| ← Ch.006 | Ch.008 → |
Máy bay từ Athens đi Santorini rất nhỏ, suốt dọc đường chao đảo liên hồi, cứ mỗi cú xóc nảy là một lần tim treo ngược lên cổ. Thầm cảm tạ các vị thần trên đỉnh Olympus phù hộ, cuối cùng cũng hạ cánh bình an.
Vừa bước xuống máy bay, đập vào mắt là lá quốc kỳ Hy Lạp với hai màu xanh trắng tung bay trên cao, hòa quyện làm một với màu trời.
Santorini, sắc xanh và trắng trên vách đá, nơi ngắm hoàng h*ô*𝐧 đẹp nhất thế giới.
Sân bay Santorini cũng nhỏ, Diêu Viễn vừa qua cửa ra đã thấy Thi Nhất Nặc đang ôm một bó hoa hồng phấn. Cô nàng diện chiếc váy dài hoa nhí, làn da màu lúa mì khỏe khoắn, khi cười lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp, trông vừa rạng rỡ vừa tràn đầy sức sống. Ánh mắt hai người chạm nhau, khóe môi đồng thời cong lên, nụ cười bừng sáng.
Thi Nhất Nặc nhét bó hoa vào lòng Diêu Viễn rồi ôm chầm lấy cô: "Cục cưng, nhớ mày ↪️♓*ế*✝️ đi được."
Trong đáy mắt Diêu Viễn ngập tràn ý cười, cô nhìn bó hoa rồi nhìn bạn mình: "Hoa rất đẹp, người cũng rất đẹp."
Vẫn theo quy tắc cũ, Nhất Nặc đưa Diêu Viễn về khách sạn trên vách đá ở làng Oia trước. Quán bar và căn hộ của Nhất Nặc nằm ở Fira, quán mở đến tận khuya nên cô nàng ngủ muộn dậy muộn, giờ giấc lệch pha hoàn toàn với Diêu Viễn. Diêu Viễn ở khách sạn, ban ngày phơi nắng, bơi lội, đi dạo, tối đến thỉnh thoảng ghé quán bar của Nhất Nặc uống một ly.
Dáng vẻ lái xe của Nhất Nặc cực kỳ phóng khoáng, tay trái cầm vô lăng, tay phải đặt trên đùi gõ nhịp, cả người lắc lư theo điệu nhạc, cảm giác như giây tiếp theo sẽ giơ hai tay lên quẩy tưng bừng rồi vượt đèn đỏ luôn vậy. Trong xe lại đang phát bài Forever của Gryffin và Elley Duhé.
I run the red lights just to see how it feels Vượt qua đèn đỏ, chỉ để thử xem cảm giác thế nào
Waving my hands high, not even touching the wheel Vung tay lên cao, buông lơi chẳng cần cầm lái
Drinking the moonlight, in the heaven I feel Uống cạn ánh trăng, ngỡ mình lạc chốn thiên đường
Goes on forever and ever and ever Cứ thế trôi đi mãi mãi, mãi mãi về sau...
Cửa sổ xe mở toang, gió biển ùa vào khiến tóc tai bay tứ tung, trong không khí mang theo hương vị nồng đượm của biển cả.
Bên phía cửa sổ của Diêu Viễn chính là biển Aegean, được thần Mặt trời chiếu rọi rực rỡ và nồng nhiệt. Màu xanh biếc thăm thẳm, trời và biển hòa làm một, tầm nhìn tuyệt đẹp. Cô tựa đầu vào cửa sổ, cảm thấy từng lỗ chân lông trên cơ thể đều giãn ra sảng khoái, tâm trạng tốt vô cùng.
Thi Nhất Nặc liếc thấy nét cười trên mặt Diêu Viễn: "Nhìn mày tươi tắn chưa kìa, vụ trên diễn đàn có tiến triển gì chưa?"
Diêu Viễn đáp: "Luật sư đang xử lý rồi. Tin đồn dính dáng đến Đại học A nên phải cố gắng thu hẹp phạm vi ảnh hưởng lại."
Thi Nhất Nặc nói: "Có bao giờ mày nghĩ đến khả năng, tin này là do Trần Nhược Hư tung ra không?"
Cái rỗ não của Thi Nhất Nặc đúng là to thật, Diêu Viễn ngơ ngác: "Hả?"
Thi Nhất Nặc phân tích: "Là dùng để thăm dò phản ứng của mày đấy. Nhỡ đâu hai người kết 𝖍ô*ռ thật thì cổ phần còn chia cho tao với mày không?"
Chuyện này nghe hơi nặng mùi thuyết â*〽️ 𝖒ư*𝖚. Diêu Viễn buộc phải thừa nhận rằng Nhất Nặc vừa có thành kiến với Trần Nhược Hư lại vừa thiên vị mình quá mức. Diêu Viễn không để bụng, chỉ thuận theo lời Nhất Nặc mà nói hươu nói vượn: "Trần Nhược Hư cũng được mà, tuổi trẻ tài cao. Nhỡ bọn tao là chân tình thực sự với nhau, chẳng phải sẽ thành một giai thoại sao."
Thi Nhất Nặc tuy có thành kiến với Trần Nhược Hư, nhưng cũng phải thừa nhận người đàn ông thâm sâu khó lường đó quả thực có chút hào quang.
Cô ấy nghiêng đầu quan sát Diêu Viễn thật kỹ. Từ sau khi khởi nghiệp, Diêu Viễn thay đổi rất nhiều, yêu hay ghét đều giấu kín dưới đáy biển hai vạn dặm, chẳng ai biết cô đang nghĩ gì. Thương trường như chiến trường, sự tàn khốc khiến con người ta phải trưởng thành.
Thi Nhất Nặc nói: "Theo tao ấy, nếu là chân tình thực sự với nhau thì gã phải dâng sáu mươi phần trăm cổ phần cho mày. Chứ không phải biến một nữ CEO độc lập, có lý tưởng, có hoài bão thành cô vợ nhỏ mắc hội chứng Stockholm, để Ba Quang biến thành viên đá lót đường cho gã tranh quyền đoạt lợi."
Diêu Viễn gật gù: "Có lý."
Thi Nhất Nặc chốt hạ: "Tao ủng hộ mày. Năm xưa gã tính kế mày, giờ mày tính kế lại gã."
Chuyện này không thể tính toán rạch ròi, mà căn bản là không thể tính cho rõ được.
Nếu không có Trần Nhược Hư, Diêu Viễn chưa chắc đã chuyển đổi thành quả nghiên cứu sang sản xuất thương mại thuận lợi như thế. Ba Quang chưa chắc đã đến Nam Giang, và cũng sẽ không thể mở rộng thị trường để đạt quy mô doanh thu hàng trăm triệu tệ chỉ trong vòng ba năm.
Ngược lại, nếu không có Trần Nhược Hư can thiệp sâu vào vận hành, đưa công ty vào chuỗi cung ứng của SOLA và đi theo con đường quy mô hóa, thương mại hóa, thì Ba Quang cũng không thể nào nhảy vọt từ quy mô trăm triệu lên hàng tỷ tệ trong thời gian ngắn.
Trần Nhược Hư muốn kiểm soát hoàn toàn Ba Quang, buộc Diêu Viễn phải lùi một bước cho đến khi tìm được điểm cân bằng mới.
Anh ta nhân cơ hội này thu hồi quyền lực, dùng bàn tay sắt bẻ lái doanh nghiệp chuyển hướng cực nhanh. Đội ngũ cốt lõi từ tiền tuyến đến hậu phương đều có khả năng bị thay 〽️á-υ, và việc đội ngũ kiểm tra thị giác công nghiệp bị ra rìa là kết quả tất yếu. Khi khách hàng, sản phẩm và mô hình vận hành thay đổi, thì việc tuyển dụng nhân sự, hệ thống văn hóa, cơ cấu tổ chức, cũng như 🌜𝖍-ế đ-ộ đánh giá và khen thưởng đều sẽ phải điều chỉnh theo.
Kéo theo đó là sự điều chỉnh về chức trách và định vị của Diêu Viễn. Cô sẽ đóng góp thế nào cho công cuộc chuyển đổi và khai phá thị trường của Ba Quang? Một Ba Quang đã quy mô hóa cần một Diêu Viễn như thế nào? Đây chính là bài toán mà cả cô và Trần Nhược Hư phải giải quyết.
Về cơ bản có ba hướng đi chính:
Một là nâng cấp phòng Dự án thành Khối sự nghiệp, Khối sự nghiệp sẽ gánh chỉ tiêu doanh số, chịu trách nhiệm vận hành toàn diện từ khâu nhu cầu đến khi giao hàng. Khi đó Diêu Viễn sẽ chuyển từ CEO công ty xuống làm Tổng giám đốc Khối sự nghiệp.
Hai là thành lập bộ phận mới chịu trách nhiệm về các sản phẩm chiến lược dài hạn, đặt nền móng cho sự phát triển lâu dài của Ba Quang, bao gồm cả hướng đi công nghệ cao cho thiết bị kiểm tra thị giác công nghiệp mà Diêu Viễn từng đề cập.
Ba là Diêu Viễn rút lui khỏi Ba Quang, nhận khoản tiền tương ứng với định giá cổ phần và mang một phần đội ngũ đi ra riêng lập nghiệp.
Hướng thứ nhất: Chuyển sang làm Khối sự nghiệp chạy dự án dây chuyền cho SOLA thì trái ngược hoàn toàn với nguyện vọng làm công nghệ cao, tinh vi của Diêu Viễn.
Hướng thứ hai: Với nguồn lực và dòng tiền hiện tại của Ba Quang, trong thời gian ngắn không thể gồng gánh nổi, chắc chắn sẽ phải trải qua giai đoạn chờ đợi đằng đẵng, thậm chí là vô vọng.
Hướng thứ ba: Cả Trần Nhược Hư và Diêu Viễn đều không muốn nhìn thấy khả năng này xảy ra vì nó sẽ giáng một đòn nặng nề lên Ba Quang.
Còn về cái ý tưởng trên trời dưới biển là biến Diêu Viễn từ đối tác thành bà chủ, tuy nghe có vẻ thiếu nghiêm túc nhưng không phải là không có khả năng. Lợi ích là tạm thời Diêu Viễn và Trần Nhược Hư sẽ không tan rã, hai người ràng buộc với nhau bằng một phương thức chia sẻ quyền lợi và trách nhiệm khác, không làm trầm trọng thêm cuộc khủng hoảng dòng tiền của Ba Quang. Nhưng về mặt thao tác thực tế, cuối cùng vẫn phải quay về sắp xếp vị trí công việc cụ thể.
Tất nhiên, cũng có khả năng thực tế không hề tồn tại lựa chọn này và Trần Nhược Hư cũng sẽ không đưa ra điều kiện như vậy.
Chỉ cần để Diêu Viễn lầm tưởng là có, chỉ cần cô nuôi hy vọng vào khả năng trở thành bà chủ, cô sẽ không rút khỏi Ba Quang, thậm chí có thể nhượng bộ quyền lợi tại công ty. Như vậy, lá bài tẩy trong tay Trần Nhược Hư sẽ đạt được lợi ích tối đa với rủi ro tối thiểu.
Điều này quay trở lại kịch bản tồi tệ nhất mà Nhất Nặc suy đoán: Trần Nhược Hư đối với việc hợp tác cùng Diêu Viễn vừa không có thái độ rõ ràng cũng chẳng có chút thành ý nào, mà là đang lợi dụng lòng tham của con người để thả mồi. Chỉ cần cắn câu, Diêu Viễn sẽ biến thành cá nằm trên thớt.
Dựa vào tình đồng chí ↪️·á·𝐜·♓ 𝐦·ạⓝ·🌀 nhiều năm và sự hiểu biết về Trần Nhược Hư, Diêu Viễn không thể và cũng sẽ không đặt giả thiết về khả năng tồi tệ nhất đó. Tuy nhiên, cô tỉnh táo nhận ra rằng, ngay từ khi tỷ lệ sở hữu là sáu mươi phần trăm cổ phần, lý tưởng của Diêu Viễn đã không còn là lý tưởng của Ba Quang. Ba Quang không phải là sân tập dượt của Diêu Viễn, mà là sân tập dượt của Trần Nhược Hư.
Thi Nhất Nặc biết Diêu Viễn tự có tính toán trong lòng nên chỉ nói đến đó rồi thôi. Cô ấy xoay vô lăng, nở nụ cười 🍳𝖚🍸●ế●𝐧 ⓡ●ũ: "Dù sao chúng ta cũng phải ăn được cà rốt rồi hãy làm lừa."
Diêu Viễn nghiêm túc đáp trả: "Nếu cà rốt không ngon thì bà đây không làm."
Thi Nhất Nặc liếc xéo cô: "Tao chỉ sợ mày không biết ăn cà rốt, cũng chẳng biết loại cà rốt nào ngon. Ít nhất cũng phải thử vài loại chứ."
Diêu Viễn cạn lời, nhưng trong đầu lại vô thức hiện lên những đường nét cơ bắp của người đàn ông lạ mặt mà mình đã đo lường qua bằng mắt. Cô thầm nghĩ, cứ theo tiêu chuẩn đó là được.
Đến khách sạn làm thủ tục nhận phòng, Thi Nhất Nặc hỏi: "Sao lần này không ở khách sạn bên cạnh?"
Diêu Viễn đáp: "Khách sạn bên đó kín phòng, không đặt được."
Hai người thong thả ăn trưa, buổi chiều ngồi trên ghế dài bên hồ bơi, vừa uống champagne vừa tán gẫu, chờ đợi hoàng 𝖍*ô*𝖓 buông xuống, khoảnh khắc chứng kiến kỳ tích của thiên nhiên.
Hoàng ⓗ·ô·ⓝ cưỡi gió mà đến, tấm màn nhung rực rỡ sắc màu buông xuống mặt biển Aegean. Sắc vàng kim và cam nồng nàn hòa quyện cùng sắc tím, sắc xanh đậm đà, mượt mà như dải lụa treo nơi chân trời.
Tâm điểm của tấm màn ấy là vầng thái dương rực lửa, tròn trịa, tỏa ra muôn ngàn tia sáng, bao phủ lấy những ngôi nhà tường trắng mái xanh trên vách đá một cách hư ảo.
Đúng là kiệt tác của tạo hóa.
Bốn bề dường như tĩnh lặng lại. Cách đó không xa, một cặp đôi đang trao nhau nụ ♓ô·𝓃 dưới ánh chiều tà. Ánh sáng vàng cam của hoàng ♓ô_𝐧 bao trùm lấy họ, ngỡ như họ đang ♓ô●n lên chính vầng thái dương ấy. Đó là sự lãng mạn độc nhất vô nhị của Santorini.
Diêu Viễn đứng dậy 𝐜ở*𝒾 á*⭕ sơ mi chống nắng, thoa kỹ kem chống nắng.
Cô mặc bộ bikini, lao mình xuống hồ bơi như một chú cá nhỏ tự do vui vẻ, thỏa sức vẫy vùng. Một lúc lâu sau cô mới trồi lên mặt nước, lọn tóc ướt đẫm dính vào thái dương và cổ. Cô hất tóc, những giọt nước theo ngọn tóc b*n r* tung tóe, lăn dài xuống cần cổ trắng ngần. Quay lưng về phía hoàng 𝖍.ôп., ánh ráng chiều bao phủ lấy cô, đẹp đến mức không thực.
Nhất Nặc huýt sáo một tiếng, ánh mắt quét từ trên xuống dưới: "Eo thon thì thôi đi, sao lại còn có cả rãnh bụng thế kia?"
Diêu Viễn hất cằm đầy kiêu hãnh: "Đẹp tự nhiên đấy."
Thực ra đâu phải tự nhiên mà có, Diêu Viễn ngày nào cũng chạy bộ buổi sáng, chỉ số BMI quanh năm duy trì ở mức mười tám phần trăm.
Khu công nghiệp công nghệ cao thành phố Nam Giang vốn dĩ là một vùng nông thôn rộng lớn. Chính phủ đã giải tỏa bốn nghìn mẫu đất để xây dựng một khu căn cứ đổi mới sáng tạo quy mô lớn do Bộ Khoa học Công nghệ, Chính quyền tỉnh và Thành phố Nam Giang cùng kiến tạo.
Năm 2010, nơi đây được phê duyệt là một trong mười khu công nghiệp đổi mới sáng tạo cấp quốc gia. Trước khi cơ sở hạ tầng hoàn thiện, đoàn cán bộ đã tỏa đi Bắc Kinh, Thượng Hải và nước ngoài để xúc tiến đầu tư, thu hút vô số nguồn lực công nghệ đổ về, trong đó có Ba Quang.
Khu công nghiệp nằm giữa núi non sông nước, cơ sở hạ tầng cực kỳ cao cấp, không khí trong lành, mật độ dân cư thưa thớt. Diêu Viễn ở Bắc Kinh lái xe 40km/h, về Nam Giang được vít ga lên 80km/h, cảm giác ⓢư-ớn-g rơn người.
Bảy giờ sáng thức dậy, chạy năm cây số quanh hồ. Thành phố miền Nam bốn mùa đều đẹp, ven hồ trồng đầy hoa anh đào, liễu rủ, đào bích, cỏ xanh mướt mát, cây cối tốt tươi. Hồ Nam rộng lớn, ai có giấy phép thì được xuống hồ đánh cá, cũng có người chơi chèo ván trên mặt hồ. Chạy xong ghé căng tin khu công nghiệp gần đó ăn sáng, tinh thần sảng khoái vô cùng.
"Xì, " Thi Nhất Nặc bĩu môi không tin: "Lại lén lút tập luyện chứ gì?"
Diêu Viễn từ dưới nước chui lên, tạt nước ướt sũng người Thi Nhất Nặc: "Đường đường chính chính tập luyện đấy nhé."
Vừa cười nói xong, cô lại lặn xuống nước. Nước hồ bơi trong vắt, thấy rõ từng động tác bơi ếch chuẩn chỉnh. Khi bơi, trông cô như một chú ếch lớn ung dung tự tại, nhưng khi đạp nước thả trôi người, cô lại uyển chuyển như một nàng tiên cá, 𝐪𝐮ⓨế-п 𝐫-ũ mê người.
Diêu Viễn bơi lại gần, giơ cao ly champagne: "Nâng ly vì hoàng ♓-ô-ⓝ Santorini! Kính sự tự do và niềm vui của khoảnh khắc này!"
Tiếng ly champagne chạm nhau lanh canh, thật sự rất vui vẻ.
Diêu Viễn hỏi: "Mày định định cư ở đây luôn à?"
Năm Thi Nhất Nặc học năm tư đại học, mẹ cô ấy qua đời vì ung thư vú. Bố cô ấy tái 𝐡ô-ռ chỉ sau nửa năm, đối tượng lại chính là đồng nghiệp. Chẳng bao lâu sau thì em trai cô ấy ra đời, tính ngày tháng thì rõ ràng cô đồng nghiệp kia đã mang thai từ trước khi mẹ cô ấy mất.
Nhất Nặc không thể nào tha thứ cho bố, cũng chẳng muốn về nhà, bèn nộp hồ sơ đi Paris học thạc sĩ. Tiêu Dương biết tin liền vội vàng chạy về tiễn cô ấy. Tại sân bay, cậu ấy đùa rằng: "Xét theo thời gian gắn bó thì tao cũng được tính là một nửa người thân của mày rồi đấy. Hay là gọi tao một tiếng anh trai đi, tao đưa mày sang Paris?"
Nhất Nặc đỏ hoe mắt, vừa hờn dỗi đánh vài cái vừa mắng cậu ấy: "Mày còn kém tao hai tháng đấy, có gọi thì phải là mày gọi tao bằng chị."
Tiêu Dương nở nụ cười cợt nhả: "Chị ơi, đưa em đi Paris với được không?"
Nhất Nặc giật lấy hành lý, "xì" một tiếng vào mặt cậu ấy rồi đi thẳng vào trong, đầu không ngoảnh lại. Tiêu Dương mắng cô ấy là đồ không tim không phổi, cậu ấy bay từ Mỹ về tiễn, thế mà cô ấy đuổi khéo rồi để lại cái bóng lưng lạnh lùng, ít nhất cũng phải ôm ♓*ô*𝓃 từ biệt một cái chứ.
Nhất Nặc mắng lại, nói thì hay lắm là về tiễn bà, chứ ai chẳng biết nhà nào đó có ngai vàng đang đợi người về kế thừa gấp.
Khi đó xưởng cáp điện của bố Tiêu Dương làm ăn ngày càng phát đạt, đã trở thành doanh nghiệp có tiếng ở địa phương. Tiêu Dương chối bay chối biến: "Tao có em trai rồi cơ mà, tao là dân học nhạc", nhưng Nhất Nặc không tin, cũng chẳng thể tin.
Tốt nghiệp thạc sĩ xong, Nhất Nặc đi du lịch đến Santorini. Vẫn chưa muốn về nước, cô ấy dùng khoản tiền mẹ để lại mua một căn hộ tại đây để lấy visa dài hạn, rồi cùng Raymond, một bạn học thạc sĩ người Athens về quê mở quán bar.
Thoáng cái đã là năm thứ sáu Nhất Nặc ở Santorini.
Hiếm khi thấy Thi Nhất Nặc trầm ngâm trong chốc lát rồi mới đáp: "Tao cũng không biết nữa. Đôi khi cũng muốn về nước lắm, nhưng nghĩ đến việc ở gần cái nhà đó là tao lại thấy buồn nôn không chịu được, chỉ hận không thể lao vào tát cho đôi gian phu 𝖉*â*𝖒 phụ kia mấy cái."
"Nếu ông ấy sống đàng hoàng thì tao đâu có hẹp hòi chuyện ông ấy tái 𝒽●ô●𝓃 hay sinh con đẻ cái. Đằng này chưa ly 𝖍-ôռ-, mẹ tao còn đang nằm trên giường bệnh mà họ đã tằng tịu với nhau. Mày biết đấy, tao từng sùng bái bố tao thế nào, ngày xưa sùng bái bao nhiêu thì bây giờ thấy bẽ bàng bấy nhiêu."
Diêu Viễn nói: "Không muốn về thì đừng về."
Thi Nhất Nặc đáp: "Cũng chưa biết được."
-
- Đỉnh Olympus: Ngọn núi cao nhất Hy Lạp, trong thần thoại là nơi cư ngụ của 12 vị thần quyền năng nhất.
- Oia và Fira: Hai thị trấn nổi tiếng nhất trên đảo Santorini; Oia nằm ở phía Bắc, còn Fira là thủ phủ trung tâm sầm uất.
- Biển Aegean: Một phần của Địa Trung Hải, nằm giữa Hy Lạp và Thổ Nhĩ Kỳ.
- Hội chứng Stockholm: Trạng thái tâm lý bất thường khi nạn nhân nảy sinh tình cảm, sự đồng cảm hoặc quay sang bảo vệ kẻ bắt cóc/ngược đãi mình.
- Cà rốt và con lừa: Hình ảnh ẩn dụ cho việc dùng lợi ích trước mắt, củ cà rốt treo trước mũi để 𝐝●ụ d●ỗ người khác làm việc cật lực, như con lừa kéo xe cho mình.
- BMI (Body Mass Index): Chỉ số khối cơ thể, công thức tính dựa trên chiều cao và cân nặng để xác định tình trạng gầy hay béo của một người.
| ← Ch. 006 | Ch. 008 → |
