| ← Ch.070 | Ch.072 → |
Chương 71Thích ai cũng đừng nên thích một vị Hoàng đế. Ôn Yểu ngồi tại đó, cả người như rơi vào trạng thái hoang mang, nhưng trong đầu lại không ngừng vang vọng câu nói ấy.
Rõ ràng và sâu sắc.
Trong điện yên tĩnh lạ thường, ngoại trừ Hoàn Tử đã tỉnh giấc, meo meo cào tay Trúc Tinh đùa nghịch, chẳng còn động tĩnh nào khác.
Một lúc lâu, nàng máy móc vươn tay, vuốt nhẹ lên đầu Hoàn Tử. Hoàn Tử chẳng buồn nhìn nàng, vẫn đang hăng hái cào tay Trúc Tinh chơi, vừa chuyên tâm vừa thích thú.
Nàng khẽ chớp mắt.
Đột nhiên liền thông suốt.
Lời Trúc Tinh nói quả không sai. Nàng đích thực đang ghen. Sủng ái độc nhất bấy lâu, khiến nàng suýt quên mất thân phận Hoàng đế của Dung Tiễn và thân phận Hậu phi của chính mình.
Nhưng sự ghen này chẳng phải vì ái mộ.
Chỉ là độc chiếm, bản năng của một sinh vật có tình cảm mà thôi.
Cũng như trước kia, có một dạo Hoàn Tử cứ thích bám lấy Dung Tiễn, nàng gọi nó cũng chẳng thèm đoái hoài, khiến nàng sinh lòng khó chịu.
Hai loại cảm xúc này, hình như không khác là bao.
Dung Tiễn đối nàng quả thực rất tốt, như cung nhân vẫn luôn nói, vì nàng mà phá vỡ biết bao lệ cũ. Nàng vô cùng cảm kích, cũng rất cảm động.
Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Nàng thực sự không thể tin một Đế vương lại có thể có chân tình.
Đến tận bây giờ nàng vẫn không hiểu, rốt cuộc Dung Tiễn nhìn trúng nàng ở điểm nào? Nàng cũng chẳng hề thể hiện tài năng hay kỹ năng vượt trội mang tính thời đại nào như những người xuyên không khác, nàng ngay cả lời nói không hợp với thời đại này cũng chưa từng thốt ra một câu, Dung Tiễn có thể thích nàng điều gì?
Còn về chuyện Trúc Tinh nói nàng để tâm.
Nàng đâu phải là khúc gỗ, Dung Tiễn đối nàng tốt, nàng tự nhiên cũng sẽ hồi đáp trong khả năng của mình.
Hắn là một Hoàng đế, ban cho nàng vinh dự và sủng ái, vậy nàng sẽ tận chức tận trách làm tốt một hậu phi.
Đối với Dung Tiễn, nàng có thể cảm động, thậm chí động tâm, nhưng tuyệt đối không thể đ*ng t*nh.
Sinh tồn trong Hậu cung vốn đã khó khăn, một khi đã đ*ng t*nh, con đường sẽ càng thêm chật hẹp.
Vốn dĩ phải như thế, là nàng nhất thời hồ đồ, vì được Dung Tiễn dung túng mà quên đi bản thân, quên đi thân phận. Nghĩ đến kết cục của những sủng phi đắc ý quên mình trong các bộ phim, truyện cung đấu từng xem, Ôn Yểu không khỏi rùng mình.
May mắn thay, lúc nàng giở tính tình vừa rồi, Dung Tiễn không có mặt, cũng chẳng có ai khác nhìn thấy.
Thông suốt được điều này, tâm trí Ôn Yểu thanh tỉnh hơn nhiều, cũng hoàn toàn tỉnh ngộ.
Thấy thần sắc chủ tử đã dịu đi nhiều, Trúc Tinh chỉ nghĩ chủ tử đã thông suốt, vui vẻ hỏi: "Vậy bộ y phục ngủ kia chủ tử cứ tiếp tục làm đi thôi, làm dở rồi, bỏ đi thì tiếc lắm."
Ôn Yểu liếc nhìn, đang còn do dự, Trúc Tinh đã đặt cái giỏ vào tay nàng.
Ôn Yểu cầm bộ y phục ngủ làm dở lên xem, càng nhìn mày càng nhíu chặt, cho Dung Tiễn mặc thứ này ư?
Hay là thôi đi, chính nàng còn thấy không vừa mắt, không biết bộ trước Dung Tiễn đã mặc thế nào.
... Hắn kỳ thực cũng chẳng mấy khi mặc.
"Không làm nữa." Nàng đặt y phục ngủ trở lại.
Trúc Tinh: "?"
"Để Nam Xảo làm một bộ mới đi" Ôn Yểu nói: "Tài may vá của ta thực sự quá tệ, làm ra mặc vào cũng chẳng thoải mái, miễn cho phí phạm vải tốt, bộ này cứ cất đi."
Trúc Tinh nhìn chủ tử, rồi lại nhìn bộ y phục ngủ trong giỏ, luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, nhưng lại không thể nói ra, ngơ ngác một lát, cuối cùng đành gật đầu, thu dọn đồ đạc cất đi.
Dung Tiễn ở lại Hoa Dương Cung một canh giờ, rời Hoa Dương Cung liền trực tiếp về Ngự Thư phòng, bữa tối cũng dùng tại Ngự Thư phòng.
Cung nhân Cung Càn đến truyền lời, bảo nàng không cần đợi cơm tối, Ôn Yểu cũng không quá để tâm, ăn xong bữa tối, đi dạo tiêu thực một lúc, xem như Dung Tiễn hôm nay sẽ không đến nữa, liền tắm rửa, sửa soạn đi ngủ.
Liên tiếp bao ngày, cuối cùng cũng có thể có một giấc ngủ ngon.
Nằm trên giường, nàng nhìn trướng lụa phía trên, tự do tự tại cựa quậy tay chân.
Bỗng nhiên một mình, quả thực có chút không quen.
Tuy nhiên, một mình ngủ vẫn thoải mái hơn, muốn lăn lộn thế nào cũng được.
"Trúc Tinh..." Nàng gọi vọng ra ngoài: "Đổ thêm hai cái thang bà tử cho ta!"
Đợi hồi lâu, cũng chẳng thấy thang bà tử đâu, Ôn Yểu nghĩ Trúc Tinh ham chơi không nghe thấy liền lại gọi vọng ra ngoài một tiếng: "Trúc Tinh?"
Không có tiếng đáp, cũng chẳng có động tĩnh.
Ôn Yểu hơi lấy làm lạ, đang định vén trướng lụa xem rốt cuộc là chuyện gì, tay còn chưa kịp thò ra khỏi chăn, trướng đã bị người từ ngoài vén lên.
Nàng kéo khóe môi, đang định mắng Trúc Tinh lại giở trò gì, ngẩng đầu lên lại đối diện với đôi mắt đen thẳm của Dung Tiễn.
Vì buổi chiều đã tự kiểm điểm, đột nhiên thấy Dung Tiễn, Ôn Yểu hơi sững lại.
Không đợi nàng kịp phản ứng, Dung Tiễn đã cười nhẹ: "Ái phi ngủ sớm thật đấy."
Ôn Yểu: "......"
Nàng vội vàng muốn đứng dậy hành lễ, nhưng vai lại bị Dung Tiễn đưa tay ấn xuống: "Cứ nằm đi, không cần đa lễ."
Ôn Yểu: "... Ồ." Giờ này rồi, sao lại đến đây? Cung Càn không thể ngủ sao? Giường Cung Càn rộng lớn đến thế cơ mà!
Nghe cung nhân hầu hạ Dung Tiễn 𝖈-ở-❗ á-🅾️, rồi lặng lẽ lui ra ngoài, lòng Ôn Yểu vẫn còn chút phức tạp.
Đợi hồi lâu, cũng chẳng thấy Dung Tiễn trở vào, nghe bên ngoài có tiếng sột soạt, nàng hiếu kỳ vén trướng lên, liền thấy Dung Tiễn đang lục tìm thứ gì đó.
"Hoàng thượng đang tìm gì vậy?" Nàng ngồi dậy hỏi.
"Y phục ngủ của Trẫm đâu?" Dung Tiễn không quay đầu lại, vẫn tiếp tục tìm.
Ôn Yểu: "......"
Nàng xuống giường, đưa bộ y phục ngủ lấy từ Cung Càn về buổi chiều cho Dung Tiễn: "Hoàng thượng mặc bộ này đi."
Dung Tiễn liếc nhìn: "Không phải bộ này, bộ nàng làm đâu?"
Bộ đó cất rồi, không cho hắn mặc nữa đâu.
Ôn Yểu: "... Giặt hỏng rồi, không mặc được nữa, Hoàng thượng cứ mặc bộ này đi, bộ này làm công phu hơn, mặc vào cũng thoải mái."
Dung Tiễn dừng động tác, quay người nhìn nàng.
Vốn nghe nàng thầm thì trong lòng, ngỡ nàng đang đùa giỡn với mình, nhưng nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của nàng, Dung Tiễn nhíu mày: "Y phục đang lành lặn, cớ sao lại giặt hỏng?"
Ôn Yểu mắt không chớp mà nói dối: "Đường kim mũi chỉ quá thô, khẽ kéo một cái là rách."
Nghĩ nàng có lẽ chê bộ đầu tiên mình làm không đẹp, Dung Tiễn liền nói: "Trẫm thấy nàng đang làm một bộ mới, cũng sắp xong rồi chứ?"
Khóe môi Ôn Yểu khẽ ngừng một chút, rồi vẻ mặt thành khẩn nói: "Thần thiếp thấy, với tay nghề của thần thiếp, vẫn là không nên làm trò cười, Nam Xảo may vá rất khéo, thần thiếp đã dặn dò nàng ấy làm rồi, đợi hai ngày nữa, nàng ấy sẽ làm xong."
Dung Tiễn cuối cùng cũng nhận ra điều bất thường.
Hắn đưa tay nhéo mặt nàng: "Đang giở tính tình gì thế?"
Ôn Yểu: "......"
Nàng cười ôn hòa: "Thần thiếp không có, Hoàng thượng nói đùa rồi."
"Tìm y phục ngủ ra đây" Dung Tiễn nói: "Đã khuya rồi, nên ngủ đi thôi."
Ôn Yểu đành cứng rắn đáp: "Bộ đó thực sự giặt hỏng rồi, Hoàng thượng cứ mặc..."
"Ôn Yểu."
Tiếng gọi của Dung Tiễn khiến Ôn Yểu chợt im bặt.
"Trẫm đã từng nói với nàng chưa, nàng nói dối, Trẫm sẽ biết?"
Ôn Yểu: "... Thần thiếp nhớ." Có bao nhiêu y phục ngủ, tại sao cứ nhất định phải mặc bộ đó?
Dung Tiễn buông tay đang nhéo mặt nàng ra: "Đi lấy lại đây."
Ôn Yểu đành đặt bộ y phục đang cầm xuống, quay người đi lục tủ, vừa lục vừa thở dài, ngày mai cố ý xé rách luôn là xong, như vậy có thể tránh triệt để việc sau này hắn mặc bộ y phục nàng làm mà bò 🦵*ê*𝓃 g*1ườ𝓃*ⓖ Hậu phi khác.
Vốn dĩ hôm nay Dung Tiễn đã bị Tuệ Phi chọc tức không nhẹ, trên đường đến đây hắn đã phải điều chỉnh suốt, mới không biểu hiện ra trước mặt nàng, kết quả lại nghe nàng thầm thì những lời không đâu, còn trúng ngay chỗ lửa giận của hắn.
"Ôn Yểu!"
Hắn nhíu mày, nhìn chằm chằm vào bóng lưng nàng, gọi một tiếng.
Ôn Yểu đang lục tủ, nghe thấy giọng điệu này không ổn, động tác dừng lại một chút, chưa kịp quay người hỏi Hoàng thượng có gì căn dặn, liền nghe thấy giọng nói trầm trầm phía sau: "Nàng rốt cuộc có để lời Trẫm trong lòng không?"
Ôn Yểu cầm bộ y phục ngủ cuối cùng cũng tìm thấy, quay người nhìn Dung Tiễn: "Lời Hoàng thượng, thần thiếp vẫn luôn ghi nhớ."
Nhìn thấy ánh mắt cung thuận của nàng, chẳng nói gì đến hôm qua, ngay cả lúc hắn rời đi sáng nay cũng hoàn toàn khác.
Dung Tiễn đột nhiên có chút ⓑố*↪️ 𝐡ỏ*ⓐ.
Rõ ràng khoảng thời gian này hai người họ đã rất t_ⓗâ_n ⓜ_ậ_✝️, sao đột nhiên lại quay về trạng thái ban đầu?
Hắn nheo mắt: "Trẫm từng nói, chỉ sủng ái một mình nàng, nàng cũng nhớ?"
Ôn Yểu: "Thần thiếp đều nhớ." Nhớ thì nhớ, nhưng nàng không dám tin.
Dung Tiễn gần như muốn phát điên.
Chỉ sủng một người không có nghĩa là chỉ có một mình nàng là nữ nhân, đạo lý này, nàng vẫn hiểu, chỉ là lúc đó chưa kịp phản ứng mà thôi. Vả lại, trong cung này vốn dĩ không chỉ có một mình nàng là phi tần.
Dù bây giờ chưa lọt vào mắt Dung Tiễn, nhưng sau này thì sao?
Dung Tiễn đang đứng trên bờ vực phát điên, nghe thấy tiếng thở dài theo sau trong lòng nàng, cuối cùng thì hắn cũng bùng nổ.
"Trẫm bảo nàng ghi nhớ" Hắn cố gắng không để lộ sự hung dữ, chỉ trầm giọng nói: "Không phải để nàng tai này lọt tai kia ra, mà là bảo nàng ghi khắc trong lòng!"
Ôn Yểu hơi sững sờ: "Lời Hoàng thượng, thần thiếp vẫn luôn khắc cốt ghi tâm."
Cảm xúc của Dung Tiễn cuối cùng cũng không kiểm soát được, hắn nhìn chằm chằm Ôn Yểu, nhìn nàng một lúc lâu, từng câu từng chữ nói: "Trẫm đối nàng không tốt sao?"
Ôn Yểu không biết tại sao Dung Tiễn đột nhiên hỏi vậy, chẳng lẽ hôm nay Tuệ Phi chọc giận hắn?
"Hoàng thượng đối thần thiếp rất tốt" Ôn Yểu nghiêm túc nói: "Thần thiếp vô cùng cảm kích ân điển của Hoàng thượng."
Nói xong, nàng lại thêm một câu: "Trên đời này, không ai đối xử với thần thiếp tốt bằng Hoàng thượng."
Trẫm không cần nàng cảm kích!
Ánh mắt Dung Tiễn cũng trầm xuống theo, toàn thân toát ra sự hung dữ, như một con thú có thể bùng phát bất cứ lúc nào.
"Ân điển?" Dung Tiễn khàn giọng nói: "Nàng coi những điều tốt đẹp Trẫm dành cho nàng, chỉ là ân điển thôi sao?"
Ôn Yểu không biết rốt cuộc mình đã chạm vào điểm bùng phát nào của Dung Tiễn, nàng trầm ngâm một lát, thử xoa dịu hắn: "Hoàng thượng là quân vương một nước, đối tốt với thần thiếp, tự nhiên là ân điển dành cho thần thiếp."
Dung Tiễn nổi giận, gằn giọng: "Nàng coi Trẫm là gì?"
Ôn Yểu vẻ mặt khó hiểu.
Là gì?
Đương nhiên là Hoàng thượng rồi, còn có thể là gì nữa?
Nhưng đối diện với thần sắc Dung Tiễn như sắp nổi cơn sóng thần, nàng rất thận trọng suy nghĩ một lúc, mới đáp: "Hoàng thượng là cửu ngũ chí tôn, quân vương một nước, thần thiếp vẫn luôn coi Hoàng thượng là Thiên tử."
"Cho nên, nàng chỉ coi những điều tốt đẹp Trẫm dành cho nàng là ân điển?" Dung Tiễn khó tin nói.
Ôn Yểu: "Sấm sét mưa móc, đều là ân huệ của quân vương. Những điều tốt đẹp Hoàng thượng dành cho thần thiếp, thần thiếp đều hiểu rõ."
"Nàng hiểu rõ?" Dung Tiễn cười lạnh: "Ôn Yểu, Trẫm muốn biết, nàng thật sự hiểu, hay giả vờ hiểu, hay là hiểu rõ nhưng lại cố tình giả ngu."
Trước đây hắn chỉ nghĩ nàng là người chậm hiểu, là ngốc, là khờ.
Bây giờ nhìn lại, là hắn đã phán đoán sai lầm.
Nàng không ngốc, nàng chỉ giả vờ giống!
Giả vờ đến mức hắn không nhận ra!
Giả vờ đến mức hắn không phân biệt được, nàng thân cận với hắn, là vì tình cảm hay vì thân phận!
Sấm sét mưa móc, đều là ân huệ của quân vương?
Hay cho một câu Sấm sét mưa móc, đều là ân huệ của quân vương!
Dung Tiễn nhíu mày, ánh mắt càng thêm thâm trầm, sắc mặt cũng càng lúc càng khó coi.
Bị Dung Tiễn hỏi như vậy, lại còn bị hắn nhìn chằm chằm, toàn bộ dây thần kinh của Ôn Yểu không tự chủ căng thẳng.
Dung Tiễn có ý gì? Ôn Yểu trong lòng đầy khó hiểu, hắn muốn nói gì, muốn nàng nói gì?
Không lẽ là đang tỏ tình với nàng?
Ôn Yểu mở to hai mắt, không dám tin nhìn Dung Tiễn.
Tỏ tình với nàng, muốn lời đáp của nàng sao?
Càng không dám tin, ý nghĩ này càng mãnh liệt, Ôn Yểu nhất thời không dám trả lời, thậm chí không dám thở mạnh.
Kinh ngạc nhìn hắn một lúc, trong đầu chỉ còn lại một câu: Dung Tiễn rốt cuộc muốn làm gì?
Hắn là một Hoàng đế, tỏ tình với nàng một Hậu phi, còn chờ đợi hồi đáp?
Nàng lén véo cánh tay mình một cái, vì quá kinh ngạc, nên nàng ra tay khá mạnh, cú đau này khiến mày nàng cũng nhăn lại.
Dung Tiễn chỉ nhìn nàng, tuy không nói gì, nhưng trong lòng lại vô cùng phẫn nộ.
Nàng biết tất cả!
Chỉ là giả vờ không hiểu! Giả vờ không rõ!
Hắn là quân vương một nước thì sao?
Quân vương một nước thì không thể có thất tình lục dục sao?
Ôn Yểu sững sờ một lúc lâu, cuối cùng khẽ chớp mắt, nàng thu lại ánh mắt, hơi cúi đầu nói: "Hoàng thượng là quân, thần thiếp là thần, Hoàng thượng đã đối xử với thần thiếp quá tốt rồi, còn những điều khác, thần thiếp không dám vọng tưởng."
Quân thần?
Dung Tiễn giận dữ: "Ôn Yểu!"
Trước đây, nếu Dung Tiễn tức giận hay nổi giận, nàng ít nhiều cũng sẽ có chút lo lắng, nhưng bây giờ, đối diện với Dung Tiễn rõ ràng đang nổi cơn thịnh nộ với mình, nàng lại bình tĩnh đến lạ thường.
Nàng đặt y phục ngủ sang một bên, quỳ xuống một cách quy củ, hành một lễ.
"Thần thiếp có mặt." Nàng nói.
Dung Tiễn bị hành động quỳ xuống đầy xa cách của nàng chọc cho đầu bốc khói.
Hắn nén giận, nói: "Đứng dậy!"
Ôn Yểu không động đậy, mà lại hành thêm một lễ: "Hoàng thượng hậu ái (*yêu thương sâu sắc), thần thiếp vô cùng cảm kích, nhưng thần thiếp xuất thân thấp hèn, không đáng để Hoàng thượng phải như thế."
Hậu phi dựa vào Hoàng đế, đồng thời Hoàng đế cũng phải dựa vào Hậu phi để cân bằng tiền triều, nàng vào cung cũng là vì lẽ này.
Hắn làm quân vương của hắn, nàng làm phi tần của nàng, mỗi người giữ chức phận của mình, đó mới là cách hòa hợp, lâu dài và an toàn nhất.
Trong Hậu cung này, đ*ng t*nh, là điều tối kỵ. Nàng không dám, cũng không muốn mạo hiểm.
Càng nghe, lửa giận của Dung Tiễn càng bốc cao.
Vì hắn là Hoàng thượng, nàng là phi tần, cho nên mỗi người giữ chức phận của mình?
"Trẫm chỉ hỏi nàng một câu" Dung Tiễn tiến lên, nhìn Ôn Yểu đang quỳ gối, lưng vẫn thẳng tắp: "Trong những điều tốt đẹp Trẫm dành cho nàng, có mấy phần chân tâm?"
Ôn Yểu: "Thần thiếp hầu hạ Hoàng thượng, vốn là chức phận của Hậu phi, không dám kể công."
Dung Tiễn nhếch mép, cười lạnh.
Vậy là không có rồi sao?
Ôn Yểu giữ vẻ mặt bất động, ngoài kinh ngạc, trong lòng thực ra cũng có chút buồn bã.
Có lẽ là gần đây thực sự quá t*𝐡â*п m*ậ*†, đột nhiên lại trở nên căng thẳng như vậy, nàng không phải là hành động vô cảm, không thể không có chút phản ứng nào.
Thực ra nàng hoàn toàn có thể lừa Dung Tiễn.
Lừa hắn rằng, nàng đối với hắn là một lòng chân tình, ngưỡng mộ hắn, kính trọng hắn, để từ đó đạt được vinh sủng, tôn quý lớn hơn.
Nhưng...
Lừa dối điều gì cũng được.
Lừa dối tình cảm người khác, là sẽ bị trời đánh thánh vật.
Chủ yếu là, nàng không muốn lừa Dung Tiễn.
Có lẽ là do lương tri còn sót lại, cùng với sự cảm kích và chút thiện cảm đối với Dung Tiễn đang tác quái, nàng không muốn làm như vậy.
Những lời Dung Tiễn nói, vốn dĩ đã mâu thuẫn.
Đường đường là cửu ngũ chí tôn, lẽ nào có thể chỉ chung sống trọn đời với một Hậu phi thôi sao?
Dung Tiễn vừa định chất vấn nàng, tại sao không thể, liền nghe thấy tiếng thở dài bất lực theo sau trong lòng nàng —
Nếu trong cung thực sự chỉ có một mình phi tần thì còn đỡ, bây giờ Hậu cung có bao nhiêu phi tần như vậy, chẳng lẽ muốn nàng làm ngơ sao?
Dung Tiễn: "......"
Dung Tiễn đang giận dữ 🅱.ố.𝖈 ⓗ.ỏ.𝒶 cuối cùng cũng khôi phục lại chút lý trí, hơi hiểu ra, tại sao nàng không chịu tin hắn.
Nhưng những phi tần trong Hậu cung kia, đều là do tình thế bắt buộc lúc bấy giờ, đâu phải ý muốn của hắn!
"Hoàng thượng nếu thấy không đáng, " Ôn Yểu nghĩ rồi nói: "Hay là đừng đối tốt với thần thiếp nữa đi." Để tránh trong lòng không cam mà sinh oán, sinh hận, đến lúc đó thì nàng sẽ thảm rồi.
Sắc mặt Dung Tiễn vẫn khó coi, nhưng sự hung dữ đã không còn mãnh liệt như trước.
Hắn lại trầm giọng ra lệnh: "Đứng dậy."
Ôn Yểu không nhúc nhích: "Thần thiếp hổ thẹn với ý tốt của Hoàng thượng, là lỗi của thần thiếp."
Lửa giận của Dung Tiễn lại bùng lên.
Hắn nén giận, trầm giọng nói: "Các phi tần trong Hậu cung, Trẫm sẽ có sắp xếp, như vậy thì sao?"
Ôn Yểu nhắm mắt lại: "Thần thiếp tạ ơn Hoàng thượng hậu ái, thần thiếp không dám!"
Dung Tiễn: ".................."
Hắn nổi trận lôi đình, đá đổ cái ghế đẩu trong điện: "Ôn Chiêu Nghi, nhớ kỹ lời hôm nay nàng nói, sau này đừng hối hận!"
Các cung nhân canh giữ ngoài điện, sớm đã phát hiện trong điện có chuyện, nhưng vì Hoàng thượng chưa lên tiếng, không ai dám xông vào, chỉ г-𝖚-ⓝ r-ẩ-ⓨ đứng canh bên ngoài.
Bây giờ nghe thấy tiếng động lớn như vậy, mọi người đều kinh hãi.
Sao, sao đột nhiên lại thành ra thế này? Những ngày này chẳng phải vẫn tốt đẹp sao?
Lúc Hoàng thượng vừa đến Tùng Thúy Cung, nhìn sắc mặt, tâm trạng vẫn rất tốt mà?
Chuyện, chuyện gì đã xảy ra vậy?
Nam Xảo và Trúc Tinh lo lắng đến 𝖈𝐡-ế-𝐭.
Điều này khiến họ lại quay về khoảng thời gian mới vào cung.
Cũng là như bây giờ, run sợ, như đi trên băng mỏng, sợ chủ tử xảy ra sai sót gì khi đối diện với Hoàng thượng mà vạn kiếp bất phục (*không thể cứu vãn), khó khăn lắm gần đây ngày tháng mới dễ chịu hơn một chút, chủ tử cũng được sủng ái, không ngờ, lại đột nhiên thành ra thế này.
Nam Xảo cắn răng muốn xông vào, lúc đó chuông rèm đinh đang loạn xạ, tiếng bước chân nặng nề, kèm theo một tiếng giận dữ không thể kiềm chế —
"Về Cung Càn!"
Sau đó là tiếng Thánh giá khởi hành.
Nam Xảo và Trúc Tinh quỳ tại đó, ngay cả câu cung tiễn Hoàng thượng cũng không thể thốt nên lời.
Cho đến khi Hoàng thượng đi khỏi, họ mới luống cuống vào trong điện.
Ôn Yểu đang ngồi trên giường, thấy họ vào, còn cười với họ: "Không sao."
Nàng chỉ vào sự hỗn loạn trong điện: "Dọn dẹp đi thôi, ta buồn ngủ rồi."
Nàng thực sự buồn ngủ rồi.
Vốn dĩ đã sắp ngủ thiếp đi, lại bị Dung Tiễn chất vấn như vậy.
Tâm trí mệt mỏi, hơi đuối sức.
Nam Xảo và Trúc Tinh thấy nụ cười của chủ tử có chút gượng gạo, cũng không dám hỏi, im lặng dọn dẹp điện sạch sẽ.
"Ừm" Ôn Yểu hài lòng gật đầu: "Đi đi, ta muốn ngủ."
"À, đúng rồi..."
Lật người l.ê.ռ ɢ.❗.ườ.n.🌀, nàng lại vén trướng lụa, nói với Trúc Tinh: "Đổ thêm mấy cái thang bà tử nữa, hơi lạnh."
Trúc Tinh: "... Vâng, vâng!"
Ôn Yểu tặng nàng một nụ cười yên tâm đi, không sao đâu, rồi ra hiệu cho nàng đi nhanh.
Trúc Tinh và Nam Xảo đầy vẻ lo lắng lui ra khỏi nội điện.
Hai người âm thầm nhìn nhau, sắc mặt đều không tốt.
Nhưng nghĩ chủ tử có lẽ tâm trạng còn tệ hơn, liền biết điều không lén lút nói gì, mà đi đổ thang bà tử, chuẩn bị trà nóng.
Ôn Yểu không muốn uống trà.
Nghe tiếng Nam Xảo hỏi thăm đầy lo lắng ngoài trướng, nàng cười nói: "Không uống nữa, các ngươi cũng đi ngủ đi thôi, trời lạnh lắm."
Nghe tiếng Trúc Tinh, nàng đưa tay ra ngoài trướng: "Đưa ta đi."
Trúc Tinh đành đặt thang bà tử vào tay chủ tử.
Ba cái thang bà tử mới đổ, nóng hổi, Ôn Yểu ngay lập tức cảm thấy chăn ấm hơn nhiều.
Nàng ôm cái thang bà tử lớn nhất vào lòng, dưới chân còn hai cái làm ấm chân, cuộn mình lại, cả người đều ấm áp, tâm trạng Ôn Yểu tốt hơn hẳn.
Ấm áp một lúc, nụ cười trên mặt nàng hơi nhạt đi.
Ai da.
Nàng thở dài trong lòng.
Vừa rồi vẫn là quá xúc động rồi.
Hình như nàng luôn không học được cách xử lý mọi việc một cách bình tĩnh, lý trí.
Đặc biệt là khi đối diện với Dung Tiễn, cảm xúc của nàng hình như luôn dễ dàng bị lay động.
Đây là một khuyết điểm rất không tốt, sau này phải chú ý.
Hôm nay dám mạo hiểm trước mặt Dung Tiễn như vậy, bây giờ còn có thể an an ổn ổn nằm trên giường ngủ ấm áp, chỉ có thể nói là ông trời phù hộ.
Phải đề cao cảnh giác, sống những ngày tháng khó khăn rồi.
Ngày mai sẽ nói với Nam Xảo và... Thôi, để qua Tết rồi nói.
Đang Tết nhất, nói những chuyện này không hay lắm, dù sao cũng chẳng còn mấy ngày nữa, cứ vui vẻ đón Tết, đến lúc đó rồi nói với họ sau vậy.
Vừa nãy còn kêu buồn ngủ, thấy mệt, giờ lại chẳng còn chút buồn ngủ nào.
Nàng lật người, mặt quay vào trong, lưng quay ra ngoài, nhìn ánh nến lung lay xuyên qua trướng lụa, trong lòng có chút mất mát.
'Nhớ kỹ lời hôm nay nàng nói, sau này đừng hối hận!'
Lời cuối cùng của Dung Tiễn, không hề báo trước cứ văng vẳng bên tai, Ôn Yểu bĩu môi.
Lời đã nói, việc đã làm, nói hối hận thì có ích gì?
Thôi thôi không nghĩ nữa, sau này cứ an an ổn ổn trồng trọt thôi, dù sao Tùng Thúy Cung bây giờ đất đai cũng màu mỡ rồi, lại còn có không ít gà mái cũng bắt đầu đẻ trứng rồi...
Đang lúc suy nghĩ bay nhảy loạn xạ, trướng lụa đột nhiên bị vén lên.
Ôn Yểu tưởng là Nam Xảo hoặc Trúc Tinh vào xem nàng ngủ chưa, để tránh họ lo lắng, nàng liền không động đậy, giả vờ mình đã ngủ say, lại còn ngủ rất sâu và ngon.
Nhưng vừa giả vờ được một lát, nàng đã nhận ra điều không ổn.
Sao, sao lại cảm thấy lạnh như vậy?
Hơn nữa cái nhìn sắc bén này... Dung Tiễn?
Nhận ra là Dung Tiễn lại quay lại, toàn bộ dây thần kinh của Ôn Yểu đều căng thẳng.
Sao đột nhiên lại quay lại?
Đang lúc nghi hoặc khó hiểu, thấp thỏm bất an lẩm bẩm...
Trướng lụa bị buông xuống thật mạnh, tiếng bước chân vang lên.
Ôn Yểu: "?" Lại đi rồi sao?
Một lát sau.
Sự nghi hoặc của Ôn Yểu càng sâu.
Vì tiếng bước chân lại dừng lại.
Chuyện gì vậy?
Nàng đầy rẫy thắc mắc, nhưng không dám mở mắt, càng không dám nhìn.
Ngay lúc nàng lầm bầm rốt cuộc là sao Dung Tiễn lại phát điên gì nữa...
Trướng lụa lại bị vén lên.
Ôn Yểu: "?"
Ngay khoảnh khắc sự nghi hoặc vừa dấy lên, giường bên cạnh lún xuống một chút.
Ôn Yểu: "??"
Ngay sau đó, chăn bị vén lên.
Ôn Yểu căng thẳng tột độ, ngay khoảnh khắc sắp mở mắt, eo nàng bị một cánh tay ôm lấy, cả người liền rơi vào một lồng 𝓃ⓖự-𝖈 ấm áp vững chãi.
Ôn Yểu: "??"
Ôn Yểu: "????????"
Chuyện gì vậy!
Lúc này nàng ngay cả mắt cũng không dám mở, càng không dám động đậy.
Cảm nhận được sự cứng đờ của nàng, Dung Tiễn cũng không vạch trần, chỉ cắn răng nói bên tai nàng: "Bất luận nàng nghĩ thế nào, Trẫm cũng sẽ không buông tay!"
Lời tác giả:
Dung Tiễn: Hôm nay không muốn nói chuyện. →_→
Cá chép đỏ: Ngươi có bản lĩnh hất tay áo bỏ đi, có bản lĩnh đừng quay lại chứ!
| ← Ch. 070 | Ch. 072 → |
