Truyện:Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Chương 079

Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi
Trọn bộ 104 chương
Chương 079
0.00
(0 votes)


Chương (1-104)

Tôn Hoành vốn đứng cạnh Thương Kha, tiếng chất vấn trong điện thoại vang lên rất rõ, anh ấy bèn lẳng lặng lùi ra xa vài bước.

Thương Kha không nhìn thấy Diêu Viễn, thông tin truyền tải qua giọng nói rất hạn chế. Lời buộc tội của Diêu Viễn đối với anh cũng chẳng hề công bằng. Anh không hẹp hòi đến mức dùng quyền lực chèn ép người khác chỉ vì cái gọi là lòng tự tôn đàn ông.

Thương Kha không đồng tình, nhưng anh chọn cách im lặng ngay lập tức để tránh ✖️●υռ●𝖌 đ●ộ●т leo thang. Khi cảm xúc dâng trào, lời nói ra thường quá tuyệt tình không chừa đường lui, cãi nhau với Diêu Viễn vì người ngoài là chuyện rất không đáng.

Anh nhận ra sự gay gắt trong từ ngữ của Diêu Viễn, đây không phải thói quen của cô. Anh nghĩ có lẽ trong những cảm xúc này còn bao hàm cả sự bất mãn đối với anh trong suốt thời gian qua.

Sau sự im lặng, qua điện thoại anh có thể nghe thấy tiếng thở của Diêu Viễn, tiếng bước chân, tiếng ma sát của quần áo. Diêu Viễn luôn tan làm muộn, anh dường như có thể nhìn thấy cảnh tượng trên đường lúc này chỉ có cô và ánh đèn lẻ loi.

Còn bên anh đang là hơn tám giờ sáng, quảng trường người qua kẻ lại, giờ cao điểm đi làm.

Mùa xuân ở Vancouver, hoa anh đào nở rộ khắp thành phố. Quanh quảng trường trồng một vòng cây anh đào cổ thụ, sắc trắng và hồng chen chúc trên cành, nổi bật trên nền cỏ xanh non và bầu trời xanh thẫm, tựa như những chiếc ô hoa khổng lồ.

Hàng anh đào hai bên trục đường chính khu công nghiệp đã nở chưa nhỉ? Diêu Viễn bị viêm mũi nhẹ, mùa này rất dễ tái phát, trong túi xách thường sẽ có thuốc chống dị ứng. Anh nói: "Có phải em đang trách anh thời gian qua không liên lạc với em không?"

Đối mặt với câu hỏi này, Diêu Viễn cũng im lặng một lúc. Tiếng ồn ào xung quanh vọng vào điện thoại, lát sau cô nói: "Chúng ta đang thảo luận chuyện của Chu Ngọc Lâm."

Thương Kha nói: "Chu Ngọc Lâm là người trưởng thành, anh chỉ đưa ra một lựa chọn phù hợp hơn với hình dung và định vị của cậu ta về bản thân. Anh không phủ nhận mình có lòng riêng, nhưng điều đó được xây dựng trên cơ sở mục tiêu của đôi bên trùng khớp. Ở độ tuổi này, việc cậu ta ngông cuồng là bình thường, chính sự ngông cuồng đó giúp cậu ta nổi bật trong các buổi livestream, số liệu rất tốt. Chỉ là cậu ta làm việc quá nóng vội nên bị phản tác dụng. Tính cách gai góc khiến người ta bàn tán chế giễu là một đặc điểm lớn của người nổi tiếng trên mạng, quan trọng là Chu Ngọc Lâm đối mặt với nó bằng tâm thế nào."

Diêu Viễn nói: "Cậu ta vốn dĩ không cần phải chịu áp lực lớn đến thế. Cậu ta biết mình muốn gì nhưng chưa chắc đã biết cái giá phải trả là gì. Nếu cậu ta không chịu đựng nổi thì sao? Quỹ vốn Thâm Hải đang đóng vai trò gì trong chuyện này?"

Thương Kha và Chu Ngọc Lâm ở vị thế không ngang bằng về quyền lực và thông tin, sự trả giá và nhận lại của đôi bên sẽ không bao giờ công bằng. Cái giá mà Chu Ngọc Lâm phải trả cho d*c v*ng và dã tâm, đợi đến khi cậu ta nhận ra, sự hối hận đó đủ để hủy hoại tâm trí một người. Tình huống tệ nhất là chưa kịp phản ứng thì đã bị áp lực khổng lồ đè bẹp.

Thương Kha nói: "Vốn Thâm Hải là tư bản, mục đích là theo đuổi tỷ suất hoàn vốn. Nếu em muốn giúp cậu ta, anh sẽ nghĩ cách."

Diêu Viễn nói: "Anh không thấy mình đang phức tạp hóa vấn đề sao? Nếu anh thấy cần giúp đỡ thì ngay từ đầu không nên can thiệp, còn nếu anh không thấy cần giúp đỡ thì tức là anh đang qua loa lấy lệ với em. Hơn nữa, nếu đây là lập trường thực sự của anh với tư cách nhà đầu tư, thì anh thực sự không cần nói với em về việc ủng hộ lý tưởng của em đâu."

Nội dung vế trước và vế sau ghép lại khiến Thương Kha cảm thấy hình như họ không còn đang nói về chuyện của Chu Ngọc Lâm nữa. Thương Kha còn muốn nói gì đó, nhưng Tôn Hoành bên cạnh đã giơ cổ tay chỉ vào đồng hồ, giờ điều trần đã đến.

Thương Kha đành phải nói ngắn gọn: "Bất kể lập trường của nhà đầu tư là gì, anh vẫn sẽ luôn ủng hộ em."

Câu nói này trong tích tắc đã châm ngòi cơn giận của Diêu Viễn, cô nói: "Câu này của anh có ý gì? Anh ủng hộ lý tưởng của em chỉ vì em là bạn gái anh sao? Một mối զ*⛎*🅰️*𝖓 h*ệ như vậy em thấy rất vô nghĩa, cũng chẳng cần thiết."

Đến đây cảm xúc của cả hai đều tụt dốc không phanh. Câu nói này cũng khiến Thương Kha vô cùng khó chịu, sự bất an trong lòng trỗi dậy. Những khát khao và mong muốn thực sự của anh trong mối ⓠ●ⓤ🅰️●𝓃 𝐡●ệ này dường như không được nhìn thấy: "Diêu Viễn, rốt cuộc em nhìn nhận mối 🍳⛎_ⓐ_ⓝ ⓗ_ệ của chúng ta thế nào? Em chưa bao giờ giới thiệu anh là bạn trai em ở nơi công cộng, anh cũng chưa từng gặp bạn bè người thân của em. Anh đương nhiên thiên vị em, còn em thì sao? Hay là em chưa bao giờ nghĩ đến hướng đi của mối 𝐪●⛎🅰️●𝐧 h●ệ này?"

Tôn Hoành đứng bên cạnh, tiến không được lùi không xong, đành phải nói lớn một câu: "Tổng giám đốc Thương, buổi điều trần bắt đầu rồi."

Nội dung cãi vã của hai người đã đi chệch xa vấn đề ban đầu cả mười vạn tám ngàn dặm. Gặp tình huống này, cách làm của Diêu Viễn xưa nay là sau khi bày tỏ rõ lập trường, trong vòng ba câu sẽ dừng cuộc đối thoại để tránh sa đà vào việc tiêu hao cảm xúc không cần thiết.

Câu nói của Tôn Hoành đã kéo lý trí của Diêu Viễn quay trở lại, cô chỉ hỏi một câu: "Bao giờ anh về?"

Thương Kha nói với vẻ áy náy: "Tạm thời vẫn chưa chốt được."

Cả hai đầu dây đều rơi vào im lặng. Diêu Viễn đang suy nghĩ về câu hỏi vừa rồi của Thương Kha. Xử lý mối q-⛎🔼-ⓝ ♓-ệ 𝖙_♓_â_п Ⓜ️_ậ_т quá khó. Cô không cố tình giấu giếm thân phận của Thương Kha ở nơi công cộng, chỉ là chưa gặp dịp nào cần phải giới thiệu. Lần trước gặp Từ Đinh Kiều ở Thâm Quyến, anh ấy cũng không được tính là người bạn thân thiết đến mức cần phải giới thiệu ⓠ●υ●𝖆●𝐧 ♓●ệ riêng tư.

Đúng lúc đó, điện thoại của Diêu Viễn có cuộc gọi đến từ Trọng Hải Minh. Cô nói nhanh với Thương Kha: "Anh cứ làm việc tiếp đi", rồi chuyển sang nghe máy.

Trọng Hải Minh báo cáo: "Sự cố thiết bị hoạt động hỗn loạn tại hiện trường lần trước là do virus gây ra. Chúng tôi tình cờ phát hiện ra Cao Dung đã cố tình cài virus vào thiết bị."

Cao Dung tạo ra rắc rối lớn hơn hòng che đậy lỗi nhỏ của phần mềm rồi đứng ra giải quyết vấn đề nghiêm trọng đó để phô trương năng lực. Mọi người ở hiện trường đều thấy anh ta xử lý sự cố nhanh chóng nên đã ghi nhận công lớn cho anh ta.

Trọng Hải Minh và Chu Châu vốn định về sớm, nhưng giữa chừng lại xảy ra chút sự cố, nhà máy lắp ráp điện thoại ở hạ nguồn tìm đến kiểm tra dữ liệu.

May mà Lam Úy phát hiện phương pháp kiểm tra của họ có lỗ hổng nên đã lợi dụng kẽ hở đó để lấp l**m cho qua chuyện.

Chu Châu cảm thấy tình hình không ổn, lo Lương Ninh mới tiếp quản chưa dàn xếp được với các nhà máy hạ nguồn nên đã cho thay thế toàn bộ chương trình làm giả số liệu, tạm ngưng sử dụng, đồng thời đánh dấu các ID dữ liệu giả và tiêu hủy dữ liệu gốc.

Sau một thời gian quan sát, nhà máy hạ nguồn không quay lại kiểm tra, bộ phận dự án của Hoa Đạt cũng bảo không có vấn đề gì khác.

Tuy nhiên, sau khi kỹ sư dịch vụ thay thế chương trình, sự cố hỗn loạn lại tái diễn y như lần trước. Các kỹ sư phần mềm đã kiểm tra tính tương thích dữ liệu giữa các mô-đun chức năng nhưng không tìm ra lỗi. Chính Trọng Hải Minh cũng xem lại một lượt mà không phát hiện vấn đề nào khác. Vậy lần trước Cao Dung đã giải quyết kiểu gì?

Tình cờ có một thiết bị hai lần gặp lỗi này đều được xử lý rất nhanh. Kiểm tra đi kiểm tra lại, điểm khác biệt duy nhất là thiết bị này không dùng phần mềm diệt virus thống nhất của công ty.

Sau khi cài phần mềm diệt virus đó cho tất cả các máy, vấn đề được giải quyết ngay lập tức.

Diêu Viễn hỏi: "Có chắc chắn là Cao Dung cố tình cài virus không?" Thủ đoạn tranh công này quá thấp hèn, nhưng lời buộc tội lại rất nghiêm trọng.

Trọng Hải Minh khẳng định: "Đã kiểm tra nhật ký vận hành của thiết bị và camera giá*ɱ 💲*á*✞, cộng thêm việc Cao Dung nói dối, đủ để chứng minh là anh ta làm."

Diêu Viễn trầm ngâm giây lát: "Có bao nhiêu người biết chuyện này?"

Trọng Hải Minh đáp: "Anh em ở hiện trường đều biết cả."

Trọng Hải Minh lại kể chuyện nhà máy hạ nguồn của Hoa Đạt đến kiểm tra dữ liệu. Việc họ đến kiểm tra chứng tỏ họ đã nghi ngờ số liệu. Cũng chính vì họ đến kiểm tra nên virus mới bị kích hoạt lần nữa, tạo ra một chuỗi phản ứng dây chuyền.

Diêu Viễn từng xem qua dữ liệu xác thực làm giả, Lương Ninh làm giả số liệu khá thận trọng, cơ bản không ảnh hưởng đến việc lắp ráp. Ngô Tác Thanh hợp tác với nhà máy hạ nguồn nhiều năm, giờ đổi sang Lương Ninh, liên quan đến việc phân chia lại lợi ích. Trong đó có bao nhiêu toan tính, liệu Lương Ninh có hy sinh lợi ích của Ba Quang hay không?

Trong lòng Diêu Viễn thầm kêu không ổn, cô hỏi: "Nguồn dữ liệu làm giả kia đã tiêu hủy chưa?"

Trọng Hải Minh: "Đã xử lý xong rồi."

Diêu Viễn lo lắng Cao Dung sợ việc làm giả bị bại lộ, không chịu nổi áp lực mà nghỉ việc. Nếu anh ta nhảy sang Đặc Duy Trí Tuệ thì sẽ sinh ra rắc rối không cần thiết.

Diêu Viễn nhìn đồng hồ, quyết định không gọi cho Đinh Hạ Nghiêu ngay.

Sáng hôm sau vừa đến công ty, Đinh Hạ Nghiêu đã tìm gặp Diêu Viễn báo tin Cao Dung đêm qua đã đến công ty thu dọn đồ đạc đi mất.

Đinh Hạ Nghiêu rất nhạy bén với biến động nhân sự. Cao Dung từ hiện trường trở về, ai cũng đồn anh ta lập công lớn, lại đang dẫn dắt đội ngũ làm nền tảng thuật toán, danh tiếng đang lên như diều gặp gió, sao tự dưng lại bỏ chạy?

Kiểu bỏ đi không một lời từ biệt này quá mất mặt và bất thường. Tiền lương, bảo hiểm xã hội, hồ sơ, quỹ công... những thứ đó chỉ là chuyện nhỏ, Ba Quang cũng chẳng thèm cắt xén.

Nhưng Cao Dung giữ vị trí quan trọng, ngoài hợp đồng lao động còn có thỏa thuận bảo mật và thỏa thuận không cạnh tranh, đây là những vấn đề pháp lý cần phân định rõ ràng.

Khi vào công ty mới cũng cần giấy chứng nhận nghỉ việc và điều tra lý lịch, hành động của Cao Dung hoàn toàn không cân nhắc đến những hậu quả này.

Rốt cuộc chuyện gì khiến một người hành xử trái lẽ thường đến thế? Đinh Hạ Nghiêu nghĩ ngợi rồi gọi cho Trọng Hải Minh, bảo Cao Dung biến mất rồi. Trọng Hải Minh hỏi biến mất là ý gì, Đinh Hạ Nghiêu bảo là chạy trốn rồi.

Trọng Hải Minh cười ngất: "Đúng là nhân tài."

Đinh Hạ Nghiêu nói: "Đừng cười nữa, nói cho tôi biết ở hiện trường đã xảy ra chuyện gì đi."

Trọng Hải Minh kể lại vở kịch tự biên tự diễn của Cao Dung ở hiện trường cho Đinh Hạ Nghiêu nghe: thả virus gây ra giả tượng tất cả thiết bị đều hỏng, rồi đích thân ra tay giải quyết êm đẹp, còn bịa ra lý do là lỗi không tương thích dữ liệu mô-đun.

Đây gọi là không có vấn đề thì tạo ra vấn đề để lập công, phát huy tính chủ quan đến cực hạn. Trọng Hải Minh phục sát đất, đúng là nhân tài cao cấp thường dùng những thủ đoạn giản đơn nhất.

Trọng Hải Minh nói: "Chạy nhanh thế làm gì, dám làm mà không dám chịu, sợ người ta cười cho hả."

Đây không phải chuyện để cười cợt, hành vi này quá tồi tệ, ảnh hưởng tiêu cực rất lớn. Đinh Hạ Nghiêu biết Trọng Hải Minh xưa nay không ưa Cao Dung nên cũng không đùa nữa. Trần Nhược Hư không ở công ty, việc này lại liên quan đến dự án X2y nên anh ấy tìm thẳng Diêu Viễn.

Đinh Hạ Nghiêu nói: "Chắc Cao Dung không dám quay lại công ty nữa đâu, chúng ta phải chủ động tìm anh ta để xử lý các thủ tục hậu quả, ký kết thỏa thuận không cạnh tranh và thỏa thuận bảo mật."

Diêu Viễn suy nghĩ một lát. Hai mươi bộ thiết bị tại hiện trường liên quan đến lượng hàng xuất đi trị giá hàng chục triệu mỗi ngày. Cao Dung giải quyết vấn đề kịp thời, không gây thiệt hại kinh tế nghiêm trọng, nhưng chỉ vì cái rắc rối anh ta tự tạo ra mà hàng trăm kỹ sư tại hiện trường phải tốn công vô ích.

Thiệt hại kinh tế còn dễ nói, nhưng cái thói không có công lao thì tạo ra vấn đề để cướp công, giở thủ đoạn gian dối này đã mở đầu cho một tiền lệ rất xấu, cần phải ngăn chặn ngay. Vị trí của Cao Dung rất quan trọng, nắm giữ nhiều thông tin bảo mật của Ba Quang, nếu ép quá cũng dễ sinh chuyện.

Diêu Viễn nói: "Bắt buộc anh ta phải quay lại làm kiểm điểm, bàn giao công việc xong mới được nghỉ."

Đinh Hạ Nghiêu nói: "Lòng tự trọng của Cao Dung rất cao, xảy ra chuyện này e là anh ta không chịu quay lại đâu. Để tôi nghĩ cách."

Diêu Viễn chỉ đạo: "Cụ thể thì anh sắp xếp đi. Thỏa thuận không cạnh tranh phải có điều khoản bổ sung: không được dùng hình thức 𝐥●á●𝖈●♓ 🦵●υ●ậ●t thông qua công ty nhân sự bên thứ ba để gia nhập Đặc Duy Trí Tuệ. Thỏa thuận bảo mật phải quy định rõ phạm vi: tất cả mã nguồn, thuật toán, mô hình, dữ liệu của Công nghệ Ba Quang đều không được phép tiết lộ."

Đinh Hạ Nghiêu đáp: "Vâng, tôi rõ rồi."

Về đến văn phòng, Đinh Hạ Nghiêu tìm gặp Hứa Lị để trao đổi về vụ việc. Hứa Lị hiểu Trần Nhược Hư hơn anh ấy, vì vậy anh ấy muốn thông qua phản ứng của chị ta để đoán biết ý của sếp lớn.

Hứa Lị nói: "Cao Dung thật quá quắt. Nếu không nhờ Trần Nhược Hư ra sức nâng đỡ thì anh ta làm gì có cửa để phát triển cái nền tảng C-Controller kia. Giờ lại giở cái trò này ra, tiền lệ xấu như vậy tuyệt đối không thể dễ dàng bỏ qua."

Đinh Hạ Nghiêu đáp: "Thế giờ làm sao, người thì cũng đã chạy mất rồi, hiện tại chúng ta phải đi bổ sung các điều khoản thỏa thuận."

Hứa Lị nói: "Anh ta phải thể hiện rõ thái độ là sẽ không lăn lộn trong cái ngành này nữa, bằng không chúng ta chỉ còn cách dùng mọi biện pháp để phong sát anh ta."

Hai chữ "phong sát" khiến lông mày Đinh Hạ Nghiêu khẽ nhướng lên, anh ấy cố nhịn cười. Phong sát cái nỗi gì, chẳng qua là tung tin đồn bôi nhọ thôi. Đinh Hạ Nghiêu không đời nào làm mấy trò đó, nhưng nếu Hứa Lị thích làm thì cứ để chị ta làm.

Quyết định xong, anh ấy nói: "Tôi thấy suy nghĩ của chị rất toàn diện. Tôi sẽ hẹn Cao Dung, chúng ta cùng đi gặp anh ta."

Hứa Lị là kiểu người thích làm lớn mọi vấn đề, tâm thái kỳ lạ, năng lượng dồi dào, không có mâu thuẫn cũng phải tạo ra mâu thuẫn. Huống hồ Cao Dung làm việc này quá thiếu đạo đức, Trần Nhược Hư trọng dụng anh ta như vậy mà anh ta lại gây ra chuyện tày đình, khác nào vả vào mặt sếp. Chị ta tuyệt đối không thể để yên chuyện này.

Chương (1-104)