| ← Ch.081 | Ch.083 → |
Sự cảnh giác của Diêu Viễn trước những hình thức vận dụng quyền lực, lòng trắc ẩn dành cho kẻ yếu, cùng sự nhạy bén trong việc bảo vệ tính độc lập của bản thân, tất cả đã giúp Thương Kha nhìn thấy một Diêu Viễn sâu sắc và toàn diện hơn. Anh không có gì để biện giải, cũng không thể phủ nhận những cảm nhận của cô.
Còn về việc thứ hai Diêu Viễn nhắc đến, bản thân câu nói đó không sai, nhưng đã bị cắt đầu bỏ đuôi, chỉ lấy một phần thông tin. Nguyên văn ý anh muốn bày tỏ là không đồng tình với cách làm trong quá khứ của Trần Nhược Hư, giờ đặt riêng ra lại giống như anh đang khuyên Diêu Viễn không nên rút lui khỏi Công nghệ Ba Quang.
Anh làm rõ: "Trước khi đi Kinh Châu, Trần Nhược Hư từng tìm anh nhờ khuyên em đừng rút khỏi Công nghệ Ba Quang, anh không đồng ý. Anh chỉ nói rằng trong quá khứ, Ba Quang có rất nhiều cơ hội và thời gian để tách mảng sản phẩm tiêu chuẩn thiết bị kiểm tra công nghiệp ra thành lập công ty con vận hành độc lập, không cần đợi đến bây giờ. Điều này không cấu thành lời khuyên của anh về việc em không nên rút lui vào lúc này."
Anh nói tiếp: "Chuyện của Chu Ngọc Lâm đã xảy ra rồi, điều tư bản có thể làm là cố gắng hợp tác một cách công bằng nhất có thể."
Diêu Viễn đã nhận ra trở lực thực sự trong việc rút khỏi Công nghệ Ba Quang nằm ở đâu. Cô và Trần Nhược Hư đã lựa chọn những cách né tránh khác nhau, Trần Nhược Hư thì trì hoãn và lùi bước, còn cô lại cố gắng đi đường vòng, bỏ qua Ba Quang để đàm phán phương thức hợp tác mới.
Mâu thuẫn giữa cô và Trần Nhược Hư không nên trút lên đầu người thứ ba, huống hồ Thương Kha không hề có ý định gây mâu thuẫn. Nếu nói về lập trường, anh còn thiên về thái độ bảo vệ cô hơn. Cô đã gián tiếp trút rất nhiều cảm xúc cá nhân lên người Thương Kha, đi một vòng lớn như vậy để chất vấn lập trường và cách làm của anh, nói ra những lời không cần thiết.
Quay trở lại vấn đề 𝐪u🅰️·ⓝ 𝒽·ệ giữa cô và Thương Kha, cô không muốn dùng bất kỳ quy chuẩn xã hội nào để định nghĩa mối ⓠ.𝐮.🔼.𝓃 𝐡.ệ t*♓*â*n 〽️ậ*ⓣ và những hành vi tương ứng, cũng không muốn dùng bất kỳ khuôn mẫu nào phù hợp với quy phạm xã hội để trói buộc mối զ𝐮*@*п ⓗ*ệ này. Nhưng Diêu Viễn rất chắc chắn rằng Thương Kha đối với cô là đặc biệt, mang một thứ tình cảm khác biệt so với bất kỳ ai khác.
Một mối qц𝐚·ⓝ h·ệ không có tiêu chuẩn, định nghĩa hay quy phạm sẽ dễ rơi vào sự hư vô. Đây là tình thế tiến thoái lưỡng nan, định nghĩa lại mối ⓠ*ⓤ𝖆*ռ ♓*ệ thì quá khó, cô không còn tâm sức để xử lý, chỉ có thể tạm thời thực hiện một cuộc phân tách, tập trung tinh lực giải quyết công việc, tránh bị giằng xé giữa hai bên, kéo những việc không cần thiết vào với nhau.
Ⓒ𝐡●ế đ●ộ ♓_ô_𝓃 nhân và ch.ế đ.ộ hợp danh không có sự khác biệt về bản chất, đều là ↪️♓_ế đ_ộ tài sản liên quan đến lợi nhuận và nợ nần. Mối 🍳υ·𝒶·𝖓 ⓗ·ệ hợp tác đi đến bờ vực tan vỡ cũng khiến cô suy ngẫm theo chiều ngang về ⓒ●𝒽●ế đ●ộ ♓ô.𝐧 nhân. Cô không có nhu cầu về tài chính hay tinh thần đối với 𝖈_♓_ế đ_ộ tài sản kiểu 𝖍ô●n nhân này. Nếu đáp án mà Thương Kha muốn hiện tại là một mối q●𝖚🔼●𝐧 𝐡●ệ hướng tới ♓ô*𝐧 nhân, Diêu Viễn chỉ có thể nói lời xin lỗi.
Diêu Viễn nhìn gương mặt ngắm mãi không chán ấy, ánh mắt dịu dàng chân thành, phong độ lỗi lạc quang minh. Chẳng biết anh đã đợi trong xe bao lâu rồi. Trong khoảnh khắc ấy, cô như bị mê hoặc, lời định nói lại nghẹn lại trong họng, không thốt nên lời. Không gian chìm vào im lặng một lúc.
Gió đêm nhè nhẹ thổi qua, trời đã về khuya, bốn bề yên tĩnh, chỉ có đám côn trùng bay nhảy quanh ánh đèn đường.
Trong khoảng thời gian mất liên lạc, cô từng tra cứu các nghiệp vụ đầu tư mua bán sáp nhập của Thâm Nhuệ ở nước ngoài, số lượng không nhiều, đi công tác cũng không đến mức mất liên lạc.
Trừ phi là chuyện của An Ảnh Medical. Danh sách trừng phạt các doanh nghiệp thực thể của Mỹ mở rộng thêm, liên quan đến các linh kiện cốt lõi trong lĩnh vực thiết bị y tế, mà trung tâm nghiệp vụ hải ngoại của An Ảnh Medical lại đặt tại Vancouver.
Diêu Viễn hỏi: "Anh còn phải quay lại Vancouver không?"
Thương Kha thoáng chút áy náy: "Tạm thời không cần quay lại nữa."
Diêu Viễn quan sát sắc mặt anh: "Chuyện bên đó vẫn ổn chứ?"
Giọng Thương Kha càng thêm nhu hòa: "Đừng lo, sẽ giải quyết ổn thỏa thôi. Thời gian đó không tiện liên lạc với trong nước, không phải là anh không muốn liên lạc với em."
Bầu không khí lúc này có chút gượng gạo, Thương Kha không nắm chắc thái độ của Diêu Viễn nên không dám mạo muội lại gần. Không khí vừa dịu đi một chút, chuyện anh sắp phải về Thâm Quyến sống lâu dài không biết nên mở lời thế nào.
Cứ thế đứng đối diện nhau dưới lầu, khoảng cách chỉ một cánh tay, ánh mắt 𝐪*𝖚ấ*ⓝ զ*⛎*ý*𝖙 trong không trung.
Lâu ngày không gặp, có thêm chút xa lạ, nhưng ẩn giấu bên trong là niềm vui s-ư-ớ-𝓃-🌀 của cuộc hội ngộ sau thời gian dài xa cách. Chỉ cần được ở bên nhau, dù không nói gì cũng tốt.
Vừa nãy hai người tập trung cao độ thảo luận công việc nên không để ý, giờ mới nghe thấy tiếng muỗi kêu vo ve xung quanh. Môi trường sinh thái của khu công nghiệp quá tốt.
Diêu Viễn mặc váy vest, để lộ bắp chân, cảm thấy bị côn trùng đốt một cái nhói lên, cúi xuống nhìn thì thấy bắp chân đã bị muỗi đốt nổi mấy cục.
Thương Kha lấy chìa khóa xe mà Diêu Viễn đưa cho anh vừa nãy, ấn nút mở khóa, mở cửa ghế phụ: "Lên xe đi, nhiều muỗi lắm."
Khi Thương Kha và Diêu Viễn ở bên nhau, anh thường tự mình lái xe, không gian nhỏ hẹp của hai người rất tốt.
Diêu Viễn cũng không biết sức mạnh nào đã thôi thúc cô bước lên xe, rõ ràng cô định nói rõ mọi chuyện.
Thương Kha lên xe, điều chỉnh lại gương chiếu hậu, liếc nhìn bắp chân Diêu Viễn rồi khởi động xe.
Xe mới có mùi, Diêu Viễn hạ cửa kính xuống một chút. Đêm ở khu công nghiệp thật đẹp, đèn đuốc lung linh, đường xá rộng thênh thang với tám làn xe chạy, trên đường rất ít xe cộ, bên ngoài trải dài những thảm cỏ mênh 〽️ô·𝓃·g.
Từ xa, tiếng động cơ xe phân khối lớn vọng lại từ xa đến gần. Một nhóm biker cưỡi mô tô phóng vút qua, thân xe đen tuyền, mũ bảo hiểm và đồ da cùng tông màu, người và xe như hòa làm một. Gió thổi trang phục của họ bay phần phật như những cánh bướm đang vỗ cánh, phát ra tiếng kêu xào xạc.
Vào buổi tối, lệnh cấm xe máy được nới lỏng một phần, hội "bão đêm" bắt đầu lộng hành, đua xe từ trục đường chính của khu công nghiệp chạy thẳng ra đại lộ bao quanh hồ Nam.
Thương Kha nhấn ga, thử đẩy tốc độ lên mức tối đa trong tích tắc. Tốc độ của đám mô tô kia đã vượt quá 170 km/h. Anh đánh lái, đưa xe từ trục đường chính rẽ vào khu thương mại của khu công nghiệp.
Xe dừng trước cửa một cửa hàng tiện lợi hai mươi bốn giờ.
"Đợi anh một chút."
Diêu Viễn nhìn theo bóng lưng anh băng qua đường, đi vào một quảng trường nhỏ. Ở góc đường có một cửa hàng 7-Eleven, cửa tự động mở ra, Thương Kha bước vào. Anh mặc áo ngắn tay và quần thể thao, người này vốn chịu lạnh giỏi nên hay mặc phong phanh, dáng người cao lớn, thẳng tắp tựa như cây thủy sam.
Anh vào siêu thị mua gì nhỉ? Diêu Viễn liếc nhìn đồng hồ, hai người vừa gặp lại nhau mà giờ này vẫn còn lang thang bên ngoài.
Thương Kha đi lấy đồ, lúc đi ngang qua khu vực đồ ăn vặt, ánh mắt anh lướt qua, nhưng hình như anh chưa từng thấy Diêu Viễn ăn vặt bao giờ.
Phía sau cửa hàng tiện lợi là một sườn đồi, sườn đồi tựa như chiếc mũ đội lên đầu cửa hàng, một vầng trăng khuyết treo lơ lửng bên trên. Cách một con đường, Diêu Viễn nhìn anh đi trở lại, bốn mắt nhìn nhau.
Khung cảnh này với Diêu Viễn chẳng hề xa lạ, nhưng ngắm mãi vẫn không chán. Mùi hương và khí chất trên người đàn ông này thực sự rất thu hút cô.
Cô chưa từng nghĩ mình sẽ thích kiểu đàn ông nào, cho đến khi người này xuất hiện. Sự chiếm hữu thi thoảng bộc lộ ở anh khiến cô phản kháng theo bản năng, nhưng trong lòng lại không hề phản cảm.
Thương Kha mở cửa ngồi vào xe.
Diêu Viễn hỏi: "Anh mua gì thế?"
Thương Kha không đáp, đưa chai nước hoa lộ trong tay cho Diêu Viễn. Cô nhận lấy, lúc nãy ngứa quá nên gãi một chút, giờ trên chân đã đỏ lên một mảng.
Vòi xịt của chai nước hoa lộ có chút vấn đề, Diêu Viễn dứt khoát mở nắp ra, dùng lòng bàn tay bịt miệng chai, đổ một ít lên chân. Động tác hơi mạnh tay nên đổ ra hơi nhiều, nước chảy dọc từ bắp chân xuống.
Thương Kha vươn tay mở hộc để đồ tìm khăn giấy, khăn giấy chẳng thấy đâu, chỉ có một chiếc hộp nhỏ lăn ra, rơi trúng đùi Diêu Viễn.
Diêu Viễn liếc nhìn một cái, lặng lẽ cất chiếc hộp vào lại hộc để đồ: "Em không có ý đó."
Đây là chuyện hôm lái xe từ Thượng Hải về, vừa ra khỏi Thượng Hải thì có quy trình cần xử lý gấp, cô dừng ở trạm nghỉ cao tốc. Xử lý xong vào mua nước, thấy trên kệ hàng thì thuận tay lấy luôn. Vừa lúc đó lại có điện thoại, cô nhét đại vào hộc để đồ, sau đó quên béng mất.
Lần trước hai người ở trong xe không có đồ bảo hộ, người cô bị Thương Kha làm cho hơi bẩn. Khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười khó phát hiện: "Ồ."
Diêu Viễn đóng nắp chai nước hoa lộ lại, rút khăn giấy từ túi đựng máy tính ra lau.
Thương Kha tiếp tục lái xe, quay lại trục đường chính, đi thẳng về phía Đông. Hai bên đường là hàng cây hoa anh đào dài vài cây số, tiếc là đã qua mùa hoa nở.
Cuối đường chính là hồ Nam. Dọc theo đại lộ Nam Hồ, mặt hồ mở ra mênh m-ô𝖓-ℊ, xa xa là những ngôi làng thấp thoáng nơi chân núi, ánh trăng rải xuống mặt nước, lấp lánh ánh bạc.
Cuối cùng Diêu Viễn không nhịn được hỏi: "Anh định đưa em đi đâu?"
Thương Kha không có điểm đến cụ thể, lâu ngày không gặp, sắp tới lại phải yêu xa, anh chỉ muốn ở bên cô thêm một chút. Anh đáp: "Ngắm cảnh."
Diêu Viễn: "..."
Nửa đêm nửa hôm đi đâu ngắm cảnh chứ? Cô nghi ngờ anh không biết đường về thì có.
Con đường này Thương Kha từng đi qua một lần, lần đó cùng Diệp Đạo Sinh vào làng ăn mì nước đầu, đi ngang qua một hòn đảo nhỏ bỏ hoang giữa hồ, trên đảo có một căn biệt thự cũ nát vì lâu năm không tu sửa, một con đường nhỏ mọc đầy lau sậy dẫn ra đảo.
Lần đó anh và Diệp Đạo Sinh nổi hứng tò mò dừng xe đi bộ vào, nhưng đi được một nửa thì hết đường, phía trước toàn là nước, phải đi thuyền mới sang được.
Đương nhiên anh không định đưa Diêu Viễn ra đảo hoang, đường khó đi, tối lửa tắt đèn không an toàn. Hòn đảo nhỏ hình trăng khuyết ẩn mình trong vịnh hồ, phong cảnh rất đẹp.
Điện thoại của Diêu Viễn đổ chuông, là Đinh Hạ Nghiêu gọi. Muộn thế này rồi mà còn gọi, Diêu Viễn bắt máy: "Alo."
Giọng Đinh Hạ Nghiêu rất sầu não: "Buổi tối Cao Dung đến công ty thu dọn đồ đạc rồi chạy đi mất. Tôi gọi lại thì anh ta bảo ngay cả khoản đền bù N+1 cũng không cần nữa. Nếu không phải vì N+1 thì anh ta đã chẳng chịu quay lại làm kiểm điểm, thỏa thuận không cạnh tranh và thỏa thuận bảo mật đều đã ký rồi."
Cao Dung vì khoản bồi thường N+1 mà chấp nhận quay lại công ty kiểm điểm, việc kiểm điểm công khai chẳng khác nào tự bôi nhọ danh dự. Trả cái giá lớn như vậy mà đến tiền cũng không lấy, liệu Cao Dung có chịu buông bỏ vô cớ thế không? Đinh Hạ Nghiêu cứ cảm thấy chuyện này chưa xong, nhưng dù sao cũng phải báo cáo tình hình cho Diêu Viễn trước.
Diêu Viễn nói: "Tôi biết rồi."
Cúp điện thoại, Diêu Viễn nói: "Chúng ta về thôi."
Thương Kha đáp: "Ừ."
Trên đường lái xe về, Diêu Viễn đóng cửa sổ lại, không gian trong xe trở nên yên tĩnh. Diêu Viễn khẽ gọi: "Thương Kha."
Thương Kha nghiêng đầu nhìn cô. Ánh đèn đường lọt qua cửa kính xe, gương mặt Diêu Viễn vừa khéo nằm trong vùng bóng tối của cột B, một mảnh mờ ảo, chỉ có ánh sáng trong đôi mắt là rõ nét.
"Em muốn nói gì?"
Diêu Viễn nhìn anh, mở lời: "Em muốn tập trung tinh lực xử lý công việc trước đã."
Thương Kha vươn tay v**t v* gương mặt cô. Anh nhận ra cô đang mệt, cảm thấy xót xa, lẽ ra không nên đưa cô đi hóng gió muộn thế này, chiếm dụng thời gian nghỉ ngơi của cô: "Diêu Viễn, anh sắp phải đến Thâm Quyến sống một thời gian."
Câu trả lời này nằm ngoài dự kiến của Diêu Viễn. Thương Kha từng nói sẽ không quay lại Thâm Quyến. Khi cô khảo sát các thành phố có cụm công nghiệp thiết bị bán dẫn, cô đã loại bỏ Thâm Quyến đầu tiên và khoanh vùng khu vực quanh Thượng Hải. Giờ Thương Kha lại nói muốn đến Thâm Quyến sống lâu dài, tâm trạng cô trở nên phức tạp. Hôm nay lái xe đi lòng vòng nãy giờ là để chuẩn bị nói chuyện này sao?
Cô tự an ủi bản thân rằng vốn dĩ mình cũng đang định lùi bước, vừa khéo Thương Kha cũng có kế hoạch riêng của anh.
"Vậy chúng ta cứ thế đi."
Câu trước Diêu Viễn nói muốn tập trung vào công việc, Thương Kha có thể hiểu được vì thời gian và sức lực có hạn. Nhưng câu nói này lại khiến Thương Kha cảm thấy bất an. Anh giải thích thêm: "Anh sẽ không ở đó quá lâu đâu, đi máy bay cũng tiện mà."
Diêu Viễn nhìn Thương Kha với vẻ khó hiểu. Cô muốn nói rõ ràng mọi chuyện một lần cho xong.
"Anh từng hỏi em nhìn nhận thế nào về mối 𝐪𝖚ⓐ-𝖓 𝒽-ệ của chúng ta, em muốn hỏi anh một câu trước."
Thương Kha nói: "Em nói đi."
Diêu Viễn hỏi: "Anh có muốn kết 𝖍ô.𝓃 với em không?"
Thương Kha: "..."
Câu hỏi này đến quá đường đột trực diện. Trực giác mách bảo Thương Kha rằng mối ⓠ⛎𝐚●ⓝ 𝒽●ệ giữa anh và Diêu Viễn vẫn chưa đến mức độ để thảo luận về vấn đề này. Anh thận trọng lựa lời: "Anh từng nghĩ đến khả năng đó."
Diêu Viễn nói: "Thương Kha, về mối 𝐪𝖚𝒶.𝓃 ♓.ệ của chúng ta, em chưa suy nghĩ thấu đáo và cũng không muốn chấp nhận những định kiến, tiêu chuẩn và kỳ vọng mà xã hội áp đặt lên phụ nữ. Hiện tại em rất mệt, không muốn cân nhắc những chuyện này, cũng không muốn làm lãng phí thời gian của anh, nên chỉ đành lùi lại một bước trước đã."
Dây thần kinh trong lòng Thương Kha căng lên, anh giảm tốc độ xe, nhìn chằm chằm Diêu Viễn: "Lùi lại một bước nghĩa là sao?"
Diêu Viễn chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, xe đã về đến khu dân cư, cô mím môi không đáp.
Thương Kha dừng xe dưới lầu, nét mặt trầm xuống, vẻ lạnh lùng và cường thế hiếm thấy: "Anh hiểu em muốn tập trung giải quyết công việc, anh cũng chấp nhận việc định nghĩa lại mối ⓠц_🔼_ռ 𝒽_ệ của chúng ta, tạm thời không cân nhắc đến hình thức ♓.ô.п nhân. Nhưng tất cả những điều đó không làm thay đổi cam kết về một mối 𝐪-u🔼-ⓝ ⓗ-ệ lâu dài và độc quyền từ cả hai phía."
Hiện tại Thương Kha rất có ý kiến với Trần Nhược Hư. Chuyện này khó giải quyết đến thế sao? Tiêu hao sự tin tưởng của đối tác, không giải quyết vấn đề trực diện, gác lại yêu cầu của Diêu Viễn. Bất kể Trần Nhược Hư cố ý hay vô tình, việc kéo anh vào mâu thuẫn giữa anh ta và Diêu Viễn là cách làm cực kỳ không thỏa đáng.
Anh không thể gọi điện cho Trần Nhược Hư bảo "nếu anh không trả nổi số tiền này thì để tôi trả", thế thì quá trịch thượng và làm màu, không phải là cách làm ăn. Lời này không nên do anh nói ra, và Diêu Viễn cũng sẽ không đồng ý.
Cũng không thể gọi điện mắng Trần Nhược Hư, Trần Nhược Hư có phong cách hành xử riêng, có những lời nếu nói ra chẳng khác gì mặc cả ngoài chợ. Thương Kha suy đi tính lại, cuối cùng vẫn gọi điện cho Trần Nhược Hư khuyên giải vài câu.
-
- Nhóm biker: Cộng đồng những người có chung đam mê xe mô tô, thường xuyên đồng hành trên các cung đường và gắn kết bởi phong cách sống tự do, phóng khoáng.
- 7-Eleven: Chuỗi cửa hàng tiện lợi quốc tế phục vụ 24/7, chuyên cung cấp thực phẩm ăn liền và các nhu yếu phẩm nhanh gọn.
- Nước hoa lộ: Đây là một loại nước thảo dược chứa cồn rất phổ biến ở Trung Quốc, chuyên dùng để đuổi muỗi, trị ngứa (khi bị côn trùng đốt), sát khuẩn và làm mát da vào mùa hè.
| ← Ch. 081 | Ch. 083 → |
