Truyện:Cuồng Luyến - Chương 09

Cuồng Luyến
Trọn bộ 67 chương
Chương 09
Bị thương
0.00
(0 votes)


Chương (1-67)

Buổi học bù vào thứ bảy khiến mỗi học sinh bước vào trường đều ủ rũ, đầu cúi gằm không chút sức sống. Phải đợi khi gặp được vài người bạn cùng lớp đuổi theo phía sau, họ mới trở nên hào hứng trò chuyện với nhau.

Lâm Từ ngồi ở chỗ, mắt vô thức hướng về phía sau. Mãi không thấy bóng dáng của Đoạn Dực, cô không khỏi nghi hoặc lấy điện thoại ra kiểm tra tin nhắn lần nữa.

"Hôm qua mình đã nhắn cho cậu ta rồi, cậu ta cũng đã nhận được mà sao vẫn chưa đến nhỉ. Đừng nói là quên rồi đấy chứ? Hay là vẫn chưa hết sốt?"

Bên cạnh, Cố Hinh đang hào hứng trao đổi với Bối Tử Kỳ bàn bên về kế hoạch khám phá ngôi nhà ma, hoàn toàn chẳng để ý đến tiếng lẩm bẩm của Lâm Từ.

"Thật hả? Tối nay các cậu sẽ đi à?"

"Đúng vậy! Cậu có muốn đi cùng không? Nếu chúng ta có thể bắt được con ma đáng sợ đó thì cũng coi như làm một việc công đức, biết đâu lão Triệu sẽ trao cho chúng ta giải thưởng dũng cảm trong buổi chào cờ!"

"Ôi tớ không đi được rồi, mẹ tớ đã sắp xếp cho tớ học thêm tối nay, hoàn toàn không có thời gian nghỉ ngơi."

"Thật tội nghiệp."

Một nữ sinh đi ngang qua bên cạnh tình cờ tham gia vào cuộc trò chuyện.

"Các cậu thật sự dám đi à? Nghe nói có một học sinh nội trú lớp 12 tuần trước đi qua đó còn bị dọa đến sốt đấy."

"Phải có tinh thần mạo hiểm chứ, hiểu không hả?"

Nói rồi Cố Hinh đưa tay chọc chọc Tề Thành ở phía trước.

"Nam thần, đừng quên đấy nhé."

Tề Thành quay đầu lại, ánh mắt như có như không liếc nhìn qua Lâm Từ bên cạnh.

"Biết rồi, nhưng hôm nay không có người trực nhật nên tớ phải ở lại dọn dẹp vệ sinh xong mới được, mấy cậu đợi tớ nhé."

Cố Hinh làm một cử chỉ ok rồi quay đầu lại dặn dò Chúc Hâm Duyệt đang chơi game phía sau.

Tề Thành thấy Lâm Từ cứ mãi ngóng nhìn, bèn hỏi: "Sao vậy? Cậu đang tìm ai à?"

Lâm Từ bị Tề Thành kéo về thực tại, định thành thật trả lời song rồi lại nghĩ đến những lời đồn đại về mình và Đoạn Dực những ngày gần đây không ít, để tránh gây chú ý cô nghĩ vẫn nên không nói với người khác thì tốt hơn.

"Không có gì, sắp đến giờ đọc sách buổi sáng rồi, sợ thầy gọi đọc thuộc lòng thôi."

Cô tùy tiện lấp l**m một câu, nhưng Tề Thành lại tin thật.

"Không sao đâu, lát nữa tớ sẽ giúp cậu đỡ đòn."

Tâm trí Lâm Từ không ở đó, gật đầu. Tề Thành thấy cô không có ý định trò chuyện tiếp liền hiểu ý quay trở lại, lúc này Cố Hinh cũng quay lại.

"Ơ này? Tiểu Từ, sao Đoạn Dực vẫn chưa đến lớp? Cậu không báo riêng cho cậu ấy một tiếng à?"

"Tớ đã nói rồi, cậu ấy cũng đã nhận được nhưng người vẫn chưa đến."

Lâm Từ chợt nhớ đến chuyện anh về muộn mấy ngày trước, cô đã theo dõi mấy ngày nhưng vẫn không có kết quả gì.

Kể từ ngày Chu Thiến gây rắc rối, mấy ngày gần đây Đoạn Dực dường như cũng không về muộn nữa, cô càng không có cơ hội tìm hiểu rõ những lúc anh về muộn đã làm gì.

Bây giờ đã đến giờ học, Đoạn Dực vẫn chưa đến.

Liệu anh có lại đi làm cùng một việc đó không?

"Vậy chuyện đi bắt ma thì sao? Cậu đã hỏi chưa?"

Cố Hinh là một người chuẩn mực của hội ngoại hình, trước đây là Quan Gian giờ là Đoạn Dực, cô ấy luôn không có khả năng kháng cự với những chàng trai có ngoại hình đẹp.

Lâm Từ không phải không biết tâm tư của Cố Hinh, nhưng với tính cách của Đoạn Dực cộng thêm lời dặn dò của dì Đoạn, cô vẫn muốn Cố Hinh từ bỏ ý định.

"Hay là thôi đi, Đoạn Dực chắc chắn sẽ không quan tâm đến chúng ta đâu."

Cố Hinh kéo tay cô nài nỉ: "Ôi Tiểu Từ làm ơn đi, cậu biết đấy, từ nhỏ đến giờ tớ chưa từng yêu đương, đây là lần đầu tiên tớ thích một chàng trai nhiều như vậy..."

Thấy Cố Hinh sắp bắt đầu một bài diễn thuyết dài, Lâm Từ vội vàng ngắt lời.

"Lời này một học kỳ cậu nói tám lần rồi. Thôi được, mình chỉ có thể thử xem, nếu cậu ta từ chối cậu phải từ bỏ đấy."

Cố Hinh thấy cô đã mềm lòng, lập tức đồng ý.

"Được, vậy bây giờ cậu nhắn tin cho cậu ấy đi, tiện thể hỏi xem sao cậu ấy vẫn chưa đến lớp."

Dưới ánh mắt dõi theo của Cố Hinh, Lâm Từ đành cắn răng mở khung chat với Đoạn Dực, gõ gõ đánh đánh vài chữ.

[Sắp đến giờ đọc sách buổi sáng rồi, cậu đừng đi muộn. ]

[À đúng rồi, tối nay tan học tớ và Cố Hinh định đến tòa nhà đa phương tiện phía sau để bắt ma, cậu có muốn đi cùng không?]

Hai tin nhắn như đá chìm đáy biển, Lâm Từ cất điện thoại, Cố Hinh cũng than một tiếng rồi thành thật bắt đầu đọc sách buổi sáng.

Mãi đến gần trưa, Lâm Từ thậm chí bắt đầu nghi ngờ không biết Đoạn Dực có phải đã ngất vì sốt ở nhà không, đang định gọi điện cho Lâm Đình nhờ bà đến nhà họ Đoạn xem thì chàng trai mặc đồng phục trường chậm rãi đi vào từ cửa sau lớp học.

Chúc Hâm Duyệt phía sau kêu lên: "Trời ơi".

"Anh Đoạn, anh quá đỉnh rồi, trực tiếp trốn cả buổi sáng à? Anh xong rồi, mẹ Vương sẽ không tha cho anh đâu."

Đoạn Dực không đáp lại, chỉ chẳng mấy để tâm khẽ cười.

Thấy anh chẳng phải bệnh đến mức không xuống được giường, Lâm Từ yên tâm hơn, rồi lại nghe thấy Chúc Hâm Duyệt thốt lên một tiếng kinh ngạc.

"Trời ơi! Anh Đoạn, anh sao vậy? Gương mặt đẹp trai thế này bị ai đánh vậy? Cả cánh tay cũng toàn vết thương nữa! Ai làm vậy, nói cho tớ biết, tớ sẽ xử hắn ta!"

Trái tim Lâm Từ đập mạnh, lập tức quay đầu lại.

Trong tích tắc, ánh mắt hai người giao nhau không để ý đến người xung quanh.

Đoạn Dực như thể đã lắp một cái camera nào đó lên người Lâm Từ, chỉ cần Lâm Từ muốn nhìn anh, anh luôn có thể trước một bước khóa ánh mắt vào cô.

Chàng trai mặc đồng phục trường sạch sẽ, tựa nửa người vào ghế, đôi chân dài thờ ơ duỗi về phía trước vô tình hay cố ý đặt dưới ghế của Lâm Từ.

Khuôn mặt đẹp trai lúc này mang một vài vết thương đỏ xanh xen kẽ, không nghiêm trọng nhưng vì làn da Đoạn Dực quá trắng nên trông càng thêm nổi bật.

Cuối tháng chín, ánh nắng không còn rực rỡ, gió thu lọt qua cửa sổ nhè nhẹ thổi vào, áo khoác đồng phục của chàng trai đầy gió như thể đang chứa cả một mùa thu.

Rõ ràng Đoạn Dực đang trả lời Chúc Hâm Duyệt, nhưng ánh mắt lại không chịu rời khỏi Lâm Từ dù chỉ một khắc, như thể đang nói cho cô nghe.

"Không sao, không đau đâu."

Vết thương này không phải vết thương cũ từ mấy ngày trước, mà là vết thương mới.

Lâm Từ chắc chắn điều đó.

Nhưng dường như Lâm Từ cũng chẳng có tư cách gì để hỏi sâu.

Trưa tan học, Cố Hinh khoác tay Lâm Từ vào căn tin xếp hàng phía sau quầy miến tiết vịt và trò chuyện.

"Này Tiểu Từ, cậu có biết không?"

"Biết gì?"

"Nghe nói Chu Thiến bị người ta đánh, mà... có người bảo chính Đoạn Dực đánh cô ta."

Trong lòng Lâm Từ giật thót, hỏi cô bạn: "Cậu nghe ai nói vậy?"

Đâu có đánh, chỉ là dùng đầu thuốc lá dí một cái thôi mà, Lâm Từ bất giác thầm phản bác.

Cố Hinh ghé sát vào, hạ thấp giọng.

"Người bên ban xã hội nói đó, cậu nghĩ có phải Đoạn Dực từ chối Chu Thiến, Chu Thiến tức giận xấu hổ rồi đi tìm người đánh Đoạn Dực nên cậu ấy mới bị thương không?"

Lâm Từ suy nghĩ về câu nói của Cố Hinh, rồi xâu chuỗi lại logic một lần nữa.

Thực ra, dường như chính cô đã phá hỏng màn tỏ tình của Chu Thiến, Chu Thiến muốn đánh cô và Đoạn Dực đã ra tay giúp.

Mặc dù kết luận "ra tay giúp đỡ" này hơi gượng ép, còn ẩn chứa một số điều khác nhưng sự thật đúng là như vậy.

Vậy nên, đừng nói là Đoạn Dực bị Chu Thiến trả thù nha?

Có đôi khi, Lâm Từ thực sự rất ghét sự nhân hậu của mình cùng với lòng nhiệt tình bẩm sinh của người Xuân Giang.

Sau bữa ăn, Lâm Từ thực sự không muốn kéo Cố Hinh vào chuyện của Chu Thiến nên đã lấy cớ có việc, tránh Cố Hinh đi đến phòng y tế lấy thuốc.

Thuốc, Đoạn Dực, tiền tiêu vặt của Lâm Từ.

Lần thứ ba, Lâm Từ ghét đến 𝐧.g𝐡.❗.ế.ռ 𝖗.ă𝓃.🌀.

Đoạn Dực không có trong lớp vào buổi trưa, Lâm Từ tìm khắp nơi cuối cùng phát hiện anh ở trong phòng dụng cụ thể thao.

Đẩy cánh cửa sắt của phòng dụng cụ ra, bóng tối trong phòng bị xua tan, ánh sáng xuyên vào tạo thành những cột sáng cùng với những hạt bụi bay lơ lửng.

Đoạn Dực nằm trên tấm đệm màu xanh quân đội, nhắm mắt ngủ nông.

Trong ấn tượng, anh luôn có vẻ ngủ không đủ. Lúc này nhắm mắt như thể đang ngủ nhưng hàng mi dài lại liên tục rung động, sắc mặt cũng trắng bệch đến b*nh h**n.

Có lẽ đang gặp ác mộng gì đó, trán anh lấm tấm mồ hôi, toàn thân cũng căng cứng trong một cuộc vật lộn im lặng.

Lâm Từ nắm chặt gói thuốc trong tay, tiến lại gần.

Ngồi xổm bên cạnh Đoạn Dực, cô đưa tay vỗ nhẹ vào cánh tay và gọi anh.

"Đoạn Dực? Đoạn Dực?"

Đoạn Dực chợt bật dậy trong tích tắc, gần như không kịp nhìn rõ người, tay trái đã nhanh chuẩn và mạnh mẽ bóp lấy cổ họng Lâm Từ bên cạnh.

Lâm Từ theo quán tính ngả người ra sau, chỉ nhờ bàn tay trên cổ mà giữ được tư thế.

Cảm giác nghẹt thở lập tức tràn ngập toàn thân, Lâm Từ khó nhọc ngước mắt nhìn người trước mặt. Trong khoảnh khắc nhìn rõ, trái tim cô chợt đông cứng.

Trong đôi mắt đen như mực của Đoạn Dực chứa đầy vẻ âm u và lạnh lẽo không hề che giấu, như một con sói hoang đói khát, chỉ nhìn từ ánh mắt đã thấy được cái ⓒⓗ.ế.t đang cận kề.

Cậu ta muốn 🌀❗.ế.✞ người.

Đó là ý nghĩ đầu tiên của Lâm Từ.

"Đoạn... Đoạn Dực, là... là tôi, cậu... buông tay ra đã."

Một câu nói đứt quãng, vì hoảng sợ còn mang cả giọng nức nở.

Đoạn Dực như tỉnh khỏi giấc mơ, lập tức buông tay ra. Không khí tươi mát ùa vào, Lâm Từ không kìm được mà ho sặc sụa, cổ họng như bốc khói.

Thiếu niên đối diện chuyển từ tư thế quỳ một nửa sang ngồi một nửa trên đệm, anh không nói gì, ánh mắt đảo qua đảo lại trên người Lâm Từ.

Lâm Từ cuối cùng cũng thở được đôi chút, trong lòng dâng lên một ngọn lửa vô danh, mạnh mẽ ném hộp thuốc trong tay vào mặt đối phương.

"Bịch" một tiếng, Đoạn Dực không có ý định né tránh chút nào, góc hộp thuốc sượt qua khóe mắt anh để lại một vết đỏ.

Chàng trai như thể hoàn toàn không cảm thấy đau đớn, thờ ơ nhìn Lâm Từ.

"Tôi biết cậu rất ghét tôi, tôi cũng chỉ vì lời dặn của dì Đoạn mà làm thôi. Cảm ơn cậu về chuyện Chu Thiến, sau này nếu cậu muốn yêu đương tôi cũng sẽ giúp cậu giữ bí mật. Nếu những người như cậu giải quyết việc nhất định phải dùng nắm đấm, tôi cũng có thể để cậu đánh tôi một trận. Dù sao sau này chúng ta cứ tránh xa nhau một chút, cậu cũng không cần lúc nào cũng nhìn tôi không thuận mắt."

Hầu như chưa kịp thở, Lâm Từ như trút giận nói một tràng.

"Còn nữa, tôi không cố ý theo dõi cậu, chỉ là cậu hay về muộn khiến dì Đoạn không yên tâm. Ở độ tuổi này về muộn vẫn nên báo với phụ huynh một tiếng, nếu cậu cảm thấy bị xúc phạm thì tôi cũng không hỏi han cậu đi đâu nữa, chỉ là cậu nhớ báo bình an cho dì Đoạn là được."

Lâm Từ thực sự chẳng muốn dính líu gì với người này nữa. Đúng là cậu ta có chút nhan sắc, nhưng bản thân cô cũng coi như chân thành đối đãi vậy mà cậu ta còn muốn b*p ch*t cô, có phải quá thiếu lịch sự không?

Nói xong những điều này, Lâm Từ quay người định đi.

"Muốn đi bắt ma không?"

Ngón tay vừa chạm vào cánh cửa sắt của phòng dụng cụ, giọng nói của chàng trai phía sau vang lên.

Lâm Từ chưa kịp phản ứng, nghi hoặc quay người lại.

"Cậu nói gì vậy?"

Đuôi mắt Đoạn Dực cong lên một nụ cười. Anh nhảy xuống từ tấm đệm cao nửa mét, tiện tay cầm lấy hộp thuốc trên đệm rồi chẳng biết cố ý hay vô tình vuốt nhẹ vết đỏ vừa mới bị cào ở khóe mắt, giọng nói sung 💲·ướռ·🌀 đầy 🍳⛎●ỷ dị.

"Dẫn cậu đi bắt ma, rồi báo cáo với cậu."

Dáng người cao gầy của chàng trai tiến lại gần vài bước.

"Khi về muộn hay đã đi đâu, sau này tôi cũng sẽ ngoan ngoãn nói với cậu."

"Tôi nói này Tiểu Từ, cậu quản tôi đi."

Chương (1-67)