Truyện:Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu - Chương 462

Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Hiện có 550 chương (chưa hoàn)
Chương 462
Chặt tay
0.00
(0 votes)


Chương (1-550 )

Nhưng Tống Tuân chưa từng tới những chỗ thế này, sau khi xuống xe, hai tay không biết nên để ở đâu, do dự một lát mới đi vào.

Lục Giai thấy vậy thì căng da đầu, hơi hối hận vì không bảo gã sai vặt nhà mình cùng đi theo...

Nhưng hảo hữu đã đi vào, hắn ta không đi vào cùng có phải không thích hợp lắm không?

Nhất là còn ở trước mặt muội muội Tống gia...

Muội muội Tống gia sẽ không cho rằng hắn ta là loại tiểu nhân không thể đồng cam cộng khổ chứ?

Không thể không nói, người đọc sách hay suy nghĩ nhiều, chỉ trong nháy mắt đã suy đoán xem Tống Anh sẽ nghĩ thế nào.

Cuối cùng, sau khi do dự trong chốc lát, hắn cũng nhảy xuống xe, đi theo Tống Tuân vào trong.

Nhưng lúc này, Tống Anh thật sự không để ý tới Lục Giai.

Không rảnh!

Trong đầu nàng đang tính xem trong tay Đại bá có bao nhiêu bạc... còn có...

Làm sao để khiến Đại bá nhà nàng nhớ lâu?

Bây giờ, tài sản của Đại phòng đang nằm trong tay Đại bá nương, trong tay Đại bá chắc chắn chỉ có mấy đồng tiền xu.

Hơn nữa, không biết Đại bá đã đánh bạc bao lâu rồi.

Mới gần đây thì còn đỡ, nhưng nếu đã lâu thì có lẽ phải khiến lão gia tử chặt tay hắn ta...

Bên trong sòng bạc, chướng khí mù mịt.

Tống Tuân chỉ cảm thấy bên trong tối tăm, mùi mồ hôi hôi thối xộc vào mũi.

Một đám đại lão gia ở cùng nhau, có kẻ gào thét, có người căng thẳng, không có mùi mới là lạ.


"Sao hiền đệ cũng vào đây?" Tống Tuân quay đầu lại nhìn thấy Lục Giai thì rất cảm động.

Người đọc sách rất khinh thường những chỗ thế này!

"Sao có thể bỏ Tống huynh một mình chứ!?" Lục Giai còn rất hưng phấn, hắn ta lớn như vậy nhưng đây là lần đầu tiên cùng tiến cùng lùi với người khác!

"Đại bá ta ở đó." Tống Tuân nhìn một vòng, cuối cùng tìm được người, vội vàng tiến đến, túm chặt ống tay áo của Tống Phúc Sơn, mở miệng nói, "Đại bá, A Anh đang ở bên ngoài chờ ngươi.

Nàng nói nếu ngươi không đi ra thì a gia sẽ tới."

Tống Phúc Sơn vốn dĩ không nghe rõ, nhưng vừa quay đầu đã thấy là Tống Tuân thì sắc mặt lập tức tái đi.

Nhớ lại những gì Tống Tuân vừa nói, mí mắt phải của hắn ta không tự chủ được mà giật giật: "Tuân ca nhi, đây là lần thứ hai ta tới đây! Thật đó! Ta chỉ muốn tới xem thôi! Ta không hề cá cược!"

"..." Lục Giai có chút không thể tưởng tượng nổi, hắn ta còn tưởng người này sẽ giận dữ, vì sao lại giải thích với vãn bối?

Tống Tuân cũng hơi mơ hồ.

Đại bá không phải loại người biết tôn trọng tiểu bối mà?

"A Anh đang chờ ở ngoài..." Tống Tuân ngơ ngác nói.

Tống Phúc Sơn nuốt nước miếng, nhìn mấy xu mình mới ném xuống chiếu bạc, không dám nói để Tống Anh chờ một chút, vì vậy cắn răng: "Ta cùng ngươi đi ra ngoài... Ngươi, ngươi phải nói vài lời hay với muội muội ngươi đấy!"

Cảm xúc của Tống Phúc Sơn đối với Tống Anh vô cùng phức tạp.

Nhưng cũng có mấy phần kiêng kị.

Nếu lão gia tử là hoàng đế thì chất nữ Tống Anh này chính là đại thái giám đáng tin nhất bên cạnh hoàng đế.

"Đại thái giám" này mấy ngày trước mới đuổi nhi tử của hắn ta đi, còn khuyến khích cha hắn ta lên trấn nhắc nhở hắn ta, thậm chí còn lấy hết tiền riêng không còn sót lại bao nhiêu trên người hắn ta...

Trong lòng Tống Phúc Sơn hơi loạn, cũng cảm thấy bản thân mình hơi xui xẻo.

Nha đầu này sớm không tới, muộn không tới, lại tới đúng lúc hắn ta vừa ném tiền xuống... Hắn ta cũng không biết bản thân mình có thể thắng hay không...

Trong lúc đi ra ngoài, trong đầu Tống Phúc Sơn không ngừng suy nghĩ, bản thân mình phải thể hiện uy nghiêm của trưởng bối, tốt nhất là có thể hù dọa Tống Anh để Tống Anh đừng về nhà mách lẻo...

Nhưng sau khi nhìn thấy ánh mặt trời bên ngoài, tất cả mọi thứ đều thay đổi.


Tống Anh vén mũ có rèm lên, lạnh lùng nở nụ cười, nhìn Tống Phúc Sơn: "Đại bá thật có hứng thú nhỉ? Lúc này phường nhuộm vừa tan làm đúng không? Dù sao thì người cũng nên nghỉ ngơi một lát rồi hẵng đi cá cược chứ?"

Chương (1-550 )