| ← Ch.098 | Ch.100 → |
Chương 99
Trần Điển canh giữ bên ngoài, tâm tư vô cùng phức tạp.
Chớ nói tới Hoàng thượng, ngay cả hắn cũng không ngờ được Ôn nương nương lại tơi tả đến nhường này. Mang theo thái y là để đề phòng vạn nhất trên đường, nhưng quần áo đồ đạc thực sự là vừa mới vào thành mua tạm.
Nói đi cũng phải nói lại, khoảnh khắc nương nương lên bờ, cái nhìn đầu tiên hắn còn không nhận ra. Không, phải nói là không dám nhận, nếu không phải cảm xúc của Hoàng thượng dao động quá rõ rệt, hắn nào dám tin đó là nương nương.
Nương nương đối với bản thân cũng thật tàn nhẫn, hèn chi có thể trốn khỏi chùa Kỳ Nguyên, còn một hơi chạy thẳng tới Dương Châu. Suốt dọc đường này, bọn họ đuổi theo đến mức gân cốt rã rời, vậy mà nương nương thân đài các lại có thể trụ vững?
Bỏ qua những chuyện khác, chỉ riêng điểm này thôi, hắn cũng thầm bội phục nương nương, không phải ai cũng có thể hạ thủ với chính mình như vậy.
Tất nhiên, đó chỉ là chút cảm thán vụn vặt, không phải là hắn tán đồng việc nương nương rời cung. Điều hắn nên lo lắng nhất bây giờ là liệu Hoàng thượng có nhìn vào việc nương nương bình an vô sự mà cho cái đầu của hắn ở lại trên cổ thêm một thời gian nữa hay không.
Đang lúc suy tính, trong phòng vang lên một tiếng động lớn, Trần Điển lập tức cảnh giác. Hắn quay đầu nhìn vào trong, tuy chẳng thấy gì và cũng không dám nhìn trộm, nhưng tiếng động ấy đủ để hắn cảm nhận được không khí bên trong căng thẳng đến mức nào.
Những ngày qua, đừng nói là nghỉ ngơi, ngay cả cơm nước Hoàng thượng cũng không dùng cho hẳn hoi. Để tìm ra hành tung của nương nương, có một lần tin tức hỗn loạn, Hoàng thượng đã ba ngày ba đêm không chợp mắt, phi ngựa liên tục qua 3 tòa thành trì. Hắn cứ ngỡ nếu còn không tìm thấy nương nương, sợi dây thừng trong lòng Hoàng thượng chắc chắn sẽ đứt đoạn.
Dù biết cứ thế này là không ổn, hắn cũng chẳng dám khuyên can. Hắn theo hầu Hoàng thượng từ thuở Người còn là Ngũ hoàng tử, nếm trải đủ cảnh đoạt đích, loạn ngoại thích, dáng vẻ âm u bạo liệt nào của Hoàng thượng hắn cũng đã từng thấy qua. Duy chỉ có mười mấy ngày nay là chưa từng có tiền lệ.
Ngoại trừ những mệnh lệnh cần thiết, Hoàng thượng hầu như không nói một lời. Đó là một sự im lặng thấu tận xương tủy, còn áp lực hơn cả triều đường đầy sát khí năm xưa.
Hắn một mực lo lắng cho trạng thái của Hoàng thượng, chỉ sợ có ngày Người đột nhiên... May thay, cuối cùng cũng tìm thấy rồi.
Thế nhưng tìm thấy nương nương rồi, Hoàng thượng rõ ràng vẫn đang kìm nén, mặt ngoài sóng yên biển lặng nhưng trong lòng hắn hiểu rất rõ, chỉ cần một mồi lửa nữa thôi là sẽ bùng nổ. Quả nhiên là vậy.
Trần Điển nhìn căn nhà nhỏ 3 gian thanh đạm trước mắt, lòng đầy lo âu. Sợ nương nương lại chọc giận Hoàng thượng, cũng sợ Hoàng thượng nhất thời không khống chế được mà làm ra chuyện gì khiến sau này khó lòng cứu vãn, bởi lẽ Hoàng thượng để tâm đến nương nương nhường nào, dọc đường này bọn họ đều thấu hiểu rõ ràng.
Ngay cả đến tận bây giờ, tin nương nương rời cung vẫn được giữ kín như bưng, chẳng phải là để bảo vệ nương nương, không cho tiền triều mượn gió bẻ măng sao?
Dù lòng dạ sáng tỏ, hắn cũng không dám dời bước nửa phân, càng không dám lên tiếng hỏi han, chỉ có thể thầm cầu nguyện trong lòng: cầu nguyện mọi sự thuận lợi, cầu nguyện nương nương hồi tâm chuyển ý, cầu nguyện Hoàng thượng nguôi giận.
Hắn nín thở lắng nghe một hồi, cũng may, sau tiếng động lớn kia không còn động tĩnh gì khác. Lại qua một lúc, luồng áp khí vô hình bao trùm lấy viện nhỏ không biết đã tan biến từ lúc nào.
Trái tim treo ngược của Trần Điển lúc này mới từ từ rơi xuống. Thở phào nhẹ nhõm xong, hắn lại thầm cảm thán: Cơn hỏa khí lớn như vậy, nộ khí tích tụ bao ngày như thế, vậy mà Hoàng thượng nói tan là tan ngay. Chẳng trách An tổng quản cứ hay lén bảo hắn, hễ có chuyện gì không giải quyết được hoặc lỡ chọc Hoàng thượng nổi trận lôi đình thì cứ đi cầu nương nương, nương nương chỉ cần mở lời vàng ngọc là linh nghiệm hơn bất cứ thứ gì.
Người già hóa cáo, lời này quả không sai chút nào.
Trong phòng, Ôn Yểu nhìn Dung Tiễn đang chằm chằm nhìn mình, bàn tay hắn vẫn bóp lấy cằm nàng không cho né tránh, da đầu nàng tê dại từng trận.
"Không... không có..."
Nàng mới thốt ra được 2 chữ đã bại trận dưới ánh mắt thâm trầm của hắn. Là một Hoàng đế, hắn đã nhượng bộ đến mức này, nếu nàng còn không biết điều thì thật quá quắt, nhưng mà...
Nàng nuốt lời phủ nhận vào trong, cắ.𝓃 ⓜ.ô.𝒾 nhìn hắn một hồi, cuối cùng cụp mắt không dám đối diện, lí nhí nói: "Trên chân... bị trầy một chút da..." Nói xong liền bồi thêm: "Nhưng không nghiêm trọng, sắp lành rồi!"
Nghe nàng chịu nói thật, Dung Tiễn thấy vui lòng đôi chút, nhưng nghiêm trọng hay không, lành hay chưa, phải để hắn tận mắt nhìn mới được! Ánh mắt hắn hạ thấp xuống: "Để Trẫm xem."
Ôn Yểu kinh hãi, lập tức quấn chặt tấm chăn trên người, trước khi Dung Tiễn kịp đưa tay ra đã né sang một bên, vẻ mặt hốt hoảng: "Thực sự sắp lành rồi! Không cần xem đâu!"
Phản ứng này? Dung Tiễn nheo mắt.
Ôn Yểu: "..............." Bị ở đùi trong mà! Làm sao xem được!
Thấy Dung Tiễn vẫn nhìn chằm chằm không có ý định bỏ qua, nàng đành tung ra chiêu cuối cùng, cúi đầu nhỏ giọng cầu xin: "Ta có dược, ta tự mình bôi là được, chàng ra ngoài trước... có được không?"
Nhìn thấy đầu nàng sắp vùi luôn vào trong chăn, lại thật sự kháng cự, Dung Tiễn dù không yên tâm cũng đành thỏa hiệp, tránh để nàng lại nghĩ hắn không tôn trọng, đang 𝖈●ư●ỡ●n●🌀 é●ρ nàng.
"Dược đâu? Đưa ta xem."
Nghe thấy sự nới lỏng trong giọng nói của hắn, Ôn Yểu vội sờ vào túi áo cũ, nhưng sờ hồi lâu chẳng thấy gì. Dược của mình đâu rồi?
Dung Tiễn nhìn nàng, rồi quay đầu nhìn về phía bồn tắm, trên sàn quả nhiên có một bình sứ nhỏ rẻ tiền nằm lăn lóc. Hắn bước tới nhặt lên: "Cái này sao?"
Ôn Yểu gật đầu lia lịa. Đôi mày Dung Tiễn nhíu chặt, mở nút bình ngửi thử, sắc mặt càng tệ hơn. Hắn ngẩng đầu lườm nàng một cái đầy giận dữ: Nàng dùng loại dược này sao?
Ôn Yểu bị lườm đến ngơ ngác, đang định hỏi thì thấy Dung Tiễn cầm bình dược đi thẳng ra ngoài. Nàng thở dài: Thôi vậy, dù sao cũng sắp lành rồi, không bôi chắc cũng chẳng sao.
Vừa lầm bầm xong, Dung Tiễn đã quay lại, mặt lạnh tanh bước đến bên giường, đưa cho nàng một bình dược khác. Nhìn bình sứ tinh xảo là vật phẩm trong cung, nàng chỉ do dự một lát rồi nhận lấy. Nhưng nhận xong, Dung Tiễn vẫn đứng đó không đi, còn nhìn nàng chằm chằm làm nàng tê dại cả sống lưng.
Nàng rụt tay vào trong chăn, trong tình cảnh này thật không tiện bôi thuốc, hai người cứ thế giằng co. Hồi lâu sau, giọng Dung Tiễn vang lên từ trên đỉnh đầu: "Sao không bôi?"
Ôn Yểu hít một hơi: "Chàng... ra ngoài trước được không?"
Dung Tiễn mím môi. Từ khi đăng cơ, rất ít chuyện khiến cảm xúc của hắn dao động mạnh, nhưng người trước mắt này là một ngoại lệ. Hắn cảm thấy nàng rất hiểu điểm yếu của mình, luôn dễ dàng khơi dậy tức giận của hắn, rồi lại kịp thời vuốt giận ngay lúc hắn sắp bùng nổ, khiến hắn tiến không được lùi không xong.
Vừa mới hứa với nàng xong, dù hỏa khí có lớn cũng phải tuân thủ. Mới bảo nàng hãy tin tưởng hắn, giờ lại nổi nóng thì ai mà dám tin cho được? Hắn khẽ thở dài, xoay người đi: "Ta không nhìn, thế này được chưa?"
Ôn Yểu ngước nhìn bóng lưng hắn, lòng đầy phức tạp. Xoay người thì có ích gì, chẳng phải ngoảnh đầu lại là thấy ngay sao!
"Hay là... vẫn nên ra ngoài đi." Nàng cứng đầu nói.
Dung Tiễn đứng lặng một lát rồi bước chân đi ra. Nhìn bóng lưng hắn khuất sau cửa, Ôn Yểu thở phào nhẹ nhõm. Nhưng nhìn mãi, nàng chợt nhớ ra một chuyện quan trọng: "Dung Tiễn!"
Hắn quay lại: "Nàng nói đi."
Ôn Yểu cắ.ⓝ Ⓜ️ô.1: "Có chuyện này... Sau này nếu chàng tức giận, có thể nói cho ta biết lý do được không? Nhiều khi ta thực sự không biết tại sao chàng giận, ta sẽ rất sợ."
Dung Tiễn nhìn sâu vào mắt nàng: "Được, còn gì nữa không?"
Ôn Yểu sững sờ. Đồng ý nhanh vậy sao? Nàng chớp mắt nhìn hắn, không dám tin. Còn gì nữa không ư? Nhiều lắm chứ!
Dung Tiễn khẽ động chân mày: Nàng đối với Trẫm có nhiều bất mãn đến vậy sao? Hắn nói tiếp: "Cứ từ từ mà nghĩ, sau này nghĩ ra thì nói sau cũng được."
Nàng triệt để kinh ngạc: "Sau này... vẫn có thể nói sao?"
"Lúc nào cũng được."
Ánh mắt Ôn Yểu hiện lên tia kinh hỉ. Dung Tiễn lướt nhìn nàng một lượt, trầm giọng bảo: "Bây giờ ta đang tức giận đây!"
"Ah?"
Dung Tiễn xòe tay ra, lòng bàn tay là bình dược rẻ tiền lúc nãy, giọng đầy bực bội: "Ta vất vả nuôi dưỡng nàng bấy lâu, giờ nàng lại đày đọa mình thành bộ dạng này, còn dùng loại dược này? Nàng có chút nào để tâm đến ⓣ.𝖍â.𝐧 t𝖍.ể mình không?"
Ôn Yểu ngơ ngác. Dung Tiễn không kìm được cơn giận, bước lại gần định chỉ vào bả vai nàng nhưng cuối cùng không nỡ ra tay, chỉ hậm hực: "Nếu nàng bình an vô sự ta đã chẳng nói làm gì. Nàng có soi gương không? Giờ nàng thành ra thế nào rồi, tự mình không rõ sao?"
"Ta thấy vẫn ổn mà..."
"Quân tử không đứng dưới tường đổ, " Dung Tiễn lườm nàng: "Nàng một mình một thân dám lặn lội tới Dương Châu, ngày thường thì cẩn trọng, vậy mà lúc này lại thật lớn mật!"
Ôn Yểu lầm bầm: Trước đây "tường đổ" chẳng phải là chàng sao? Ta đâu có sai!
"Nàng đang lầm bầm cái gì đấy?"
"!!!" Mình đang cúi đầu mà hắn cũng nhìn ra sao?
Đối diện với ánh mắt "tử thần" ấy, Ôn Yểu trụ được một lúc thì kiệt sức. Nàng mệt lắm rồi, vừa rồi nói đến nước ấy cứ ngỡ được nghỉ ngơi, ai dè lại rơi vào chiến trường lửa khác. Cuối cùng nàng lí nhí: "Ta sai rồi."
Dung Tiễn giật giật khóe miệng. Sai? Trong lòng nàng đâu có nghĩ như vậy! Nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu nàng, hắn gằn từng chữ: "Sai... ở... đâu?"
Ôn Yểu im lặng. Không phải vì hờn dỗi mà vì nàng thực sự không biết mình sai ở đâu. Nàng thấy mình vẫn ổn, thích nghi được, chỉ là hắn thấy cái này không tốt cái kia không xong mà thôi. Bá tánh bình thường ai chẳng sống như thế, sao nàng lại không thể? Trước đây nàng cũng sống như vậy, đâu có yểu điệu thục nữ đến thế?
Sự im lặng bao trùm căn phòng, Dung Tiễn nhìn bình dược trong tay nàng, cuối cùng lại thỏa hiệp: "Nàng bôi thuốc đi. Ta đi dặn dò Trần Điển, ta ở ngay ngoài cửa, có chuyện cứ gọi."
Đợi Dung Tiễn ra khỏi cửa, Ôn Yểu mới dám ngẩng đầu. Trong căn phòng trống trải, cảm giác an toàn bỗng chốc tăng vọt. Nhưng thở phào chưa xong nàng lại thấy có chút mất mát khó hiểu.
Vết thương ở đùi hồi phục hơi chậm nhưng không bị nhiễm trùng. Bôi thuốc xong, nàng thay y phục sạch sẽ rồi mệt mỏi rã rời. Nghĩ rằng Dung Tiễn và Trần Điển chắc đang bàn chuyện triều chính nên nàng không ra ngoài. Ngồi một lát nàng bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài. Đêm qua thuyền nhỏ không ngủ được, sáng ra lại trải qua bao chuyện, giờ thư giãn xuống, cơn mệt mỏi ập đến như sóng triều, nàng ngủ thiếp đi trên giường lúc nào không hay.
Khi Dung Tiễn dặn dò xong việc hồi kinh bước vào, Ôn Yểu đã ngủ say như ⓒ·𝐡ế·𝖙, chăn không đắp, tư thế cũng thật kỳ quặc. Hắn thở dài, nhẹ nhàng bế nàng lên đặt lại cho ngay ngắn. Ánh mắt lướt qua chân nàng, hắn định đưa tay xem vết thương thế nào nhưng rồi lại rụt tay về.
Thôi vậy. Nếu nàng đã không muốn để hắn xem, hắn tạm thời không xem vậy. Lỡ nàng thức giấc, chút lòng tin khó khăn lắm mới gây dựng được chắc chắn sẽ sụp đổ hết.
Đắp chăn xong, hắn nhìn khuôn mặt nàng. Không biết những ngày qua nàng sống thế nào mà ngay cả khi ngủ, quầng thâm vẫn hiện rõ. Hắn đưa tay vén lọn tóc che nửa mặt nàng, nhìn thật lâu rồi mới thu tay về. Gầy đi nhiều thế này, về phải tẩm bổ bao lâu mới bù lại được?
Hắn mở hộp thuốc mỡ vừa lấy từ chỗ Dương Bình Dục, dùng đầu ngón tay thấm một chút rồi nhẹ nhàng thoa lên làn môi khô nứt của nàng. Nước cũng chẳng buồn uống. Nhìn thì yếu đuối mà bướng bỉnh thật.
Dung Tiễn không ra ngoài mà ngồi trên ghế cạnh giường, cứ thế nhìn nàng. Nhìn bộ dạng này chắc phải nghỉ ngơi thêm một ngày, mai hãy khởi hành.
Căng thẳng bấy lâu, giờ người thật việc thật đang ở ngay trước mắt, hắn mới thấy an lòng. Hắn không phải không mệt, chỉ là có một niềm tin mãnh liệt thúc đẩy hắn không được phép mệt. Chỉ cần một phút sơ sảy là có thể lạc mất nhau, hắn không dám mệt.
Nhìn nàng một hồi, hắn rốt cuộc cũng cảm nhận được sự rã rời. Hắn biết, tìm thấy nàng mới chỉ là bước đầu. Niềm tin không phải một sớm một chiều mà có. Nàng vẫn chưa thực sự tin hắn, nếu không đã chẳng nằng nặc đòi hắn ra ngoài. Nhưng không sao, nàng thận trọng như vậy, thời gian trôi qua rồi nàng sẽ hiểu.
Hắn chợt nghĩ, nếu nàng chịu nói lý do muốn rời cung sớm hơn thì tốt biết mấy. Hắn vốn dĩ chưa từng nghĩ tới khía cạnh ấy nên mới vô tình bỏ qua. Từ lâu hắn đã thấy ở nàng hình bóng của chính mình năm xưa: cẩn trọng đề phòng tất cả mọi người.
Bởi vì hắn cũng từng có một đoạn tình cảm không cân xứng như thế. Khi mới được Du Quý phi nhận nuôi, hắn vốn lớn lên ở lãnh cung, chẳng ai đoái hoài. Đến chỗ Quý phi, hắn có tên tuổi, Tam hoàng huynh còn thân thiết xoa đầu gọi hắn là đệ đệ. Hắn vui lắm, coi Tam hoàng huynh là người anh đáng tin cậy nhất, ngày ngày lẽo đẽo theo sau, có gì ngon cũng để dành cho huynh ấy.
Nhưng hắn cũng rất sợ Tam hoàng huynh, muốn thân gần mà không dám, sợ huynh ấy phiền, sợ lỡ làm huynh ấy không vui. Hắn cứ sống trong chiến chiến kinh kinh, vừa mâu thuẫn vừa vui 💲.ướп.ℊ. Có lần hắn mang thố canh hạt sen phần của mình đến cho Tam hoàng huynh, lại thấy cung nhân của huynh ấy đang ăn đĩa bánh đậu xanh mà hắn nhọc công để dành. Đĩa bánh đó hắn chẳng nỡ ăn một miếng nào.
Sau này, hắn có thể nghe thấy tiếng lòng người khác mới hiểu ra, trong mắt cung nhân đó, hắn chỉ là một tên tùy tùng chạy việc cho Tam hoàng huynh, chẳng phải hoàng tử tử tế gì. Ngay cả trong lòng Du Quý phi và Tam hoàng huynh cũng vậy. Đó là lần đầu tiên hắn cảm nhận rõ rệt sự bất công.
Tuy hai chuyện không thể đánh đồng, nhưng tâm trạng của nàng, hắn hoàn toàn thấu hiểu. Khi nàng khó khăn diễn đạt ý mình, hắn đã hiểu ngay lập tức. Chỉ là hắn không ngờ trải nghiệm tồi tệ ấy nàng lại phải nếm trải ngay chính tại chỗ của hắn mà hắn không hề hay biết.
Ôn Yểu ngủ một mạch từ sáng đến tận chiều tối mới tỉnh vì đói. Khi mở mắt ra, cơn mệt mỏi rã rời đã tan đi nhiều. Nàng định vươn vai thì thấy cánh tay mình bị khống chế. Quay đầu lại, giọng nói khàn khàn lười biếng của Dung Tiễn vang lên bên tai: "Tỉnh rồi sao?"
Giọng nói trầm thấp đầy từ tính của hắn khiến tai nàng như có điện giật, nàng khẽ "ừm" một tiếng. Cánh tay trên eo 💲ⓘế*𝐭 ⓒ*ⓗ*ặ*t, tấm lưng áp sát vào lồng ⓝ🌀_ự_𝐜 vững chãi ấm áp, Dung Tiễn dụi đầu vào cổ nàng, lầm bầm: "Đói rồi?"
Ôn Yểu cứng đờ: Nói chuyện thì cứ nói đi, đừng có động chạm lung tung! Để ngăn hắn tiếp tục "làm loạn", nàng gật đầu lia lịa: "Dạ đói rồi, đói đến tỉnh."
Dung Tiễn cười khẽ rồi ôm nàng ngồi dậy: "Đi ăn thôi."
Hắn dắt tay nàng ra khỏi cửa. Thấy nàng thắc mắc, hắn bảo: "Hôm nay có chợ đêm, đưa nàng đi chợ đêm ăn."
Ôn Yểu vốn thích náo nhiệt nhưng không dám biểu hiện ra ngoài, chỉ giữ vẻ thâm trầm gật đầu. Dù nói chuyện đã thông suốt nhưng nàng vẫn thấy ngượng nghịu. Trước đây là quân thần, nàng cứ đóng vai phi tần là xong, giờ rũ bỏ lớp mặt nạ ấy nàng lại chẳng biết phải đối đãi thế nào, cuối cùng đành im lặng.
Dương Châu phồn hoa, chợ đêm náo nhiệt, nhưng tâm trí cả hai đều không đặt ở đó. Dùng bữa xong, nàng kéo tay hắn đòi về. Tình cảnh này rõ ràng không hợp để "hẹn hò", càng đi càng thấy kỳ quặc. Dung Tiễn thấy nàng không tự nhiên nên cũng không cưỡng cầu, dù sao sức khỏe nàng cũng chưa tốt.
"Mệt rồi sao?" Hắn hỏi.
"Cũng bình thường ạ, chỉ là chân hơi mỏi..."
Thấy Dung Tiễn định bế mình, nàng vội xua tay: "Đừng, đừng mà! Người ta nhìn vào thì kỳ lắm, với lại ta vẫn đi được."
Dung Tiễn suy nghĩ một lát rồi nghiêm túc nói: "Nhưng ta muốn bế nàng."
Thế là Ôn Yểu lại được bế về. Dù phong khí Giang Nam cởi mở nhưng nàng vẫn vùi mặt vào 𝓃_𝖌_ự_↪️ hắn vì ngượng. Trần Điển đi theo xa xa, vốn đã quen với cảnh này nhưng vẫn thấy kinh ngạc: Xảy ra chuyện lớn như vậy mà Hoàng thượng và nương nương cứ như chưa có chuyện gì xảy ra, vẫn Ⓜ️_ặ_ⓝ n_ồⓝ_ⓖ như xưa? Nếu không phải cái đầu hắn suýt lìa khỏi cổ, hắn đã tưởng nương nương chỉ là ra ngoài dạo chơi mà thôi!
Về đến phòng, Dung Tiễn vẫn không buông nàng xuống. Hắn nhìn nàng chân thành hỏi: "A Loan, ta có thể 𝐡*ô*n nàng một cái không?"
Ôn Yểu ngẩn ngơ rồi gật đầu. Khi đôi môi ɱề·〽️ Ⓜ️·ạ·ⓘ của hắn chạm vào, đầu óc nàng vẫn còn đang trống rỗng. Cứ ngỡ hắn sẽ cuồng nhiệt như mọi khi, nhưng lần này hắn chỉ khẽ chạm môi như chuồn chuồn đạp nước rồi buông ra ngay.
"Nàng có muốn ở lại đây chơi thêm vài ngày không?" Dung Tiễn nằm xuống bên cạnh, ôm lấy nàng hỏi.
"Không cần, " nàng tỉnh táo lại: "Mai về thôi."
Về thì chắc chắn phải về rồi. Dung Tiễn đã ra ngoài lâu thế này, nàng cũng "bệnh" bấy lâu, ✞ⓡ*ℹ️*ề*ц đ*ì*п*𝐡 chắc đang bàn tán xôn xao, nàng nào còn tâm trí mà chơi bời.
Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, Ôn Yểu phát hiện mình đã ở trên thuyền. Nàng chẳng nhớ mình lên thuyền lúc nào, chắc chắn là Dung Tiễn bế nàng lên khi nàng còn đang ngủ say. Nàng dịch người vào trong rồi ngủ tiếp một mạch đến trưa mới tỉnh hẳn.
Phong cảnh Giang Nam hùng vĩ, nàng ngồi bên cửa sổ ngắm nhìn. Thấy nàng có hứng thú, Dung Tiễn ngồi bên cạnh bầu bạn. Một lúc sau nàng mới phát hiện Dung Tiễn đang ngủ gật. Nàng khá kinh ngạc vì trong ấn tượng của nàng, hắn như một cỗ máy không biết mệt mỏi. Giờ nhìn kỹ mới thấy sắc mặt hắn tệ thật cằm đã lún phún râu xanh.
Nàng vỗ nhẹ cánh tay hắn: "Buồn ngủ thì vào trong mà ngủ."
Dung Tiễn mở mắt, những tia 𝖒-á-u đỏ ngầu khiến lòng nàng thắt lại. Hắn chớp mắt: "Không buồn ngủ, ta bồi nàng."
Cuối cùng, để nàng vừa xem được cảnh, hắn vừa ngủ được lại vừa bồi được nàng, giải pháp là: Dung Tiễn gối đầu lên đùi Ôn Yểu ngủ, còn nàng ngồi bên cửa sổ ngắm cảnh.
Ngắm cảnh một hồi, ánh mắt nàng lại dời về khuôn mặt hắn. Hắn cũng biết mệt. Nàng định đưa tay vuốt nếp nhăn giữa lông mày hắn thì bỗng thấy sắc mặt hắn trở nên cực kỳ khó coi, trán rịn mồ hôi lạnh.
Ác mộng sao? Nàng lay nhẹ vai hắn: "Dung Tiễn?"
Hét mấy tiếng hắn mới tỉnh lại. Ánh mắt hắn lúc mở ra tràn đầy hoảng sợ và tuyệt vọng làm nàng sững sờ. Hắn đang sợ cái gì chứ?
Dung Tiễn nhìn nàng hồi lâu mới hoàn hồn, hắn xoay người ôm chặt eo nàng, áp mặt vào bụng nàng, giọng r*υ*𝖓 𝐫*ẩ*🍸:
"A Loan... đừng bao giờ bỏ mặc ta một mình nữa."
| ← Ch. 098 | Ch. 100 → |
