Viễn: "Mọi người đang nói Thương Kha hả? Anh ta bị yếu sao?"
Diêu Viễn chột dạ nhìn trước ngó sau, trong quán bar cũng đông người, cô đưa ngón tay lên môi ra hiệu nói nhỏ thôi: "Tôi với Nhất Nặc đùa thôi, không phải yếu đâu."
"Không phải yếu tức là ngon chứ gì? Chị em có số hưởng ghê, còn tôi thì đang đói đây này." Lê Tinh Vũ nói một lời nhưng có hai tầng nghĩa, cô ấy vươn tay lấy cái nĩa mới xiên rau, cú quay xe này nhanh như một cơn lốc, đúng là cái body khiến mình mê mẩn có khác.
"Không ngờ cô lại háo sắc đến thế đấy." Nhất Nặc trêu chọc.
"Tôi không háo sắc thì háo cái gì? Háo How are you hả?"
"..." Diêu Viễn xin like cho cái khiếu hài hước nhạt nhẽo của cô nàng, tranh thủ giải thích: "Không phải, ý là tôi không biết có ngon hay không, tôi chưa thử."
Cả Nhất Nặc và Lê Tinh Vũ đều ném cho cô một cái lườm xem thường, ánh mắt kiểu, hiểu mà, khỏi giải thích.
Nhất Nặc nói: "Tối hôm đó hai người đi hơn một tiếng mới về đến khách sạn, trong khi quãng đường chỉ mất mười phút. Chẳng lẽ anh ta đưa mày đi hóng gió thật?" Đều là người lớn cả rồi mà.
"..."
Là đi hóng gió thật mà, Diêu Viễn thề đấy.
Lê Tinh Vũ ngửi thấy mùi drama đâu đây, phấn khích ra mặt: "Thế rốt cuộc là có làm ăn được không? Tôi muốn nghe chi tiết. Thời gian? Độ dài? Độ cứng?"
Diêu Viễn còn chưa kịp thanh minh là chỉ đi hóng gió thuần túy, mà không giải thích thì không được. Suy nghĩ xoay chuyển liên hồi, nhìn hai gương mặt đang khao khát tri thức kia, cô chợt nhận ra và hỏi Lê Tinh Vũ: "Chẳng lẽ người cô muốn theo đuổi là Thương Kha?"
Lúc nhắc đến Thương Kha, Lê Tinh Vũ không hỏi là ai mà cứ truy vấn chi tiết, hứng thú đến mức cuồng nhiệt. Tất nhiên Diêu Viễn nhận ra ngay mình đã nghĩ nhiều rồi, khái niệm cưa cẩm của Lê Tinh Vũ cũng tương đương với ngủ cùng.
Lê Tinh Vũ không phủ nhận: "Tiếc là bây giờ ánh mắt của anh ta không còn làm que thử thai hiện hai vạch được nữa rồi."
"..."
"Thế cô còn định theo đuổi nữa không?" Nhất Nặc hỏi.
Lê Tinh Vũ chớp chớp mắt, làm bộ làm tịch, hất mái tóc xoăn dài hóa thân thành tiểu yêu tinh, giọng điệu ẽo ợt: "Diêu Viễn à, xin lỗi nhé, tôi thực sự không cố ý đâu. Cô biết ai mới là lựa chọn tốt hơn cho anh ấy mà, nếu không có cô, chắc chắn anh ấy sẽ chọn tôi."
Diêu Viễn muốn xỉu ngang, nhưng vẫn phối hợp diễn xuất: "Cô định bàn vụ làm ăn năm triệu tệ với tôi đấy à?"
"Năm triệu thuộc về tôi, Thương Kha thuộc về cô." Lê Tinh Vũ chốt đơn cực nhanh.
"..."
Vụ này không chốt đơn được rồi, Diêu Viễn cạn lời.
"Đàn ông của chị em tôi không có hứng thú, thực ra dùng đồ chơi hiệu quả cũng ổn áp lắm." Lê Tinh Vũ vỗ vai Diêu Viễn, tiếp tục trưng ra bộ mặt hóng hớt: "Rốt cuộc là hỏng ở khâu nào? Còn cứu vãn được không?"
"Vô phương cứu chữa." Diêu Viễn dang tay, đã thử đâu mà biết đường cứu.
"Không cứu được thì thôi, chị em mình đổi mục tiêu." Lê Tinh Vũ nói.
Nhất Nặc tán thành, đề xuất ngay: "Hẹn giờ đi City Club quẩy đi?"
"Chốt."
"Không đi."
Hai người vừa đạt thỏa thuận đồng loạt quay sang nhìn Diêu Viễn, còn Diêu Viễn thì mặt lạnh tanh.
-
- Đền thờ Apollo: Ngôi đền linh thiêng nhất tại Delphi thờ thần Ánh sáng và Nghệ thuật; nơi các nữ tu sĩ đưa ra những lời sấm truyền định đoạt vận mệnh quốc gia thời cổ đại.
- Đại hội thể thao Pythian: Một trong bốn đại hội thể thao lớn nhất Hy Lạp cổ đại, được tổ chức tại Delphi để vinh danh thần Apollo; điểm đặc biệt là có thêm các phần thi về âm nhạc và thơ ca.
- Piedmont: Vùng tây bắc nước Ý, giáp Pháp và Thụy Sĩ, được mệnh danh là thủ phủ ẩm thực và rượu vang hảo hạng của thế giới, quê hương của nấm cục trắng và rượu Barolo.
- Signature Drink: Món đồ uống đặc trưng, mang dấu ấn riêng biệt của một quán bar hoặc một bartender, thường được pha chế theo công thức độc quyền không nơi nào có.
| ← Ch. 014 | Ch. 016 → |
