Truyện:Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu - Chương 455

Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Hiện có 550 chương (chưa hoàn)
Chương 455
Một con trâu rất lớn
0.00
(0 votes)


Chương (1-550 )

Ở bên trong không gian, Tống Anh tĩnh tâm hít thở sâu, sau khi mở mắt ra thì cảm thấy tai thính mắt tinh hơn trước. Nàng quan sát khắp nơi trong không gian, thậm chí còn nhận ra điểm khác biệt so với trước đây.

Trước đây chỉ có cây và nước, không có gì đặc biệt, nhưng giờ phút này, trong không gian dường như được bao phủ bởi một tầng sương mỏng, trong suốt, nhất là quanh dòng linh thủy và thực vật, vô cùng mờ mịt.

Đồ vật trong không gian cực kỳ có lợi cho yêu quái, thế nhưng Tống Anh cảm thấy mình đã xuyên qua sai chỗ.

Thế giới này chính là thế giới cổ đại bình thường!

Trước mắt, ngoài cá nheo tinh thì nàng chỉ gặp được bốn sinh vật không bình thường, cho dù không gian này có tác dụng lớn đối với yêu quái thì thế nào?

Tống Anh tiếc nuối thở dài, sau đó chú ý tới mảnh đất.

Áng chừng được khoảng hai mẫu.

Nhưng như vậy đã là nhiều hơn trước rồi. Tống Anh suy nghĩ một lát, quyết định giữ lại hai phần diện tích để đặt một ít đồ đạc, phần còn lại thì dùng để gieo trồng rau dưa củ quả.

Trong nhà còn dư ít hạt giống, Tống Anh quyết đoán xắn tay áo lên làm ngay. Chưa đến hai mẫu đất, xử lý cũng đơn giản, nhất là trong không gian khác với bên ngoài, chỉ cần rải hạt giống xuống rồi tưới chút linh thủy là được, hạt giống nằm sâu hay nông dưới đất và mật độ rải hạt không quá ảnh hưởng.

Sau khi làm xong hết những chuyện này, Tống Anh mới ra khỏi không gian.

Nàng nghĩ, nếu sau này không gian rộng hơn chút nữa, có lẽ... có thể nuôi một ít vật sống.

Trong khi Tống Anh vô cùng hào hứng làm ruộng thì Ngưu Đại Lực lại giống như một con trâu điên, căng thẳng chờ lệnh.

Nàng ấy lén lút giấu dao phay vào ngực, nghe thấy Tống Anh gọi mấy tiếng mới chậm chạp từ trong phòng bước ra.

Vẻ mặt vô cùng cảnh giác.

Thanh Liên mặc trường bào màu trắng, đôi mắt vô hồn, ngồi dưới gốc cây hoa đào ở hậu viện, trông vô cùng nổi bật.

Nhân sâm tinh chôn mình xuống khoảnh đất được bụi gai vây quanh để hấp thu năng lượng của ánh trăng, hơn nữa...

Ngưu Đại Lực vừa thò đầu ra nhìn đã hoảng sợ, thấy Hoắc Lâm chỉ lộ ra mỗi cái đầu, nửa người dưới đều ở trong đất, trông như bị chôn sống.

Giờ phút này, khi Tống Anh nhìn ba con yêu quái, hình ảnh hiện ra trước mắt cũng khác trước đây.

Không ngờ nàng có thể nhìn ra bản thể của bọn họ trong suy nghĩ của mình!

Nhân sâm tinh và ếch tinh thì không cần phải nói, nàng đã được nhìn thấy từ lâu, nhưng Ngưu Đại Lực...

Thật sự là một con trâu rất lớn!

Con trâu này cao to, hai cái sừng cong vòng lại, vô cùng sắc bén, trên trán có một chỏm lông màu trắng, cơ bắp từ vai đến lưng gồ cao, trông rất khỏe mạnh, toàn thân màu đen, nhưng phần lông dưới đầu gối lại trắng tinh như đang đứng trong tuyết.

Dáng vẻ này quả thực không được đẹp cho lắm...

Ít nhất thì trâu nhà nuôi trông hiền lành và đáng yêu hơn nhiều, không giống Ngưu Đại Lực toàn thân toát lên vẻ hung hăng, dường như chỉ cần nàng ấy không vui thì sẽ lao đến ngay lập tức, dùng sừng trâu húc thủng bụng người khác.

Đây là con trâu mà nàng mang về...

Nội tâm của Tống Anh không ngừng tự an ủi chính mình, sau đó nàng cong môi nở nụ cười, đi tới.

Lúc này, con trâu vạm vỡ như vậy đang vô cùng sợ sệt.

Nhìn thấy Tống Anh thì lập tức chạy ra sau lưng nàng, dè dặt nhìn Thanh Liên và nhân sâm tinh.

Tống Anh nhìn ếch tinh cũng cảm thấy hơi cay mắt.

Không biết học theo thói xấu của ai mà lại mặc một bộ trường bào mỏng manh, trông vô cùng hiu quạnh, đã thế còn cố tình bày ra dáng vẻ ngoan ngoãn của thư sinh.

"Ngươi nên cầm thêm một cây quạt, như vậy sẽ càng giống người đọc sách hơn." Tống Anh bất đắc dĩ lắc đầu.

Ếch tinh ngước mắt lên: "Sư phụ nói rất đúng, ngày mai ta sẽ đi mua..."

Sư phụ bảo Sâm đệ báo với hắn rằng hôm nay sẽ phát tiền công! Có tiền mua quạt rồi!

Chương (1-550 )