Truyện:Dê Béo Dắt Lợn Rừng Về Nhà - Chương 06

Dê Béo Dắt Lợn Rừng Về Nhà
Trọn bộ 10 chương
Chương 06
0.00
(0 votes)


Chương (1-10)

Nhìn miệng ông ta mở ra đóng lại, tôi sững sờ tại chỗ.

Khi tôi chạy về cửa hàng, muốn tự mình hỏi Trần Dã cho rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thì lại nhìn thấy bên ngoài cửa hàng, Trần Dã bị cảnh sát đưa lên xe cảnh sát.

Anh nhìn thấy tôi đến thì nói vài câu với người bên cạnh rồi mới được mở còng tay đi về phía tôi.

Tôi mấy lần mở miệng nhưng không nói nên lời, cuối cùng nhìn anh hỏi: "Trần Dã, lời bọn họ nói em có nên tin không?"

Ánh mắt anh hơi phức tạp, anh lên tiếng: "Mấy ngày nữa anh sẽ về, giấu bà ngoại giúp anh."

Anh không thay đổi chủ đề mà là nói sẽ quay về.

Đây là bảo tôi yên tâm.

Tôi: "Được, em tin anh."

Nhưng thị trấn chỉ lớn cỡ đó thôi, tin tức Trần Dã bị xe cảnh sát đưa đi nhanh chóng bị truyền ra trong bữa cơm tối của những người quen biết, lúc biết được tin tức, bà ngoại của Trần Dã đã tức giận khó thở mà nhập viện.

Sau khi tỉnh lại, bà nhìn tôi nói: "Mấy năm trước bà bị bệnh thận, nó vì bà nên mới quay về nơi nhỏ bé này, là bà đã gây phiền phức cho nó."

"Tiểu Dã của chúng ta từ nhỏ đã mất bố mẹ, bên nhà con rể là người phú quý, không muốn nuôi nó nên đưa nó về cho bà nuôi, bà biết bọn họ ghét bỏ con gái bà cưới lần hai, cảm thấy lai lịch Tiểu Dã không rõ."

Nói xong, bà ho khan, tôi đỡ bà, đưa cho bà ly nước ấm ban nãy trước khi đi ra ngoài tôi đã rót để nguội để bà uống làm dịu cổ họng trước.

"Bà ơi, anh ấy không có chuyện gì đâu, bà đừng vội."

Tôi sợ bà cứ nhớ thương Trần Dã, sau khi dỗ bà ngủ xong, tôi về nhà nấu chút canh muốn đưa đến cho bà bồi bổ, tiện thể đi đến cục cảnh sát nghe ngóng tin tức về nói cho bà nghe để bà yên tâm hơn.

Nhưng tôi tuyệt đối không ngờ rằng, đó lại là lần gặp mặt cuối cùng của chúng tôi.

Bệnh viện thông báo, bà rơi khỏi cửa sổ phòng bệnh, bỏ mình tại chỗ.

Tôi nhận được thông tin chạy tới bệnh viện.

Thang máy mở cửa, tôi ✞●♓●ở ⓗổ●n ♓●ể●𝐧 chạy đến cửa phòng bệnh thì thấy ở cuối hành lang, Trần Dã đã vượt qua hai mươi bốn giờ, vô tội được thả ra đang quay lưng lại với ánh sáng, ngồi trên ghế sững ra rất lâu.

Không phải chán nản, cả người rất bình tĩnh.

Không có bi thương, không có phẫn nộ, anh chỉ cúi thấp đầu.

Mũi tôi chua xót, tôi biết anh đã không thể gặp được bà lần cuối cùng.

Anh nghe thấy tiếng bước chân của tôi thì nhìn về phía tôi, mờ mịt mở miệng giống như một đứa trẻ luống cuống: "Lâm Dao, hình như anh... không còn nhà nữa."

Tôi cố nén nước mắt an ủi: "Em ở đây, em luôn ở đây mà."

Lúc bác sĩ gọi người nhà ký tên, Trần Dã chậm rãi ký giống như con rối.

Tôi cũng không nhịn được nữa, xoay người chạy đến lối thoát hiểm che miệng khóc lớn.

Ngày bà hạ táng, tôi cùng anh đeo băng tang, anh bận rộn đón khách, những người tới từ thị trấn đều là người quen, anh đều cười bảo họ vào bàn ăn cơm.

Buổi tối tàn tiệc, đóng cửa tứ hợp viện lại, trên đường trở về, tôi để cho Trần Dao nắm tay tôi, nhìn bóng lưng anh.

Bả vai rất rộng, nhưng bây giờ lại rất tịch liêu.

Trong lòng tôi đều là sự bồn chồn, tất cả vô cùng bình tĩnh, khiến người ta suy nghĩ không yên.

Anh thấy tôi dừng lại thì quay đầu nhìn tôi.

Sao vậy?"

Tôi không trả lời, ngược lại tiến lên, đưa tay dùng ngón trỏ và ngón giữa kéo đẩy khóe môi anh cong lên, đôi môi anh cong tⓗà-п-ⓗ ♓-ì-𝐧-𝐡 trăng lưỡi liềm.

Anh sửng sốt.

Tôi hài lòng cười: "Bây giờ trông tốt hơn nhiều rồi."

Ít nhất không còn âm u trầm lặng nữa, người đã có sức sống.

Tôi giãy ra khỏi tay anh, chống nạnh quang minh chính đại nói: "Đứng cả ngày rồi, chân đau, cõng em."

Anh nhìn tôi rất lâu, cười nhẹ: "Vô lại thế."

Tôi ngước cao cằm "Ừ" một tiếng: "Anh không phục sao?"

Anh không lên tiếng, ngồi xổm người xuống cõng tôi lên, khi tôi chưa thích ứng được thì anh đã chạy rồi: "Cõng vô lại về nhà thôi.

Hai tay tôi ôm cổ anh thật chặt, đón gió tùy ý cười to trong tiết trời đầu hạ khô nóng, ve kêu liên miên.

Vào buổi chiều hoàng ♓ô·𝓃 sau ngày thất đầu của bà, Trần Dã đề nghị đi thả đèn Khổng Minh.

Trên sân thượng, chúng tôi tránh tầm mắt của nhau mà viết mong ước lên đèn Khổng Minh, sau đó đốt lửa thắp nến, đèn chậm rãi bay lên bầu trời, càng ngày càng cao.

Trần Dã bắt lấy tay tôi đứng bên cạnh hỏi tôi: "Em ước gì vậy?"

Tôi nghiêng đầu thì thấy anh ngẩng đầu, khuôn mặt cứng rắn vào giờ phút này đã ɱ.ề.ⓜ 𝖒ạ.ℹ️ hơn rất nhiều.

Tôi cười đưa tay xuống từ cổ tay anh, mở lòng bàn tay của anh ra, mười ngón đan xen, huơ huơ: "Nguyện Thần Phật phù hộ cho A Dã của chúng ta bình an suôn sẻ."

"Ồ, " Anh nhướn mày: "Vậy em cảm thấy Thần Phật sẽ phù hộ anh chứ?"

Tôi nhắm mắt giả bộ suy nghĩ một lúc, sau đó mở mắt ra chân thành nói: "Em hỏi rồi, Thần Phật nói, A Dã của chúng ta không những khỏe mạnh suôn sẻ, sau này cái gì cũng có."

"Thật à?"

Tôi nhón chân lên 𝖍ô·ⓝ vào yết hầu của anh: "Không lừa anh đâu."

Chúng tôi một người ngẩng mặt lên một người cúi mặt xuống, trên khuôn mặt là ý cười.

Nhưng hình như đèn Khổng Minh không có tác dụng, anh bắt đầu qua lại với người phụ nữ khác, thậm chí còn đưa bọn họ về qua đêm.

*

Lúc tôi gõ cửa tìm đến, người phụ nữ vùi trong lòng anh châm thuốc, bò lên đầu vai anh hỏi anh và tôi có 🍳ⓤ●𝒶●n 𝐡●ệ gì.

Trần Dã thờ ơ như không mà nói: "Chơi đùa mà thôi, không xem là thật được."

Tôi ⓢ-𝐢-ế-✞ ⓒ𝐡ặ-t nắm đấm mở miệng: "Trần Dã, em hỏi lại anh, có phải anh gặp phải chuyện gì —"

"Lâm Dao, ông đây chơi chán rồi, cô vẫn không cút đi sao?"

Anh cắt ngang lời của tôi, giễu cợt: "Cô ngoại trừ trẻ tuổi, xinh đẹp thì cũng không có gì mà ông ấy cần nữa."

Tôi đỏ mắt: "Được, em với anh chia tay, ai quay đầu lại là chó!"

Tôi có sự cứng cỏi của mình, màn đêm buông xuống là nghe theo lời của Lương Thanh Vân, ngồi xe về thành phố.

Nhưng tôi cũng chỉ tạm thời tức giận tôi, ngày nào tôi cũng canh bên điện thoại chờ cuộc gọi và tin nhắn của anh, nhưng anh không hề có động tĩnh gì cả.

Chờ đến lúc tôi nhận được cuộc gọi của cảnh sát thì đã không kịp nữa.

"Bố cô khi còn sống đã phát hiện ra Tiền Hối Nhất bán nội tạng người và rửa tiền, trước khi 🌜.𝖍ế.𝖙 đã gửi một vài chứng cứ rất ít ỏi cho Trần Dã."

"Vì bố cô đã sớm lập di chúc để lại 60% cổ phần công ty cho cô kế thừa, dựa theo sự bàn bạc của chúng tôi và mẹ cô là Lương Thanh Vân, chúng tôi đã nhất trí quyết định để Trần Dã bảo vệ an nguy của cô, tránh cho cô bị Tiền Hối Nhất hãm hại."

"Bao gồm cả lần trước là Trần Dã phối hợp để chúng tôi bắt giữ cũng là diễn cho Tiền Hối Nhất xem, để ông ta thả lỏng cảnh giác mà ra tay với cô, bằng chứng bắt giữ vô cùng xác thực, không ngờ bà ngoại của cậu ấy lại cản tai họa thay cho cô."

"Vốn dĩ hôm nay chúng tôi phải nhân cơ hội Tiền Hối Nhất mang theo một loạt tài liệu liên quan đến chứng cứ phạm tội trốn đến biên giới mà trực tiếp hốt gọn một mẻ, không ngờ Trần Dã đã đến trước chúng tôi một bước, đưa ông ta lên du thuyền, bây giờ đang cầm súng của Tiền Hối Nhất."

Tôi lên xe cảnh sát, trên đoạn đường đến thuyền của cảnh sát biển, bên tai vẫn luôn là lời của cảnh sát quanh quẩn.

Thì ra bà nhảy lầu tự sát lại là vì đã uống ly nước gây ảo ảnh của tôi nên mới xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Tiền Hối Nhất biết chỉ cần Trần Dã ở bên cạnh tôi thì sẽ rất khó ra tay, thứ ông ta muốn chính là mạng của tôi.

Trần Dã vì bảo vệ tôi, cũng vì không để tôi hãm sâu trong sự áy náy nên mới giấu giếm tôi từ đầu tới cuối, một mình gánh chịu nỗi đau mất người thân này.

Đợi đến khi tận mắt nhìn thấy trên du thuyền trôi nổi trên biển cách đó không xa, Trần Dã cầm súng chĩa vào Tiền Hối Nhất đang quỳ dưới đất giơ hai tay lên, tay chân tôi lạnh buốt, không thể di chuyển được.

Bà nuôi dưỡng anh lớn lên, lo cho anh cái ăn cái mặc.

Đó là người thân duy nhất của anh.

Người thân 🌜hế●𝖙 oan, hung thủ lại ung dung ngoài vòng pháp luật, cho dù là ai thì cũng không chịu nổi.

Nhưng tôi lại không phát hiện ra anh đã sụp đổ, cho rằng anh sẽ bước ra khỏi tâm trạng mất mát.

Lần đó thả đèn Khổng Minh cầu nguyện là hồi ức cuối cùng mà anh có thể cho tôi.

Nhưng anh đã vì tôi mà, từ đầu tới cuối chỉ bởi vì sự tin tưởng phó thác của bố, khiến anh ôm đồm lấy chuyện của tôi.

Tôi không thể để anh ngồi tù, không thể để tay anh dính 𝖒á·⛎ được.

Tôi run tay cướp lấy loa phóng thanh của người bên cạnh hô: "Trần Dã, nếu hôm nay anh dám động đậy, bà đây sẽ triệt để chia tay anh đấy!"

Hình như anh đang nhìn về phía tôi, tôi bảo người ta giúp tôi trèo lên du thuyền.

Trần Dã chấp nhận, nhưng sau khi tôi đứng vững, anh đã nổ súng bắn vào chân của Tiền Hối Nhất cảnh cáo: "Đừng qua đây!"

Tôi không dám manh động, chỉ nhìn người đàn ông đã mấy ngày không gặp trước mặt đang mang đầy vẻ suy sụp, trong mắt anh có chút hung ác nham hiểm, khoảnh khắc nhìn thấy tôi, ánh mắt có sự lưu luyến và đau khổ.

Tiền Hối Nhất ở dưới đất chật vật kêu to.

"A Dã, anh đừng dọa em, " Tôi nhẹ giọng nói: "A Dã, em đưa anh về nhà được không?"

Anh khom lưng, giống như một chiếc cung bị kéo căng, chỉ cần nhẹ nhàng khều một cái thì sẽ đứt gãy, sụp đổ bất cứ lúc nào.

Giọng nói anh khàn khàn: "Yêu Yêu, lần này em nói sai rồi, anh không còn nhà nữa."

Tôi thả nhẹ giọng điệu, nén nước mắt nói: "Anh có em mà, em vẫn đang ở đây, em cho anh một mái nhà, em cho anh mà."

"Sau này chúng ta sẽ có một ngôi nhà, ngôi nhà thuộc về anh."

Anh sửng sốt trong chốc lát, chỉ chốc lát thôi cũng đủ để khiến người đang trốn trên tàu của cảnh sát biển đánh vào tay cầm súng của anh.

Chờ đến lúc anh muốn nhặt súng từ dưới đất lên thì đã bị người ta nhân cơ hội cướp lấy súng, đè mạnh anh xuống đất.

Anh giống như một con sói đơn độc tức giận đang liều mạng gào thét, đôi mắt đỏ tươi: "Trả lại cho tôi! Tôi muốn ông ta 🌜_♓ế_t, tôi muốn ông ta cⓗ.ế.𝐭!"

Tôi quỳ hai chân xuống đất, ôm ấy anh đang giãy giụa, chống trán lên đầu anh.

Hơi thở của anh nặng nề, khóe mắt có nước mắt, lại cắn chặt răng không để nó rơi xuống, gân xanh trên cổ nổi lên, giống như một con dã thú khiếm khuyết đang kéo dài hơi tàn.

Anh cương nghị, cũng dứt khoát, không để tôi giữ lại cho anh chút hy vọng sống tiếp.

Tôi run giọng mắng: "Trần Dã, con mẹ nó anh hung dữ quá."

Anh cụp mắt, khàn giọng nói: "Lâm Dao, về nhà đi, em có tiền đồ và tương lai, sau này..."

Tôi khó thở, tát anh một cái: "Cứ muốn phủi sạch qua hệ như vậy à? Em nói cho anh biết, anh đừng có mơ!"

Tôi vẫn muốn mắng nữa nhưng làm thế nào cũng không mắng được, không thể hung ác giống như anh được.

"Trần Dã, anh chính là một thằng khốn."

Tôi không muốn nghe anh nói gì mà mỗi người một ngả, không còn liên quan nữa, tôi xoay người đứng ở rìa du thuyền, lau đi nước mắt sắp rơi xuống.

Cảnh sát đỡ anh xuống khỏi du thuyền, trong khoảnh khắc giống như có tiếng động gì đó, chờ tôi quay đầu lại thì đã thấy Tiền Hối Nhất đã què một chân cầm dao xông tới từ phía sau: "Đi c_h_ế_𝐭 đi!"

Thời gian ngừng lại, tôi căn bản không kịp phản ứng.

Tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn Trần Dã giãy ra khỏi cảnh sát bên cạnh nhào về phía tôi, chặn lại trước người tôi, con dao cắt qua cổ anh, Ⓜ️á-𝐮 của anh bắn tung tóe lên mặt tôi thành giọt Ⓜ️á*ⓤ.

Tôi trợn to mắt, cứ như vậy mà cảm nhận Trần Dã ngã vào người tôi mất đi ý thức.

Sau lưng tôi chính là mặt biển, theo trọng lực của trái đất, tôi và Trần Dã rơi xuống biển.

Chương (1-10)